Lấy thân nuôi rồng – Chương 203

Chương 203: Thọ lễ

 

Trở lại trong cung, nàng suy nghĩ một chút liền gọi Hoàn Nhi tới. Lúc trước rời đi nàng không mang theo Hoàn Nhi, nhưng sau khi trở về Lý Tri Mân vẫn kêu Hoàn nhi tới hầu hạ nàng. Hiện giờ Hoàn nhi cũng duyên dáng yêu kiều, là đại cô nương, so với lúc trước thì ổn trọng hơn nhiều, nói chuyện cũng không tùy ý như trước, lanh lợi. Nàng nghe xong Triệu Phác Chân hỏi thì nói: “Trong cung thời gian này đúng là đang nghiêm tra, nhưng không phải bởi vì sắp tới thọ lễ sao? Ở trong cung của chúng ta không có thay đổi lớn, bởi mọi người vốn là trải qua lựa chọn kỹ mới được vào hầu hạ nương nương. Nô tỳ đang muốn hỏi ngài tính toán tặng thọ lễ gì cho vạn tuế gia, còn có Thái Tử điện hạ, công chúa điện hạ cũng nên chuẩn bị lễ rồi?”

Triệu Phác Chân thấy bộ dáng nàng có vẻ không biết thì cho rằng những việc này là bên ngoài lén truyền, cũng không ai dám nói đến trước mặt nàng thì cũng gật gật đầu, suy nghĩ xong liền nói: “Đồ hồi môn của ta có không ít, đợi chút nữa tìm cẩn thận xem có thứ gì không. Thọ lễ của bệ hạ đương nhiên phải tiết kiệm, cũng không cần chuẩn bị quà quá mức xa hoa, không có trở ngại là được. Còn Thái Tử điện hạ thì để hắn viết chữ thọ, còn công chúa sẽ làm đào mừng thọ, thể hiện tâm ý cũng dễ thôi.”

Hoàn nhi chần chờ một lúc mới nói: “Nhưng nô tỳ nghe nói Quý Phi bên kia đang tỉ mỉ chuẩn bị đó.”

Triệu Phác Chân nói: “Cũng không cần tranh nhau việc này.” Nàng cho Hoàn nhi lui, một mình xuất thần mà nghĩ hồi lâu. Qua hai ngày nàng cũng không đi nữ học nữa, chỉ phái ngừoi đi qua truyền lời, sau đó ở nhà chơi với Quan Âm nô.

Đến buổi tối, Lý Tri Mân lại tới, trên người khoác áo giáp mềm và hồ phục, lúc bước đi ẩn ẩn có tiếng kim loại phát ra, cũng không để người gióng trống khua chiêng hành lễ mà chỉ như về nhà mình nói: “Ta mới vừa đến tây giao thăm quân trở về, không cần đa lễ, hôm nay ta ở bên ngoài bắt được hai con thỏ màu đen, hơi có chút hiếm lạ, để Quan Âm nô chơi một chút.” Nói xong quả nhiên có tiểu nội thị đưa lồng sắt tới, bên trong là một đôi thỏ đen nhánh, hắn tự mình cầm đi chọc Quan Âm nô trong chốc lát rồi mới như tùy ý hỏi Triệu Phác Chân: “Nghe lão Cao nói, đã nhiều ngày nàng không tới nữ học, là không thoải mái sao? Có cần thỉnh Công Tôn tiên sinh tiến vào bắt mạch không?”

Triệu Phác Chân còn tưởng hắn chỉ đến xem Quan Âm nô, hiện giờ mới biết được hắn cư nhiên là đang quan tâm mình. Nàng ngẩng đầu mỉm cười nói: “Cũng không có gì không thoải mái, chỉ là mấy ngày vừa rồi ta bận nữ học, sơ sót Quan Âm nô. Mà nữ học hiện giờ đã vào quỹ đạo, cũng không cần ta ngày ngày ở bên kia.”

