Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 22

Hắn nhìn chằm chằm nàng, con ngươi sáng ngời. Nàng xấu hổ lúng túng nhắm hai mắt, trốn tránh cái nhìn lửa nóng chăm chú của hắn nhưng vẫn không thể khống chế há mồm rên rỉ thở gấp. Hơi thở, mùi hương của hắn, còn có cơ thể ấm nóng đều vây quanh nàng. Sau đó hắn lại hôn nàng, cùng nàng môi lưỡi giao triền, làm nàng không tự chủ được vội túm chặt lấy cánh tay cường tráng của hắn. Ngón tay thô ráp của hắn cùng lúc đó dò xét tiến vào. Nàng thở hào hển muốn lùi bước, nhưng hắn ôn nhu vỗ về, khiêu khích, dụ dỗ, thăm dò qua lại ra vào, mang đến khoái cảm xa lạ mà đáng sợ khiến cho thân thể của nàng bỗng nhiên bắt đầu run rẩy, co rút nhanh.

Tiếng đập cửa đúng lúc này lại vang lên.

Khải cứng đờ cả người, cảm giác được hắn nháy mắt cũng cứng đờ lại.

Nàng lúc đó tỉnh táo lại, nhưng không cách nào khống chế phản ứng của thân thể, phát ra tiếng rên rỉ, cảm giác chính mình không khống chế được vẫn gắt gao bao vây lấy ngón tay hắn.

Người ngoài cửa vẫn tiếp tục gõ.

Khải xấu hổ đến vẻ mặt đỏ bừng, không biết làm thế nào cho phải thì nghe hắn ở bên tai mắng một tiếng. Có điều bọn họ đều biết nếu không phải chuyện trọng yếu thì đám người hầu sẽ không quấy rầy hắn vào lúc này.

Gân xanh trên trán hắn nổi lên, hắn đem mặt chôn ở trên vai nàng thở dốc, qua một hồi lâu, mới chậm rãi rút ngón tay từ trong cơ thể nàng ra, thấp giọng gào lên. “Ta đến đây! Đừng gõ nữa!”

Hắn thối lui về sau mới làm váy trên đùi nàng hạ xuống. Nàng đứng không vững, chỉ có thể mặt đỏ tai hồng tựa vào trên giá sách, tay nhanh chóng kéo áo khoác bị hắn kéo xuống về chỗ cũ, miễn cưỡng che khuất áo lót bị cởi một nửa cùng với hai bầu ngực trần.

Hắn xoay người đi đến cửa, mạnh tay kéo mở.

“Chuyện gì?”

Sophia khẩn trương nói: “Đại, đại nhân, ách, thật có lỗi khi quấy rầy ngài nhưng ngoài cửa thành có một hài tử cõng một vị phụ nhân, nói là muốn tìm Khải phu nhân.”

Hắn ngẩn ra, “Vì cái gì?”

“Ta đoán,” Sophia nhìn hắn, cố lấy dũng khí nói: “Hắn nghe nói phu nhân trị được ôn dịch, muốn mời phu nhân giúp mẫu thân hắn.”

Hắn ngậm miệng trừng mắt nhìn nữ phó kia.

Bởi vì biểu cảm của hắn quá mức hung ác, Sophia lui một bước, nhưng nhớ tới hai người còn đứng trong mưa kia, đứa nhỏ đã phải cõng mẹ đi rất xa thì lại dũng cảm mở miệng nói.

“Đại, đại nhân, an, Anthony muốn ta tới hỏi, chúng ta có thể để đứa nhỏ cùng mẫu thân hắn vào cửa không?”

Đáng chết, hắn sớm nên nghĩ đến, chuyện nàng chữa khỏi ôn dịch sớm muộn gì cũng sẽ truyền ra, sự tình sớm hay muộn cũng sẽ phát triển trở thành như vậy. Cũng không biết vì sao, trước đây hắn lại chưa từng nghĩ tới chuyện này.

Hắn nhíu mày, mím môi, chỉ cảm thấy đau đầu.

Đang lúc hắn còn đang chần chờ thì nữ nhân kia đã mở miệng nói.

“Đừng hoang mang, đương nhiên là có thể.”

Hắn ngẩn ra, nghiêng người quay đầu nhìn nàng.

Trên mặt nàng vẫn mang theo đỏ ửng, nhưng y phục trên người đã sửa sang lại tốt, hoàn toàn nhìn không ra mới vừa rồi hỗn độn thế nào. Nàng không có nhìn hắn, chỉ vội vàng tiến lên, nhìn nữ phó ngoài cửa.

“Mau gọi Anthony để đứa nhỏ kia và mẹ hắn vào thành, dẫn bọn hắn đến tháp cửa thành. Ta đi đến bếp nấu nước rồi sẽ qua đó ngay.”

Sophia nghe vậy, nhẹ nhàng thở ra, vội vàng xoay người chạy vội xuống lầu.

Tiếp theo đó nàng đi qua bên người hắn, bộ dáng muốn xuống lầu.

