Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 1

Tiết tử

Lửa đang cháy.

Rất lớn, rất mạnh, khiến tàn lửa đỏ bay đầy trời.

Trong ngọn lửa điên cuồng, có bóng người giãy dụa.

Mười ba cô gái bị trói trên cột gỗ, bị lửa thiêu cháy, tiếng gào thét thống khổ vang lên chói tai đến tận trời, những người vây xem thì ra sức mắng chửi, gương mặt vặn vẹo, trong mắt bọn họ lộ ra hưng phấn và điên cuồng đang dâng trào.

Tu sĩ giơ cao thánh giá, vừa mắng nhóm phù thủy vừa ca ngợi thượng đế.

Lửa càng đốt càng đượm, đến khi bốc lên tận trời.

Tiếng nữ tử kêu khóc, thét chói tai dần dần biến mất, rồi sau đó đám đông mới vừa lòng giải tán, các tu sĩ trừ ma cũng rời khỏi đó.

Trong không khí, chỉ còn lại mùi thịt người cháy khét, cùng khói đen lượn lờ.

Đến cuối cùng, lửa hoàn toàn tắt, chỉ còn lại những thi thể cháy đen trên cột gỗ.

Ngày chậm rãi trôi qua, vầng trăng sáng trắng hiện lên trên màn trời tối đen, chiếu sáng mặt hồ và những thi thể bên bên cạnh hồ. Họ không bị chết đuối mà bị người ta vu cho là phù thủy mà đem thiêu chết.

Bỗng dưng, trong màn đêm yên tĩnh có thanh âm lóc cóc phát ra, một cô gái nhỏ, sắc mặt tái nhợt, khoác trên mình một cái áo choàng bằng vải thô đi ra từ rừng rậm.

Nàng lén lút đi về phía trước, thỉnh thoảng lại ngước cặp mắt to lo lắng quay đầu xem xét, nhưng trong rừng rậm, mọi vật đều yên tĩnh, không thấy bóng người.

Nữ hài tử đi đến cái cột thứ ba, dùng cả tay và chân mà trèo lên cái cột đã bị cháy đen. Có vài lần, cái cột dưới chân bị sụt xuống khiến nàng có chút lảo đảo, thậm chí khuôn mặt còn bị tro bụi dính rơi đầy nhưng nàng vẫn tiếp tục bò lên trên như cũ, cho đến khi đến được thi thể bị cháy đen buộc ở cột gỗ.

Cột gỗ cao lớn bị lửa đốt tuy trở nên yếu ớt nhưng vẫn đứng vững như cũ không đổ. Thi thể bị cháy đen đến vặn vẹo kia cũng thế. Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn thi thể đã cháy đen, đưa bàn tay nhỏ bé ra chạm vào đôi chân đã từng trắng noãn ôn nhu nhưng giờ đã bị cháy đen đến biến dạng.

Thi thể cháy đen vì nàng chạm vào mà rơi xuống một ít tro bụi.

Tiểu cô nương mở to mắt, hoang mang nhìn đến hình người đã cháy đen kia, không làm sao lý giải được chuyện đang xảy ra trước mắt.

Sự tình không giống như nàng kỳ vọng, cùng với trước đây không giống. Nàng không thể hiểu, lại cảm thấy một nỗi sợ hãi không rõ. Nàng đem cả hai tay duỗi ra nắm lấy chân phải của mẫu thân.

Khoảnh khắc đó nàng thấy vô cùng thống khổ, nhưng mẫu thân vẫn như cũ không nhúc nhích.

Từng sợi tóc của nàng từ từ dựng đứng lên, từng bọng nước nổi lên khắp cả người nàng, một ngọn lửa nóng rực thổi quét tới nhưng nàng vẫn không buông ra. Nước mắt nàng theo hốc mắt rơi xuống nhưng nàng vẫn cắn chặt răng không chịu rút hai tay về.