Lý Tri Mân gật gật đầu, cúi đầu tiếp tục xem Quan Âm nô nghịch cái lỗ tai dài của con thỏ, ngữ khí bình đạm nói: “Lúc trước hoàng tộc nhiều, phụ hoàng cùng Thái Tử, vài vị hoàng tử ra cửa thì cấm quân đều phải phụ trách công tác an toàn, bày trận địa như đón địch, vài lão quận vương tôn thaát cũng đều được đối xử như thế. Hiện giờ hoàng tộc điêu tàn, không mấy người muốn ra ngoài, cấm quân cũng nhàn rỗi, nếu nàng muốn ra ngoài thì chỉ cần sai bảo, cũng không cần để bọn họ rảnh rỗi tay chân. Những nơi khác chiến sự chưa bình ổn, sợ Man tộc vẫn chưa từ bỏ ý định, bởi vậy bọn lão Cao vẫn hết sức cẩn thận, chậm rãi chờ tình huống tốt hơn, thái bình ổn định thì nàng đi nữ học sẽ không phải tầng lớp kiểm tra như thế.”

“Nàng bác học đa tài, kỹ thuật vẽ tranh cũng sáng tạo khác người, nếu có thể dạy bảo chút học sinh có tư chất, ra được mấy đồ đệ tốt thì tương lai cũng có chỗ dùng. Những việc lợi nước, lợi dân này mỗi người đều có thể làm một chút.”

Hoàng Thượng đây là đang giải thích với mình sao? Hắn sợ mình bởi vì sợ hưng sư động chúng, hao phí tài lực nên mới không muốn đến nữ học sao? Triệu Phác Chân giật mình, giải thích nói: “Thần thiếp đã biết. Mắt thấy sắp tới thọ lễ, không biết ngài muốn quà gì, đã nhiều ngày nay ta rảnh rỗi, muốn cùng Thái Tử, công chúa làm chút quà tặng bệ hạ.”

Lý Tri Mân hơi hơi có chút mê võng mà ngẩng đầu: “A? Thọ lễ hả?” Làm một hoàng tử bị ngó lơ, từ nhỏ vào sinh nhật hắn, Ngự Thiện Phòng đưa tới một chén mì thọ, sau đó phụ hoàng mẫu hậu theo lệ ban thưởng chút nghiên bút là xong. Vì vậy đối với việc chúc thọ, hắn cũng không có gì chờ mong. Năm nay Lễ Bộ thật ra đã sớm trình tấu chương về việc tổ chức thọ lễ, dù sao cũng là tân đế đăng cơ, thiên hạ mới ổn định, vì trấn an tứ hải và nhân tâm mới để tứ phương triều kiến, bát phương tiến cống, để mừng thọ, nơi nơi đều vui mừng. Như thế mới khiến triều đình trên dưới cùng với lê dân bá tánh tin tưởng thiên hạ từ đây bình phục, sau này sẽ không còn đánh giặc nữa, bởi thế hắn chỉ phê giản lược, mà thọ lễ này cũng mang ý nghĩa chính trị nhiều hơn.

Triệu Phác Chân trước kia là thị tỳ của hắn, tự nhiên không có tư cách chúc thọ chủ tử, cho nên hắn vạn lần không nghĩ tới nàng và con bọn họ còn muốn tặng quà cho hắn. Vui sướng cùng thỏa mãn trước nay chưa từng có đánh vào lòng hắn. Hắn phục hồi tinh thần, bỗng nhiên cảm thấy gương mặt mình đỏ lên, đem tay áo che lại, nhẹ giọng nói: “Không cần quá phiền toái……” Nói xong hắn lại âm thầm hối hận, vạn nhất Triệu Phác Chân thật sự không chuẩn bị thì sao, vì thế lại ho nhẹ: “Liền…… Tùy tiện chút là được, bọn nhỏ còn nhỏ.”

