Hải thượng hoa đình – Chương 72

Buổi sáng ngày hôm sau Mạnh Lan Đình mặc áo váy lộng lẫy, được đón từ Chu gia lên một chiếc xe đính đầy hoa hướng về phía Phùng gia.

Mọi người đứng hai bên đường vây xem, mấy ngàn hiến binh mặc thường phục được xuất động, một đường duy trì trật tự để con đường được thông suốt.

10 giờ, xe cưới đến Phùng công quán, Mạnh Lan Đình được đón vào cửa lớn, dưới sự chứng kiến của bạn bè thân thích cô và Phùng Khác Chi cử hành nghi thức hôn lễ long trọng.

Hai người dập đầu với Phùng lão gia, gặp mặt toàn bộ tám cô con gái và con rể cùng với họ hàng trưởng bối. Lễ nghi qua đi cũng đến 5 giờ chiều, từng người thay đổi lễ phục cưới, một đường xuất phát đi khách sạn cử hành một hồi hôn lễ kiểu tây nữa.

Đoàn xe khởi hành từ Phùng gia đi khách sạn. Hai bên đường cái vẫn đứng đầy dân chúng vây xem. Bọn họ không ngừng chỉ chỉ trỏ trỏ, nghị luận sôi nổi về đội ngũ xe đưa dâu mà ngày thường khó có thể gặp được.

Sáng nay trước khi xuất phát, Chu thái thái vẫn luôn dặn dò Mạnh Lan Đình không cần khẩn trương. Cô cũng không thấy mình có bao nhiêu khẩn trương, chỉ là đêm qua không ngủ tốt lại thêm áo cưới có vẻ căng chặt nên hiện tại cô thấy hơi mệt mỏi.

Tay cô cầm đóa hoa, hai mắt nhìn phía trước, ngồi nghiêm chỉnh. Đột nhiên cô thấy sau lưng có một bàn tay đặt lên nhẹ nhàng giúp cô xoa lưng. Cô quay mặt sang, đối mặt với đôi mắt đang nhìn mình của Phùng Khác Chi.

“Em mệt mỏi thì dựa vào đây một chút, dựa vào người anh không sao đâu.” Anh ghé mặt đến, ở bên tai cô ôn nhu mà thì thầm.

Hôm nay là lần gặp mặt đầu tiên của hai người sau buổi tối hôm trước. Mạnh Lan Đình hiện tại mặc cái váy cưới này có vạt áo xõa tung nên khi ngồi xuống làn váy che lấp toàn bộ người dưới của cô, vừa lúc che lấp cánh tôiy anh duỗi đến.

Nhưng Mạnh Lan Đình vẫn cảm thấy có chút xấu hổ. Cô nhìn lão Diêm ngồi ở đằng trước lái xe, nhẹ nhàng vặn vẹo thân mình thoát khỏi bàn tay anh, thấp giọng nói: “Em không mệt. Không cần. Anh ngồi tử tế đi.”

Tay Phùng Khác Chi chỉ dừng sau lưng cô một lát rồi lại chậm rãi thu về. Cả quãng đường hai người cũng không nói thêm gì khác.

Đến khách sạn, ô tô ngừng ở cửa trước, khách khứa đứng hai bên nhiệt liệt vỗ tay khi hai người xuống xe.

Khách khứa được mời đến hôn lễ này có đến hơn một ngàn người, chỉ có người có thiệp mời mới được vào. Rất nhiều khách đều từ Nam Kinh tới, quan lớn như mây. Nghe nói tối hôm qua khách sạn lớn của toàn Thượng Hải đều chật kín khách. Đảm nhận vai trò hoa đồng là con trai chị Năm cùng một cô cháu gái có tuổi tác tương đương. Hai đứa nhỏ mặc quần áo mới, lộp bộp lộp bộp mà chạy tới gọi Phùng Khác Chi và Mạnh Lan Đình là cậu mợ, lại chiếu theo lời người lớn dạy mà tranh nhau nâng đuôi váy của Mạnh Lan Đình.

Một đôi bích nhân, trai tài gái sắc. Phóng viên ở hai bên không ngừng chụp ảnh.

Mạnh Lan Đình khoác cánh tay Phùng Khác Chi đang giơ về phía mình, mặt mang nụ cười mà đạp lên thảm đỏ sánh vai anh đi vào trong.

