Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 21

Gió xuân cuốn theo bông tuyết hỗn loạn rơi xuống, Bùi Xuyên đóng cửa sổ, nhìn đồng nghiệp của ba vội vàng đến rồi lại đi. Trong phòng bệnh còn mang theo hương hoa, trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện thành một mùi khiến người ta khó thở.

Một người đàn ông trung niên đẩy cửa tiến vào, hùng hùng hổ hổ nói: “Thời tiết chết tiệt này, đã đầu xuân rồi còn lạnh như vậy.”

Ông ta nhìn thấy Bùi Xuyên ở đó thì cũng không hề để ý, cầm một quả chuối từ cái giỏ đầu giường lên, bóc ăn: “Đám đồng nghiệp của ba mày tốt xấu gì cũng là kẻ có tiền, sao tặng đồ lại keo kiệt vậy, có đưa lì xì không?”

Bùi Xuyên dùng đôi mắt đen nhánh mà nhìn chằm chằm vào ông ta. Người kia rốt cuộc cũng có chút không được tự nhiên mà đứng lên.

Trong chốc lát một người phụ nữ bưng hộp cơm vào. Bùi Xuân Lệ năm nay mới ba mươi lăm, nhưng khuôn mặt lại tiều tụy giống như 45. Bà vừa vào cửa đã vội vàng nói: “Tiểu Xuyên đói bụng rồi phải không, cô làm đồ ăn cho cháu rồi, còn nấu canh gà nữa, mau tới ăn cơm.”

Bùi Xuyên đi qua, mà người phụ nữ kia cũng mở hai hộp cơm ra, tất cả đều là đồ ăn làm cho hắn. Thiếu niên trầm mặc một lát sau đó cầm lấy chiếc đũa ăn cơm. Hắn cất giọng khàn khàn nói: “Cảm ơn cô.”

“Ai, người một nhà mà cháu còn cảm ơn gì, ba cháu để cô lo.”

Giờ này đã sang buổi chiều, Bùi Xuyên cơm nước xong thì chủ động đem hộp cơm rửa sạch.

Tuy Bùi Xuân Lệ nói rằng Bùi Hạo Bân đã có bà chăm sóc nhưng Bùi Xuyên ăn xong vẫn lấy nước ấm đến lau mặt lau tay cho ba.

Bùi Hạo Bân nằm ở trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt.

Phòng bệnh an an tĩnh tĩnh, Bùi Xuyên nhìn khuôn mặt kiên nghị của Bùi Hạo Bân, nhẹ giọng nói: “Ba xem, ba vì trị an xã hội mà suýt nữa không còn mạng nhưng những người ba bảo hộ có thể làm gì cho ba chứ?”

Bùi Hạo Bân đương nhiên không thể trả lời hắn.

Bùi Xuyên lạnh lùng cong cong môi: “Làm người tốt thật là…… Thật không đáng giá mà.”

Vì phần đại nghĩa này mà hắn bị tàn phế, mẹ hắn tái giá, ba hắn biến thành người thực vật. Đã thật lâu Bùi Xuyên không nhớ rõ cảm giác của mái ấm gia đình là gì nữa rồi.

Cách một bức tường, Bùi Xuân Lệ cùng Lưu Đông ở ngoài cãi nhau.

Lưu Đông bất mãn cực kỳ: “Bà già chết tiệt này, cô bỏ ngay cái ý tưởng này đi. Tiền của tôi để nuôi con mình còn khó, cô muốn đem cái loại tàn phế này về nuôi trong nhà. Nhiều thêm một miệng ăn thì lấy tiền đâu ra?”

Bùi Xuân Lệ bị chồng mắng thì không dám cãi lại, chỉ nhíu mày nói: “Anh nhỏ giọng chút, đừng để Tiểu Xuyên nghe được.”

“Nghe được thì sao? Tóm lại cô nghĩ cũng đừng nghĩ.”

“Anh tôi hiện tại như vậy…… Tiểu Xuyên còn chưa thành niên, dù sao cũng phải có người giúp đỡ chăm sóc nó chứ.”

“Được được, cô vĩ đại, cô muốn chăm sóc thì đi mà làm, cùng lắm thì ly hôn! Nó trưởng thành có thể làm cái gì, cô còn trông cậy nó trở thành người ghê gớm gì sao? Nó không có ai đón thì mẹ nó tự đi mà đón, một người làm cô như cô còn phải nhọc lòng cái gì?”

