Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 35

Chương 35: Không thể kết hôn

 

“Mặc Vũ,” Đỗ Tâm Ái nhìn tay mình lại càng thêm không rõ. Bọn họ không phải sắp thành vợ chồng sao? Thế nào hiện tại anh lại như vậy, không gọi điện thoại không nói, hiện tại thế nhưng đều không có tiếp xúc thân thể gì. So với trước kia anh càng thêm lạnh lùng, đối với cô như với người xa lạ vậy.

“Mặc Vũ,” đôi môi đỏ mọng của cô ta khép mở nhưng ánh mắt Đường Mặc Vũ nhìn về phía cô ta lại thật xa cách.

“Thực xin lỗi, Tâm Ái,” Đường Mặc Vũ buông cái cốc trong tay ra dù anh vẫn chưa uống một ngụm nào.

“Vì sao nói xin lỗi?” Đỗ Tâm Ái hơi hơi hoảng, trong lòng có cảm giác bất an.

Đường Mặc Vũ mở hai mắt, nghiêm cẩn nhìn về phía Đỗ Tâm Ái, mà trong lòng bàn tay cô ta đã toát hết mồ hôi lạnh.

“Thực xin lỗi, Tâm Ái, chúng ta không thể kết hôn.”

“Anh đang đùa phải không?” Đỗ Tâm Ái muốn cười, “Nhưng chuyện đùa này chẳng vui gì cả.”

Nhưng nhìn bộ dáng của Đường Mặc Vũ cũng không giống loại người thích đùa.

“Em cũng biết là anh đang nghiêm túc.” Đường Mặc Vũ sắc mặt nghiêm cẩn vô cùng, tuyệt không có nửa phần vui đùa.

Đỗ Tâm Ái chấn động toàn thân, khóe mắt nheo lại một chút, “Mặc Vũ, em không hiểu anh đang nói cái gì. Làm sao lại không kết hôn? Tất cả mọi người đều biết chúng ta sắp kết hôn mà giờ anh lại nói không. Anh nói xem lý do là gì? Anh để em và Đỗ gia ở chỗ nào chứ?” Đỗ Tâm Ái đứng lên, đôi chân mang giày cao gót không ngừng đi tới đi lui. Cô ta căn bản là không thể chấp nhận chuyện như vậy.

“Thực xin lỗi,” Đường Mặc Vũ vẫn là câu kia, “Em muốn gì anh cũng có thể cho em trừ việc kết hôn,” giọng nói của anh tuy nhẹ nhưng lại rất kiên định.

“Nhưng em chỉ muốn kết hôn với anh thôi,” Đỗ Tâm Ái hai tay chống tại trên bàn, cố nhìn thẳng vào Đường Mặc Vũ. Cô ta không thể tin được đây là sự thật. Cô ta đã đợi hai năm nhưng chỉ một câu nói mà người đàn ông này đã tự tiện hủy hôn ước với cô.

“Thật có lỗi, anh không thể,” Đường Mặc Vũ nâng lên con ngươi đen, nơi đó cái gì cũng không có, nếu có cũng chỉ là sự kiên trì. Anh không muốn kết hôn thì không ai có thể bắt ép được. Anh thiếu nợ cô nhưng lại càng nợ Lạc Tuyết nhiều hơn.

Mà anh luôn biết bản thân mình muốn gì. Ông trời đã cho Lạc Tuyết quay lại một lần nữa thì anh sẽ không bao giờ buông tay cô.

Phách một tiếng, Đỗ Tâm Ái nhìn chính tay mình. Còn Đường Mặc Vũ sắc mặt vẫn bình tĩnh như trước, chỉ có trên mặt là xuất hiện dấu tay. Đó là do Đỗ Tâm Ái đánh. Mà cô ta thì không thể tin được mình vừa làm gì. Cô ta vừa mới đánh Đường Mặc Vũ.

“Không. Em không đồng ý. Tuyệt đối không,” Đỗ Tâm Ái cầm lấy túi rồi chạy ra ngoài. Đường Mặc Vũ nhẹ nhíu mi rồi thở ra. Đây là lần đầu tiên anh bị phụ nữ đánh. Thôi đi, coi như anh thiếu cô ta.

Anh đứng lên, hướng về phía bệnh viện đi đến. Hôm nay Lạc Tuyết làm phẫu thuật nên anh nhất định phải ở bên cô. Anh không muốn cô phải sợ hãi.

Trong phòng bệnh sáng ngời, trước giường bệnh là một bó hoa hồng phấn mà Đường Mặc Vũ mang đến. Anh muốn nơi này có chút không khí chứ không có vẻ lạnh băng của bệnh viện.

“Em muốn ăn nữa không?” Anh buông cái bát trong tay và dùng tay áo xoa xoa khóe miệng Lạc Tuyết. Động tác của anh thập phần ôn nhu, căn bản chính là đem áo sơ mi đắt tiền của mình trở thành cái khăn ăn.

“Mặt anh sao vậy?” Lạc Tuyết cẩn thận vỗ về khuôn mặt của Đường Mặc Vũ. Có phải bị sưng không nhỉ?

“Không có việc gì, không cần lo lắng,” Đường Mặc Vũ kéo tay cô ra, đặt ở môi hôn nhẹ một cái. Hành động này khiến thân thể Lạc Tuyết nhẹ nhàng chấn động, ánh mắt cũng là có chút trốn tránh. Bàn tay to đang nắm lấy tay cô thật ấm áp, làm cô không muốn rời đi nhưng cô không dám quên anh là người sắp kết hôn rồi.

Cô rút tay mình về, giống con rùa rụt đầu, đem bản thân mình lui vào một góc.

Đường Mặc Vũ buông cái bát trong tay rồi mới ngồi xuống, vươn tay đem thân thể nhỏ bé của cô kéo vào ôm trong lòng, “Lạc Tuyết, nói với anh, em đang nghĩ gì vậy?” Anh nhẹ nhàng thở dài một hơi. Đối với cô, anh phải dùng đến nhẫn nại lớn nhất của bản thân. Anh đặt cằm mình lên đỉnh đầu cô rồi khép chặt vòng tay của mình.

Lông mi của Lạc Tuyết nhẹ nhàng run run, có nước mắt lạnh lẽo chảy xuống.

Đường Mặc Vũ cúi đầu, vươn tay đặt ở khuôn mặt tái nhợt của cô. Tâm của cô đang ở đâu, đang nghĩ gì và làm gì vậy?

“Em không nghĩ gì cả,” Lạc Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu, nở nụ cười với anh. Nụ cười đó rất đẹp nhưng lại bi thương. Cô nắm nhẹ ngón tay nhưng vẫn đẩy anh ra. Cô chỉ vì anh nên cũng không muốn phá vỡ hạnh phúc của anh. Cô có thể thấy được Tiểu Vũ của cô là đã tốt lắm rồi.

Đường Mặc Vũ nhẹ nhàng thở dài một hơi, “Một lúc nữa sẽ giải phẫu, không phải sợ, người đầu tiên em nhìn thấy khi tỉnh lại sẽ là anh.” Anh vỗ về mái tóc ngắn ngủn của Lạc Tuyết, thật là yêu thích không buông tay. Anh trước kia cho rằng nói chuyện hợp là yêu nhưng bây giờ anh mới biết có loại yêu sẽ khiến tâm đau.

“Vâng,” Lạc Tuyết gật đầu, “Em không sợ,”. Kỳ thực cô nằm mơ cũng đều muốn có thể đứng lên đi lại được bình thường. Thế nên làm sao cô sợ hãi cho được?

“Làm sao em bị thương vậy?” Đường Mặc Vũ không để ý cô giãy dụa mà lại đem cô ôm vào trong ngực, muốn cho cô ấm áp, bởi vì thân thể của cô rất lạnh, thật sự rất lạnh. Anh không bỏ được, cũng không đành lòng.

“Tự em ngã nên mới bị thương a,” Lạc Tuyết đưa tay đặt ở trên ngực anh, nhẹ nhàng kéo quần áo của anh.

“Em đừng gạt anh,” Đường Mặc Vũ khẽ cắn mặt cô, “Đừng tưởng rằng anh không biết. Lúc em nói dối thường có thói quen kéo quần áo,” Đường Mặc Vũ cười khẽ một tiếng, xem như giảm bớt hơi thở mới vừa rồi có chút ngưng trọng.

“Lạc Tuyết, anh biết, chân của em không phải bị ngã mà bác sĩ nói là bị vật nặng đập vào, nếu không cũng không có khả năng vết thương lại nặng như thế này,” Đường Mặc Vũ nhẹ vỗ về khuôn mặt nhỏ bé lạnh lẽo của cô. Anh thật không biết phải làm sao với cô. Sao người cô lúc nào cũng lạnh như vậy, kể cả tay cũng thế.

Lông mi của cô run run, bàn tay nhỏ bé lại càng kéo chặt quần áo của anh, môi nhẹ mím lại không biết nói sao.

“Em . . .” Cô liếm liếm môi, cũng không có phát hiện con mắt Đường Mặc Vũ đột nhiên tối lại.

“Khụ . . .” Đường Mặc Vũ ho khan một tiếng, không thoải mái di chuyển cơ thể. Anh không muốn biến hóa của bản thân làm cô sợ. Anh là một người đàn ông bình thường, sẽ có phải ứng sinh lý nhưng không nghĩ được nó lại tới tự nhiên như vậy mà anh cũng chỉ có thể nhẫn nhịn. Đây là từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên anh phải nhẫn nhịn thế này.

Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn anh, môi vẫn mím lại gắt gao.

“Lạc Tuyết, anh muốn nghe em nói sự thật,” Đường Mặc Vũ cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô. Anh nhất định phải biết sự thật bởi vì anh không muốn cô bị thương vô lý như vậy.

“Em đi ở trên đường thì bị người ta theo dõi. Lúc ấy có mấy người đàn ông bước xuống từ một chiếc xe rồi họ cảnh cáo em không cần lo việc không phải của mình. Sau đó họ … dùng gậy đả thương chân của em.” Cô nhỏ giọng nói xong, ngón tay càng thêm kéo chặt quần áo của anh. Không có ai biết lúc đó cô sợ hãi thế nào, không chỉ sợ những người đàn ông đó mà còn sợ cả việc mà cả đời này cô cũng không thể quên được. Chính là việc mà vào một đêm kia, trước mặt Tiểu Vũ, những kẻ đó đã làm với cô.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 34

Chương 34: Cô gái sợ đau

Cô hít một ngụm không tin được, ánh mắt đảo quanh. Phòng này thật tốt nha, đây chắc là đang mơ rồi, cô nghĩ thế và nằm xuống. Nhưng rất nhanh cô thấy có điều gì đó không thích hợp. Cô liền đưa tay lên miệng cắn một cái.

“Đau. . .” Cô vội ngồi dậy. Lúc này cô mới phát hiện đây không phải là mơ. Cô muốn rút kim trên mu bàn tay thì đúng lúc đó cánh cửa phòng mở ra. Y tá thấy động tác của cô thì vội chạy tới.

“Lạc tiểu thư, cô muốn làm gì vậy? Cái này không động được đâu. . .” Y tá cẩn thận ấn tay Lạc Tuyết, chỉ sợ cô giãy dụa. Trong khi đó Lạc Tuyết không ngựng giãy dụa thân mình. Cô không biết những người này muốn làm gì cô.

“Buông tôi ra. Tôi không bị bệnh… Tôi không bị bệnh mà …” Cô không ngừng lắc đầu. Hiện tại cô chỉ có cái mạng này thôi. Nếu mạng cũng không có thì cô chẳng còn gì. Không cần đối xử với cô như vậy mà … Cô vội đến muốn khóc. Ở cái nơi này cô thây rất sợ hãi, cô muốn về nhà, không muốn tiêm.

“Có chuyện gì vậy?” Đường Mặc Vũ đi đến lại thấy vài y tác đang ấn Lạc Tuyết xuống giường. Tâm anh như bị ai đánh một quyền. “Dừng tay,” anh gầm lên, máu toàn thân như sôi lên.

Lúc này mấy cô y tá mới vội vàng nới lỏng tay. Lạc Tuyết vừa được tự do liền nhanh tay nhổ kim trên tay mình, mặc kệ máu từ chỗ vết kim chảy ra mà cô cũng không kêu một tiếng nào.

“Đường tiên sinh, Lạc Tuyết tiểu thư giống như bị kích động. Chúng tôi chỉ đang ngăn cô ấy rút kim ra,” y tá vội giải thích. Bởi vì Đường Mặc Vũ lớn lên rất đẹp trai nhưng khuôn mặt luôn lạnh băng không có chút biểu cảm. Anh chỉ đối với cô gái gầy yếu này là ôn nhu còn người khác thì căn bản anh chẳng thèm liếc mắt. Cho nên các y tá đều nhìn sắc mặt anh mà không dám tự tiện hành động, thậm chí có chút e sợ.

Đường Mặc Vũ đi nhanh qua rồi vội đem Lạc Tuyết đang không ngừng phát run ôm vào lòng.

“Lạc Tuyết, không có việc gì, không phải sợ, anh ở đây.” Anh thật sự rất đau lòng. Đều tại anh không tốt. Nếu không phải anh đi xử lý chút chuyện thì anh cũng không để cô lại một mình ở chỗ này. Cô ở một nơi như vậy, làm sao có thể không sợ chứ.

“Tiểu Vũ,” Lạc Tuyết ngẩng đầu, vươn người ôm lấy cổ Đường Mặc Vũ.

“Hoàn hảo, em không có quên anh.” Đường Mặc Vũ vui mừng vỗ về tóc cô giống như đang dỗ một đứa trẻ. Nhưng y tá kia đã sớm rời khỏi để lại phòng bệnh yên tĩnh chỉ có hai người bọn họ.

“Ân,” Lạc Tuyết đem đầu của bản thân vùi ở trong ngực anh. Mới vừa rồi cô rất sợ hãi bởi vì cô chẳng còn gì để mất.

“Em nhớ nhé. Anh tên là Đường Mặc Vũ. Em có thể gọi anh là Tiểu Vũ nhưng vũ trong vũ trụ chứ không phải mưa.” Đường Mặc Vũ cúi đầu, đem đầu mình dựa lên trán cô, trên mặt vẫn là ý cười ôn hòa. So với khuôn mặt lãnh khốc trước kia của anh thì quả thật như là hai người hoàn toàn khác nhau.

Lạc Tuyết gật đầu, đem tay mình nắm lại.

“Vì sao em lại ở đây?” cô kỳ quái nhìn thoáng qua bốn phía. Nơi này cô không biết, cũng không phải nhà cô. Hơn nữa cô còn phải đi làm, nếu không đi làm thì lấy gì ăn a?

“Bởi vì em bị bệnh,” Đường Mặc Vũ nhàn nhạt cười khiến người khác không cảm thấy chút áp lực nào. Giống như việc cô sinh bệnh như vậy cứ giao cho anh là có thể xử lý được hết. Anh bây giờ là một người đàn ông trưởng thành chứ không còn là đứa bé chỉ biết ăn cơm mà không nói được gì trước kia.

“Em không bị bệnh,” Lạc Tuyết ngẩng đầu, trợn to hai mắt, thập phần cố chấp nói rằng cô không có bệnh. Cô rất khỏe mạnh nha, kể cả có bệnh thì cũng chỉ cần ngủ vài ngày là tốt rồi.

“Em bị bệnh, ở chỗ này,” Đường Mặc Vũ đưa tay đặt ở trên đùi Lạc Tuyết, “Nơi này bị bệnh nên em phải nghỉ ngơi tốt nếu không sau này làm sao có thể đi đường được?”

Lạc Tuyết lông mi đột nhiên run lên, cô cô rụt hai chân liền thấy rất đau. Nhưng mà …

“Em không có tiền.” Nàng cúi đầu, thanh âm thật đáng thương. .

Đường Mặc Vũ cảm giác hô hấp của bản thân trong nháy mắt ngừng lại, rất khó chịu cũng rất đau.

“Không có việc gì. Anh có tiền. Anh sẽ chữa khỏi cho em để em có thể đi lại như lúc trước. Cho dù có phải bán máu anh cũng sẽ chữa khỏi chân cho em.”

“Không cần.” Lạc Tuyết vội vàng lắc đầu, Tiểu Vũ không cần, “Lấy máu rất đau, hơn nữa chân này đau em cũng quen rồi,” cô thật cảm động đến nỗi muốn khóc. Chỉ cần câu nói này của anh là đủ rồi, cô có thể không cần cái chân này nhưng cũng không muốn anh phải bán máu.

“Biết đau mà em còn đi bán máu,” Đường Mặc Vũ giơ lên khóe môi. Anh đùa với cô mà cô cũng tưởng thật. Anh thấy lừa cô rất vui. Lạc Tuyết của anh thật là một cô gái đơn thuần lại thiện lương.

“Nhưng em không thể lấy tiền của anh được” Lạc Tuyết phản đối. Tuy rằng cô rất cảm ơn vì bản thân còn có cơ hội đi đứng bình thường nhưng cô không nghĩ dùng tiền của anh.

“Trước kia anh cũng dùng tiền của em, vì sao bây giờ em lại không thể dùng tiền của anh?” Đường Mặc Vũ đem mái tóc bị rối lung tung của cô chỉnh lại. Anh cũng nhìn thấy vết sẹp trên trán cô nê liền vươn ngón tay ra mà vuốt ve. Thật tốt, vết thương không sâu, không bị hủy dung. Nhưng kể cả cô có bị hủy dung thì anh vẫn sẽ không để ý. Chỉ cần cô vẫn là Lạc Tuyết là đủ rồi.

