Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 43

Hơi thở của thiếu niên sạch sẽ mát lạnh, như băng tuyết chôn sâu. Bối Dao chạy ra bên ngoài bệnh viện, che lại gương mặt nóng lên, ảo não mà rên rỉ một tiếng.

Đến tột cùng là cô đang làm cái gì đây? Tuy cô không có những cảm xúc khoa trương như ở trên mạng nói nhưng tim cô đập thình thịch thật mạnh, khiến cả người đều hoảng loạn.

Cô chạy ra thật xa, khuôn mặt đỏ rực. Cô đứng ở trong tuyết hai phút, bông tuyết rơi trên tóc và hàng mi dài của cô nhưng hơi nóng kia vẫn chưa giảm bớt. Bối Dao ôm đầu gối ngồi xổm xuống, chôn mặt thành một con đà điểu nho nhỏ.

Bình tĩnh một hồi lâu, Bối Dao đột nhiên cảm thấy mình đã quên mất cái gì đó.

“……” Em trai Bối Quân còn đang ở bệnh viện kìa!

Cô đành nhận mệnh mà trở về, đưa em trai mau chóng về nhà, rồi không dám nghĩ cái gì nữa.

Phòng bệnh của Bùi Xuyên ở bên cạnh phòng Bối Quân, lúc cô quay về thì em trai cô vẫn ở đó. Gương mặt Bối Dao nóng lên, cô lại đi xuống tầng dưới cùng, do dự trong chốt lát rồi lại lên lầu.

Mặt Bối Dao đỏ bừng, tiếng bước chân cũng nhẹ nhàng.

Bối Quân ở phòng 312, cô sợ nhất là Bùi Xuyên cũng đang ở đó. Ngẫm lại thì cô chỉ muốn đào cái lỗ rồi vùi mình xuống.

Bối Dao lặng lẽ nhìn thoáng qua, Bối Quân còn ở tên giường, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt. Hắn vô tư ngủ thật sự say. Cô nhẹ nhàng thở ra, đi qua vuốt ve mặt hắn để đánh thức hắn dậy.

“Chị……”

“Ngoan.” Cô dựng tay lên môi rồi ôm tiểu Bối Quân xuống lầu.

Tiểu Bối Quân không hiểu vì sao phải im lặng liền hỏi: “Chúng ta phải về nhà sao?”

“Ừ.”

“Anh ấy thì sao?”

Gương mặt Bối Dao đỏ bừng: “Hôm nay không hỏi nữa được không? Hôm nào chị đưa em sang nhà cảm ơn anh ấy sau.”

Hôm nay Bối Quân cũng bị cậu mình dọa sợ bởi vậy hắn ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Bối Dao ôm em trai bắt xe về. Năm nay cô 16 tuổi, mang theo ngây ngô của thiếu nữ trong lòng. Nhưng không biết từ khi nào, sự ngây thơ đó đã bị cạy đi một góc, trong đầu lộn xộn.

Cô đi được một lúc lâu rồi mà Bùi Xuyên vẫn không thể ổn định được nhịp tim. Cả người hắn vẫn cứng đờ, tim đập kịch liệt đến sắp chết. Chờ hắn hơi tỉnh lại, đi qua phòng bên cạnh thì hai chị em nhà kia đã sớm không còn nữa.

Những cảm xúc Bối Dao không thể hoàn toàn cảm nhận thì hắn đều cảm nhận được hết. Hắn dựa vào vách tường lạnh băng, nhìn tuyết tháng mười hai rơi lả tả. Hồi lâu sau ngón tay hắn sờ lên má phải của mình. Rõ ràng đã qua lâu như vậy nhưng lại giống như mới một giây trước.

Cảm xúc mềm mại như chuồn chuồn lướt nước dừng lại ở nơi này.

~

Trước đêm Bình An (đêm Giáng Sinh), tuyết vẫn chưa ngừng, cảnh tuyết của thành phố C năm nay đặc biệt đẹp. Thậm chí trên tin tức cũng có tin về tuyết ở nơi này.

Lúc này Bối Quân ăn cơm xong rồi, đang ở nhà xem phim hoạt hình, đám bạn nhỏ ở bên ngoài gọi nhưng hắn không đi ra.

