Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 56

Một đêm đó Hà Trạch Sinh cõng cô về khiến Triệu An Chi không thể ức chế được mà lo được lo mất. Cô luôn cảm thấy không biết có phải Hà Trạch Sinh cũng động tâm với mình không. Nếu đúng thế thì có phải cô nên lẳng lặng đợi anh thông báo không.

Mỗi đêm Triệu An Chi đều lăn qua lộn lại mà ảo tưởng chuyện này. Ban ngày cô từ chối hết lời mời, sợ đến lúc Hà Trạch Sinh muốn hẹn cô thì cô lại không rảnh. Cô vẫn lặng lẽ đi thư viện, bản thảo cô phải hoàn thành đã chồng chất như núi nhỏ. Ở thư viện cô thường xuyên gặp Hà Trạch Sinh. Gần đây việc học của anh thật bận, nhưng mỗi lần nhìn thấy cô anh sẽ cười một chút, tựa hồ là vì nhìn thấy cô mà thấy vui sướng. Loại thân mật không giống lúc trước này càng cổ vũ con mèo nhỏ trong lòng Triệu An Chi. Mỗi ngày cô đều chờ đợi, mỗi ngày bình yên trôi qua thì cô lại hơi chút thất vọng, nhưng vẫn không từ bỏ ý định mà chờ mong ngày mai.

Rốt cuộc, vào cuối một ngày nào đó, Hà Trạch Sinh ngăn cô lại hỏi: “Có muốn đi xem phim không? Gần đây mệt mỏi quá.”

Hai mắt Triệu An Chi tỏa sáng, tới rồi!

“Đi xem phim gì?”

Hà Trạch Sinh nghiêng đầu, nói: “Đều được cả, có cái gì thì xem cái đó đi.”

Trong nháy mắt Triệu An Chi đã hiểu, xem phim không quan trọng, mà buổi tối xem phim xong cũng đã hơn 10 giờ tối, trên đường cũng vắng người, đúng là thích hợp để tỏ tình. Nghĩ đến đây, Triệu An Chi lộ ra một nụ cười ngọt ngào, nói: “Được, em sẽ dùng di động tùy tiện mua hai vé.”

Hà Trạch Sinh thấy cô như vậy thì cũng cười theo, nói: “Để anh mua, vừa nói đến đi xem phim mà em vui thế sao?”

Triệu An Chi nhấp miệng cười, có vẻ càng ngoan.

“Ân.”

Hà Trạch Sinh nhìn cô cười, tâm tình cũng tốt hơn. Mấy ngày nay đọc sách đến tàn nhẫn, anh muốn thả lỏng chút. Hiện tại ra ngoài xem phim quả nhiên là một lựa chọn thích hợp. Phim còn chưa xem thì thần kinh căng thẳng của anh đã thả lỏng.

Lúc Hà Trạch Sinh mua vé thì còn khá nhiều vé, hai người từ trường học chậm rãi lắc lư đi qua. Dọc theo con đường yên tĩnh, hai người đều trầm mặc, mỉm cười. Chẳng qua một người thì tràn đầy tình ý, một người thì hưởng thụ cảm giác nhẹ nhàng khi ở chung với cô.

Bên dưới rạp chiếu phim có một tiệm đồ ngọt, Triệu An Chi nhìn thoáng qua liền đi không nổi nữa rồi. Cô quay mặt hỏi: “Chúng ta mua hai cái kẹo bông được không?”

Hà Trạch Sinh nhìn bộ dạng thèm thuồng của cô liền muốn cười, gật gật đầu. Triệu An Chi muốn tiến lên gọi đồ nhưng bị Hà Trạch Sinh giữa lại. Cô quay mặt lại, có chút ủy khuất, trên mặt tràn ngập ý tứ “Anh không phải nói được rồi còn gì”. Hà Trạch Sinh thở dài, nói: “Để anh mua, một nữ hài tử như em vì sao cứ muốn cướp trả tiền thế?”

Với Triệu An Chi mà nói thì loại bá đạo ngẫu nhiên này làm cô không có sức mà chống cự, hận không thể giơ tay chịu trói. Cô ngoan ngoãn để bị xách đến một bên, nhìn Hà Trạch Sinh mua hai cái cái kẹo bông rồi đưa cho cô một cái.

Triệu An Chi cắn một miếng, quả nhiên ngọt ngào như trước, ăn thật ngon. Trước đây Hà Trạch Sinh đối với chuyện mời khách cũng không quá mẫn cảm, nếu Triệu An Chi muốn mời thì anh cũng sẽ không rối rắm, cứ thoải mái ăn, rồi tìm cơ hội mời lại cô là được, có đi có lại không hề câu nệ tiểu tiết. Nhưng tối nay anh giống như phá lệ so đo, vé xem phim muốn tự mua, ngay cả đồ ăn vặt cô muốn ăn cũng cướp trả tiền. Loại bất đồng này khiến trái tim lúc cao lúc thấp của Triệu An Chi cũng định xuống, nụ cười trên mặt cô cũng không áp xuống được, thoạt nhìn rất ngốc.

Hà Trạch Sinh vươn tay nhéo nhéo mặt cô, ngoài dự đoán là Triệu An Chi không kêu, chỉ bụm mặt nhìn anh, rồi bất ngờ nhấp miệng cười, làm hại Hà Trạch Sinh cũng ngây ngốc, nhéo cô rồi cười.

Hai người đứng ở cửa rạp chiếu phim, ngây ngẩn. Cuối cùng Hà Trạch Sinh buông tay trước, khụ một tiếng, đẩy Triệu An Chi đi vào. Hà Trạch Sinh chọn một bộ phim hài, diễn viên cũng không quen thuộc, nhưng tình tiết chặt chẽ, cười cũng có duyên. Triệu An Chi nín thở mà xem phim, trong chốc lát lại người ngã vào ghế dựa, thiếu chút nữa là ngã lên vai Hà Trạch Sinh.

Hà Trạch Sinh cũng rất thích bộ phim này, từ rạp chiếu phim ra còn lải nhải thảo luận cốt truyện. Nếu là ngày xưa thì Triệu An chi cũng sẽ đĩnh đạc bình luận cùng nhưng hôm nay cô không có tâm tình kia. Cô thật cẩn thận mà chờ mỗi lời anh nói, sợ sẽ bỏ qua tin tức quan trọng.

Hà Trạch Sinh dừng một chút, hỏi: “Em không thích sao? Anh còn tưởng mình mua được bộ phim xem không tồi chứ?”

Triệu An Chi lắc đầu nói: “Không phải, em rất thích nhưng anh không có lời gì khác muốn nói với em sao?”

Hà Trạch Sinh nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát, quả thực nhớ tới cái gì đó. Từ lần trước ở bệnh viện, bị Trương Ngạn quấy rối một phen, Hà Trạch Sinh liền cảm thấy mình nên làm chút gì đó. Chỉ là mỗi khi đối mặt với Triệu An Chi thì anh đều không nói nên lời. Anh thích nhìn cô cười, thích nhìn bộ dáng cô dựa vào anh, cũng thích cảm giác an bình đặc biệt khi ở bên cô. Nếu anh nói ra thì những chuyện này sẽ không có thể tiếp tục nữa. Nhưng nếu ngậm miệng không nói thì về sau cô sẽ càng tổn thương hươn, vì thế anh lựa chọn nói ra.

Hà Trạch Sinh ngẩng đầu nhìn nhìn bóng đêm.

Triệu An Chi không nhịn được cười nói: “Tối nay ánh trăng thật đẹp sao?”

Hà Trạch Sinh cúi đầu nhìn cô, đèn đường chiếu vào mắt cô giống muôn vạn sao trời. Giờ khắc này anh nghĩ, nếu Triệu An Chi không thích anh thì tốt biết bao.

“Em biết không? Anh thật sự rất thích Trương Vi Oánh.”

Nụ cười của Triệu An chi cứng đờ trên mặt, qua mười mấy giây cô mới nhớ tới cơ mặt hẳn là phải động chút, làm cho nó tự nhiên một chút. Triệu An Chi nghĩ lời dạo đầu này thật đặc biệt. Có lẽ Hà Trạch Sinh muốn thẳng thắn với cô trước rồi mới tỏ tình chăng? Cô duy trì trấn định, tiếp tục chờ anh nói.

Hà Trạch Sinh gắt gao nhìn chằm chằm mỗi biểu tình nhỏ trên mặt cô, nói: “Cô ấy chính là hình mẫu anh thích, quả thực giống như bước ra từ trong mộng, eo nhỏ chân dài, hơn nữa khuôn mặt cũng xinh đẹp. Có lẽ người phù hợp với điều kiện đó rất nhiều nhưng cô ấy là người đầu tiên anh gặp nên anh vẫn luôn thích cô ấy. Lúc cô ấy có bạn trai anh cũng không vội yêu đương mà vẫn chờ đợi.”

Nụ cười trên mặt Triệu An chi không duy trì được nữa, Hà Trạch Sinh nói lời này không phải bởi vì anh từng thích Trương Vi Oánh, mà là đến bây giờ vẫn còn thích.

Triệu An Chi khẽ cười một tiếng, nói: “Anh là đang uyển chuyển cự tuyệt em sao?”

Hà Trạch Sinh hẳn là thở nhẹ một hơi, Triệu An Chi có thể hiểu được thì quá tốt. Nhưng không biết vì sao tim anh giống như bị ai đó nghịch ngợm tóm vào trong tay, tùy ý vuốt ve, vừa chua xót vừa đau.

“Có khả năng em không còn thích anh nữa, nhưng anh sợ em vẫn còn thích anh, không muốn em có hy vọng vô nghĩa, nhưng anh cũng không muốn mất một người bạn tốt như em.”

Triệu An Chi ngẩng đầu nhìn anh, trên mặt là kiên định xưa nay chưa từng có.

“Anh hoặc là ở bên em với thân phận người yêu, hoặc là chúng ta coi như không quen biết, chẳng có lựa chọn thứ ba đâu. Hiện tại em nói cho anh biết, em vẫn thích anh, chỉ thích anh, thỉnh anh trực tiếp cự tuyệt cho rồi, nói anh không thích em, vì sao không thích. Anh không cần nói xa nói gần là thích người nào.”

Tim Hà Trạch Sinh đập như bay, lỗ tai giống như bị hỏng, cơ hồ không nghe được âm thanh khác, chỉ có thể nghe được tiếng tim mình đập. Anh há miệng thở dốc, yết hầu lại giống như bị chặn lại, không phát ra lời, mãi một lúc sau mới nói: “Anh không thích em vì ánh mắt anh rất cao, mà em thì quá lùn.”

Triệu An Chi chớp chớp mắt, đem nước mắt bức trở về, cô mới không cần vì Hà Trạch Sinh ghét bỏ cô lùn mà rớt nước mắt, thật mất mặt.

“Em đã biết, cũng tiếp thu lời cự tuyệt của anh. Em cũng muốn nói cho anh biết, em không phải bạn anh. Sau này chúng ta sẽ không thể đơn độc cùng nhau ăn cơm, xem phim, gặp mặt có thể chào hỏi, nhưng cũng không cần theo dõi weibo hoặc like bài của nhau, cứ vậy đi.”

Triệu An Chi nói xong thì vô cùng soái khí xoay người muốn đi. Thế mà lại có người kéo áo cô từ phía sau, làm lộ ra một mảng eo trắng như tuyết. Triệu An Chi lập tức túm quần áo đem eo che lại, quay đầu hung tợn mà trừng mắt nhìn tên đầu sỏ gây tội.

Hà Trạch Sinh vừa nhìn thấy mảng eo nhỏ kia thì liền buông tay, tức khắc thấy trong miệng có chút khô, lúng túng nói: “Muộn rồi, mặc kệ thế nào cũng để anh đưa em về.”

Triệu An Chi nhìn chằm chằm anh trong chốc lát, nói: “Cũng đúng, những lời vừa rồi để ngay mai bắt đầu thực thi đi.”

Hà Trạch Sinh nói như vậy, nhưng thật ra cũng nhắc nhở cô, dù anh đáng ghét thế nào cũng không đáng để cô đem an nguy của mình ra trả giá.

Thấy Triệu An Chi còn nguyện ý nói chuyện với mình, trong lòng Hà Trạch Sinh liền thấy nhẹ nhõm rất nhiều, vẫn có tâm tình đùa giỡn, “Có muốn anh cõng em về không?”

Nơi này cách trường học rất xa, nếu thật phải cõng từ đây về thì không phải mệt bình thường đâu. Nhưng Triệu An Chi nghĩ Hà Trạch Sinh hôm nay đáng ghét như vậy thì để anh mệt chết cũng tốt vì thế gật đầu đáp ứng.

Tất cả những chuyện này thật khiến người ta mất hứng, nhưng nếu Hà Trạch Sinh dám nói thì cô dám đáp ứng.

Hà Trạch Sinh quả thực đem cô cõng lên. Có lẽ là trước lạ sau quen, Triệu An Chi tay mắt lanh lẹ mà đem túi gác trước ngực, yên tâm mà bò lên. Hà Trạch Sinh lần này cõng rất vững vàng, Triệu An Chi cũng lười quan tâm anh có nhàm chán hay không, chỉ ghé vào trên lưng anh nhắm mắt dưỡng thần, không bao lâu liền ngủ mất.