Sau đó, nỗi đau đớn đáng sợ bao trùm toàn thân, khiến nàng muốn thét chói tai ra tiếng nhưng nàng vẫn không thu tay về. Đúng lúc này, nàng có thể theo đôi mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn thấy chân phải của mẫu thân từ từ hồi phục như cũ, mà chân phải của nàng lại đau đớn như bị lửa đốt từ bên trong, đau đến độ nàng không đứng nổi.

Nàng có thể, nàng biết mình làm được, nàng không đau, không đau, không đau ——

Đúng lúc này, một bàn tay trắng nõn đột nhiên hiện ra từ trong đêm đen, bắt được bàn tay bé nhỏ của nàng, kéo ra khỏi chân của mẫu thân nàng.

“Không được.”

Nàng thở phì phò, hoảng sợ quay đầu, chỉ nhìn thấy một cô gái có mái tóc dài, toàn thân mặc đồ đen đang đứng ở bên cạnh. Cô gái đó đang khom lưng cúi đầu nhìn chằm chằm vào nàng bằng một đôi mắt vô cùng đen, lạnh lùng mở miệng.

“Ngươi không thể làm như thế.”

Là người.

Không được để cho người khác biết.

Mẫu thân đã từng nói, cũng từng dặn nàng.

Đừng để những người khác biết con có thể làm gì.

Nàng cần phải chạy trốn, phải chạy trốn đi, mẫu thân muốn nàng chạy, muốn nàng giấu đi, nhưng so với hết thảy những điều này, nàng càng muốn muốn mẫu thân lại cùng nàng nói chuyện.

“Nàng đã chết.” Cô gái đó nói với nàng.

“Ngươi hiểu không?”

Nàng trừng mắt nhìn cô gái kia, nhớ tới con thỏ, chim nhỏ và cá đã chết, mẫu thân cũng đã nói bọn chúng đã chết, tim không đập cũng không hô hấp nữa, nàng cũng không cứu chúng được.

“Ngươi hiểu rồi đó.” Cô gái nhìn nàng, buông lỏng tay ra.

Tiểu cô nương thở phì phò, nhìn cô gái kia, nước mắt lại trào ra, nhưng nàng không có vì thế mà hết hy vọng, nàng nghiêng ngả muốn đứng lên, lại tiến đến chạm vào mẫu thân.

Lửa bùng lên trong lòng, lên đến trí óc.

Cô gái kia híp mắt, lạnh lùng trừng mắt nhìn tiểu cô nương ngoan cố kia. Trong nháy mắt nàng quyết định không xem vào nữa. Đứa nhỏ này có dị năng, cũng làm nàng liên tưởng tới quá khứ xa xưa trước kia. Nàng sau đó đứng thẳng dậy, xoay người rời khỏi chỗ đó.

 

Ta biết ngươi là dạng người gì.

Thanh âm của nam nhân vang lên trong đầu nàng.

Ngươi sẽ không, ta biết.

Nàng căm tức tiếp tục đi về phía trước, hắn thì mỉm cười, lại hiện lên ở trước mắt nàng, khiến nàng phải dừng bước.

Thời gian đã qua mấy trăm năm, nàng cơ hồ sắp không nhớ nổi mặt hắn, lại vẫn nhớ được nụ cười kia, nụ cười ghi dấu ấn sâu đậm trong lòng nàng.

Ta biết.

Nàng nhắm mắt lại, nắm chặt tay thành quyền.

Gió thổi qua mặt hồ, đánh lên mặt nàng, giống bàn tay ôn nhu của hắn, khiến ngực nàng thắt lại.

Cái tên khốn kiếp đáng chém ngàn đao.

Nàng cáu giận nghĩ, rồi mới thở sâu, mở hai mắt hơi ẩm ướt, cơ hồ có chút tức giận bất bình xoay người sải bước đi trở về.