Trải qua chuyện của cậu nên đứa nhỏ không sợ trời không sợ đất như hắn cuối cùng cũng đã biết sợ. Trong lòng Triệu Chi Lan vui mừng là con trai không còn nghịch ngợm nữa nhưng lại sợ Triệu Hưng để lại bóng ma tâm lý cho hai chị em.

Triệu Hưng vẫn bị nhốt ở sở cảnh sát, trải qua kiểm tra thì thấy ông ta nghiện ma túy. Nếu lúc đó ông ta ôm Bối Quân đi thì kết cục thế nào không ai dám tưởng tượng. Cũng may là Triệu Hưng không chờ được nên ra tay ở trên đường cái, bằng không chờ đến lúc Bối Quân đi nhà trẻ thì mới là tệ nhất.

Bối Lập Tài nói: “Tiền chúng ta không trông mong gì lấy lại được, nhưng đến cháu mình cũng xuống tay được thì sớm nên cắt đứt sạch sẽ đi.”

Triệu Hưng khi còn nhỏ được Triệu Chi Lan chăm sóc. Chị gái như mẹ nên nếu nói bà không có tình cảm gì thì không đúng. Có điều trên đời này có người mẹ nào dám đem an nguy của con cái mình ra bao dung em trai chứ? Vì lẽ đó Triệu Chi Lan quả quyết gọi điện cho bà ngoại Bối Dao: “Mẹ nói con nhẫn tâm cũng tốt, không thông cảm cũng thế. Đứa em trai như Triệu Hưng con không nhận nữa. Cảnh sát nên xử thế nào thì cứ xử như thế.”

Bà lão ở đầu dây bên kia che mặt chảy nước mắt, không dám cưỡng cầu. Của cải của bà đều cấp cho con trai hết. Mấy năm nay Triệu Chi Lan cũng không dễ dàng gì, tất cả đều là do Triệu Hưng. Chẳng có ai phải trả giá vì ai cả đời cả, bà tuy trọng nam khinh nữ nhưng cũng biết lần này Triệu Hưng thật sự giẫm lên điểm mấu chốt của Triệu Chi Lan, bằng không Triệu Chi Lan cũng sẽ không nói ra lời như thế.

Triệu Chi Lan hỏi Bối Dao: “Ai cứu con và em trai?”

Bối Dao còn chưa nói lời nào thì Bối Quân đã nói: “Là anh Bùi Xuyên!” Bùi Xuyên cứu hắn hai lần, tựa như anh hùng vậy. Bối Quân cũng không giống đám thiếu niên và người lớn của tiểu khu, hắn không biết anh trai hung dữ này không có chân.

Anh ấy một tay có thể đánh người xấu, thật sự quá lợi hại.

Triệu Chi Lan nhẹ nhàng nhíu mày: “Lại là Bùi Xuyên sao……” Nhà họ lại càng thiếu nhân tình của người ta rồi.

Bối Dao không hé răng, cô nắm chặt ngón tay, trong đầu vẫn còn giữ cảm xúc e lệ ảo não. Nụ hôn nhẹ nhàng ngày đó khiến tim cô đập thật nhanh. Cô nói phải mang theo Bối Quân đi cảm ơn nhưng ngượng ngùng cứ như dây thường xuân leo lên khiến cô chỉ muốn dùng chăn che đầu mình lại.

Có điều cô rốt cuộc vẫn quan tâm đến vết thương của Bùi Xuyên, mầm tình cũng chưa hoàn toàn nảy mầm, nên đành hỏi mẹ: “Con mang Bối Quân đi cảm ơn được không?”

Triệu Chi Lan nhìn Bối Dao, không biết nghĩ tới cái gì chỉ nói: “Con và Bối Quân không cần đi, để mẹ với ba con đi.”

Bối Dao giật mình: “Vì sao?”

Triệu Chi Lan nói: “Nghe lời mẹ là được. Cậu con đã bị nhốt lại, gần đây cũng không có nguy hiểm gì, lại sắp thi cuối kỳ rồi, con phải cẩn thận mà học tập, đừng nhọc lòng mấy thứ này. Con nói tay thằng bé bị thương, chẳng lẽ con đi thì vết thương sẽ khỏi chắc? Lần trước đã thiếu thằng bé một lời cảm ơn trịnh trọng nên lần này ba mẹ nhất định phải tự đi gặp người ta.”

