Chương 13 Trong thành phố hoang vắng đột nhiên xuất hiện người, đây là mối nguy hiểm cực kỳ lớn. Lâm Lăng nhẹ nhàng lùi lại phía sau cố gắng tránh phiền toái. Nhưng cái xe đẩy của cô lại không cùng một lòng, lúc cô dùng sức kéo nó ra
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 12
Chương 12 Sau khi trồng xong cây thông cô kiểm tra ruộng rau thấy rau hẹ được tưới nước ở hồ nên cực kỳ khả quan, bộ dạng xanh mướt, cực kỳ thích hợp để hái về làm sủi cảo. Gần đây cô trồng không ít cây, cũng coi như
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 11
Chương 11 Lâm Lăng nhìn chằm chằm mấy cái răng mà Tiểu Lục còn chưa kịp thu lại sau đó nghiến răng nghiến lợi hỏi nó: “Mày ăn vụng thịt của tao hả?” Tiểu Lục run run lá cây dính đầy dầu: Tôi không cẩn thận ngã vào đây. “Mày
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 10
Chương 10 Nghe con thú kia phát ra tiếng gâu gâu thế là Lâm Lăng ớ ra. Vừa rồi lúc nó cắn xé đám sói bộ dạng còn hung ác hơn cả sói, thế mà hóa ra lại là chó à? Con thú đang cắn xé thịt sói phát hiện
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 9
Chương 9 Đột nhiên có tiếng động vang lên khiến Lâm Lăng sởn tóc gáy. Cô túm chặt cây gậy gỗ trong tay, sắc mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm cửa vào. Cô nín thở đợi một lát nhưng ngoài tiếng củi lửa ngẫu nhiên vang lên tanh tách thì
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 8
Chương 8 Màn đêm buông xuống, nhiệt độ nháy mắt hạ thấp hai mươi độ. Lâm Lăng rúc trong cái chăn trên giường và mở di động. Đây là lần thứ hai cô sử dụng di động nên điện của nó vẫn đầy, sau khi khởi động cô thấy trung
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 7
Chương 7 Sau khi tưới nước xong Lâm Lăng mới kéo thân thể mỏi mệt về nhà, nhân lúc trời còn chưa tối hẳn cô lại chưng một nồi màn thầu. Ngày mai cô phải lên núi tưới nước trồng cây, cần đồ ăn có thể mang theo người. Không
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 6
Chương 6 Trời đã sáng, lại một ngày mới. “Chào buổi sáng gấu nhỏ.” Lâm Lăng tỉnh ngủ thì xuống lầu chào hỏi con gấu bông đang ngoan ngoãn ngồi cạnh bàn, “Chờ một chút để tao đi trồng khoai tây, tháng sau chúng ta có cơm mà ăn hay
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 5
Chương 5 Nhân lúc còn sớm Lâm Lăng lấy đống công cụ gồm cái cuốc, liềm và dao phay hôm qua thu thập ra để sửa sang. Những thứ này đã để không 10 năm nên đều rỉ, cần phải mài lại. Tiếng mài sắt quả là vừa dài lại
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 4
Chương 4 Giữa trưa mặt trời nóng cháy bao phủ đại địa, nóng bức khó nhịn. Lâm Lăng mặc một cái áo đơn màu đen đứng trên đê, áo khoác buộc lỏng bên hông, mắt nhìn con cá đen bị trói trước mặt và nghĩ xem nên xử lý nó
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 3
Chương 3 Ngày thứ ba. Sau khi tỉnh lại Lâm Lăng ngồi bên bàn ăn chờ sương đen tan đi mới cầm một miếng lương khô cuối cùng lên chậm rãi gặm. Gặm được hai miếng cô giơ miếng lương khô lên và nói với con gấu bông ở đối
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 2
Chương 2 Xe tải thả Lâm Lăng ở gần nơi cô được phân sau đó vòng trở về. Bốn phía lúc này phủ trong sương đen, tầm nhìn cực thấp, một mình Lâm Lăng không dám mạo hiểm đi về phía trước mà tìm một cục đá làm chỗ dựa
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng – Chương 1
Chương 1 Năm thứ 10 sau mạt thế, bao việc ngổn ngang cần hoàn thành. Để xây dựng lại đất nước và sắp xếp cho những người còn sống sót, cổ vũ việc gieo trồng gia tăng kho lương thực nên quốc gia phân phối đất đai theo đầu người.