“Sao anh có thể không có lương tâm như thế? Trước kia anh tôi giúp anh bao nhiêu rồi? Hiện tại anh được làm chỗ này là do anh ấy giới thiệu đó. Tiểu Xuyên hiện tại chỉ có một mình, giúp anh ấy chăm sóc con mấy năm thì sao?”

“Làm sao ấy hả?” Lưu Đông rống lên, “Không có tiền, nuôi không nổi đồ tàn phế! Cô còn lải nhải nữa thì ly hôn, cô đi mà nuôi cháu cô.”

Sức khỏe Bùi Xuân Lệ không tốt nên vẫn luôn ở nhà không đi làm, cũng vì thế mà bà luôn lép vế trước chồng mình. Trước kia Bùi Hạo Bân sợ em gái sống không tốt nên còn chủ động giới thiệu công việc tốt cho em rể. Bề ngoài nhìn vào thì một nhà Bùi Xuân Lệ sống tốt hơn nhiều, nhưng cũng vì thế mà khiến người duy nhất có thể kiếm tiền trong nhà là Lưu Đông càng thêm ngang ngược, không cho Bùi Xuân Lệ chút tiếng nói nào.

Hai người cãi cọ ầm ĩ khiến rất nhiều người để ý, Bùi Xuân Lệ da mặt rốt cuộc mỏng, nên dù áy náy nhưng cũng không dám cãi lại nữa.

~

Bối Dao về nhà lập tức nói với Triệu Chi Lan rằng cô muốn đi thăm Bùi thúc. Triệu Chi Lan thở dài nói: “Cảnh sát Bùi là người tốt, một nhà bọn họ cũng thật không dễ dàng.”

Nói trắng ra là trước khi Bùi Hạo Bân cùng Tưởng Văn Quyên ly hôn chẳng để lộ ra chút tiếng gió nào, đột nhiên nói chia tay là chia tay, khiến hàng xóm vô cùng kinh ngạc.

Triệu Chi Lan nhìn nhìn sắc trời, khuyên bảo con gái: “Hôm nay không đi được rồi, đến bệnh viện nhân dân phải ngồi xe buýt hai tiếng, sau 10 giờ tối là không còn xe. Ngày mai con còn phải đi học, chờ con tan học rồi chúng ta cùng đến thăm. Ngày mai mẹ chuẩn bị chút quà, giữa trưa sẽ đến đón con.”

Tuy trong lòng Bối Dao lo lắng nhưng cũng hiểu hiện tại thực sự không tiện đi.

Cũng may, tuy trong trí nhớ của cô thì lần “kiếp nạn” này của Bùi Hạo Bân khá mơ hồ, có điều cô cũng biết đời trước Bùi Hạo Bân nhất định sẽ tỉnh lại. Bởi vì chờ cô lên cấp ba, Bùi Hạo Bân cưới lần hai, mà nghe nói người phụ nữ kia mang theo con gái riêng đến ở nhà Bùi Xuyên.

Ngày hôm sau Bối Dao đến trường học, cô mới từ nhà bà ngoại trở về nên nhập học hơi muộn. Hầu như tất cả học sinh đều đã báo danh từ hôm qua vì thế Bối Dao tự mình đến nộp học phí cho thầy giáo.

Triệu Chi Lan đem học phí tỉ mỉ đếm hai lần rồi bỏ vào trong túi Bối Dao dặn: “Đừng đánh mất.”

“Con đã biết.”

Tháng hai, mấy bụi thạch lựu gần trường vốn diễm lệ nay lại phủ một mảnh xanh thẫm. Bối Dao lại đi vào sân trường, ánh mắt cô nhìn thấy phần lớn nữ sinh đều lùn hơn mình. Cuối cùng cô cũng có cảm giác mình đã lên lớp 9.

Bối Dao đi nộp tiền học trước, chỗ đóng tiền có một ô cửa nhỏ. Vì lúc này còn sớm nên cô giáo vụ vừa ngáp vừa hỏi: “Tên gì? Lớp nào? Phí bảo hiểm là ba mươi đồng, các loại phí khác thì nộp cho chủ nhiệm lớp là được.”

