Chương 9: Ân nhân “Thứ này là ngươi đánh rơi ở trong cốc hả?” Lưu Trường Ương móc từ dưới gối một món đồ và xòe ra trước mặt Tống Mê Điệt trước khi thu lại, “Thẻ bài của Đình Úy cơ đấy. Một kẻ ngốc mà cũng làm tới
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 8
Chương 8: Thăm dò ban đêm Dù nàng đã cực kỳ cẩn thận nhưng chỉ sau vài bước mũi chân của nàng vẫn đột nhiên đá phải một thứ. Thứ kia phát ra một tiếng ‘ừm’ lười biến, sau đó trở mình và tiếp tục im lặng. Hóa ra là
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 7
Chương 7: Mảnh xương già Đây là một mảnh xương dẹt hình tam giác, bên cạnh hơi so le, bên trên bề mặt có chỗ chuyển vàng, có chỗ hơi cháy đen giống như từng bị hơ trên lửa. Cả mảnh xương nhìn yếu ớt tới độ bẻ là vỡ.
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 6
Chương 6: Mệnh may mắn Mạc Hàn Yên thở dài, ánh mắt lại nhìn đống xương vụn trên mặt đất, “Đáng tiếc là đầu lâu này đã bị ta đập nát, nếu không có thể lắp lại xem đây là ai.” Kỳ Tam Lang vội vàng tiếp lời, “Hàn Yên,
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 5
Chương 5: Truyền thuyết Nói xong thấy Kỳ Tam Lang vẫn khoanh tay, mặt không để lộ cảm xúc nào mà nhìn chằm chằm mình thế là ông ta tự cảm thấy không thú vị nhưng vẫn phải nói tiếp, “Tương truyền ngàn năm trước có kẻ địch ngoại bang
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 4
Chương 4: Giết người Nước nhẹ gợn, bóng dáng kẻ kia từ từ biến mất. Từ đầu tới cuối hắn không hề giãy giụa vì thế đây là một cái chết lặng lẽ nhất mà Tống Mê Điệt từng gặp. Nhưng không biết vì sao nó lại khiến lòng nàng
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 3
Chương 3: Diệt môn Xẻo thịt cũng không phải cách nói quá. Nếu đao phủ có tay nghề tốt thì quả thực có thể xẻo được hàng ngàn hàng vạn miếng thịt trên người phạm nhân. Tống Mê Điệt từng nghe Mạc Hàn Yên kể về một triều đại nào
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 2
Chương 2: Hận máu Sau khi giải quyết nỗi buồn bụng nàng nhẹ nhàng hơn nhiều. Tống Mê Điệt vừa hát vừa kéo quần và phát hiện mưa gió đã tạnh từ bao giờ. Cánh rừng phía này lộ ra đường chân trời màu xám xanh có xu hướng nhạt
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 1
Chương 1: Tây Chiếu Mưa to như trút thật lâu không có dấu hiệu dừng lại mà thậm chí còn biến thành mưa đá nện lên nền gạch ngoài điện vang lên tiếng lách cách. Nhưng tiếng ồn ào quát tháo vang lên át hết tiếng động này. Thẩm Tri
Continue ReadingBên đây mưa bụi, bên kia rực rỡ
Tác giả: Thương Hải Nhất Thử
Thể loại: Cổ đại, HE, linh dị thần quái
Số chương: 140
Convertor: Wikidth.com
Bìa: Kiều
Editor: Amber

Giới thiệu
Đại mạc khói lửa mịt mùng, người ngựa nhốn nháo. Lúc tay ăn chơi nhất Tây Chiếu gặp phải thám tử ngốc nhất thiên hạ thì trời đã định họ sẽ viết nên bản anh hùng ca oanh liệt nhất.
***
“Đại thụ sống ngàn năm trên đời, chết ngàn năm vẫn không đổ, đổ rồi mà một ngàn năm vẫn không mục rữa.” Mạc Hàn Yên nhẹ nâng tấm vải trùm dính nước mưa ướt nhẹp trên mũ lên và nhìn về hồ Dương Lâm ở phương xa. Môi nàng mấp máy thốt ra một câu này.