Tiểu cô nương vẫn đứng ở đằng kia, tay nhỏ bé đặt ở bên trên thi thể đã cháy đen, chỉ có điều đôi chân đó đang dần dần hồi phục. Cùng lúc đó làn da ở mắt cá chân phải của tiểu cô nương lại bắt đầu vặn vẹo, xuất hiện càng nhiều bọt nước.

Cô gái đứa tay kéo tiểu cô nương cố chấp kia ra, tình cảnh thống khổ cũng theo bàn tay tiếp xúc của hai người tràn vào người nàng, xông vào trong óc.

Hình ảnh ngọn lửa thoáng hiện ra, ánh mắt ôn nhu của nữ nhân có mái tóc đen, nước mắt rơi đầy mặt, căn nhà nhỏ trong khu rừng rậm, thôn dân phản bội, tu sĩ và kỵ sĩ đến, nữ nhân đem đứa nhỏ giấu đi, còn mình bị mang đến bên hồ, bị thiêu chết ——

Nàng đem hình ảnh này đẩy ra, trừng mắt nhìn đứa bé gái đang khóc, phẫn nộ nói.

“Mẫu thân ngươi đã chết, kể cả ngươi có thể chữa trị cho thân thể này thì nàng cũng không thể mở mắt tỉnh lại, kể cả có tỉnh lại thì cũng không còn là mẫu thân của ngươi nữa. Nàng sẽ không ôm ngươi, sẽ không nói chuyện với ngươi, sẽ không mỉm cười, cũng không nói yêu ngươi nữa —— ”

Tiểu cô nương mở to mắt, vừa phẫn nộ vừa sợ trừng mắt nhìn nàng, giây tiếp theo, đứa nhỏ kia bắt đầu giãy dụa, muốn đẩy nàng ra.

Nàng không buông tay, mà nhanh chóng tóm chặt hai tay của đứa bé kia, cúi người, trừng đôi mắt giận dữ mà nói:  “Nàng sẽ chỉ là một cái thể xác không có linh hồn, chờ bị ác quỷ chiếm lấy, hoặc sẽ bị chết đói! Mẫu thân ngươi cũng từng nói với ngươi là không thể cứu những thứ đã chết! Nàng đã chết! Ngươi hiểu không? Không cứu! Ngươi không thể thay đổi cái gì! Chẳng thể thay đổi cái gì! Ngươi như vậy làm, chẳng những không cứu được nàng, còn có thể hại chết chính mình!”

Nàng nói đến một nửa, nữ hài tử đã khóc lệ đầy mặt, thống khổ vô tận đều hiện lên trên mặt. Nàng nhìn đứa bé gái kia há mồm thở phì phò, chịu đựng đau lòng nhưng cuối cùng vẫn không thể kìm nén được cảm xúc mà mở to miệng khóc rống lên.

Thống khổ như bài sơn đảo hải.

Trong nháy mắt nàng nới lỏng tay, đứa bé kia quỳ rạp xuống mặt đất mà khóc lóc nức nở. Trên chân phải của đứa bé vẫn còn bọt nước đang lan tràn khiến con bé không thể đứng thẳng được nhưng nàng biết, tiểu cô nương không phải vì đau đớn trên người mà khóc.

Đứa nhỏ này vừa mới mất đi người thân yêu nhất, muốn dùng mọi cách để cứu mẫu thân nhưng lại không làm được gì.

Gió chợt nổi lên, mây đen tụ lại rồi mưa cũng rơi xuống.

Phảng phất như muốn hòa cùng nỗi bi thương của tiểu cô nương, mưa càng ngày càng to, rào rào rào rào thẳng tắp đổ xuống.

Cô gái đứng ở trong mưa, nhìn đứa bé gái quỳ quỳ gối khóc to. Trong khoảnh khắc đó, nàng như thấy một đứa bé khác, quỳ gối ở mảnh đất khô cằn, ngửa mặt lên trời mà khóc nỉ non.

Trong cơn mưa tầm tã, tiểu cô nương không ngừng khóc rống, nàng cũng tiếp tục đứng tại chỗ đó.