Hà Trạch Sinh gọi cô vài lần không được đáp lại, vốn tưởng cô không muốn nói chuyện với anh, nhưng dần dần thấy không đúng. Lúc tới ký túc xá, đem người thả xuống thì ai biết cả người Triệu An Chi lại mềm sụp xuống, thiếu chút nữa lăn từ trên lưng anh xuống. Cũng may tay chân anh nhanh nhẹn, kịp thời đỡ được. Một đường cõng cô về anh đã mệt quá sức, nhưng xem ra cô lại vô tâm vô phế. Anh vừa buồn cười vừa tức giận, nhưng lại không thể phát hỏa với cô được.

Triệu An Chi dựa vào trên người anh, đứng không vững. Hà Trạch Sinh đành phải một tay ôm cô để tránh cô ngã ra đất, một tay khác thì vỗ vỗ mặt cô, gọi cô tỉnh lại.

Triệu An Chi thật vất vả mới tỉnh, mơ mơ màng màng mà trừng mắt nhìn anh, nói: “Đêm nay cảm ơn anh, lời vừa nãy em nói bắt đầu thực hiện từ bây giờ.”

Cô nói xong xoay người liền chạy, khiến Hà Trạch Sinh rất tức, lại nghĩ đến những lời cô nói, cảm thấy nhất định là cô không làm được.

Hà Trạch Sinh không nghĩ tới chính là Triệu An chi liền thật sự một chữ cũng không nói với anh nữa, giống như đã hoàn toàn gạt anh ra khỏi thế giới của mình.

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 55

Hai người không biết đã cùng nhau ăn bao nhiêu bữa lẩu, Hà Trạch Sinh thuần thục pha hai chén nước chấm, phân cho Triệu An Chi một chén, hai người sôi nổi ăn đến bụng no căng mới chuẩn bị đi về.

Đêm tháng năm đã là đêm hè rồi. Triệu An Chi mặc một bộ xuân sam đơn bạc bên người, váy dài buông xuống phác họa ra vòng eo tinh tế.

Hà Trạch Sinh nhìn thân ảnh của cô thì hỏi: “Em thật sự muốn về?”

Triệu An Chi nghĩ nghĩ trong lòng, trừ bỏ thời gian kẹt xe thì từ nơi này đến trường ít nhất cũng mất hơn hai mươi phút đến nửa giờ. Nếu đổi thành đi bộ thì càng có nhiều thời gian hơn, vì thế cô kiên định gật đầu lần nữa.

Hà Trạch Sinh nhướng mày, nói: “Được.”

Triệu An Chi lúc đầu còn không hiểu tại sao Hà Trạch Sinh nhướng mày. Đi được 10 phút cô vẫn không có cảm giác gì, vẫn tung tăng nhảy nhót, trong miệng còn lẩm bẩm. Đi hai mươi phút thì chân cô có chút đau rồi, tần suất nói chuyện cũng giảm bớt, nếu không sẽ không thở nổi. Lúc đi được 40 phút thì Triệu An Chi cảm thấy mình hỏng mất rồi. Cô hận không thể ngồi lên chân Hà Trạch Sinh, ôm đùi anh mà cầu xin anh đừng đi nữa.

Nhưng cô xấu hổ, không dám làm thế, chỉ dám ngồi xổm trên mặt đất, dùng tay nhẹ nhàng túm vạt áo Hà Trạch Sinh, cũng không dám dùng sức, gục đầu nói: “Em mệt quá, đi không nổi nữa.”

Hà Trạch Sinh xoa nhẹ tóc cô, nói: “Sớm biết sẽ sẽ thế này mà.”

Triệu An Chi đột nhiên ngẩng đầu, dùng đôi mắt tràn ngập hy vọng nhìn về phía anh.

Hà Trạch Sinh lãnh khốc vô tình nói: “Ngồi xổm trong chốc lát lại tiếp tục đi thôi. Nơi này có có chút vắng người, cũng không tiện gọi xe, đi đến Xuân Hỉ Lộ lại nói tiếp.”

Triệu An Chi hỏng mất rồi, vội ôm đùi anh, trong miệng khóc ròng: “Anh không phải người.”

Hà Trạch Sinh bị ôm chặt chân thì cả người đều cứng đờ, sau một lúc lâu, mới nghẹn ra một câu:

“Em đứng lên trước đã.”

Triệu An Chi run run rẩy rẩy mà đứng lên, chân cũng không muốn nâng, nhưng dưới ánh mắt giám sát của Hà Trạch Sinh thì cô chỉ có thể chịu đựng đau nhức mà bước chân, mỗi bước đều hận không thể là bước cuối cùng trong đêm nay.

Hà Trạch Sinh nhìn cái dạng này của cô thì đau hết cả đầu: “Mệt đến thế sao?”

Triệu An Chi nước mắt lưng tròng mà nhìn về phía anh. Kỳ thật hiện tại cô đặc biệt muốn tìm chỗ nào đó ngồi một chút, nhưng hai bên đến quán trà sữa cũng không có, nếu ngồi đại bên đường thì kể cả cô có vứt được mặt mình thì Hà Trạch Sinh cũng ném không được, sợ là sẽ ném cô ở lại đây mất. Nhưng chân cô thật sự đau quá rồi, đi đường đều run run, trăm triệu đều không đi tiếp được.

Hà Trạch Sinh ngừng lại, nhìn Triệu An Chi cũng lập tức ngừng lại, ngoan ngoan ngoãn ngoãn mà đứng ở nơi đó thì mềm lòng, hỏi: “Vậy em muốn thế nào?”

Đương nhiên là gọi xe, tuy chỗ này không tiện gọi xe nhưng chờ một lát chắc sẽ có. Chỉ tiếc hiện tại ứng dụng gọi xe còn chưa phát triển nếu không làm gì có phiền toái thế này? Triệu An Chi thở dài trong lòng, kết quả buột miệng nói ra lời lại là trêu chọc Hà Trạch Sinh.

“Bằng không anh cõng em đi tiếp, đến trạm tiếp theo chúng ta ngồi tàu điện về?”

Nói xong Triệu An Chi liền hối hận, lúc này lại đi túm râu lão hổ làm gì, ngại mình còn chưa đủ đáng chết sao?

Ai biết Hà Trạch Sinh lại cư nhiên đáp ứng.

Triệu An Chi giống như lại hiểu thêm về người này, nhìn anh ngồi xổm trước mặt cô, dưới áo trắng ngắn tay là cơ thể cường tráng thì cô cơ hồ phải bức mình thoát khỏi trạng thái mộng mị để bò lên lưng anh. Triệu An Chi vừa bò lên thì cảm giác có chỗ nào đó không đúng, lại ngả ngả ra phía sau.

Hà Trạch Sinh vừa định hỏi cô làm sao vậy thì cảm nhận cô đem túi đặt giữa hai người, hiểu được chuyện gì thì tai có chút đỏ lên.

Cũng may Triệu An Chi cũng đang vì xấu hổ mà luống cuống tay chân, không rảnh bận tâm đến sự thất thố của Hà Trạch Sinh. Sau khi để túi vào giữa, Triệu An Chi cuối cùng cũng yên tâm mà đem thân thể áp lên. Tuy trước ngực cấn một cái túi thì cũng không thoải mái nhưng lại an tâm không ít. Tay cô vừa nhỏ vừa trắng, quàng trước cổ Hà Trạch Sinh, anh ngửi được một mùi hương như có như không. Triệu An Chi mặc một chiếc váy xếp ly dài, hai đùi mở ra thì cả chiếc váy như một đóa hoa tản ra. Hà Trạch Sinh cách váy cầm lấy cẳng chân cô, vận lực liền cõng cả người lên.

Một trận run rẩy kia khiến Triệu An Chi nhỏ giọng kêu một tiếng, giống con mèo nhỏ.

Hà Trạch Sinh nói: “Em nhìn thì nhỏ mà nặng không ít.”

Kể cả là người trong lòng nhưng nói lời này thì cô nghe cũng không nổi nữa. Triệu An chi nhỏ giọng phản bác nói: “Đó là bởi vì anh chưa từng cõng những cô gái khác.”

Hà Trạch Sinh cười khẽ một tiếng.

Triệu An Chi ghé vào trên lưng anh có chút không phục.

Muốn Hà Trạch Sinh cõng chỉ là cô thuận miệng vui đùa, không nghĩ tới Hà Trạch Sinh thật sự cõng cô. Lúc đi qua chỗ ít người còn tốt, nhưng càng gần Xuân Hỉ Lộ thì người càng nhiều hơn, người tới lui ai cũng liếc mắt nhìn bọn họ một cái. Triệu An Chi xấu hổ đến mức chôn mặt trên người Hà Trạch Sinh, không muốn để người khác nhìn thấy mình. Triệu An Chi lúng túng, nói: “Anh thả em xuống đi, em tự mình đi.”

Hà Trạch Sinh vui vẻ, nói: “Hiện tại em lại đi được rồi hả?”

Vẫn chưa, Triệu An Chi bi phẫn nhưng vẫn trả lời đúng.

Hà Trạch Sinh lại nói: “Không được, nói là phải cõng em đến nhà ga thì nhất định phải cõng đến nhà ga.”

Triệu An Chi trừng lớn mắt, đợi một hồi lâu cũng không thấy Hà Trạch Sinh thả mình xuống thì mới biết anh không nói đùa. Triệu An Chi ai thán một tiếng, hoàn toàn đem mặt chôn trên lưng Hà Trạch Sinh, đem tinh thần đà điểu phát huy đến tận cùng, chỉ cần người khác không nhìn thấy cô là được.

Tâm tình của Hà Trạch Sinh thật tốt, đến Xuân Hỉ Lộ rồi thì nhà ga đã rất gần, người cũng càng nhiều thêm, anh không nghĩ muốn khiến cô khó xử nên đang định thả cô xuống thì thấy một đám người đang đi tới, người đi đầu đúng là Nghiêm Tử An. Lập tức tươi cười của anh cứng đờ, lại đem Triệu An Chi cõng ngay ngắn lại.

Triệu An Chi cảm thấy tay anh nắm lấy cẳng chân cô chặt hơn chút thì có chút khó hiểu, liền từ trên lưng anh dò đầu ra xem có chuyện gì. Hà Trạch Sinh cảm giác được động tác của cô, tâm tư vừa chuyển liền không ngăn cản. Anh cảm thấy cái vị kế huynh này của Triệu An Chi quái quái. Lần trước hình ảnh hắn cứ thế mang Triệu An Chi đi vẫn còn rõ ràng trước mắt. Hà Trạch Sinh không biết chính mình muốn làm cái gì, nhưng anh biết, hiện tại anh không muốn thả cô xuống.

Triệu An Chi nhất ngẩng đầu, lập tức đối mặt với ánh mắt ngơ ngẩn của Nghiêm Tử An. Trong lòng cô cảm thấy không ổn, nghĩ không biết hắn có nói với Trần Thiếu Phương không nên vỗ vỗ vai Hà Trạch Sinh, nói: “Anh thả em xuống đi, để kế huynh của em thấy……”

Hà Trạch Sinh càng bất mãn, nói: “Không có việc gì, anh cõng em qua chào hỏi anh ta là được.”

Triệu An Chi: “!”

Muốn mệnh mà, Hà Trạch Sinh vì sao ở thời điểm này lại nổi lên một bộ tổng tài bá đạo chứ?

Triệu An Chi vừa nhấc mắt lên đã thấy Nghiêm Tử An hướng bọn họ đi tới, Hà Trạch Sinh tay vẫn chặt chẽ nắm lấy chân cô, thực rõ ràng không có ý buông tha.

Triệu An Chi thở dài một hơi đành nhận mệnh.

Nghiêm Tử An nhìn Hà Trạch Sinh, cũng nhớ tới đã từng gặp mặt. Triệu An Chi có lần cùng người này ăn cơm xong đi về thì tiếp tục ngồi ở rạp chiếu phim thật lâu, lại khóc nước mắt đầy mặt. Thế mà giờ phút này, hắn lại đang cõng Triệu An Chi, đầy mặt tươi cười, cô còn thân mật mà ỷ lại vào hắn, bộ dáng ló đầu từ sau lưng hắn ra cực kỳ giống con vật nhỏ được chủ nhân ôm trong ngực chui ra vậy, nhút nhát sợ sệt, lại cực kỳ đáng yêu.

Không nên như thế này, Nghiêm Tử An nghĩ. Hai người bọn họ không nên giống đôi tình nhân trẻ tuổi thế này, giống những kẻ có tinh lực không chỗ phát tiết, thời thời khắc khắc đều muốn dính vào bên nhau. Đã thế còn một người cõng một người, đi trên con đường cái nhiều người qua lại mà cười vui rạo rực. Cho dù có một đôi tình lữ như vậy thì người cõng cô cũng không nên là Hà Trạch Sinh, mà hẳn là……

Nghiêm Tử An nghĩ không nổi nữa, ký ức của hắn lúc này trở nên tốt vô cùng. Hắn nhớ tới hai năm trước lúc hắn đưa cô đi trượt băng, lúc đó hắn không trông chừng cô để cô bị người ta va vào, chân cũng bị vặn một chút. Lúc đó Triệu An Chi chịu đựng đau cũng không cần hắn cõng, thế mà giờ phút này cô lại ở trên lưng Hà Trạch Sinh cười tự tại như vậy.

Nghiêm Tử An chưa bao giờ thanh tỉnh hơn lúc này, hắn rốt cuộc ý thức được Triệu An Chi không thích hắn, mà thích cây trúc cao cao gầy gầy trước mặt này. Nhận thức này khiến trong lòng hắn không thể ức chế được mà chua xót.

