Bỉ ngạn hoa – Chương 24

Mọi thứ chợt bừng sáng.

Đột nhiên trong lúc không ai để ý mọi thứ sáng lên. Ánh sáng nhạt chiếu sáng khuôn mặt của cô. Hắn cuống quít ngẩng đầu nhìn lên thiên không, mới phát hiện bầu trời không sáng lên mà đó là thiên đạo mở ra. Mây tan, bầu trời mở rộng. Ánh sáng nhu hòa lẳng lặng chậm rãi chiếu xuống. Hắn sắp mất cô, hắn sắp mất cô rồi. Hắn có thể cảm giác được trái tim cô ngừng đập, nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhuốm ánh sáng vàng, trong phút chốc, hắn chỉ cảm thấy sợ hãi. Dĩ nhiên lại là kiếp này, dĩ nhiên lại là lúc này, cô đã trả xong hình phạt, cô sẽ được trở về chỗ của mình —

Đây là điều hắn muốn, là lúc cô nên đi, nhưng hắn nghĩ hắn còn có chút thời gian để có thể bảo vệ, che chở cho cô. Hắn muốn nghe cô nói chuyện, cùng cô ở chung và đem mọi thứ thuộc về cô giữ ở trong lòng.

Nhưng, đã đến giờ.

Hắn gần như có thể ngửi được một chút mùi hoa nhẹ nhàng, có thể cảm giác được hồn phách của cô sắp tách ra.

Không có thời gian.

Đó không phải là lời thề của mình anh mà còn của em nữa! Của em! Anh là chồng em, đời đời kiếp kiếp đều thế! Em là vợ anh, ở sâu trong linh hồn em vẫn nhỡ rõ, cho tới bây giờ em chưa từng gả cho người khác! Em không quên —

Trong phút chốc, tiếng khóc của cô và những lời cô nói lại quanh quẩn bên tai.

Anh đừng bắt em quên…… Em không muốn về thiên giới, không muốn làm hoa tiên, em chỉ muốn cùng anh ở chung một chỗ thôi.

Đau quá.

Một kiếp này cho dù em chưa nhớ ra nhưng cũng vẫn yêu anh rồi không phải sao? Vì sao em không thể ở cùng một chỗ với anh? Vì sao em phải quên anh chứ?

Khi hắn phát hiện ra hành động của mình thì hắn đã ôm chặt lấy cô lùi về sau, né tránh ánh sáng kia.

Nếu không muốn em khóc thì giúp em nhé?…… Làm theo ý em …… Được không?

Đau quá.

Hắn không tự giác lui từng bước, lại từng bước.

Tần Vô Minh, em yêu anh ……

Hắn biết, hắn nên giao cô ra nhưng hắn không làm được. Tay hắn không buông được, cả linh hồn hắn đều kháng cự!

Ôm lấy thân thể không có hơi thở của cô, nhìn ánh sáng phá mây mà ra, chuyện tới nước này…… Chuyện tới nước này……

Hắn ôm cô lùi lại, sau đó hít một hơi nhưng không sao ngăn được nỗi đau xót và khủng hoảng trong lòng. Chuyện tới nay hắn mới phát hiện —

Hắn không thể để cô đi, không thể buông tay được!

Hắn vẫn tự lừa mình, nghĩ khi thời gian đến hắn có thể làm được, có thể buông tay, có thể để cô đi. Mỗi một năm, một phút, một giây hắn đều như trộm được thời gian ở cùng cô. Hắn nghe cô nói chuyện, nhìn cô cười vui và nghĩ rằng có thể dựa vào những ký ức trân quý này mà sống tiếp nhưng đây là không đủ……

Hắn ôm chặt lấy cô, vào lúc này hắn mới thật sự hiểu được: Bất kể qua bao lâu thì chúng đều không đủ, cho dù thời gian có nhiều hơn cũng không đủ!

Cô đã sớm trở thành trái tim, hồn phách của hắn, không có cách nào để hắn sống tiếp mà không có cô.

Hồn phách của cô trồi lên khỏi cơ thể một tấc.

“Không!” Hắn bất chấp tất cả, ôm chặt lấy cô, đôi mắt đỏ lên, áp trán vào mi tâm cô, vậy chặt linh hồn của cô mà khẩn cầu: “Chớ đi –”

Tất cả tình cảm dồn nén trong lòng lúc này như hồng thủy tràn đê và vỡ bung ra: “Van cầu em, đừng rời khỏi anh! Anh yêu em! Anh nghĩ mình có thể để em đi nhưng anh không làm được! Anh không làm được, làm ơn, tỉnh lại, làm ơn cố gắng chống đỡ!”

Linh hồn của cô bị đè ép trở về. Hắn ôm lấy cô khàn giọng khẩn cầu, “Nếu không có em, anh không biết tiếp tục sống thế nào …… Thực xin lỗi, anh sai rồi, em đừng đi…… Đừng bỏ anh lại một mình……”

Tim cô nhẹ nhảy lên một cái gần như không thấy được.