Lạc Tuyết lại là lắc đầu, cô đẩy Đường Mặc Vũ ra, đem thân thể của chính mình lui ở một bên mép giường, lông mi thật dài không ngừng chớp động, khóe mắt tựa hồ có nước mắt lấp loáng.

“Lạc Tuyết.” Đường Mặc Vũ nhìn đôi tay trống trơn của mình. Anh lại vươn tay ra để trên vai Lạc Tuyết liền phát hiện thân thể cô đột nhiên chấn động, không biết là vì sợ hay vì khẩn trương.

“Lạc Tuyết.” Đường Mặc Vũ yết hầu nghẹn lại. Cô có biết lúc anh biết cô còn sống đã vui mừng đến thế nào? Mà lúc biết cô là Lí Ngôn Hi, anh đã tự trách bản thân như thế nào? Vì sao bây giờ cô lại sợ anh còn đẩy anh ra nữa.

Lạc Tuyết buông xuống hai mắt, khóe môi có chút chua sót, “Thực xin lỗi, Tiểu Vũ, em không muốn thay đổi gì cả, như bây giờ cũng rất tốt, thật sự tốt lắm.”

Đường Mặc Vũ cẩn thận đem tay của Lạc Tuyết đặt ở trong chăn. Lúc này cô đã ngủ. Trên bàn tay mảnh khảnh không tìm nổi một mạch máu nào. Cô cần mổ sớm nhưng thân thể lại suy nhược nên cần tĩnh dưỡng vài ngày mới có thể tiến hành.

Đường Mặc Vũ cúi người khẽ hôn lên trán cô rồi mới đứng dậy đi ra ngoài. Anh không phát hiện ra trong lúc đó tay Lạc Tuyết ở trong chăn nắm lại. Cô nghiêng đầu với mái tóc ngắn ngủn tựa hồ có nước mắt chảy ra.

Giấc mộng này rất đẹp nhưng cũng thật đau lòng.

Trong quán cà phê sang trọng, Đường Mặc Vũ lấy thìa khuấy cốc cà phê trong tay. Anh cúi đầu xem chất lỏng màu nâu, trong mắt ánh sáng luân chuyển nhưng lịa đối với Đỗ Tâm Ái đang ngồi trước mặt mà nói lại càng thêm khó đoán.

“Mặc Vũ, gần đây anh làm gì vậy? Vì sao em gọi điện anh không nghe, mà người cũng tìm không thấy ở đâu cả?” Đỗ Tâm Ái chu môi, tính tình đại tiểu thư lại nổi lên nhưng là cô muốn Đường Mặc Vũ phải dỗ mình thì hoàn toàn không có khả năng. Giữa bọn họ, Đường Mặc Vũ cho tới bây giờ đều sẽ không chủ động làm cái việc đó.

“Mặc Vũ, chúng ta sắp kết hôn rồi, anh xảy ra chuyện gì cũng phải nói với em chứ?” Đỗ Tâm Ái muốn nắm lấy tay Đường Mặc Vũ, nhưng anh lại không dấu vết né tránh.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 33

Chương 33: Những việc anh làm còn quá ít

 

“Ngủ đi, anh ở lại đây,” Đường Mặc Vũ đem chăn kéo đến đắp cho cô, lại dùng cánh tay của mình bao cô lại.

Lạc Tuyết ánh mắt lại nháy vài cái, nhưng cũng không có tỉnh lại. Cô thật sự đã rất mệt nên chỉ cần nhắm hai mắt lại là có thể ngủ. Hơn nữa như thế này thật ấm áp, thật an tâm. Cô rốt cuộc cũng có thể có một giấc ngủ ngon, không biết chừng còn có thể có một giấc mơ đẹp.

Đường Mặc Vũ cúi đầu nhìn chằm chằm cô gái ngủ say trong lòng mình. Anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, lông mi rồi đến cánh môi. Đôi môi cô khẽ mím, có chút quật cường nhưng vẫn là ngoài mềm trong cứng. Nội tâm của cô vĩnh viễn là kiên cường khiến người khác không thể tin được.

Anh nhẹ nhàng bế cô đứng lên đi về phía cửa rồi ra ngoài.

Tiểu Hoàng không ngừng vẫy đuôi mà đi theo phía sau hai người.

Lưu Thẩm vừa thấy hai người liền vội vàng đi đến.

“Vị tiên sinh này, Ngôn Hi bị làm sao vậy, con bé bị bệnh ư?” Nàng nhìn cô gái ngủ say trong lòng Đường Mặc Vũ mà không khỏi lo lắng. Sắc mặt kém nhưng vậy có phải là bị bệnh rồi không?

“Không có việc gì, cô ấy chính là mệt mỏi quá.” Đường Mặc Vũ rũ mắt xuống, trong mắt xuất hiện ôn nhu chưa từng có. Anh cũng chỉ ôn nhu với mỗi mình cô.

“Lưu Thẩm, đùi cô ấy bị thương lúc nào vậy?” Chân Lạc Tuyết trước kia không có vấn đề gì. Lúc trước anh nhìn thấy cô như vậy liền nghĩ đó là báo ứng nhưng bây giờ anh lại thấy đau lòng. Lạc Tuyết của anh sao lại bị thương thế này?

“Này ta cũng không biết,” Lưu Thẩm lắc đầu, “kỳ thực ta cũng cảm thấy vô cùng kỳ quái. Ngôn Hi nói là con bé bị ngã, rất nhanh sẽ khỏi. Cậu cũng biết những người ở nơi này nếu có bị thương cũng đều tự mình nhịn là qua. Ta cứ nghĩ con bé không bị nặng…” Lưu Thẩm thanh âm càng ngày càng nhỏ. Không phải bà nghĩ thế mà là Lạc Tuyết cho người khác cảm giác như vậy. Con bé lúc nào cũng cười chứ không để ai biết kỳ thực nó đã đau đến chịu không nổi.

Đường Mặc Vũ không có nói nữa, anh đem mặt mình áp lên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo của Lạc Tuyết rồi thản nhiên ôm cô đi xa.

Hai người này là quan hệ gì đây, Lưu Thẩm hồ đồ không hiểu. Thế nào hai người này đều kỳ quái nhưng bà cũng không nghĩ gì nhiều. Có thể họ đã sớm quen nhau, dù sao đều là bạn của Lạc Tuyết mà.

Trong bệnh viện mặt, Đường Mặc Vũ ngồi ở trước mặt bác sĩ, hai tay giao đặt ở trước ngực.

“Tình trạng của cô ấy thế nào?” Anh nhìn thoáng qua Lạc Tuyết còn đang ngủ. Có lẽ trước đây cô đều vừa ngủ vừa lo lắng, giờ đây tinh thần được thả lỏng liền khiến cô ngủ lâu như vậy. Có thể cô còn đang mơ về những chuyện trước kia và những chuyện sau này.

“Không tốt lắm,” bác sĩ chỉ vào bản chụp X quang trong tay mình, “Đùi của cô ấy hẳn là bị vật nặng làm bị thương, xương cốt không gẫy nhưng lại bị tổn thương lớn. Đáng lý ra lúc đó phải mổ ngay nhưng để lâu rồi khả năng về sau đều để lại tật.”

“Nếu bây giờ mổ thì có mấy phần thành công?” Đường Mặc Vũ nheo lại hai mắt, hai tay anh để ở trên bàn, nắm chặt lại.

“Cái này khó mà nói. Sau này còn cần phải tập vật lý trị liệu. Tôi không dám chắc nhưng phải mất tầm một năm mới thấy hiệu quả. Nhưng vẫn có khả năng để lại chút di chứng, sẽ vẫn khác với người bình thường một chút.

“Tôi không cần khả năng ước lượng cũng không cần cam đoan. Tôi muốn là phải thành công tuyệt đối.” Đường Mặc Vũ đứng lên, hai tay đặt ở trên bàn. Anh nghiêm cẩn nhìn bác sĩ và nói “Mặc kệ mất bao nhiêu tiền, tôi muốn chân cô ấy được chữa khỏi. Tôi muốn cô ấy không thiếu một cọng tóc nào, càng muốn chân cô ấy hoàn hảo không có vấn đề gì.” Anh không thể để Lạc Tuyết giống trước kia. Anh biết cô khát vọng được làm người bình thường như thế nào. Cô muốn được đi lại như người khác và rõ ràng cô có thể. Thế nên anh sẽ không để bất kỳ ai hoặc việc gì khiến cô một lần nữa phải chịu nỗi bất công này.

“Đường tiên sinh, chúng tôi sẽ cố hết sức,” bác sĩ đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó đẩy gọng kính rồi gật đầu.

Đường Mặc Vũ hướng giường bệnh đi đến. Anh cúi đầu nhìn chằm chằm cô gái đang ngủ thật yên ổn rồi lại cẩn thận ngồi xuống.

“Không phải sợ, Lạc Tuyết. Khi em tỉnh lại thì mọi việc sẽ đều tốt cả. Anh sẽ cho em đôi cánh để em có thể tự do bay lượn.” Anh cúi người hôn lên trán cô, trong lòng đầy thương tiếc cùng với yêu thương không thể giấu được.

Anh rất yêu cô. Mất Lạc Tuyết giống như trái tim anh đã chết vậy. Nhưng hiện tại trái tim anh lại sống lại, bởi vì cô vẫn còn sống.

Di động của anh đột nhiên vang lên. Anh vội chuyển chế độ im lặng trong khi mắt vẫn không rời khỏi cô. Nhìn cô hơi hơi nhíu mi, anh liền lấy tay xoa mi tâm cho cô rồi nhẹ nhàng vỗ về. Cô giống như có thể cảm nhận độ ấm từ tay anh nên rốt cuộc cũng giãn chân mày và chìm vào ngủ say.

Đường Mặc Vũ lúc này mới đứng lên, cầm lấy di động và đi ra ngoài. Anh không phải tránh né nhưng lại không muốn làm kinh động đến người ở bên trong. đây mới là đứng lên, cầm chính mình di động đi ra ngoài, không phải vì tránh né, mà là không ầm ĩ đến người ở bên trong.

Ở bên ngoài hành lang, anh mở điện thoại và thấy hơn mười cuộc gọi nhỡ, tất cả đều của một người.

Anh bấm nút gọi lại, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo, khuôn mặt là một mảnh bình tĩnh cùng trầm ổn.

“Mặc Vũ, anh đang ở chỗ nào vậy? Anh có biết anh làm người khác lo lắng lắm không?” Bên kia Đỗ Tâm Ái đã muốn khóc. Cô ta thật sự là sắp vội chết. Gọi điện thoại cho anh không được, người cũng không thấy. Cô ta thật sự lo lắng anh có chuyện gì.

“Tâm Ái, anh có chuyện muốn nói với em,” anh ngước đôi mắt đen có chút nhàn nhạt áy náy. Có lẽ trước kia anh không quan tâm người mình kết hôn cùng là ai nhưng hiện tại anh cũng chỉ có thể nói xin lỗi.

“Nói cái gì, có phải là chuyện chúng ta đi chụp ảnh cưới không?” Bên kia Đỗ Tâm Ái thanh âm đột nhiên cao lên, xem ra rất là cao hứng. Nhưng sắc mặt của Đường Mặc Vũ lại càng trầm xuống. “Gần đây anh rất bận, đợi vài ngày nữa anh sẽ đến tìm em.” Anh nhàn nhạt nói xong, thanh âm không nhanh cũng không chậm mà cũng chẳng có chút cảm xúc gì.

“Anh bận việc gì vậy, Mặc Vũ, … Mặc Vũ?” Đỗ Tâm Ái còn muốn nói gì đó nhưng anh đã ngắt máy. Anh đóng di động lại rồi tiến vào phòng. Anh ngồi ở bên cạnh giường bệnh nhìn chằm chằm vào Lạc Tuyết mà xuất thần.

“Lạc Tuyết, em biết không, vì em anh có thể làm một kẻ vô tình vô nghĩa nhưng so với những gì em đã làm vì anh thì vẫn còn quá ít.” Khóe môi anh hạ xuống, ôn nhu trong mắt cũng dần đầy lên. Kỳ thực đây mới là anh, một người cũng có tình nghĩa, cũng biết yêu.

Ánh sáng nhu hòa bên ngoài chiếu vào phòng. Trong không khí tựa như có hương hoa bách hợp, thơm mát ngọt ngào. Lạc Tuyết mở hai mắt của mình, trong lúc nhất thời còn chưa thích ứng kịp với ánh sáng của nơi này. Cô đã ngủ thật lâu đến nỗi cô cảm thấy chút mệt mỏi. Cô không thoải mái động đậy tay lại thấy trên mu bàn tay mình có cắm kim truyền nước biển.

Cô ngẩng đầu nhìn chai nước biển đã truyền được một nửa, không hiểu làm sao lại như vậy.

Cô không bị bệnh, vì sao lại tiêm. Cô lúc này mới nhìn quanh phòng bệnh. Đó là căn phòng rất lớn, ánh sáng trên đỉnh đầu chiếu ra cũng rất ôn hòa, ngoài ra còn có tivi, điều hòa, thậm chí đầu giường còn có một con búp bê thật lớn. Rèm cửa là màu hồng nhạt, bên ngoài gió lạnh thổi vào. Mà cô cuối cùng cũng phát hiện mùi hoa bách hợp là từ đâu đến.

Ở trên chiếc tử ở đầu giường có một lọ hoa bách hợp mới hái đang tỏa hương thơm tản mát khắp phòng.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 32

Chương 32: Coi như là ngã đi

*Từ chương này Amber sẽ đổi xưng hô của nam, nữ chính thành “anh/em” nhé!

“Em đúng là người ngốc nghếch. Chỉ có người ngốc mới có thể vô điều kiện mà đối tốt với người khác như vậy. Chỉ có người ngốc mới hy sinh nhiều như vậy để cứu một đứa bé mà người khác đều không cần.”

Lạc Tuyết trước mắt một mảnh mơ hồ, cô đem tay che khuôn mặt của Đường Mặc Vũ, chỉ để lại đôi mắt xinh đẹp.

“Tôi biết tại sao nhìn anh lại quen như vậy rồi. Nếu không nhìn mặt mà chỉ nhìn mắt thì mắt anh chính là mắt của Tiểu Vũ. Lúc thằng bé tức giận, bất đắc dĩ hay cười đều giống. Tiểu Vũ, anh chính là Tiểu Vũ ư?”

“Đúng vậy, anh chính là Tiểu Vũ,” Đường Mặc Vũ đứng lên, đem thân thể gầy yếu chỉ còn da với xương của cô ôm vào lòng. “Anh nghĩ là anh đã báo được thù rồi nhưng lại khiến em phải chịu nhiều đau khổ như vậy. Anh không nghĩ được em lại là Lí Ngôn Hi.”

Đường Mặc Vũ mở hai mắt, khóe mắt anh có cái gì đó rơi xuống mái tóc ngắn ngủn của Lạc Tuyết.

Trên đời này làm sao lại có chuyện trùng hợp như vậy chứ? Lí Ngôn Hi là Lạc Tuyết mà Lạc Tuyết lại là Lí Ngôn Hi.

“Em biết, em biết,” Lạc Tuyết vội ôm chặt thắt lưng anh cũng đem mặt chôn trước ngực anh. Giờ cô đã hiểu tại sao anh lại mất nhiều tâm tư để báo thù cho cô như vậy. Hóa ra là vì anh cho rằng cô đã chết cho nên mới tìm mọi biện pháp để đối phó với Lí Ngôn Hi, thậm chí không từ thủ đoạn nào.

“Nhưng anh sai rồi phải không?” Đường Mặc Vũ ngồi xổm xuống, đem trán của mình chạm nhẹ vào trán Lạc Tuyết. Vốn cô đã có cuộc sống rất tốt nhưng chính anh đã phá hủy tất cả.

Anh là thằng tồi, là kẻ khốn nạn.

Anh khiến cô không có nhà để về, phải ngồi tù rồi phải quay trở lại làm công việc lượm rác này. Rõ ràng anh đã hứa sẽ cho cô cuộc sống tốt hơn nhưng cuối cùng lại vẫn cướp đi hạnh phúc của cô.

Thực xin lỗi. Đường Mặc Vũ hai tay nâng khuôn mặt của Lạc Tuyết lên. Đó làm một khuôn mặt thanh tú, đôi mắt rất đẹp lại trong suốt. Cho dù cuộc đời đối với cô không tốt, không công bằng cỡ nào, cho dù cô có phải chịu nỗi đau đến thế nào thì cô vẫn giữ được ánh mắt trong suốt này. Cô còn luôn cảm tạ ông trời đã để mình được sống.

Làm sao mà anh lại không nhận ra cô chứ. Cô rõ ràng chính là Lạc Tuyết của anh.

“Không sao mà, chuyện này không liên quan đến anh. Chúng ta đều thay đổi, anh trở thành Đường Mặc Vũ còn em lại biến thành Lí Ngôn Hi.” Lạc Tuyết lắc lắc đầu nhưng đôi mắt vẫn hồng.

“Đúng vậy, chúng ta đều thay đổi, suýt chút nữa là anh không nhận ra em. Nếu không phải em vẫn giữ thói quen trước đây thì anh cũng không biết em chính là Lạc Tuyết.” Đường Mặc Vũ đưa tay lên vuốt tóc cô, nhẹ nhàng vỗ về. Thật tốt, anh không có đánh mất cô.

