Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 60

Trong lúc cả nước đều vì kỳ thi đại học mà vô cùng khẩn trương thì gia đình Bùi Hạo Bân nghênh đón một sinh mệnh mới.

Tào Lị là mẹ tròn con vuông sinh đứa nhỏ. Bùi Hạo Bân nhìn đứa con trai mới sinh, thật lâu không nói lời nào.

Đứa nhỏ vẫn nằm trong tã lót, ngày Bùi Xuyên thi đại học thì đứa trẻ mới được nửa tháng. Khuôn mặt hắn vừa mềm vừa nhỏ, nhẹ nhàng như một đám mây.

Bùi Hạo Bân ngơ ngẩn nhìn đứa nhỏ đang say ngủ, lại nhớ tới bộ dạng lúc mới sinh của Bùi Xuyên 19 năm trước. Đó là lần đầu tiên ông ta làm ba, ông ta đã chờ mong đứa trẻ kia ra đời như thế nào. Từ khi thai bắt đầu động, ông ta thường ghé vào trên bụng Tưởng Văn Quyên nghe đứa nhỏ đá vào bụng mẹ.

Năm đó Bùi Hạo Bân hơn hai mươi tuổi, vì sinh mệnh mới này mà ngày nào đi làm ông ta cũng cười vui vẻ. Nếu có người hỏi, ông ta liền ưỡn ngực nói: “Quyên Nhi sắp sinh rồi, tôi phải là tấm gương tốt nhất cho đứa nhỏ.”

Năm ấy Bùi Xuyên được sinh ra, Bùi gia lúc đó cũng đã có chút gia sản nhưng ngày qua vẫn không tốt được như bây giờ. Bùi Hạo Bân đã giặt tã cho hắn, cũng giống bao ông bố nhiệt tình vui vẻ trên đời này yêu thương mà quý trọng đứa nhỏ của mình.

Sau đó Bùi Xuyên sinh ra.

Cũng chỉ có một nắm nhỏ nhỏ thế này, lần đầu tiên Bùi Hạo Bân dùng ngón tay để gần nắm tay nhỏ của hắn, đứa nhỏ vậy mà đã cầm lấy tay ông ta.

Bùi Hạo Bân kích động đến đỏ bừng cả mặt.

Khi đó Bùi Hạo Bân khí phách hăng hái, ông ta cũng yêu Tưởng Văn Quyên. Cuộc sống vợ chồng tốt đẹp, hai người đều phấn đấu vì ngày mai, trong lòng họ là ngập tràn kỳ vọng. Bùi Hạo Bân cũng làm đúng theo lời hứa của mình, bỏ ra tâm huyết làm một hình cảnh thật tốt, mà sau đó quả thực ông ta cũng làm được.

Vụ án mười mấy năm trước không biết đã giải cứu bao nhiêu người.

Nhưng đứa nhỏ của ông thì lại bị hủy hoại.

Tưởng Văn Quyên có thể thống khổ phát tiết mà khóc thút thít, nhưng Bùi Hạo Bân lần đầu tiên bị hoang mang về cuộc đời mình.

Tưởng Văn Quyên sợ hãi nhìn thấy phần chân bị cụt của con trai, và ông ta cũng sợ, thậm chí còn tuyệt vọng.

Đó là ký ức đời này ông ta sẽ không quên được, rất nhiều năm sau nhớ lại cũng sẽ vẫn run rẩy. Có đôi khi Bùi Hạo Bân cảm thấy cuộc đời như một giấc mộng, nếu Bùi Xuyên không sinh ra thì tốt rồi. Hoặc là ngày đó người bị chặt đứt chân là mình cũng được.

Nhưng mọi thứ đều không thể quay về nữa. Vì thế ông ta sợ hãi có thêm một đứa con khác. Nhưng cố tình vào năm 2009 đó, em trai Bùi Xuyên ra đời.

Đó là một đứa nhỏ khỏe mạnh.

Khỏe mạnh giống hắn…… Giống Bùi Xuyên lúc mới sinh, giống Bùi Xuyên lúc mới đến thế giới này.

~

Ngày 6 tháng 8 thi đại học kết thúc, có người vui mừng, có người sầu lo.

Thùng rác chất đầy bài thi, máy bay giấy của thời thanh xuân từ khu nhà này bay đến khu nhà khác.