Khách sạn Thế Kỷ đã bố trí đại sảnh với hoa tươi, sô cô la cùng sâm-banh.

Hôm nay chỉ nguyên trang trí đại sảnh đã dùng mấy vạn đóa hoa tươi, toàn bộ đều là đêm qua dùng phi cơ vận chuyển đến, Lúc đưa tới, trên cánh hoa còn dính sương sớm. Chỉ qua một đêm mà người ta đã biến cả đại sảnh thành biển hoa. Sô cô la cùng sâm-banh được đưa đến từ Hongkong. Ở lối vào đại sảnh, có một ngọn núi sô cô la và sâm-banh cao hơn người, mặc cho khách khứa hưởng dụng.

Hai người tiến vào tiệm cơm thì tạm thời bị tách ra, mỗi người vào vị trí của mình.

Đại sảnh có một cái đèn trùm treo cao, là kết hợp của hơn ngàn bóng đèn nhỏ, tụ thành một cái đèn thủy tinh hình bán nguyệt, lộng lẫy mà chói mắt.

Dưới khung cảnh hoa tươi, âm nhạc sôi nổi và ánh mắt nhiều người, Mạnh Lan Đình mặc váy cưới lộng lẫy, kéo tay giáo sư Chu đi cùng ông từng bước đến chỗ Phùng Khác Chi đang đứng ở phía trước.

Anh mặc một thân lễ phục màu đen, áo sơ mi trắng như tuyết, nơ màu đỏ, bên ngực trái cài một bông hoa bạch lan với lá xanh làm nền. Anh đứng ở đó, dáng người ưu nhã, khuôn mặt anh tuấn.

Anh mang theo tươi cười, không chớp mắt mà nhìn cô, không đợi đến khi cô được giáo sư Chu đưa đến trước mặt anh đã lập tức bước đến đón cô. Anh cúi mình chào giáo sư Chu rồi sau đó tự mình nắm tay cô lên đài. Hai người sóng vai đứng ở trước mặt người làm chủ hôn.

Hành động hấp tấp không thể chờ nổi này của anh khiến quan khách đều bật cười.

Chủ trì buổi lễ này là hiệu trưởng trường Chi Hoa, Lâm tiên sinh. Lâm tiên sinh từng nhậm chức ở trường đại học Bắc Kinh, danh vọng lớn lao, phàm là người nghiên cứu thì không ai không biết ông ấy.

Lâm tiên sinh tươi cười đầy mặt, chúc phúc một đôi tân nhân trước mặt, sau đó tuyên bố hai người là vợ chồng. Khách khứa cũng sôi nổi mà nói lời chúc mừng. Đôi vợ chồng mới cưới lại cùng khách khứa chụp ảnh chung, tiếp nhận phóng viên đến chụp ảnh, cuối cùng dưới sự vỗ tay nhiệt liệt mới bắt đầu khiêu vũ.

Dựa theo chương trình bàn đầu thì cô dâu chú rể hiện tại có thể đi về tổ ấm tình yêu, để người nhà hai bên cùng tân khách ở lại chỗ này tiếp tục chúc tụng. Nhưng có lẽ vì hành động có chút lỗ mãng vừa rồi của chú rể nên Lâm tiên sinh bỗng nhiên nghịch ngợm một chút, đưa ra yêu cầu muốn chú rể nhảy với cô dâu điệu mở màn mới thả người đi. Các tân khách đều hưởng ứng, nhiệt liệt vỗ tay.

Mạnh Lan Đình không hề chuẩn bị, hơn nữa cô cũng không thường xuyên khiêu vũ nên kỹ thuật chỉ thường thường. Hiện tại phải khiêu vũ dưới ánh mắt nhiều người thế này thì cô khó tránh khỏi có chút khẩn trương. Lỡ cô làm ra chuyện gì xấu thì bản thân không sao nhưng người của Phùng gia sẽ bị người ta chê cười sau lưng, thật đúng là không muốn chút nào.

Cô hơi khẩn trương, nhìn về phía Phùng Khác Chi thấy anh vẫn tươi cười chẳng nói gì. Anh búng tay với dàn nhạc, ý bảo bọn họ tấu nhạc sau đó hơi khom người với cô rồi mời cô khiêu vũ.

