Thiếu gia – Chương 1.1

Tháng một hoa cỏ đâm chồi nảy lộc.

Gió đêm ào ào thổi qua ngọn cỏ khiến mầm non nhú ra khỏi cành, đâm thẳng ra không trung. Bầu trời tối đen đã lâu, trên con đường nhỏ trên bờ sông xa xôi này chẳng có ai qua lại, chỉ có cỏ cây lắc lư theo gió. Trong lúc đêm dài tĩnh lặng đó, một chiếc xe lừa từ nơi xa chậm rãi đi tới, bánh xe lộc cộc ma xát với con đường bùn đất, trên đó là một chút nước bùn.

Con lừa kéo xe chậm rãi tiêu sái, ngẫu nhiên còn bị mùi hoa nhiễu loạn nên không nhịn được lắc đầu, mũi phun phì phì. Mùi hoa thoang thoảng, cánh hoa trắng tinh theo gió như tuyết mùa đông thổi qua xe lừa.

Người đánh xe tự tại dựa trên vách xe, mặc dù hiện tại là đêm dài nhưng hắn không gấp không vội, không vung roi đuổi lừa mà chỉ thích ý nhìn một mảnh nước sông lấp lánh ánh trăng, thi thoảng cắn hạt hồ đào để trong hộp gỗ bên cạnh.

Hồ đào này vẫn còn vỏ, được rang với muối biển và mỡ bò, vừa thơm lại mằn mặn. Vỏ hồ đào vốn cứng, bình thường phải có dụng cụ mới đập được nhân. Hồ đào này lúc rang đã được đập một lỗ cho ngấm gia vị nhưng lúc này vẫn cần có dụng cụ để đập.

Trong hộp gỗ kia có một cái kìm sắt nhỏ để hắn đập vỏ hồ đào, nhưng nam nhân kia lại không dùng đến dụng cụ. Mỗi khi hắn cầm lấy một hạt hồ đào, hai ngón tay chỉ nhẹ nhàng sờ đã bóp vỡ vỏ hạt cứng như đá.

Hắn mặc kệ con lừa kia tự đi, ngay cả dây cương cùng không thèm nắm. Hắn thích im lặng nhàn tản thế này, nhìn gió xem mây, thưởng thức hoa xuân đầy trời, nghe tiếng nước róc rách và tiếng côn trùng ngẫu nhiên vang lên.

Trời mặc dù đã tối hẳn nhưng ánh trăng lại rất đẹp. Gần chỗ này không có người ở, một ánh đèn cũng không thấy, nhưng chính vì thế mà ánh trăng lại càng sáng tỏ hơn. Ngay cả hình dáng ngọn núi xa cũng đều rõ ràng, ngẫu nhiên hắn còn có thể thấy trong trời đêm có đàn chim di cư bay qua.

Ngày hôm đó hắn thanh nhàn biết bao.

Hắn ăn hồ đào, không vội vã mà cứ thế dựa vào vách xe để con lừa tự đi. Đang lúc hắn vươn tay lấy một quả hồ đào khác thì một cây đao mỏng như cánh ve, sáng bạc bỗng nhiên lặng yên không tiếng động kề vào cổ hắn từ phía sau. Nếu không phải hắn phát hiện kịp thời thì cái đầu này sợ là đã rớt rồi.

Đao là đao của hắn, nhưng người cầm đao lại không phải hắn. Nghiêng mắt nhìn, hắn thấy một cánh tay trắng xanh nhỏ bé.

Hai ngày trước hắn còn tự tay lau rửa bàn tay này, từng ngón tay như ngọc được hắn rửa sạch sẽ, ngay cả vết máu trong móng tay cũng được hắn dùng vải dấp nước lau kỹ. Chẳng còn cách nào, hắn cũng đang nhàn rỗi, mà vết máu dính trên bàn tay này lại quá mức chướng mắt.

Người phía sau không mở miệng, cả người không nhúc nhích cầm lấy cán đao như cán bút kia, uy hiếp không cần nói cũng hiểu.