Trần Phỉ Phỉ và Dương Gia đang ở trong phòng ngủ thu dọn đồ vật, chờ có kết quả thi đại học rồi sẽ có một bữa liên quan cảm ơn thầy cô. Trần Phỉ Phỉ vừa thu dọn đồ đạc vừa nói: “Dương Gia, lúc trước mình không quá thích cậu, hiện tại mới phát hiện cậu cũng không tệ lắm.”

Dương Gia dỗi nói: “Hiện tại cậu mới biết sự thật này sao?”

Trần Phỉ Phỉ hắc hắc cười: “Cuối cùng cũng thi xong rồi, thật là vui vẻ!”

Không ai hỏi người khác thi thế nào, bởi vì sau khi thi xong đáp án tiêu chuẩn của mỗi môn đều được thông báo. Bạn học nào có trí nhớ tốt thì đều có thể đánh giá được điểm của mình.

Bối Dao làm bài không tốt lắm.

Vào ngày 8 tháng 6 đó, vừa vặn là ngày cô bị kinh nguyệt. Vì vậy cô đau bụng cả buổi sáng, cuối cùng cắn răng viết xong thì cũng đã đau đến khuôn mặt nhỏ trắng bệch.

Mà buổi sáng là thi tiếng Anh, trong lúc hoảng hốt, cô làm bài nghe không tốt lắm.

Cuộc đời luôn tràn ngập rất nhiều điều thấp thỏm ngoài ý muốn như thế đó.

Trước khi công bố thành tích, Bối Dao không nhịn được mà gọi điện cho Bùi Xuyên: “Bùi Xuyên, em hơi sợ, bài tiếng Anh em thi không tốt, em sợ em không đậu B đại.”

Thiếu niên ở đầu giây bên kia cất giọng khàn khàn: “Không sao, Dao Dao, không sợ. Em đi học ở đâu thì anh sẽ đến đó, được không?”

Giọng hắn ôn nhu, khiến cô nghe được thì mắt cũng ngấn lệ: “Không được, em không muốn làm gánh nặng của anh.”

Hắn cười: “Dao Dao không phải là gánh nặng mà là niềm kiêu ngạo của anh.”

Bối Dao còn quan tâm một vấn đề: “Anh thi tốt không?”

Bùi Xuyên tự nhiên sẽ không nói dối cô: “Khá tốt.”

Bối Dao nghiêm túc nghĩ nghĩ: “Bùi Xuyên, nếu thành tích của anh cao hơn em nhiều thì anh cứ đến đại học tốt nhất đi. Cùng lắm thì chúng ta … sẽ yêu xa trong bốn năm vậy.”

Hắn nghe cô gái ngốc nhà mình quy hoạch tương lai thì nhẹ nhàng cong cong môi.

Cô nói: “Em nói thật đó, nếu anh vì em mà học trường thấp hơn điểm thì cả đời này em sẽ thiếu anh một trường đại học tốt.”

Bùi Xuyên nghe tiếng nói ngọt ngào của thiếu nữ, hắn đẩy cửa sổ, nhìn về hướng nhà cô. Bầu trời thật cao và xanh.

Bùi Xuyên nói: “Dao Dao, một người đàn ông tốt sẽ không để cô gái của mình phải chờ hắn một năm lại một năm.” Hắn nhìn chim bay ngoài cửa sổ, đôi mắt đen nhánh, “Nếu đã thích em thì không nên bỏ rơi em, dù núi đao biển lửa cũng phải cõng em đi qua.”

Lời hắn giống như đang dạy cô, lại càng giống như đang nói lời âu yếm.

Cô chống cằm, nhìn tường vi trước cửa sổ, nhịn không được cười: “Giống như anh sao?”

Hắn nhấp môi.

Không phải hắn, hắn không có hai chân, hắn còn không cõng cô đi nổi 10 mét.

~

Hôm công bố thành tích thi đại học là ngày 23 tháng 6, cả nước đều tràn ngập bầu không khí khẩn trương.

Bối Dao đầu tiên nói với Triệu Chi Lan là lần này mình làm bài không tốt, để Triệu Chi Lan và Bối Lập Tài không cần quá kỳ vọng.

