Hải thượng hoa đình – Chương 14

Một tiếng nổ lớn vang lên, cửa thư phòng bị đóng cái sầm lại. Đầu tiên từ bên trong truyền ra tiếng Phùng lão gia gầm gừ, bởi vì cách một khoảng nên tiếng nói ong ong không nghe rõ đang mắng cái gì. Nhưng rất nhanh tiếng gầm gừ biến mất.

Mạnh Lan Đình ẩn ẩn có thể đoán được bên trong đang xảy ra chuyện gì. Tim cô đập đến lợi hại, tâm thần không yên. Cô ngại thân phận xấu hổ của mình, hơn nữa cũng không biết Phùng Khác Chi vừa rồi rốt cuộc đã làm gì mà khiến Phùng lão gia tức giận đến vậy. Nếu cô đi qua thì sợ có chút không tiện.

Đang do dự không quyết thì bỗng ngoài cửa vang lên một loạt tiếng bước chân dồn dập. Cô vội  vàng đi mở cửa, thấy má Phùng mặt đầy kinh hoảng chạy tới nói: “Mạnh tiểu thư, lão gia đang động gia pháp với thiếu gia, cửa thì bị khóa rồi. Lão gia sẽ không nhẹ tay đâu, tiểu thiếu gia làm sao mà chịu được. Cầu Mạnh tiểu thư giúp đỡ, cô mau đi khuyên lão gia đi, không thể lại đánh nữa đâu!”

Mắt bà đỏ ngầu, giọng nói run rẩy. Mạnh Lan Đình nhìn thư phòng trước mặt rồi bước nhanh đến.

Người hầu của Phùng gia lúc này đều đứng ngoài cửa, mỗi người đều mang thần sắc kinh hoàng. Bọn họ thấy Mạnh Lan Đình tới thì như thấy cứu tinh, vội vàng tản ra nhường đường.

“Mạnh tiểu thư, chuyện Cửu công tử cắt tóc của cô lão gia đã biết. Cầu xin Mạnh tiểu thư giúp Cửu công tử nói một câu đi!”

Mấy ngày hôm trước nhìn thấy Mạnh Lan Đình ở xa, lão Diêm lập tức trốn luôn. Nhưng lúc này ông cũng vội mở miệng cầu xin.

Mạnh Lan Đình ngẩn ra, không rõ Phùng lão gia làm sao lại biết chuyện này nhưng cũng không kịp hỏi nhiều mà lập tức vặn then cửa có điều nó không di chuyển.

Cửa bị khóa rồi.

“Bá phụ! Là cháu, Lan Đình! Bác mở cửa đi!” Mạnh Lan Đình gọi.

Bên trong truyền đến tiếng roi da quất lên da thịt. Tiếng này không ngừng mà càng ngày càng dồn dập.

“Bang”! “Bang”! “Bang”! Tiếng động kia giống như mưa rền gió dữ, liên miên không dứt.

“Bá phụ! Mở cửa đi ạ!” Mạnh Lan Đình nóng nảy, dùng sức mà gõ cửa.

Sau một lát, động tĩnh bên trong rốt cuộc ngừng lại. Tiếp theo đó là tiếng mở khóa. Cửa được mở ra, Phùng lão gia xuất hiện ở phía sau.

Sắc mặt ông trắng xanh, không ngừng thở phì phò, trong tay nắm chặt một cây roi da: “Lan Đình, cháu tới thật đúng lúc! Thằng ranh này đối đãi với cháu như thế, để ta đánh chết nó!”

Mạnh Lan Đình nhìn vào bên trong thì lập tức bị dọa đến nhảy dựng lên: Phùng Khác Chi đưa lưng về phía cửa, nửa người trên không mặc áo, đứng giữa thư phòng. Trên tấm lưng trần của anh che kín từng vết roi quất đỏ tươi, vết roi kia ngang dọc, nhìn mà thấy ghê người.

Mạnh Lan Đình sớm đã biết Phùng lão gia đang quất con trai nhưng không nghĩ tới ông xuống tay lại nặng như thế. Mới chỉ có một lúc mà đã đánh anh ta thành thế này. Mà người kia vẫn đứng đó, như một pho tượng.

“Bá phụ, không cần đánh nữa! Cháu không trách anh ấy!” Mạnh Lan Đình rốt cuộc cũng phục hồi lại tinh thần, không dám nhìn tấm lưng chồng chất vết máu kia mà vội cuống quít ngăn cản.