Triệu An Chi bị Nghiêm Tử An nhìn chằm chằm đến chịu không nổi thì hắn mới mở miệng nói: “Chân em bị thương hả?”

Triệu An Chi tự hỏi một giây, quyết đoán nhận luôn. Hà Trạch Sinh rất là bất mãn, Triệu An Chi lại sờ sờ bờ vai của anh mà an ủi.

Nghiêm Tử An nói: “Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi.” Nói xong hắn nói với Hà Trạch Sinh: “Cậu cũng mệt rồi, để tôi cõng cô ấy từ đây.”

Hà Trạch Sinh cười một cái, trực tiếp trả lời: “Không mệt, không cần.”

Triệu An Chi có chút ngốc, đây là chuyện gì thế? Nghiêm Tử An sao lại nhiệt tình như thế? Cô chống đẩy nói: “Thật sự không cần, anh tới đây chơi phải không? Đừng để bạn anh phải chờ, anh mau đi đi, anh ấy đưa em về là được. Nếu không yên tâm thì đến ký túc xá em sẽ nhắn tin cho anh, cảm ơn anh.”

Hà Trạch Sinh nghe lời này thì rất bất mãn, nếu không phải Nghiêm Tử An còn ở đó thì anh liền thả cô xuống mà mắng cho một trận. Nhưng trước mặt Nghiêm Tử An thì anh chỉ có thể tiếp tục cõng người, bày ra khuôn mặt tiễn khách.

Ở trong mắt Triệu An Chi, Nghiêm Tử An hôm nay thật giống trúng tà, gắt gao nhìn chằm chằm cô, giống như cô trộm tiền mừng tuổi của hắn vậy. Lúc Triệu An Chi không được tự nhiên mà muốn trốn về phía sau Hà Trạch Sinh thì Nghiêm Tử An mở miệng: “Hai người đang hẹn hò sao?”

Triệu An Chi đứng hình, theo bản năng nhìn Hà Trạch Sinh. Cô khó có thể trực tiếp phủ nhận nhưng nếu nói hươu nói vượn thì lại sợ Hà Trạch Sinh tức giận.

Nghiêm Tử An bắt giữ được tầm mắt của cô, đơn giản chuyển hướng Hà Trạch Sinh, hỏi: “Hai người đang hẹn hò sao?”

Hà Trạch Sinh nói: “Đây là chuyện của chúng tôi, anh hỏi cái này làm gì?”

Anh cũng không thừa nhận mối quan hệ giữa hai người. Triệu An Chi nghe lời này thì giống như nghe thánh nhạc. Cô vốn tưởng rằng Hà Trạch Sinh sẽ trực tiếp phủ nhận, nhưng hiện tại cách nói này lại có chút ái muội. Cô nhịn không được dựa vào trên vai Hà Trạch Sinh, nhìn anh, có chút ngây ngẩn nghĩ thầm chẳng lẽ anh……

Nghiêm Tử An vẫn bị những lời của Hà Trạch Sinh đâm vào lòng, không tự giác mà hướng bên cạnh lui một bước. Đúng vậy, hắn hỏi cái này làm cái gì? Hắn để ý như vậy là vì cái gì?

Nghiêm Tử An nhìn Triệu An Chi một cái, không nói một lời mà tránh đường. Triệu An Chi vẫn còn đắm chìm trong lời nói thật thật giả giả của Hà Trạch Sinh, không chút nào để ý tới sự khác thường của Nghiêm Tử An.

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 54

Sau khi Tần Tình trở về thì Lương Trình cùng Trì Hành liền trở thành khách quen của ký túc xá nữ. Triệu An Chi ra vào thường xuyên thấy bọn họ. Mỗi lần thấy thế thì tâm tình của cô đều thực phức tạp. Chuyện này là thế nào chứ?

Nhưng ngẫu nhiên Triệu An Chi cũng sẽ cảm thấy có chút hâm mộ. Có điều cô không cần nhiều người đứng chờ mình như thế mà chỉ cần mình Hà Trạch Sinh là tốt rồi. Triệu An Chi thế nào lại mường tượng ra cảnh mình ở dưới lầu đợi Hà Trạch Sinh chứ. Thế là cô nhịn không được thở dài, đại khái đây là mệnh rồi.

Triệu An Chi vừa đến dưới lầu ký túc của Hà Trạch Sinh thì anh đã thấy, liền ở trên gọi với xuống.

“Triệu An Chi, anh xuống ngay đây.”

Triệu An Chi quay đầu lại, thấy Hà Trạch Sinh ở trên lầu hướng mình vẫy tay, biểu tình trên mặt không kích động quá nhưng so với bình thường có nhiều nhân khí hơn. Triệu An Chi suy nghĩ, cũng không biết là chuyện gì làm vị tiên nhân này hôm nay hạ phàm thế này?

Triệu An Chi hướng Hà Trạch Sinh vẫy tay đáp rồi đứng ở dưới lầu chờ anh. Hà Trạch Sinh rất nhanh đã xuống dưới, nói: “Chúng ta đi trước đi.”

Triệu An Chi nhìn ra đằng sau anh hỏi: “Bọn Lương Trình đâu?”

Hôm nay là sinh nhật của Lương Trình, hắn nói muốn mọi người tụ tập cùng đi chơi. Triệu An Chi tự thấy không quá thân thiết với Lương Trình đến trình độ này nên vốn không muốn đi nhưng Tần Tình thuyết phục, nói sẽ có kinh hỉ nên cô mới đồng ý. Chờ Triệu An Chi biết Hà Trạch Sinh cũng sẽ đi thì đã rõ hai việc: một là Hà Trạch Sinh chính là cái kinh hỉ này, hai là hơn phân nửa cô đã bị Tần Tình bán đứng cho Lương Trình rồi. Chỉ sợ Tần Tình chưa nói thì Lương Trình cũng đã đoán được vài phần rồi. Vừa rồi lúc cô gọi Tần Tình cùng nhau ra cửa thì cô nàng lại nói sẽ đến trễ một chút, nói cô cứ đi trước đi. Hiện tại lại không thấy bóng dáng những người khác đâu thì Triệu An Chi cũng đại khái biết Tần Tình đang làm cái gì.

Hà Trạch Sinh nói: “Lương Trình kêu hai chúng ta đi trước, phòng ở đó không đặt trước được, phải tới sớm chút nếu không sợ không còn phòng.”

Triệu An Chi nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng chưa nói cái gì, cô cũng muốn quý trọng cơ hội này.

Cũng không biết Lương Trình vì sao lại chọn một chỗ xa như thế, vừa mới lên xe buýt thì Triệu An Chi đã hối hận, sớm biết thế này đánh chết cô cũng không đi. Xe buýt ở Bình Giang lung lay lắc lư, đối với hành khách mà nói mỗi giây phút đều là một sự mạo hiểm. Trên xe rất đông, đừng nói không có chỗ trống, ngay cả những chỗ trống quanh ghế ngồi cũng đều đã đứng đầy người. Triệu An Chi đứng trên xe mà hai bên trước sau đều có người khác đứng, căn bản với không được tay nắm. Hà Trạch Sinh thì không giống thế, anh tay dài chân dài, cho dù đứng ở chính giữa thì vẫn có thể nhẹ nhàng tóm được nắm tay. Triệu An Chi chỉ kịp hâm mộ mà nhìn anh một cái thì tài xế đã phanh gấp, khiến cả người cô bị quăng qua một bên, may có Hà Trạch Sinh nhanh tay vớt về. Triệu An Chi ở trong lòng Hà Trạch Sinh mà kinh hồn táng đảm. Hà Trạch Sinh cúi đầu, nhìn cô bị anh ôm vào ngực thì có chút không được tự nhiên, nhưng xe lại phanh tiếp, không tiện thả cô ra nên anh đành phải tiếp tục ôm, đồng thời nhắc nhở: “Em có thể bám vào tay anh.”

Chờ Triệu An Chi bắt được cánh tay anh thì Hà Trạch Sinh mới đem tay đặt bên hông cô bỏ ra. Mặt Hà Trạch Sinh không có biểu tình gì, nhưng lỗ tai lại hồng lên. Triệu An Chi thì không thế, cô hoàn toàn chả có tí tạp niệm nào đối với loại chuyện này.

Chờ đi qua trung tâm thương mại thì người trên xe đã xuống vãn, Triệu An Chi mang theo Hà Trạch Sinh đi xuống ngồi ở hai cái ghế trống. Hà Trạch Sinh nhịn không được nhìn nhìn sau thùng xe, rõ ràng còn có chỗ có hai ghế gần nhau, sao hai người lại ngồi người trước người sau thế này nhỉ?

Hà Trạch Sinh ngồi ở phía trước, Triệu An Chi ngồi ở phía sau, dựa lên lưng ghế của anh, cùng anh nói chuyện. Nếu Hà Trạch Sinh quay đầu lại thì hai người cũng dựa vào đến gắt gao, không khác gì đang ngồi cạnh nhau cả. Cảm nhận được ‘dụng tâm’ của cô, Hà Trạch Sinh lập tức thấy vừa lòng, không rối rắm về việc chỗ ngồi nữa.

Chỗ Lương trình chọn thật sự quá xa, xe buýt lắc lư nửa ngày vẫn chưa tới, nhưng lúc này xe lại đầy người rồi. Mắt thấy có một cụ già tóc bạc đi lên, Triệu An Chi lập tức đứng lên. Hà Trạch Sinh bị động tác của cô làm sửng sốt, quay đầu thấy lão nhân kia đang cảm ơn cô, lại ngồi xuống chỗ cô vừa nhường. Triệu An Chi người nhỏ gầy, trọng tâm đứng không vững, cho dù lôi kéo nắm tay thì cả người cũng bị lắc qua lắc lại. Hà Trạch Sinh thật sự nhìn không được liền nói với cô: “Em ngồi chỗ anh đi.”

Trong đầu Triệu An Chi nhất thời có rất nhiều ý tưởng lướt qua, cuối cùng còn lại mỗi một ý nghĩ đó là: Nhường chỗ cho cụ già là mình chọn, nhưng để nam nhân nhường chỗ cho mình thì chẳng khác gì mình buộc đối phương gián tiếp nhường chỗ cho lão nhân, thế này có khác gì bắt cóc?

Cho nên mới nói người làm sáng tác, đầu óc đôi khi không bình thường, người bình thường không thể tưởng được ra cái này đâu. Bởi vì cái ý tưởng không thể nghĩ ra này mà Triệu An Chi lắc đầu như trống bỏi, kiên định mà cự tuyệt Hà Trạch Sinh.

Hà Trạch Sinh không có biện pháp, chỉ đành tiếp tục nhìn cô ở bên cạnh lắc qua lắc lại, hận không thể vươn tay cố định cô ở một chỗ.

Triệu An Chi hôm nay mặc váy dài, cô đã lén lút mà cong chân dưới váy, mục đích vì muốn vững trọng tâm hơn. Chiêu này xác thật hữu hiệu, mỗi lần xe buýt lắc lư cô cũng không nghiêng ngả quá khoa trương nữa. Nhưng có lần tài xế thực sự phanh quá mức kinh hoàng nên cả người cô ngả về phía trước, đụng phải chân Hà Trạch Sinh, suýt nữa thì ngồi hẳn vào lòng anh, còn may anh vươn tay đỡ eo cô kịp thời.

Triệu An Chi cảm thấy xấu hổ cực kỳ, nghĩ thầm nếu vừa rồi tiếp nhận cái ghế anh nhường cho thì đã không nhiều chuyện như thế.

Hà Trạch Sinh lại không nghĩ thế, đại não của anh đều trống rỗng, chỉ có nhiệt độ cuồn cuộn không ngừng đổ về từ chỗ chân và eo tiếp xúc với Triệu An Chi, rồi dần hướng lên mặt.

Xe rốt cuộc cũng đến trạm, Triệu An Chi hạ quyết tâm lần sau sẽ không bao giờ đi nữa.

Hai người trước tiên đi tìm cái phòng hát karaoke kia, lúc gọi điện thoại cho Lương Trình báo thời gian thì hắn lại thay đổi.

Hà Trạch Sinh ngẩn người, hỏi: “Cậu nhắc lại một lần nữa xem? Sinh nhật cậu mà cậu lại không tới hả?”

Triệu An Chi đứng một bên nghe, mặt đều cứng lại, đây sẽ không phải kinh hỉ mà Tần Tình cho cô chứ…… Nếu đúng vậy vậy thì sợ cô sẽ bị Hà Trạch Sinh hiểu lầm mất.

Cũng không biết đầu dây bên kia Lương Trình nói cái gì mà biểu tình của Hà Trạch Sinh càng ngày càng ít, cuối cùng biến thành vẻ mặt dại ra kinh điển của anh, đương nhiên dại ra vẫn rất ư là đẹp trai.

Triệu An Chi càng nhìn càng sốt ruột, nói: “Có thể để em nói với cậu ấy vài câu không?”

Hà Trạch Sinh cúi đầu nhìn bộ dạng sốt ruột của cô, có chút không muốn đưa điện thoại qua nhưng giây tiếp theo anh lại bị suy nghĩ của mình khiến mày nhăn lại, đành đưa điện thoại qua. Cái này ở trong mắt Triệu An Chi lại thành biểu hiện của việc Hà Trạch Sinh đang tức giận.

Cô tiếp nhận di động hỏi: “Lương Trình, các cậu đang làm gì thế?”