Mấy ngày nay Triệu Chi Lan xem tin tức về việc học sinh thi không tốt mà nhảy lầu thì tâm cũng hoảng hốt. Bà nói với Bối Dao: “Mẹ nói cho con, thành tích chỉ là một phần rất nhỏ trong sinh mệnh, học tốt thì chính là dệt hoa trên gấm, nếu không tốt thì cũng không ảnh hưởng đến toàn cục. Chỉ cần con khỏe mạnh vui vẻ thì ba mẹ đã vui mừng rồi.”

Bối Dao cười gật gật đầu.

Vì thế lúc này đổi lại ba mẹ cô mới là những người khẩn trương hồi hộp.

Lúc Bối Dao nhận được thành tích thì trong nháy mắt sung sướng vô cùng. Điểm so với cô dự đoán thì cao hơn rất nhiều, rốt cuộc cũng không bõ công cô khổ học mười mấy năm. Bối Dao hoan hô một tiếng, với thành tích này hẳn là có thể học B đại rồi!

Điểm tiếng Anh của cô không cao lắm còn những môn khác thì lại rất tốt. Lần đầu tiên Bối Dao cảm tạ vì bản thân đã nỗ lực rất nhiều, luôn dốc toàn lực không lùi bước. Cho dù kết quả cuối cùng không tốt thì so với trước kia cũng là cao hơn nhiều rồi.

Cô không phải gánh nặng của Bùi Xuyên!

Hôm thành tích cả nước được thống kê ra. Triệu Chi Lan đắm chìm trong niềm vui con gái thi tốt, nhưng vừa nhìn thấy bảng thống kê thì đã sợ ngây người.

“Cái gì? Ông xã, nhìn xem Trạng Nguyên của thành phố chúng ta là ai này?”

Bối Lập Tài cũng thò đầu lại, vừa thấy cũng sợ ngây người: “Bùi Xuyên!”

Năm 2009, Trạng Nguyên của kỳ thi đại học chính là Bùi Xuyên.

Mùa hè năm này, truyền thông sôi nổi hẹn phỏng vấn vị Trạng Nguyên này. Bọn họ cũng đều biết về thân thế bất hạnh của hắn, nhưng đứa nhỏ bất hạnh này lớn lên lại trở thành Trạng Nguyên kỳ thi đại học của thành phố C.

Là đứng đầu toàn thành phố đó!

Lúc bảng vàng được dán lên thì bên trên là tên Bùi Xuyên đứng thứ nhất. Trên bảng vàng ở cổng Tam Trung là thành tích đầy kiêu ngạo của hắn. Ánh mắt Kim Tử Dương lúc nhìn thấy tên hắn thì cũng cảm thấy như đang mơ.

“Không phải đâu! Con mẹ nó, Xuyên ca đúng là trâu bò quá thể!”

Trạng Nguyên Bùi Xuyên, đạt điểm tối đa các môn khoa học tự nhiên, khiến mọi người trong trường đều tung hoa chúc mừng hắn. Mọi trường đại học tốt nhất trong cả nước đều mời chào, hắn có thể tùy ý vào trường nào cũng được. Bùi Xuyên thậm chí còn nhận được thư mời của một trường đại học danh tiếng nước ngoài.

Nhưng hắn lại để nó vào trong ngăn kéo khóa lại, nghiêm túc viết lên trên tờ kê khai nguyện vọng vào đại học: Nguyện vọng 1 – B đại.

Chuyên ngành thì mặc kệ là điện tử, khoa học kỹ thuật hay cơ khí, máy tính hắn cũng đều có thể khống chế.

Mùa thu ba năm trước đây, hắn lừa cô gái nhỏ của hắn khiến cô hoảng sợ, buồn bã. Bọn họ suýt nữa là bỏ lỡ nhau ba năm. Ba năm sau hắn đáp ứng cô nhất định sẽ cùng cô học chung một trường đại học.

~

Sau khi nhận được kết quả thi đại học, mọi người lục tục cử hành liên hoan cảm tạ thầy cô. Mà thật khéo là lớp 9 của Tam Trung và lớp 6 của Lục Trung đều tổ chức ở cùng một nhà hàng. Trong buổi liên hoan, Ngô Mạt không tới. Nghe nói cô ta thi thật sự kém nên tính toán thi lại một năm. Hai ba năm rối rắm trong chuyện tình ái, chưa bao giờ cô ta nỗ lực trả giá nửa phần cho việc học tập, bây giờ thi không tốt mới tỉnh ngộ hối hận.

