Bỉ ngạn hoa – Chương 13

Ngày mai.

Nàng sẽ đến.

Đó là tương lai sáng lạn tốt đẹp cỡ nào.

Hắn không nên chờ mong, nhưng hắn không thể không mong đợi, càng không thể ngăn cản, kìm nén khát vọng với nàng. Hắn quá khát vọng có thể nhìn thấy nàng nhiều hơn, có thể ở một chỗ với nàng lâu hơn, chỉ thêm một giây, một phút cũng tốt.

Ngươi phải biết rằng, nàng sớm đã quên……

Lời nói của phu nhân hiện lên trong đầu.

Nhưng, trước khi nàng đến, những ngày tháng hư không vô nghĩa đó hắn cũng không nhớ rõ nữa.

Hắn chính là không muốn nhớ.

Hắn chỉ nhớ nàng.

Nhớ kỹ nàng.

Ở Huyền Minh Cung, ở Sâm La điện, ở trong lao ngục u ám, ở Vô Gian địa ngục, ở trên trời dưới đất, xuyên qua hoàng tuyền, trong những năm tháng vì cố gắng sửa lại án sai cho nàng, hắn đều nhớ rõ.

Nhớ rõ nụ cười, mái tóc, những gì nàng đã nói, những điểm tốt đẹp của nàng, nhớ rõ mọi thứ.

Chưa bao giờ hắn quên.

Hắn đi qua mỗi một tấc đất nhân gian, nhưng lại luôn bỏ lỡ nàng.

Sau đó, hắn tìm được nàng.

Hắn nhìn nàng sinh ra, bảo vệ nàng lớn lên nhưng không dám và cũng không thể tới gần nàng.

Nay nàng lại xuất hiện trước mặt hắn và cười nói ngày mai nàng sẽ đến.

Hy vọng trong một góc âm u nào đó lặng lẽ nảy mầm.

Có lẽ…… Có lẽ…… Cho dù hắn không thể cũng không dám để nàng nhớ lại thì vẫn có thể làm bạn với nàng, tựa như năm đó hắn làm bạn với Sở Ninh.

Bạn bè là có kỳ hạn, hắn biết. Bởi vì hắn không chết, không già, chờ đến lúc nào đó hắn nhất định phải biến mất khỏi cuộc đời nàng, lui đến chỗ tối yên lặng chờ đợi lại có thể ở bên cạnh nàng.

Mười năm, thậm chí hai mươi năm……

Trong nháy mắt, bởi vì viễn cảnh tươi đẹp bày ra mà hắn có chút choáng váng. Nhìn chiếc đồng hồ đang điểm giờ, hắn bỗng hy vọng nó có thể chạy nhanh lên.

Ngày mai.

Cho tới giờ hắn chưa từng khát vọng ngày mai mau tới như bây giờ.

Ngày mai……

******

Phanh —

Theo một tiếng nổ lớn vang lên, bao cát trăm cân treo ở không trung đột nhiên bay lên, gần chạm đến trần nhà mới rớt xuống.

Oa.

Khởi Lệ vừa mới khởi động và ngồi ngoãn ngoãn ở một bên lúc này đang há hốc mồm, trợn mắt há mồm mà nhìn.

“Đây là đá cao.”

Láo nhân vừa làm mẫu đá chân quay người lại, nhìn cô nói: “Lực của chân mạnh hơn tay gấp ba lần thế nên phụ nữ sức yếu thì nên luyện chân cho tốt.”

Luyện thành như vậy sao?

Cô trừng mắt nhìn bao cát vẫn rung động dữ dội đằng sau lưng ông, miệng vẫn há ra. Thấy mặt cô dại ra thế là ông mỉm cười, giống như biết cô nghĩ cái gì nên ông chỉ nói: “Yên tâm, ông ngoại cũng không bắt cháu phải đá cao như vậy đâu.”

Nghe vậy cô vừa mới muốn thở hắt ra thì ông lại nói: “Nhưng ít nhất cũng phải đá được cho nó di chuyển 30 cm.”

Gì? 30 cm?