“Nhưng là, khi nào thì anh biến thành như vậy?” Lạc Tuyết không rõ. Chuyện này thật khiến người ta khó hiểu. Giống như Tiểu Vũ đột nhiên lớn lên nhưng rõ ràng nó là một đứa trẻ mà.

“Cũng giống em thôi,” Đường Mặc Vũ cười, rốt cục toàn bộ băng sơn trên khuôn mặt anh cũng tan, “Bất quá, anh không giống em ở chỗ em có được thân xác của Lí Ngôn còn linh hồn vẫn là Lạc Tuyết, còn anh vốn như thế này. Chỉ có điều thời điểm em gặp được thì linh hồn của anh đang ở trong cơ thể của một đứa trẻ.”

“Là như thế sao,” Lạc Tuyết gật gật đầu, nói như vậy, anh luôn luôn đều là một người đã trưởng thành, tuy rằng khi đó linh hồn anh ở trong cơ thể một đứa trẻ. Mà hồi đó hai người còn tắm chung với nhau, nghĩ đến đây làm cô thấy có chút xấu hổ.

“Em đang nghĩ cái gì?” Đường Mặc Vũ cùng cô mặt đối mặt, nhưng lại thấy cô thất thần nghĩ đi đâu.

“Không có, không có,” Lạc Tuyết vội vàng xua tay, cô mới không muốn nói ra điều đó, nếu nói ra rồi thì sau này cô còn mặt mũi nào gặp anh nữa.

Bất quá, cô thật sự thở dài nhẹ nhõm một hơi. Tiểu Vũ hiện tại sống thật tốt.

“A,” anh nở nụ cười một tiếng. Cũng lâu lắm rồi anh không cười như thế này. Đây là cảm giác núi băng hòa tan vì hạnh phúc, phá lệ làm cho người ta cảm thấy thân thiết cùng ôn nhu.

“Thì ra lúc anh cười lại đẹp mắt thế này,” nụ cười không có khoảng cách như thế này của anh là lần đầu tiên cô nhìn thấy.

“Thực xin lỗi,” Đường Mặc Vũ lại thấy lòng hơi thắt lại. Anh trước kia coi cô là kẻ thù, làm sao có thể đối với cô cười thật lòng chứ. Lúc đó anh chỉ diễn trò để báo thù nên cũng chẳng thèm nhìn cô một cách tử tế. Nếu lúc đó anh nhìn cô nhiều một chút, liệu có sớm phát hiện ra cô cùng Lạc Tuyết có nhiều điểm tương tự hay không? Như vậy, có phải cô cũng sẽ không phải ngồi tù không?

Đường Mặc Vũ đứng lên, đến ngồi ở bên người cô, tiện thể đem cô ôm đến ngồi trên đùi mình. Cô rất nhẹ, thật sự là rất gầy.

Lạc Tuyết giãy dụa một chút, nhưng không có kết quả.

Đường Mặc Vũ đem cằm đặt ở trên đỉnh đầu cô, “Về sau anh sẽ ôm em giống như trước đây em ôm Tiểu Vũ vậy,” anh từng hứa sẽ cho cô cuộc sống tốt nhất, để cô có thể ăn trứng gà thoải mái mà không cần phải khổ sở. Giờ anh đã có thể làm được.

Lạc Tuyết lông mi dài run lên một chút, trong đôi mắt cô hiện lên chút mông lung. Cô cũng không giãy dụa nữa mà tựa vào trong lòng anh, nghe tiếng trái tim anh đập một cách hữu lực. Thanh âm bang bang làm cả thân và tâm của cô đều ấm lại.

“Lạc Tuyết.”

“Ân.”

“Thời điểm em tỉnh lại là Lí Ngôn Hi có phải không nhớ gì hết?” Đường Mặc Vũ vươn tay vỗ về khuôn mặt cô. Khi đó, anh đối với cô là xa lạ, vậy cô chắc cũng không biết bản thân mình là ai.

“Ân, em tỉnh lại thì cái gì cũng không biết. Những điều em biết được đều là do người khác nói cho em. Lúc đó em còn không biết mình là ai.” Lạc Tuyết nhắm mắt lại, nghĩ tới truyện trước kia. Kỳ thực cũng chỉ có thể thở dài một tiếng mà thôi.

Cô cũng chẳng biết làm gì hơn.

“Khi nào thì em nhớ lại mọi chuyện?” Đường Mặc Vũ ngón tay đặt ở trên mặt của cô. Mặt trước kia trắng nõn, non mịn nhưng bây giờ bị chiếu đến đen, còn bị thương. Có điều cô vẫn xinh đẹp như vậy.

“Này,” Lạc Tuyết chỉ vết thương trên đầu, “Đầu chỗ này bị đụng một phát cho nên em liền nhớ ra mọi chuyện.”

“Làm sao lại bị thương?” Đường Mặc Vũ trong ánh mắt toát ra một chút đau lòng. Lúc đó cô nhất định là bị thương rất nặng, bằng không sẽ không lưu lại vết sẹo to như thế này.

“Bị ngã,” Lạc Tuyết cười đến hai mắt tít lại. Cứ coi như bị ngã đi.

“Ồ, là ngã ư?” Đường Mặc Vũ cũng tiếp lời cô. Nếu cô nói ngã thì là ngã đi. Dù sao anh cũng có thể tự tìm hiểu. Những kẻ đã khiến cô bị thương, anh đều sẽ không bỏ qua, kể cả chính mình.

“Lạc Tuyết, “

“Ân, “

“Thực xin lỗi.”

Lạc Tuyết nâng khóe môi, trên mặt một mảnh dịu dàng, “Em chưa bao giờ hận anh, mà anh cũng không làm gì sai. Nếu có sai thì cũng chỉ là do vận mệnh.”

Đường Mặc Vũ đem cô ôm càng chặt, trong con mắt chỉ có vô cùng đau lòng.

Lạc Tuyết đem đầu dựa vào trên bờ vai anh, nhẹ nhàng nhắm mắt. Cô thấy hơi mệt, chỉ muốn nghỉ ngơi.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 22

Chương 22: Người ghen với chó

 

Nhưng dù ghét thế nào cũng không thay đổi được việc cô ta sắp kết hôn với Đường Mặc Vũ.

Đường Mặc Vũ dừng bước, nhìn một cửa hàng cho vật nuôi bên đường. Anh rút tay đang đút túi quần, sau đó đi vào. Sắc mặt Đỗ Tâm Ái bỗng chốc có chút khó coi. Cô đi theo vào bên trong nhìn Đường Mặc Vũ lấy từ trong đống đồ chơi một quả bóng nhỏ.

“Tâm Ái, em nói xem cái này Tiểu Hoàng có thích không?” Anh thưởng thức quả bóng trong tay, quay đầu hỏi Đỗ Tâm Ái.

“Em nghĩ nó sẽ thích,” Đỗ Tâm Ái miễn cưỡng nở nụ cười, không dám biểu hiện ra mặt sự bất mãn. Tiểu Hoàng, lại là Tiểu Hoàng, anh ta thế nhưng đi đến đâu cũng nhớ con chó kia, không bao giờ quên. Xem ra cô vì tương lai của mình mà phải nghĩ biện pháp giải quyết con chó kia mới được, vừa bẩn vừa thối, khó coi chết được.

“Tới đây, Tiểu hoàng,” Đường Mặc Vũ vừa mở cửa, liền ngồi xổm xuống, mà Tiểu Hoàng đang nằm liền dựng lỗ tai, vội vàng đứng lên, chạy đến bên Đường Mặc Vũ, đứng ở trước mặt anh không ngừng vẫy đuôi.

Đường Mặc Vũ đưa tay sờ đầu nó, sau đó lấy quả bóng trong túi ra, “đây là mua cho em, về sau không được cắn giầy của ba ba biết chưa?” Anh lại vỗ đầu nó, mà Tiểu Hoàng cắn cắn quả cầu nhỏ, vô cùng cao hứng chơi.

Đỗ Tâm Ái cũng ngồi xổm xuống, biết người nhà này đều thích con chó này nên cô ta cũng phải giả bộ rất thích nó.

“Tiểu Hoàng,” cô ta vươn ngón tay, trong lòng chán ghét nhưng vẫn giả vờ.

“Uông,” Tiểu Hoàng đang quỳ rạp trên mặt đất không thân cận mà sủa một tiếng, sau đó quay mông về phía cô ta, giống như sợ cô ta tranh quả cầu của nó vậy. Nó không thích cô ta, không cắn nhưng cũng xa cách.

Đỗ Tâm Ái xấu hổ đứng lên, cô cảm giác mặt mình đều vì con chó này mà mất hết rồi. Cô ta chán ghét con chó xấu xí này, không biết người Đường gia nhân thích còn chó này ở chỗ nào, sao vẫn còn nuôi chứ? Nếu là cô ta thì đã sớm ném nó đi rồi.

“Tâm Ái, tới ăn cơm thôi,” Diệp Nhàn ở một bên kêu Đỗ Tâm Ái, đương nhiên, bà còn không quên chuẩn bị một chén cho Tiểu Hoàng, “Tiểu Hoàng, tới đây, đây là của mày,” bà đem đĩa đồ ăn của Tiểu hoàng đặt trên mặt đất.

Tiểu Hoàng vừa nghe tiếng bà thì cũng không cần quả bóng nhỏ nữa mà trực tiếp chạy đến ăn cơm. Mặt Đỗ Tâm Ái lúc này càng thêm khó coi, cô ta chán ghét người khác sau khi gọi cô ta là gọi con chó kia, rồi cô ta còn phải ngồi ăn chung với một con chó, điều này khiến cô ta vô cùng không thoải mái. Nhưng cô ta vẫn ép bản thân cười rộ lên. Cô ta sắp kết hôn với Mặc Vũ rồi, không muốn lúc này lại xảy ra chuyện. Nhưng lúc cô ta cúi đầu liền liếc trắng mắt con chó kia. Cái thứ này cô ta phải nghĩ cách vứt đi mới được.

Lạc Tuyết đi rất lâu mới thấy được chỗ mình ở trước đây, nó vẫn giống hơn một năm trước, căn bản không khác nhiều. Chỗ này là khu ổ chuột, không có nhiều người tới, cô đã ở đây mười mấy năm, lại rất quen thuộc.

Cô thấy Lưu Thẩm đang phơi quần áo, lại thấy phòng ở của mình trước kia thì ánh mắt hơi đỏ lên.

Cô về nhà rồi.

Cô đi qua, đứng trước nhà mình, trên cửa có một tầng bụi, thoạt nhìn thật lâu không có ai ở. Cô cúi người kiểm tra, cửa vẫn khóa tốt, mà trước cửa nhà cô đã đầy rác rưởi.

Nửa ngày sau, cô mới đứng thẳng người, cầm lấy một viên gạch để trên cửa sổ, bên dưới là chìa khóa nhà cô, quả nhiên vẫn ở đó, không có ai lấy đi.

Cô vừa định mở cửa thì nghe thấy tiếng Lưu Thẩm, “Cô là ai, muốn làm gì?” Lưu Thẩm kỳ quái đi tới, bà đã chú ý cô gái này một lúc rồi.

“Cháu là . . .” Cô vừa mới mở miệng, tay lại đặt lên mặt mình. Khuôn mặt này không có liên quan gì đến cuộc sống trước đây của cô hết.

“Cháu là bạn của Lạc Tuyết.” Cô nhẹ cười, nụ cười sạch sẽ, trong suốt.

“Nga, hóa ra là bạn của Lạc Tuyết, sao con bé có bạn mà ta lại không biết nhỉ?” Lưu Thẩm không khỏi lại nhìn thoáng qua, lần trước là một nam nhân diện mạo vô cùng tốt, lần này lại là một nữ nhân xinh đẹp, không biết những người này từ đâu tới.

Bất quá, bọn họ biết tên Lạc Tuyết, thoạt nhìn không có vấn đề gì, lại nói Lạc Tuyết nghèo thế, có ai thèm đánh chủ ý lên người con bé chứ.

“Đúng vậy, cháu là bạn cô ấy,” Lạc Tuyết ngượng ngùng cười, nhưng trong lòng cô cũng có một loại xót xa.

“Lạc Tuyết, hiện tại có tốt không?” Cô cẩn thận hỏi một câu, tuy rằng đã sớm biết kết quả, nhưng vẫn muốn biết những chuyện về sau đó.

“Con bé ….” Lưu Thẩm chỉ nhẹ nhàng thở dài một hơi, “Con bé tốt chỗ nào, khổ cả đời, sau bị xe đụng, chết tại chỗ. Thật đáng thương, thi thể chỗ nào cũng không biết,” Lưu Thẩm lại thở dài.

“Thật sao?” Lạc Tuyết lại nhẹ nắm tay, trong mắt là một mảnh tang thương, “Lưu Thẩm, Lạc Tuyết nói qua cô ấy có một đứa nhỏ tên Tiểu Vũ. Cháu muốn hỏi hiện giờ thằng bé ở đâu, có tốt không?” Cô ngẩng đầu, chờ mong hỏi Lưu Thẩm, nhưng tâm lại càng ngày càng khẩn trương.

“Cô nói đứa nhỏ kia hả,” Lưu Thẩm lắc đầu, “ta không biết, nhưng nghe người ta nói hiện tại đứa nhỏ kia được nhận nuôi. Chỗ này từng có người nhìn thấy nó, được người ta ôm đi, sống cũng tốt lắm.” Lạc Tuyết rất yêu đứa nhỏ kia, vì nó đến mệnh cũng không cần. Lưu Thẩm nói xong thì trong lòng cũng khó chịu, Lạc Tuyết đáng thương a.

Lạc Tuyết nhẹ nhàng cắn môi, đưa tay lên ngực, Tiểu Vũ, hắn còn sống, thật tốt, chỉ cần hắn hiện tại sống tốt, không bị cha mẹ vứt bỏ thì để hắn rời xa cuộc sống này đi. Cô không phải không thương hắn mà cô chỉ là một kẻ lượm rác, đi theo cô có gì tốt đâu.

“Lưu Thẩm, cháu có thể ở nơi này sao?” Lạc Tuyết nắm chặt chìa khóa trong tay hỏi Lưu Thẩm. Đây là nhà của cô nhưng hiện tại cô phải hỏi người khác. Thân phận hiện tại của cô là Lí Ngôn Hi, thân thể cũng là Ngôn Hi, chỉ có chính cô mới biết mình là ai.

“Cô muốn ở chỗ này cứ ở, dù sao cũng không có ai ở, nhưng cô không có chìa khóa thì làm sao vào?” Lưu Thẩm đưa tay gãi đầu, cô gái này là bạn của Lạc Tuyết, ở lại cũng được. Chỗ này chẳng ai thèm tới, người tới cũng đáng thương, giống như một nhà bọn họ, giống như Lạc Tuyết. Nhìn bộ dáng gầy trơ xương của cô gái này thì cũng biết cô ấy khổ, cô ấy muốn ở bao lâu cũng được, dù sao Lạc Tuyết cũng đã mất, phòng cũng để không, nhưng phải làm sao để vào a.

“Ta đi tìm nam nhân nhà ta phá cửa vậy,” Lưu Thẩm vội vàng xoay người.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 21

Chương 21: Gặp lại người nhà

 

Cô lắc đầu, đó chính là chuyện không có khả năng, cũng không cần nghĩ nhiều.

Ánh sáng ấm áp dừng trên người cô, cô cảm thấy biết ơn mà ngước mắt, thật ấm a!

Mà lúc này, ngay tại cửa hàng quần áo vừa rồi, một nữ nhân vừa mặc vào bộ quần áo Lạc Tuyết mới nhìn kia, đứng ở trước gương không ngừng ngắm mình.

“Cái này thế nào, Mặc Vũ,” nữ nhân kia quay đầu nhìn thoáng qua nam tử đứng ở bên người, lại dạo trước gương một vòng, “anh nói em mặc bộ này lúc kính rượu có thích hợp không?”

Đường Mặc Vũ khẽ gật đầu, “Ân, thật thích hợp.”

“Em cũng thấy thế,” Đỗ Tâm Ái đi vào trong phòng thay đồ. Lúc cầm bộ quần áo này trên tay cô ta vui cực kỳ, rốt cuộc cô ta sắp kết hôn với ngừoi mình yêu, nhưng cô ta chợt nhìn mình trong gương. “Sao mình luôn cảm thấy lúc Mặc Vũ nhìn mình thì không giống như đang nhìn mình nhỉ?” Cô ta tự lẩm bẩm nhưng lại không chắc chắn. Cảm giác này rất kỳ lạ, bọn họ đã bên nhau gần một năm nhưng cô ta vẫn không hiểu rõ anh.

Còn có, trong lòng anh nghĩ cái gì cô ta hoàn toàn không biết gì cả. Cô ta không khỏi vỗ mặt mình, nghĩ gì chứ, bọn họ sắp kết hôn rồi, về sau sẽ có cả đời để tìm hiểu. Hiện tại cô ta chỉ cần làm một tân nương vui vẻ là được rồi. Cô ta nháy đôi mắt một mí của mình, sau đó tự tin cười.

Mà Đường Mặc Vũ đang đứng bên cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì.

