Hòn đảo nhỏ kế tiếp – Chương 62

“Cô ta sẽ thế nào?” Mãi đến khi Daisy đã hoàn toàn đi khỏi tầm mắt, Người Mù mới mở miệng.

“Anh muốn cô ta thế nào?” Hòa An hỏi lại, chọn chỗ gần cửa mà ngồi. Căn phòng này mùi cá quá nặng, anh cảm thấy choáng váng đầu.

Người Mù không lập tức trả lời mà cúi đầu đốt một điếu thuốc lá sau đó nhả một vòng khói.

“Trên đảo kia của chúng tôi có một truyền thuyết.” Người Mù cất giọng khó nghe, giống như đã lâu anh ta không uống nước. Giọng anh ta khàn khàn, tiếng Anh mang theo khẩu âm vì thế càng khó nghe hơn.

“Truyền thuyết kể rằng thật lâu thật lâu trước kia, mỗi năm đến tháng bảy tháng tám trên đảo sẽ xuất hiện một ác ma. Dân đảo muốn năm sau được mưa thuận gió hòa thì phải dâng lên một đứa con gái của mình làm tế phẩm.”

Thái Lan hết lòng tin theo Phật giáo, tin tưởng nhân quả của kiếp trước nên truyền thuyết như thế này trên đảo nào hầu như cũng có.

Hòa An không nói gì.

“Những người phụ nữ bị hiến tế sau khi trở về sẽ được dược bà cho uống thuốc, sau khi uống xong sẽ không mang thai con của ác ma.” Người Mù nói tới đây thì nhếch miệng cười, nhìn Hòa An nói, “Mẹ tôi đã đổ thuốc đó đi.”

Hòa An sửng sốt một chút.

“Truyền thuyết đôi khi không phân rõ với hiện thực. Mỗi năm trên đảo vào mùa di lịch thịnh vượng sẽ có đám người hippie hút ma túy, say rượu đến. Dần dần bọn họ biến thành ác ma, mà mẹ tôi lại gạt người dân trên đảo sinh đứa con của ác ma.”

“Màu mắt của tôi quá khác biệt, khi còn nhỏ nó còn nhạt hơn, đứng trong đám người cực kỳ dễ thấy. Cho nên mỗi khi bọn nhỏ đánh tôi thì đều thích đánh mắt tôi.”

“Sau đó có lần tôi cầm dao định chọc mù mắt mình nhưng quá đau nên không làm được.”

“Lúc ấy tôi rất hận mẹ mình.”

“Khi tôi còn nhỏ chẳng hiểu vì cái gì mà bà lại kiên trì sinh ra tôi. Bà cũng chẳng thích kẻ đã làm bà mang thai nhưng vẫn mạo hiểm bị người dân trên đảo bài xích mà sinh ra tôi. Hơn nữa bà ấy cũng chẳng yêu thích tôi cho lắm.”

“Mấy năm nay tôi mới từ từ hiểu ra.” Người Mù cúi đầu, vết sẹo trên mí mắt trở nên vô cùng rõ ràng.

“Bà ấy cô độc.”

“Trên đảo này chỉ có mọt đám dân bản địa sống, chúng tôi trơ mắt nhìn người ngoài đến rồi đi. Bọn họ nói thứ tiếng chúng tôi không hiểu, mang theo những thứ chúng tôi chưa từng nhìn thấy. Mọi chuyện mới mẻ mà chúng tôi biết đều nghe được. nhìn được từ những người ngoài. Chúng tôi ham mộ các người nhưng lại hiểu rằng một khi rời khỏi đảo chúng tôi sẽ chẳng có chỗ dung thân.”

“Các người nói với chúng tôi rằng sự bất bình đẳng lớn nhất của con người chính là không thể lựa chọn nơi sinh ra nhưng lại không nói một khi chúng tôi biết được sự bất bình đẳng này rồi thì phải làm sao để có được bình đẳng.”

“Chúng tôi rất cô độc.”

“Tình nguyện viên có thể nói là những người ngoài ở lâu trên đảo này nhất. Nhưng tôi biết các người vẫn phân biệt rõ ràng với chúng tôi.”