Phía sau vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng. Kỳ Tam Lang thong thả lắc lắc đầu, mặt mũi say mê “Òa” một tiếng cực kỳ khoa trương. Thoạt nhìn đã biết tên này là bậc thầy trong việc nịnh hót, “Hàn Yên nhà chúng ta đúng là giỏi, vừa mở lời đã thành thơ.”
Mạc Hàn Yên chẳng thèm tỏ thái độ, đến con ngươi cũng không động đậy, “Đây không phải lời của ta, là lời ta đọc được trong sách.”
Kỳ Tam Lang thề phải thực hiện sự nghiệp nịnh hót tới cùng, “Sách viết về hồ Dương Lâm như thế à? Từ nhỏ ta đã đọc sách chung một chỗ với muội mà sao ta chẳng nhớ gì sất. Vẫn là muội thông minh, là thiên phú dị bẩm chứ gì nữa!”
Vừa dứt lời bên cạnh đã có cơn gió lướt qua, tiểu sư muội của hai người là Tống Mê Điệt ôm bụng nhăn nhó vọt về phía hồ Dương Lâm. Nàng mặc một thân màu đỏ, cả người linh hoạt giống con cáo nhỏ trên sa mạc.
*Nếu bạn thích các truyện trong nhà Rừng Hổ Phách, hãy ủng hộ để Amber duy trì trang web nhé:
Nếu bạn không có Paypal thì có thể:
1.Chuyển khoản qua tài khoản: Hoang Mai Nhung – 0021002033624 – Vietcombank
2.Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào Vietel
Mục Lục
Chương 1 Chương 5 Chương 10 Chương 15 Chương 20 Chương 25
Chương 30 Chương 35 Chương 40 Chương 45 Chương 50 Chương 55
Chương 60 Chương 65 Chương 70 Chương 75 Chương 80 Chương 85
Chương 90 Chương 95 Chương 100 Chương 105 Chương 110 Chương 115
Chương 120 Chương 125 Chương 130 Chương 135 Chương 140
HOÀN
Liễu Chương Đài – Chương 88
Chương 88: Chờ đợi Hãi chữ “tự sát” giống như một cây kim lạnh lùng thong thả đâm vào trái tim Đông Phương Cát Bạch. Nàng bị đâm đến độ khốn khổ khó chịu vì thế không thể không đặt tay lên ngực tự hỏi: Tiểu Bạch, ngươi thật sự
Continue ReadingLiễu Chương Đài – Chương 87
Chương 87: “Huống Doãn” “A Thân bảo ngươi gọi ta về à?” Đông Phương Cát Bạch xoay người tiện tay hái một cái lá liễu và đặt bên môi nói, “Ta muốn ngồi một mình trong chốc lát rồi sẽ về.” Cành liễu giống như bị đau nên run một
Continue ReadingLiễu Chương Đài – Chương 86
Chương 86: Khay Tử Trọng Khương Lúc thấy kẻ mà Thừa Bảo dẫn về, Huống Thiên Úy thực sự quá kinh ngạc và vội gọi “Thẩm đại nhân” sau đó nhanh chóng sai người làm pha trà. Thẩm Mậu Lâm tựa lưng vào ghế ngồi, nước trên người theo góc
Continue ReadingLiễu Chương Đài – Chương 85
Chương 85: Mượn xác hoàn hồn Mấy ngày gần đây thành Chương Đài xảy ra nhiều việc lạ, trong đó một chuyện liên quan tới nhà họ Huống. Gã sai vặt Thừa Bảo của Huống Doãn thành thân một năm rưỡi trước. Nhà mẹ đẻ của cô dâu cũng làm
Continue ReadingLiễu Chương Đài – Chương 84
Chương 84: Tương lai còn dài Đông Phương Cát Bạch thấy mắt rồng mang theo roi bạc xuyên qua ngực A Thân thì sợ trắng mặt. Vừa muốn tiến lên hỗ trợ nàng đã thấy A Thân nắm chặt cán roi và cắn răng lôi roi bạc ra ngoài. Mỗi
Continue Reading