Bối Dao nộp xong bảo hiểm thì đi về lớp mình, trong lớp lúc này chỉ có một nam sinh đang vùi đầu khổ học. Đó chính là lớp trưởng của bọn họ, tuy hắn rất cố gắng đọc sách nhưng vừa đến lúc thi lại làm bài không tốt.

Lớp trưởng đắm chìm trong thế giới của mình, không phát hiện Bối Dao đi vào.

Bối Dao không quấy rầy hắn mà đi thẳng đến văn phòng của giáo viên. Vừa nãy cô thấy cửa vẫn chưa mở, chứng tỏ lúc này thầy giáo còn chưa tới văn phòng. Văn phòng giáo viên ở lầu hai, cây ngô đồng đang mọc chồi non, xinh xắn mà giãn ra trong nắng sớm.

Bối Dao cúi đầu nhìn đồng hồ, thầy giáo hẳn là sắp tới rồi cho nên cô cũng không vội vã về phòng học. Quả nhiên qua vài phút, một thầy giáo kẹp cặp sách đi lên lầu.

“Chào thầy ạ.”

Thầy giáo nhìn thấy một thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi đứng trước mặt mình, mặc một cái áo khoác màu xanh lá cây, phía dưới là quần bò, gió thổi mái tóc dài của cô tạo ra một loại vẻ đẹp an bình khó tả.

Mãi một lúc sau thầy giáo mới phản ứng lại, mang theo kinh ngạc cất giọng hỏi: “Bối Dao?”

Bối Dao dở khóc dở cười. Mỗi người nhìn thấy cô đều có cái phản ứng này, thầy giáo cô cũng không ngoại lệ. Đầu tiên ông kinh ngạc, sau đó mất một lúc mới phản ứng lại, rồi vô cùng gian nan mà gọi tên cô.

“Thầy, em tới nộp học phí.”

“Chờ một chút, để thầy mở cửa nhé. Em vào đi.”

Chủ nhiệm của Bối Dao dạy ngữ văn, mắc bệnh chung là thích tán gẫu: “Bối Dao, học kỳ 1 em thi không tồi, theo thầy thấy thì chỉ cần duy trì thành tích này là em muốn vào Nhất, Tam, Lục Trung gì đều được. Chủ yếu là lúc đi thi phải thoải mái, không cần khẩn trương, môn địa lý của em không tốt lắm, có vẻ như em thiên về khoa học hơn. Có rảnh thì em nói nhiều hơn, cùng giao lưu với thầy và các bạn.”

“Cảm ơn thầy.”

Bối Dao biết tình huống của mình, cô đứng thứ ba trong lớp nhưng lại kém Bùi Xuyên đứng đầu đến 60 điểm.

Bùi Xuyên này chính là nổi danh toàn khối 8 rồi. Hắn ổn định đứng đầu toàn khối, các môn khoa học tự nhiên đều được 100 điểm, tổng thành tích hơn người xếp thứ hai đến 40 điểm. Dưới tình huống này Bối Dao chỉ có thể lực bất tòng tâm.

Chờ Bối Dao đi rồi, thầy giáo mới rút từ trong ngăn kéo ra một tờ chứng minh thư, nhíu nhíu mày.

~

Lúc 7 giờ rưỡi, các bạn học lục tục tới.

Lúc Hoa Đình ngái ngủ đi vào phòng học mới phát hiện tất cả mọi người đang nhìn cái bàn số ba —— đó là chỗ cô và Bối Dao ngồi mà.

Thế cho nên Hoa Đình cũng trì độn mà nhìn qua: “……!”

Tháng hai đầu xuân, vạn vật thức tỉnh, cây ngô đồng cao lớn đầy chồi non và lá xanh, trên đó vẫn còn đọng sương mai. Thiếu nữ ngồi ở cái bàn thứ ba, đang cúi đầu nhìn sách giáo khoa tiếng Anh. Hàng mi dài nhẹ rũ, môi tròn mượt đáng yêu, làn da trắng như sứ lộ ra nữ tính mềm ấm vô cùng phấn chấn.

Phản ứng đầu tiên của Hoa Đình chính là, tiểu tiên nữ này từ đâu ra, xinh đẹp chết mất. Sau đó trong đầu cô nàng ông một tiếng, lập tức tỉnh táo.