“Mặc Vũ, Mặc Vũ,” Đường Mặc Vũ xoay người, thấy nữ nhân kia không biết khi nào đã đứng bên người mình.

“Sao thế, không chọn nữa à?” Anh đi tới, đưa tay đặt lên lưng Đỗ Tâm Ái, ánh mắt nhìn cô ta lại vẫn luôn mông lung.

“Em chọn xong rồi, chúng ta về thôi,” Đỗ Tâm Ái không coi ai ra gì mà ôm cổ anh, hơi nhíu mày. Sao lại có loại cảm giác này rồi? Loại cảm giác sờ không được, bắt không được này.

“Mặc Vũ, em. . .” Cô ta muốn hỏi vì sao nhưng cuối cùng không hỏi gì cả. Cô ta có cảm giác có vài thứ nếu phá vỡ thì khả năng sẽ không đơn giản.

“Sao thế?” Đường Mặc Vũ vỗ về tóc của cô ta, ý cười ôn nhu nhưng vẫn có chút khoảng cách, có một số người trên miệng cười nhưng trong mắt lại không cười.

“Không có việc gì, chúng ta trở về đi, dì chắc đang sốt ruột đợi.”

“Ân” Đường Mặc Vũ cầm tay cô ta đi ra ngoài, bên ngoài ánh sáng dừng trên người họ, Đỗ Tâm Ái vẫn gắt gao khoác tay anh ta, giống như tuyên bố chủ quyền vậy.

“Đi thôi,” Đường Mặc Vũ mang theo Đỗ Tâm Ái xoay người, nhưng bỗng nhiên anh dừng lại, nhìn khắp nơi.

“Mặc Vũ, anh nhìn gì thế?” Đỗ Tâm Ái lắc tay anh một chút, sao anh ấy lại ngẩn người chứ?

“Không có việc gì,” Đường Mặc Vũ quay đầu, thần sắc thập phần bình tĩnh, “Đi thôi, về nhà đi,” anh cười nhưng trong mắt vẫn có nhàn nhạt bi thương. Anh tựa hồ giống như vừa thấy Lạc Tuyết nhưng cô ấy vĩnh viễn không về nữa, mà anh cũng sắp kết hôn với người khác rồi.

Lạc Tuyết cũng quay đầu, thấy được người đến người đi, đột nhiên trong lòng có chút chua xót, nhưng rất nhanh cô liền cười, “Được rồi Lạc Tuyết, cuộc sống của mày lại bắt đầu, tuy rằng khổ nhưng mày vẫn may mắn vì mày có hai chân lành lặn, có một sinh mệnh mới.”

Cô xoay người, ngoài ý muốn thấy được cách đó không xa có một nhà ba người, tựa hồ mới ăn xong đi về. Trên người bọn họ là ánh mặt trời ấm áp và nụ cười vui vẻ. Ba người nói cười không ngừng. Cô đi qua bọn họ, cũng không dừng bước, mà bọn họ khi nhìn thấy cô thì cứng người lại, tươi cười cũng biến mất. Đối với bọn họ mà nói cô là Lí Ngôn Hi, nhưng đối với cô thì bọn họ là người xa lạ.

“Là Ngôn Hi a, mày ra ngoài rồi sao? Sao không báo để chúng ta đến đón chứ?” phía sau truyền đến tiếng cười duyên của Lí Nhiên, vẫn mang theo đùa cợt lúc trước.

“Gọi nó làm gì, ta đã sớm không có đứa con gái này.” Lí Chấn Ân hừ một tiếng, chỉ cần Lí Ngôn Hi xuất hiện thì không khí giữa bọn họ sẽ thành thế này, khẩn trương, đè nén, còn có không vui.

“Đúng vậy, Lí gia chúng ta không có khả năng có một kẻ từng ngồi tù, giết người a,” Hà Uyển Ngọc hếch cằm, một bộ chịu không nổi. Thật là, đò tạp chủng đáng ghét này, sao không ngồi tù cả đời đi, ra ngoài làm bẩn mắt bọn họ.

Lạc Tuyết quay đầu, nhìn bọn họ như người xa lạ. Ba ba, mẹ, còn có tỷ tỷ, cô chưa từng có, mà Lí Ngôn Hi kỳ thực cũng không có. Những người thân đưa cô vào tù này thì cô còn có tình cảm gì nữa?

Đám người Lí gia bị sự xa cách trong mắt Lí Ngôn Hi làm cho hơi mất tự nhiên. Theo tính cách của cô thì sau khi ra tù sẽ phải về Lí gia, bằng không cô không thể sống sót được nhưng từ khi nào thì cô đã chọn xa lạ với bọn họ như thế.

Lạc Tuyết hơi động môi, ánh nắng ấm dừng trên khuôn mặt tái nhợt của cô. Một thân chật vật của cô so với Lí Nhiên xinh đẹp thì quả thực khác quá xa. Có vài người chính là con trời, có người lại là kẻ chuyên bị người khác bắt nạt.

Cô xoay người, dưới ánh mắt của bọn họ mà rời khỏi đó.

Lí Chấn Ân giận đến mặt xanh mét, nó đây là tính làm gì, đây là thái độ với ba mình sao? Ông ta nghĩ nếu cô chịu quỳ xuống cầu xin thì ông ta có khả năng còn giúp cô nhưng cô đã như vậy thì sống chết ông ta cũng không quan tâm.

“Chúng ta đi thôi,” Lí Chấn Ân hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt khó coi cực kỳ. Mà mẹ con Lí Nhiên nhìn nhau, trong mắt đều là vừa lòng. Hôm nay vốn là một ngày tốt nhưng vì gặp phải một kẻ khiến cô ta chán ghét nên hiện tại làm gì cũng không có tâm tình.

Lí Nhiên vốn là muốn nói với mẹ mình cái gì nhưng lại thấy Đường Mặc Vũ và Đỗ Tâm Ái, môi cô ta không khỏi bĩu lên, mà Hà Uyển Ngọc cũng thấy được.

“Đường Mặc Vũ ánh mắt sao lại kém thế, không chọn con lại chọn đứa con gái đó. Nó thì có gì hơn con chứ?” Hà Uyển Ngọc cũng bĩu môi, kỳ thật Đỗ Tâm Ái này trừ bỏ gia thế thì có gì chứ? Dáng người, khuôn mặt và khí chất đều không thể so với con gái bà ta. Nhưng hiện tại Đường Mặc Vũ lại muốn kết hôn với người này, thật khiến người ta không hiểu a.

Lí Nhiên cũng trừng mắt nhìn Đỗ Tâm Ái, thật không xứng chỗ nào hết.

“Chúng ta đi thôi, mẹ,” cô ta kéo mẹ mình, không muốn nhìn nữ nhân kia một cái nào. Đứa con gái đó còn khó ưa hơn Lí Ngôn Hi.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 20

Chương 20: Về nhà đi, Lạc Tuyết

 

Cô không có cha mẹ, cái gì cũng không có, giống hệt trước kia.

“Cậu đang nói cái gì, không có cái gì?” Dương Nhạc không nghe rõ liền quay đầu lại kỳ quái nhìn chằm chằm cô.

“Không có, mình không nói gì,” Lạc Tuyết nhẹ nhàng cười, coi như đây là bí mật nhỏ của cô đi.

Bên trong công xưởng, Lạc Tuyết đã dệt xong một cái áo lông, sau đó buông ra, quay đầu nhìn Dương Nhạc đang dệt một kiện khác.

“Nhạc Nhạc, cậu tiến bộ hơn nhiều rồi đó, tuyệt không giống người mới học,” cô nâng cằm, vết thương trên đầu đã tốt nhiều, trừ bỏ chỗ vết thương đó không có tóc thì đều không sao. Mà ở chỗ này chả quan quan tâm đẹp xấu, bọn họ thậm chí còn không có gương, xấu thì xấu thôi.

“Đúng thế,” Dương Nhạc mừng rỡ cực kỳ, “Gần đây mình lo lắng nhất là làm việc, mỗi ngày đều mệt mỏi dùng sức dệt. Nhưng chính thế mình mới tiến bộ nhanh, bây giờ không người mới học nào so được với mình, ngay cả cảnh ngục cũng khen mình,” vừa nói đến đây Dương Nhạc vô cùng hưng phấn. Cô còn tưởng rằng bản thân không dệt được áo nhưng hiện tại cũng làm được rồi. Đợi bốn năm sau là cô có thể để dành chút tiền.

“Ngôn Hi, ra tù cậu muốn làm gì?” Dương Nhạc lo lắng nhìn Lạc Tuyết, chỉ sợ cô đi ra ngoài không thể nuôi sống bản thân. Trước kia dù sao cô cũng là thiên kim tiểu thư, ăn uống không lo, nếu bọn họ có thể cùng ra ngoài một lúc thì tốt rồi, có thể chiếu cố lẫn nhau.

Nhưng đây căn bản không có khả năng, cô không thể ích kỷ để Ngôn Hi ở cùng mình trong lao thêm hai năm mà cô cũng không có khả năng ra tù sớm hơn, vì thế cô ấy chỉ có thể tự mình sống.

“Đừng lo cho mình, mình có thể tự sống. Cậu thấy đó mình có tay có chân, kể cả không đi được thì mình có thể dệt áo lông a,” Lạc Tuyết muốn lạc quan hơn, kỳ thực cô có tính toán của riêng mình. Kể cả cô ra ngoài chỉ có hai bàn tay trắng thì cũng không sao, cô vẫn có thể sống tốt như lúc 4 tuổi, dùng hai tay mình nuôi sống bản thân.

“Vậy là tốt rồi,” Dương Nhạc gật đầu, lại dùng sức dệt áo lông trong tay mình. Cô phải làm nhanh hơn, xem Ngôn Hi đã làm được hai cái mà cô còn làm chưa xong một cái.

Lạc Tuyết lại lấy một đống vải, trong mắt có chút mông lung lướt qua, nghĩ cái này làm gì, ra tù cũng còn một năm nữa, một năm rất dài a.

Nhưng thời gian lại ngắn hơn các cô dự đoán rất nhiều.

“Cảnh ngục, tôi có thể ra tù sao?” Nhưng còn nửa năm nữa mới hết thời hạn cơ mà. Lạc Tuyết nắm chặt hai tay, không tin nổi những gì cảnh ngục vừa nói.

Bà ấy nói cô có thể ra tù. Thật vậy chăng? Cô không nằm mơ chứ?

“Đúng vậy, số 35, cảnh ngục không phiền mà lặp lại lần nữa. Cô biểu hiện rất tốt nên có thể ra tù sớm, chúc mừng cô,” giám ngục vươn tay vỗ vai Lạc Tuyết, “Về sau làm người cho tốt, tôi không muốn thấy cô trong này lần nữa, có hiểu không?”

Lạc Tuyết không ngừng gật đầu, nói cám ơn, tôi đã hiểu. Ngoài hai câu đó cô không biết phải nói gì nữa.

Tốt lắm, đi thu thập đồ của cô đi, một lát nữa là cô có thể đi ra ngoài rồi. Giám ngục nói xong xoay người, trên mặt bà ta cũng không còn quá nghiêm khắc nữa, đi thôi, đừng trở về đây nữa.

Lạc Tuyết xoay người, nhìn Dương Nhạc đứng phía sau.

“Ngôn Hi, thật tốt quá.” Dương Nhạc đã đi tới, dùng sức ôm Lạc Tuyết một chút, “Chúc mừng cậu có thể ra ngoài, có thể sớm rời khỏi chỗ này. Hóa ra biểu hiện tốt có thể để giúp giảm hình phạt, về sau mình cũng phải biểu hiện tốt, có lẽ không lâu nữa mình cũng có thể đi ra ngoài.”

Dương Nhạc vừa khóc vừa cười, cô thật sự vui cho Lạc Tuyết. Tuy rằng không có cô ấy thì cuộc sống của cô ở trong này sẽ rất cô đơn nhưng cô cũng có nhiều hy vọng hơn, chỉ cần nỗ lực thì rất nhanh cô cũng sẽ giống như Lạc Tuyết, được ra ngoài sớm.

“Nhạc Nhạc, mình thật sự có thể ra ngoài sao?” Lí Ngôn Hi vẫn không thể tin sờ mặt mình, đều là nước mắt.

“Đúng vậy, cậu có thể.” Dương Nhạc đưa tay vuốt mặt Lạc Tuyết, sau đó dùng lực nhéo một chút.

“Đau.” Lạc Tuyết đau đến nhăn mặt lại.

“Xem đi, đau thì không phải mơ.” Dương Nhạc ngượng ngùng thu tay lại. Thật có lỗi, cô quên khống chế lực, nhưng Lạc Tuyết cũng ngây ngốc xoa xoa mặt, quả nhiên là đau, đau thì không phải mơ.

Cô mang theo một chút vật dụng cá nhân đi ra, trên người cũng đã không còn là bộ quần áo màu xám, bên trên có số 35 mà cô đã mặc một năm rưỡi nay. Cô mặc vào bộ quần áo mình đã mặc trước khi vào đây. Vừa nhìn mới phát hiện, quần áo đó hiện tại quá rộng, cô quả thật đã gầy đi nhiều, tóc cũng ngắn ngủn, tuy rằng thời gian mới có một đoạn nhưng cả người cô đã sớm như trải qua thương hải tang điền.

Cô quay đầu lại, dùng sức vẫy tay với Dương Nhạc.

“Ngôn Hi, đừng khóc, ở bên ngoài chờ mình, rất nhanh mình cũng sẽ được ra ngoài,” Dương Nhạc dùng sức lau khô nước mắt của mình. Đây là chuyện vui, sao phải khóc chứ? Các cô đều không phải muốn rời khỏi đây sao?

“Ân.” Lạc Tuyết cố nở nụ cười, sau đó mang theo đồ của mình đi ra khỏi nhà tù.

Lại một lần nữa đứng ở cửa ngục giam, ánh sáng mặt trời bên ngoài chiếu trên người cô ấm áp, sáng ngời. Cô không quen, phải đưa tay chắn trước mặt, nửa ngày mới nheo hai mắt mà nhìn.

Cô ra ngoài rồi, rốt cuộc cũng đã ra ngoài.

“Về nhà đi, Lạc Tuyết.” Cô nói với chính mình sau đó ôm đồ trong ngực, đi về một hướng.

Nhà cô là một gian phòng ở chứ không phải căn biệt thự của Lí gia. Cô dùng hai chân của mình mà đi, quần áo trên người thì rộng, mà tóc lại ngắn, thật sự là không giống ai. Nhưng cô vẫn tò mò nhìn hết thảy, ngay cả người đến người đi đều khiến cô nhìn nhiều vài lần.

Cô đã rất lâu không gặp nhiều người với nhiều sắc thái như vậy. Cô đứng ở trước cửa sổ kính của một cửa hàng nhìn ma nơ canh bên trong, bộ quần áo đó thật đẹp a. Cô không khỏi tiến gần cửa kính để nhìn nhiều hơn.

Nhưng cô hơi chớp mắt một chút vì bộ quần áo kia đã bị người ta mua mất, thay vào đó là một kiện quần áo mới khác.

Cô có chút thất thần mà đứng thẳng người, rời đi. Nhưng cô vẫn không nhịn được quay đầu nhìn bộ quần áo mới được đổi kia, kỳ thật nó cũng đẹp a.

Cô nhấc chân đi, bỗng nhiên ngừng lại nhìn chân mình đã không còn tập tễnh. Nếu trước kia cô như thế này thì có phải cuộc đời cô đã khác rồi không?

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 19

Chương 19: Tôi là . . . Lạc Tuyết

Cô trốn trong nhà, mặc ai gõ cửa cũng không mở, ba ba tức giận, hận không thể bóp chết cô , mẹ kế và tỷ tỷ đều cảnh cáo cô, mà cô thì sợ đau, sợ bị mắng, sợ bị đánh, cũng sợ nhiều máu như vậy.

Cô mở cửa, trong ánh mắt là nước mắt và hoảng hốt, tựa hồ linh hồn đã không còn, chỉ còn cơ thể trống rỗng.

Ba ba tìm một tài xế để gánh tội nhưng việc gì còn có thể, ai dám nhận thay tội đâm chết người chứ.

Cô đi xuống cầu thang, thân thể lung lay, mà trước mắt cũng mơ hồ một mảnh.

“Kỳ thực chết cũng không có gì không tốt, cô nói đi, nếu cô nguyện ý, tôi sẽ đem cơ thể của tôi cho cô, như vậy cô sẽ không thống khổ. Tôi thấy mắt cô, biết cô muốn xông, nhưng tôi thì không. . .”

Cô nhẹ nhàng chớp mắt, hai chân nhảy một cái . . .

Cô cảm thấy bản thân không ngừng bay lên, giống như có thêm một đôi cánh, có thể tự do bay.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài đó là một bầu trời trong xanh xinh đẹp. Cô nở nụ cười, sau đó chậm rãi nhắm mắt, trên trán tràn ra một dòng máu. Cô nghĩ, rốt cuộc cũng có thể bay. . .

“Bác sĩ, huyết áp đã khôi phục, tim cũng đập bình thường, bệnh nhân đã không có việc gì.”

“Ân,” bác sĩ mỏi mệt lau mồ hôi trên trán. Hoàn hảo cuối cùng cũng cứu được.

Tròng phòng bệnh màu trắng, gió thổi từ cửa sổ vào, thật tươi mát, cũng thật sạch sẽ. Cô chậm rãi mở mắt mới phát hiện bản thân nằm ở một chỗ xa lạ, trước mặt còn có bác sĩ và y tá.

