Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 20

Hắn đưa tay tiếp nhận, thấy tất cả hạt đậu đều nhú ra mầm trắng, ngoài đậu trong nồi còn có đậu trên đất cũng đều nhú ra những mầm trắng nho nhỏ mập mạp.

Hắn có chút không thể tin được, đưa tay vốc lấy một ít.

“Ngươi làm sao mà làm được vậy?”

“Ta, ta… Ta…” Louis lắp ba lắp bắp nói: “Rất, rất, rất lạnh…”

Đứa nhỏ kia lắp bắp lợi hại quá liền nhìn về phía nàng cầu cứu.

Khải thấy thế liền hỗ trợ giải thích, nói: “Hạt giống nẩy mầm cần thời tiết ấm áp, cho nên Louis ở trong kho thóc đốt lửa, khiến cho kho thóc ấm hơn bên ngoài, dậu cũng vì thế nảy mầm dễ hơn.”

Hắn kinh ngạc nhìn Louis, có chút kích động đưa tay vỗ vỗ đầu vai gầy yếu của hắn một chút.

“Làm tốt lắm.” Hắn khen đứa nhỏ kia.

“Là… Là ông nội dạy ta.” Louis đỏ mặt, bởi vì được khen ngợi mà nói chuyện cũng trôi chảy hơn chút: “Ông nội nói trước tiên cầm ít đất để ở trong phòng mà trồng, chờ mầm mọc dài hơn, ra lá thì mới mang đến ruộng trồng, như thế cây khỏe mạnh, dễ sống sót hơn.”

“Đó là một ý kiến rất hay.” Hắn nói cho đứa nhỏ, “Ông nội ngươi thật thông minh.”

Louis nghe vậy, hơi hơi đỏ mắt.

Hắn nhéo nhéo bả vai đứa nhỏ, đem cái nồi đậu đưa cho hắn, “Đậu này sau này đều nhờ vào ngươi.”

Nam hài đưa tay tiếp nhận, dùng sức gật đầu, lại nở nụ cười rồi ôm nồi đậu về lại bên đống đất, tiếp tục sửa sang lại đám đậu đang nảy mầm.

Hắn lại nhìn quanh cả kho thóc, nhìn những hạt đậu đang ngâm mình trong nước, hi vọng cũng từ từ dâng lên trong lòng.

“Hết thảy rồi sẽ tốt hơn.”

Hắn quay đầu, nhìn nữ nhân kia thì mới phát hiện chính mình không biết khi nào đã nắm chặt lấy tay nàng, mà nàng cũng nắm chặt lấy tay hắn.

“Sẽ tốt thôi.” Nàng nhìn hắn, kiên định nói.

Trên tóc nàng còn có giọt nước mưa, khuôn mặt nhỏ nhắn do hưng phấn mà vẫn hơi hơi phiếm hồng. Hắn không biết nàng từ đâu mà có niềm tin này nhưng hắn cũng thấy rất vui.

Hắn suýt chút nữa là cúi đầu hôn nàng, nhưng Tyler lại đúng lúc này bước vào, mang theo càng nhiều đất.

Khải tỉnh táo lại, rút tay về.

“Ta, ách, ta phải trở về trong tháp …”

Nàng đỏ mặt, có chút lắp bắp nói, rồi sau đó xoay người chạy trối chết, lúc đi ra còn bởi vì quá nhanh mà đụng vào khung cửa.

Hắn nâng tay cào qua mớ tóc đen ẩm ướt của mình, âm thầm mắng một tiếng rồi cũng đi theo ra ngoài.

KHi hắn tới cửa thì nàng đã chạy đến tháp cửa thành, rồi sau đó nàng quay đầu nhìn hắn. Lúc thấy hắn cũng đang nhìn lại thì nàng thở hổn hển một hơi, đứng lại chỗ đó. Trong nháy mắt hắn muốn tiến lên thật nhành, đem nàng khiêng lên đầu vai, mang về phòng.

Nhưng đó không phải ý kiến nay, hắn đã có quá nhiều phiền toái rồi.

Cho nên, hắn chỉ đứng tại chỗ, ở khoảng cách xa nhìn nàng ở trong mưa thở hổn hển, cái miệng nhỏ nhắn phun ra từng làn khói trắng.

Rồi sau đó nàng xoay người lên lầu.

Lúc hắn trở lại trong phòng, thì thấy trên bàn đã sớm bày đồ ăn thì liền ngồi xuống yên tĩnh ăn.

Không bao lâu sau bọn người hầu mang nước ấm đi lên để hắn tắm rửa.

Đêm hôm đó, nàng chờ tới thật muộn mới về phòng, lúc đó hắn đã sớm lên giường.

Hắn nghe thấy thanh âm nàng hoạt động ở trong phòng, ngửi được mùi hương trên người nàng. Qua một hồi lâu, nàng mới chậm rì rì bò lên giường, cuộn mình ở bên kia giường.