Xa xa vọng lại tiếng sấm ù ù, bất chợt có tia chớp theo bầu trời đêm đánh xuống, cuồng phong không ngừng gào thét, quét qua rừng rậm, mặt hồ đang yên tĩnh bỗng dậy sóng.

Nàng không di chuyển, không giương mắt nhìn, chỉ đứng đó, rũ mắt nhìn đứa nhỏ kia.

Mưa liên tục rơi xuống, nữ hài khóc suốt, khóc đến khàn cả giọng.

Sau đó, không biết qua bao lâu, tiểu cô nương kia cuối cùng mệt mỏi, mới dừng gào khóc, biến thành nhỏ giọng nghẹn ngào khóc nức nở.

Mưa gió theo cảm xúc của nàng chậm rãi bình ổn.

Lúc trời sáng hẳn, gió ngừng thổi, mưa tạnh, trên người nàng và tiểu cô nương đều ướt đẫm nước.

Y phục và tóc dài của hai người đều nhỏ nước, ướt giống như mới vớt từ trong hồ ra.

Nắng sớm chiếu xuống khiến nàng có thể thấy những vết bỏng trên chân cô bé đã khỏi, chỉ còn lại chút dấu vết.

Lại qua một lúc, tiểu cô nương cuối cùng sợ hãi ngẩng đầu, mở ra đôi mắt sưng đỏ, vẻ mặt vô tội lại nhìn về phía nàng.

Đợi lúc cô bé phục hồi tinh thần, nàng đã hướng đứa bé đưa tay ra, tựa như năm đó, kia nam nhân kia cũng đưa tay ra với nàng mà hỏi.

“Tên ngươi là gì?”

Tiểu cô nương chần chờ nửa ngày rồi mới nâng lên tay nhỏ, nắm lấy tay nàng, hít hít mũi, há mồm trả lời.

“Khải.”

Nàng nắm tay tiểu cô nương, cảm xúc thống khổ lại bò qua tâm nàng, lây dính sang người nàng khiến nàng suýt nữa hất tay đứa bé ra, ném nó vào đống tro kia, nhưng nàng phảng phất như thấy nam nhân kia đang ở bên cạnh. Nàng liền khom người đem nữ hài tử kia bế dậy, rồi nàng nghe thấy chính mình nói.

“Ta gọi Trạch.”

Tiểu cô nương đưa hai tay ra, quàng cổ nàng, đem đầu gác trên đầu vai nàng.

Cảm xúc vô tận bi thương cùng thống khổ vẫn đang tràn ngập trong lòng cô bé và cả lòng nàng nhưng vẫn còn có thể chịu được. Nàng tận lực không để mình bị ảnh hưởng, hận chính mình có cái loại năng lực này. Nàng rất muốn quên đi ký ức của bé gái này.

Quên rồi sẽ không đau.

Nàng trước kia không phải chưa từng làm như vậy, nàng cũng muốn làm vậy với đứa bé này, đem thống khổ xóa đi nhưng giọng nói của hắn lại vang lên.

Sinh ra làm người, chúng ta sẽ từ trong thống khổ mà học tập.

Giọng nói của người đó từ trong trí nhớ xa xôi hiện ra.

Ngươi chỉ nói hươu nói vượn.

Nàng nghe thấy giọng nói chính mình lúc đó lạnh lùng lại khinh thường phản kích, nhưng hắn chỉ cười.

Cười, nắm chặt tay nàng.

Khuôn mặt hắn có chút mơ hồ, nhưng tiếng cười lại rất rõ ràng. Tiếng cười mang đến ấm áp, khiến tâm nàng vừa ấm vừa đau.

Nàng vốn tưởng tâm của mình từ ngàn năm trước đã chết lặng, chỉ còn lại oán cùng hận, ai biết lại gặp hắn.

Nàng muốn xóa bỏ trí nhớ của đứa bé này, làm vậy cả nó và nàng đều không thống khổ. Nhưng chính nàng cũng biết chỉ có nhớ được những chuyện này thì nó mới không phạm phải lỗi lầm tương tự.