Cô lại mở trừng đôi mắt to đen thùi, cái bao cát đó phải đến cả trăm cân ấy chứ. Cô có thể khiến nó động đậy đã phải cười trộm rồi, làm sao có biện pháp khiến nó di động được 30 cm?

“Lúc đầu cháu chỉ cần đá cho nó di động là đạt.”

Cái này thì ok.

Cô nhẹ thở ra, nhưng ông già mặc võ phục màu xanh đứng trước mặt cô cũng không để ý tới biểu tình sinh động đó mà vẫn nước miếng tung bay nói: “Công pháp cơ bản của Sở gia chính là chân, chỉ cần luyện tốt chân thì nhưng cái khác không thành vấn đề. Lúc mẹ cháu ở tuổi này đã sớm luyện tập võ nghệ cao cường, cháu cũng phải luyện chăm chỉ, đến lúc đó đá bay tường gạch cũng không có vấn đề gì.”

Ách, cô luyện võ chỉ vì muốn cường thân kiện thể thôi mà. Nhưng tập võ với ông ngoại một năm cô cũng biết không nên đánh gãy lời nói của ông, miễn cho ông lại cằn nhằn không ngớt. Ông ngoại tuy đã bảy mươi nhưng thân thể vẫn rất khỏe, bề ngoài nhìn trông như mới năm mươi, cả dáng người và thể lực đều rất tốt, so với thanh niên 20,30 tuổi có khi còn tốt hơn.

Tháng trước ông mới đi leo núi trở về. Bảy mươi tuổi rồi ông còn đi leo núi, cái này có khi cũng nên được ghi vào kỷ lục thế giới rồi ấy chứ. Nhưng nói gì đi nữa thì nghe nói lúc còn trẻ ông ngoại là thần trộm nổi danh, mẹ cũng thế. Trên thực tế nhiều đời Sở gia đều làm trộm mà sống, hơn nữa bất kể già trẻ, nam nữ đều phải học võ. Ngay cả hai đứa em sinh đôi của cô đều luyện được một thân võ công thượng thừa.

Cho tới bây giờ cũng chỉ có dì Đế Đế là ngoại lệ duy nhất. Dì ấy tốt nghiệp xong đã bỏ chạy để làm vệ sĩ.

Tuy nói người Sở gia có hứng thú với ăn trộm nhưng lời đầu tiên trong gia huấn vẫn là “Trừ gian diệt ác, cướp của người giàu chia cho người nghèo”. Thế nên bọn họ không ăn trộm của người nghèo, của người tốt, nhưng họ cũng không thiện lương đến mức đem đồ ăn trộm chia ra ngoài. Hơn nữa trong lúc đó cũng có vài vị tổ tiên làm kinh thương có thành tựu cho nên tuy họ không có gia tài bạc vạn nhưng cũng có không ít gia sản.

Trên thực tế cả quả núi này đều là của Sở gia, mãi cho đến năm cô 10 tuổi đến chỗ ông ngoại chơi còn bị lạc đường trong mấy phòng tập thể thao, thư viện, một cái kho lớn và phòng thờ.

Nhưng cô thực thích những căn phòng ở đây vì chúng đều được làm từ gỗ, không giống những căn biệt thự kiểu Âu. Nhà của ông ngoại là kiểu phòng của Nhật, ngoài phòng còn có cây tùng cao lớn, cảm giác thực thoải mái. Ở đây có thể cảm thấy thời gian ngừng lại, bầu không khí yên tĩnh, giống như…. Tiệm cà phê kia.

“Tiểu Lệ.”

Nghe thấy ông ngoại gọi to cô đột nhiên hoàn hồn, chỉ thấy ông ngoại nâng chân lên giải thích: “Lúc cháu đá chân nhớ rõ phải giơ mũi chân lên, dùng mặt trước bàn chân đá chứ đừng dùng đầu ngón chân. Nếu dùng đầu ngón chân thì sẽ gãy ngón hoặc ít nhất là bị trật.”

Cô đứng lên, nhấc chân thử đá.

“Là thế này ạ?”

“Đúng, chính là như vậy.” Ông ngoại mỉm cười gật đầu, “Cháu đá thử xem.”