Triệu Chi Lan không phải một người cường thế, nhưng ở sự kiện này bà lại vô cùng kiên quyết.

Buổi tối lúc đi ngủ, Bối Lập Tài nói: “Để Dao Dao cùng tiểu Quân đi cảm tạ là được rồi, Bùi Xuyên lại không thích nói chuyện, chúng ta đi thì xấu hổ lắm.”

Triệu Chi Lan biết chồng mình không thích ngoại giao, nhưng nghe xong bà vẫn là nhéo ông một cái: “Anh chỉ lười thôi chứ gì? Còn để Dao Dao đi nữa chứ! Bọn nhỏ hiện tại đều không phải trẻ con nữa rồi, Bùi Xuyên cũng sắp thành niên rồi, con gái anh qua năm cũng 17 rồi. Anh cảm thấy Bùi Xuyên là người thích xen vào chuyện của người khác thế sao? Nó đã cứu tiểu Quân hai lần rồi đó!”

Triệu Chi Lan nói đến đây thì thấy sắc mặt chồng mình khẽ thay rồi. Lúc này bà mới thở dài: “Mặc kệ thằng bé có tình cảm với Dao Dao hay không…… Tóm lại, ân tình vẫn thiếu, vẫn cần trả. Không phải em khinh thường nó, nhưng Dao Dao không thể cùng nó ở bên nhau được.”

Bối Lập Tài nói: “Có khi em suy nghĩ nhiều quá cũng nên.”

Triệu Chi Lan nói: “Anh nói xem lúc anh tuổi còn trẻ có khí phách chắn dao cho em không? Lúc về nhà đi qua khe núi, bảo anh cõng một chút mà anh có chịu đâu.”

Cái mặt già của Bối Lập Tài đỏ lên, khụ một tiếng: “Năm ấy không phải ăn không đủ no sao, đói nên không cõng nổi chứ sao.”

Nhưng nói đến đây thì Bối Lập Tài cũng đã hiểu ra. Đây cũng không phải việc nhỏ như đi qua khe núi. Hai lần đứa bé đó đều lấy mạng ra mà đánh đổi.

Bối Lập Tài cũng có chút kinh hãi. Là người từng trải, bọn họ luôn nhạy bén hơn Bối Dao ngây thơ hồn nhiên nhiều. Bối Lập Tài nói: “Ngày mai đem hết tiền trong sổ tiết kiệm lấy ra đi.”

Triệu Chi Lan đau lòng.

Bối Lập Tài nói: “Con cái còn quan trọng hơn.” Chỉ mong thiếu niên kia có thể xóa đi tâm tư này.

Chờ đèn tắt rồi, trong lòng Bối Lập Tài cũng nhẹ nhàng thở dài một cái. Chân tình cũng không thắng nổi thế tục, Bùi Xuyên chẳng làm sai gì hết, chỉ là thân thể hắn có tàn khuyết.

Bối Lập Tài và Triệu Chi Lan làm như vậy thì trong lòng cũng không thoải mái, nhưng làm cha mẹ, núi đao biển lửa bọn họ cũng phải đi, làm sao có thể để con gái cùng…… Người như vậy ở bên nhau chứ?

~

Cuối năm 2007, cả gia tài của Triệu gia chỉ có bốn vạn đồng. Nhưng đây cũng coi như một số tiền không nhỏ. Tiền lấy ra nặng trĩu, Triệu Chi Lan dùng một cái túi mà cất cẩn thận.

Cổng lớn của Tam Trung bị băng tuyết bao trùm, mùa đông gió thổi ở trên mặt có chút lạnh.

Triệu Chi Lan hỏi Tào Lị nên biết được lớp của Bùi Xuyên. Bà lôi kéo Bối Lập Tài đi tới lớp 11 số 9 của Tam Trung.

Bối Dao sắp thi cuối kỳ, chương trình học của lớp 11 nặng hơn lớp 10 nhiều, vì thế khi Triệu Chi Lan nói muốn tự mình đi cảm tạ thì cô cũng để bà tự đi.

Nhưng Bối Dao cũng không biết nhà họ mang hết bốn vạn đồng tích cóp được mấy năm nay ra để tỏ “lòng biết ơn” kia.