“Đưa lễ vật cho cậu, mình đã giải thích với sư huynh, anh ấy sẽ không nghĩ nhiều. Hơn nữa hai người đi xa như thế, không chơi chút mà đã về thì không phai quá mệt sao? Cạnh quán karaoke đó có một quán lẩu rất ngon, đề nghị hai người hát xong thì tới đó ăn cơm chiều, buổi tối chậm chậm hãy về.”

Triệu An Chi vội nói: “Nhưng các cậu thế này cũng quá……”

Triệu An Chi còn chưa nói xong thì Lương Trình đã treo điện thoại.

Triệu An Chi: “……”

Cô có chút tuyệt vọng mà nhìn về phía Hà Trạch Sinh, nói: “Cái này thật sự chẳng liên quan gì đến em hết……” Không phải cô vì theo đuổi anh mới bày trò này ra.

Hà Trạch Sinh gật gật đầu, nói: “Vốn dĩ chẳng liên quan gì đến em, hiện tại làm sao đây? Chạy xa như vậy, cứ thế trở về sao?”

Triệu An Chi vốn dĩ đang cúi đầu lập tức ngẩng lên, nghe ra ý tứ trong lời nói của anh……

“Bằng không, hai chúng ta đi hát đi?”

Hà Trạch Sinh nghĩ nghĩ, nói thẳng: “Được.”

Triệu An Chi được một tấc lại muốn tiến một thước: “Sau đó bên cạnh có một tiệm lẩu rất ngon, buổi chiều hát xong qua đó ăn cơm chiều nhé?”

Hà Trạch Sinh tựa hồ cười một chút.

“Được.”

Triệu An Chi hiện tại khẳng định, Hà Trạch Sinh hôm nay nhất định là đã gặp chuyện gì tốt. Lúc đầu cô còn không hiểu tại sao tiên nhân như anh lại quyết định hôm nay hạ phàm nhưng cô không quan tâm nữa chỉ tận dụng cơ hội mà thừa thắng xông lên.

“Vậy cơ nước xong chúng ta tản bộ đi về chứ? Nếu lập tức ngồi xe thì em sẽ phun ra mất.”

Hà Trạch Sinh nhìn cô thật sâu, lâu đến mức Triệu An Chi cho rằng anh sẽ từ chối nhưng cuối cùng anh cũng đáp ứng.

Buổi chiều này thật sự quá đặc biệt, Triệu An Chi cảm thấy khả năng ca nhạc không tốt chút nào của mình đã bị Hà Trạch Sinh hoàn toàn đạp xuống đáy, nhưng anh cũng rất tri kỷ.

Hà Trạch Sinh không quá hiểu biết về âm nhạc đang lưu hành, nhưng so với người cơ bản không nghe nhạc như Triệu An Chi thì khá hơn nhiều. Anh học hát cũng nhanh, trên cơ bản chỉ cần nghe xong nửa đầu là có thể hát nửa cuối, cho dù có những chi tiết không giống nhau thì cô cũng không nghe ra, cả đầu chỉ có mỗi hai từ dễ nghe.

Giọng Hà Trạch Sinh có chút thấp, lại mang theo khàn khàn trời sinh, vô cùng hợp lòng người, Triệu An Chi nghe vào thì trong lòng như bị mèo cào.

Giọng Triệu An Chi cũng dễ nghe nhưng âm vực của cô đúng là bi kịch. Bình thường lúc hát cô chỉ có thể hát phần điệp khúc, mà chỗ nào hơi cao chút là cô chịu, lên không nổi. Nếu là hát bài của nam thì cô còn thoải mái chút, nhưng vẫn dễ dàng rơi vào trạng thái hát lệch tông.

Hà Trạch Sinh nghe ra vấn đề của cô nên chọn rất nhiều bài của nam ca sĩ, lại cùng cô hát từng bài một. Có người hát cùng chứ không chỉ ngồi nghe cô hát nên gan của Triệu An Chi cũng lớn hơn chút, lập tức cầm mic hát lên. Chỉ cần ban đầu chịu hát thì lúc sau liền dễ rồi, Hà Trạch Sinh cùng cô phối hợp, để miễn cho cô xấu hổ nên anh còn thường khích lệ cô vài câu. Triệu An Chi càng có thêm lòng tin, tuy lòng tin không thể đột nhiên biến cô thành ca sĩ nhưng có thể để cô quơ chân múa tay, hoàn toàn thả lỏng mà hát bài 《 trở lại kéo tát 》.

Hà Trạch Sinh nhìn bộ dáng ca hát của cô, trong đầu nghĩ hóa ra có người hát lạc giọng cũng đáng yêu như thế, hóa ra không phải cứ hát chuẩn âm mới là dễ nghe.

Mà đối với Triệu An Chi thì một buổi chiều này khó có thể khiến cô trở thành cao thủ ca hát nhưng cô thật sự cảm nhận được niềm vui khi ca hát, mà tất cả những điều này là Hà Trạch Sinh mang đến cho cô. Cho dù anh không thích cô, cũng không thích việc cô thích anh.

Hà Trạch Sinh hát xong một bài cuối thì dùng thanh âm khàn khàn làm một cái kết hoàn mỹ. Anh vừa quay đầu đã thấy đôi mắt ướt dầm dề của Triệu An Chi, một bộ cảm động đến phát khóc.

Anh nhanh chóng quay đầu, nghĩ thầm đây có phải là đáng yêu quá mức cho phép rồi không?

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 53

Lúc Triệu An Chi tiến vào phòng bệnh thì Hà Trạch Sinh đã đem chính mình chôn ở trong chăn. Cậu anh nói xong một hồi xằng bậy khiến anh rất đau đầu, hơn nữa vừa rồi bị tiêm một mũi khiến anh nhanh chóng ngủ mất.

Triệu An chi bò ra bên mép giường anh trong chốc lát, nghe thấy trong chăn không có động tĩnh gì thì lúc này mới kéo chăn xuống, để mặt Hà Trạch Sinh lộ ra ngoài, đỡ cho chốc nữa anh hô hấp không thông, trong mộng bị bóng đè.

Triệu An Chi tự đặt đồng hồ báo thức cho mình, cũng may cô kịp thời tìm được y tá đến giúp đổi bình truyền. Làm xong việc này mới coi như hoàn toàn thả lỏng. Cô vươn một ngón tay, nhẹ đặt trước mũi Hà Trạch Sinh. Cô phát hiện cho dù Hà Trạch Sinh bởi vì nóng nên cả người đổ mồ hôi, tóc trên trán ướt dính vào trán thì trong mắt cô vẫn vô cùng đẹp.

Tưởng tượng này khiến bụng cô náo loạn lên, phát ra tiếng vang khiến người ta xấu hổ. Triệu An chi ôm bụng, may mắn là phòng bệnh này không có người khác, cũng may là Hà Trạch Sinh ngủ rồi. Mãi đến lúc này cô mới nhớ ra mình vốn ra ngoài để ăn khuya, nhưng hiện tại còn có thể làm sao bây giờ? Cô cũng không tiện ném một mình Hà Trạch Sinh ở lại đây. Triệu An Chi nghĩ nghĩ, chỉ có thể mềm nhẹ “Ai” một tiếng, quyết định chịu đựng cơn đói bụng.

Người ta nói phương pháp chịu đựng đói khát tốt nhất là đi ngủ. Triệu An Chi không cố tình áp dụng nhưng cuối cùng lại không trụ được ngủ mất.

Hà Trạch Sinh tỉnh lại lúc y tá đi vào, tiếng đẩy cửa kỳ thật không lớn, ít nhất Triệu An Chi ngủ say ở một bên không hề phát hiện ra. Hộ sĩ là tới kiểm tra phòng, nhìn nhìn bình nước truyền cho Hà Trạch Sinh, phát hiện sắp truyền xong thì quyết định chút nữa đổi lọ khác cho anh.

Lúc này đồng hồ báo thức của Triệu An Chi đột nhiên vang lên. Y tá sửng sốt một chút, nhưng người bị dọa lại là Hà Trạch Sinh, anh chân tay tán loạn, cố gắng tìm được di động của cô trước khi cô tỉnh, đem báo thức tắt đi. Nhìn cô dựa vào trên giường ngủ đến thơm ngọt, lông mi thật dài được làn da trắng như sứ phụ trợ thì càng thêm đáng yêu. Hà Trạch Sinh đột nhiên thở dài nhẹ nhõm một hơi, không tỉnh thì tốt rồi. Áo khoác của anh còn ở mép giường, Hà Trạch Sinh với tay dài đem áo khoác lấy đến, đắp lên cho Triệu An Chi.

Y tá ở một bên nhìn, cảm giác ghen tị chết đi được, lúc này mới có thời gian nhàn rỗi đi đánh giá hai người, phát hiện bọn họ đều không tệ. Nam mày kiếm mắt sáng, cô gái thì ghé vào trên giường nên chỉ để lộ nửa mặt nhưng nhìn cũng là một mỹ nhân. Vừa nhìn thì thấy ít nhất hai người bọn họ cũng thật đẹp đôi. Ánh măt y tá chợt đụng phải ánh mắt của Hà Trạch Sinh nên cũng không tiện tiếp tục đánh giá, chỉ lộ ra nụ cười thiện ý với đôi tiểu tình lữ. Biết chàng trai này không muốn đánh thức bạn gái nên cô cũng phối hợp đè thấp giọng, nói: “Truyền xong bình này thì đợi lát nữa tôi đổi một lọ khác cho cậu.”

Hà Trạch Sinh bỗng dưng đỏ mặt trước ánh mắt như đang cười của y tá. Mà y tá cũng cảm thấy mới mẻ thú vị, có điều cô cũng không chần chừ nhiều mà xoay người đi ra ngoài.

Hà Trạch Sinh lúc này nhìn sườn mặt của Triệu An Chi lúc đang ngủ say mà ngẩn người. Hiện tại anh đã đỡ sốt nhiều, nhưng nhiệt độ cơ thể vẫn cao, cũng không có tinh lực nghĩ ngợi nhiều, chỉ muốn làm một ít việc không có ý nghĩa.

Ví dụ như nhìn chằm chằm tóc Triệu An Chi mà ngốc người.

Lúc Triệu An Chi lại tỉnh lại thì là vì bị đói mà tỉnh. Cô thật sự đói lả rồi, vì thế khi thấy trên tủ đầu giường có một chén hoành thánh nhỏ thì theo bản năng rất muốn ăn. Tay cô đã vươn ra rồi nhưng cô phản ứng lại kịp, đây hẳn là đồ ăn của Hà Trạch Sinh, nên vội rụt tay về.

Hà Trạch Sinh ở bên cạnh thấy thì buồn cười, vội lên tiếng nhắc nhở nói: “Đó là phần của em, anh ăn xong rồi.”

Ánh mắt Triệu An Chi sáng lên nhưng lại nghĩ đến mình chưa rửa mặt, hiện tại đầu bù tóc rối, tinh thần uể oải thì tức khắc cười không nổi.

Hiện tại mới hơn 7 giờ nhưng thật ra Trương Ngạn sớm đã đến một chuyến nói cho Hà Trạch Sinh biết buổi chiều phải truyền hai bình nữa, rồi tiêm thêm một mũi nữa mới xong. Hắn còn tri kỷ mà mang theo bữa sáng cho hai người.

Hà Trạch Sinh nhìn cậu mình chưa bao giờ cẩn thận như thế thì ngay lập tức hiểu mình đây là nhờ có ánh sáng của Triệu An Chi mới được đãi ngộ thế này. Nếu cô không ở đây thì Trương Ngạn còn chẳng thèm đến nhìn anh một cái.

Triệu An Chi ăn xong cơm sáng, Trương Ngạn lại tới một chuyến nữa, hỏi: “Hà Trạch Sinh có nói gì với em chưa?”

Triệu An Chi cùng Hà Trạch Sinh đồng thời hỏi: “Nói cái gì?”

Trương Ngạn nói: “Nó không sao rồi, buổi chiều truyền thêm hai bình là được. Đợi lát nữa anh làm xong phẫu thuật kia thì cũng rảnh, buổi chiều anh sẽ chăm sóc nó, em mau về nghỉ ngơi đi.”

Hà Trạch Sinh sửng sốt, nhìn Triệu An Chi ở chỗ này bò cả đêm, cả người giống như hoa héo, không có tinh thần thì liền bổ sung: “Ân, em mau về đi.”

Triệu An Chi lúc nãy soi gương thì bị bộ dạng xấu kinh hồn của mình dọa phát khiếp, lại nghĩ đến tối qua mình ngủ một đêm không biết trời đất gì, cũng chẳng giúp được mấy, có ở chỗ này cũng chẳng ích gì nên liền gật đầu.

“Vậy được, em đi về trước, mấy ngày nay em đều ở trường, nếu anh có yêu cầu gì cần hỗ trợ thì cứ gọi điện cho em, em sẽ đến bất kỳ lúc nào.”

Triệu An Chi nói xong thì phất tay với Hà Trạch Sinh và Trương Ngạn rồi xoay người đi, trước khi đi còn không quên mang theo rác trong phòng đi vứt, toàn bộ hành động vô cùng tiêu sái dứt khoát.

Hà Trạch Sinh vốn đang định chuẩn bị chút lý do thúc giục cô đi về: “……”

Trương Ngạn cười nhạo một tiếng.

Cậu cháu hai người tuổi tác không chênh lệch lớn nên lúc ở chung càng giống anh em. Hà Trạch Sinh bị khi dễ thì có chút bất mãn hỏi: “Buổi chiều cậu thật sẽ đến thăm cháu à?”

