Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 39

Bối Dao cố hết sức mà đỡ hắn, ở bên tai hắn nhẹ nhàng nói: “Em đỡ anh đi qua, anh đừng lo lắng, mỗi người chạy được đến đây đều sẽ mệt muốn chết.”

 

Chạy xong thì không thể lập tức ngồi xuống, tốt nhất là đi lại vừa phải. Cô cũng không thể biết rõ Bùi Xuyên rốt cuộc là đau nhiều thế nào nên hỏi: “Anh có muốn ngồi chút không?”

 

Bùi Xuyên cắn răng đứng lên nói: “Đi.”

 

Bọn họ cùng đi đến điểm đích, chỗ đó có một cái cờ màu, bị gió núi thổi làm rộ lên cảm giác cẩm tú đón gió.

 

Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra trạng thái của Bùi Xuyên không đúng, sắc mặt hắn trắng như tờ giấy, đôi chân dưới quần thể thao màu đen bước đi không đúng, vô số ánh mắt tìm tòi nghiên cứu đều nhìn qua.

 

Nếu bàn về tên tuổi thì Bối Dao hiển nhiên là quá nổi danh. Buổi sáng cô ngồi ở chỗ này làm công tác tình nguyện khiến rất nhiều người nhận ra cô chính là cô gái trong đội cổ động lần trước, là hoa khôi nổi danh của Lục Trung. Còn Bùi Xuyên tuy rằng cũng nổi danh trong Tam Trung nhưng cũng không đến mức mọi người đều biết.

 

Nhưng Bối Dao lại làm ra hành động khác người mà chui qua dây phòng hộ đi dìu hắn, động tác giống như một cái ôm khiến bọn họ đều tò mò. Đa số học sinh đều tuổi 16, 17, đối với việc này thì tò mò và hưng phấn hơn cuộc thi marathon nhiều.

 

Có người lặng lẽ nói: “Nam sinh kia là ai vậy? Sao Bối Dao lại đi dìu hắn?”

 

“Không quen, chưa thấy bao giờ. Nhưng suy yếu thành như vậy…… Hứ, ánh mắt của Bối Dao thật chẳng ra gì.”

 

Những lời đàm luận vụn vặt của bọn họ lọt vào tai hắn. Cả người Bùi Xuyên bị gió lạnh thổi qua, trên người cũng lạnh theo. Hóa ra dù hắn dốc hết toàn lực thì ở trong mắt người khác lại chỉ có vậy.

 

Bùi Xuyên cảm thấy có chút buồn cười.

 

Rốt cuộc hắn đang làm cái gì chứ? Trừ bỏ mang đến nhiều phiền toái cho cô hơn thì thứ hắn muốn chứng minh cực kỳ rẻ tiền.

 

Cánh tay hắn chống đỡ cái bàn miễn cưỡng đứng thẳng, mồ hôi trên trán nhỏ từng giọt to xuống, cái áo trên người sớm đã ướt đẫm. Bối Dao đang muốn đưa nước ấm đến cho hắn uống.

 

Sư Điềm có chút xấu hổ, lặng lẽ kéo Bối Dao qua: “Em đi dìu hắn làm gì? Hiện tại thành tích có tính không?”

 

Thành tích này chính là chỉ 50 người đầu tiên chạy lên đến đỉnh núi. Vì Bùi Xuyên không dừng lại uống nước nên thời gian nhanh hơn những người khác nhiều.

 

Bối Dao nói: “Anh ấy chạy toàn bộ quãng đường mà, vì sao lại không tính?” Ánh mắt cô trong trẻo nhu hòa, mang theo vài phần cố chấp khiến Sư Điềm nhất thời câm nín không trả lời được. Bối Dao vội vàng mang nước có pha đường glucose đi qua.

 

Bùi Xuyên liếc nhìn cô một cái, trên người cô bị mồ hôi của hắn dính bẩn. Mồ hôi của nam nhân chảy trên người nữ nhân không nên ở trong tình trạng chật vật thế này.