Đúng là phong độ mười phần. Mạnh Lan Đình bỗng nhiên tỉnh ngộ ra, anh chính là cao thủ khiêu vũ cơ mà.

Dàn nhạc tấu lên một điệu waltz nhẹ nhàng, Phùng Khác Chi mang theo Mạnh Lan Đình lướt xuống sàn nhảy. Mạnh Lan Đình suy đoán cũng không sai. Phùng Khác Chi nhảy vô cùng điêu luyện. Thân thể anh dựa gần vào cô, Mạnh Lan Đình cảm thấy một cánh tay có lực kiên cố của anh vững vàng mà đỡ eo mình.

Cơ hồ không cần cô làm gì, chỉ cần theo anh thì đã có thể nhẹ nhàng chuyển động trên sàn nhảy.

Cô hơi hơi ngửa đầu, cùng anh bốn mắt nhìn nhau lại thấy được hình ảnh bản thân phản chiếu trong đôi mắt đen nhánh sáng lấp lánh của anh.

Một vòng lại một vòng. Cô dần dần hoa mắt, lại có chút không dám nhìn anh mà rũ mắt xuống.

Đúng lúc này, âm nhạc dừng lại, tiếng vỗ tay nhiệt liệt lại vang lên. Phùng Khác Chi nhẹ nhàng buông lỏng eo cô, sửa lại thành nắm tay cô rồi mang theo cô cảm tạ quan khách bốn phía đã đến chứng kiến hôn lễ của mình. Ngay sau đó bọn họ rời khỏi sàn nhảy, trong tiếng vỗ tay vui vẻ của mọi người đi ra khỏi tiệm cơm, lên xe.

Sau khi lên xe anh mới buông lỏng tay Mạnh Lan Đình, lại cong lưng cẩn thận giúp cô vén tốt tà váy, đóng cửa xe rồi dặn lão Diêm lái xe rời đi.

Lúc trở lại tổ ấm tình yêu thì trời đã tối đen, cũng gần đến 9 giờ tối.

Căn nhà ở đường Tây Ái Hàm Tư này đêm nay cũng đèn đuốc sáng trưng. Trên cửa sắt lớn của hoa viên có dùng hoa tươi trang trí thành hình vòm, có một bức tượng điêu khắc hình thiên sứ tay cầm cung tên, sau lưng có cánh được gắn trên đó. Ô tô đi qua bên dưới cổng hoa rồi dừng lại. Phùng Khác Chi xuống xe, giúp Mạnh Lan Đình mở cửa xe rồi đỡ cô xuống dưới.

Má Phùng bị phái đến bên này hầu hạ hai người. Đêm nay bà mặc một thân đồ mới, mang theo người hầu sớm đã chờ ở nơi này. Bà vô cùng cao hứng mà đón hai người vào nói: “Tiểu thiếu gia, thiếu nãi nãi, tôi làm thức ăn khuya cho hai người rồi, mau vào phòng ăn đi.” Nói xong bà gọi người bưng thức ăn lên.

Mạnh Lan Đình vốn không có thói quen ăn khuya, hơn nữa cô cũng không muốn ăn. Lăn lộn cả một ngày cô đã mệt lả nên chỉ muốn nghỉ ngơi sớm một chút vì thế cô mỉm cười thoái thác.

“Cháu cũng không ăn đâu.” Phùng Khác Chi cũng nói theo.

“Dù ít dù nhiều cũng ăn một miếng thôi!” Má Phùng tận tình khuyên bảo, “Táo đỏ đậu phộng bánh trôi, cũng không nhiều lắm, chỉ có hai cái. Ăn vào đoàn đoàn viên viên, sớm sinh quý tử.”

Phùng Khác Chi vốn đã đi theo Mạnh Lan Đình bước đi, nghe thấy lại dừng bước nhìn cô: “Vậy …… Ăn chút chứ?”

Má Phùng dùng một cái khay đỏ mạ vàng bưng tới hai cái chén nhỏ, mỗi chén có hai cái bánh trôi mập mạp. Phùng Khác Chi đón lấy, hai miếng đã ăn xong. Mạnh Lan Đình cũng tiếp nhận mà ăn xong.

Má Phùng mặt mày hớn hở, nói: “Vậy tiểu thiếu gia cùng thiếu nãi nãi mau đi nghỉ ngơi đi, cũng mệt cả ngày rồi.”