Vừa rồi phẫn nộ và vận động mạnh khiến thể lực của Phùng lão gia cũng đã tiêu hao rất lớn. Ông thở phì phò nói: “Thằng nhãi ranh, đừng làm trò trước mặt Lan Đình, anh nói đi, vì sao lại bắt nạt con bé?”

Mạnh Lan Đình nhìn qua thì thấy anh chậm rãi quay mặt tới đây. Tóc của anh còn chưa chải xong, rũ xuống trước trán. Bên thái dương có một tầng mồ hôi, giống như là mồ hôi lạnh.

Người này và Phùng gia công tử mà Mạnh Lan Đình gặp lần đầu tiên có bộ dáng hoàn toàn khác nhau. Cô không còn nhìn thấy nửa phần ương ngạnh trên mặt anh nữa.

Đáy mắt anh phủ một tầng tơ máu nhàn nhạt, đôi mắt âm trầm nhìn về phía Mạnh Lan Đình.

Lúc hai người nhìn nhau thì trong đáy mắt anh xẹt qua một tia ảo ão chật vật.

“Tâm tình không tốt! Muốn trách thì trách chính cô ta không may thôi.” Phùng Khác Chi giống như rít qua kẽ răng mà nói.

“Cái gì?!” Lão Phùng tức đến bốc khói rồi. “Lan Đình, cháu không cần cầu tình cho nó nữa! Hôm nay ta sẽ đánh chết nó cho xong việc!”

Ông vọt đến, lại vung roi lên. Lần này ông không đánh sau lưng nữa mà trực tiếp đánh xuống đầu anh.

Phùng Khác Chi thẳng tắp đứng đó, không hề né tránh. Trên gò má, cổ và bả vai anh lập tức xuất hiện một vết roi thật sâu, tứa máu.

“Lão gia, không cần ——” Ngoài cửa truyền đến tiếng người hầu hít một ngụm khí lạnh cùng với tiếng đau khổ cầu xin.

Đúng lúc này tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Phùng lão gia giật dây điện thoại ra, sau đó xoay người vung roi lên.

“Bá phụ, đừng đánh nữa!” Mạnh Lan Đình làm gì đã gặp qua chuyện này nên sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Phùng lão gia sở dĩ nổi giận như vậy là vì thất vọng với con trai nhưng cũng do áy náy với mình. Tất nhiên cô cũng chán ghét Phùng Khác Chi nhưng không muốn vì mái tóc của mình mà khiến hai cha con họ xung đột tới trình độ này.

Cô vội vàng đẩy cái roi trong tay Phùng lão gia ra. Roi đánh vào hư không nhưng vì lực đạo quá lớn nên đuôi roi không nghiêng lệch mà vụt một phát lên tay của Mạnh Lan Đình.

Trong nháy mắt cô cảm thấy mu bàn tay nóng rát đau đớn. Mạnh Lan Đình kinh hô một tiếng, theo bản năng mà giơ tay lên che lại chỗ vừa bị đánh.

Phùng Khác Chi nhanh chóng quay đầu, tầm mắt rơi xuống tay cô, lại đông cứng ở đó. Lão Phùng cũng cả kinh, ý thức được chính mình vừa ngộ thương Mạnh Lan Đình thì vội vàng dừng roi.

“Lan Đình, cháu thế nào?”

Mạnh Lan Đình nhịn đau đớn, lắc lắc đầu nói: “Bá phụ, bác hiểu lầm anh ấy rồi. Lúc ấy cháu tình nguyện bán, Phùng công tử còn cho cháu một khoản tiền, còn là đô la nữa. Số tiền kia đừng nói là một mái tóc, thậm chí đủ mua một cái nhà. Sao cháu có thể trách anh ấy? Không tin bác có thể hỏi lão Diêm.”

Lão Diêm rốt cuộc cũng phản ứng lại, nhìn Mạnh Lan Đình, nhận được ám chỉ của cô thì vội cuống quít gật đầu: “Phải, phải! Mạnh tiểu thư nói rất đúng! Cửu công tử đã trả cho Mạnh tiểu thư một số tiền lớn, còn Mạnh tiểu thư cũng nguyện ý bán!”

Tầm mắt của Phùng Khác Chi chậm rãi chuyển từ mu bàn tay bị roi đánh của Mạnh Lan Đình lên trên. Chật vật trong đáy mắt anh càng thêm dày đặc.

“Không cần cô thay tôi ——” Anh giống như thẹn quá thành giận nên bỗng nhiên mở miệng.

“Phùng công tử!” Mạnh Lan Đình nhanh chóng đánh gãy lời anh, ánh mắt chuyển sang nhìn anh.