“Cô tỉnh rồi hả?” Y tá cười với cô, không phải vì cô là tù nhân mà khinh thường.

“Ân,” cô muốn gật đầu, nhưng phát hiện đầu rất đau.

“Cô có nhớ tên mình không?” Y tá cẩn thận hỏi. Bác sĩ nói khả năng sẽ có di chứng. Hiện tại xem ra cô ấy có thể nhìn, nghe, các phương diện khác không có vấn đề gì, chắc là không sao.

“Cô có nhớ tên mình không?” Hộ sĩ lại hỏi một lần nữa.

Cô nhẹ giật giật môi, “Tôi gọi. . Lạc Tuyết. . .”

“Hảo, tôi đã biết,” hộ sĩ giúp cô kéo chăn, đi ra ngoài, đóng cửa lại. Cô ngơ ngác nhìn mọi vật bên ngoài, đôi mắt lại trở nên mông lung.

Cô nhớ ra rồi, nhớ tất cả rồi. Cô đưa tay sờ lên đầu, cơn đau đớn truyền tới một cách rõ ràng. Cô đã chết, nhưng lại ngoài ý muốn sống lại trong cơ thể Lí Ngôn Hi, giống như tiếp nối vận mệnh của cô ấy.

Nực cười là cô còn vì đâm chết bản thân mà phải ngồi tù. Mà Đường Mặc Vũ là ai, bọn họ quen nhau sao?

Cô đã hỏi nhiều lần rằng hai người có quen biết không nhưng anh ta nói không, hiện tại cô mới biết được hóa ra không quen thật. Cô là Lạc Tuyết, một người lượm rác, cũng là Lí Ngôn Hi, một phạm nhân.

Mang theo chút đồ đi vào trong phòng giam, trên đầu cô vẫn quấn băng gạc nhưng cũng có thể sinh hoạt bình thường. Còn một năm nữa là cô có thể ra ngoài, cô cũng không thể nói gì với người khác. Án tù này của Lí Ngôn Hi, cô sẽ thay cô ấy ngồi đủ, kể cả căn bản cô ấy không có nửa phần lỗi. Hai người chính là vô tội nhất trên đời này.

Cô lau khô nước mắt trên mặt mình, chỉ cần cô biểu hiện tốt thì sẽ rất nhanh được ra ngoài. Cô muốn tìm Tiểu Vũ của mình, mặc kệ cái gì thì cô tin tưởng Tiểu Vũ của cô nhất định còn sống. Bởi vì hắn là đứa nhỏ đáng yêu như vậy cơ mà.

“Ngôn Hi,” Dương Nhạc chạy vội ra, một phen ôm lấy cô, đem nước mắt bôi hết lên người cô. “Ngôn Hi, mình rất lo cho cậu. Cậu làm mình sợ muốn chết, mình cũng không muốn sống nữa. Đều tại mình không tốt, đều tại mình.” Dương Nhạc không ngừng trách bản thân, nếu không phải vì cứu cô thì Lí Ngôn Hi cũng sẽ không biến thành như vậy.

“Nhạc Nhạc, không phải mình vẫn rất tốt sao?” Lí Ngôn Hi đưa tay vỗ lưng Dương Nhạc, ánh mắt trong suốt.

“Ngôn Hi,” Dương Nhạc lại hít mũi, mấy ngày nay cô đều không ngủ ngon, hiện giờ cô ấy đã về cô mới yên tâm.

Nhưng Dương Nhạc đặt tay lên mặt Lí Ngôn Hi, kỳ quái nhìn nhìn chằm chằm cô ấy, “Ngôn Hi, hình như cậu thay đổi, chỗ này,” cô chỉ vào mắt cô ấy nói, “Ánh mắt của cậu không giống trước đây, giống như có rất nhiều tâm sự nhưng cũng càng thêm sáng rỡ.”

Lí Ngôn Hi nhẹ sợ lên mặt mình, sau đó gật đầu.

“Nhạc Nhạc, mình đã nhớ ra chuyện trước kia, có lẽ một đnahs này đối với mình là chuyện tốt, rốt cuộc mình cũng nhớ ra mình là ai.” Cô nhếch khóe miệng, thật sự vui vẻ, đây là lần đầu tiên từ sau khi mất trí nhớ cô mới thấy vui vẻ thế này.

“Thật vậy chăng?” Dương Nhạc cũng cao hứng, thoạt nhìn cô ấy gầy hơn nhưng cũng coi như không uổng công, “Cậu biết không, số 56 kia đã bị chuyển đến nơi khác, nghe nói còn bị gia tăng thêm mấy năm tù. Hiện tại cậu khôi phục trí nhớ, thoạt nhìn thì đây chính là việc tốt nhất mà số 56 kia đã làm trong đời cô ta.”

“Ân,” Lí Ngôn Hi gật đầu, cô cũng không hận ai, mặc kệ là Đường Mặc Vũ, người Lí gia hay số 56. Bởi vì cô có thể sống sót, nhớ lại được mình là Lạc Tuyết.

Nhân sinh của cô không bao giờ trống rỗng như trước đây nữa. Rốt cuộc cô cũng sáng tỏ về quá khứ của mình, chẳng sợ khổ sở thì cô cũng thỏa mãn. Người cô lo lắng nhất bây giờ là Tiểu Vũ của cô.

“Nhạc Nhạc, vì sao cậu không hỏi mình chuyện trước kia?” Lí Ngôn Hi đi theo phía sau Dương Nhạc, dựa theo tính cách của cô ấy hẳn sẽ hỏi này nọ nhưng cô nhầm rồi, hiện tại Dương Nhạc căn bản chỉ trầm mặc.

“Mình hỏi gì chứ,” Dương Nhạc kỳ quái nhìn cô, “Mình cũng đâu quen cậu trước kia, có gì để hỏi,” Dương Nhạc không rõ qua khứ của người khác cô cũng không biết, còn không bằng dành thời gian nghỉ ngơi cho tốt a, các cô ngồi tù đâu có nhiều thời gian nghỉ ngơi.

“Có lẽ cậu nói đúng, mình có thể thật sự không phải Lí Ngôn Hi.” Lí Ngôn Hi, không đúng, hiện tại hẳn là Lạc Tuyết mới đúng. Cô đã quen với cái tên Lạc Tuyết, đúng vậy cô là Lạc Tuyết, chính là cô gái lượm rác mà thôi.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 18

Chương 18: Ngôn Hi, nhớ lấy người nọ là do mày đâm

 

Nhưng là cô nhầm rồi, mặc kệ cô ngoan ngoãn thế nào thì mẹ kế vẫn đánh, bỏ đói cô. Thậm chí tỷ tỷ kia cũng không thích cô. Dần dần cô sợ, luôn trốn trong phòng, chỗ đó không ai tìm thấy cô, cũng không ai có thể tổn hại cô.

Ba ba không yêu cô nữa, sinh nhật cô không có quà, mà tỷ tỷ hàng năm vào ngày sinh nhật sẽ có một cái bánh ngọt thật to, cô rất là hâm mộ, cũng muốn ăn nhưng lúc cô muốn nói cho ba ba thì mẹ kế luôn mắng cô, cho nên cô không dám, chỉ có thể trốn trong phòng mình.

Phịch một tiếng, có cái gì đó bị vỡ nát, cô vội vã mở cửa đi ra ngoài, thấy được một cái bình bị vỡ. Đây là cái bình ba ba thích nhất.

“Ngôn Hi, nhớ, đây là mày đánh vỡ,” mẹ kế đem tỷ tỷ bảo vệ, cúi đầu cảnh cáo cô.

“Nhưng không phải Ngôn Hi, là tỷ tỷ,” cô ôm con búp bê nhỏ trong lòng, thân thể nho nhỏ không ngừng run rẩy “Bảo mẫu nói, tiểu hài tử không thể nói dối, bằng không cái mũi sẽ dài ra,” cô cẩn thận mà nói, nhưng vẫn sợ mẹ kế và tỷ tỷ.

Mà mẹ kế lúc này đi tới, ngồi xổm trước mặt cô, trực tiếp giật lấy con búp bê cô ôm trong lòng, sau đó dùng sức nhéo múi cô, “Ngôn Hi, nếu mày dám nói không phải mày đánh vỡ thì tao sẽ bóp nát mũi mày, xem xem nó sẽ dài ra hay không.”

Cô đau đến rơi nước mắt. Cô khóc nhưng tỷ tỷ và mẹ kế lại cười.

“Ai đánh vỡ?” Cô thấy ba ba nhìn mảnh vỡ trên đất, chỉ ôm chặt con búp bê trong lòng.

“Ba ba, là muội muội,” cô còn chưa nói gì thì tỷ tỷ cũng đã mở miệng. Cô muốn chối nhưng lại đưa tay lên xoa mũi, thoáng nhìn qua mẹ kế, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi chân mình.

“Ngôn Hi, có phải con đánh vỡ không?” Tiếng ba ba rất lớn.

Cô hơi nhấp môi, nhưng cũng không dám nói gì.

“Ngôn Hi.” Giọng ba ba như tiếng sét khiến cô càng thêm sợ. Sau đó cô mới biết được có thứ còn đáng sợ và đau hơn. Ba ba đánh cô, hung hăng mà đánh. Cô cuộn người trên giường nhỏ, cũng không dám ra khỏi nhà nữa.

Cô nhớ ba ba trước đây, cho dù không để ý đến cô nhưng sẽ không đánh cô, có khi còn có thể ôm ôm cô, nhưng ba ba hiện tại thật sự tàn ác.

Dần dần cô trưởng thành, nhưng tính cách cũng càng ngày càng trầm mặc, thậm chí có khi cửa nhà cô cũng không dám ra. Cô là một phiến lá xanh làm nền cho tỷ tỷ. Cô luôn cúi đầu mà đi, còn tỷ tỷ thì càng ngày cành ngẩng cao.

Tỷ tỷ xinh đẹp, cao gầy cũng thông minh, thậm chí thi được vào một trường đại học rất tốt còn cô thì đến trung học cũng thi không qua, cho nên cô chỉ có thể đối mặt với khuôn mặt lạnh nhạt của ba ba mỗi ngày, còn có bóng lưng càng ngày càng thành công của tỷ tỷ.

Sau này, tỷ tỷ trở thành một người mẫu, hơn nữa đã có chút danh tiếng thì đôi khi ba ba sẽ được hỏi đây là nữ nhi của ông sao, thật đúng là có phúc. Lúc đó ba ba sẽ kiêu ngạo cười, tỷ tỷ chính là niềm tự hào, còn cô là nỗi nhục nhã.

Vào sinh nhật hai mươi của cô, ba ba mua cho cô một chiếc xe thể thao màu đỏ. Kỳ thực cô biết đây là tỷ tỷ không cần cho nên mới đưa cho cô nhưng cô vẫn rất thích, coi nó như bảo bối, còn thi lấy bằng lái. Cho tới bây giờ cô chưa từng nghiêm túc với việc nào như thế. Cô muốn đi ra ngoài, muốn rời khỏi căn nhà khiến cô không thở nổi này, cho dù chỉ một giờ cũng được. Với chiếc xe này cô giống như có thêm đôi cánh, cho nên cô rất chờ mong ngày nào đó mình có thể bay lên.

Có một ngày cô ngồi ở trong xe, yêu thích không buông được mọi thứ. Trên xe có một cái túi nhỏ cô tự tay làm, còn có một lọ nước hoa cô luyến tiếc không dùng. Cô chậm rãi khởi động, giống như đang giương cánh, bay trên đường cái.

Nhưng một giờ sau, cô nhìn tỷ tỷ mở cửa xe, đoạt đi đôi cánh của cô.

“Ngôn Hi, mày đừng quên xe này là tao không cần mới đến lượt mày, nếu không phải tao cho thì mày tưởng mày sẽ có sao?” Cô nghe được giọng khinh thường của tỷ tỷ, mà cô chỉ có thể cúi đầu, đờ đẫn nhìn đèn đường không ngừng lùi về phía sau. Trong xe có mùi rượu, cô biết tỷ tỷ đã uống rượu. Cô đã nói là cô ấy không thể lái xe nhưng cô ta không thèm nghe.

“Tỷ, chị đừng lái xe có được không? Chị đã uống rượu,” cô lại nói một câu.

“Ai cần mày lo,” Lí Nhiên đánh một cái lên mặt cô, “Mày là ai, chỉ là đồ tiện nhân có mẹ sinh không có mẹ dưỡng. Mày lấy tư cách gì mà quản tao,” lời của cô ta thật độc ác, hung hăng làm cô tổn thương.

Cô nắm chặt tay mình, một giọt nước mắt rơi trên mu bàn tay. Đúng vậy, cô là có mẹ sinh, không có mẹ dưỡng, nếu mẹ cô vẫn còn thì cô sẽ không bị nhiều người bắt nạt như thế.

Đột nhiên, một tiếng phanh gấp truyền đến, cô đột nhiên ngẩng đầu, thấy mặt tỷ tỷ đỏ bừng. Cô nghe thấy rất nhiều người thét chói tai, còn có Lí Nhiên không ngừng mắng đáng chết ở bên cạnh.

“Cẩn thận,” Cô ôm ngực, nhìn một nữ nhân đi tập tễnh và cả đứa nhỏ cô ấy ôm trong lòng.

Chạy mau, cầu xin cô chạy mau. Cô muốn mở cửa xe nhưng đã chậm. Cô thấy nữ nhân kia bị xe đâm, chảy rất nhiều máu, đôi mắt cô ấy tuyệt vọng, còn có không cam lòng. Cô ngơ ngác nhìn máu cô ấy chảy ra nhiễm đỏ mặt đất.

“Chị, cứu cô ấy, mau cứu cô ấy a,” cô xầu xin Lí Nhiên nhưng cô ta chuyển tay lái, căn bản không thèm lưu một ánh mắt.

Các cô phóng xe đi, mà cô vẫn ngồi đó, thân xe bây giờ giống hệt màu máu. Các cô vừa đâm chết người, một nữ nhân còn trẻ tuổi.

“Ngôn Hi, nhớ, người nọ là mày đâm, xe này cũng là mày lái,” xe dừng lại, cô chỉ thấy tỷ tỷ lạnh lùng nói một câu sau đó mở cửa rời đi, giống như trước kia cô ta đánh vỡ cái bình, làm hỏng tài liệu thì lỗi đều là của cô.

Mọi chuyện xấu đều là cô làm, đều là cô làm.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 17

Chương 17: Ngôn Hi, đây là mẹ kế

 

Cô đứng lên, tiếp tục đi trong tuyết, thẳng đến khi đứng trước một cái thùng rác, thấy một lão nhân đang không ngừng lục bên trong, phía sau là một túi giấy, bình nước linh tinh người ta không cần. Cô không nhịn được tập tễnh đi theo người đó, nhìn thấy ông ta ở trên đường nhặt này nọ, sau đó đi vào một chỗ thu mua phế phẩm, nơi đó có rất nhiều rác. Cô thấy lão nhân kia đem những gì nhặt được cho một người đàn ông, mà người đàn ông kia lại đưa cho ông ta một ít tiền.

Cô đột nhiên xoay người chạy, lúc chạy về, trong lòng cũng có một đống rác giống như lão nhân kia.

“Cháu muốn một cái bánh bao,” cô kiễng chân, từ trong túi lấy ra ít tiền, nở một nụ cười sạch sẽ nhất, mặc dù cô thật là bẩn, thật bẩn.

Ông chú bán bánh bao nghe thấy thì lấy một cái bánh bao lớn nhất đưa cho cô. Cô cầm bánh bao nóng bằng hai tay, khuôn mặt nhỏ nhắn cười ngọt cực kỳ.

“Đứa nhỏ, đợi chút,” cô xoay người, kỳ quái nhìn ông chú bán bánh bao. Mà ông chủ hàng bánh bao ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt cô, “Đứa nhỏ, đây là tiền lẻ,” ông đem một ít tiền lẻ để vào trong túi cô.

“Cám ơn,” cô nhỏ giọng nói. Haizzz, đứa bé nhỏ như vậy, một thân rách nát, thoạt nhìn như đứa ăn xin không cha không mẹ, tựa như con chó con mèo ven đường, không biết lúc nào thì sẽ không còn. Ông chủ quầy bánh bao lấy một cái gói to, trong đó để thật nhiều bánh bao, đưa cho cô.

Lạc Tuyết không hiểu, cô đâu có mua nhiều bánh như thế a.

“Đây là thúc thúc cho cháu,” ông chú kia không ngại bẩn mà vỗ về khuôn mặt bẩn thỉu của cô, lại cũng phát hiện đứa nhỏ này có một đôi mắt một mí rất xinh đẹp.

“Cám ơn,” lại là một tiếng cám ơn, cô dang tay nhỏ ôm lấy cái gói to kia, dùng sức cúi người cảm ơn vị thúc thúc bán bánh bao.

Cô đi về phía trước, như một con chim nhỏ tự do, không ai biết cô có thể sống sót không nhưng cô thật sự sống được rất tốt. Cô dựa vào nhặt rác để sống, cuối cùng thậm chí còn có một cái nhà nhỏ của riêng mình, tuy rằng rách nát nhưng cũng có chỗ che mưa chắn gió.

Cô mở cửa, trong nhà là một cô gái mười lăn mười sáu tuổi. Cô đã trưởng thành, nhưng vẫn giữ được đôi mắt đơn thuần.