Cho nên nàng không làm gì cả mà chỉ ôm đứa bé đó và xoay người.

Rừng rậm trước mặt, không còn tươi tốt như hôm qua nàng đi qua mà giống như chỉ trong một đêm liền bước vào mùa thu, rồi lại mùa đông. Rõ ràng là thời tiết đang giữa hè mà đại đa số cây trong rừng đều rụng lá, những chiếc lá còn dính trên cành cũng đều khô vàng, uể oải.

Đứa nhỏ này không biết cách khống chế chính mình. Nó hấp thu nhiều năng lượng sau đó lại phóng ra.

Khu rừng rậm này không còn được phù thủy của nó phù hộ nữa nên sớm mất đi linh tính, muốn nó hồi phục lại được chắc cũng phải mất trăm năm nữa.

Lúc nàng ôm đứa bé kia rời khỏi, mỗi bước chân đều cuốn theo gió và lá rụng càng nhiều, rừng rậm càng trở nên tiêu điều.

Nàng nhìn cũng không nhìn, quay đầu ôm Khải bước đi, không quay lại.

 

Chương 1

 

Sương trắng mờ mịt.

Trong sương mù dày đặc, bóng cây cao lớn trong đêm tối đứng sừng sững, vô số dây mây thô to rủ xuống giữa cành lá.

Trong rừng rậm, mọi thứ yên tĩnh không có một tiếng động.

Nam nhân cẩn thận đi trong màn sương dày đặc không thấy được tay mình, dẫm lên trên tầng tầng lá mục ẩm ướt. Một lúc sau, sương mù quanh hắn dần tản bớt nhưng hắn vẫn cẩn thận đi về phía trước.

Đám sương phía trước càng lúc càng mờ nhạt, hắn không cảm giác được gió thổi nhưng lại nghe thấy tiếng nước suối chạy.

Trong rừng rậm, khi sương dần tan, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.

Ánh trăng cô đơn lặng lẽ rơi xuống, xuyên thấu lá rừng màu đen, xuyên thấu sương trắng đang chậm rãi tan đi, chiếu sáng lên ngôi nhà nhỏ ở sâu trong khu rừng.

Ngôi nhà đó làm từ gỗ, được dựng lên ở sâu trong rừng rậm. Nóc nhà được lợp bằng cỏ tranh, bên cạnh ngôi nhà có một guồng nước chậm rãi chuyển động, phía sau còn có một cái ống khói rất ít thấy ở khu vực này, bên trên có khói trắng lượn lờ.

Căn phòng này nếu đặt ở nơi trống trải khác thì hoàn toàn bình thường nhưng ở nơi rừng rậm không bóng người này thì nó vô cùng đặc biệt, cũng không thấy bất kỳ con đường nào nối căn nhà này với bên ngoài.

Chẳng có người bình thường nào sẽ dựng nhà ở trong rừng rậm, vì trong rừng rậm vô cùng nguy hiểm, tràn ngập các loại dã thú, ngoài thợ săn, cũng ít có người tự nguyện đi vào trong rừng rậm.

Nam nhân nhìn căn nhà nhỏ kia, trong lòng sợ hãi, nhanh chóng cúi thấp người.

Bên ngoài căn nhà, không thấy có bóng người.

Hắn cẩn thận di chuyển, quan sát nơi đó.

Ở sau nhà gỗ chất đống củi dùng để nhóm lửa, còn có một khoảnh vườn rau.

Ban đêm trong rừng rậm mọi thứ yên tĩnh đến nỗi hắn cơ hồ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.

Ánh sáng ấm áp theo cửa sổ của ngôi nhà nhỏ chiếu ra, trong tiết trời mùa xuân lại trong khu rừng này càng có cảm giác ấm áp hơn. Hắn đi vòng đến bên hông ngôi nhà, theo cửa sổ mở rộng mà ngó vào, có thể thấy được bếp lửa trong phòng, cùng với một cái nồi thiếc to được treo trên bếp.