Lúc này Bùi Xuyên đang cúi đầu làm đề. Kim Tử Dương công khai ở trong phòng học hút thuốc. Hắn ngậm thuốc lá trên miệng, vừa hút vừa chơi game. Lúc này ủy viên môn toán đi đến trả bài thi cho bọn họ.

Bọn họ ngồi cùng nhau, vì thế đại biểu đưa hết bài cho Quý Vĩ. Lúc hắn nhìn đến bài thi của Bùi Xuyên thì sắc mặt lập tức thay đổi. Hắn chần chờ mà nhìn Bùi Xuyên, sao, sao có thể?

Quý Vĩ tiếp nhận bài kiểm tra, đầu tiên là nhắm mắt lại khẩn trương nói: “Ông trời phù hộ, đạt tiêu chuẩn, đạt tiêu chuẩn, nhất định phải đạt tiêu chuẩn!”

Tay hắn vừa hé ra đã thấy con số 69 đỏ tươi. Quý Vĩ đau lòng, cố nhịn khóc mà tự đánh mình một cái.

Kim Tử Dương cười ha ha: “Được rồi Viagra, đừng tự ngược mình nữa. Mỗi lần phát bài thi cậu đều như vậy, hà tất phải thế, cũng lắm thì bài lần sau cố hơn là được.”

Quý Vĩ đem bài của những người khác đưa qua. Lúc cầm đến bài của Bùi Xuyên thì hắn tưởng mình nhìn nhầm!

Toán học có điểm tối đa là 150. 90 điểm đã là đạt chuẩn, thế nhưng Bùi Xuyên được bao nhiêu?

150 đó!

Tay Quý Vĩ run rẩy, lăn qua lộn lại xem bài thi kia. Trên bài thi, bút tích của thiếu niên trầm ổn có lực, con số viết rất lưu loát rõ ràng. Số điểm tuyệt đối kia như là đang sáng lấp lánh vậy.

Đã hơn một năm nay chưa có ai được điểm tuyệt đối môn toán này. Bài thi điểm tuyệt đối này khiến Quý Vĩ hoài nghi chính mình đang nằm mơ. Hắn quay đầu lại: “Xuyên, Xuyên ca, bài thi của anh……”

Bùi Xuyên nhận bài thi nhìn một cái.

Khóe mắt Kim Tử Dương liếc tới thì cũng kinh ngạc: “Không, không phải đâu, bao nhiêu điểm cơ?”

Trịnh Hàng quay đầu lại, game cũng không chơi nữa. Một đám đều ngây ngốc.

Bùi Xuyên được 150 điểm! Không phải 50 mà là 150 đó!

Kim Tử Dương vừa định mở miệng hỏi cái gì thì ở cửa có một hai người trung niên môt nam một nữ co quắp đứng ở đó.

Bùi Xuyên ngước mắt sau đó hơi khựng lại. Triệu Chi Lan gật gật đầu với hắn, sau đó Bùi Xuyên đứng dậy đi ra ngoài.

Triệu Chi Lan mang theo một túi tiền lớn, bà siết chặt cái túi nói: “Tiểu Xuyên, dì có chút lời muốn nói với cháu, hiện tại cháu có tiện nói chuyện không?”

Bùi Xuyên trầm mặc gật gật đầu: “Đi rừng cây bạch quả tiện hơn, nơi đó không có nhiều người.”

Bối Lập Tài cố ý nhìn thiếu niên một cái, thấy hắn thực lễ phép khách khí. Nhưng vừa rồi chung quanh bàn hắn có mấy thiếu niên hút thuốc làm chướng khí mịt mù. Thậm chí bây giờ Bùi Xuyên đi ra đây rồi mà trên người hắn vẫn có mùi khói nhàn nhạt.

Gió thổi qua khiến mùi khói kia tan đi nhưng sầu lo trong lòng Bối Lập Tài lại không bị thổi tan chút nào.

Ba người đi vào rừng cây bạch quả của Tam Trung. Lá trên cây đã rụng hết, nhánh cây đọng một tầng tuyết dày, cũng là một phong cảnh không tồi.

Bối Lập Tài không giỏi ăn nói, cả người có chút xấu hổ.

Triệu Chi Lan nói: “Dì Triệu và cha Bối Dao tới để cảm ơn cháu đã cứu Bối Dao và Bối Quân nhà chúng ta. Lần trước cháu cứu tiểu Quân, chúng ta vẫn chưa cảm ơn cháu, hy vọng cháu không để bụng.”