Cấm nhúc nhích – Lời này nàng chưa nói ra nhưng hắn không phải kẻ ngốc, hắn biết rõ lúc này đừng lộn xộn mới là thượng sách. Cây đao này là nhị sư thúc đặc biệt chế tạo cho hắn nên hắn hiểu hơn ai hết nó sắc bén thế nào. Đó là chưa nói tới tay nàng kia tuy ổn, nhưng hơi thở thì không. Nữ nhân này bị trọng thương, là hắn nhặt được ở bờ sông ba ngày trước.

Lúc ấy hắn đang đi thì gặp nàng ta dập dềnh dưới mặt sông, vốn tưởng là một thi thể, đang muốn mai táng để nàng ta được mồ yên mả đẹp nhưng lúc vớt lên hắn mới phát hiện tim nàng ta còn đập.

Sau khi mang nàng lên xe, nàng ta vẫn hôn mê không ngừng, đến bây giờ mới tỉnh lại. Hoặc nàng ta vốn đã tỉnh cũng nên?

Nhìn bóng đêm phía trước, hắn nhướng mày nhếch khóe miệng nói, “Có muốn ăn không?” Giọng hắn thản nhiên, còn nhịn cười bổ sung, “Hồ đào đấy.”

Nữ nhân phía sau không trả lời, hắn chậm rãi nâng tay đưa nhân quả hồ đào mới bóc vỏ ra phía sau nhưng nàng ta cũng không đón lấy.

“Không ăn thì thôi vậy.” Hắn cười, thu tay lại, bỏ hồ đào lên miệng, tiếp tục nhìn bóng đêm phía trước, chậm rãi nhai nuốt.

Không biết qua bao lâu người phía sau mới mở miệng, “Ngươi là ai?”

Giọng nàng vang lên rất nhỏ bên tai hắn, bởi vì suy yếu, cũng bởi vì lâu lắm không mở miệng nên giọng nói có chút khàn khàn, nhưng vẫn rất dễ nghe. Có điều hắn biết rõ người có giọng nói hay không có nghĩa là người tốt, cho nên hắn vẫn không chớp mắt, ngoan ngoãn báo ra tên của mình, “Tống Ứng Thiên.”

“Ngươi làm gì?”

“Ta chỉ là một lang trung quèn chốn giang hồ.” Để nàng ta đỡ phải hỏi nhiều, hắn mở miệng khai tuốt: “Cha ta có sản nghiệp ở Động Đình, sư thúc có sản nghiệp ở Dương Châu. Mấy ngày gần đây tiểu sư muội của ta sắp thành hôn nên ta đến hỗ trợ. Mấy ngày trước ta đi qua bờ sông thấy ngươi bị thương nặng nhưng vẫn còn một hơi, căn cứ theo lương tâm thầy thuốc, ta mới đem ngươi lên xe để chăm sóc ──”

“Đủ rồi.”

Tiếng quát kia thật trong trẻo nhưng lạnh lùng. Trong nháy mắt hắn lập tức ngoan ngoãn câm miệng. Đao ở trên tay người ta đó, nên nghe lời thì tốt hơn.

Con lừa phía trước lôi kéo chiếc xe, bước chậm thong dong. Người phía sau lại vẫn nắm chặt đao nhỏ kề lên cổ hắn. Hắn có thể cảm giác được hơi thở của nàng càng càng lúc càng nhẹ và hỗn loạn, nhưng nàng vẫn cố hết sức khống chế chính mình.

Một canh giờ trước hắn mới thăm mạch cho nàng ta, hai ngày này tuy nàng ta có tốt lên một chút, nhưng mạch vẫn nhẹ đến gần như không thấy, cả người vô cùng suy yếu giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể tắt thở. Nói thật hắn hắn không nghĩ giờ phút này nàng ta có thể đứng lên đi lại được.