Cô đi đến trước bao cát, nắm tay nhấc chân lên đá vào bao cát. Bao cát nặng cũng lung lay một chút nhưng gần như không thể nhận ra. Cô có chút xấu hổ quay đầu đã thấy ông ngoại mỉm cười nói: “Không sao, chưa động đậy thì lại đá tiếp.”

Bên ngoài có mưa nhỏ rơi xuống, Khởi Lệ luyện chân chăm chỉ, một lát mồ hôi đã như mưa.

Tối hôm đó giống như mỗi lần đi tập võ về, cô tắm rửa xong thì nằm lên giường ngủ thiếp đi vì mệt, lúc tỉnh lại trời đã sáng.

Buổi sáng ngày hôm sau cô lại thấy con mèo đen béo ú kia xuất hiện ở trước mắt. Nó cuộn mình bên ngoài cửa sổ phòng cô, ngủ say như chết.

******

“Tôi thề là tôi không cố ý dụ dỗ nó đi theo tôi đâu!”

Hai giờ chiều, cô lại tới tiệm cà phê, ôm theo con mèo ngồi ở quầy bar, vẻ mặt rất vô tội.

“Đêm qua rõ ràng là tôi tới nhà ông ngoại trước, mà không biết làm sao nó lại chạy theo được đến nhà tôi. Sáng nay tỉnh dậy thì nó đã đang nằm trước cửa sổ phòng tôi rồi.”

Không giống hai lần trước, hôm nay cô không buộc tóc mà để xõa.

“Tôi tưởng buổi sáng có thể mang nó tới nhưng nó thoạt nhìn rất đói bụng, ông nội còn nói tiệm cà phê bình thường phải 10 giờ, hoặc 11 giờ mới mở cửa. Tôi lại nghĩ tới gọi điện thoại nhưng điện thoại của tiệm không đăng ký lên hệ thống mà tôi lại quên không lấy danh thiếp của quán.”

Cô dừng lại hít thở, lại nhìn đông tới nhìn tây, con mèo thì nằm trong lòng cô nhìn mặt hắn rồi ngáp một cái thật to đến nỗi hắn có thể thấy rõ mỗi cái răng của nó.

“Danh thiếp của quán đâu ông chủ?” Rốt cục cô lại nhìn hắn hỏi.

“Không có.” Hắn đặt một cốc nước ấm trước mặt cô.

“Hả?” Cô chớp mắt to, thoạt nhìn có chút mờ mịt, sau đó bật thốt lên: “Anh hẳn là –”

Nói được một nửa cô mới nghĩ đến chuyện mình không nên cổ vũ hắn làm tuyên truyền. Nếu nơi này được nhiều người biết tới thì cô không thích. Nhưng nếu vẫn không có khách thì hắn sẽ phá sản, phải làm sao đây?

Cô nhe ừ hử, nhưng cuối cùng vẫn đem lời trong lòng nói ra hết: “Anh nên in một ít danh thiếp.”

“Vì sao?”

“Như vậy anh sẽ có thể đưa cho khách, để họ biết địa chỉ và số điện thoại của anh. Đây là một loại tuyên truyền, thầy tôi nói chất lượng sản phẩm tuy rằng rất quan trọng nhưng việc tuyên truyền cũng thế. Anh xem đi, nếu hôm nay tôi không phải vì con mèo mà là vì thích nơi này nên rủ bạn bè đến đây nhưng lại quên địa chỉ quán, cũng không nhớ số điện thoại vậy một tấm danh thiếp sẽ giúp được nhiều. Anh pha cà phê tốt như vậy, nấu ăn cũng ngon, lại đẹp trai, nếu tới rồi thì mọi người sẽ không quên. Một truyền mười, mười truyền trăm, việc làm ăn của quán rất nhanh sẽ tốt lên…… Ai.”

Lúc đầu cô rất hưng phấn, muốn từ từ khuyên bảo nhưng đến một nửa thì càng nói càng nhỏ, đến cuối cùng còn nhịn không được thở dài.

Nghe tiếng thở dàinày hắn không khỏi nhếch môi. Bất kể là kiếp này hay kiếp trước thì tâm tình của cô luôn thể hiện ở trên mặt.