Hắn cảm giác được chính mình cứng rắn lên. Hắn đem hai tay gắt gao ôm ở trước ngực, nhịn xuống xúc động muốn vươn về phía nàng. Hắn rõ ràng nhớ được mẫu thân không vui vẻ, nhớ được thời kỳ trưởng thành khốn khổ của hắn.

Hắn không muốn giống lão già chết tiệt kia, cũng không muốn chế tạo một đứa nhỏ khác giống mình.

Cho nên, hắn từ từ nhắm hai mắt, nằm nghiêng, ở trong đêm đen, vụng trộm, lặng lẽ cảm nhận hơi ấm của nàng.

*****************

Trù nương Anna cuối cùng cũng khỏe lại, tiếp quản phòng bếp.

Những người bị bệnh trong tháp lâu cũng dần dần khở lại, chậm rãi có thể đứng lên.

Hắn mỗi ngày đều làm những công việc giống nhau, đi săn bắn, xuống ruộng. Mỗi ngày hắn trở về, trừ bỏ canh ấm nồng trong đại sảnh thì trên bàn trong phòng hắn luôn có bánh mì, lạp xưởng cùng bơ.

Lúc hắn ăn đồ ăn này vẫn luôn có cảm giác tội ác. Có một buổi tối, hắn cố ý nhịn lại, để thừa đồ ăn. Nàng ngay lập tức nhìn ra ý nghĩ của hắn nên cũng không thu thập bánh mì và bơ thừa mà chỉ nói.

“Ngươi có ăn no thì mới có biện pháp suy xét.”

Hắn trầm mặc nhìn nàng.

Nàng cầm lấy bánh mì và bơ trên bàn đưa tới trước mặt hắn.

“Ăn no, rồi suy xét sau. Ngươi cần phải làm ra quyết định chính xác.”

Hắn trừng mắt nhìn nàng, mím môi.

“Ngươi là thành chủ. Nếu ngươi ngã xuống thì với ai cũng đều không có lợi.” Nàng bình tĩnh nhìn hắn, lấy những lời hắn từng nói mà thuyết phục hắn: “Tựa như ngươi từng nói, nếu ta ngã xuống thì sẽ khiến mọi người khủng hoảng. Ngẫm lại xem nếu ngươi cũng ngã xuống thì nơi này sẽ biến thành thế nào chứ? Những kẻ ở bên ngoài mà phát hiện binh lính trong thành sớm đã ngã xuống, trên tường thành chỉ toàn là bù nhìn thì sẽ phản ứng ra sao? Mọi người sẽ xông vào tòa thành, giết chết những người bệnh nặng, nam nhân không biết dùng đao kiếm. Bọn họ sẽ đem ta thiêu chết. Vì tranh đoạt đồ ăn, bọn họ sẽ tàn sát lẫn nhau, rồi sau đó phá mở mỗi cái phòng trong này, lấy ra toàn bộ những thứ có thể ăn được, giết chết nam hài, cường bạo nữ hài.”

Bonn kinh sợ xem tiểu nữ nhân trước mặt. Nàng mắt cũng không chớp nói xong cái khả năng có thể phát sinh kia.

“Mỗi người trong tòa thành này đều có thể đói bụng, chỉ có ngươi không được.” Nàng ôn nhu nhưng kiên định nói: “Ngươi phải ăn no, mới có thể giúp chúng ta sống sót.”

Nàng nói đúng, nàng hiểu mà hắn cũng hiểu được.

Cho nên, hắn đưa tay tiếp nhận bánh mì nàng đưa qua, hé miệng, đem đồ ăn còn thừa ăn hết.

Lúc mỗi người đều đói bụng, chỉ có hắn có thể ăn no. Hắn vẫn cảm thấy cảm giác tội ác, nhưng hắn phát hiện sau khi ăn uống no đủ thì hắn quả thực phán đoán tốt hơn, cũng không đói lên hoa mắt choáng váng nữa.

Phảng phất như muốn xác minh lời của nàng, mưa cuối cùng cũng ngừng.

Hắn dẫn người đem đậu trồng vào trong ruộng, lại cất giá để đậu leo lên. Bọn nó mọc cũng rất nhanh, mỗi ngày đều thế mọc dài ra.

Tuy rằng thỉnh thoảng vẫn có cơn mưa nhưng mọi thứ vẫn rất tốt, cây trồng cũng không phải bị ngâm nước mưa mà hấp hối.

Yến mạch trồng ở nơi cao cũng bắt đầu mọc dài, sau khi hắn đào mương máng thoát nước thì bọn nó chuyển biến tốt hơn nhiều.

Bởi vì Louis có kinh nghiệm, hắn cũng không ngại xấu mặt mà bắt đầu hỏi đưa nhỏ lớn lên ở nông gia về những việc cần chiếu cố để có thu hoạch tốt.

Sự tình đúng như nàng nói, thật sự bắt đầu tốt lên.