Nước mắt nóng bỏng đọng trên khuôn mặt trắng như tuyết của cô cùng với nước mắt vẫn chưa khô trên mặt hắn xen lẫn cùng nhau. Hắn ôm ấp hy vọng, tiếp tục nhỏ giọng thuyết phục cô, vô cùng khiêm tốn nói lời hứa hẹn: “Anh sẽ không…… Anh sẽ không xóa trí nhớ của em nữa…… Anh sẽ không đẩy em ra nữa…… Sẽ không buông tay…… Chỉ cần em tỉnh lại, ở lại bên cạnh anh thì em muốn thế nào cũng được……”

Lồng ngực của cô nhẹ nhàng nhảy lên một chút, lại một chút.

“Chỉ cần em tỉnh lại, chúng ta ít nhất còn có vài chục năm, anh sẽ cùng em mở tiệm, trồng hoa…… Cùng nhau nghĩ cách để có thể…… vĩnh viễn ở cùng một chỗ……”

“Vĩnh viễn?” Câu nói mỏng manh phiêu đãng trong không khí, thấp đến nỗi hầu như không nghe thấy, nhưng lại rót vào tim hắn.

“Đúng, vĩnh viễn.” Hắn khàn giọng cam đoan.

Giây tiếp theo, trong tiếng khẩn cầu của hắn, cô chậm rãi mở ra hai mắt đẫm lệ.

“Đừng……” Cô thử vài lần mới nói được hoàn chỉnh: “Đừng khóc…… Em…… Em sắp…… chết đuối trong nước mắt của anh rồi …..”

Hắn nghe vậy mới hé ra khuôn mặt tuấn tú trở nên quá xấu quá xấu, xấu đến lòng của cô đau muốn chết.

Aizzz, hóa ra soái ca khi khóc cũng thực xấu, cô không bao giờ muốn thấy hắn khóc nữa.

“Anh yêu em……” Hắn gần như nghẹn ngào nói.

Cô mỉm cười, vì mệt mỏi mà một lần nữa nhắm mắt, nhưng lần này tim cô vẫn đập. Tần Vô Minh ôm lấy cô gái mà hắn âu yếm, phía xa xa thiên đạo dần dần khép lại.

Một tầng mây nặng lại bị gió thổi tới che phủ không một khe hở. Hắn cẩn thận ôm cô và vùi đầu vào cổ cô, cảm nhận nhịp đập mỏng manh của cô và. Cơ thể cô dần ấm áp, nước mắt hắn cũng vẫn chảy mãi.

Ở phương xa ánh sáng mênh mông bắt đầu chiếu rọi.

******

Cô ngủ thật lâu, lúc tỉnh lại thì thế giới đã không còn âm u lạnh lẽo nữa.

Mà hắn vẫn ở đây.

Cô nhẹ nhàng thở ra sau đó lại tiếp tục ngủ say.

Con quái vật kia khiến cô bị thương quá nặng, dù Vô Minh đã chữa trị vết thương cho cô nhưng sức cô vẫn rất yếu.

Không biết là khi nào nhưng Linh đã đến và nói: “Đừng lo lắng, tôi sẽ tạm thời đóng giả cô.” Cô ấy xoa đầu Khởi Lệ, nhẹ giọng nói.

Khởi Lệ không biết cô ấy làm thế nào nhưng chỉ trong một khắc Linh đã biến thành bộ dáng của cô sau đó thay áo ngủ của cô và đi ra. Cô muốn nói chuyện với Linh nhưng lại không có sức, chỉ có thể nhắm mắt lại nặng nề ngủ.

Ít nhất người trong nhà không cần lo lắng ……

Một đêm kia cô mơ về thời gian thật lâu trước kia, đó là cuộc sống ở một vương quốc xa xôi. Khi đó cô là công chúa, Linh là vu nữ, Điệp Vũ vừa được phong làm võ tướng. Khi đó, bọn họ tưởng rằng bọn họ có thể vĩnh viễn làm bạn. Khi đó bọn họ cùng nhảy múa, ca hát.

Sau đó, Điệp Vũ đi rồi, Linh cũng biến mất.

Chiến hỏa bắt đầu lan tràn……

Cô khóc tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong lòng hắn.

“Đừng khóc……” Hắn hôn lên nước mắt của cô, lại nhẹ giọng nói: “Đừng khóc……”

“Đừng bỏ em……” Cô yêu cầu, “Chớ đi……”

“Anh không đi.” Hắn hứa hẹn, “Anh sẽ luôn ở đây.”

Cô lại ngủ, lần này cô nắm chặt tay hắn.