 

Hắn dùng bàn tay đẩy cái ly giấy của cô đi, mím đôi môi đã trắng bệch.

 

Hắn không đón lấy cốc nước của cô khiến Bối Dao không hiểu gì nhưng hắn lại hiểu. Nếu làm tình nguyện viên thì cũng có thể vì lòng tốt mà đi dìu người không còn sức khi đến điểm đích, nhưng sau đó lại rót nước cho thì người ta sẽ nghĩ bậy bạ.

 

Bởi vì phần còn lại của chân cụt đã đau đến không chịu nổi, tay hắn cũng run lên, nhưng hắn vẫn tự mình đi xách ấm nước.

 

Ngô Mạt thấy thế, vội vàng tiến lên giúp hắn đổ nước.

 

Bùi Xuyên chịu đựng đau nhức, cũng không ngước mắt xem người giúp hắn đổ nước là ai, chỉ cần không phải cô thì tốt rồi. Một năm nay không có hắn, Bối Dao sống vô cùng nhẹ nhàng lại vui sướng, hắn đến nay vẫn nhớ tới hậu quả của việc Thượng Mộng Nhàn cố tình tiếp cận hắn.

 

Trong lòng Ngô Mạt vui mừng, cô ta tuy không rõ vì sao Bùi Xuyên lại có vẻ không khỏe như thế, cũng bị sự lớn mật của Bối Dao dọa sợ, nhưng trước mặt nhiều người như thế Bùi Xuyên lại không uống nước Bối Dao mang đến khiến cô ta rất là vui.

 

Cô ta ân cần mà đưa nước qua, dùng giọng điệu của tình nguyện viên nói: “Vất vả rồi, mau uống nước đi.”

 

Bùi Xuyên cũng thật sự không có sức để đổ nước nữa rồi, vì thế hắn duỗi tay đón lấy, nhưng lại có một cái tay nhỏ khác vươn ra cầm lấy cái ly kia.

 

Cánh tay kia trắng nõn xinh đẹp, vừa rồi còn quàng quanh eo hắn.

 

Bùi Xuyên ngước mắt.

 

Bối Dao không nói lời nào, cô chỉ mím môi cầm lấy cái cốc của Ngô Mạt, lại đưa cái cốc của mình ra.

 

Trong lúc nhất thời, tiếng nghị luận lại nổi lên. Sắc mặt Ngô Mạt rất khó coi, nhưng cô ta biết Bùi Xuyên cũng ở chỗ này nên lại cất giọng như trêu ghẹo mà nói: “Bối Dao, đều là tình nguyện viên cả, cậu làm gì vậy?”

 

Bối Dao cũng không biết mình đang làm gì, nhưng cho dù cô ngây thơ thì cũng biết Ngô Mạt không có ý tốt.

 

Con gái từ nhỏ đã có vài phần mẫn cảm.

 

Thấy Bối Dao không để ý tới chính mình, Ngô Mạt nói: “Bối Dao, cậu như vậy thì người ta cũng không được uống nước. Thật quá đáng quá đi.” Cô ta nghĩ thầm, Bùi Xuyên tốt nhất nên nhìn xem Bối Dao không hiểu chuyện thế nào.

 

Ánh mắt Bối Dao trong suốt, bên trong phản chiếu bóng dáng Bùi Xuyên, giọng nói giòn nộn của cô có pha vài phần tủi thân. Cô cầm lấy cái ly của chính mình nói: “Cái ly này mới có đường glucose.”

 

Đôi mắt đen nhánh của hắn nhìn cô, cũng không có ý trách tội, hầu kết hắn giật giật.

 

Sư Điềm sắp nhìn không được vì thế vội lưu loát mà đổ một ly, lại tùy tiện đổ một đống đường glucose vào, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Tới tới, bạn học, mua uống đi.”