“Cô thấy việc buôn bán của quán không tốt sao?”

“Một chút.” Ngoại trừ lần đầu tiên cô đến và gặp một cô gái không giống khách hàng cùng một người khách khác thì đâu có thấy ai nữa đâu.

Cô cúi đầu, vẫn nhịn không được trộm ngắm hắn một cái lại chỉ thấy hắn nói: “Cám ơn sự quan tâm của cô nhưng tôi thích tình trạng này.”

“Thật sự?” Hai mắt cô sáng ngời, cả người ghé vào quầy bar, kết quả quên mất con mèo béo mình đang ôm trong lòng khiến nó bị cô ép đến kêu ré lên.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi.” Cô cả kinh, nhanh chóng buông tay để nó xuống dưới.

Nhưng cũng không bởi vì chuyện này mà cô quên câu hỏi lúc nãy, “Cái kia…… Ông chủ, anh không muốn việc làm ăn tốt hơn sao?”

Hắn nhìn cô mỉm cười nói: “Như hiện tại cũng tốt lắm.”

A, hắn đang cười.

Thình thịch —

Nhìn nụ cười ôn nhu của hắn không biết vì sao ngực cô lại co rút.

Thình thịch —

Kỳ quái, đây là cảm giác gì?

Ok, cô biết, đây là tiếng tim đập. Cô rõ ràng cảm nhận được trái tim mình đột nhiên đập rất nhanh, nhưng ….. Nhưng …..

Một làn hơi ấm không biết từ đâu dâng lên khiến cô cả kinh, kích động cúi đầu, nhảy xuống ghế.

“Ông chủ nhà vệ sinh ở đâu vậy?”

Hắn hơi hơi sửng sốt nhưng vẫn trả lời cô, “Ở sau cánh cửa kia.”

Cô không đợi hắn nói xong đã xoay người vọt vào. Cửa mới đóng thì nước mắt cô đã rơi xuống lã chã.

Cô thật tò mò. Cô không biết vì sao vừa thấy hắn cười cô lại đột nhiên muốn khóc nhưng lúc cô nhìn thấy nụ cười ôn nhu kia thì nháy mắt ngực rất khó chịu, lệ rơi thành hàng, không sao kiềm chế được.

Cô tựa lưng trên cửa, vò giấy vệ sinh lau nước mắt, không hiểu sao mình lại đột nhiên trở nên đa sầu đa cảm như vậy…… Nhưng tình huống của cô và đa sầu đa cảm thì có liên quan gì nhỉ?

Tuy mới gặp hắn có ba lần nhưng một chớp mắt kia cô cũng biết hắn rất ít, rất ít cười.

Tưởng niệm bi thương……

Ý nghĩa của hoa bỉ ngạn bỗng dưng hiện ra trong đầu khiến lòng cô như bị nhéo một cái.

Trời ạ, cô lại miên man suy nghĩ rồi.

Cô cũng chỉ mới gặp hắn có ba lần, làm sao lại có cảm giác kỳ quái này nhỉ?

Cúi đầu nhìn mảnh giấy bị vo lại thành một cục, cô tự nhiên thấy mình trở nên quá tò mò rồi……

Thật thích nghĩ vẩn vơ, nghĩ lung tung.

Thật vất vả ngừng khóc, cô lau khô mắt, bình ổn cảm xúc bi thương không rõ kia, lại lau sạch mặt, thở sâu, xác định mặt mình đã bình thường mới mở cửa đi ra ngoài.

Hắn vẫn đứng ở quầy bar như một pho tượng đá cẩm thạch, khuôn mặt tuấn tú lại khôi phục biểu tình bĩnh tĩnh như trước.

Mèo con không biết từ lúc nào đã nhảy lên trên quầy bar, ăn đồ ăn trong cái đĩa trắng. Chờ cô đến gần mới phát hiện nó đang ăn cá, không phải đồ ăn cho mèo, cũng không phải cá bình thường mà là một con cá hoàn chỉnh được nấu chín.

A, hóa ra hắn cho nó ăn ngon như vậy, thảo nào nó béo đến thế.

“Anh đều cho nó ăn nguyên cả con cá ư?” Cô lại ngồi xuống, giọng nhẹ nhàng.

