Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 28

“Không có việc gì, ngươi yên tâm, ta ở chỗ này, ta sẽ không để ai làm ngươi bị thương.”

Nàng gối lên vai hắn, thở phì phò, nửa ngày sau mới khép hai mắt sưng đỏ lại, hô hấp bắt đầu vững vàng.

Ngay lúc hắn cho rằng nàng đã ngủ thì nàng lại cầm chặt vạt áo hắn, nhỏ giọng nói cái gì đó. Hắn hoài nghi mình nghề nhầm nên nhịn không được hỏi.

“Cái gì?”

“Tắm rửa…” Nàng vẫn nhắm mắt, hít hít mũi, nhỏ giọng mở miệng: “Ngươi phải… Kêu đám nam nhân đó … Đi tắm rửa…”

Nhìn nữ nhân đầy người vết thương, vô cùng mệt mỏi lại vẫn như cũ tâm niệm, ngoan cố nhớ kỹ phải bắt mọi người giữ sạch sẽ, hắn nhất thời có chút không nói được, may mà Sophia vẫn còn ở bên cạnh, chưa rời khỏi.

“Sophia, đến dưới lầu đi, bảo đảm tất cả mọi người phải tắm rửa sạch sẽ.”

“Vâng, đại nhân.”

Sophia lĩnh mệnh xuống lầu.

Lúc này nữ nhân trong lòng mới thở dài, hoàn toàn thả lỏng.

Khải tỉnh lại trong ánh sáng nhạt.

Nam nhân trước mắt ngủ thật say, khuôn mặt hoàn toàn buông lỏng.

Nửa đêm hôm trước nàng bắt đầu phát sốt, toàn thân nóng bừng, nên hắn phải chiếu cố nàng.

Hắn đút nàng uống nước, ăn cơm, bởi vì biết nàng sợ người khác phát hiện vết thương cũ trên chân nên hắn tự mình giúp nàng bôi thuốc ở chân, chăm sóc từng cái bọt nước trên chân nàng.

Lúc nàng bởi vì choáng váng đầu mà nôn mửa, hắn sẽ giúp nàng cầm lấy tóc dài, vươn tay cầm chậu đón lấy bãi nôn rồi lại giúp nàng dùng nước tẩy sạch.

Bởi vì biết nàng không thích dùng cái bô trong phòng nên mỗi ngày hắn đều ôm nàng đi nhà xí ở bên ngoài, đứng chờ nàng xong việc mới lại ôm nàng về trên giường.

Nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng được ai chăm sóc cẩn thận như vậy, nàng cũng không nghĩ hắn lại biết chăm sóc người khác, chiếu cố nàng.

Ba ngày nay hắn không rời khỏi đây, nàng có thể thấy râu trên mặt hắn đã dài ra.

Thời gian này ở cạnh nhau, không biết vì sao, hắn không giống đại bộ phận nam nhân khác để râu mà luôn giữ khuôn mặt sạch sẽ, mặc kệ mệt và vội đến đâu hắn cũng nhớ phải cạo râu.

Thế mà bây giờ một mớ râu màu đen đã mọc trên cằm hắn như một đám cỏ dại.

Không tự kìm hãm được, nàng vươn tay vỗ nhẹ khuôn mặt mệt mỏi của hắn.

“Ta thật xin lỗi.”

Câu khàn khàn xin lỗi này bật ra từ miệng hắn.

Nàng giương mắt, lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào hắn đã tỉnh.

Đáng lý nàng phải rụt tay về nhưng không biết vì sao, ngón tay đặt ở trên mặt hắn giống như có ý chí của mình, xoa lên khóe mắt hắn.

“Không phải lỗi của ngươi.” Nàng nghe thấy chính mình nói, thanh âm vẫn khàn khàn.

Khóe mắt hắn lại co lại, “Ta không biết lời đồn đãi sẽ truyền ra thái quá như vậy.”

Ngực hắn vì biểu lộ cảm xúc mà co lại.

“Ngươi làm sao biết được hết mọi chuyện.” Ngay cả nàng cũng không đoán trước được.

“Ta cần phải cẩn thận hơn.” Hắn nói xong, trong đôi mắt đen có sóng ngầm mãnh liệt, “Từ lúc thu nhận thôn dân thì ta nên nghĩ đến việc đảm bảo an toàn cho ngươi.”

Nàng ngóng nhìn hắn, cổ họng nghẹn lại, nhớ tới lời hắn tuyên bố ở quảng trường hôm trước.

“Ngươi không cần thiết…” Nàng liếm môi, nói giọng khàn khàn: “Thật sự cưới ta…”

“Trên thực tế, ta cần.”