 

Bùi Xuyên rũ mắt, tiếp nhận nước uống của Sư Điềm đưa sang. Hắn nhẹ nhàng nhíu mày, Sư Điềm này…… rốt cuộc đã bỏ thêm bao nhiêu đường chứ, sao ngọt đến kinh dị thế này.

 

Những người xem náo nhiệt thấy thế thì lại chẳng hiểu gì cả. Cuối cùng bọn họ thấy Bùi Xuyên uống nước do hội trưởng đưa thì mới miễn cưỡng cảm thấy nhất định là do tình nguyện viên phục vụ quá chu đáo. Sau đó có vài người nữa cũng tới điểm đích rồi lăn ra thở không ra hơi nên sẽ có người phải ra dìu, và mọi người cũng quên chuyện bên này đi.

 

Ngô Mạt biết mình chỉ có cơ hội lúc này nên vội tiến lên nói: “Để mình đỡ cậu đi nghỉ ngơi, bên kia có ghế nghỉ chân.”

 

Bối Dao cũng biết hắn sẽ không để mình đỡ, nên chỉ có thể nhấp môi nhìn hắn.

 

Bùi Xuyên nhìn Bối Dao một cái, kỳ thật cô cũng không tùy hứng, đây là lần đầu tiên cô bị buộc đến phát giận. Dù biết có lẽ trong lòng cô cũng không có tình cảm như hắn chờ mong nhưng trong lòng hắn lại vẫn như có làn gió mát thổi qua, mềm đến rối tinh rối mù.

 

Hắn không để Ngô Mạt dìu, cũng không nhìn cô ta một cái nào, chỉ cắn răng tự mình đi qua. Chỉ 20m ngắn ngủi nhưng hắn như chết đi rồi.

 

Sắc mặt Ngô Mạt khó coi cực kỳ. Thật ra cô ta cũng hiểu hôm nay cô ta chủ động làm những việc này chính là đang xé rách mặt với Bối Dao rồi. Cho dù Bối Dao đơn thuần thì cũng không phải đồ ngốc. Nhưng xé rách thì xé rách, trong lòng cô ta lại có loại cảm giác sảng khoái, hươu chết về tay ai còn chưa biết đâu.

 

Trong lòng Bùi Xuyên còn nhớ tới việc của Hàn Trăn, xung quanh lại có rất nhiều bạn học khác, hắn nhịn đau nói: “Bối đồng học.”

 

“Bối đồng học” ngoái đầu nhìn lại, thấy hắn thấp giọng nói: “Cái túi của anh để dưới chân núi, có thể phiền em xuống lấy giúp anh không?”

 

Cô đi qua, ngồi xổm xuống trước người hắn: “Túi thế nào?”

 

“Màu đen, để ở quán bán nước, có cả áo khoác của anh nữa.”

 

Trong lòng Bối Dao ảo não, cô hiện tại nghĩ lại thì thấy vừa rồi mình ngăn không cho hắn uống nước của Ngô Mạt thật là mất mặt.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi đỏ lên, giọng nói tinh tế nhẹ nhàng: “Được…… Với cả Bùi đồng học này, Ngô Mạt không tốt chút nào hết.” Lần đầu tiên nói xấu sau lưng người khác khiến tai cô đều đỏ lên, ánh mắt cũng xấu hổ đến đáng thương.

 

Hắn rũ mắt nhìn cô.

 

Đúng vậy, Ngô Mạt không tốt chút nào hết. Còn em thì sao, có thể tự tiến cử một chút không? – Hắn rất muốn đáp lại như thế nhưng rốt cuộc vẫn còn lý trí nên chỉ có thể phun ra một chữ: “Ừ.”

 

“Bối đồng học” nói xong lời bậy bạ thì chạy trối chết.

 

Hắn cố nhìn cô ngồi xe đi xuống liền đau đến khẽ hừ nhẹ một tiếng. Bùi Xuyên gọi điện thoại cho Vương Triển: “Núi Thường Thanh, mau cho người đi lên đón tôi.”