Lạc Tuyết.

“Uông. . .” Một con chó nhỏ chạy tới, phe phẩy đuôi với cô. Cô ngồi xổm xuống, cẩn thận vuốt cái đầu nhỏ của nó, “Em cũng bị bỏ rơi à? Chị cũng thế, chúng ta thật giống nhau.” Cô nói xong, lấy từ trên người một cái bánh, sau đó bẻ một ít đặt trước mặt con chó nhỏ.

Tiểu Hoàng yên tĩnh ăn, ngẫu nhiên còn liếm liếm tay cô. Từ đó về sau cô có thêm một người bạn, một con chó nhỏ. Cô thường chia đồ ăn cho nó, mà con chó này mặc kệ đi xa bao lâu thì đến tối nhất định cũng trở về nhà.

Bọn họ như vậy sống nương tựa lẫn nhau, rất nhiều năm.

Dần dần Tiểu Hoàng trưởng thành, mà cô cũng thế, cô đã hơn hai mươi tuổi.

Cô sờ soạng túi tiền của mình, hôm nay bán được khá nhiều, thế là cô có thể để dành một chút, mà cô cũng có thể ăn no chút.

Đúng lúc này cô đột nhiên dừng chân, thấy được trong góc tường cách đó không xa có một cái hộp. Cô vội vàng đi qua, bên trong là một đứa bé sơ sinh đang trợn mắt nhìn cô. Cô vội vã bế đứa bé ra, mà đứa bé kia cũng không khóc, chỉ mở to mắt nhìn cô, còn có chút ghét bỏ nữa chứ.

Cô cẩn thận ôm đứa nhỏ trong lòng, rồi đưa hắn về nhà. Cô gọi đứa nhỏ là Tiểu Vũ. Lúc đó cô hai mươi mốt, và nuôi một đứa trẻ. Tuy rằng người khác đều nói đứa nhỏ này xấu, trên mặt có một cái bớt thật lớn, nhưng tính cách lại nhu thuận hơn những đứa trẻ khác, không hề khóc. Cô vô cùng thương nó, đem nó như con mình mà nuôi.

Người khác nói lại khuyên cô, nó cô nuôi đứa nhỏ này là không tốt, muốn cô ném nó đi. Cô cũng thử qua nhưng cuối cùng vẫn luyến tiếc. Đứa nhỏ này ngoài cô ra thì cũng chẳng còn ai nữa. Nó cũng giống cô trước đây, bốn người mẹ nhưng không ai muốn cô. Cho nên mặc kệ vất vả thế nào thì cô cũng không bỏ rơi nó.

Có thêm một đứa nhỏ cuộc sống của cô vất vả hơn nhiều. Cô cơ hồ dùng hết tiền mình kiếm được để nuôi nó, ăn cũng không dám ăn, không dám mặc, đem toàn bộ tâm tư đều đặt trên người nó. Tuy rằng cuộc sống vất vả hơn trước nhưng cô lại thấy vô cùng thỏa mãn. Cô yêu thương Tiểu Vũ, mà cô biết Tiểu Vũ cũng thật yêu cô.

Nhưng trên đời này lúc nào cũng có việc ngoài ý muốn xảy ra. Cho tới giờ cô cũng không nghĩ tới bản thân lại gặp phải chuyện đáng sợ như vậy. Có một buổi tối cô bị hai nam nhân cường bạo vì cứu Tiểu Vũ. Cái loại cảm giác đó cô thật sự không muốn nghĩ đến nhưng cô biết mình phải sống tiếp thì Tiểu Vũ mới có thể sống sót. Thế nên cô vẫn kiên cường sống, duy trì thân thể tàn tật, rách nát đó.

Nhưng vì sao sống sót với cô lại khó như thế. Cô nhìn thấy Tiểu Vũ ở xa xa, dần bị đám người chặn lại, còn trước mắt cô chỉ có máu. Cô muốn duỗi tay ra nhưng không làm được. Cô biết mình sắp chết, bởi vì bị xe đâm, nhưng cô luyến tiếc, luyến tiếc Tiểu Vũ a.

Nếu cô chết thì Tiểu Vũ của cô phải làm sao, phải làm sao đây?

“Bác sĩ, cô ấy đang khóc.” Y tá sốt ruột nói, “Làm sao bây giờ. Cô ấy khóc càng ngày càng thương tâm.”

“Tiếp tục giải phẫu,” bác sĩ trấn định nói, mà cuộc phẫu thuật vẫn tiếp tục tiến hành.

Lông mi của cô khẽ giật, trước mắt một mảnh mông lung. Cô giống như đang ở trong một không gian màu trắng, nhìn thấy hết thảy trước mặt, những thứ cô không quen thuộc.

“Ba ba,” một nữ hài lớn lên xinh đẹp như con búp bê lôi kéo quần áo của nam nhân, không ngừng kêu ba ba, “Ba ba, Ngôn Hi sợ,” cô co người lại, khuôn mặt khéo léo đáng yêu khiến ai cũng đau lòng.

“Tìm bảo mẫu đi,” nam nhân kéo tay tiểu cô nương ra, nhanh chóng đi ra ngoài, cửa đóng lại. Nữ hài ngồi xổm dưới đất, ôm lấy con búp bên trong tay.

“Ba ba. . .”

Cô khóc rất đáng thương, nhưng không có ai tới an ủi, ôm lấy cô.

“Ngôn Hi, đây là mẹ kế và tỷ tỷ của con,” có một ngày, ba ba mang về một dì xinh đẹp và một tỷ tỷ cũng xinh đẹp, cô cười ngọt ngào với bọn họ.

“Mẹ. . . Tỷ tỷ, ” cô ngoan ngoãn gọi, người hầu đã nói cô phải ngoan mới được, như vậy mẹ kế mới thương cô, không bỏ đói và đánh cô.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 16

Chương 16: Mẹ muốn bỏ con sao

Một thanh gỗ rơi trên mặt đất, Dương Nhạc ngẩng đầu, trên mặt hận đều che kín mà nhìn nữ nhân béo ú trước mặt.

“Số 56, tao giết mày.” Cô thống hận rống to đứng lên.

“Tao không phải cố ý… Tao không phải…” số 56 cũng nhất thời phản ứng không lại, “Tao chỉ là muốn nhẹ nhàng đánh một chút , nhưng là… Chính nó xông tới, không liên quan đến tao, không liên quan đến tao…” Số 56 nhấc chân bỏ chạy nhưng chỉ chạy được vài bước đã thấy trưởng giám ngục đi tới, hai chân cô ta liền mềm nhũn, biết bản thân mình thật sự là xong đời rồi.

Xe cứu thương đã đi xa, Dương Nhạc ghé vào trên lan can sắt, không ngừng nhìn về phía xa.

“Đi rồi, đi rồi, không được đứng ở đây nữa.” Cảnh ngục không ngừng giục Dương Nhạc, mà Dương Nhạc quay đầu vào lần nhưng vẫn bị cứng rắn kéo đi, thậm chí còn bị ăn mấy gậy nhưng cô cũng không thấy đau.

Nếu không phải vì cô thì Ngôn Hi sẽ không bị như thế. Cô ấy cứu mình, nếu cô ấy có chuyện gì thì cả đời Dương Nhạc cô đều sẽ không tha thứ cho mình.

“Ngôn Hi, cậu nhất định phải sống sót, nhất định,” cô dùng sức lau mắt mình nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi. Cô không được khóc, nhưng kiên cường trước đây đã không còn rồi.

“Ngôn Hi, cậu nhất định phải kiên cường, như Nhạc Nhạc. Còn không đến một năm nữa là cậu được ra ngoài rồi, khi đó sẽ có cuộc sống mới. Cậu cần phải kiên trì, nhất định phải kiên trì.” Cô không ngừng cầu nguyện, lúc này cô hận không thể thay cô ấy chịu nỗi đau này. Nhưng đó là việc không có khả năng a.

Lúc này, ở trong bệnh viện, Lí Ngôn Hi sắc mặt trắng bệch được đẩy vào trong phòng giải phẫu. Trên quần áo màu xám của cô còn nguyên vết máu, băng gạc trên đầu cũng nhiễm đầy máu, giống như cô đã chảy hết máu trong người.

Cửa phòng mổ đóng lại, mà nam nhân đang đi ở cửa bệnh viện đột nhiên xoay người, đưa tay đặt lên ngực. Anh cảm thấy kỳ lạ, tựa hồ anh đang mất đi thứ gì đó, chỗ này thật đau.

“Mặc Vũ, anh đang nhìn cái gì vậy?” Nữ nhân bên ngừoi kỳ quái nhìn anh, “Em lấy được thuốc rồi, chúng ta về nhà thôi,” Đỗ Tâm Ái giơ giơ gói thuốc trong tay, muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này. Bệnh viện đúng là không có ai thích, nếu không phải cô ta bị cảm thì sẽ không muốn đến đây.

“Hảo, đi thôi,” Đường Mặc Vũ kéo tay Đỗ Tâm Ái đi về phía xe mình, nhưng cảm giác mất mát trong lòng vẫn còn đó.

“Bác sĩ, huyết áp bệnh nhân thấp, bên trong sọ có xuất huyết.” Y tá ở bên cạnh nói.

“Chuẩn bị mở sọ.” Bác sĩ nhìn nhìn bệnh nhân trên giường, nói với những người xung quanh.

“Đã biết.”

Phẫu thuật đang tiến hành, mà nữ nhân trên giường đã không còn chút huyết sắc nào trên mặt, các loại ống dẫn đều cắm trên người cô, mà cô cũng không có ý thức gì. Nếu không phải tín hiệu sinh mệnh vẫn còn thì cô không khác gì một người đã chết.

Cô hơi hơi giật giật ngón tay, không biết trong đầu cô đang là cái gì, đang nằm mơ …. hay không có gì hết.

Trong một căn phòng cũ đơn sơ.

Trên đất có một tiểu cô nương mắt một mí, cô bé mặc một cái váy nhỏ xinh đẹp, khoảng bốn tuổi nhưng thoạt nhìn thì cô yên lặng hơn những đứa trẻ cùng tuổi nhiều, cũng thành thục nhiều.

“Mẹ.” Cô gọi một tiếng nhỏ, bộ dáng sợ sệt.

“Tiểu Tuyết, tới đây,” nữ nhân kia vươn tay, nữ hài đứng lên, chậm rãi đi về phía nữ nhân kia. Cô đi rất chậm vì chân có tật.

“Mẹ muốn dẫn Tiểu Tuyết đi chỗ nào?” Tiểu cô nương nắm tay nữ nhân kia đi về phía trước, cẳng chân cô rất đau nhưng không dám nói mệt, cũng không dám nói đau. Cô cẩn thận nhìn sắc mặt nữ nhân kia, mắt một mí không khỏi chớp một cái, tựa hồ có chút hơi nước.

“Mẹ, có phải không cần Tiểu Tuyết, giống mẹ trước đây phải không?” Nữ hài đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ mình kêu là mẹ.

Mà nữ nhân kia hơi hơi sửng sốt, cuối cùng cũng hiểu vì sao người khác đều nói đứa nhỏ này hiểu chuyện, lại làm cho người ta đau lòng. Bà ta ngồi xổm xuống, đưa tay vuốt ve khuôn mặt của đứa nhỏ, “Thực xin lỗi, Tiểu Tuyết, mẹ không có cách nào tiếp tục nuôi con. Nếu con là đứa nhỏ bình thường thì chúng ta nhất định sẽ thích, ba con muốn một đứa nhỏ bình thường, cho nên thật xin lỗi.” Nữ nhân vừa khóc vừa nói. Bà cũng luyến tiếc đứa nhỏ đáng yêu lại nghe lời này nhưng thật không có cách nào.

“Mẹ, Tiểu Tuyết biết, Tiểu Tuyết không trách mẹ,” nữ hài nghe lời, lại đưa tay lau nước mắt cho nữ nhân kia, sau đó cười với bà, “Mẹ không cần lo lắng, Tiểu Tuyết sẽ sống thật tốt,” nữ hài nhu thuận ôm nữ nhân kia một chút, sau đó xoay người, chủ động rời đi. Thân mình nho nhỏ dần dần đi xa, nhưng nữ nhân kia cũng không khỏi gào khóc lớn tiếng.

“Thực xin lỗi, Tiểu Tuyết, thực xin lỗi. . .”

Mà Tiểu Tuyết đang lôi kéo cái chân bị tật, lúc đi rất xa rồi mới quay đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn thập phần đáng thương.

“Mẹ, Tiểu Tuyết không trách ngài, thật sự không trách, bởi vì Tiểu Tuyết biết ngài cũng giống mẹ đẻ của ta, không phải không thương Tiểu Tuyết, chính là không có cách nào khác.” Cô lau khô nước mắt của mình, một thân một mình không có mục đích mà đi về phía trước.

Đây là gia đình thứ tư của cô, bọn họ đều không muốn cô, sau đó lại bỏ rơi cô. Mà cô lại không muốn khóc tiếp, cô chỉ muốn có cuộc sống của mình, không về cô nhi viện, bởi vì cô sợ bản thân lại lần nữa bị vứt bỏ.

Cô đi ở trên đường cái, một khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn bẩn, váy áo xinh đẹp trên người hiện tại dính đầy bùn đất, bẩn không ra bộ dáng gì. Cô cuộn người vào góc tường, nhìn tuyết rơi xuống.

Đẹp quá, tuyết thật sạch sẽ.

“Tiểu Tuyết.” Cô đưa tay ra hứng bông tuyết, nhưng nó nhanh chóng tan mất, mà đôi tay cô đã sớm lạnh đến sưng đỏ.

“Tiểu Tuyết, Lạc Tuyết.”

“Mẹ, Tiểu Tuyết muốn lấy tên Lạc Tuyết, thật dễ gọi, có phải không?”

“Đứa nhỏ. Đến, cái này cho cháu,” một vị tỷ tỷ hảo tâm đưa cho cô một chút bánh bao. Cô liếm liếm môi, sau đó cắn một ngụm.

“Cám ơn tỷ tỷ.” Giọng nói ngọt ngào, lễ phép vang lên, đáng tiếc cô chỉ là một người què, một tiểu khất cái.

Cô áp bánh bao lên mặt, thật ấm a. Cô vừa lòng nở nụ cười, cẩn thận cắn một ngụm bánh bao, sau đó lại ăn từng ngụm, rất nhanh một cái bánh bao đã ăn xong. Cô nhìn bàn tay trống trơn của mình, đôi mắt xinh đẹp nhưng cô độc, lúc này mới có chút thất lạc. Không còn bánh bao nữa.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 15

Chương 15: Đồ ngốc mới trở về

 

“Ngôn Hi, cậu biết dệt sao?”

“Không,” Lí Ngôn Hi lắc đầu, có lẽ nói đúng hơn là cô quên rồi. Trước kia có thể cô biết nhưng hiện tại cô quả thực là không nhớ.

Cô ngồi xuống, lấy kim qua nhìn, Dương Nhạc ở phía sau cũng nhìn những người khác đang khâu áo lông. Cũng không có gì dọa người, các cô cũng có thể học a.

Lí Ngôn Hi xem vo cùng nghiêm túc, tay cầm kim của cô hơi hơi giật giật, sau đó liền cầm một mảnh vải bên cạnh, chiếu theo cách người khác làm mà khâu lên.

Dương Nhạc ôm đầu, ánh mắt càng nhìn càng lớn. Động tác trên tay Lí Ngôn Hi cành lúc càng nhanh, thậm chí ánh mắt cô vẫn đang nhìn người khác làm mà động tác trên tay cũng không ngừng lại, thậm chí người khác còn không khâu nhanh bằng cô.

“Ngôn Hi, cậu gạt mình.” Dương Nhạc bắt được bả vai Lí Ngôn Hi, không ngừng lắc. Cô ấy còn nói không biết, rõ ràng cô ấy biết, còn làm tốt như vậy, đúng là chỉ biết cười cô thôi.

“Mình không có,” Lí Ngôn Hi cũng sửng sốt một chút. Cô nhìn tay mình, nói thật cô cũng có chút hồ đồ.

“Mình hẳn là không biết, nhưng nhìn bộ dáng bọn họ, mình giống như từng làm việc này, mình không biết nữa,” Lí Ngôn Hi đem tay ôm đầu, nhẹ nhàng xoa một chút, trong đầu cô có chút trướng, rất kỳ quái.

“Cái gì gọi là hẳn là không, biết chính là biết a, cậu gạt mình,” Dương Nhạc lại quát. Có biết hay không thì bản thân phải biết chứ, còn ai biết nữa.

“Nhưng mình thật sự không biết,” Lí Ngôn Hi giải thích, cô đem mảnh vải cầm chặt trong tay, trong mắt có chút mê mang, “Mình đã mất trí nhớ, lúc tỉnh lại thì đã quên hết toàn bộ chuyện trước kia, bao gồm cả bản thân mình.” Cô nói thực nhẹ nhàng, nhưng cũng không ai biết cô đi đến ngày hôm nay là đã trải qua bao nhiêu việc.

“Cậu nói mình mất trí nhớ sao?” Dương Nhạc thật là ngoài ý muốn, sao cô ấy lại chưa từng nói với mình về chuyện này nhỉ.

“Đúng vậy, chuyện trước kia mình đều không nhớ, có nhớ cũng chỉ là chuyện của hơn nửa năm nay.” Cô nở nụ cười nhưng vô cùng miễn cưỡng.