“Tôi rất chán ghét sự cô độc này.” Người Mù ngước mắt, “Cho nên tôi cũng chán ghét những người khiến tôi trở nên cô độc, chính là mấy người.”

Chán ghét và cả hâm mộ.

“Tôi cực kỳ am hiểu thu thập những thông tin tình báo các người không nhìn ra. Mọi người tìm tôi mua tin tình báo đều sẽ bị tôi âm thầm điều tra sau đó biến thông tin đó thành thứ có thể trao đổi thành tiền.”

“Tôi biết lai lịch của anh, cũng biết lai lịch của Daisy cho nên khi cô ta tìm tôi muốn tìm hiểu tin tức của anh trong 5 năm ở đây thì tôi đã đưa ra cái giá cao nhất từ trước đến nay.”

“Cô ta không nói hai lời mà lập tức đồng ý.”

“Số tiền kia đủ để tôi mua một căn nhà mặt tiền ở đảo Lệ Bối. Dựa vào số tiền này tôi có thể an cư lạc nghiệp ở khu vực buôn bán trong khu vực này.”

“Cho nên trong nháy mắt cô ta trả tiền cho tôi thì tôi biết ma quỷ của mình đã tới.”

“Tôi chưa bao giờ tham gia vào đám săn trộm vì những kẻ đó từ nhỏ đã thích đánh tôi vì thế tôi không thích bọn họ, muốn thấy bọn họ gặp xui xẻo.”

“Tôi cũng chưa bao giờ tham dự vào việc mua bán ma túy bởi vì mẹ tôi nói người cha kia của tôi cuối cùng vì hút quá liều nên chết trên bờ cát của một hòn đảo không tên.”

“Không tham dự vào hai việc kiếm được nhiều tiền nhất này nên tốc độ kiếm tiền của tôi rất chậm, cho dù tin tức tôi dùng để mua bán càng ngày càng nguy hiểm, lại độc nhất vô nhị thì vẫn không có cách nào kiếm đủ tiền để tôi và mẹ mình rời khỏi chỗ này.”

“Nhưng Daisy có thể, cô ta chỉ cần gật gật đầu chuyển tiền vào tài khoản ngân hàng của tôi thì lập tức có thể giúp tôi giải quyết được vấn đề bất bình đẳng.”

Người Mù lại đốt một điếu thuốc nữa, lúc này tay anh ta hơi run lên.

“Lúc đốt cháy vườn ươm cô ta cho tôi 200.000 đô la Mỹ, còn giúp tôi cứu mẹ ra khỏi sự giám thị của đám săn trộm.”

“Tôi cố ý chọn lúc anh không có ở trên đảo để đốt vườn ươm bởi vì tôi biết lúc đó mấy người sợ bị đám thợ săn gây phiền toái nên ngoài anh ra thì mọi người khác đều tránh trong căn cứ không ra ngoài.”

“Tôi và các người không thù hận. Các người là những người duy nhất tôi có thể cùng nói chuyện phiếm mỗi khi cô đơn dù mấy người chưa từng coi tôi là người một nhà.”

“Kế hoạch kia vốn dĩ thật hoàn mỹ, mấy điểm hỏa trước lần lượt cháy, mấy người cùng đám dân đảo và tuần cảnh sẽ phải mệt mỏi chữa cháy. Tôi còn để lại rất nhiều chứng cứ dẫn đến đám săn trộm, như thế còn thuận tiện thiêu rụi phòng ở của kẻ thù. Sau đó tôi có thể cầm số tiền Daisy cho mình rồi mang theo mẹ cao chạy xa bay.”

“Nhưng lúc châm lửa ở khu nuôi cấy thì tôi thấy trong phòng có người.” Người Mù hung tợn mà hít một hơi khói, ngậm trong miệng nửa ngày không nhả ra.

“Tôi chưa từng nghĩ sẽ hại mạng người nên tôi tránh ở chỗ tối chờ bọn họ đi ra mới phóng hỏa.”

“Trong phòng nuôi cấy lúc đó có ba người, trong đó có hai người tôi biết. Bọn họ chính là vệ sĩ của người đầu tư các anh mới dẫn đến một ngày trước.”