 

Vương Triển biết hắn luôn luôn cậy mạnh, lúc phải gọi điện cho mình khẳng định đã là rất nghiêm trọng rồi. Trên trán Vương Triển nổi đầy gân xanh, cậu lại làm cái chuyện xấu gì rồi?

 

Vương Triển cũng không dám chậm trễ mà vội gọi người lên núi đưa Bùi Xuyên xuống.

 

Bên kia Hàn Trăn thở hồng hộc chạy lên nhưng chỉ thấy mình Ngô Mạt còn ngồi ở chỗ kia, không thấy Bối Dao đâu hết.

 

Mồ hôi của thiếu niên chảy ướt nửa cái áo, nhưng lúc này ánh sáng trong mắt hắn cũng ảm đạm hơn hẳn. Trong lòng Ngô Mạt nhảy dựng lên, lúc này cô ta mới nhớ tới mình còn lừa cả Hàn Trăn.

 

Cô ta vội đổ một chén nước cho Hàn Trăn, nhỏ giọng nói: “Cậu ấy không muốn tới, mình nói thế nào cũng không chịu. Thực xin lỗi.”

 

Hàn Trăn lắc đầu, nhẹ nhàng cười nói: “Không sao, không trách cậu, cậu ấy không muốn nhận cũng không việc gì, mình…… Mình yên lặng là được.”

 

Thân ảnh hắn chậm rãi đi xa.

 

Ngô Mạt tức giận quá rồi!

 

Bối Dao cho cậu ta leo cây như vậy mà cậu ta cũng không tức giận, còn cô đơn chấp nhận! Ngô Mạt lần đầu tiên cảm thấy sắp tức đến hộc máu. Đứa con gái kia không phải chỉ có một cái mặt đẹp thôi sao? Thế mà người nào cũng bị cô ta làm cho điên đảo. Bối Dao ngăn cản Bùi Xuyên uống nước, cho dù khó chịu nhưng Bùi Xuyên cũng chỉ trầm mặc, còn dung túng.

 

Việc Hàn Trăn muốn ở trước mặt mọi người thổ lộ đã không còn thì tự nhiên cũng chẳng còn lời đồn nào nữa.

 

~

Ba ngày sau khi cuộc thi Marathon mùa thu kết thúc, Bùi Xuyên vẫn chỉ có thể ở nhà điều dưỡng.

 

Vương Triển nhìn hắn đang ở trên giường đọc sách, sườn mặt của hắn kiên nghị, chẳng lộ cảm xúc gì khiến Vương Triển chỉ đành nhận mệnh nói: “Đã bảo bao nhiêu lần là mấy cái loại vận động mạnh này cậu không được làm, chân giả rốt cuộc không phải…… Được rồi, cậu chính là chịu đau giỏi nhất.”

 

Sau đó ông ta tự sa ngã nói: “Hôm nay vẫn là tự cậu đổi thuốc hay sao đây?”

 

Bùi Xuyên lúc này mới đáp lời: “Ừ.”

 

Bùi Xuyê dù sao cũng chỉ là thiếu niên, con trai của bác sĩ Vương cũng lớn bằng hắn, vì thế ông thở dài nói: “Bùi Xuyên, vẫn nên về nhà thì tốt hơn.”

 

Bùi Xuyên nói: “Ông không cần quản này đó, nếu xong rồi liền lăn đi.”

 

“……” Vương Triển nói, “Này chàng thanh niên, cố ở trường mà học cho tốt vào, thầy cô dạy lễ phép cậu có hiểu không? Lão Vương tôi bằng tuổi cha cậu rồi, cậu như thế này thì không cô gái nhỏ nào thích đâu, biết không?”

 

Bùi Xuyên cứng đờ, thấp giọng nói: “Vốn dĩ cũng có người nào đâu.”

 

Vương Triển chỉ muốn trêu ghẹo hắn ai ngờ lại chọc trúng nỗi đau của người ta, vì thế ông ta xấu hổ khụ hai tiếng, tự giác mà lăn đi luôn.