Nhưng dù yếu ớt, nàng ta vẫn còn sức để cứa cho hắn một nhát. Nàng ta trầm mặc một lúc lâu, ý đồ điều chỉnh hơi thở hỗn loạn của mình. Sau đó lúc con lừa rẽ qua một đoạn cong, cuối cùng nàng ta cũng mở miệng, “Quay xe lại.”

“Đi đâu?”

“Bảo quay lại thì ngươi cứ quay lại.”

Hắn vươn tay cầm lấy dây cương, thấy trong đám cây cỏ phía trước có ánh đèn dầu ẩn hiện. Cho nên cô nương này không muốn hắn tiến vào thôn trấn sao?

Cũng đúng, dù sao hắn cũng không phải thật sự muốn đi Dương Châu. Sư thúc gọi hắn tới hẳn là không có chuyện gì tốt, tám phần là muốn thao túng đám tiểu bối bọn họ bày kế hãm hại A Tĩnh. Nhưng đó là người chân chính muốn kết hôn với tiểu sư muội mà!

Nếu hiện nay hắn bị người ta uy hiếp thì việc hắn không tới Dương Châu được cũng chẳng phải lỗi của hắn. Vì thế, hắn cực kỳ cam tâm tình nguyện nắm dây cương điều khiển con lừa lông ngắn quay đầu lại. Con lừa lông ngắn mặc dù không vui nhưng cũng nhận mệnh lôi kéo xe quay lại con đường núi, dần rời xa thôn xóm phía trước.

Ánh trăng hắt bóng lên mặt nước, cánh hoa vẫn theo gió tung bay khắp nơi.

“Cô nương, nếu ngươi khát thì bên cạnh có ống trúc đựng nước đó.”

Nàng không hề động, cây đao sắc bén vẫn kề trên cổ hắn.

Hắn nhịn cười nói tiếp: “Nếu ngươi không khát thì có thể đưa ống trúc cho ta được không?”

Nàng vẫn không nhúc nhích, nhưng hơi thở càng mỏng manh hơn. Thông qua hơi thở mỏng manh của nàng, hắn biết nữ nhân phía sau cơ hồ đã dựa cả người vào thành xe, sợ là sẽ ngất bất kỳ lúc nào, nhưng nàng ta vẫn kiên trì nắm cây đao.

Hắn cho rằng nàng ta sẽ hôn mê.

Ai ngờ không hề có chuyện đó.

Một dặm hai dặm đi qua, ba dặm bốn dặm rồi mười dặm đã qua, mặt trăng ngả dần về phía tây nhưng nàng kia vẫn không mở miệng, không hề có động tĩnh gì, lưỡi đao kề bên cổ hắn lạnh như băng lúc này đã bị nhiệt độ cơ thể hắn ủ ấm. Hắn còn tưởng rằng nàng đã hôn mê, nhưng khi hắn có ý đồ xoay người lại thì lưỡi đao kia cứa qua, chỗ cổ lập tức rách một miếng, đổ máu.

Trong nháy mắt này hắn cầm lấy bàn tay cầm đao của nàng. Nàng ta đã sớm không còn sức, hắn thậm chí chẳng cần mạnh tay, chỉ cần nắm lấy đã có thể khống chế tay nàng. Dưới ánh trăng hắn quay người lại, chỉ thấy nữ nhân kia suy yếu, khuôn mặt nhỏ bị cắn xé tan nát ló ra, con ngươi đỏ ngầu nhìn chằm chằm hắn.

Mái tóc đen của nàng ta xõa tung, che khuất một nửa khuôn mặt xinh đẹp nhưng khủng bố. Tuy con ngươi nàng ta màu đen nhưng phần lòng trắng lại sung huyết đỏ ngầu, giống như sắp chảy ra máu. Bộ dạng này rõ ràng không khác gì một nữ quỷ, nếu người khác nhìn thấy thì ắt hẳn sẽ sợ tới mức ba hồn bảy vía bay mất. Nhưng mấy ngày này ở chung với nhau, hắn biết rõ nàng không phải quỷ.