Tuy phát hiện có chút không đúng nhưng hắn vẫn không hỏi nhiều mà chỉ trả lời: “Không còn cách nào, nó rất kén chọn, là chủ nhân trước đây đã chiều hư nó rồi.”

“Chủ nhân trước đây sao? Cho nên Meo Meo không phải mèo của anh à?”

“Không phải.” Hắn ngẩng đầu nhìn cô hỏi: “Cô đã ăn chưa?”

“Tôi ăn rồi.” Nàng gật gật đầu, nhìn con mèo đang chậm rãi ăn cá, lòng hiếu kỳ lại làm cho cô mở miệng hỏi, “Chủ nhân ban đầu của nó đâu?”

Hắn không trả lời. Không khí trầm mặc khiến người ta hít thở không thông đó khiến cô lại ngước mắt nhìn hắn. Tuy chỉ một chớp mắt, chỉ nhìn liếc một cái nhưng cô quả thực nhìn thấy trong mắt hắn có một tia thống khổ mà người khác không hiểu được.

Trong nháy mắt đó cô cảm thấy ngay cả không khí quanh mình cũng nhuốm màu bi thương.

Nhưng hắn lại nhanh chóng rũ mắt, che lấp hết thảy. Nếu không có sự trầm mặc này thì cô còn nghĩ tất cả những việc này đều là do cô nhìn lầm. Cô cũng biết mình đã hỏi sai rồi, muốn mở miệng nói cái gì đó nhưng lại không nói nên lời.

Đang lúc cô cảm thấy mình sắp bị cảm giác xấu hổ và áy náy đánh rơi xuống đáy vực sâu thì hắn lại mở miệng: “Chủ nhân của nó…… bỏ đi rồi.”

Giọng nói của hắn thoạt nghe rất trấn định, nếu không phải bởi vì giọng khàn khàn, cùng với ba giây ngập ngừng dài như cả năm ở giữa thì cô còn nghĩ chủ của Meo Meo chỉ đi du học thôi. Nhưng chuyện đã như thế thì cho dù cô còn rất nhiều thắc mắc về vị chủ nhân này nhưng cũng không ngốc đến mức mở miệng ra tiếp tục hỏi.

Cho nên cô chỉ nhẹ nhàng “à” một tiếng.

Sự trầm mặc tiếp tục bao phủ không gian, mây đen âm u tựa hồ vẫn xoay quanh người hắn không chịu tiêu tan.

Trời ạ, loại không khí tối tăm này làm cho cô không thể chịu đựng được. Lúc này cô nhìn xuống cái cốc thủy tinh trước mặt, lại nhìn hắn không nói một lời đang cúi đầu gõ máy tính ở quầy, rốt cục cô không kìm được mà mở mồm gọi: “Cái kia…… Ông chủ.”

Hắn dừng tay, ngẩng đầu nhìn cô.

“Tôi tên là Bạch Khởi Lệ.” Cô cầm lấy giấy bút để ghi chép ở quầy bar, viết xuống tên của mình sau đó chuyển tờ giấy cho hắn xem. “Đây là tên của tôi.”

Hắn cúi đầu nhìn chữ viết chỉnh tề tú lệ của cô sau đó ngẩng đầu lên chỉ thấy cô chờ mong nhìn hắn.

“Cho nên?” Hắn hỏi.

Không phải cô lắm điều nhưng vẻ mặt của hắn thật sự có chút hoang mang. Vừa hoang mang lại tò mò, điều này khiến cảm giác của cô với hắn lại thay đổi. Bộ dạng hoang mang của người này thoạt nhìn…… thật ….. rất…… rất……

Rất đáng yêu!

“Tên đó, là tên tôi.” Cô nhịn khát vọng muốn đưa tay vỗ về khuôn mặt hắn, tuy cảm thấy chính mình có chút háo sắc nhưng cô vẫn cười tủm tỉm, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, hỏi một câu đã làm cô vương vấn mấy hôm nay.

“Tôi tên là Bạch Khởi Lệ, anh tên gì?”

4 thoughts on “Bỉ ngạn hoa – Chương 13

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!