 

Kỳ thật Vương Triển cũng muốn an ủi Bùi Xuyên, nhưng cuối cùng ông ta cũng nói không nên lời. Ông ta có một đứa con trai và một đứa con gái 10 tuổi, nếu để con gái gả cho một người tàn tật thì một người cha như ông cũng không chấp nhận nổi. Trừ bỏ thân thể, tâm tính bọn họ còn vô cùng mẫn cảm, rất khó có người thường nào có thể bao dung đi qua cả đời.

 

Có vài thứ, ngay từ đầu không cho hy vọng thì người ta mới không rơi vào vực sâu. Ông ta nhớ rõ cô gái nhỏ xinh đẹp tên Bối Dao kia. Cô bé hình như là con một, nếu thằng bé thật sự thích cô nhóc đó thì con đường phía trước sẽ nhiều gian nan chua xót lắm.

 

Bùi Xuyên trốn học năm ngày, lúc đến trường thì chân vẫn ẩn ẩn đau.

 

Kim Tử Dương nói: “Xuyên ca quá mức khốc, em chẳng có gan như anh, nếu em mà trốn học lâu như thế thì lão già nhà em chắc chắn sẽ đánh chết.”

 

Kỳ thật bọn họ đều nghi hoặc, người nhà của Xuyên ca chưa từng nhận được điện thoại của giáo viên sao?

 

Trịnh Hàng nói: “Xuyên ca, anh không có việc gì chứ?”

 

Bùi Xuyên lôi sách từ trong ngăn kéo ra đáp: “Không có việc gì.”

 

Kim Tử Dương kinh ngạc nói: “Anh bị Viagra cảm nhiễm sao? Sao cũng bắt đầu đọc sách rồi.”

 

Quý Vĩ ngồi phía trước kích động mà quay đầu lại: “Xuyên ca, anh cũng hiểu được niềm vui khi học tập rồi sao……”

 

Bùi Xuyên nhíu mày: “Câm miệng.”

 

Quý Vĩ vẫn vui vẻ như cũ, hắn thẹn thùng nói: “Hôm trước làm bài thi thử môn tiếng Anh, hôm nay phát điểm, nếu đạt chuẩn thì em mời mọi người ăn cơm.”

 

Trịnh Hàng cười đến không đỡ được: “Rồi, rồi, chúc phúc cho cậu.”

 

“Cảm ơn.”

 

Bùi Xuyên cũng nhịn không được cong cong môi.

 

Có đôi khi, hắn cảm thấy thanh xuân có vẻ cũng không quá tối nghĩa và gian nan. Những thứ mọi người cho là hư hỏng, vất đi thì cũng có chỗ tươi vui và thú vị. Chỉ là mỗi khi hắn nhớ tới một người khác, tim sẽ đập đến điên lên, vừa đắng vừa ngọt. Rõ ràng hắn thích cô đến trời sụp đất nứt, nhưng cô lại chẳng biết gì, chỉ có hắn cô độc trong một góc, không chịu buông tay.

 

Phát xong bài thi tiếng Anh, bạn học Quý Vĩ thiếu chút nữa lại khóc vì mừng, tiếng Anh hắn được 62 điểm!

 

Hắn quý trọng mà gấp bài thi thật kỹ, Trịnh Hàng ở bên cạnh cười muốn chết: “Đúng đúng, cất giữ tốt vào, lần sau nói không chừng không được thế này nữa đâu.”

 

Quý Vĩ cũng không thèm để ý đến đám bạn tốt trêu đùa, hắn nghiêm túc lấy ra những câu sai chuẩn bị sửa lại. Nhà Quý Vĩ có tiền, trên thực tế, trong mấy vị thiếu gia này thì nhà hắn có thể nói là tương đối khá, nhưng bởi vì hắn sinh ra ngốc nghếch nên không có người bạn nào, người khác nhìn vào hắn cũng chỉ vì hắn có nhiều tiền.