Trương Ngạn nói: “Thăm cái gì mà thăm, cũng đâu chết được.”

Hà Trạch Sinh chán nản.

Triệu An Chi một đường ngủ gật về đến trường, ở trong ký túc xá lại ngoài ý muốn gặp hai người: Một cái Trương Văn Ngọc đang cầm hành lý nổi giận đùng đùng, một là Lương Trình đang cầm cái túi.

Triệu An Chi trừng lớn đôi mắt mệt mỏi của mình, hai quầng thâm dưới mắt phá lệ nổi bật trên cái mặt không có chút máu.

Tức giận trên mặt Trương Văn Ngọc biến thành một cảm xúc khác, cô tiến đến bên tai Triệu An Chi, thấp giọng hỏi: “Cậu ngủ lang bên ngoài hả?”

Triệu An Chi: “…… Không phải như cậu nghĩ đâu, mà sao cậu đã trở lại rồi?”

Trên mặt Trương Văn Ngọc lại xuất hiện biểu cảm giận dữ, nói: “Trở về rồi nói, mình không mang chìa khóa, cậu trước mở cửa đi.”

Triệu An Chi đi tới mở khóa, nhìn Lương Trình đứng một bên đang muốn đi lên nói chuyện với hai người, nhỏ giọng hỏi: “Lương Trình làm sao vậy?”

Trương Văn Ngọc nói: “…… Hắn tới đưa đồ ăn cho Tần Tình.”

Triệu An Chi đột nhiên cảm thấy có một tia cổ quái, nhìn Trương Văn Ngọc liếc mắt một cái, từ biểu tình của Trương Văn Ngọc liền đoán ra là hai người đều có cùng suy nghĩ.

Triệu An Chi đem cửa sắt mở ra, lúc cô bước lên thì Lương Trình liền chủ động tiến đến nói: “Tần Tình có ở ký túc xá không? Mình gọi điện nhưng cô ấy không nghe. Gần đây tâm tình của cô ấy không tốt nên mình mang cho cô ấy chút đồ ăn.”

Triệu An Chi nhìn Lương Trình, phát hiện thấy giống hệt bản thân khi nhìn Hà Trạch Sinh. Nếu là thật thì chưa chắc đã có ai biết chuyện này nếu không có vụ chia tay lần này của hai người kia.

Triệu An Chi nói: “Tần Tình về nhà rồi, hết nghỉ cô ấy mới trở lại.”

Lương Trình lập tức lộ ra biểu tình mất mát, Triệu An Chi có thể đoán được đằng sau hắn còn có một đống kế hoạch nhưng đều đem đi ngâm nước nóng rồi.

“Vậy hai người cầm lấy mà ăn.”

Triệu An Chi làm sao lại không biết xấu hổ mà nhận chứ? Cô cự tuyệt, rồi lúc định lên lầu lại xoay người chần chờ hỏi: “Cậu có phải……”

Lương Trình ủ rũ cụp đuôi mà chờ cô hỏi xong.

Triệu An Chi không nói nữa, có một số việc nói ra rồi liền không thu lại được. Cô vẫn không nên ép hắn mới đúng, vì thế cô lắc đầu nói: “Không có gì, mình đi lên trước đây.”

Lương Trình hướng cô vẫy vẫy tay.

Triệu An Chi trở về ký túc xá thì Trương Văn Ngọc đang ngồi trên rương hành lý gọi điện thoại. Triệu An Chi hướng cô nàng ra hiệu, ý là tý nữa lại nói, sau đó cầm quần áo đi tắm rửa.

Triệu An Chi ở mép giường Hà Trạch Sinh bò một đêm, buổi sáng tỉnh dậy thì cổ và bả vai dều cứng đờ. Giờ phút này nước nóng hầm hập xối xuống khiến cơ bắp căng chặt được thả lỏng. Triệu An Chi tắm thỏa thích một phen rồi mới thấy người nhẹ nhàng nhiều. Cô cầm lòng không đậu mà hồi tưởng tình hình tối qua, hơn nữa càng nghĩ càng thấy bi phẫn. Cả người cô dầu mỡ dơ hồ hồ mà đi gặp Hà Trạch Sinh còn chưa tính, đã thế còn bê nguyên bộ dạng đó mà gặp trưởng bối của anh, thật sự là thảm quá mà!

Triệu An Chi ở trong phòng tắm than trời trách đất, rồi lúc trở lại ký túc xá thì Trương Văn Ngọc vẫn chưa thu thập hành lý mà chỉ tùy tiện đặt ở đó.

Triệu An Chi vừa lau tóc vừa hỏi: “Chuyện của cậu là sao?”

Trương Văn Ngọc liền lập tức mắng chửi một phen, tóm lại là cô nàng cùng bạn học nháo một trận, cảm thấy không chịu nổi cơn giận kia nên lập tức buổi tối mua vé trở về.

“Lúc này còn có thể mua được vé về sao?” Triệu An Chi suy nghĩ một chút nhưng lúc thấy ánh mắt oán trách của Trương Văn Ngọc thì lập tức thấy thắc mắc của mình thật kỳ quái nên xin lỗi nói: “Vậy cậu là muốn ở lại ký túc xá sao? Thế sao không thu dọn đồ đạc đi?”

Trương Văn Ngọc nói: “Vốn là mình tính trở về năm mấy ngày rồi tính nhưng vừa rồi gọi điện cho  Triệu Miểu Miểu thì hắn nói sẽ mang mình đi chơi, còn có đồng nghiệp của hắn nữa nên mình đang đợi hắn đến đón. Cậu có đi hay không? Vừa lúc có năm người, du lịch tự túc cũng tiện.”

Triệu An Chi cảm giác giác hôm nay mình gặp phải một đống chuyện tình cảm rắc rối, đã mệt mỏi không muốn tham dự chuyện nào nữa nên chỉ hỏi: “Cậu và anh họ mình thực không có quan hệ gì hả?”

Trương Văn Ngọc lập tức nói: “Đùa cái gì vậy? Cậu đang vũ nhục tình cách mạng thuần khiết của bọn mình đấy hả? Con thỏ sẽ không ăn cỏ gần hang mà.”

Triệu An Chi mặc kệ cô nàng.

Đừng nhìn Trương Văn Ngọc hiện tại lời lẽ hùng hồn thế này, đến lúc thích hợp thì người thích gặm cỏ gần hang nhất chính là cô nàng. Triệu An Chi không muốn tham dự vào chuyện của hai người này, dù sao hai người bọn họ luôn là làm bằng hữu được một nửa thì chuyển qua tình nhân.

Triệu An Chi mở WeChat, muốn quan tâm một chút đến đồng chí Hà Trạch Sinh đang ốm đau nằm trên giường, kết quả lại thấy Trì Hành nhắn tin cho cô: “Xin chào, xin hỏi hiện tại cô có tiện nghe điện không?”

Da đầu Triệu An Chi tê dại, nhìn thời gian thì là hai giờ đêm hôm qua.

Triệu An Chi: “……”

Vì sao Tần Tình trêu chọc phiền toái đều là cô phải đi giải quyết thế?

Triệu An Chi trả lời: “Không tiện……”

Đối phương rất nhanh đã đáp: “Cô có thể liên hệ với Tần Tình không? Tôi không liên hệ được với cô ấy, tôi muốn nói chuyện với Tần Tình, cũng muốn biết tình hình cô ấy.”

Tạo nghiệt mà.

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 52

Hà Trạch Sinh cũng thật biết tranh đua, tuy thoạt nhìn anh có vẻ đã sốt đến mơ hồ nhưng rốt cuộc vẫn không ngất khiến Triệu An Chi cũng giảm bớt rất nhiều công việc. Tới cửa bệnh viện anh còn ngừng lại để gọi điện thoại.

“Cậu, cháu tới rồi, cậu xuống đón cháu đi, cháu thấy hơi chóng mặt.”

Ý nghĩ đầu tiên của Triệu An Chi chính là quả nhiên anh sắp ngất rồi, ý nghĩ thứ hai chính là không phải anh lấy cớ cự tuyệt cô mà anh thật sự có người đón ở bệnh viện.

Triệu An Chi đi đến trước mặt Hà Trạch Sinh, có chút lo lắng hỏi anh: “Hiện tại anh thấy sao? Còn có thể chịu đựng được không?”

Hà Trạch Sinh liếm liếm môi, không biết có phải bởi vì sốt cao không mà môi anh có chút khô nứt. Triệu An Chi nhìn đến xuất thần, cảm thấy anh rất giống một con mèo đang liếm láp móng vuốt, đáng yêu lại khiến người ta đau lòng.

“Anh……”

Lời này còn chưa nói xong thì ánh mắt Hà Trạch Sinh đã nhìn thẳng phía sau Triệu An Chi. Cô ý thức được thì cũng quay lại nhưng mới quay được một nửa thì đầu Hà Trạch Sinh đã gác trên vai cô. Tháng 5 ở Bình Giang cũng chưa thực sự vào hạ, nhưng mấy ngày nay vô cùng nóng, Triệu An Chi chỉ mặc một cái áo mỏng. Hà Trạch Sinh giờ phút này chôn cả mặt vào cổ cô, hai người da thịt thân cận khiến cô cực kỳ không được tự nhiên. Lúc này Hà Trạch Sinh mới nói: “Anh sắp xỉu rồi.”

Triệu An chi càng lui không được tiến không xong, cả người gồng lên để đảm bảo Hà Trạch Sinh còn có thể đứng vững ở nơi đó.

Người tới người lui rất nhiều, có những người đi ngang qua cũng đánh giá bọn họ. Triệu An Chi nhất thời đỏ bừng mặt, vừa vỗ nhẹ lưng Hà Trạch Sinh vừa nói: “Cậu anh sẽ tới ngay thôi, anh đợi lát nữa thì sẽ không khó chịu, anh chịu khó ngoan chút nhé.”

Nếu Hà Trạch Sinh còn thanh tỉnh thì tám chín phần mười sẽ cự tuyệt loại an ủi khiến người ta ngượng ngùng này nhưng giờ này anh chỉ có sức hừ hừ, Triệu An Chi nói gì thì với anh cũng là dư thừa. Nhưng ngữ điệu ôn nhu này cũng giúp giảm bớt cơn đau đầu khiến anh mê mang.

Triệu An Chi đang trấn an Hà Trạch Sinh thì đột nhiên thấy một nam nhân hơn ba mươi tuổi đang nhìn chằm chằm bọn họ. Nam nhân kia ngũ quan tuấn tú, đeo kính mắt viền bạc khiến cả người càng thêm anh khí. Nhưng biểu tình của hắn ta thì không khiến người ta thích chút nào. Hắn ta cứ đứng đó mà lẳng lặng nhìn Triệu An Chi cùng Hà Trạch Sinh, như là đang xem náo nhiệt, lại như là thấy cái gì đó mới mẻ. Triệu An Chi lấy hết can đảm nhìn hắn một cái, hy vọng hắn ý thức được làm như vậy là không lễ phép. Nhưng đối phương lại lờ cái nhìn của cô khiến cô vô cùng nhụt chí.

Ngay sau đó, cô mới chú ý tới người này mặc áo blouse trắng của bác sĩ, lại nhìn kỹ mới cảm thấy hắn và Hà Trạch Sinh lớn lên có chút giống nhau, nên thử hỏi: “Xin chào, xin hỏi anh có phải cậu của Hà Trạch Sinh không?”

Trương Ngạn gật gật đầu, tiến lên đón lấy Hà Trạch Sinh, nói: “Xin chào, xin hỏi em có phải bạn gái tên tiểu tử này không?”

Triệu An Chi sợ ngây người.

Trương Ngạn vừa thấy tiểu cô nương đỏ mặt tía tai thì đành phải từ bỏ ý tưởng trêu chọc, quay sang vỗ vỗ mặt cháu trai mình nói: “Đi lên, chân dùng lực đi, cậu không cõng nổi cháu đâu, ăn cái gì mà cao thế này cơ chứ?”

Hà Trạch Sinh bị vỗ hai cái thì thanh tỉnh hơn chút, lại bị ma âm của cậu mình xuyên qua tai nên chân tay cũng cố dùng chút lực, trong lòng lại nhớ nhung cái người mang theo mùi sữa tắm nhàn nhạt mà vừa rồi mình vừa dựa vào.

Hà Trạch Sinh lần đầu tiên gọi điện cho Trương Ngạn thì đã nói bệnh trạng của mình một lần, rồi  Trương Ngạn lại kiểm tra một lần nữa, xác định anh chỉ bị viêm amidan thông thường. Chẳng qua anh vẫn cứ sốt cao không khỏi nên đến để truyền nước, và tiêm nữa.

Có Trương Ngạn ở đó nên mọi thủ tục cũng dễ dàng nhanh chóng hơn. Trong chớp mắt Hà Trạch Sinh liền nằm trên giường bệnh truyền nước. Trương Ngạn đã sớm tan làm nhưng bởi vì Hà Trạch Sinh nên mới đặc biệt chạy về. Giờ phút này hắn làm xong việc thì cũng không có chỗ nào đi. Lúc này hắn mới vỗ vỗ mặt Hà Trạch Sinh, hỏi: “Làm sao lại bệnh? Thức đêm? Từ nhỏ đến lớn cháu cứ thức một đêm là lăn ra ốm ngay.”