Nàng ngẩn ra, không hiểu.

Hắn mím môi, khóe mắt lại nheo lại, thở sâu nói cho nàng biết.

“Tuy rằng cha sứ Charlie không nhắm tới chỗ này mà liên tục đi hành hương lên phía bắc nhưng tu sĩ khác là Johan vừa được phái đến tiếp quản thì sẽ luôn ở đây.”

“Ngươi có thể nói cho hắn là ngươi đã hủy bỏ hôn ước, ta thậm chí còn không phải quý tộc.” Trong lúc nhất thời, nàng có chút hoảng loạn, nhỏ giọng vội vàng nói: “Ta có thể về trong rừng rậm.”

“Ngươi không thể quay về trong rừng rậm.” Hắn vỗ về mặt nàng, nói cho nàng hay: “Những thợ săn phù thủy nghe thấy sẽ tới tìm ngươi.”

Lời này khiến nàng không tự giác căng thẳng cả người.

“Ta có thể… Có thể đến Venice …”

“Lúc này một mình ngươi hoàn toàn không có khả năng tự đến đó mà an toàn được.” Hắn rũ mắt nhìn nàng, nói: “Ngươi phải gả cho ta, đây là lựa chọn duy nhất.”

“Ta không phải trách nhiệm của ngươi.” Lông mi nàng nhẹ lay, nhỏ giọng nói.

Hắn nâng tay khẽ vuốt vết sẹo trên mặt nàng, cúi đầu hôn lên vết thương của nàng.

Cái hôn kia thật là mềm nhẹ.

Cả trái tim nàng lại co lại, đập thật nhanh, nước mắt dâng lên.

Hắn hôn lên nước mắt của nàng, nhìn nàng, nói cho nàng.

“Hiện tại thì ngươi chính là trách nhiệm của ta.”

“Ngươi không hiểu…”

Khải muốn nói cho hắn biết, nàng không thể gả cho hắn, nhưng hắn lại cúi đầu hôn đi lời nói đã lên đến miệng nàng, đem nàng ôm vào ngực.

“Đừng lo lắng.” Hắn nhẹ vỗ về lưng nàng, nói giọng khàn khàn: “Không có việc gì.”

Khải rất muốn tin tưởng hắn, rất muốn tin tưởng, nhưng thế giới này không đơn giản như thế, mà nàng không giống như những gì hắn nghĩ.

“Ngươi không thể cưới ta…”

Nàng muốn giãy dụa, nhưng hắn đã vỗ về nàng, lại nhìn nàng chằm chằm.

“Ta có thể, hơn nữa ta sẽ. Nhớ không? Giờ chúng ta ở trên cùng một con thuyền.”

Nam nhân này hém đinh chặt sắt, khiến nàng á khẩu không trả lời được. Con ngươi đen của hắn lộ ra kiên định làm nàng biết hắn đã quyết định.

Hắn là bất đắc dĩ, vì cứu nàng mới nói dối với mọi người như vậy.

Nàng cần phải nói cho hắn chân tướng, nhưng nàng nói không nên lời.

Nỗi sợ bị trói lên thánh giá chịu hỏa hình vẫn còn sót lại trong người nàng, nấn ná trong lòng. Nàng áp chế không được nỗi sợ hãi đó, mà nam nhân trước mặt lại giang hai tay nguyện che chở nàng.

Gả cho hắn tức là nàng sẽ trở thành nam tước phu nhân.

Thân là quý tộc, nàng đời này sẽ nhận được sự kính trọng của người khác, chỉ cần nàng đủ cẩn thận thì sẽ không ai dám chất vấn nàng là phù thủy hoặc đồ dị giáo.

Điều kiện này quá mức mê người.

Mà nàng biết đối với chuyện này, hắn đúng.

Khi không có người hộ tống thì nàng không có khả năng tự khởi hành và đến Venice an toàn. Nàng cũng không có khả năng ẩn cư trong rừng rậm dưới sự uy hiếp của thợ săn phù thủy.

Đó là chưa nói đến nơi đây vẫn còn một đám bệnh nhân bị nhiễm ôn dịch cần nàng chưa trị.

Hiển nhiên việc ở lại đây và gả cho hắn là lựa chọn duy nhất của nàng.

Đôi môi phấn nộn của nàng khẽ run, hai mắt nhòe lệ nhìn hắn, cuối cùng bởi vì sợ hãi mà nàng vẫn im lặng không đem chân tướng nói ra.

Hắn sẽ cưới nàng, hắn muốn kết hôn với nàng.