 

Khuynh Thế gần nhất thế nên địa điểm bọn họ ăn cơm được chọn ở Khuynh Thế.

 

Kim Tử Dương vẫn mang theo bạn gái như cũ, vài người bọn họ thuê một cái phòng, sau đó hắn lại đề nghị đến vũ trường chơi tiếp. Mà lúc này trên tầng năm của Khuynh Thế đang hát hò rất náo nhiệt.

 

Chỉ dựa vào đám học sinh có tiền thì một Khuynh Thế lớn như vậy sẽ không duy trì nổi, cho nên lúc tiếng tăm càng lúc càng lớn thì Khuynh Thế lại trở thành chỗ người trưởng thành cũng thích đi.

 

Cứ như vậy, bọn học sinh đến đây cũng ít hơn.

 

Rốt cuộc vào tuổi dậy thì, tuy bọn họ luôn hướng tới thế giới của người trưởng thành nhưng vẫn có một phần khiếp sợ ngăn cản bước chân họ.

 

Chân Bùi Xuyên còn đau. Hắn dựa vào trước quầy bar, để người phục vụ pha một chén rượu. Quý Vĩ thì tìm một cái bàn trong góc, nỗ lực kỳ kèo với nhân viên xem có thể cho hắn thêm một cái đèn bàn ở đó không —— đèn màu chiếu đi chiếu lại khiến hắn không có cách nào đọc sách.

 

Bùi Xuyên từ nhỏ đến lớn đều không có bạn. Đám người Kim Tử Dương xem ra là những người bạn đầu tiên mà hắn kết giao. Có đôi khi hắn cũng mờ mịt về thế giới của chính mình bây giờ, nhưng đám học sinh tốt đều phần lớn cao ngạo, kẻ tính cách cổ quái như hắn sẽ không chen nổi vào vòng tròn của bọn họ.

 

Trong cảnh ăn chơi này, thỉnh thoảng sẽ có người từ lầu năm đi lên tầng cao hơn, có người chơi bóng, có người thuê phòng, mọi người đi tới đi lui, còn Bùi Xuyên nửa híp mắt, nhìn một người đàn ông thần sắc không bình thường đi vội lên lầu.

 

Hắn nhìn một cái đã đoán được người nọ hít thuốc, tinh thần rất kém cỏi.

 

Bùi Xuyên không hé răng. Nhưng lúc đám Kim Tử Dương đi qua phía trước thì hắn gõ gõ quầy bar nói: “Đêm nay trở về sớm một chút.”

 

Trịnh Hàng cũng không phản đối: “Được mà, Xuyên ca hút điếu thuốc không?”

 

Bùi Xuyên tiếp nhận. Đúng lúc này một đám cảnh sát vọt vào Khuynh Thế.

 

Vận mệnh như đang vui đùa, khi Bùi Hạo Bân đi đầu xông vào thì liếc mắt một cái đã thấy Bùi Xuyên. Thiếu niên ngồi ở ghế trước quầy bar, chân dài hơi cuộn lại.

 

Cách đám người, hai cha con liếc mắt nhìn nhau.

 

Bùi Hạo Bân không thể tin tưởng mà trợn to mắt. Một năm này ít gặp gỡ, Bùi Xuyên dùng ánh mắt lạnh nhạt, môi ngậm điếu thuốc mà nhìn ông ta với vẻ xa lạ.

 

Chung quanh có người lớn tiếng ca hát, ánh đèn màu đan xen rơi xuống.

 

Thời gian tựa hồ trong chớp mắt quay ngược lại, tiểu Bùi Xuyên bốn tuổi cười lớn ngồi trên vai ông ta tuyên bố: “Lớn lên con muốn giống ba, làm cảnh sát, bắt người xấu.”

 

Bùi Hạo Bân run sợ mà nhớ lại, Bùi Xuyên cũng từng hướng về ánh sáng mà nỗ lực bước đi.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Sáu 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
error: Content is protected !!