“Ba ba cậu không phải đang gạt cậu chứ? Cậu căn bản không phải nữ nhi của ông ta, bằng không làm gì có người cha nào nhẫn tâm bỏ con mình như vậy, thậm chí không thèm đến thăm cũng không thèm đến,” Dương Nhạc có chút bất bình, người cha nhẫn tâm như vậy thì không có còn hơn. Cha mẹ của cô cũng thế, đánh mất con gái cũng không cần. Vì thế có khi cô đã nghĩ, có thể cô không phải con ruột nên bọn họ mới nhẫn tâm vứt bỏ.

“Mình không biết,” Lí Ngôn Hi kỳ thực muốn nói không phải, nhưng có khi đến chính cô cũng mơ hồ. Trí nhớ hiện tại của cô đều là Tiểu Phương nói cho cô, bao gồm cả nữ nhân đã chết kia.

“Được rồi, để mình dạy cậu, mai học một chút là chúng ta có thể bắt đầu làm,” Lí Ngôn Hi cúi đầu, bắt đầu khâu áo lông trong tay, che giấu một ít thương đau trong đáy mắt. Đã hơn nửa năm trôi qua, có những việc hẳn là nên cho nó qua.

“Ân,” Dương Nhạc biết Lí Ngôn Hi không muốn nhiều lời về việc trước đây nên cô cũng không hỏi gì nữa. Dù sao có hay không có trí nhớ thì cũng chẳng quan trọng, chỉ cần cô ấy là Lí Ngôn Hi là được, nhưng chỉ sợ …… Cô ấy không phải Lí Ngôn Hi thì sao bây giờ, nhưng điều đó là có khả năng sao?

“Cậu xem chính là khâu như vậy, ” Lí Ngôn Hi dạy Dương Nhạc dệt áo lông, nói thật vừa mới bắt đầu thì Dương Nhạc đã run. Không cần nói đến dệt áo lông, chỉ vừa mới cầm kim thì cô đã thấy mình không làm được, cả ngón tay đều run.

“Mình nghĩ là mình không có loại thiên phú này,” luyện tập rất lâu nhưng Dương Nhạc vẫn không tự tin. “Thật ra mình nghĩ mình cọ toilet còn tốt hơn làm cái này, việc kia không cần kỹ thuật gì, chỉ cần không chê thối, không chê bẩn là được.

“Không có người sinh ra đã biết, cậu nhìn bọn họ xem,” Lí Ngôn Hi chỉ vào một vài người ở bên cạnh, hóa ra cũng đều là người mới, tựa hồ cũng không tốt hơn Dương Nhạc bao nhiêu.

Dương Nhạc nhìn thoáng qua, lại cầm lấy châm, xắn tay áo lên giống như sắp đánh nhau vậy, “Mình không tin Dương Nhạc này có thể thất bại trong tay một cây kim. Hừ, để xem ai sợ ai,” cô còn phải học, muốn cùng Ngôn Hi cùng làm.

Lí Ngôn Hi lúc này mới dệt áo lông trong tay mình, động tác quen thuộc, giống như cô đã làm rất nhiều lần nhưng trong đầu cô lướt qua chút hình ảnh, có điều cô không nắm bắt được.

Ở trong này dệt áo lông tốt hơn so với dọn vệ sinh nhiều, nhất là so với việc cọ toilet thì đúng là khác hoàn toàn., Ngồi trong này cả ngày, trên người bọn họ không có mùi, cũng giống những người khác.

“Được rồi, chúng ta rốt cuộc cũng thoát khỏi công việc kia, về sau có thể ngẩng đầu làm người.” Dương Nhạc cúi người, không ngừng ngửi ngửi người mình, lại ngửi cả người Lí Ngôn Hi.

“Không còn cái mùi kia nữa, về sau sẽ không còn ai ghét bỏ chúng ta nữa.”

“Ân.” Lí Ngôn Hi cũng ngửi ngửi quần áo mình, “Nhưng mình cảm thấy có chút không quen,” cô có chút lầm bầm lầu bầu nói xong, nhưng Dương Nhạc hung hăng đánh cô một chút, “Lí Ngôn Hi, cậu ngốc hả, cọ toilet có gì tốt. Chúng ta hiện tại mới gọi là nổi bật, không đúng, là ra khỏi toilet chứ,” Dương Nhạc liếc cô trắng mắt, “Mình nói cho cậu biết, muốn cọi toilet thì tự cậu đi về đi, đừng kêu mình, mình tuyệt sẽ không quay về chỗ đó đâu,”

Thật vất vả mới không cần ngửi cái mùi thối ơi là thối đó, lại có thể làm ra chút tiền, có ngu mới trở về nha.

Lí Ngôn Hi ngượng ngùng cười cười, “Kỳ thực mình cũng chỉ nói thế, không thật sự nghĩ đi về,” cô ôm đầu, sao ra tay nặng thế, thật sự là đau a.

Dương Nhạc lại đang đắc ý cười, như là một con mèo đang ăn vụng cá vậy, “Chúng ta khi nào thì mới có thể đi ra ngoài a?” Cô đột nhiên nhìn ra bên ngoài, bên ngoài tường vây rất cao là một bầu trời tự do, chỉ cần được ra ngoài là tốt rồi.

“Rất nhanh, chỉ vài năm nữa thôi,” Lí Ngôn Hi cười yếu ớt, kỳ thực thời gian trôi qua rất nhanh, xem đi sắp qua một năm rồi.

Cô quay đầu, nhưng ánh mắt đột nhiên trừng lớn.

“Nhạc Nhạc.” Một tay cô đẩy Dương Nhạc, trước mắt có một bóng người, sau đó cô nghe thấy một tiếng phịch, có cái gì đó nện lên đầu cô. Cô chỉ cảm thấy tê rần, thế giới trước mắt bỗng biến thành màu đỏ.

Dương Nhạc bị đẩy ngã trên mặt đất liền vội vã đứng lên, vỗ vỗ tay mình. Ngôn Hi làm gì lại đẩy người, đau quá đi. Nhưng khi cô xoay người thì cũng sững sờ đứng đó. Cô thấy trên đầu Lí Ngôn Hi đều là máu đang không ngừng chảy, còn có đôi mắt đang mở to của cô, giống như đang nhìn cái gì, mà cũng như đang không nhìn cái gì.

“Ngôn Hi, Ngôn Hi,” cô đột nhiên giống điên mà ôm lấy Lí Ngôn Hi, nhưng ánh mắt cô ấy vẫn mở to, chỉ có lông mi không ngừng run rẩy, chớp chớp rồi chậm rãi nhắm lại.

“Ngôn Hi.” Dương Nhạc còn chưa nói xong nhưung Lí Ngôn Hi hiện tại không nghe thấy gì hết, cô đến một nơi thật đen, lạnh lại vô cùng đáng sợ.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 14

Chương 14: Đổi việc

 

Thế nào, chỉ cho phép cô ta bắt nạt người khác, cười nhạo người khác, không cho người khác cũng cười cô ta sao?

“Số 38, mày thử cười xem,” số 56 cắn răng. Cô ta lớn từng này nhưng chưa từng bị vũ nhục như thế này bao giờ, đồ chết tiệt.

A, Dương Nhạc thật sự là cho cô ta mặt mũi, cô đứng đó nở nụ cười. Tao cười rồi nè, mày định làm gì tao. Dương Nhạc hếch cằm, hai tay khoanh trước ngực đứng ở đó, miệng cười loan loan.

Ngồi tù còn bày đặt làm lão đại, cô ta nghĩ mình là ai, mọi người đều ngồi tù, là ngang hàng hết, chỉ có thời gian là dài ngắn khác nhau thôi.

“Số 38, đồ tiện nhân.” Số 56 đột nhiên to giọng nói, lại nắm chặt tay bổ nhào qua phía Dương Nhạc, nhưng một giọng nói lạnh lùng từ trong cửa vang lên khiến cô ta phải dừng bước, đứng ngơ ngác tại chỗ.

“Số 56, nếu còn dám nói thêm một câu thì ba ngày cô sẽ không được ăn cơm.”

Số 56 chỉ có thể đứng tại chỗ, động cũng không dám động một chút. Một ngày không ăn cô ta đã chịu không nổi, đừng nói tới ba ngày.

Một giờ sau, Dương Nhạc lại thay đổi một tư thế đứng khác, chỉ cần nhìn nữ nhân kia phờ phạc ỉu xìu thì cô đã muốn cười rồi.

Mọi người từ bên trong lục tục đi ra, Lí Ngôn Hi lo lắng nhìn thoáng qua Dương Nhạc, không biết phải nói gì mới tốt.

“Mình không sao,” Dương Nhạc nháy nháy mắt với Lí Ngôn Hi, “Con lợn béo kia mới có vấn đề. Mình ở đây đã cười nhiều lắm rồi, haha, đáng đời cô ta,” Dương Nhạc thật là nhịn không được nở nụ cười. Lí Ngôn Hi vụng trộm nhìn thoáng qua số 56 đứng ở bên cạnh, quả nhiên người béo chịu phạt thì khổ gấp đôi. Hiện tại cô ta mặt đỏ bừng, nhích tới nhích lui, thịt trên người cũng không ngừng lắc, nhất là một bên mặt bị sưng lên khiến cô ta càng buồn cười.

“Có phải không?” Dương Nhạc lại nháy mắt mình một chút, không tiếng động nói chuyện với Lí Ngôn Hi, cùng nở nụ cười.

Đúng lúc này cô hít hít mũi, mùi thức ăn bay ra. Cơm chỗ này tuy không ăn ngon gì nhưng đối với cô hiện tại vẫn thơm đến đòi mạng.

“Ăn cơm . . .” Cô phờ phạc ỉu xìu nói xong thì thấy số 56 ở bên cạnh cũng không tốt hơn, bởi vì cô ta cũng không ngừng nuốt nước miếng.

Lí Ngôn Hi nhìn Dương Nhạc liếc mắt một cái, sau đó đưa tay đặt lên vai cô, bảo cô đi cùng với những người khác. Dương Nhạc ngẩng đầu lên, không ngừng ngửi mùi đồ ăn, kỳ thật đống thức ăn đó không khác gì đồ ăn cho lợn nhưng ở trong này cũng đã là sơn trân hải vị.

“Ít nhất có cái ăn còn hơn không.” Dương Nhạc tự giễu nói xong thì bụng lại kêu một tiếng.

Trên mặt bàn, Lí Ngôn Hi dùng chiếc đũa không ngừng lùa cơm trong bát nhưng một miếng cũng chưa ăn. Nhân lúc không có người cô liền nắm cơm trong bát, đặt ở trong túi mình, lặp đi lặp lại, cả bát cơm đều bị nắm đặt ở trong túi.

Cô cúi đầu, đem củ cải trong chén ăn sạch, sau đó thỏa mãn cười cười.

Tốt lắm, ăn no rồi.

Ban đêm, cửa phòng mở ra, Dương Nhạc phờ phạc ỉu xìu đi đến. Cô vội vã ngồi xuống, xoa chân mình, thật là mệt muốn chết, đương nhiên cái đồ lợn béo kia so với cô càng thảm hơn, lúc về đến phòng chắc chắn alf đi không nổi nữa.

“Nhạc Nhạc,” Lí Ngôn Hi đưa tay vói vào trong túi mình, sau đó kéo tay Dương Nhạc qua đem cơm cho cô ấy.

“Ngôn Hi,” Dương Nhạc nhìn cơm trắng bóng trong tay, mắt không khỏi thấy chua sót một chút.

“Ăn đi, cậu quên là lúc mình bị nhốt cậu cũng để dành cơm cho mình à? Cậu yên tâm, túi mình rất sạch sẽ, mình đã đặc biệt dùng nước giặt sạch, mau ăn đi,” Lí Ngôn Hi lại lấy từ trong túi ra một nắm cơm nhỏ cho Dương Nhạc.

Dương Nhạc gật đầu, cúi đầu ăn cơm. Thật tốt, hóa ra kể cả bị phạt nhưng có người nghĩ đến mình có bị đói bụng không, có mệt không thì mọi chuyện cũng sẽ dễ dàng qua. Cô và Ngôn Hi đều cô đơn, tuy rằng đã ngồi tù một thời gian nhưng chưa từng có ai tới thăm các cô.

Dương Nhạc dùng sức uống môt ngụm nước, sau đó đem cơm trong miệng nuốt xuống. Tốt lắm, hôm nay ít nhất có thể ngủ ngon, tuy không phải no nhưng còn tốt hơn không có gì.

“Ngôn Hi, là cậu khiến con mụ kia phải chịu phạt hả?” Dương Nhạc đột nhiên hỏi.

“Ân.” Lí Ngôn Hi gật đầu, “Cậu đã nói mình không thể để người khác bắt nạt, phải phản kháng, tự bảo vệ mình. Mà mình cũng học được rồi, sau này cũng muốn dựa vào bản thân.”

Vậy là tốt rồi, Dương Nhạc lại uống môt ngụm nước, mơ hồ nói không rõ, đại khái cô nói vậy cô ấy có thể yên tâm, bằng không cô ấy thật đúng là lo lắng sau khi cô ra ngoài sẽ bị người ta bắt nạt. Chỉ cần cô học được cách tự bảo vệ bản thân thì kể cả chỉ có một người thì cô cũng sẽ sống tốt.

“Ngủ đi,” Lí Ngôn Hi thay Dương Nhạc trải giường, bản thân thì ngủ ở một bên. Cô trở mình, đắp cái chăn mỏng lên người. Chỉ còn một năm rưỡi nữa thôi, thời gian trôi qua thật nhanh. Cô vốn nghĩ là thời gian chậm nhưng trong nháy mắt đã nửa năm trôi qua.

Cô nhắm mắt lại, trong phòng yên tĩnh, tiếng hô hấp có quy luật vang lên, kể cả Dương Nhạc ở bên cạnh cũng ngủ rồi. Chỉ có mình cô lại không nhịn được nhớ tới chuyện trước kia. Cô muốn nhớ lại mặt người nào đó, nhưng lại phát hiện cô cũng không nhớ kỹ được nhiều người.

Nhưng có một người, cô vẫn nhớ thật sâu trong lòng.

Mặc Vũ.

Bây giờ anh có tốt không, hạnh phúc không? Cô đem tay đặt co lại trước ngực, cả người cũng co lại theo. Cô nghĩ chắc anh ta hạnh phúc, mọi người đều hạnh phúc, mà khi ra khỏi đây cô cũng thế. Bên ngoài nhà tù bất chợt truyền đến tiếng bước chân không ngừng, một lúc đã đi xa.

Có một ngày sau khi bọn họ cọ toilet xong, trưởng giám ngục dẫn bọn họ đi tới một nhà xưởng nhỏ, chỗ này là mọi người đang dệt áo lông.

Dương Nhạc không ngừng nhìn cái nọ cái kia. Hoàn cảnh chỗ này thoạt nhìn cũng không tệ, nghe nói chỉ cần ở đây hơn nửa năm, biểu hiện tốt là có thể tới chỗ này, có thể làm việc như người bên ngoài, còn có tiền lương, tuy rằng không nhiều lắm nhưng tối thiểu còn có một ít.

“Ngôn Hi, chúng ta về sau không cần cọ toilet nữa rồi,” Dương Nhạc thật sâu hít một hơi, không khí thật trong sạch, không còn mùi thối kia nữa. Đương nhiên trên người các cô cũng không có mùi khó ngửi nữa.

“Ân,” Lí Ngôn Hi cũng cảm giác tốt lắm, ngón tay cô cầm lấy một mảnh vải lông, thật mềm, làm thành quần áo nhất định ấm.

Nhưng Dương Nhạc cao hứng một lúc lại bắt đầu phiền rồi, cô cũng cầm lấy một mảnh vải nghịch trong tay.

“Sao thế, Nhạc Nhạc?” Lí Ngôn Hi nhìn nàng kỳ quái, vừa rồi không phải còn tốt sao, sao bây giờ lại phờ phạc ỉu xìu.

“Cạu cũng thấy đấy, cái này” Dương Nhạc ném mảnh vải trong tay xuống. Mình sao có thể dệt áo lông, một người ăn vỏ cây lớn lên nhưng cô sao làm được chuyện này.

“Không sao, có thể học mà, đâu có ai sinh ra đã biết làm chuyện này,” Lí Ngôn Hi còn biết ít hơn cô nhưng nhìn qua thì cũng không thấy cái việc này khó ở chỗ nào.

Cũng đúng, Dương Nhạc lại sốc lại tinh thần, cùng lắm thì mình không lấy tiền. Đúng rồi, cô nhìn về phía Lí Ngôn Hi.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 13

Chương 13: Cáo trạng

 

Đáng chết, con mụ mập chết tiệt kia, Dương Nhạc cắn răng, thật sự hận không thể đi lên đập nát cái sắc mặt đắc ý của số 56 kia.

Lí Ngôn Hi nhẹ nhàng kéo tay Dương Nhạc, lắc đầu với cô. Đây không phải chỗ để nháo, chỗ kia nàng đã vào một lần, thật sự không muốn tới nữa.

Dương Nhạc dùng sức hít một hơi, sau đó quay đầu lại, không nhìn người phía sau nữa, bằng không cô thật sự nhịn không được những kẻ xấu xa cực điểm đó.