Canh trong nồi không biết là món gì, đang sôi bốc khói nghit ngút.

Mùi đồ ăn phiêu tán trong không khí, là canh củ cải bỏ thêm các loại rau dưa và thịt. Canh thịt kia thơm ngọt vạn phần nhưng vẫn không khiến hắn nổi lên chút thèm ăn nào.

Đầu năm nay, nếu người ta bảo trong nồi kia nấu thịt người thì hắn cũng không quá ngạc nhiên.

Bỗng dưng bên trên, phía bên phải truyền đến tiếng chim vỗ cánh, khiến tim hắn nảy lên, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại.

Là một con chim cú mèo.

Hắn nhìn chằm chằm con chim đã bay xa kia, lúc này mới buông tay đang đặt trên chuôi kiếm bên hông.

Mím môi, hắn cúi thấp người, tiếp tục hướng phía trước nhẹ nhàng đến bên hông ngôi nhà, cẩn thận nhìn vào bên trong cửa sổ.

Căn phòng không lớn, chỉ cần một mắt cũng có thể xem hết.

Một cây cung tốt được gắn trên tường, trên bàn trừ bỏ một cây đèn chưa đốt, còn có một giỏ táo, bên giường là thảm Ba Tư quý giá, một cái guồng kéo sợi đặt tại góc phòng, xà nhà treo đầy các các loại thảo dược khô, lạp xưởng cùng thịt hun khói, một cái giá gỗ dựa vào tường treo đủ loại thìa và nồi niêu trống.

Một cái chảo to để trong một góc phòng đựng đủ loại bình đủ hình dạng, trong đó chứa chất lỏng không biết là gì ngâm dược thảo, côn trùng và rắn.

Đồ ăn phong phú ở trong phòng khiến cho mọi thứ đều trở nên không chân thực, tuyết mùa xuân vừa mới tan, lúc này lấy đâu ra táo tươi, nhưng ở chỗ giống như ma quỷ này quả thực có táo, vỏ bóng loáng, căng tròn giống như vừa được hái xuống từ trên cây.

Trong phòng không có người, nhưng hắn không nghĩ người nọ đang ở xa vì canh thịt vẫn đang sôi, thế nên hắn đoán người trong phòng chắc đang ở gần đây, rất nhanh sẽ trở về.

Hắn chống tay lên cửa sổ rồi nhảy vào phòng, rồi nhìn đến một loạt bình thủy tinh bày trên mặt bếp lò, bên trong để các loại bột phấn khác nhau.

Hắn nheo mắt, có lẽ hắn không nên thử, nhưng hắn biết chính mình cần làm rõ ràng đây là những thứ gì.

Hắn cầm lấy một bình, đưa lên ngửi rồi lại nếm thử.

Là muối ăn.

Còn có nhục quế, hồ tiêu, đường, bên cạnh còn có một chút gừng, hắn rất nhanh phát hiện, mấy thứ này không phải độc dược mà đều là hương liệu.

Những hương liệu này so với hoàng kim còn quý hơn.

Hơn nữa đây mới chỉ là những thứ hắn có thể nhận biết, những hương liệu khác hắn không biết chỉ sợ cũng là không dễ mà có, càng không cần nói đến những chai lọ để trên cái giá và tấm thảm trải đều không phải những thứ thường thấy. Bên cạnh cái giường ở góc tường còn có một cái giá sách.

Giấy ở đây là vô cùng hiếm, đừng nói đến sách.

Bất ai ở đây thì người đó cũng có rất nhiều tiền, hơn nữa còn biết chữ.

Bên cạnh giá sách, trong góc phòng còn để một cây chổi làm từ cỏ tranh, có lẽ để quét dọn nhà. Hắn có nghe lời đồn đại nhưng những lời đó đều vô căn cứ.