Hà Trạch Sinh sốt đến nửa tỉnh nửa mê, nhưng vẫn có sức phun một câu: “Cậu chỉ lớn hơn cháu mười mấy tuổi, còn nói như là cậu nuôi cháu lớn vậy.”

Trương Ngạn vỗ vỗ đầu của anh, nói: “Chẳng lẽ không phải? Tiểu tử thúi.”

Triệu An Chi nhìn động tác của hắn thì “Ai” một tiếng, cơ hồ muốn vươn tay đi bắt lấy cái tay đánh người của Trương Ngạn. Tuy nói cuối cùng cô vẫn khắc chế được nhưng ý đồ kia thật là rõ ràng.

Trương Ngạn nhướng mày, cười một chút.

Triệu An Chi rốt cuộc cũng đã sống đến 26 tuổi, tuy nói Trương Ngạn cùng vai vế với cha mẹ ruột của Hà Trạch Sinh nhưng đối với một người đàn ông hơn 30 tuổi thì Triệu An Chi thật sự không gọi được bằng chú, chỉ đành nhỏ giọng oán giận nói: “Bác sĩ, anh ấy bị ốm mà, nhất định vì gần đây học tập mệt mỏi quá. Anh cũng từng học y, khẳng định biết vất vả thế nào, đừng đánh anh ấy nữa.”

Triệu An Chi càng nói càng nhỏ, giống như mỗi chữ đều khiến sức lực của cô bị tiêu hao vậy.

Thái độ của Trương Ngạn đối với cô thật ra lại rất tốt, hắn còn hướng cô cười, nói: “Gọi bác sĩ làm gì cho khách khí, nếu em không vấn đề gì thì cứ gọi theo Hà Trạch Sinh là cậu cũng được.”

Hà Trạch Sinh đang nằm trên giường bệnh đột nhiên khụ một tiếng. Anh biết cậu mình không đáng tin cậy, nhưng không nghĩ tới lại có thể đến mức này.

Triệu An Chi lập tức lấy cớ thoát khỏi tình trạng xấu hổ này, cô đứng lên nói: “Em đi lấy nước cho Hà Trạch Sinh.”

Triệu An Chi vừa ra khỏi cửa thì Hà Trạch Sinh liền nói với Trương Ngạn: “Cậu, đừng có như thế chứ.”

Trương Ngạn nói gần nói xa: “Cho nên cháu là vì thức đêm mới ốm hả? Thật là bởi vì học tập hả?”

Hà Trạch Sinh vốn dĩ đang choáng váng đầu, bị hắn đánh một búa, gõ một chùy khiến cho muốn hôn mê, đành đem chăn kéo lên trùm mặt, rầu rĩ nói: “Cháu muốn ngủ.”

Trương Ngạn tiến đến bên tai anh hỏi: “Có phải vì chơi game không?”

Hà Trạch Sinh đem chăn lật ra, vừa muốn nói gì đó với Trương Ngạn thì đã thấy Triệu An Chi cầm cốc nước trở lại, chỉ đành nhanh chóng cảnh cáo một câu: “Không cho cậu nói ra.”

Trương Ngạn tự đắc cười. Hắn còn không hiểu thằng cháu ngoại này của mình sao? Việc học còn không đủ để khiến hắn đến nước này, hơn nữa nam hài tử tuổi này đều sẽ thích trò chơi điện tử. So với việc này thì Trương Ngạn càng để ý đến việc thằng cháu mình cẩn thận bảo vệ hình tượng bản thân trước mặt tiểu cô nương này hơn. Hắn cảm thấy chuyện này thật có chút ý vị sâu xa.

Trương Ngạn nói với Triệu An Chi: “Nó không phải vì học tập vất vả đâu, là bởi vì thức đêm chơi game đó, thật đúng là giống hệt mấy đứa con trai khác.”

Hà Trạch Sinh: “!”

Anh muốn bật dậy bịt miệng ông cậu nhà mình.

Triệu An Chi thì vô cùng kinh ngạc, cô không nghĩ tới Hà Trạch Sinh cũng sẽ trầm mê trong trò chơi điện tử.

Biểu tình này lọt hết vào trong mắt Hà Trạch Sinh, lòng anh chợt trầm xuống, cảm giác buồn bã không vui, còn có chút oán trách Trương Ngạn. Sao cậu phải nói ra lời này làm gì chứ?

Triệu An Chi nghĩ chuyện Hà Trạch Sinh chơi game cũng có chút đáng yêu. Sau một lúc lâu, cô lại càng cảm thấy mình xong đời rồi. Hà Trạch Sinh học tập cô thấy tốt, mà anh chơi game cô cũng thấy tốt, nhưng vì sao chứ, cô bệnh nặng quá rồi hả?

Triệu An Chi nói với Trương Ngạn: “Mặc kệ là bởi vì cái gì, chờ anh ấy khỏi bệnh rồi nói sau. Người đã sốt thành thế này, anh còn nỡ đánh anh ấy sao?”

Câu này lại làm Hà Trạch Sinh mở bừng mắt, chỉ tiếc Triệu An Chi giờ phút này đưa lưng về phía anh nên không nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh kia ngây ra một lát, cứ thế nhìn cô ngây người.

Trương Ngạn thì lại thấy hết, cảm thấy thú vị mà nói: “Được rồi, nhưng em ra ngoài trước đi, nó bị sốt quá, phải tiêm một mũi vào mông mới được.”

Mặt Hà Trạch Sinh đỏ ửng, nhưng không phải vì sốt mà vì tức giận và xấu hổ. Anh cơ hồ không dám nhìn mặt Triệu An Chi.

Triệu An Chi cũng xấu hổ, lắp bắp nói: “Nga, hảo, tốt.”

Nói xong, cô liền xoay người ra khỏi phòng, không dám dừng lại một chút.

Hà Trạch Sinh thật sự chịu không nổi, cậu anh không phải người cái gì cũng nói, vừa rồi hắn nói thế chắc chắn là cố ý.

“Cậu, rốt cuộc cậu muốn làm sao?”

Trương Ngạn lấy ra thuốc tiêm, thông kim tiêm rồi nói: “Nằm ngửa ra, tự cởi quần đi.”

Hà Trạch Sinh tức nghẹn họng nhưng chỉ có thể làm theo.

Trương Ngạn nói: “Cháu thấy xấu hổ buồn bực cái gì chứ? Cháu thính cô bé kia à?”

Hà Trạch Sinh thề thốt phủ nhận nói: “Chỉ cần là có người quen ở đây thì cậu nói như thế không phải đều khiến cháu xấu hổ sao?”

Trương Ngạn đâm một kim xuống, mông Hà Trạch Sinh căn lên theo bản năng, một kim này cũng đau quá đi.

“Cháu cứ ở đó mà nói hươu nói vượn. Cái tính cách chết tiệt này của cháu dù có người mắng thì cháu cũng chỉ chậm rì rì nói một câu “Ngươi là ai” khiến người ta tức đến chết khiếp. Cháu nào có để ý nhiều đến ý nghĩ của người khác như thế? Gạt cậu cũng được nhưng đừng có tự lừa mình, đúng là không thú vị.”

Mấy lời này khiến Hà Trạch Sinh trầm mặc lại.

Trương Ngạn tiêm xong thì có chút chột dạ mà kéo quần cho Hà Trạch Sinh lên. Kỳ thật đối với những y tá có kinh nghiệm thì tiêm sẽ không đau như thế. Cũng may lực chú ý của Hà Trạch Sinh hoàn toàn bị dời đi, hoàn toàn không chú ý đến chuyện này.

Trương Ngạn lúc này mới tiếp tục nói: “Lần trước cháu mang một cô bạn đến chỗ cậu xem bệnh, còn nói đó là người mình thích. Cậu vừa thấy đúng là kiểu eo nhỏ chân dài, hoàn toàn là hình tượng lý tưởng cháu thích nên cũng cảm thấy không tồi nhưng cũng không thấy đặc biệt tốt. Nhưng dù sao người ta cũng có đối tượng rồi, không có cơ hội nào cho cháu vì thế cậu cũng chẳng nghĩ nhiều. Nhưng cô bé này không giống rồi, chỉ cần là người có mắt thì sẽ nhìn ra trong mắt cô bé này chỉ có cháu thôi. Còn cháu thì sao? Dù sao cậu cảm thấy cháu hẳn không phải không có tình cảm với người ta nhưng mà tự cháu có biết không?”

Hà Trạch Sinh muốn nghĩ thật kỹ về chuyện tình cảm của mình nhưng lúc này anh đang sốt, đầu óc hỗn loạn, căn bản không nghĩ ra được việc gì, chỉ có thể đáp lại bằng lý trí: “Cháu thật sự không thích Triệu An Chi.”

Trương Ngạn hỏi: “Vì sao cháu lại cảm thấy mình không thích người ta?”

Hà Trạch Sinh nói: “Cô ấy rất tốt, nhưng quá lùn, điều kiện phần cứng không đạt, làm sao cháu thích được?”

Trương Ngạn thấy anh giống như không tiếp nhận khuyên nhủ, một bộ thiếu niên lạc đường không quay lại thì thở dài nói: “Được rồi, cậu thấy cháu nói quả quyết thế thì cũng chỉ có thể để cháu tự nghĩ thông suốt thôi. Cháu có biết vì sao cậu cháu đến giờ còn chưa kết hôn không?”

Hà Trạch Sinh vui vẻ, nói: “Không phải bởi vì bạn gái cậu chạy theo người khác hả?”

Trương Ngạn không khách khí mà chụp đầu anh một cái, nói: “Đánh rắm! Đã nói bao nhiêu lần rồi? Đó là chia tay trong hòa bình. Cậu cháu chậm chạp không kết hôn là vì đến lúc cậu phát hiện ra mình thực sự thích người nào thì đối phương đã lấy chồng rồi. Cậu thật tình hy vọng cháu không cần lưu lạc đến tình trạng đó.”

Trương Ngạn nói xong không thấy Hà Trạch Sinh có phản ứng thì trực tiếp đi ra ngoài. Ra đến cửa thấy Triệu An Chi ngồi xổm thành một đống nho nhỏ ở góc tường đối diện, ôm mặt chờ hắn mở cửa, vừa thấy hắn ra thì cô liền nhảy dựng lên, thật giống người kia 5 năm trước.

Hắn hoảng hốt một cái, chớp mắt lại thấy ướt át, nhưng chớp cái nữa lại trở thành bác sĩ Trương không đứng đắn.

“Cô bé à, em giúp anh chiếu cố Hà Trạch Sinh nhé, sáng mai anh còn có một cuộc phẫu thuật lớn, phải về đi ngủ.”

Triệu An Chi dùng sức gật đầu.

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 51

Tần Tình cùng Trì Hành gần đây đang đòi chia tay nhưng theo kinh nghiệm trong quá khứ thì rất có thể chỉ là Tần Tình ở trong ký túc xá nói nói mà thôi, còn nhân vật chính còn lại có khi không biết.

Trước đây cũng thế này. Trì Hành chọc cô nàng tức giận nên cô nàng liền ở trong ký túc xá thề rằng mình phải cứng rắn một lần, muốn kiên quyết cùng Trì Hành chia tay. Nhưng chỉ được vài ngày thì Tần Tình lại tự mình không nhịn được mà chủ động cùng Trì Hành hòa hảo. Trì Hành thậm chí không biết cô đã có ý niệm chia tay.

Triệu An Chi cho rằng lần này cũng thế, có khác thì là thời gian giận dỗi lần này dài hơn mà thôi. Tần Tình đối với Trì Hành cuối cùng cũng cứng rắn hơn chút.

Trương Văn Ngọc lại không nghĩ như vậy mà lôi kéo Triệu An Chi tới chỗ ngoặt hành lang rồi hỏi: “Cậu thật không thích hợp, trước kia cậu không thích xen vào chuyện tình cảm của Tần Tình, hiện tại làm sao vậy?”

Triệu An Chi chu chu môi, có chút không biết mở miệng như thế nào. Hiện tại tâm tình của cô cũng rất mâu thuẫn. Không biết vì sao mà ở thời điểm này Trì Hành tựa hồ để ý Tần Tình hơn Triệu An Chi thấy từ trước đến giờ. Điều này khiến Triệu An Chi không dám xuống tay đi chia rẽ hai người. Nhưng lúc bọn họ cãi nhau thì Triệu An Chi vẫn không nhịn được mở miệng nhắc nhở Tần Tình rằng Trì Hành không để bụng cùng không thèm để ý đến cô ấy. Cô cũng không quên nhắc đến cô bạn gái cũ Lâm Quỳnh đạo hạnh thâm hậu của hắn, để đỡ cho Tần Tình bị người ta đánh tới cửa mới biết có một nhân vật như vậy cắm một chân vào.

“Mình từng thấy Trì Hành cùng Lâm Quỳnh ở một chỗ, không phải hai bọn họ có hành động quá đà gì nhưng mình cứ nghĩ đến lúc hắn ở bên Tần Tình có bộ dáng gì, mà ở bên Lâm Quỳnh có bộ dáng gì thì lại không thoải mái.”

Triệu An Chi nói xong thì cũng có chút chột dạ, tuy rằng những lời này, mỗi một chữ, mỗi một cái dấu chấm câu đều là thật sự, nhưng thời gian lại không đúng, cũng không phải hoàn toàn phát sinh gần đây. Cái này làm cho cô cảm thấy như mình đang giở trò bịp bợm, thay đổi thị phi.