Lúc tỉnh lại hắn vẫn ở đó, bàn tay to vẫn nắm lấy tay cô. Hắn nằm bên cạnh và đang ngủ. Không biết từ khi nào hắn đã lại đeo khối mặc ngọc kia và lúc này nó nằm ngay cạnh cô. Khối ngọc kia chằng chịt vết nứt, ở trong đêm đen nó lộ ra sắc xanh thản nhiên.

Cô hôn lên cái khe nứt trên mặc ngọc, lại thừa dịp hắn ngủ say mà vụng trộm hôn lên môi hắn.

Hắn mệt mỏi, cô biết. Nếu không người này sao có thể không phát hiện động tác nhỏ này của cô. Khởi Lệ vuốt ve mặt hắn sau đó thở dài một hơi rồi lại rúc trong lòng hắn ngủ say.

Ngày qua đêm xuống, vật đổi sao dời.

Cô ngủ lại tỉnh, rồi lại ngủ. Ở trong này thời gian bất giác trôi qua, mà chỉ cần có hắn bên cạnh thì cái gì cô cũng không để ý.

Gần đây khi cô tỉnh lại hắn luôn canh ở bên cạnh chăm sóc, lúc thì đút cơm, đưa nước, ngày đêm không rời.

Mỗi ngày qua đi tình trạng của cô lại chuyển biến tốt hơn. Có khi, Meo Meo sẽ xuất hiện và lo lắng nhìn cô.

Có một lần khi Vô Minh giúp cô đổ nước cô đã không nhịn được mở miệng nói: “Anh sống lâu thật ……”

“Bởi vì tôi là yêu quái.” Nó nói.

Cô không nhịn được trừng mắt nhìn con mèo kia, “Tôi không biết anh có thể nói.”

“Sống lâu thì cái gì cũng sẽ học được.” Nó ngồi ở bên giường, phe phẩy cái đuôi nói.

Cô nở nụ cười, lại vì còn yếu mà ho lên.

Nó nhíu mày, thật tình nói: “Cô nhất định phải khỏe lại.”

“Vì sao?”

“Như vậy cô mới có thể giúp tôi đổi tên chứ.” Nó dán cái đầu đen nhung nhung của mình đến trước mặt cô rồi híp mắt nói: “Cái tên Meo Meo ngu muốn chết.”

“Hiện tại…… tôi có thể giúp anh sửa……”

“Tôi không cần.” Nó rụt đầu về, hếch cằm, dùng đôi mắt xanh biếc nhìn cô gần như uy hiếp mà ra lệnh: “Cô tốt nhất là nên khỏe lại.”

Cô nhìn nó, lại vươn tay ra. Nó cúi đầu nhìn tay cô sau đó thuận theo yêu cầu không tiếng động của cô mà chìa cái chân béo ú của mình tới. Cô nắm bàn chân mềm mại của nó, nhìn nó và mỉm cười mở miệng hứa hẹn: “Ta biết.”

Cô nhất định sẽ như vậy. Cô biết Vô Minh ngày nào cũng giúp cô bổ khí vì thế cô cảm thấy tình trạng của mình đang khá hơn.

“Tốt nhất là như vậy.” Nó nhịn không được oán giận nói: “Tần Vô Minh nấu cá khó ăn muốn chết, ngay cả muối cũng không có.”

“Ngươi có thể không ăn.” Vô Minh đi đổ nước trở về tức giận đứng ở phía sau con mèo nói.

Meo Meo hoảng sợ, chân vừa trượt đã rơi khỏi giường, ngã chổng bốn vó lên trời. Nó kích động bò lên, nhưng vẫn không kịp, chỉ có thể xấu hổ và giận dữ trừng mắt nhìn hắn.

Cô bật cười. Hắn cũng cười, dưới ánh mặt trời hắn cười thật tươi. Aizzz, cô thực thích nhìn hắn cười.

“Anh phải cười nhiều hơn. Em thích nhìn anh cười.”

“Ừ.” Hắn thâm tình nhìn cô, lại ngồi bên giường giúp cô ngồi dậy uống nước: “Anh biết rồi.”

Meo Meo không biết rời đi lúc nào. Cô tựa vào trên người hắn, nhắm mắt lại: “Tần Vô Minh……”

“Ừ?”

“Em yêu anh……”

Lúc này đây hắn không trả lời, chỉ ôm lấy cô. Khởi Lệ ngẩng đầu, thấy khóe mắt hắn ẩm ướt. Cô mỉm cười, vỗ về đôi môi tạm thời không thốt nên lời của hắn rồi ôn nhu nói: “Rất yêu, rất yêu……”

Hắn hôn lên ngón tay để cô cảm nhận được hắn đang nghẹn ngào, một lúc lâu sau hắn mới mở miệng nói một câu: “Anh yêu em.”

Cô vui vẻ nở nụ cười, thế này mới tựa vào người hắn yên tâm ngủ.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!