Hắn tiến lên rút ra một quyển sách, chữ bên trong là chứ Latin, nhưng một cuốn khác lại không phải, hắn không biết chữ viết kia, cuốn bên cạnh cũng vậy.

Mỗi cuốn sách trên giá sách đều rất tinh xảo, đẹp đẽ, có vài cuốn còn có cả tranh minh họa, không ít cuốn sách còn có kẹp giấy có chữ viết tay, mặt trên có dính hoa cỏ đã khô, làm cho sách vở tỏa ra mùi man mát nhàn nhạt.

Cuốn sách này đã được người ta lật xem nhiều lần chứ không phải chỉ trưng cho đẹp.

Hắn gập sách lại, thả về chỗ cũ.

Cuốn sách này chỉ càng xác định thêm với hắn mục đích của việc này.

Nhưng để chắc chắn hơn, hắn vẫn nhanh chóng xem xét một vòng.

Một cái giường, một cái chăn, một nắm bút lông, một hộp mực nước và một rương quần áo. Quần áo trong phòng đều để trong rương. Bên dưới giường còn có một cái rương gỗ nhỏ đựng tiền vàng, trong phòng cũng không thấy đôi giầy nào khác, hoặc quần áo của nam nhân. Tất cả dấu vết đều cho thấy chủ nhân căn nhà này là một người phụ nữ, giống như tin tức hắn đã nghe được rằng cư ngụ ở đây là một bà lão.

Tuy rằng trong phòng không có thánh giá nhưng hắn cũng không thấy dấu hiệu của ma vương hay dấu vết thờ cúng ma quỷ ——

Bỗng nhiên, hắn nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ xa.

Hắn nhanh chóng di chuyển đến bên cửa sổ, nhìn thoáng ra ngoài.

Trong rừng rậm, có một người mặc áo choàng màu đen, mang theo một cái giỏ đang đi về phía này. Mũ trùm đầu màu đen che mất khuôn mặt nàng, bước chân khập khiễng chậm chạp cùng với vài sợi tóc bạc lộ ra khiến hắn nghĩ tuổi nàng cũng không nhỏ nữa.

Đúng lúc nàng ngẩng đầu lên nhìn đến chỗ hắn khiến hắn vội vàng lùi vào trong cửa.

Trước khi tới đây, hắn không thực sự xác định mình rốt cục muốn làm cái gì, nhưng trong một khắc này hắn biết mình kỳ thực không có lựa chọn nào.

Hắn phải đem nàng mang về.

Nam nhân bước nhanh đến góc tường, cầm lên một cái bao bố đựng đầy bắp cải, đổ hết bắp cải ra rồi đem cái túi rỗng đi đến canh ở phía sau cánh cửa.

Lão bà kia giẫm lên bãi cỏ mà đi đến, bước chân lạch cạch đi đến bên cửa rồi cuối cùng bà ta cũng mở cánh cửa ra tiến vào.

Nhìn đến một đống bắp cải rơi ra, nàng sửng sốt.

Hắn không đợi nàng phản ứng lại đã hoả tốc đem túi vải chụp lên đầu nàng từ phía sau, đem nàng bao lại toàn bộ. Nàng kinh hô ra tiếng, làm rơi giỏ nấm mới hái, chân ở miệng túi bắt đầu giãy giụa. Hắn nhanh chóng làm động tác xoay tròn túi, thắt chặt miệng túi lại cất giọng đe dọa.

“Yên tĩnh, bằng không ta làm thịt ngươi.”

Nàng cứng đờ, không nhúc nhích nữa.

Hắn đem nàng khiêng lên trên vai, cầm lấy những thứ vừa gom được để trên đất rồi xoay người ra ngoài.

“Lửa! Dập lửa đi!” Bên trong vải bố vang lên tiếng kháng nghị.

Hắn nhíu mày, nhưng không dừng bước.