Triệu Phác Chân lại không nghe được khúc chiết trong lời nói của hắn, chỉ nói: “Cũng không biết Hoàng Thượng thích cái gì?” Tần Vương Lý Tri Mân thì mọi người đều biết hắn thích nhã nhạc, nhưng kỹ năng đánh đàn cũng chỉ bình thường. Sau đó nhớ tới sau khi hắn lộ mũi nhọn, mọi người mới biết những tầm thường, thích phong nhã, thô bạo kia chỉ là để che giấu chí lớn mà thôi. Cho nên, hắn căn bản cũng không thích thưởng nhạc, mà vì lòng dạ quá sâu nên thậm chí người bên cạnh cũng không biết hắn thích cái gì. Triệu Phác Chân theo hắn nhiều năm như thế, cũng hoàn toàn không biết hắn thích cái gì.

Lý Tri Mân kỳ thật cũng bởi vì bị kinh hỉ quá nên có chút tự biểu đạt: “Cũng không có gì đặc biệt thích, chỉ cần là khanh chuẩn bị, trẫm đều thích.”

Triệu Phác Chân lúc trước còn định tùy ý chọn một thứ gì đó trong đám hồi môn Ứng phu nhân cho để tặng hắn, hiện giờ vì lời này lại có chút cảm giác cưỡi lên lưng cọp khó xuống. Nàng không thể không cẩn thận ngẫm lại, rồi chuẩn bị một phen. Nàng nhẹ giọng nói: “Vậy thần thiếp sẽ cùng bọn nhỏ thương lượng.”

Tiễn Lý Tri Mân đi rồi, Triệu Phác Chân mới thấy việc này khó khăn, lại cũng gọi Thất Cân cùng Quan Âm nô tới thương lượng nên tặng quà gì cho phụ hoàng. Thất Cân vỗ tay thiên chân nói: “Con biết phụ hoàng thích cái gì, phụ hoàng thích xem tranh!”

Quan Âm nô giương mắt nhìn ca ca, vươn ngón tay tinh tế cười hì hì nói: “Vẽ tranh, Quan Âm nô sẽ vẽ hoa hoa.” Lần trước nàng cũng đã dùng cây bút lông lớn vẽ vẽ trên giấy, đúng lúc đang cảm thấy hứng thú.

Vẽ tranh? Triệu Phác Chân thập phần kinh ngạc, lúc trước nàng học vẽ cũng đâu có thấy Lý Tri Mân thích cái đó đâu? Nàng hỏi Thất Cân: “Sao con biết phụ hoàng thích tranh?”

Thất Cân hì hì một tiếng: “Trong noãn các của Trinh Quán điện có một kệ sách, trong đó có cuốn《 Trinh Quán chính khách 》, phụ hoàng thường xuyên xem, bên trong có một đống giấy tiên, đôi khi đọc sách mệt mỏi phụ hoàng sẽ cầm đống giấy tiên kia nhìn. Có lần con nhìn trộm, thấy chính là hình vẽ nhỏ của phụ hoàng. A nương ngài vẽ chân dung là tốt nhất, Tống thừa tướng nói ngài là môn sinh đắc ý của ông ấy, ngài vẽ một bức tranh cho phụ hoàng làm thọ lễ đi!”

Giấy tiên có vẽ hình Lý Tri Mân sao? Triệu Phác Chân oanh một chút, mặt hồng đến đỏ bừng. Lúc trước nàng tùy tay vẽ đống tranh đó khi sửa sang lại Hoa Chương Lâu, thế nhưng lại bị hắn phát hiện ra ư?