“Chỉ là một mái tóc thôi. Tôi đã nói tôi nguyện ý bán, anh nguyện ý mua, cũng không phải việc gì lớn. Anh cứ để bá phụ tức giận đến như thế sao? Đối với anh cũng có chỗ tốt gì?”

Phùng Khác Chi không nói chuyện nữa, thần sắc có chút cứng đờ.

Thư phòng lại an tĩnh xuống.

Mạnh Lan Đình xoay người, lấy cây roi từ trong tay Phùng lão gia, đặt sang một bên: “Bá phụ, bác cũng đi nghỉ ngơi đi.” Cô ôn nhu khuyên nhủ.

Lão Phùng nhìn Mạnh Lan Đình rồi lại nhìn con trai, rồi lại nhìn Mạnh Lan Đình. Ông cứ thế nhìn cô một lát mới nói: “Mau bôi thuốc lên tay đi.”

Ông thấp giọng dặn dò người hầu rồi giống như mất hết sức lực mà chậm rãi xoay người, bước đi trầm trọng ra khỏi thư phòng.

……

Rất nhanh bác sĩ được gọi đến để xử lý vết thương cho Phùng Khác Chi. Ước chừng nửa giờ sau, mấy cô chị của Phùng gia đã nghe tin nên lần lượt chạy đến. Sau khi an ủi cha già đang mệt mỏi thì mới xoay người đi nhìn em trai. Thấy vai và lưng anh và cả mặt bị quất đến chồng chất vết thương thì bọn họ không kìm được nước mắt. Mấy chị em không ngừng lau nước mắt, vừa đau lòng em trai vừa oán giận cha xuống tay quá nặng. Nhưng bọn họ cũng hận sắt không thành thép, trách cứ em trai quật cường, tính tình ương ngạnh.

Sắc mặt Phùng Khác Chi tái nhợt, đôi môi mím chặt tùy ý để các chị vây quanh ta một câu ngươi một câu, còn anh không rên một tiếng.

Sau khi sự tình bình ổn, Mạnh Lan Đình trở về phòng ngay. Lúc này cô đang dùng túi đá chườm lên bàn tay vừa nãy bị ngộ thương.

Đúng lúc mu bàn tay bị cái túi chườm đè nặng thì tiếng đập cửa truyền tới. A Hồng ở ngoài cửa nói: “Mạnh tiểu thư, đại cô nãi nãi mời cô đến phòng khách.”

Mạnh Lan Đình buông túi chườm đá, đi vào phòng khách.

Mấy chị em Phùng gia đều ở nơi đó mà nghị luận sôi nổi. Mấy người vẫn còn đỏ mắt, khóe mắt mang theo vệt nước mắt. Vừa nhìn thấy Mạnh Lan Đình bọn họ lại sôi nổi đi đến hỏi thăm thương thế trên tay cô.

Phùng Lệnh Nghi để Mạnh Lan Đình ngồi xuống bên người, tầm mắt rơi xuống tay cô, rồi lại nâng cái tay đó lên, cẩn thận mà nhìn thoáng qua. Tuy chỉ là bị ngộ thương nhưng cây roi vẫn để lại trên làn da non mịn của cô một vết máu đỏ tươi. Hơn nữa chỗ vết thương đã bắt đầu hơi sưng to. Mặc dù chườm đá lên nhưng cô vẫn thấy có chút đau đớn.

“Lan Đình, tay em rất đau phải không?” Phùng Lệnh Nghi ôn nhu hỏi.

“Bác sĩ đã cho thuốc cùng với túi chườm để đắp qua, cũng không quá đau nữa.” Mạnh Lan Đình nói.

Phùng Lệnh Nghi nhẹ nhàng cầm tay cô: “Sự tình chị đều đã biết, hôm nay muốn cảm ơn em. Vừa rồi Tiểu Nhị gọi điện thoại tới cũng cố ý muốn chị chuyển lời nói chị ấy cũng rất cảm ơn em.”

Mạnh Lan Đình rút về tay, nói: “Sự tình vì em mà xảy ra, phu nhân không trách là tốt rồi, em cũng không làm cái gì hết.”

Phùng Lệnh Nghi nói: “Vừa rồi chị có hỏi Tiểu Cửu vì sao lại cắt tóc của em, nó không nói nhưng chị đoán, hẳn là vì……”

“Chị cả!” Một giọng nói bỗng vang lên từ phía cầu thang, đánh gãy lời Phùng Lệnh Nghi nói. Mạnh Lan Đình ngẩng đầu thấy Phùng Khác Chi đã mặc quần áo, đang đứng ở đầu cầu thang tầng hai, từ trên cao mà nhìn xuống mọi người trong phòng khách.