“Thoạt nhìn bọn họ giống như đang tìm cái gì đó mà lật tung văn kiện trong phòng, đập vỡ rất nhiều thứ, miệng thì không ngừng mắng chửi.”

“Theo kế hoạch thì khu nuôi cấy là nơi thứ tư cần phóng hỏa, bọn họ ở bên trong quá lâu đến khi ba nơi kia đã cháy, người đến dập lửa dần nhiều hơn thì bọn họ mới phát hiện không thích hợp. Bọn họ trộm lui ra ngoài, trốn vào chỗ tối như tôi.”

“Lần đầu Victor vọt vào cứu khay nuôi cấy thì tất cả đều không lộ diện. Tôi đứng đối diện với cửa kính của phòng nuôi cấy nên có thể rõ ràng nhìn thấy Victor vọt vào ôm hai khay nuôi cấy xông ra ngoài.”

“Lúc ấy trong phòng đã bị lật đến hỗn loạn, lúc anh ta lao ra tôi nghe thấy ba người kia quay lại phòng và tính toán giết Victor để diệt khẩu.”

Người Mù nói đến đây thì ngừng lại một chút. Hòa An vẫn im lặng từ nãy đến giờ nghe tới đây thì cũng trầm mặt thở dài một tiếng.

Thì ra là thế.

Ngày đó ở trong đám cháy có hai toán người, một là do ông của Daisy cử đến để hủy diệt chứng cứ sau khi phát hiện ra mẫu nước được gửi tới đây. Còn một toán còn lại chính là Người Mù được Daisy cử đến để chỉnh đám săn trộm.

Người Mù vốn không cần lộ diện, anh ta trốn ở chỗ tối thì không ai phát hiện ra. Như vậy anh ta có thể thần không biết quỷ không hay mà đi tiếp tục việc phóng hỏa. Nhưng không biết vì muốn ngăn cản đám người kia giết Victor diệt khẩu hay vì muốn biết bí mật trí mạng kia là cái gì mà anh ta lại nhúng tay vào.

“Tôi vẫn luôn có thiên phú trong việc tìm hiểu tin tức tình báo. Hai người kia có lai lịch thế nào thì tôi đã biết, cũng đoán được một chút nội tình. Tôi nói với bọn họ tôi là do Daisy cử tới để đốt vườn ươm. Lúc đó biểu tình của bọn họ có chút hoảng loạn.”

“Lúc Victor lại vọt vào đám cháy thì tôi làm ra động tác muốn xông vào đám cháy, đám người trốn trong chỗ tốt kia hoài nghi mục đích tôi phóng hỏa vườn ươm nên đem toàn bộ lực chú ý đặt trên người tôi, cũng không còn để ý quá nhiều đến Victor lúc này vọt tới cứu hỏa nữa.”

“Tôi vốn cho rằng sự tình cứ thế được giải quyết, hai người kia giống như cũng tìm được thứ mình cần rồi nên lập tức đập vỡ mấy bình thủy tinh chứa nước.”

“Tuần cảnh đến dập lửa càng ngày càng nhiều, hai tên vệ sĩ kia là người nước ngoài nên tương đối bắt mắt. Vì thế bọn họ đều trốn vào chỗ tối chờ thời cơ đào tẩu, tôi thì dẫn một tên người châu Á khác được để lại giải quyết hậu quả vào sâu trong rừng cây. Vốn tôi vẫn hy vọng dẫn dắt hắn rời đi, thuận tiện thăm dò rõ ràng mục đích của bọn họ tới đây là gì. Nhưng Victor bởi vì lo lắng cho tôi nên đã đi theo tới.”

“Anh ta bị đám vệ sĩ đang trốn trong bóng tối đánh ngất. Bởi vì không muốn giết người trong đám cháy khiến sự tình lớn hơn nên bọn họ đưa Victor và tôi vừa chỗ sâu trong rừng cây.”

“Nhưng bọn họ đã quên nơi đó chính là địa bàn của tôi.” Người Mù nhếch miệng thành một độ con khinh miệt.