Thất Cân cùng Quan Âm nô mở hai đôi mắt trong suốt nhìn nàng, chờ mẫu thân quyết định mà nàng lại cảm thấy thẹn vô cùng. Những tình cảm hoài xuân giẫy dụa của thiếu nữ năm đó cư nhiên đều bị đương sự phát hiện ra. Nàng cơ hồ không dám nhìn vào mắt hai đứa nhỏ, Thất Cân còn đang đắc ý vì phát hiện của mình: “Chỉ vẽ phụ hoàng thì quá bình thường, các họa sĩ trong cung đình đã làm nhiều, a nương vẽ một nhà chúng ta đi, có phụ hoàng có a nương có Quan Âm nô còn có con!”

Quan Âm nô chẳng hiểu gì hết, nhưng vẫn thập phần vui sướng mà duy trì ca ca: “Vẽ Quan Âm nô! Vẽ Quan Âm nô!”

Sự tình cũng cứ thế được định xuống, Thất Cân còn mãnh liệt yêu cầu Triệu Phác Chân không được tiết lộ cho phụ hoàng, nhất định đến thọ lễ mới được cho phụ hoàng xem, còn nhất định phải nói đây là chủ ý của hắn.

Triệu Phác Chân vẽ cực kỳ gian nan, lúc mới bắt đầu nàng đã vài lần thẹn đến mức muốn từ bỏ. Chuyện cũ cứ không ngừng nảy lên trong lòng khiến nàng cảm thấy quẫn bách cùng nam kham. Nhưng sau khi nghiêm túc vẽ thì nàng lại như rơi vào cảnh đẹp —— Lý Tri Mân mặc hoàng bào nàng chưa vẽ qua bao giờ, một khi tinh tế vẽ lên thì chỉ thấy mặt mày tinh xảo, khí chất long phượng của hắn không dễ mà vẽ ra được. Nàng vẽ hỏng rất nhiều tờ, mới miễn cưỡng được một tờ vừa lòng, sau đó dựa theo yêu cầu của Thất Cân mà vẽ cả bốn người nhà bọn họ. Thất Cân cùng Quan Âm nô thì dễ vẽ, rốt cuộc mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười của bọn họ nàng đều sớm khắc sâu trong lòng, vẽ thế nào cũng dễ, chỉ có bản thân mình là nàng đành ôm kính khư khư để tự nhìn tự vẽ.

Bởi vì phải vẽ tranh nên liên tiếp nửa tháng nàng cũng không đặt chân vào nữ học, chỉ chuyên tâm vào bức vẽ này. Mỗi ngày đều có nữ quan vào cung tới bẩm báo công việc với nàng nhưng ngày này lại là Vương Đồng tự mình tới, vừa vào liền cười: “Ngài ở chỗ này lười biếng thoải mái, ta thì vội đến chân không chạm đất. Mấy ngày nay đã thu được rất nhiều nữ học sinh tư chất không tồi, ta để bọn họ trình sổ con lên cho ngài xem rồi đó, ngài đã nhìn qua chưa?”

Triệu Phác Chân để người bưng lên chút đồ điểm tâm mới làm, nghe nàng ta nói thế thì cũng cười: “Ngài quyết định là được rồi, ta không cần nhìn. Vất vả cho ngài, chờ xong thọ lễ ta sẽ cảm tạ ngài đầy đủ.”

Vương Đồng lại cười nói: “Cái này không quan trọng, chỉ có mấy việc muốn cùng nương nương nói qua. Một là Quý Phi bên kia cũng có lời, nói là chờ rảnh rỗi có thể dạy đám nữ học sinh vài buổi, không cần quan tâm chủ đề gì, chỉ tùy tiện nhặt từ Tứ thư ra một môn để nàng giảng là được, cũng xem chúng ta thiếu lão sư môn nào.”

Triệu Phác Chân gật đầu nói: “Nàng có thể tới giảng là tốt nhất. Tài học của nàng tinh thông, lại chủ trì biên soạn Tứ thư, ta thấy để nàng giảng《 Xuân Thu 》là được. Chúng ta vẫn luôn không có giáo viên tốt giảng cái đó. Tuy nói Hàn Lâm Viện bên kia mỗi tuần đều có quan viên tới giảng bài nhưng bọn họ cũng chỉ nói sơ lược, không làm cái gì.”