“Chị cả, các chị, mọi người đều có việc, nếu đã thăm cha rồi thì mời đi về đi, em không sao hết!”

Phùng Lệnh Nghi nhìn về phía em trai, chần chờ một lúc rồi mới nhìn Mạnh Lan Đình, sửa miệng ôn nhu nói: “Lan Đình, cha nói ngày mai em về Thượng Hải. Sau này nếu em có việc thì cứ gọi điện thoại cho chị nhé.”

Sau đó Phùng Lệnh Nghi kêu người hầu mang giấy bút tới, viết xuống một dãy số điện thoại đưa cho Mạnh Lan Đình: “Đây là số nhà riêng của chị. Mặc dù chị không phải lúc nào cũng ở đó nhưng nếu có việc thì em cứ nhắn lại là được.”

Mạnh Lan Đình vội vàng đưa hai tay đón lấy sau đó đứng dậy, cung kính nói lời cảm tạ.

Phùng Lệnh Nghi mỉm cười, hơi hơi gật gật đầu đáp: “Tay em không tiện, chắc vẫn còn đau, đi nghỉ ngơi đi.”

Mạnh Lan Đình lên cầu thang, đi qua bên người Phùng Khác Chi đang đứng đó. Cô cũng không nhìn anh, càng không thèm dừng bước.

Một đêm không có việc gì, buổi sáng hôm sau, bởi vì Hề Tùng Chu đã hẹn 7 giờ rưỡi tới nên Mạnh Lan Đình sớm đã thức dậy, chào từ biệt Phùng lão gia.

Phùng lão gia cũng đã thức, cùng Mạnh Lan Đình ăn cơm sán. Còn Phùng Khác Chi không thấy xuất hiện.

Má Phùng giống như lo lắng Phùng lão gia tức giận nên ở một bên nhỏ giọng nói: “Lão gia, miệng vết thương trên lưng tiểu thiếu gia sưng lợi hại, vừa động đã đau. Tối hôm qua cậu ấy chỉ có thể nằm sấp mà ngủ, một đêm cũng không ngủ ngon, mới vừa rồi mới ngủ được. Cậu ấy không phải cố ý không tới ăn cơm sáng đâu.”

Mạnh Lan Đình lặng lẽ nhìn Phùng lão gia. Sắc mặt ông âm trầm nhưng cũng không nói gì, chỉ nhìn về phía cô nở nụ cười, lại bảo cô ăn nhiều chút.

Cơm sáng vừa ăn xong không lâu thì Hề Tùng Chu đã đúng giờ đến. Mạnh Lan Đình chỉ mang theo hành lý đơn giản, còn những đồ còn lại thì Phùng lão gia đã phân phó người đóng gói lại rồi sau hai ngày sẽ gửi cho cô.

Mạnh Lan Đình khom lưng chào từ biệt Phùng lão gia, cảm tạ ông mấy ngày nay đã chăm sóc cô. Phùng lão gia mỉm cười gật đầu, dặn dò cô nhớ rõ có rảnh phải thường về thăm mình.

“Vậy cháu sẽ đưa Mạnh tiểu thư đi. Phùng lão xin dừng bước.” Hề Tùng Chu thay Mạnh Lan Đình bê rương hành lý, rồi cùng cô đi đến bên ô tô.

Má Phùng, A Hồng cùng lão Diêm và mọi người đồng loạt tiễn Mạnh Lan Đình, khom người cúi chào.

“Mạnh tiểu thư, lên xe đi.” Hề Tùng Chu thay cô mở cửa xe, cười nói.

Mạnh Lan Đình cảm ơn anh, lúc lên xe cô vô ý quay đầu lại thấy ở xa xa, trên ban công lầu hai có một người. Chính là Phùng Khác Chi, cũng không biết anh đứng ở nơi đó từ khi nào nhưng giống như anh đang nhìn về phía này.

Mạnh Lan Đình nao nao, còn chưa phản ứng lại thì đã thấy anh xoay người, hai tay đút túi quần, chậm rì rì mà lung lay đi vào, bóng dáng nhanh đã biến mất.

Mạnh Lan Đình quay đầu, khom lưng lên xe. Hề Tùng Chu giúp cô đóng cửa xe, bản thân cũng đi lên, khởi động xe rồi lái ra khỏi cửa, xuống núi rời đi.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Tư 2019
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  
error: Content is protected !!