Có lẽ hắn không nên làm như thế nhưng mấy ngày nay, lúc hắn nhìn nữ nhân bị thương nằm trên giường thì hắn biết hắn không có lựa chọn khác.

Ngay từ đầu, những việc này đều không liên quan đến nàng. Nếu hắn không đem nàng bắt đến, không có người sẽ biết nàng là ai, nhưng hắn đem nàng tha tới đây, thì không thể buông tay mặc kệ lúc này được.

Hắn phải bảo hộ nàng, hắn cũng phải ở lại tòa thành đáng chết này.

Kỳ dị là khi đã hạ quyết định thì tâm tình hắn lại bình yên lạ thường.

Đứng ở bên cửa sổ, Bonn nhìn cờ xí bay trên tường thành, nhìn bóng binh lính di động qua lỗ châu mai, lại nhìn mọi người nhộn nhịp đi lại dưới quảng trường, hắn biết mình cả đời này sẽ phải sống trong lời nói dối vĩ đại này.

Mười tám tháng trước, lúc hắn bị bắt đến chỗ này, hắn cũng chưa từng muốn có cái gì.

Hắn không muốn nam nhân kia bị bệnh chết, không nghĩ tới người kia biết rõ lão già chết tiệt không thừa nhận hắn nhưng vẫn muốn hắn thay thế vào vị trí này, đem toàn bộ cục diện rối rắm này quăng cho hắn. Hắn vốn nghĩ hắn sẽ sớm xoay người rời khỏi nơi này, nơi mà hắn không có chút nghĩa vụ và quyền lợi nào. Nhưng hôm nay, mọi việc không giống nữa.

Hắn xoay người, đi trở về bên giường, nhìn nữ nhân vì mệt mỏi mà lại thiếp đi ở trên giường.

Vết bầm tím trên mặt nàng vẫn thật đáng sợ, nhưng những chỗ sưng cuối cùng cũng tan đi một chút. Hắn ngồi xuống bên giường, cẩn thận gạt tóc trên mặt cho nàng.

Nàng đang ngủ, khuôn mặt nghiêng nghiêng, không tự giác đem mặt mình kề vào tay hắn.

Sự tín nhiệm theo bản năng đó khiến tim hắn lại nảy lên.

Đúng vậy, hắn sẽ cưới nàng.

Hắn rũ mắt nhìn nàng, lấy ngón cái nhẹ nhàng vuốt phẳng lông mày cho nàng.

Trước đây, hắn chưa bao giờ nghĩ tới việc kết hôn sinh con, nhưng cho tới bây giờ, hắn đã không có lựa chọn nào khác.

Hắn sẽ cưới nàng, hắn là chủ nhân tòa thành này, hắn sẽ ở trên mảnh đất này trồng trọt, săn bắn, cùng nàng sinh nhi dục nữ.

Hắn sẽ như mong muốn của người kia mà trở thành Nam tước Swartz.

Nói đến đây, lão già chết tiệt kia nếu biết hắn lấy cắp đất đai, tòa thành và cả tước vị của ông ta, còn cưới một phù thủy thì hẳn phải tức đến đội mồ sống dậy mất.

Chỉ nguyên điểm này đã đủ khiến nàng có tư cách làm nam tước phu nhân rồi.

Cho nên, tuy rằng là bị bách, nàng cũng không cam tâm tình nguyện, nhưng hắn sẽ cưới nàng.

Ít nhất, trong thế giới tràn ngập những lời nói dối này thì đây sẽ là chuyện có thật.

Hắn quả thật quá khát vọng cô gái này.

Hắn hạnh phúc vì có nàng, lại muốn nàng, cần nàng.

Nàng thông minh, kiên cường lại thiện lương, hơn nữa vạn phần thiết thực, tuy rằng hắn không hiểu được nàng vì sao lại biết nhiều như thế nhưng nàng đúng là rất biết cách quản lý một tòa thành.

Có khi, hắn thậm chí cảm thấy nàng còn hiểu biết hơn so với hắn.

Trên thực tế, nếu hắn phải ở lại chỗ này cưới vợ sinh con thì nàng là lựa chọn tốt nhất của hắn.

Nàng không phải quý tộc, không có thân thích dư thừa, sẽ không hoài nghi thân phận của hắn, cũng không có tính tình yếu ớt lại tùy hứng của đám phụ nữ quý tộc.

Quan trọng nhất là nàng có phản ứng rất tốt với hắn, nàng ở trên giường nhất định sẽ là một người nhiệt tình.

Hắn cơ hồ đã bắt đầu chờ mong lễ cưới kia.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!