Vương Đồng tinh tế xem hần sắc của nàng, thấy nàng thế nhưng hoàn toàn không ngại. Phải biết rằng Thượng Quan Quân là Quý Phi, tài học cũng có thanh danh lớn, để nàng ta đi Lang Hoàn nữ học giảng bài, có thể dễ như trở bàn tay cướp đi nổi bật của Đức phi. Nhưng mà vị Đức phi xuất thân thị tỳ này lại không kiêu ngạo không siểm nịnh, trong mắt chỉ nhìn đại cục, chỉ nghĩ đến Thượng Quan Quân giảng bài có chỗ tốt với nữ học sinh, hoàn toàn không giống một kẻ chỉ xuất thân thị tỳ thì nàng ta không khỏi bội phục: “Nếu như vậy, ta sẽ an bài chút, một việc khác chính là có chút phụ nhân đã gả chồng cũng tới báo danh muốn đi học, phần lớn là phu nhân quan viên triều đình, ta nhìn qua thì thấy chủ yếu là giao tế mà thôi…… Đều là phu nhân của tiểu quan, ngày thường khó nhận thức được mấy nhà cao cửa rộng, hẳn muốn mượn cơ hội này để kết giao, leo lên cao hơn.”

Triệu Phác Chân gật đầu nói: “Chúng ta lúc trước cũng đã nói qua, bất luận học sinh đã kết hôn hay chưa thì đêù được vào học. Lúc trước không có ai, đại khái vì bọn họ còn đang quan sát, phụ nhân nhà bình thường đại khái không có thời gian, cũng không trả nổi học phí. Những người có thời gian đọc sách thì trong nhà thường có chút của cải, tuy nói là giao tế, chỉ cần có tâm học tập thì không có gì không tốt.” Vương Đồng gật gật đầu: “Chúng ta hiện tại thiếu tài chính, những người có thể trả tiền thì cũng có thể mở riêng một lớp cho bọn họ cũng không sao. Ngày thường có không ít phu nhân tới dự thính, chỉ là hôm kia có một vị tiểu quan phu nhân mang theo phu nhân của thổ ty thế tử là Triệu thị tới nghe giảng, tên nàng kia là Triệu Linh Chân.”

Triệu Phác Chân ngẩng đầu, đôi mắt hơi hơi nhíu lại, Vương Đồng cười nói: “Ta đã cho người đi tra xét, Liên Sơn thổ ty thế tử đọc sách ở Quốc Tử Giám, lần này nhân thọ lễ nên thổ ty để lão phu nhân vào triều mừng thọ. Thế tử phu nhân đi theo lão phu nhân vào kinh, bọn họ là man nhân, nhà cao cửa rộng trong kinh khinh thường kết giao. Vị phu nhân hàn lâm tiểu quan kia cũng chỉ là biết vị thế tử phu nhân này ở một hội hoa, lại nói tới nữ học, khiến nàng kia cực kỳ hâm mộ, liền muốn đi theo nghe giảng, nhìn nhìn chút. Vị tiểu quan phu nhân kia tham lễ hậu của nàng ta nên cũng mang nàng ta theo, thoạt nhìn tất cả đều chỉ là trùng hợp.”

Ngẫu nhiên trùng hợp sao? Triệu Phác Chân nhìn về phía Vương Đồng, nàng là thế gia đích nữ, từ nhỏ tai nghe mắt thấy quá nhiều việc “Ngẫu nhiên trùng hợp” rồi, cuối cùng khi đến thời cơ thì chuyện mới bộc phát, lửa bắn ra, châm thành đám cháy lớn.

Một con rắn độc, phảng phất ẩn núp ở nơi tối tăm, tự cho là có thể bắt lấy xuất thân thật của Triệu Phác Chân, một lần cắn trúng.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Tư 2019
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  
error: Content is protected !!