Mạnh Lan Đình đi theo Phùng Khác Chi lên lầu hai, ngừng ở phía trước một căn phòng bên trên cửa có dán song hỉ đỏ thẫm.

Anh đẩy cửa ra, mở đèn tường nhẹ giọng nói: “Tới rồi, vào đi thôi.”

Đây là một gian phòng ngủ rất lớn, trang hoàng kiểu Tây, ánh đèn nhu hòa, ở giữa có một cái giường lớn bên trên giường trải chăn đệm đỏ thẫm có thêu long phượng trình tường truyền thống. Giữa chăn còn bày một khay hoa sen, bên trên có một đóa ngọc lan, vàng thỏi, một thanh như ý, có ý nghĩa “Nhất định như ý”.

Phùng Khác Chi bỏ cái khay đi, nói: “Em đi tắm trước đi.”

Mạnh Lan Đình ừ một tiếng, cầm lấy quần áo ngủ chuẩn bị sẵn đặt ở đầu tủ rồi đi vào phòng tắm, chần chờ một lúc rồi vẫn nhẹ nhàng tận lực không phát ra tiếng động mà khóa cửa vào.

Trong phòng tắm rất nhanh đã truyền ra tiếng nước ào ào. Phùng Khác Chi ngồi ở mép giường, nghe tiếng nước trong chốc lát mới đứng dậy bỏ đi áo khoác, kéo cởi cà vạt đi vào trước quầy rượu, mở ra một chai rượu vang đỏ rót vào ly, bưng lên nhẹ nhàng lắc rồi chậm rãi đưa đến bên miệng uống một ngụm.

Mạnh Lan Đình tắm rửa xong, mặc tốt áo ngủ, trên người lại khoác áo tắm dài, buộc chặt đai lưng mới mở cửa đi ra.

Mép giường không có ai.

Cô quay đầu thấy Phùng Khác Chi dựa lưng trước quầy rượu trong góc phòng, trong tay cầm một cái ly, đang nhìn cô.

“Em xong rồi, anh đi tắm rửa đi.” Cô nói xong thì xốc chăn lên nằm ở một bên giường.

Phùng Khác Chi buông chén rượu, đi vào phòng tắm. Tiếng nước vang lên. Anh tắm rất nhanh, một lát sau đã ra ngoài, trên người tùy tiện mặc một chiếc áo tắm dài, cũng lên giường ngồi ở một bên kia.

Anh quay đầu nhìn Mạnh Lan Đình nằm bên cạnh, thấy cô nửa khép nửa mở hai mắt thì thấp giọng nói: “Em mệt rồi, mau ngủ đi.”

Mạnh Lan Đình thấp thấp mà ừ một tiếng, mở mắt ra mỉm cười với anh sau đó chậm rãi trở mình đưa lưng về phía anh nhắm hai mắt lại.

Phùng Khác Chi ngồi một mình một lát mới cúi người, giơ tay tắt đi đèn bàn rồi cũng nằm xuống. Trong phòng là một mảnh tối tăm, chỉ có bức màn đối diện với hoa viên là chiếu rọi ánh đèn mở suốt đêm.

Người đàn ông bên kia nằm xuống thì không động đậy gì, hô hấp cũng cực kỳ vững vàng. Hôm nay cô cũng mệt mỏi, mà anh so với cô chắc cũng không hơn gì nên chắc anh đã ngủ rồi.

Sau khi ý thức được điểm này, Mạnh Lan Đình chậm rãi thả lỏng cả người.

Thật là mệt mỏi. Cô nhắm mắt lại, dần dần ngủ mất. Cũng không biết ngủ bao lâu, cô cảm thấy hơi khát nên tỉnh lại.

Mở mắt ra thấy mình nằm trên một cái giường xa lạ thì cô vẫn còn mờ mịt. Ngừng lại một chút cô mới nhớ ra mình đã kết hôn, đang nằm trên giường trong tân phòng.

Cô theo bản năng quay đầu lại ngoài ý muốn phát hiện Phùng Khác Chi không ở đó. Gối bên cạnh trống không.

Cô ngồi dậy nhìn quanh một vòng. Trong phòng tuy rằng tối tăm nhưng vẫn có thể nhìn thấy đồ vật. Anh cũng không ở trong phòng.