Đây là bạn học ngồi cùng bàn với cô mà. Ngũ quan của Bối Dao vẫn như thế nhưng vẻ bụ bẫm của trẻ con đã không còn. Lúc này cô hoàn toàn biến thành bộ dáng của thiếu nữ.

Bối Dao vén vén tóc mái, ngước mắt nhìn thấy Hoa Đình đang đứng bên cửa há miệng. Cô hơi hơi mỉm cười: “Hoa Đình, buổi sáng tốt lành.”

Trong lòng Hoa Đình liên tục dội lên câu ‘tiên nữ cười với mình’, sau đó mới lắp bắp trả lời: “Chào, buổi sáng tốt lành.”

Lúc phản ứng lại, Hoa Đình mới ngồi vào chỗ mình, dùng ánh mắt không thể tưởng tượng được mà nhìn Bối Dao: “Cậu thật sự là Bối Dao sao?”

Từ sáng sớm Bối Dao đã bị rất nhiều người nhìn với ánh mắt như vậy nên cũng quen rồi, cô chỉ chỉ cười nói: “Không giống sao?”

“Giống thì vẫn giống nhưng…… Cái loại cảm giác này hoàn toàn không giống nhau.” Hoa Đình kinh ngạc cảm thán nói, “Ánh mắt mình quả là không sai, cậu lớn lên còn xinh đẹp hơn cả Thường Tuyết.”

Hoa Đình vốn dĩ có chút quẫn bách với phản ứng ngây ngốc của mình, nhưng khi nhìn thấy các bạn xung quanh hoặc kinh ngạc hoặc ngây người, lại có cả nghi hoặc, mơ mộng mà nhìn về đây thì Hoa Đình lại cảm thấy hết sức vui mừng.

Đâu phải chỉ mình cô là kinh ngạc, có gì mà mất mặt chứ. Hoa Đình loáng thoáng nghe hai nữ sinh phía sau thảo luận: “Bối Dao gầy đi thật là xinh đẹp.”

“Đúng vậy, cô ấy vốn dĩ đã trắng, chân cũng gầy, đẹp quá. Mình cũng muốn gầy hơn.”

Vẻ đẹp như vậy có tác động quá lớn, mọi người theo bản năng nhìn “hoa khôi” trước đây của lớp là Phương Mẫn Quân.

Phương Mẫn Quân lấy ra một quyển sách, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng cũng không buồn như trong tưởng tượng của chính mình. Từ lâu trước đây khi cô nhìn thấy ngũ quan xuất chúng của Bối Dao thì đã lo lắng có ngày này. Nhưng lúc nó thật sự đến thì Phương Mẫn Quân lại cảm thấy trời cao cho một nữ sinh như Bối Dao vẻ mỹ mạo mới là công bằng nhất.

Như Thượng Mộng Nhàn lớn lên xinh đẹp nhưng lại làm ra chuyện không giống người kia mới là đáng sốt ruột.

~

Bùi Xuyên đạp lên sương lạnh buổi sáng mà đi vào trường học. Chưa đến phòng học hắn đã nhe được tiếng đám nam sinh bàn tán về Bối Dao vọng ra từ nhà vệ sinh.

“Tao thấy cô ấy còn đẹp hơn Thượng Mộng Nhàn……”

“Tao cũng cảm thấy thế.”

Các nam sinh vừa nhìn thấy Bùi Xuyên thì lập tức ngừng đề tài, không khí an tĩnh xuống. Bùi Xuyên nhìn thẳng phía trước, tiếp tục đi về phía phòng học.

Thính lực của Bùi Xuyên tốt, lúc sắp tới cửa đã nghe thấy bọn họ nói ——

“Hắn là hàng xóm của Bối Dao đúng không? Rất thân thuộc hả?”

“Đừng nghĩ đáng khinh như vậy, Thượng Mộng Nhàn còn không thích hắn, đừng nói đến Bối Dao.”

Thần sắc trên mặt Bùi Xuyên nhàn nhạt, hắn đứng ở cửa nhìn lại.

Lúc đó ánh sáng mặt trời mới còn đang thấp, Bối Dao đã lâu không thấy lúc này đang chống cằm đọc sách, trong phòng học vô cùng an tĩnh. Cô chỉ ngồi đó đã động lòng người hơn toàn bộ xuân sắc xung quanh.