Chủ nhiệm Lý Phương Quần rất vui vẻ, năm nay lớp bọn họ có số lượng học sinh thi đậu cao hơn so với dự đoán. Học sinh có tiền đồ thì cô giáo cũng mỹ mãn.

“Cô, hôm nay có thể uống rượu không?”

Lý Phương Quần hùng hổ nói: “Hôm nay không được, hôm nay mấy đứa vẫn là học trò của cô, kính rượu cho cô thì dùng nước ngọt là được, tất cả mọi người đều sẽ không để ý.”

Đám học sinh “Thiết” một tiếng thật dài. Quả nhiên từng ấy năm qua đi thì cô Lý vẫn thích giảng đạo như cũ.

Lý Phương Quần gõ gõ cái bàn: “Các bạn học! Thi đại học không phải là điểm đích của các em, mà là mở đầu cho một thời kỳ mới, một cuộc đời phong phú có giá trị. Mặc kệ tương lai các em đi học ở đâu thì cô đều mong các em đừng ham vui chơi trước mắt, cần nỗ lực phấn đấu, không ngừng đi về phía trước để nhìn thế giới càng lớn hơn.”

Nhìn bộ dạng bọn học sinh nghe không vào thì cô Lý bất đắc dĩ nói: “Thật là……” Sau đó bà lại cười, đúng là thanh xuân không chút cố kỵ.

Rốt cuộc bọn họ tuổi trẻ, vĩnh viễn sẽ không hiểu những đạo lý mà chỉ có khi già rồi mới hiểu. Bà năm đó không phải cũng thế sao?

Thành thị đèn đuốc rực rỡ. Một thành phố nhỏ như thành phố C thì đến ánh đèn cũng ôn nhu.

Ở một căn phòng khác là mấy người Kim Tử Dương. Bọn họ tất nhiên là uống rượu, giáo viên cũng không quản được. Quý Vĩ vừa lau kính vừa khóc, cả mặt là nước mắt.

Kim Tử Dương trêu hắn nói: “Được rồi, Viagra, đàn ông khóc như đàn bà làm gì.”

Quý Vĩ nói: “Cậu thì biết cái gì! Cậu biết cái gì chứ?”

“Được rồi, tôi không hiểu.”

Trịnh Hàng cũng dở khóc dở cười: “Nếu cậu thật sự muốn xuất ngoại thì trực tiếp nói với ba cậu một tiếng là được mà.”

Quý Vĩ lắc đầu: “Cái đó không giống nhau, tôi tự mình thi đậu cùng với việc tìm qua hệ đến đó dự thính không giống mà.”

Kim Tử Dương không thể lý giải nổi vì sao lại khác nhau, đám thương nhân như bọn họ chỉ coi trọng kết quả cùng lợi ích. Chỉ cần kết quả tốt thì quá trình thế nào cũng được, không có gì khác nhau cả.

Nhưng mà tình cách Quý Vĩ ôn hòa lại cố chấp nhất.

Bùi Xuyên nói: “Quý Vĩ, lại học lại một năm đi.”

Quý Vĩ nhìn về phía hắn: “Xuyên ca……”

Bùi Xuyên gật gật đầu: “Vì yêu thích thật sự mà cố gắng vài năm cũng không lãng phí.”

Quý Vĩ đỏ mắt gật gật đầu: “Sang năm! Sang năm em nhất định sẽ thi đậu Cambridge.”

Kim Tử Dương: “…… Thôi đi, cậu mà muốn thi cái gì mà ‘trong nhà ngồi xổm’ thì còn kém nhiều lắm.”

Quý Vĩ tức giận đến mặt đỏ bừng.

Nhưng mà cuối cùng trước khi tàn cuộc, Kim Tử Dương cảm khái mà vỗ vỗ bả vai Quý Vĩ nói: “Vĩ à, mấy đứa bọn tôi chỉ có cậu là có mộng tưởng. Đừng nói, có đôi khi bọn tôi hâm mộ cậu chết đi được. Muốn biết mộng tưởng có cái mùi vị gì mà không được. Cố lên, tôi tin cậu sẽ thi đậu Cambridge.”

Kim Tử Dương và Trịnh Hàng tương lai đều phải đi con đường giống nhau, nhờ quan hệ mà vào một trường nào đó học kinh tế, về sau tốt nghiệp đến công ty nhà mình làm việc.