Bùi Xuyên nhấp môi: “Không cần khách sáo.”

Tuyết rơi trên tóc hắn, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng khiến bông tuyết tan ra, mang theo vài phần lạnh lẽo. Bùi Xuyên không muốn nghe những lời bọn họ sắp nói, nhưng cuộc đối thoại vẫn cứ thế diễn ra.

Triệu Chi Lan nói: “Đây là quà tạ lễ của chúng ta. Nghe nói bây giờ cháu sống một mình, nhất định là không dễ dàng. Dì nhìn cháu lớn lên, cũng biết cháu là đứa nhỏ thật tốt. Dao Dao cũng là đứa nhỏ thực tốt, trong lòng con bé cũng cảm tạ cháu. Nếu về sau cháu có yêu cầu gì cần trợ giúp thì cứ việc tìm dì và chú. Chúng ta có thể làm được gì thì sẽ không từ chối. Triệu Hưng đang ở cục cảnh sát, Dao Dao cùng Bối Quân về sau cũng sẽ không có chuyện gì.”

Nước tuyết hơi lạnh.

Triệu Chi Lan nhìn thiếu niên trầm mặc thì đem túi tiền dúi vào trong tay hắn, “Chúng ta không làm chậm trễ việc học của cháu nữa, cháu cầm lấy món quà cảm ơn này. Mùa đông lạnh, đừng mặc phong phanh như thế.”

Tay trái của thiếu niên đeo bao tay da màu đen lộ ngón tay, cầm túi tiền nặng trĩu.

Triệu Chi Lan nói xong những lời này thì trong lòng cũng thấy khó chịu. Bà vội lôi kéo Bối Lập Tài đi ra ngoài cổng trường.

Hắn cầm lấy túi tiền kia, tay phải nắm chặt thành quyền, vết thương bị vỡ ra, máu tươi lại chảy. Nụ hôn ngây ngô của thiếu nữ ngày đó khiến hắn đến giờ vẫn chưa quên được. Đúng là thực tủy biết vị (đã ăn một lần thì liền biết mùi vị), trong lòng hắn có vô số ảo tưởng.

Nhưng hiện tại lại có người nói rõ với hắn rằng hắn đừng có mà mơ. Là tuyết năm nay rơi quá nhiều khiến tầm mắt người ta mơ hồ để rồi sinh ra hy vọng xa vời đến thế sao?

Bùi Xuyên nói: “Đợi đã.”

Triệu Chi Lan quay đầu lại thấy Bùi Xuyên đi qua, đem túi tiền trả lại: “Cháu hiểu ý hai người, cái này cháu không thể nhận. Coi như cháu đã nhận quà rồi.”

Giọng hắn hơi khàn, giống như bị thứ gì đó xuyên qua.

Bùi Xuyên trả tiền lại, sau đó đưa lưng về phía bọn họ, quay lại phòng học. Thật buồn cười đúng không? Có người táng gia bại sản cũng muốn hắn tránh xa bảo bối nhà họ một chút.

Bên ngoài băng thiên tuyết địa, còn trong phòng học lại vô cùng ấm áp.

Kim Tử Dương và Trịnh Hàng đang kinh ngạc mà thán phục vây quanh bài thi toán được điểm tuyệt đối kia. Quý Vĩ là kích động nhất, hắn dùng ánh mắt như nhìn thần tiên mà nhìn về phía Bùi Xuyên: “Xuyên ca, làm sao anh làm được hết vậy? Lợi hại quá đi.”

Kim Tử Dương tùy tiện nói: “Xuyên ca thật không nghĩa khí gì, có đáp án cũng không nói trước, cũng không chia sẻ cho anh em gì hết.”

Trịnh Hàng nói: “Xuyên ca, anh làm thật hả?”

Bùi Xuyên dùng tay trái lấy bài thi, xoa thành một đoàn rồi ném vào thùng rác ở cuối phòng học. Máu trên tay phải của hắn đã ngừng chảy, trên băng vải bị nhuộm thành màu hồng. Nghe Trịnh Hàng hỏi như thế thì hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Đúng vậy.”

Nỗ lực và thật lòng của kẻ tàn phế thì có đáng gì chứ.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Sáu 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
error: Content is protected !!