Năm nay mùa xuân tới muộn, có lẽ xuân sắc đều lặng lẽ đến bên người cô mà vội vàng xun xeo. Cô hình như cảm nhận được nên ngước mắt nhìn về phía hắn. Bùi Xuyên nhìn thấy một đôi mắt như thủy tinh trong trẻo sâu thẳm. Đôi mắt kia nhìn thấy hắn lập tức cười, mang theo trong trẻo và ôn nhu duy nhất.

Bùi Xuyên.

Năm mới thật nhiều may mắn nha.

Hắn bị dung nhan của cô lay động đáy mắt, mất một lúc lâu mới rũ mắt xuống. Môi Bùi Xuyên lại tái nhợt thêm hai phần. Lúc hắn ngồi xuống ghế của mình thì nhẹ nhàng nhắm mắt. Trong lòng hắn dâng lên một loại chua xót bi ai không thể tả nổi.

Cô đã trưởng thành, còn đẹp hơn nhiều lần so với trong tưởng tượng và trong giấc mơ của hắn Bất kỳ từ ngữ nào dùng để miêu tả cô cũng đều tái nhợt vô lực.

Cô đã trưởng thành, không còn là cô gái nhỏ đáng thương hề hề sợ đau, hay khóc nhè khi còn nhỏ, mà hắn thì vẫn là Bùi Xuyên của năm đó, trái tim lạnh lùng, cuộn mình trong thế giới âm u tàn phế.

Cô ở dưới ánh mắt mặt trời rực rỡ còn hắn đã sớm ở nơi vực sâu không nhìn thấy đáy.

Cả buổi tự học hôm đó Bùi Xuyên đọc sách nhưng không chữ nào chui vào đầu. Có điều hắn không thất thần nhìn cô như những học sinh khác.

Lúc chuông tan học vang lên, hắn khép sách lại, đi xuống lầu.

Trong văn phòng giáo viên, chủ nhiệm của bọn họ đang soạn bài.

“Thầy.”

“Là Bùi Xuyên hả?”

Bùi Xuyên đáp lời, sau đó bình tĩnh nói: “Trong kỳ nghỉ thầy có gọi cho em về việc tiếp nhập tiến cử của nhà trường đi học ở Tam Trung không. Lúc ấy nhà em xảy ra chuyện nên em cự tuyệt, bây giờ nghiêm túc nghĩ lại thì em thấy mình cũng không nên phụ tâm ý của thầy và nhà trường. Em muốn hỏi là em còn có thể đi Tam Trung không?”

Thầy giáo ngẩn người. Lúc trước gọi điện cho Bùi Xuyên thì thiếu niên này lập tức cự tuyệt, ông còn tưởng hắn có trường khác muốn thi vào, bởi vì dù sao tiến cử đi học thì sẽ chỉ có một lựa chọn. Không nghĩ tới Bùi Xuyên chỉ vì chuyện trong nhà nên mới không suy nghĩ kỹ.

“Đương nhiên có thể, đơn thầy vẫn giữ ở đây, cũng chưa chính thức bàn bạc với bên kia. Mọi thứ còn kịp, nhưng em muốn vào Tam Trung sao?”

“Em nghĩ kỹ rồi.”

Thiếu niên vươn bàn tay thon dài gầy ốm mà nhận lấy tờ đơn: “Cảm ơn thầy.” Hắn dừng một chút, nói, “Thầy, ba em bị thương trong lúc làm việc, hiện tại vẫn đang hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện. Nếu được cử đi học, em có thể nghỉ một thời gian ở nhà để chăm sóc cho ba không?”

“Thầy, cuối cùng em xin nhờ thầy một việc. Thầy đừng nói với các bạn là em đi học ở Tam Trung.”

Bùi Xuyên đi ra khỏi văn phòng, rũ mắt nhìn tờ đơn trong tay. Hoa thủy tiên trong vườn trường nở rộ, khoe vẻ đẹp thanh lệ vô song.

Hắn nhớ rõ một năm trước Bối Dao nói với hắn cô muốn học ở Lục Trung, bởi vì nơi đó gần nhà, bầu không khí cũng tốt.