Dưới ánh trăng, cả người nàng dựa vào vách xe, chỉ còn một hơi chống đỡ. Bàn tay nhỏ bé hắn cầm lạnh như băng tuyết. Hắn kéo tay nàng xuống, mà nàng cũng chẳng còn sức để phản kháng. Trong con ngươi đỏ ngầu kia càng lộ rõ sát ý lạnh băng.

Hắn không sợ hãi, thậm chí còn mỉm cười không chút khách khí lấy đi lưỡi đao nàng đang cầm trong tay.

“Cô nương, thật có lỗi, đao này là sư thúc ta làm cho, trên đó có khắc tên ta, không thể tặng cho ngươi được.” Hắn thu cây đao, cất vào ngăn kéo gỗ mà vừa nãy nàng mở ra chưa đóng lại. Vừa làm hắn vừa nói: “Nếu ngươi thích thì lần tới đi Dương Châu có thể tới lò rèn đặt một thanh. Nếu ngươi không thích Dương Châu, thì Nhạc Châu cũng có lò rèn rất tốt.”

Nàng thấy hắn cất đao, khép ngăn kéo lại thì đôi mắt sung huyết híp lại. Hắn không liếc nàng, một tay cầm lấy ống trúc, lại lấy từ ngăn kéo bên người ra chén uống nước, rót một chén rồi nhét vào bàn tay nhỏ mình đang nắm.

“Uống nước đi.” Hắn cười meo meo nói: “Nước này cực kỳ ngọt lành, uống rất ngon.”

Nàng không nhúc nhích, không còn khí lực để động, nếu không có tay hắn nắm lấy tay nàng thì sợ là nàng cũng chẳng cầm được chén nước kia. Hắn biết thế nên giúp nàng cầm chén giơ lên, để chén nước kia tới gần đôi môi khô nứt của nàng.

Nhưng nàng không há mồm, chỉ lạnh lùng trừng mắt với hắn.

“Cô nương, ” hắn thấy thế thì cười cười nói: “Nếu ngươi không khát thì nước này ta không khách khí nhé.”

Nàng vẫn không há mồm. Hắn cũng không giận, chỉ cầm lại chén nước trong tay nàng tự uống.

Đôi mắt nàng lạnh hơn, khóe mắt co rút một chút. Hắn lại tự rót cho mình một chén nước khác. Hắn biết nàng rất khát, không thể không khát. Nàng hôn mê nhiều ngày như thế toàn là do hắn đút đồ ăn thức uống nhưng đó dù sao cũng không phải tự chủ động ăn cơm. Lúc này e là nàng ta vừa đói vừa khát, nhưng không chịu ăn uống chắc là vì sợ hắn hạ độc.

Hắn lại uống một chén rồi một chén sau đó mới buông chén ra cười nói: “Ta thấy đêm cũng đã sâu, nếu cứ tiếp tục thế này thì con lừa của ta không chịu nổi đâu. Để nó nghỉ ngơi một lát, chúng ta dừng xe ở ven đường phía trước nghỉ tạm nhé.”

Nam nhân kia đã xuống xe đi nhặt củi lửa còn nàng thì tiếp tục ngồi yên dựa vào vách xe, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa.

Nàng biết kẻ này là người chứ không phải yêu, nhưng nàng cũng biết con người chẳng tốt hơn yêu quái bao nhiêu, nếu không phải tham lam sắc đẹp của nàng thì cũng là tiền tài, hoặc lấy nàng ra để đổi lấy tiền tài. Lòng người cực kỳ tham lam và ác độc, trong nháy mắt bọn họ có thể bán đứng nàng.

Nàng nghiêng đầu nhìn tay phải bị cắn cụt thì đáy lòng cười lạnh. Mặc dù nàng tàn tạ nhưng với những kẻ đó mà nói thì cũng không kém. Có vài kẻ biến thái quả thực có hứng thú với những nữ nhân tàn tật.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Chín 2019
H B T N S B C
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  
error: Alert: Content is protected !!