Trương Văn Ngọc trầm ngâm một lát, nói thẳng: “Cậu muốn bọn họ chia tay?”

Triệu An chi trầm mặc, đây đúng là việc cô còn đang rối rắm.

Trương Văn Ngọc nói: “Cậu có thể ngẫu nhiên nhắc nhở Tần Tình nhưng không cần lúc nào cũng nhúng tay. Như thế đối với cậu hay Tần Tình đều không tốt.”

Trương Văn Ngọc nói có chút thẳng thắn, nghe vào tai không dễ chịu gì nhưng Triệu An Chi biết cô ấy chỉ là ăn ngay nói thật.

Triệu An Chi cảm thấy có chút khó chịu, lại có chút nhụt chí, thở dài nói: “Mình cũng không biết phải làm gì, nhưng mình luôn cảm thấy nếu không làm gì, cứ trơ mắt nhìn Tần Tình lún sâu thì cuối cùng sẽ bị người ta tổn thương. Nếu hiện tại ngăn cản thì cô ấy còn có cơ hội gặp được người thích hợp nhất ở năm tháng đẹp đẽ nhất của tuổi hoa.”

Trương Văn Ngọc hồ nghi mà quét mắt nhìn cô, hỏi: “Cậu nói cái gì mà thương tâm chứ?”

Triệu An Chi biết mình nói lỡ miệng, lúc này cô giống như bị người ta bóp lấy cổ, một chút âm thanh đều không nói ra lời, sau một lúc lâu mới chần chờ nói: “Mình nằm mộng……”

Triệu An chi lúc này mới phát hiện mình vẫn luôn đi lầm đường rồi. Chuyện nhiều lần trọng sinh này ở trong mắt người khác có lẽ chỉ là lời vô căn cứ, nhưng cô không cần phải khiến người khác tin chuyện vô lý này, thậm chí cô không cần nói nhiều mà chỉ cần đem những chuyện có liên quan đến Tần Tình kể hết với Trương Văn Ngọc, mặc kệ cô ấy có tin không nhưng cô ấy vẫn có thể giúp bày kế. Nhưng thế cô cũng không cần một mình đau khổ giãy giụa, tiến thoái lưỡng nan.

Trương Văn Ngọc quả nhiên không tin: “Chỉ nằm mơ mà cậu đã định án tử hình cho Trì Hành rồi hả?” Nhưng nói thì nói thế, tròng mắt cô nàng lại xoay lên, nói tiếp: “Mình cảm thấy Tần Tình lần này là nghiêm túc.”

Triệu An Chi hỏi: “Vì sao?”

Trương Văn Ngọc nói: “Cậu đừng xem thường sức ảnh hưởng của mình với Tần Tình. Một Triệu An Chi luôn không xen vào việc tình cảm của người khác nay lại nhịn không được bắt đầu bình luận về Trì Hành thì cậu thử nghĩ xem hắn có bao nhiêu xong đời? Nói cách khác thì điều đó chứng tỏ Trì Hành có bao nhiêu không thích Tần Tình? Tần Tình khẳng định sẽ nghĩ như vậy, cô nàng lần này thật sự rất nghiêm túc. Mình đoán bọn họ lần này sẽ thật sự chia tay. Nhưng nếu lần này bọn họ không chia tay hoặc lại quay lại thì cậu không cần giống trước đây mà cắm một chân vào. Lúc nào nên nói thì nói, không nên nói thì cứ trầm mặc. Cảm tình của con người biến đổi nhiều, cậu không thể đảm bảo rời khỏi Trì Hành thì Tần Tình còn tìm được người mà cô ấy động tâm nữa. Cậu cũng không thể bảo đảm Tần Tình sẽ không hối hận, sẽ không bởi vậy mà sinh khúc mắc với cậu. Mình biết quan hệ của hai người rất tốt, cô ấy cũng sẽ không trách cứ cậu nhưng nhân tâm là không thể đoán trước. Cậu không nên bức cô ấy đến mức đó.”

Triệu An chi nghe xong thì thật lâu không nói nên lời, cô bị Trương Văn Ngọc thuyết phục rồi. Sự tình cũng đúng như Trương Văn Ngọc sở liệu, Tần Tình cùng Trì Hành thật sự chia tay. Lúc ngẫu nhiên gặp trên đường, ánh mắt Trì Hành sâu thẳm, nhưng Tần Tình lại nhìn thẳng, ưỡn ngực hóp bụng, khí vũ hiên ngang mà quyết đoán đi qua. Tuy rằng vừa đi qua khỏi tầm mắt của Trì Hành thì lưng cô nàng lại cong, vai cũng sụp, nhưng biểu hiện này vẫn khiến người ta ngạc nhiên.

Tần Tình chủ động đề nghị chia tay, kết quả mỗi ngày đều la hét mình bị thất tình, thường nhìn chằm chằm Triệu An Chi, sâu kín mà nói một câu “Theo đuổi người khác không có kết quả đâu”. Triệu An Chi nhớ tới trước khi trọng sinh, trước khi chia tay với Trì Hành, Tần Tình tựa hồ cũng nói với cô câu này. Điều này khiến cô đang theo đuổi Hà Trạch Sinh cũng thấy có chút cảm khái.

Nghỉ lễ 1/5 vừa đến, Tần Tình liền bay về nhà, nói muốn ăn đồ ăn mẹ nấu để dưỡng thương. Trương Văn Ngọc thế mà cũng hẹn với bạn học trung học đi du lịch. Đáng thương cho Triệu An Chi còn phải hoàn thành bản thảo, lẻ loi lưu lại ký túc xá.

Trong kỳ nghỉ, thư viện cũng nghỉ một ngày, không có động lực ra cửa nên Triệu An Chi từ sáng sớm đã rời khỏi giường nhưng không ra cửa, dựa vào chút đồ ăn vặt mà ngồi trước máy tính vẽ cả ngày. Đến 9 giờ rưỡi cô mới lấy lại tinh thần thì thấy đói bụng không chịu nổi, đại buổi tối 9 giờ rưỡi mới lấy lại tinh thần thì đã đói bụng không chịu được, đặc biệt muốn ăn chút đồ có hương vị.

Triệu An Chi ở trước bàn rối rắm vài phút, sau đó vẫn mang theo bóp tiền và chìa khóa ra cửa, tính toán tự mình đi ăn một bữa ăn khuya, cũng coi như khao chính mình hôm nay đã làm việc cần mẫn, chẳng phải rất tuyệt sao?

Triệu An Chi liếc qua gương để ngắm bản thân trước khi ra ngoài. Mùa hè thì cái trán chính là nơi ra nhiều dầu trên mặt, hơn nữa hôm nay cô ở trước máy tính bò một ngày, dầu ra càng nghiêm trọng, tóc mái dính vào trên trán, có chút lôi thôi. Cô do dự một lát, nhưng nghĩ đến đây là kỳ nghỉ, mọi người trong trường đều đã về nhà hoặc đi ra ngoài chơi, cô ra ngoài một chuyến chắc sẽ không gặp ai. Vì thế cô liền quyết định ăn xong bữa ăn khuya sẽ trở về tắm rửa. Tóc mái nếu đã như vậy thì trang điểm cũng khỏi luôn đi. Hơn nữa đây là cô đi một mình ra ngoài nên son môi cũng không thèm bôi, cứ thế hứng thú bừng bừng mà ra cửa, sau đó lại gặp trúng Hà Trạch Sinh ở trước ký túc xá của anh.

Triệu An Chi bị cái câu “Trang điểm đẹp đi vòng vòng không ai xem, không gội đầu ra cửa tất gặp người quen” đánh cho trọng thương, quả thực cô chỉ muốn che mặt phóng qua không để anh biết.

Nhưng một cái liếc mắt qua khe hở ngón tay đã khiến cô theo bản năng mà dừng lại.

Mặt Hà Trạch Sinh rất đỏ, từ xưa đến nay anh chính là tiểu bạch kiểm tiêu chuẩn, làn da nói như ngọc thì đúng là như ngọc, vừa trắng vừa mịn, không có chút huyết sắc nào. Kể cả Triệu An Chi cũng chỉ gặp qua bộ dáng phơi đến đen của anh mấy năm sau, chứ chưa từng thấy khuôn mặt ửng hồng này của anh bao giờ.

Triệu An Chi cảm thấy có chút không thích hợp, ý niệm này một khi đã hiện ra thì chuyện che mặt cũng bị cô ném ra sau đầu.

“Hà Trạch Sinh, anh làm sao vậy? Uống rượu sao?”

Hà Trạch Sinh tựa hồ có chút mê hoặc, nghe xong lời này thì nhìn Triệu An Chi một hồi lâu mới tựa hồ nhận ra cô là ai, lắc lắc đầu, nói: “Không uống.”

Lúc nói lời này, mặt anh vẫn là bộ dáng khúc gỗ kia, không cười chút nào nhưng lại cho người ta cảm giác ngoan ngoãn không bình thường.

Triệu An Chi càng lo lắng hơn, luôn cảm thấy chỗ nào đó không đúng. Cô nhón chân đi qua muốn sờ trán anh. Nhưng động tác mới làm được một nửa thì Hà Trạch Sinh liền chủ động cong lưng, đem khuôn mặt ửng hồng đưa đến trước mặt cô. Triệu An Chi đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt anh phóng đại lên thì có chút luống cuống, trái tim giống như đập lỡ một nhịp, mặt cũng đỏ lên theo. Triệu An Chi cố ép mình trấn định lại, nhìn Hà Trạch Sinh nhắm mắt lại ngoan ngoãn chờ mình thử độ ấm trên trán thì ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa hai tay ra ôm lấy khuôn mặt nóng bỏng của anh, dán cái trán của mình lên. Nhiệt độ nóng bỏng truyền từ trán cô đến, chóp mũi chạm vào chóp mũi, Triệu An Chi rõ ràng mà cảm nhận được hơi thở nóng cháy của đối phương phả vào người cô, giống như muốn đem cả người cô nướng cháy vậy.

Trán anh rất nóng, chắc chắn là bị sốt cao không nghi ngờ gì nữa. Nhận thức này lập tức lôi Triệu An chi ra khỏi bầu không khí mờ ám, hoàn toàn bỏ qua cả đôi mắt đang trợn to nhìn cô của Hà Trạch Sinh. Đôi mắt kia như mê mang như thanh tỉnh, còn có chút tâm động không muốn người ta biết.

Triệu An Chi quyết đoán nói: “Anh bị sốt thành thế này thì phải đi bệnh viện thôi.”

Hà Trạch Sinh phục hồi tinh thần lại, nói: “Anh đang muốn đi đây.”

Triệu An Chi không hề cố kỵ mà đỡ lấy tay anh, lôi kéo anh đi ra ngoài, nói: “Được, để em bồi anh một chuyến.”

Bởi vì mới vừa rồi quá đỗi ái muội thân mật nên bàn tay Triệu An Chi đỡ anh giống như có lửa đốt, làm tim Hà Trạch Sinh đập như sấm, cố ý muốn đẩy tay cô ra.

Triệu An Chi tự nhận là đã rèn luyện ra được trái tim rất khỏe mạnh, mới một vài bước cô đã nhận ra bước chân anh rất phù phiếm, không có lực như ngày thường lên cũng không để ý mà khuyên anh: “Được rồi, em sợ anh té xỉu, việc gấp không câu nệ, anh không cần để ý đến việc em đỡ anh.”

Hà Trạch Sinh muốn nói là cô hiểu lầm rồi nhưng lại sợ cô hỏi vặn lại nên đành nghẹn một câu kia về, thay bằng câu: “Có người đón anh rồi, em không cần đi theo anh đâu.”

Triệu An Chi cảm thấy đây anh lấy cớ đuổi cô đi, nếu là bình thường thì cô sẽ tùy anh nhưng hôm nay Hà Trạch Sinh bệnh thành như vậy, kể cả anh chỉ là đồng học thì cô cũng không bỏ anh được.

“Được, người nọ đón anh ở đâu? Em đưa anh qua đó rồi sẽ đi.”

Nghĩ khác Triệu An Chi, Hà Trạch Sinh chỉ là không muốn làm phiền cô phải đi một chuyến vào buổi tối chứ không phải kháng cự việc cô đi cùng, vì thế lúc này anh ngoan ngoãn nói: “Ở bệnh viện.”

Câu này vừa nói xong Hà Trạch Sinh liền cảm thấy có chút không đúng rồi, vừa chuyển đầu qua nhìn Triệu An Chi đang như cười như không thì có chút ủy khuất nói: “Anh không lừa em.”

“Được rồi, được rồi, anh không gạt em.” Triệu An Chi nói có lệ hai câu, sau đó vội đưa Hà Trạch Sinh mang lên xe, sợ chậm một bước anh xỉu thì phiền to.

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 50

Triệu An Chi cùng Hà Trạch Sinh vừa ăn đồ ăn, vừa trò chuyện. Hai người lúc thì nói chút chuyện âm nhạc lúc lại nói chuyện kỳ thú, thỉnh thoảng lại bàn về thế giới truyện tranh và nhiều thứ khác. Người bên cạnh người nghe kiểu gì cũng thấy không đúng, nhưng hai người kia cứ tự mình vui vẻ, đắc ý vô cùng.

Ban đầu cũng không phải như vậy, nhưng làm bằng hữu nhiều năm, lại cùng ở trong cộng đồng sáng tác, hai người vô tình mà hiểu hết những sở thích của nhau. Lâu dần mưa dầm thấm đất, dù không thể nói là tinh thông thì mỗi người cũng được coi là bước nửa chân vào lĩnh vực của nhau, tự nhiên người khác không thể so được.