Duy nhất có một vấn đề đó là hắn càng ngày càng khát vọng nàng. Vô luận hắn ở bên ngoài làm việc mệt đến đâu thì mỗi khi tới gần nàng, hắn đều sẽ trở nên vô cùng cứng rắn. Cùng nàng ngủ chung một giường dần dần biến thành một loại tra tấn, nhất là hắn cảm giác được nỗi sợ hãi của nàng đối với hắn không biết từ lúc nào đã giảm phân nửa.

Lúc hắn tới gần nàng, nàng không nhanh chóng nắm chặt hai tay, bờ vai cũng không còn căng thẳng nữa.

Hắn biết nàng cũng bận như hắn, mỗi ngày đều ở bên trong tòa thành vội vàng xoay quanh. Nếu nàng không ở tháp cửa thành chiếu cố bệnh nhân thì chính là ở khu đất trống phía sau đem giặt giũ chăn đệm.

Thời gian này, nàng bắt đầu hiệp trợ hắn sửa sang lại ghi chép của chấp sự, lại cùng hắn thương lượng cùng đề nghị chuyện phải làm kế tiếp. Nàng thậm chí từ những số liệu ghi lại nhiều như núi đó mà tính ra muốn nuôi sống người trên lãnh địa của hắn thì cần gieo trồng bao nhiêu khối ruộng và thu hoạch mỗi khối phải được bao nhiêu.

“Lãnh địa của ngươi, trước khi tình huống trở nên khó khăn thì tỉ lệ thu hoạch so với gieo giống là gấp ba lần. Ta không xác định năm trước mua bao nhiêu ngày nhưng so với năm năm kia đã tốt hơn, mà tình hình năm nay còn tốt hơn chút. Ta nhớ năm ngoái ba tháng liền không có một ngày không mưa. Tháng tư cũng chỉ có vài ngày trời nắng. Ngươi xem thì sẽ thấy năm kia là tệ nhất. Năm trước tuy rằng cũng rất đáng sợ, nhưng vài nông hộ có ruộng ở địa thế cao vẫn có thể thu về một ít, so với năm kia đỡ hơn chút.”

Nàng đứng ở bên người hắn, dưới ánh sáng giở tới lui ghi chép của chấp sự mấy năm trước, đem những con số đó cho hắn xem rồi nói: “Theo như trong này ghi lại thì chúng ta có thể nhìn thấy tình huống đã chuyển tốt. Bất quá ta nghĩ chúng ta cần phải phải cẩn thận tính toán. Năm nay gieo trồng nếu có thể thu về hơn số hạt giống bỏ ra đã là tốt lắm rồi. Nếu có thể, ta vẫn nghĩ ngươi nên phái người đi mua thêm súc vật.”

“Chắc phải chờ người ta phái đi trở về.” Hắn nói với nàng, “Đám người Michael vừa mới xuống được giường, ta không nghĩ bọn họ có thể đi đường dài.”

Nàng gật gật đầu, thu lại sợi chỉ, chần chờ một chút, mới nói: “Ngươi có từng lo lắng những người ngươi phái đi sẽ không trở về không? Tựa như ngươi nói, trên đường cường đạo rất nhiều, bọn họ có khả năng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chẳng hạn.”

Nàng nói rất cẩn thận, nhưng hắn biết nàng còn có điều không nói ra miệng, đó là khả năng những người kia mang tiền chạy.

Sebastian đã xuất phát từ trước khi tuyết tan. Vốn hắn cho rằng bọn họ mặc quần áo mỏng chút thì đi đường sẽ mau hơn, kể cả phải vận chuyển hàng thì qua nửa tháng là đã về rồi. Nhưng giờ đã ba tháng, mà những người đó cũng chưa ai về cả.

Đầu năm nay, chuyện gì cũng đều có khả năng phát sinh.

Ngay cả hắn cũng từng muốn chạy trốn, mấy người kia nếu có cầm tiền xa chạy cao bay thì cũng chẳng phải chuyện lạ gì.

Đó là một món tiền lớn. Hắn đem toàn bộ tiền của lão già kia cho đội trưởng của mình. Mà hắn cũng không thực sự hiểu biết vị đội trưởng kia, cũng chưa nói tới con người khi nguy nan sẽ luôn nghĩ tới bản thân trước. Điều này hắn so với ai đều rõ ràng.

Đây là nhân tính.

Có thể từ lúc hắn để Sebastian mang theo tiền cùng đội binh kia đi thì hắn cũng đang đặt cược.

Bọn họ đã từng thảo luận, nếu tiếp tục không làm gì thì chỉ có chờ chết thôi.

Lúc đó lương thực trong tòa thành không nhiều lắm. Bọn họ cần đồ ăn cùng hạt giống, mà vàng bạc châu báu ở trong nạn đói thì chẳng có tác dụng gì, không thể đem bọn nó ra ăn được.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!