Câu chuyện sau đó cũng không khác với suy đoán của Hòa An mấy. Người mù lợi dụng đầm lầy trong rừng nhiệt đới để giết chết hai tên vệ sĩ kia. Lúc giết kẻ thứ ba anh ta đã hỏi ra bí mật của ông Daisy.

Bọn họ ngoài hủy bỏ mẫu nguồn nước ở trong phòng nuôi cấy thì còn lấy ra một đống văn kiện, báo cáo. Những báo cáo đó đều là thuật ngữ chuyên nghiệp khiến Người Mù không hiểu lắm.

Nhưng mẫu nước mà Victor dùng trong phòng nghiên cứu chủ yếu do hắn giúp mua. Hắn liên hệ với bên cung ứng hàng hóa rời từ câu chuyện với bên đó đã tìm ra được dấu vết để lại.

Một người dốt đặc cán mai về chất nước như Người Mù dựa vào năng lực sưu tập tin tình báo cường đại của mình tìm hiểu ra toàn bộ chân tướng sự tình. Anh ta cũng hiểu tin tình báo này có khả năng giá trị bao nhiêu tiền.

“Chỉ cần thu 5% tiền phí để giữ im lặng thì tôi và mẹ cũng đủ áo cơm không lo cả đời này.” Người Mù nở một nụ cười tự giễu với Hòa An.

Đó là lúc cơn ác mộng của anh ta bắt đầu.

Nếu nói từ đầu anh ta giết người trong rừng mưa nhiệt đới vì cứu Victor và bảo vệ mình cộng thêm chút tò mò trời sinh với việc thu thập tin tình báo thì sau khi biết toàn bộ chân tướng, Người Mù đã làm những việc chẳng liên quan gì đến tự vệ nữa rồi.

Lúc đầu anh ta quả thật muốn giết Victor, một bí mật đáng giá như thế người biết càng ít thì giá bán càng cao. Cho nên sau khi điều tra rõ chân tướng anh ta muốn nhấn chìm cả Victor xuống đầm lầy bịt đầu mối.

“Nhưng Victor lại tỉnh.” Người Mù nói với giọng bi thương khi tuân theo số mệnh, “Anh ta còn chưa tỉnh hẳn nhưng câu đầu tiên nói là bảo tôi chạy mau, lửa quá lớn.”

Anh ta lại đánh Victor hôn mê nhưng vì một câu này của Victor mà anh ta không xuống tay được.
Cho nên anh ta đi theo đến căn cứ, sau khi xác nhận Victor chẳng biết gì thì mới nương theo việc Daisy vạch trần mình mà rời khỏi căn cứ, hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ hợp tác với bọn họ.

“Vì sao ngay từ đầu anh không trực tiếp báo tin này cho Daisy?” Đây là chỗ Hòa An thấy khó hiểu nhất. Rõ ràng anh ta có nhiều cơ hội để nói với Daisy chuyện này.

“Tôi đã giết ba người.” Người Mù cúi đầu, “Ông Daisy phát hiện vệ sĩ biến mất nên nhờ người liên hệ với tôi, để tôi hỗ trợ tìm kiếm những kẻ mất tích.”

“Trên đảo toàn là tuần cảnh mà Daisy vẫn không chịu nói với tôi mẹ tôi ở đâu. Mọi việc bắt đầu mất khống chế cho nên tôi mới không nói tin này ra.”

“Hơn nữa tôi đã biết Daisy đã khống chế được đám săn trộm và muốn xây dựng khu săn bắn ở nơi này.”

Người phụ nữ này sau khi uống say thường thích gọi đàn ông tới. Trong ao rượu rừng thịt cô ta dám nói tất cả. Anh ta lại là một kẻ trời sinh thích tìm hiểu tin tức nên rất nhanh đã hiểu rõ ý đồ tới đây của Daisy cũng hiểu rõ một khu vực săn bắn có thể kiếm bao nhiêu tiền.

“Mãi cho đến lúc đó tôi mới phát hiện ra thế giới của mình nhỏ bé thế nào.” Người Mù nhếch khóe miệng run rẩy, “Các anh thật vĩ đại, không có tiền, không có người ủng hộ mà vẫn có thể ở chỗ này làm được nhiều việc đến thế. Còn tôi thì không làm được.”