Bọn họ một khi đã nói chuyện thì sẽ tự tạo ra một thế giới nhỏ của riêng mình, người khác không thể chen vào. Lúc này có người đề nghị: “Còn một giờ nữa mới xuất phát tiếp, bằng không chúng ta tới chơi mấy ván giết người sói đi?”

Triệu An Chi không có ý kiến, ở trong trò chơi này, cô tuy rằng không tính là chơi giỏi nhưng vẫn được coi là đồng đội đáng tin cậy. Nhưng Hà Trạch Sinh thì trước nay ít lời, không biết anh có biết chơi hay không? Nghĩ đến đây, Triệu An Chi liếc xéo anh một cái.

Hà Trạch Sinh hiện tại tâm tình không tồi, ở trong mắt anh, Triệu An Chi tựa hồ đã từ bỏ những ý tưởng không thực tế kia, tự nhiên lui về làm bạn bè. Cái này làm cho anh cảm thấy tự tại, cũng làm anh thấy thả lỏng. Bày ra bộ mặt lạnh với cô, rồi lần lượt đẩy người ra xa đối với Hà Trạch Sinh mà nói cũng không phải dễ dàng. Anh không có nhiều bạn, Triệu An Chi với anh mà nói là một phần không thể tùy tiện nói bỏ là bỏ. Mà hiện tại Triệu An Chi chính mình nghĩ thông thì bọn họ sẽ trở lại như trước, nhẹ nhàng mà khoái khoái hoạt hoạt.

Triệu An Chi không dự đoán được Hà Trạch Sinh lại nghĩ như thế. Cô chỉ là không muốn nhắc lại mẫu thuẫn thôi, dù sao trước đây cô đã oanh oanh liệt liệt bày tỏ như thế, bây giờ lại ngoan ngoan ngoãn ngoãn ở bên cạnh anh thì trừ bỏ Hà Trạch Sinh, có ai không biết cô thích anh, muốn đả động anh chứ?

Thấy Triệu An Chi liếc xéo mình một cái, Hà Trạch Sinh còn có tâm tình vui đùa: “Em nhìn anh làm gì? Anh rất lợi hại nhé.”

Triệu An chi nhấp miệng cười, tiếng cười có bảy phần đáng yêu, ba phần trêu chọc.

Bài của trò giết người sói có người mang đến, mọi người phân cho nhau xong thì liền bắt đầu chơi. Ván thứ nhất Triệu An Chi bốc được vai thôn dân. Nhưng vừa mới vào ván thì cô đã hay tin mình ‘bị giết’. Trừ Triệu An Chi ra thì những người còn lại đều khá quen thuộc nên kết quả Triệu An Chi là người đầu tiên bị khai đao. Ý tứ trong này có chút vi diệu nhưng Triệu An Chi cũng không nói gì mà chỉ cười tủm tỉm rồi lưu lại di ngôn, đem từng người trong trò chơi phân tích một lần. Cô lần lươt nói ra ý kiến của mình về việc ai là người sói, cùng ai là đồng đảng, nhận tiện kiến nghị với già làng xin một cái huy chương sau đó vinh quang mà chết.

Triệu An Chi phân tích nói có sách mách có chứng nên tình huống rõ ràng hơn một chút, đám người tốt một khi ý nghĩ đã minh bạch thì người sói cũng không còn chỗ trốn, cuối cùng thua đến nước chảy mây trôi.

Một ván này đi qua, số người có hảo cảm với Triệu An Chi liền nhiều hơn. Chơi trò chơi thì cũng không có gì mà lợi thế hay không, chỉ xem là cô có chơi giỏi không, có nhiệt tình không thì trong mắt những người không nghĩ ngợi gì nhiều thì cô sẽ trở thành bạn chơi cùng tốt.

Ván này Hà Trạch Sinh là phù thủy, xuống tay hạ độc người vừa chuẩn vừa tàn nhẫn, nhanh chóng kết thúc trò chơi. Triệu An Chi vỗ vỗ vai anh, một bộ khen ngợi nói: “Có thể a, đồng chí Hà Trạch Sinh biểu hiện rất tốt trong vòng này.”

Hà Trạch Sinh môi hơi hơi nhếch lên, tuy rằng Triệu An Chi chỉ nói một chút di ngôn, nhưng hoàn toàn khởi động tác dụng quét sạch nên anh chỉ rụt rè nói: “Đồng chí Triệu An Chi, em cũng không tồi.”

Hai người không khen nhau được lâu thì ván mới đã bắt đầu. Triệu An Chi lúc này là thợ săn, là thần bài có thân phận, thế nên ngay đêm đầu tiên cô đã nửa đùa nửa thật mà nhắc nhở một câu: “Nhắc nhở một chút, tôi có đao bảo hộ.”

Ván vừa rồi tuy rằng cô chết sớm nhưng ở bên cạnh nhìn toàn cục cô cũng phát hiện ra vài người chơi không tốt lắm, hoặc những người mới không am hiểu. Vô luận như thế nào, cô nhắc nhở một câu cũng không phạm luật, còn có thể khéo léo thử một chút xem ai là người không vừa mắt cô trong số này.

Ai biết thượng đế lại đẩy cô vào hoàn cảnh không có đất dụng võ, cô thật nghẹn khuất a, sao lại bị phù thủy độc chết, còn vì bị bệnh quáng gà nữa chứ?

Triệu An Chi theo luật thì phải nói ra lời trăn trối, sau khi cân nhắc lợi hại thì Triệu An Chi nhảy ra tin tức như sau: “Tôi là một cái thợ săn, tối hôm qua bị phù thủy độc chết. Cũng may nhà tiên tri Hà Trạch Sinh làm rất tốt, bên trên thì đuổi người sói bên dưới thì đọc lời tiên đoán. Trên tay phù thủy có một lọ giải dược, nhà tiên tri còn có thể đoán hai lần nữa, lưu lại manh mối. Phù thủy trốn thật kỹ, cần tìm người kích nàng ra, cướp lấy đồ trong tay.” (Đoạn này rất khó hiểu, ta chỉ edit đại khái thế này.)

Một ván này cuối cùng vẫn thắng nhưng không dễ dàng mới có súng mà lại không thể dùng nên Triệu An Chi vẫn thấy buồn bực. Sau khi kết thúc, cô liền cố ý hỏi xem phù thủy là ai, phát hiện đó là người sói của ván đầu tiên thì trong lòng có chút không thoải mái.

Hà Trạch Sinh lại đã đi đầu đặt câu hỏi: “Cao Viện, cậu độc Triệu An Chi làm gì?”

Cao Viện và Cao Viễn tên giống nhau nhưng cũng không phải thân thích gì nhưng bởi vì có duyên phận này mà quan hệ của hai người rất không tồi.

Nghe Hà Trạch Sinh hỏi như vậy, Cao Viễn liền cảm thấy không khí có chút không đúng, nên nhanh chóng để ý đến hai người bọn họ.

Cao Viện lại chỉ cười đáp lời: “Tôi thấy cô ấy nói có đao bảo hộ thì cảm thấy chỉ là ra vẻ, tưởng cô ấy là người sói nên mới hạ độc. Nhưng hóa ra lại sai người, thực xin lỗi a, tôi cũng không quen chơi cái này.”

Triệu An Chi vừa nghe được câu “Có chút ra vẻ” kia thì mày liền nhíu lại, khẳng định Cao Viện này có địch ý với mình. Tuy rằng lúc cô cùng ban bè chơi trò người sói, thỉnh thoảng cũng sẽ nói người nào đó làm ra vẻ. Nhưng đó chỉ là giữa bạn bè thân với nhau thôi, còn cô và Cao Viện thì có thân thiết gì? Một chút cảm tình đều không có.

Triệu An Chi không muốn cùng cô ta nhiều lời. Cô đoán được đại khái lý do Cao Viện nhắm vào mình nên càng cảm thấy không cần phải dây dưa nhiều với cô nàng. Triệu An Chi thích Hà Trạch Sinh, đó là việc của cô và anh, không cần phải vì Cao Viện cũng thích Hà Trạch Sinh nên phải phản ứng lại những việc cô ta làm. Đỡ cho vòng tới vòng lui lại thành cô với Cao Viện có dây dưa, vậy thì thật khôi hài.

Hà Trạch Sinh lại không khách khí với Cao Viện, nói: “Nga, vậy cậu cũng không cần loạn đánh một hồi như vậy.”

Những lời này khiến nụ cười của Cao Viện cứng đờ lại, Cao Viễn thấy thế thì vội nhảy ra giảng hòa, nói: “Được rồi, mau chơi tiếp ván nữa đi.”

Hà Trạch Sinh nhìn hắn một cái, không phản bác.

Một ván này Triệu An Chi bắt được lá bài sói, ánh mắt đảo qua Cao Viện đang nhắm mắt, kiên định mà hạ đao với Hà Trạch Sinh.

Nói không mang theo Cao Viện chơi thì liền không mang theo cô ta. Hai ván trước cô đều bị giết sớm nên Triệu An Chi nghẹn một hồi liền chém giết không chê vào đâu được nhưng kết quả lại thua trong tay Cao Viện. Cô ta bốc điuợc lá bài tiên tri, liền tra sát Triệu An Chi.

Cao Viện lên tiếng giải thích thật chẳng ra gì, nhưng có Hà Trạch Sinh bổ sung thêm một chút nên cơ bản xác định Triệu An Chi chính là người sói. Mắt thấy không lật được tình thế, Triệu An Chi chỉ đơn giản bùng nổ, diệt cảnh sát, ngăn cản người này lên tiếng.

Một ván này cuối cùng thua nhưng đám thắng cũng rất vất vả. Triệu An Chi buồn bực hỏng rồi, bị giết, đầu độc và cả ván này nữa, Cao Viện để ý đến cô như thế sao? Nếu bọn họ là người quen của nhau thì đây có thể coi là ngươi đến ta đi, nhưng cô và Cao Viện này thì mới gặp lần đầu nên chuyện này thật sự quá phận. Triệu An Chi không muốn chơi, cô sợ tiếp tục nữa thì cô sẽ thật sự tranh chấp với cô ta mất, thế này thật mất phong độ nha.

Một ván kết thúc, Triệu An Chi chủ động đứng lên, nói: “Tôi sẽ làm thượng đế.”

Cao Viễn là người thận trọng, hắn cũng cảm thấy Cao Viện có chút quá phận. Thấy Triệu An Chi chủ động đưa ra yêu cầu làm thượng đế thì hắn lập tức đồng ý luôn. Nhưng Hà Trạch Sinh lại ném bài lên bàn nói: “Không chơi nữa, cũng sắp đến giờ rồi, mọi người chuẩn bị để đi tiếp thôi.”

Những người khác đang chơi cao hứng, nghe vậy thì có chút không vui. Cao Viễn ngẩn người, nhìn thời gian thì phát hiện đúng là đã đến giờ. Hắn làm đội trưởng nên cũng phải lo cho mọi người, không thể chỉ để ý đến vài người ở đây, thế nên hắn cũng đồng ý với Hà Trạch Sinh.

Thấy Cao Viễn đi gọi mọi người tập hợp, Hà Trạch Sinh xách xách cái túi của Triệu An Chi, nói: “Em đã thu dọn hết đồ chưa?”

Triệu An Chi ngây người một chút, sau một lúc lâu mới “A?” một tiếng.

Hà Trạch Sinh không chút khách khí mà chụp cái ót cô.

“Đợi chút đi theo anh. Núi có chút cao, anh rất nghi ngờ là em sẽ tụt lại phía sau.”

Loại thật mật này đã lâu không thấy. Triệu An Chi cúi đầu, nhẹ nhàng “Ân” một tiếng. Điều này ngược lại khiến Hà Trạch Sinh ngượng ngùng, cảm giác lòng bàn tay nóng lên, hoài nghi có phải cú đánh vào ót cô vừa rồi quá mạnh rồi không.

Hai người không được tự nhiên nhưng vẫn gắt gao dán một khối, người khác căn bản không chen vào được. Cao Viện miễn cưỡng thử gợi chuyện hai lần nhưng cuối cùng đành mang sắc mặt khó coi mà tụt lại phía sau.

Đọc đường đi này, Hà Trạch Sinh gắt gao nhìn chằm chằm Triệu An Chi, mắt thấy cô càng đi càng chậm thì anh cũng thả chậm tốc độ, từ nhóm đầu sa đọa một đường thành cuối nhóm giữa. Anh đeo ba lô của Triệu An Chi ở phía sau, còn thường giúp Triệu An Chi trên đường. Cảnh này trong mắt người khác đúng là một đôi tình nhân.

Triệu An Chi cũng không nghĩ nhiều, chỉ là được Hà Trạch Sinh tay mắt lanh lẹ đỡ vài lần thì trong tiềm thức càng ỷ lại vào anh hơn.

Chờ mọi người từ trên núi đi xuống thì đã là buổi tối, hơn hai mươi người lại cũng không quen thuộc nên cuối cùng liền tan, tự đi ăn cơm chiều. Cao Viễn còn muốn gọi Hà Trạch Sinh cùng đi với bọn họ nhưng anh cự tuyệt.

“Mình ăn với Triệu An Chi.”

Triệu An Chi cảm thấy hôm nay Hà Trạch Sinh thuận mắt cực kỳ.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng 8 2026
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  
DMCA.com Protection Status