Cánh cửa đi thông ra sân phơi nửa mở ra. Mạnh Lan Đình chần chờ một lúc rồi từ trên giường bò xuống, đi chân trần mà nhẹ nhàng đi đến cạnh cửa nhìn ra ngoài.

Phùng Khác Chi đang ngồi dựa trên một cái ghế trên sân phơi, hai chân vắt lên lan can, đầu hơi ngửa, không nhúc nhích giống như đang ngủ. Trên cái bàn nhỏ bên cạnh có một cái bật lửa và một hộp thuốc đang mở. Mạnh Lan Đình tránh ở phía sau cửa ngừng thở lén lút nhìn trong chốc lát.

Thân thể anh bỗng nhiên giật giật, nâng cánh tay lấy ra một điếu thuốc cắn trong miệng rồi cúi đầu “Đinh” một tiếng bật lửa. Ngọn lửa màu xanh chiếu ra đường cong anh tuấn trên mặt anh, rồi chúng biến mất theo ngọn lửa tắt.

Một cơn gió đêm thổi tới, mùi khói thuốc nhàn nhạt bay đến. Mạnh Lan Đình nhịn không được, bước nhanh đi qua duỗi tay từ sau rút điếu thuốc khỏi miệng anh, ném xuống đất.

“Về sau không được hút nhiều thuốc như thế!” Cô nhìn mặt đất đã vứt tứ tung những đầu thuốc thì nhíu mày nói. Phùng Khác Chi quay đầu lại, giống như sửng sốt nhưng vẫn không động.

“Không còn sớm nữa, anh mau đi vào ngủ thôi!” Mạnh Lan Đình nói xong thì quay đầu muốn đi.

“Ngày mai không có việc gì. Anh cũng không mệt lại không ngủ được. Em tự đi ngủ đi, không cần để ý đến anh.” Phía sau truyền đến một giọng nói rầu rĩ.

Mạnh Lan Đình lại lần nữa dừng bước, quay đầu thấy anh không ngờ lại duỗi tay sờ soạn hộp thuốc vì thế cô tức giận xoay người trở về quét hộp thuốc xuống đất.

“Bang” một tiếng, hộp thuốc từ mặt bàn rơi xuống đất.

“Anh ở đây em ngủ thế nào được? Đi vào phòng cho em!” Cô hừ một tiếng rồi lại xoay người đi vào.

Người phía sau bỗng duỗi tay túm được tay cô rồi kéo một cái. Mạnh Lan Đình thân bất do kỷ, người đã bị túm rơi vào ngực anh, cùng anh mặt đối mặt.

Cô mới từ trong ổ chăn đi ra nên mặc rất mỏng, chỉ có một kiện váy ngủ bằng tơ tằm. Cái áo ngủ trên người anh cũng xộc xệch, lộ ngửa ngực.

Ngực mềm mại của cô gắt gao dán chặt lấy vòm ngực cứng rắn của anh. Nhiệt độ cơ thể anh nhanh chóng cách tầng vải dệt mỏng manh mà truyền đến mỗi lỗ chân lông trên người cô. Mạnh Lan Đình không nhịn được rùng mình một cái. Một màn da thịt thân cận cùng anh đêm đó ở khách sạn nhanh chóng xẹt qua trong đầu cô.

Tim cô đập nhanh hơn, lại thấy anh cúi đầu nhìn mình, trong đôi mắt anh có ánh sáng lập lòe. Cô nhịn không được xoắn thân mình giãy giụa: “Buông ra. Em muốn đi vào……”

Bộ ngực trong lúc lơ đãng lại lần nữa cọ xát với anh. Hầu kết của Phùng Khác Chi lên xuống một chút.

Anh theo lời, buông lỏng tay đang nắm lấy tay cô nhưng lại không để cô rời đi, mà nâng tay ôm lấy eo cô chậm rãi siết chặt thân thể mềm mại của cô. Anh dùng cái cằm bị gió đêm thổi lạnh mà nhẹ nhàng cọ qua cái trán ấm áp của cô.

“Lan Đình…… Đừng đối với anh như vậy…… Được không……” Giọng nói cầu xin thương xót nhẹ nhàng vang lên bên tai Mạnh Lan Đình.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Năm 2019
H B T N S B C
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
error: Content is protected !!