Bùi Xuyên cầm tờ đơn, không về phòng học mà đi thẳng ra ngoài cổng trường.

Thật tiếc, chỉ sợ là hắn không có cách nào tiếp tục dính lấy cô.

Chính cô sợ là cũng không biết hiện giờ mình nổi bật thế nào, thừa dịp hắn còn sót lại chút lương tri thì hắn nên tránh xa ra, không nên kéo cô cùng xuống địa ngục.

Một cô gái như cô, về sau mặc kệ là ở bên ai cũng sẽ được yêu thương.

~

Bối Dao phát hiện vị trí bàn đầu vẫn luôn trống không. Cô hoang mang mà nhíu mày. Cô thật vất vả mới trở lại, còn chưa chào hỏi Bùi Xuyên đâu.

Cũng may là sau khi tan học buổi chiều, Triệu Chi Lan quả nhiên đã đứng ở bên ngoài trường học chờ cô cùng đi thăm Bùi thúc.

Lúc này mới 5 giờ, Triệu Chi Lan xách theo một giỏ trái cây nặng trĩu, Bối Dao vội vàng giúp bà cùng nhau xách.

“Chúng ta không ăn cơm chiều nữa, tranh thủ thời gian này đi thăm Bùi thúc, nếu không sợ là sẽ không kịp bắt xe về. Đợi lat nữa về nhà mẹ làm chút mì hai mẹ con ăn là xong.”

Bối Dao đương nhiên không có ý kiến gì. Lúc hai mẹ con đến bệnh viện thì Bùi Xuyên đang ở bên cửa sổ đọc sách.

Đây là sách mà bệnh nhân trước để lại, hắn cũng chỉ tùy tiện cầm lên xem thôi.

Thiếu nữ cất giọng giòn nộn mà gọi hắn: “Bùi Xuyên!”

Trong không khí đều có hơi thở ngọt ngào của cô. Hắn ngước mắt nhìn về phía cửa mới thấy nó đã bị người ta mở ra. Bối Dao mặc một cái áo khoác màu xanh lá cây, như chồi non mùa xuân, xách theo giỏ quà thở hồng hộc nói, “Em và mẹ đến thăm Bùi thúc.”

Hắn dời mắt, nhìn Triệu Chi Lan nói: “Chào dì Triệu.” Sau đó hắn nhận đồ trong tay hai mẹ con. Lúc nhận quả táo trên tay Bối Dao, ánh mắt hắn dừng trên đầu ngón tay phấn hồng của cô, sau đó né tránh chạm vào tay cô mà cầm lấy quả táo.

“Aizzz.” Triệu Chi Lan than thở, sau đó nói, “Ngượng ngùng quá Tiểu Xuyên, hôm qua dì Triệu mới trở về nên mới biết chuyện này. Cháu không cần lo lắng, ba cháu nhất định sẽ tỉnh lại. Ông trời đều có mắt, ai là người tốt người xấu ông ấy biết hết. Cảnh sát Bùi vì nước vì dân, nhất định sẽ bình an.”

Sắc mặt Bùi Xuyên bình tĩnh: “Cảm ơn dì Triệu.”

“Bùi Xuyên.” Bối Dao lấy từ trong túi áo ra một cái bùa bình an, nhẹ giọng nói, “Đây là em và bà ngoại cầu được ở Hư Vô sơn, nghe nói rất linh nghiệm. Hiện tại em để lại cho Bùi thúc, hy vọng ông ấy sớm ngày khỏi bệnh.”

Hắn không nhìn cô, cũng không cự tuyệt mà nhận lấy trước mặt Triệu Chi Lan.

Bối Dao có rất nhiều chuyện muốn hỏi, ví dụ như hôm nay tại sao hắn chỉ học nửa buổi đã về, nhưng mẹ ở đây nên cô.

Triệu Chi Lan nhìn thấy Bùi Xuyên thì có chút mềm lòng: “Bùi Xuyên à, dì không làm được nhiều việc, nhưng nếu cháu về nhà thì lúc nào cũng có thể tới nhà dì ăn cơm. Về sau trong nhà có đồ ăn ngon dì sẽ để Bối Dao mang vào bệnh viện cho cháu.”