Lại một lúc sau, Lí Ngôn Hi đưa tay lên xoa đầu, nàng nhăn mặt, nhưng không nói gì. Có điều nhìn là Dương Nhạc đã biết cô bị đánh đau. Cô rất rõ ràng, Lí Ngôn Hi là một nữ nhân giỏi nhịn thế nào, đau thương đến thế nào cô ấy cũng cười. Cho tới bây giờ cô ấy chưa từng kêu đau, nhưng hiện tại cô ấy không ngừng xoa đầu bản thân, lông mày nhăn tít lại, mãi không giãn ra.

Số 56 khẽ nhếch miệng, trong tay lại cầm một hòn đá ném Lí Ngôn Hi. Cô ta đoán bọn họ không dám nói gì, trưởng giám ngục còn đang giảng bài a.

Lí Ngôn Hi gắt gao cắn môi mình, không nói gì. Trên đầu cô đã nổi lên hai cái u không nhỏ, nhưng cô vẫn luôn chịu đựng. Có điều Dương Nhạc lại không nhịn được, vội nhặt lấy tảng đá cầm trong tay mình, bát một tiếng, trực tiếp đập lên mặt số 56. Nháy mắt, trong lớp học phát ra một tiếng thét như heo bị giết. Số 56 ngã trên mặt đất, ôm mặt mình không ngừng kêu to.

“Số 38, đi ra ngoài, hôm nay không được ăn cơm,” trưởng giám ngục sắc mặt đen xì, dùng ngón tay chỉ ra cửa nghiêm khắc nói.

Dương Nhạc đứng lên, lắc đầu với Lí Ngôn Hi, ý bảo mình không sao. Ngôn Hi còn bị nhốt 3 ngày, chỉ đứng một lúc thì có sao đâu. Cô thoải mái đứng lên, ưỡn ngực đi ra ngoài, lúc đi qua số 56 cô liền vương ngón cái chúc xuống. Cô làm đó, chẳng có gì phải sợ. Thấy số 56 mặt trướng như gan heo khiến cô thấy vô cùng thư thái, kể cả bị phạt thì cô cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Cửa đóng lại, bên trong lại bắt đầu yên tĩnh. Cảnh ngục chuẩn bị mở miệng giảng tiếp thì thấy phía dưới có người giơ tay.

“Làm sao, số 35?” Cảnh ngục nhíu mày hỏi, sao hô nay đám người này không nghe lời vậy, bà thật là sắp tức chết rồi.

“Cảnh ngục, có người đánh tôi,” Lí Ngôn Hi vươn tay, trong tay có hai hòn đá nhỏ, tay kia của cô thì đặt lên đầu xoa xoa, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nhăn lại thật đáng thương. Khuôn mặt cô vốn đơn thuần, hơn nữa tính cách lại ngại ngùng, sẽ không có ai nghĩ cô nói dối.

“Đánh cô?” Cảnh ngục lại đen mặt rồi, làm sao mà mới đi một cái, lại đến một cái khác vậy.

“Đúng vậy, đầu tôi bị u hai cục,” cô xoay người, vén mái tóc ngắn ngủn, quả nheien trên đầu cô có hai cục u không nhỏ.

“Ai làm?” Cảnh ngục cầm cây côn trong tay, dùng sức đánh lên bàn. Những người này hôm nay ngứa da có phải không? Sao dám làm trò này trong lớp của bà.

Đám người phía dưới ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không ai dám nói gì, ngay cả số 56 cũng đều cúi đầu, khuôn mặt thịt nảy lên, cả mặt cơ hồ sưng tướng lên.

“Tốt, không ai nhận đúng không?” Cảnh ngục cười lạnh, đi xuống bục giảng. Hôm nay nếu không trị được đám người này thì về sau bà phải làm sao.

“Số 35, nói xem là ai đánh cô?” Bà đứng trước mặt Lí Ngôn Hi, tầm mắt lại quét qua đám nữ tù. Mà bọn họ toàn bộ đều cúi đầu, không dám nói thêm một câu. Chỉ có số 56 tuy cúi đầu nhưng lại bĩu môi. Cô ta không lo lắng, số 35 này bình thường nói cũng không nói, gan cô ta lớn cỡ nào mà dám tố cáo mình. Nhưng mà cô ta đã quên ai là người dùng bát đập đầu cô ta trước đó.

Người tốt cũng sẽ tức giận, con thỏ nóng nảy cũng có thể cắn người, càng đừng nói một người.

“Số 35, ” cảnh ngục lại hỏi một câu. “Nói xem là ai đánh cô?”

Lí Ngôn Hi ngước mắt, nhìn đám nữ tù bên dưới, ánh mắt dừng trên người số 56 thì ngừng lại. Mà số 56 lại đang nhìn co như cảnh cáo, ánh mắt nheo lại. Nếu cô ta dám nói thì để xem mình sửa lưng cô ta thế nào.

“Cảnh ngục, là cô ta, chính cô ta đánh tôi,” Lí Ngôn Hi vươn tay chỉ vào số 56, mà mụ kia cũng lập tức sững sờ ở nơi đó. Cô ta không thể tin được nhìn Lí Ngôn Hi đang chỉ tay về phía mình.

Quá to gan rồi mà, sao cô ta dám chỉ mình? Số 56 cắn răng, hận không thể lập tức ăn luôn Lí Ngôn Hi.

“Số 56, đi ra ngoài đứng, tối nay cũng đừng ăn cơm.”

“Cảnh ngục, không phải tôi, oan cho tôi a …” Số 56 không ngừng xua tay, “mọi người đều làm chứng nói xem tôi có làm không a,” cô ta nhìn thoáng qua đồng lõa xung quanh mình, nhưng cũng không ai dám nói.

“Số 56, tôi không muốn nghe cô nói, đi ra ngoài ngay,” cảnh ngục chỉ tay ra cửa, khóe môi khinh thường nhếch lên, “Cô tưởng tôi mù hả, cô nghĩ cô làm gì tôi không thấy hả? Đi ra ngoài ngay lập tức.”

Số 56 chỉ có thể ôm mặt mình đứng lên, hung hăng trừng mắt nhìn Lí Ngôn Hi một cái. Được lắm, số 35 và số 38, tao và bọn mày kết thù rồi.

“Tiếp tục học,” cảnh ngục lại đi lên bục giảng, tiếp tục bài giảng của mình. Lí Ngôn Hi nghe, hai tay để trên đùi nắm chặt một chút. Nhạc Nhạc nói rất đúng, có đôi khi không thể yếu đuối được, phải phản kháng. Hơn nữa chuyện này đâu phải lỗi của Nhạc Nhạc, không có lý gì mà một mình cô ấy phải đứng chịu phạt. Nếu là phạt thì cả hai đều chịu phạt đi.

Ở ngoài cửa, Dương Nhạc đang dựa vào tường đứng, thây số 56 đi ra thì cười châm chọc, “Mày ra đây, chỗ này gió lớn, vừa vặn có thể giảm mỡ. Nhịn ăn một ngày cũng tốt, nhìn cái bộ dạng béo như lợn này của mày, hẳn cũng nên giảm cân đi.” Dương Nhạc không nhanh không chậm nói khiến toàn thân số 56 đều run rẩy không ngừng.

“Số 38, nói cho mày biết, ta nhớ kỹ mày và số 35 rồi.”

“Cám ơn,” Dương Nhạc làm cái mặt quỷ với cô ta, cũng chẳng để ý ánh mắt uy hiếp của cô ta. Bọn họ đều là nữ tù, có gì hơn người chứ? Chẳng lẽ cô ta có thể lật trời sao?

Số 56 nhướng mày, trong mắt có âm lãnh quét qua.

Bên trong vẫn đang giảng bài, buồn tẻ đơn điệu khiến người ta buồn ngủ nhưng lại không dám ngủ. Mà hai nữ nhân đứng bên ngoài thì lại khác. Dương Nhạc gầy, đứng chỗ nào cũng được, nhưng số 56 không giống thế. Cô ta béo ú, đứng một lúc là đôi chân kia đã không vững rồi.

Thân thể của cô ta lảo đảo, ngẩng đầu lại thấy Dương Nhạc vui mừng khi người gặp họa.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 12

Chương 12: Cố ý

Số 56 nghe cô nói thế thì sửng sốt, một câu phản bác cũng không có. Nói thật, ở chỗ này không có cái gọi là mặt mũi, cũng sợ gặp phải kẻ liều mạng, mà kẻ không muốn sống nữa chính là đồ điên. Cô ta còn muốn về nhà, muốn giữ mạng gặp người thân. Mạng chỉ có một cái, ai muốn mất chứ, nhưng hai kẻ này lại là hai đứa điên, nếu bắt nạt bọn họ thì cuối cùng có khi phải trả giá đắt.

“Đại tỷ.” Nữ nhân đi theo sau lưng số 56 thấy Dương Nhạc đi xa thì mới nhỏ giọng nói, “Đại tỷ, chúng ta thật sự cứ thế dễ dàng mà buông tha bọn nó sao? Vậy vết thương trên đầu chị thì phải làm sao giờ?”

“Ai nói,” số 56 lung lay cái mặt đầy thịt một chút. Cô ta đương nhiên không muốn buông tha dễ thế. Cô ta sờ tay lên đầu, muốn cô ta quên đi hả, sao có khả năng. Từ trước đến nay cô ta đều là có ân thì báo, có oán phải trả. Có ai chiếm tiện nghi của cô ta một, thì cô ta phải chiếm lại mười, huống chi bọn họ còn khiến cô ta đổ máu.

“Hừ,” cô ta hừng lạnh một tiếng, nhìn một cái nhà tù cách đó không xa. Hà hà, cái này không được nhưng cái khác thì có thể.

Bên trong nhà tù tối tăm, việc gì cũng có thể diễn ra. Thay quần áo cũng thế, mọi người sớm đã luyện được da mặt dày, thậm chí bọn họ có thể để trần mà đi chỗ nọ chỗ kia. Dù sao đều là nữ nhân, nhìn thế nào thì cũng chỉ có thế. Ở một bên có một cái thùng, đây là để đám nữ tù giải quyết đại tiểu tiện. Bên trong này chỗ nhỏ người nhiều, không khí cũng không thoáng đãng, mà mọi người cũng quen với mùi vị trên người nhau, ai cũng không cần nói ai.

Ngồi tù chính là thế, có phải làm hoàng đế đâu?

Lí Ngôn Hi có chút không thoải mái mà xoay người. Cô nhẹ ho khan một tiếng rồi mới mở mắt. Lúc nhìn thấy gian phòng tù mình đã ở nửa năm, vẫn là những người đó, có đôi khi bọn họ sẽ nói một hai câu, nhưng đa phần đều làm việc của mình.

Nàng cùng Dương Nhạc ngủ ở một góc, cũng không có nhiều người để ý đến hai người. Ai bảo hai người làm công việc dọn toilet chứ, trên người quanh năm đều có một loại mùi khó ngửi khiến mọi người đều tránh xa.

Cô ngồi dậy, thấy hoàn cảnh quen thuộc thì nói thật cô lại có cảm giác được về nhà. Dương Nhạc vụng trộm đem một nắm giấy bao đưa cho cô, “Ăn đi, mình cố ý chừa phần cho cậu đó.” Cô cẩn thận nhìn mọi người ở bốn phía, phát hiện không ai nhìn mới nói với Lí Ngôn Hi.

Lí Ngôn Hi lấy gói giấy, quay mặt vào tường, đem cơm ăn vào. Tuy cơm không, chẳng có chút đồ ăn nhưng vẫn rất ngon. Cô nhặt hết cơm rơi ăn luôn, tuyệt đối không buông tha một miếng lương thực. Các cô ở đây là không có tư cách lãng phí.

Lí Ngôn Hi nuốt xuống miếng cơm cuối cùng rồi mới xoay người lại.

“Ngày mai mình sẽ nhường cơm của mình cho cậu nữa, như vậy cậu mới ăn no,” cô thật có lỗi với Dương Nhạc, ăn nhiều cơm của cô ấy như vậy.

“A, không cần, mình ăn của cậu nhiều như thế, ăn nửa năm nay,” Dương Nhạc càng cười càng xấu hổ, ăn một nửa mới biết được một nửa đó ít thế nào. Trước kia cơ hồ cô ngày nào cũng ăn no là bởi vì có Ngôn Hi chia cơm cho. Nhưng về sau cô lại không bao giờ ăn cơm của cô ấy nữa, Lí Ngôn Hi đã gầy lắm rồi.

“Ngủ đi, ngày mai chúng ta sẽ tốt hơn,” Dương Nhạc sửa lại tóc đã có chút bết của Lí Ngôn Hi, “Ngôn Hi, trước kia cậu nhất định là người sạch sẽ, nhưng hiện tại đã rất lâu không được tắm rửa rồi đúng không?”

“Ân,” Lí Ngôn Hi gật đầu, nơi này không có nước để tắm rửa, mọi người đều thế. Mà cô cũng đã sớm quen với bộ dạng bẩn thỉu của bản thân.

“A.” Dương Nhạc nở nụ cười, cười ngây ngốc ngơ ngác. Trong phòng mọi người đều nhìn cô giống con ngốc, cũng không biết cô đang cười cái gì.

Dương Nhạc không coi ai ra gì mà cười, lại tiếp tục sửa sang tóc tai cho Lí Ngôn Hi, “Được rồi, nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai lại phải làm việc rồi.”

“Ân,” Lí Ngôn Hi gật đầu, nằm xuống, đắp chăn lên. Kỳ thực cô mới tỉnh, nhưng nghỉ ngơi nhiều chút cũng tốt. Cô đặt tay lên bụng thỏa mãn cười, sau đó nhắm mắt ngủ. Ăn no thật tốt.

Cô nhắm mắt lại, trong không khí ở đây có đủ loại hương vị, thật sự không dễ ngửi nhưng đối với cô mà nói thì những thứ này không quan trọng, bởi vì ít nhất cô vẫn có thể hô hấp.

Sắc trời hơi hơi sáng, cô mở mắt, xoa xoa mắt mình, xương quai xanh càng lộ rõ hơn, thậm chí nhìn qua cũng thấy cô gầy chỉ còn xương cốt.

“Nhạc Nhạc, tỉnh tỉnh, cậu xem trời sáng rồi,” cô ngồi dậy, đẩy đẩy Dương Nhạc còn đang ngủ.

“Ân, chưua tới giờ phải dậy mà,” Dương Nhạc mở mắt nhìn thoáng qua, sau đó lại quay người ngủ mất. Chưa có chuông là chưa cần dậy, cho nên có thể ngủ tiếp. Thực ra mọi người trong phòng vẫn còn đang ngủ, chỉ có mình Lí Ngôn Hi là ngơ ngác nhìn bên ngoài, trên mặt có một nụ cười thỏa mãn.

Mở to mắt là trời sáng, không giống mấy ngày trước, mặc kệ cô mở to mắt thế nào, hay nhắm lại thì vẫn chỉ có một mảnh tối tăm.

Điểm tâm sáng vẫn vô cùng đơn giản, mỗi người một chén không có bao nhiêu cơm, một đĩa cải củ, ăn xong liền phải làm việc. Hôm nay lại là vị giám ngục kia giám sát.

Lí Ngôn Hi đem cơm trong chén mình chia cho Dương Nhạc, nhưng cô ấy lại đổ trở về, “Cậu ăn cho no đi, mình đủ rồi.” Dương Nhạc vội vàng ăn hết cơm của mình, kỳ thực cô vẫn chưa no nhưng về sau cô sẽ không ăn đồ của Ngôn Hi nữa. Bây giờ cô mới biết, kỳ thực Lí Ngôn Hi là một kẻ lừa đảo, luôn nói mình không đói bụng. Nếu không phải mấy ngày nay cô để dành nửa cơm cho cô ấy thì vĩnh viễn cũng không biết hóa ra cô ấy luôn chịu đói để chia cơm cho mình.

Lí Ngôn Hi bưng bát của mình, kỳ quái nhìn thoáng qua Dương Nhạc, sau đó mới dùng miệng nhỏ ăn. Haizzzz, có thể ăn cơm thật là tốt, bụng thật thoải mái. Cô hạnh phúc đến nở nụ cười. Hóa ra có đôi khi hạnh phúc chỉ là đói bụng có đồ ăn, buổi tối có thể ngủ, tỉnh lại là thấy hừng đông, một ngày trôi qua bình yên như thế.

Cô ngước mắt là thấy bầu trời xanh bên ngoài, chỉ còn một năm rưỡi nữa là cô được tự do.

Trong phòng học lớn, nhóm nữ tù đều ngồi yên tĩnh trên ghế nhỏ, nghe giám ngục giảng bài, đại đa số đều là về kiến thức pháp luật. Mỗi lần bà ta ngừng sẽ là một đợt vỗ tay. Mặc kệ bọn họ có nghe hiểu hay không thì cũng đều vỗ tay.

Số 56 lúc này híp mắt đảo quanh, nhìn Dương Nhạc đang ngồi không xa, lại quay sang người bên cạnh mà ra hiệu. Người nọ hiểu ý liền lấy từ trong túi của mình ra một hòn đá nhỏ, ném về phía Dương Nhạc.

Phịch một tiếng thật nhỏ, Dương Nhạc đặt tay sau đầu, nhìn về phía sau. Số 56 hướng nàng giơ ngón cái sau đó chúc ngón cái xuống.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng 4 2026
H B T N S B C
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930  
DMCA.com Protection Status