Continue ReadingQuốc gia bảo ta đi làm ruộng
Tác giả: Phán Tinh Tinh
Thể loại: Mạt thế, HE, làm ruộng
Số chương: 150c
Convertor: Wikidth.com
Bìa: Es – CVHP
Editor: Amber

Văn án
Lâm Lăng có dị năng hệ Mộc. Ở năm thứ nhất của mạt thế cô đã chết, lúc mở mắt ra thấy mình đã ở 10 năm sau. Trải qua mười năm rung chuyển, tang thi bao vây, thiên tai hoành hành khiến toàn bộ thành thị biến thành phế tích, người sống sót cũng cực kỳ ít ỏi. Lúc này vì xây dựng lại đất nước mà quốc gia kêu gọi cổ vũ những người còn sống gieo trồng. Bọn họ chia đồng ruộng theo đầu người, mỗi người có một mảnh đất thật lớn.
Lâm Lăng cầm giấy chứng nhận sở hữu đất và lao tới phần đất quốc gia giao cho. Dọc đường đi cô lên kế hoạch trồng lúa, nuôi gà, lại nuôi thêm hai con heo béo. Chờ tới khi trong đầu cô tràn ngập hình ảnh về mùa màng bội thu, gà vịt thành đàn thì cô cũng tới phần đất dành cho mình. Nơi ấy là sườn núi cháy đen không một ngọn cỏ, hờ…… thôi thì trồng cây trước vậy.
Một năm tiếp một năm, Lâm Lăng nhìn thấy phía xa là non xanh nước biếc, nước chảy róc rách, gà vịt thành đàn…… Một mảnh đất đai từng cháy đen hoang phế nay tràn đầy sức sống bừng bừng.
Nhưng thôn xóm tràn đầy sức sống này lại chỉ có mình cô, quá là cô đơn!
Cô nhìn cánh đồng lúa mạch vàng ươm thế là bỏ 10 cân lúa ra mua một người làm bạn tâm tình. Tên kia vừa cao to vừa đẹp trai nhưng mà hơi dính người, lại còn liên tục đòi gặp cô.
Lâm Lăng nhìn ruộng lúa mạch, ớ…… sao cô lại có cảm giác tên kia đang mơ ước lúa mạch của cô nhỉ?!
*Nếu bạn thích các truyện trong nhà Rừng Hổ Phách, hãy ủng hộ để Amber duy trì trang web nhé:
Nếu bạn không có Paypal thì có thể:
1.Chuyển khoản qua tài khoản: Hoang Mai Nhung – 0021002033624 – Vietcombank
2.Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào Vietel
Mục Lục
Chương 1 Chương 5 Chương 10 Chương 15 Chương 20 Chương 25
Chương 30 Chương 35 Chương 40 Chương 45 Chương 50 Chương 55
Chương 60 Chương 65 Chương 70 Chương 75 Chương 80 Chương 85
Chương 90 Chương 95 Chương 100 Chương 105 Chương 110 Chương 115
Chương 120 Chương 125 Chương 130 Chương 135 Chương 140 Chương 145
HOÀN
A Ly – Phiên ngoại
Phiên ngoại Gần đây lão Dũng rất bận. Không phải bận công việc mà bận uống rượu mừng. Nửa tháng trước ông tới thành phố Hải tham dự hôn lễ của Lưu Sở Sở. Trong hôn lễ cô dâu xinh đẹp với làn da trắng nõn, mái tóc mượt mà,
Continue Reading