Bùi Xuyên lắc lắc đầu: “Cảm ơn dì Triệu nhưng không cần đâu, có cô cháu nấu cơm rồi ạ.”

Triệu Chi Lan rốt cuộc chỉ là hàng xóm, không so được với người thân, vì thế bà cũng không miễn cưỡng. Sauk hi nói vài lời an ủi bà mang theo Bối Dao đi.

Bùi Xuyên nhìn theo hai người rời đi.

Bóng dáng thướt tha lả lướt của thiếu nữ đi xa dần. Cứ được vài bước cô lại quay đầu lại, ánh mắt hắn nhìn con gấu trúc nhỏ trên cặp của cô, không dám nhìn vào đôi mắt như thủy tinh kia.

Chờ bọn họ đi xa, hắn mở tay nhìn bùa bình an Bối Dao đưa, bên trên còn có độ ấm của cô.

Bùi Xuyên đem nó đặt ở bên mép giường của Bùi Hạo Bân.

Mau đứng lên đi ba.

Ba chắc không biết con trai mình sống những ngày thế nào, cũng không biết hắn đã từ bỏ những gì đâu.

~

Lớp 9 rất bận rộn nhưng kể từ ngày đó Bối Dao phát hiện ra Bùi Xuyên không hề đi học. Thầy giáo từng đứng ra giải thích với cả lớp rằng: “Bạn học Bùi Xuyên có thành tích vượt trội nên được trường học tiến cử thẳng lên cấp ba không cần đến trường học và thi trong năm nay.”

Lớp học rộ lên tiếng hâm mộ.

Hoa Đình cũng nói: “Cậu ấy thật lợi hại quá, được cử đi học thì chắc chắn được vào Nhất, Tam hoặc Lục Trung rồi. Có người vì thi được vào đó mà học đến sức cùng lực kiệt, có người cứ thế nhẹ nhàng phi thẳng vào, đến thi cũng chẳng cần, hâm mộ quá đi.”

Bối Dao đang bơm mực nói: “Ba vị trí đầu khối đều được nhận đãi ngộ đặc biệt, hâm mộ không nổi đâu.”

Bối Dao cũng không biết Bùi Xuyên rốt cuộc học ở trường nào, trong trí nhớ của cô thì Bùi Xuyên lớn hơn cô một lớp, cũng học ở Lục Trung, lần này chắc cũng là Lục Trung đúng không?

Đầu tháng sáu, mùa hè đã đến, Bùi gia rốt cuộc nghênh đón một tin tức tốt —— Bùi Hạo Bân tỉnh.

Ông ta nằm trên giường bệnh gần bốn tháng, thậm chí đến bác sỹ cũng cảm thấy hy vọng xa vời thì rốt cuộc ông ta cũng tỉnh lại.

Sau khi Bùi Hạo Bân tỉnh lại thì Bùi Xuyên về nhà để lấy quần áo tắm rửa. Dù không muốn thừa nhận nhưng hắn liếc mắt một cái vẫn nhìn thấy Bối Dao đang ở trong vườn hoa của tiểu khu mân mê.

Cũng không biết ý tưởng là của ai nhưng dân cư ở đây bắt đầu trồng hành, gừng, tỏi ở khu đất trồng hoa. Bối Dao lúc này đang bị Triệu Chi Lan tống cổ xuống dưới cắt hành mang về.

Cô mặc một cái váy liền áo màu trắng, hơi rộng, khiến cẳng chân cô lộ ra càng thêm tinh tế trắng nõn.

Mắt cá chân cô nhỏ bé tinh xảo, nhìn rất đẹp mắt. Tháng 6 ở thành phố C đã rất nóng, mặt trời treo cao, cô vội cắt hành sau đó đứng lên, đúng lúc thấy Bùi Xuyên. Cô vô cùng vui mừng mà chào hắn, “Bùi Xuyên! Anh đã trở lại, em nghe nói là Bùi thúc đã tỉnh.”

“Ừ.” Hắn rũ mắt, nhưng lại không thể không thấy đôi xăng đan của cô dính bùn.

Thiếu nữ đi một đôi xăng đan màu vàng nhạt, đôi chân nhỏ lả lướt đáng yêu, ngón chân như là những cây măng nhỏ, mũi chân lại có chút hồng nhạt. Chúng đáng thương lại đáng yêu, làm người ta thậm chí muốn ngồi xổm xuống nhẹ nhàng lau đi vết bùn dính trên chân cô.