“Nếu ngươi muốn dẫn ta rời khỏi nơi này, ngươi trước tiên phải dập lửa đi! Bằng không nó sẽ thiêu rụi cả cánh rừng này!” Giọng nói xuyên qua vải bố truyền đến, tuy có chút khàn không rõ nhưng ý tứ là rất rõ ràng, nàng lại bắt đầu giãy giụa kháng nghị.

Hắn dừng bước, không phải vì nàng gây thêm phiền toái cho hắn mà bởi vì hắn biết nàng nói đúng.

Hắn đem đồ vật thu thập được cùng với nàng quể trên mặt đất, tuy rằng hắn rất muốn ném nàng xuống nhưng lại sợ bộ xương già của nàng không chịu nổi nên đành khom người để nàng xuống rồi mới xoay người đến bên cái bếp lò, múc nước trong chum đổ vào bếp để dập lửa.

Lúc hắn xử lý tốt bếp lò, quay đầu liền thấy cái người bị nhốt trong bao bố kia đang cố uốn éo trườn ra hướng cửa như con sâu lông.

Hắn đem cái con sâu đang uốn éo kia khiêng lên vai khiến nàng ở bên trong hét tướng lên.

Hắn cho rằng nàng sẽ kháng nghị nhưng nàng ngược lại lại dùng giọng nói khàn khàn mà thương lượng với hắn.

“Hắc, ngươi không cần thiết phải làm như vậy, nếu ngươi cần tiền, ta có —— ”

Lần này, hắn không để ý đến nàng nữa mà chỉ khom lưng cầm lấy túi tài vật, tiếng tiền vàng vang lên khiến nàng nhận ra được hắn đã tìm được cái gì.

Nàng phát hiện ra động tác của hắn liền sửa miệng nói: “Được rồi, ta nghĩ ngươi đã tìm thấy tiền vàng của ta, nếu được thì ngươi cũng uống hết nồi canh thịt kia đi, ta sẽ rất cảm kích. Ta thực không muốn lúc trở về còn phải thu thập một nồi canh đầy dòi bọ đâu.

Hắn có điên rồi mới đi uống cái nồi canh không biết là gì kia, ai biết nàng có bỏ cái gì bên trong không thế nên hắn một lời cũng không nói mà khiêng nàng ra khỏi căn nhà nhỏ.

“Ta biết ngươi nghĩ ta là cái gì, nhưng mà ta không phải —— ”

Không khí ngoài phòng lạnh băng đập vào mặt nhưng hắn vẫn tiếp tục đi về phía trước.

“Xin ngươi hãy nghe ta nói —— ”

Vì để nàng ngậm miệng, hắn chu môi huýt một tiếng gió thật vang.

Một con ngựa lớn màu đen từ trong rừng chạy tới, hắn quăng nàng lên lưng ngựa rồi bản thân cũng xoay người  phóng lên.

Lão thái bà lại kinh hô, hắn nghe được nàng mắng liên tục, có vài từ là dị ngữ khiến hắn nghe không hiểu nhưng cũng chẳng để ý, đằng nào cũng là mắng chửi hắn thôi. Nàng liên tục mắng nhiếc, rồi lại uy hiếp, dụ dỗ nhưng đến khi hắn giục ngựa chạy thì nàng liền im.

Cưỡi ngựa trên đường núi xóc nảy thì tốt nhất là nên im miệng nếu không muốn mạo hiểm mở miệng để tự cắn đứt lưỡi, cũng lãng phí nước miếng.

Con ngựa màu đen cao lớn chở hắn xuyên qua khu rừng rậm đầy sương mù.

Lúc hắn chở bà già phù thủy kia ra khỏi khu rừng thì đã là sáng sớm, sương mù trong rừng trở nên mỏng hơn, dần dần tan đi, ánh mặt trời xuyên thấu đám sương cùng lá rừng, rơi trên thảm cỏ.

Theo sương trắng tan đi, rừng cây dần dần thưa thớt hơn, bỗng dưng, mọi vật trước mắt mở rộng sáng bừng lên.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!