Thẩm Châu Hi trợn tròn mắt nhịn qua một đêm, lúc bóng đêm ở phía đông hơi nhạt đi, sáng sớm mang tới cảm giác an toàn mới khiến mệt mỏi dâng lên. Nàng chớp chớp mắt mơ màng chuẩn bị ngủ thì một cái dây thừng màu đen buông
Continue ReadingChân đất – Chương 255
Ý thức của Thẩm Châu Hi chìm nổi trong bóng đêm, những con sóng vô hình ôn nhu bao lấy nàng giống như khi còn nhỏ mẫu phi ôm nàng vào lòng. Mẫu phi, mẫu phi đang ở đâu? Trong lúc mơ màng nàng nghĩ tới điều này và lại
Continue ReadingChân đất – Chương 254
“Giá!” “Giá!” Trên con đường núi hẹp nhỏ uốn lượn hai con ngựa đang phóng nhanh. Thẩm Châu Hi cố nén sợ hãi mà kẹp chặt bụng con ngựa đang cưỡi, nửa người trên kề sát lưng ngựa cho đỡ xóc nảy. Bên cạnh là Bạch Nhung Linh thân hình
Continue ReadingChân đất – Chương 253
Ngày sắp sáng nhưng mặt trăng vẫn chưa lặn hẳn. Mảnh trăng ảm đạm như ẩn như hiện treo phía chân trời tưới xuống sơn cốc gập ghềnh. Một đám mây mù mang theo sương sớm phiêu đãng trong không trung như một dải lụa. Sương sớm cọ qua Hạ
Continue ReadingChân đất – Chương 252
“Tín vật rời khỏi đây ở trên người ngài.” Lời Phương thị nói vẫn quanh quẩn trong đầu Thẩm Châu Hi lúc nàng về lều trại của mình. Tín vật rời đi ở trên người nàng ư? Nàng soi bóng mình trong gương đồng, nhìn khắp tất cả những gì
Continue ReadingChân đất – Chương 251
Doanh địa tối đen nghênh đón một bình minh nữa sắp tới. Chân trời xanh đen như máu bầm tràn ra ánh sáng nhàn nhạt như ẩn như hiện. Xanh đen và sắc vàng đối lập lẫn nhau, cắn xé lẫn nhau không hề nhường nhịn. Một lều trại vẫn
Continue ReadingChân đất – Chương 250
“Lý Vụ……” Sắc mặt Phương thị trắng bệch, đôi môi không chút huyết sắc run lên phun ra một câu thê lương, “Vị tiết độ sứ rơi xuống vực sâu kia……” “Là hắn.” Thẩm Châu Hi lộ vẻ mặt bi thương, nhưng nàng lại nỗ lực kìm nén ngay. Mấy
Continue ReadingChân đất – Chương 249
Mặt trời mới mọc, trời xanh trong sáng. Ánh mặt trời màu vàng như dải lụa mỏng bao vây lấy trời đất an tĩnh. Một bóng dáng thon gầy cao lớn dắt một con ngựa cái màu nâu nho nhỏ chậm rãi đi dưới bầu trời trong gió nhẹ. Phó Huyền
Continue ReadingChân đất – Chương 248
“…… Công chúa vội vã đi đâu vậy? Chẳng lẽ ngài cũng không màng đến chuyện giải độc hay sao?” Phó Huyền Mạc mở miệng hỏi. Thẩm Châu Hi trầm mặc không nói gì, ánh mắt dao động trong phòng cuối cùng dừng lại trên bàn trà. Nàng mới vừa
Continue ReadingChân đất – Chương 247
Lời Thẩm Châu Hi nói giống như sấm sét giữa đất bằng, quả thực long trời lở đất khiến mọi người ở đó đều đổi sắc mặt. “Ngươi có ý gì?” Trong đó Thẩm Tố Chương là kích động nhất, hai mắt hắn chợt sáng lóa, giống như người chết
Continue ReadingChân đất – Chương 246
“Bệ hạ muốn nghe vi thần nói cái gì?” Rượu mạnh làm không khí say mê, cũng làm rất nhiều người lộ ra tư thế khác với bình thường. Còn Phó Huyền Mạc vừa thay đổi thái độ đã ngước mắt nhìn thẳng Thẩm Tố Chương mà hỏi, không hề
Continue ReadingChân đất – Chương 245
Tối muộn hôm đó lần đầu tiên triều đình Đại Yến tổ chức đi săn sau khi gặp quốc nạn. Lần đi săn này bắt đầu bằng một buổi tiệc tối long trọng bên lửa trại. Cây đuốc lập lòe trong bóng đêm, tiếng đàn sáo liên miên không dứt.
Continue ReadingChân đất – Chương 244
Qua nửa tháng, Thẩm Châu Hi lại quay về Thọ Châu. Mùa hạ đã gần hết, mùa mưa Thẩm Châu Hi chờ đợi mãi cuối cùng cũng sắp tới. Đoàn người như một con rắn dài chậm rãi già nua đi về phía Thọ Châu mở mang. Nghĩ tới ý
Continue ReadingChân đất – Chương 243
Lúc tối muộn hôm đó đội ngũ dựng trại đóng quân rồi Thẩm Tố Chương ở trong chủ trướng truyền lệnh sửa địa điểm săn bắn thành Thọ Châu. Trong trướng lập tức vang lên tiếng xao động ồn ào. Có hai hàng ghế bên dưới ghế của đế vương,
Continue ReadingChân đất – Chương 242
“Vi thần tham kiến bệ hạ ——” Phó Huyền Mạc đứng dậy rồi bước lên trước và quỳ xuống. Thẩm Châu Hi vốn kinh ngạc quá đỗi khi nhìn thấy Thẩm Tố Chương đột ngột xuất hiện nhưng nay cũng hoàn hồn và vội quỳ xuống theo. “Mau đứng dậy,
Continue Reading