Hắn nhíu mày, cuối cùng không thể không nhìn thẳng vào mắt cô.

Từ nhỏ đến lớn cô đều có chút vụng về ngây ngốc, vậy nên cô không nhìn ra chút bực bội trong lòng hắn, mà vẫn vui vẻ nói: “Em nghe thầy nói anh được tiến cử thẳng lên cấp ba. Chúc mừng anh, mà trường anh học là Lục Trung sao?”

Thầy giáo đã giữ đúng lời hứa, không nói cho bất kỳ ai trường hắn muốn đi là Tam Trung.

Hắn đến gần nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ của cô, bình tĩnh mà nói dối: “Đúng.”

Cô vui sướng nói: “Qua một năm nữa là em cũng thi. Em muốn học chung một trường với anh. Đến lúc đó em cũng vào Lục Trung, chúng ta lại có thể làm bạn cùng trường, nói không chừng còn có thể được học cùng một lớp nữa đó!”

“Ừ.”

“Bùi Xuyên.” Cô lau mồ hôi trên trán, không biết là mình đã cọ một ít bùn lên mặt, “Mẹ em trồng hành, anh có muốn một ít không?”

“Không cần.”

“Được, vậy đợi em thi xong sẽ tới thăm anh và Bùi thúc nhé.”

Bùi Xuyên cầm chìa khóa nhà mình, xoay người rời đi, thẳng đến khi cỗ mùi thơm nhợt nhạt từ trên người thiếu nữ nhạt đi, thì cơ bắp căng chặt của hắn mới có chút thả lỏng.

Từ nhỏ đến lớn, hắn không phải chưa từng lừa gạt cô, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nói dối cô về một việc quan trọng như vậy.

Trong lòng Bối Dao tràn đầy vui sướng cho rằng hắn cũng đi Lục Trung, nhưng không bao lâu nữa cô sẽ phát hiện ra hắn lừa cô. Hắn học ở Tam Trung, còn cô ở Lục Trung. Về sau cố sẽ ở nơi ánh sáng ngập tràn mà vui vẻ sống cuộc đời mình. Thượng Mộng Nhàn có chút tư sắc mà đã là hoa khôi trong trường, hắn không cần nghĩ cũng biết thiếu nữ sau lưng hắn sẽ được hoan nghênh nhiều thế nào.

Mà hắn sẽ chỉ còn một mình, hắn sẽ có thể không cần cố kỵ, ở trong góc tối ẩm ướt âm u mà lớn lên.

Bùi Xuyên cầm chìa khóa mở cửa.

Sau khi cô phát hiện hắn lừa cô thì chắc sẽ không bao giờ muốn để ý đến hắn nữa. Nếu đã định cả đời này không chiếm được thì ngay từ đầu không cần suy nghĩ làm gì.

Ngày 13 tháng 6, thành phố C tiến hành ngày thi đầu tiên vào cấp ba.

Mặt trời mùa hạ lên cao, năm nay phòng thi vẫn chưa có điều hòa, các thí sinh mồ hôi ướt đẫm mà làm bài. Có điều mọi người đều vô cùng chuyên tâm.

Ngày 14 thi xong, các thí sinh đều được phát một tờ đơn để bọn họ điền nguyện vọng khi điểm chưa có. Mỗi người căn cứ theo việc tự đánh giá trình độ của mình mà điền trường học mình vừa ý.

Bối Dao thi không tồi vì thế cô nhẹ nhàng viết một cách nghiêm túc lên tờ nguyện vọng cấp ba — Lục Trung của thành phố C.

6 thoughts on “Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 21

  1. việc bùi xuyên quyết từ bỏ bối dao cũng không dễ dàng gì. k biet sau khi bối dao biet bị lừa có cảm giác gì nữa. cha bùi xuyên lấy vk mới k biết tâm trạng bùi xuyên còn u ám tiêu cực tới cỡ nào nữa

  2. Truyện rất hay và cảm động. Đã đọc mấy lần trên wattap nhưng dạo gần đây bị lỗi nên lên web đọc lại. Vẫn hay và cảm xúc như đọc lần đầu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Sáu 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
error: Alert: Content is protected !!