Trịnh Hàng nói: “Có đôi khi tôi cảm thấy đàn ông không cần sống quá lâu. Chỉ cần có sự nghiệp, có cô gái mà họ thích, tan tầm vợ con chờ ở nhà, sau đó rúc vào ổ chăn ấm áp là được. Lúc không cần nỗ lực thì thả lỏng, thả lỏng xong rồi lại cảm thấy hư không. Đám người trong lớp học từng nỗ lực nhiều, mặc kệ bây giờ là cười hay khóc thì ít nhất cũng có cảm xúc chân thật. Chúng ta lại không từng trả giá cho cái gì, đến cười hay khóc cũng không làm được.”

Bùi Xuyên nói: “Đầu óc cuối cùng vẫn thanh tỉnh, cũng không muộn.”

Trịnh Hàng cười khổ.

Bùi Xuyên nhàn nhạt nói: “Khởi điểm so với người khác cao hơn, làm cái gì cũng dễ dàng, đầu óc lại tỉnh táo thì thế nào cũng sẽ không kém.”

“Xuyên ca, uống một chén đi, chúc tương lai tiền đồ như gấm!”

Mấy thiếu niên lại chạm cốc.

Bùi Xuyên uống xong một ly này, nhìn bộ dạng bọn họ cũng đã thành thục hơn trước. Ba năm hóa ra lại nhanh như vậy, khiến mỗi người bị mài giũa thành góc cạnh rõ ràng.

Lần đầu tiên hắn tin tưởng vào tình bạn.

~

Bối Dao không nghĩ tới sau buổi tiệc liên hoan lớp lại có người tỏ tình với mình. Là một nam sinh cùng lớp với cô.

Hắn rất khẩn trương, hiển nhiên cũng là lần đầu tiên tỏ tình với người khác. Đám Dương Gia thì cười xấu hổ bỏ đi.

Nam sinh lấy hết can đảm nói: “Bạn học Bối Dao, mình thích cậu lâu lắm rồi. Mình biết cậu rất nỗ lực học tập vì thế chỉ dám nói với cậu sau khi tốt nghiệp, xin hỏi cậu có nguyện ý cho mình một cơ hội không?”

Bối Dao từng nhận được rất nhiều thư tình, nhưng hiếm khi được người ta tỏ tình trực tiếp. Cô lắc đầu: “Thực xin lỗi.”

Ánh đèn lay động, cô thấy bên kia đường có một người đang đứng, đôi mắt đen láy nhìn mình.

Hắn chắc đã uống rượu, cứ đứng cách một con đường mà nhìn cô.

Chỉ cách vài bước nhưng Bùi Xuyên lẳng lặng nhìn người khác biểu đạt tình cảm đối với cô. Nam sinh kia rõ ràng vô cùng khẩn trương, đến việc có “Người ngoài” đang xem cũng không biết.

Nam sinh thực kích động nói: “Mình…… Mình cũng đã rất nỗ lực, năm nay mình thi không tồi, cậu muốn đi đâu học thì mình sẽ đi cùng, nếu cậu có thể làm bạn gái mình thì mình sẽ đối xử với cậu thật tốt.”

Bối Dao cắn môi, cô chỉ nhìn Bùi Xuyên ở bên đường đối diện. Cô yêu cầu Bùi Xuyên chủ động thừa nhận địa vị của hắn.

Bùi trứng thối, nếu còn không đến thì bạn gái anh sẽ không có nữa đâu!

Bùi Xuyên nói với chính mình hắn không thể đi. Hắn ngăn cản được nhất thời, nhưng không thể ngăn cản, chậm trễ cô cả đời.

Nhưng dưới ánh đèn, đôi mắt lấp lánh của thiếu nữ chỉ nhìn hắn. Thế giới xung quanh đều trầm mặc an tĩnh.

Trước khi nam sinh kia duỗi tay kéo Bối Dao, hắn đã bước đến, chắn trước người cô. Hắn nắm cổ tay nam sinh kia hất ra.

Bùi Xuyên luyện quyền anh, cơ bắp rắn chắc, nam sinh bị hắn nắm một cái thì tay cũng đỏ lên. Nam sinh kinh ngạc mà nhìn Bùi Xuyên còn Bùi Xuyên lại lạnh lùng nói với hắn: “Tôi còn chưa chết đâu.” Thế nên tôi há có thể để cậu chạm vào cô ấy?

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Sáu 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
error: Content is protected !!