Hắn vươn tay tóm được tay nàng, thô thanh hỏi: “Ta đã nói ta mới là thành chủ.”

Cả người nàng run lên, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn hắn, dùng giọng nói khàn khàn chậm rãi trả lời.

“Cho nên ngươi sẽ để bọn họ chết ở bên ngoài sao?”

Hắn sẽ không, mà nữ nhân này biết hắn sẽ không.

Hắn cứng người, hàm dưới buộc chặt.

“Ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không?”

“Ta làm chuyện lúc trước ngươi muốn ta làm.” Nàng nhìn chằm chằm hắn, nói: “Thu nhận người bệnh, phòng ngừa ôn dịch tiếp tục khuếch tán, bên ngoài ít đi một người bệnh thì cũng ít đi một nguồn truyền bệnh.”

Nàng nói đúng, nàng luôn đúng.

Hơn nữa mặc dù hạ thân hắn vẫn cứng rắn đến phát đau, ngay cả đôi môi ướt át của nàng cũng vẫn lưu lại dấu vết hắn chà đạp nhưng hắn lại thấy trong mắt nàng có sự tỉnh táo.

Cho nên, hắn buông lỏng cánh tay của nàng.

Nàng xoay người xuống lầu, hắn nhìn bóng lưng thẳng tắp của nàng, tay nắm chặt then cửa.

Nửa ngày sau hắn mới xoay người trở về phòng. Có lẽ hắn cần phải đi xem xét hai mẹ con nhà kia nhưng hắn hoài nghi nàng muốn nhìn thấy hắn ở đó.

Cho nên hắn đứng ở bên cửa sổ, nhìn nàng đi đến trước bãi tắm rồi tới cầu thang lên tháp cửa thành.

Mọi người ở dưới lầu cùng tháp cửa thành đi lại, tuân theo chỉ thị và mệnh lệnh của nàng.

Mỗi một lần, nàng xuất hiện tại cửa sổ của căn phòng thì trong tay đều cầm một thứ khác nhau, khăn, nước ấm, dầu vừng, cồn thuốc, trà dược thảo.

Cuối cùng nàng như nhớ ra sự tồn tại của hắn, nên ngẩng đầu nhìn từ cửa sổ tháp cửa thành sang bên này. Lúc nàng nhìn hắn thì cũng đúng lúc hắn đang nhìn nàng.

Nàng đứng ở nơi đó, thở ra khói trắng, từ khoảng cách thật xa nhìn hắn.

Hắn biết rõ vừa rồi hai người không nên làm thế. Nữ nhân kia chỉ làm chuyện nàng nên làm, chuyện hắn muốn nàng làm. Hơn nữa hắn cũng không muốn tạo thêm nhiều phiền toái. Cùng nàng lên giường sẽ chỉ làm sự tình trở nên càng thêm phức tạp, hắn chắc là bị mụ mị rồi mới có thể làm ra chuyện đó.

Tuy rằng như thế nhưng hắn vẫn không có cách nào quên được phản ứng mê người của nàng. Hắn vẫn cảm giác được ngón tay bị nàng siết chặt, nhớ tiếng thở gấp rên rỉ bên tai, nhớ nàng ở trong lòng hắn co rúm lại sợ run.

Cho nên, hắn nhìn nàng, cởi áo lông dê ở trên người.

Hắn thấy nàng ngừng thở.

Hắn cũng thế.

Đáng chết hắn cũng không làm sao thở được.

Đầu vú hắn đứng thẳng, hạ thân dưới khố cũng cứng rắn, bởi vì không được thỏa mãn mà đứng thẳng, đội quần lót lên thật cao.

Hắn hi vọng cởi áo ra có thể khiến dục vọng bị áp chế một chút nhưng lúc thấy nàng nín thở  thì cái khát vọng kia lại càng sâu ——

Khải không thể tin được, nam nhân kia lại ở trong gió lạnh như thế mà cởi áo.

Nàng nhìn hắn, hoàn toàn không thể di chuyển di tầm mắt, không có cách nào hô hấp, chỉ cảm thấy một nguồn nhiệt lủi qua toàn thân, khiến bụng nàng co rút nhanh, đầu nhũ ẩm ướt trước ngực lại đứng thẳng lên, cọ vào vải áo thô ráp.

Trong phút chốc, mọi thứ bên cạnh đều biến mất không thấy, giống như nàng lại về tới phòng hắn, bị hắn ôm trên giá sách mà vuốt ve, hôn môi, cọ xát.

Ở giờ khắc này, toàn bộ thế giới chỉ còn lại hắn, còn có lửa nóng của hắn.

Cả trái tim đều đập kinh hoàng ở trong lồng ngực, bởi vì nàng nín thở nên đầu nàng choáng váng, mắt hoa lên.

Rồi sau đó hắn buông tha nàng, xoay người rời khỏi cửa sổ.

Nhưng cảm giác hắn lưu lại chỉ có tăng chứ không giảm, cũng không biến mất.

Nàng vô pháp nhúc nhích, cũng biết chính mình không có khả năng trở lại gian phòng kia, nhưng lại không thể ngừng suy nghĩ.

Nàng không nên cùng hắn phát triển mối quan hệ, nàng biết kết quả cuối cùng sẽ là gì.

Tuy rằng nàng đã cùng hắn nói ngàn vạn lần, nhưng nàng vẫn rõ ràng hiểu được chân tướng sự thật.

Nàng đang nói dối, luôn luôn nói dối.

Nàng là phù thủy, một phù thủy chân chính.

Mỗi một nam nhân sau khi biết được chân tướng thì đều sẽ sợ hãi lui bước.

Không có người nào muốn ở cùng một phù thủy. Năng lực của nàng làm cho bọn họ sợ hãi, phiền toái nàng mang đến khiến bọn hắn lùi bước. Nàng không phải loại nữ nhân bọn họ muốn đụng chạm vuốt ve, đồng sàng cộng chẩm chứ đừng nói ở bên nhau cả đời.

Bọn họ muốn sử dụng năng lực của nàng nhưng lại không yêu thương nàng, không thích nàng, không nguyện ý tiếp cận nàng.

Cho nên nàng mới rời khỏi Venice, đối với những người đó nàng chỉ là một công cụ để lợi dụng, nàng không muốn ôm ấp kỳ vọng, không muốn bị biến thành một quái vật.

Nàng không bao giờ muốn như thế nữa.

Nàng chịu đựng đủ những lợi dụng, khinh bỉ, sợ hãi, trách tội cùng oán hận, cho nên nàng mới rời xa đám người đó, trở lại trong rừng rậm sống một mình.

Nàng không từng nghĩ tới có một ngày nàng lại bị nam nhân hấp dẫn, bị người ta khát vọng, cần đến.

Mà nàng thế nhưng lại cũng khát vọng hắn, muốn được người ôm trong lòng, muốn được người khác cần. Thân thể của nàng bởi vì hắn mà run run, hai vú do khát vọng được hắn âu yếm duyện hôn mà nóng lên trướng đau, nhưng hắn không phải của nàng, sẽ không trở thành của nàng.

Đợi đến khi nàng giúp hắn cùng mọi người trong tòa thành vượt qua cửa ải khó khăn này thì nàng sẽ rời khỏi.

Nhìn cửa sổ trên cao lộ ra đèn đuốc nhưng không có bóng người kia, Khải nhắm mắt lại, áp chế khát vọng trong lòng, bắt buộc chính mình xoay người đi khỏi cửa sổ.

Như vậy là tốt rồi, dù sao hắn cũng là quý tộc, vốn không thể thật sự lựa chọn nàng.

Liền tính hắn muốn nàng thì cũng chỉ là chơi đùa mà thôi, sẽ không nghiêm túc.

Mà đó không phải điều nàng muốn.

Khải trở về bên cạnh bàn tiếp tục điều chế thuốc kiềm chế ho khan cùng bệnh sởi rồi lại kéo khăn lên che khuất miệng và mũi mình. Nàng trở lại bên người nữ nhân kia, nhấc lên vải rèm vừa mới treo lên, Sophia vừa mới giúp bà ta tắm sạch sẽ, bây giờ đang giúp lau khô thân thể.

Nữ nhân đó bị bệnh rất nghiêm trọng, ho vô cùng lợi hại, trên người chẳng những có bệnh sởi, còn có bọc mủ, có chút mủ thậm chí còn bị vỡ. Nàng để Sophia đem quần áo bẩn đi thiêu hủy, còn mình thì ngồi xuống bên giường.

“Xin chào, ta là Khải.” Biết nữ nhân kia đã có chút thần trí không rõ, lại không muốn bà ta phải sợ nên nàng lại giới thiệu bản thân, ôn nhu nói: “Ta hiện tại phải giúp ngươi đem bọc mủ trên người mở ra, đem nó quét sạch sẽ, ngươi có hiểu không?”

Nữ nhân cuộn mình ở trên giường, thống khổ nhìn nàng, trong mắt tràn đầy tơ máu thở phì phò, nửa ngày sau, nàng mới gật gật đầu.

“Nói cho ta,” Khải vươn tay, nắm bàn tay nàng hỏi: “Ngươi tên là gì?”

“Johanna…”

Đó là một cái tên vui vẻ, có nghĩa là thượng đế nhân từ.

“Johanna, sẽ đau chút, nhưng ta là đang giúp ngươi, ngươi hiểu không?”

Johanna gật gật đầu, Khải mới nới tay, cầm lấy dao nhỏ và ngân châm đã nhúng nước sôi ở trên mâm, sau đó vén khăn trên người Johanna, bắt đầu thay nữ nhân đã gầy đến không thành hình người kia xử lý bọc mủ, vừa làm vừa kiểm tra bệnh sởi trên người bà ta.

Nữ nhân kia phát run, chịu đựng đau để nàng làm sạch bọc mủ.

May mắn là những người bệnh trong thành đã hồi phục phần lớn, tuy rằng thể lực vẫn suy yếu, nhưng không cần phải ở lại chỗ này nữa.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!