Bởi vì ba mạng người kia nên anh ta không dám trực tiếp nói ra tin tức muốn mạng người kia nhưng lợi nhuận của khu vực săn bắn thì lại khiến anh ta đỏ mắt.

Anh ta đàm phán với Daisy nói rằng nếu cô ta không đồng ý để hắn phụ trách đám săn trộm thì anh ta sẽ công bố đống ảnh chụp cô ta ăn chơi hoang đàng ra ngoài đồng thời nói cho đám săn trộm những việc cô ta đã làm.

Mọi chuyện anh ta làm đều để lại chứng cứ. Anh ta và Daisy dùng phương thức mua bán tin tức tình báo thông thường nên trong lòng anh ta nghĩ nếu Daisy không đồng ý thì anh ta có thể giảm giá, chỉ cần một số tiền bịt miệng nhất định là được.

Rốt cuộc trên tay anh ta còn nắm một bí mật lớn hơn, chờ đến khi sự việc lắng xuống anh ta sẽ dùng nó đổi lấy cuộc sống giàu có mãi mãi cho mình và mẹ.

Nhưng anh ta không nghĩ tới Daisy căn bản không tính toán làm giao dịch với anh ta. Trong một lần uống say cô ta bảo vệ sĩ mang mẹ anh ta ra ném cho thủ lĩnh đám săn trộm ngay trước mặt anh ta.

“Anh ta muốn vị trí của anh.” Daisy lúc này say khướt mà nhìn tên thủ lĩnh kia sau đó cười lạnh, “Anh ta nói tin tình báo mình bán ra cũng đủ để ngồi lên vị trí của anh đó.”

“Tôi chỉ có một người mẹ.” Người Mù đột nhiên cười, bưng kín đôi mắt, “Con mụ điên kia sẽ không được chết tử tế.” Anh ta cúi đầu nghiến răng nghiến lợi. Anh ta muốn Daisy không được chết tử tế.

Anh ta đem tin tình báo mình biết nói cho Daisy rồi nhìn khuôn mặt vặn vẹo mỹ lệ của cô ta. Anh ta biết tin tình báo cuối cùng trong đời mình rốt cuộc cũng có giá trị của nó.

Hóa ra một người như Daisy cũng có giá cả. Trả cái giá này rồi thì Daisy cũng sẽ giống hệt anh ta, thậm chí còn không bằng.

Trước tiên cô ta đi kiểm chứng tin tình báo đó, lại cho hắn 1/3 tiền đặt cọc sau đó không chút do dự mà chuẩn bị đẩy ông mình vào vực sâu.

“Ông ta chỉ còn sống được hơn một năm.” Cô ta chẳng hề để ý nói, “Ông ta nhường lại vị trí cho tôi còn những việc còn lại tôi đều có thể giải quyết hết.”

“Xảy ra loại việc này thì sợ nhất chính là thanh danh, tiền chỉ đứng thứ hai thôi.” Tâm tình cô ta rất tốt, lại quay sang nói với anh ta giống như đang dạy dỗ một đứa trẻ, “Anh nói sớm hơn một chút thì có phải tốt không? Nếu anh nói sớm hơn thì mẹ anh sẽ không thành như thế.”

Cô ta cười tủm tỉm giống như đang cùng anh ta nói chuyện tối nay cho mèo trong nhà ăn cái gì vậy. Cô ta rất hưng phấn, nói mình là người giống ông nội nhất trong đời thứ ba nhưng ông cô ta lại thường xuyên bởi vì chuyện này mà bài xích cô ta.

“Vốn xuất thân lưu manh mà hiện tại còn một hai phải khoác bộ dạng lịch thiệp.” Cô ta kinh thường mà nói.

“Cô không sợ ông cô tức giận sao?” Anh ta áp xuống cơn sóng gầm muốn bóp chết cô ta để hỏi một câu vô cùng ngây thơ này. Anh ta không thể tự tay giết cô ta được. Người Mù còn muốn tiền của cô ta, nếu mẹ đã không còn thì anh ta không thể mất hết được.

“Ông nội của tôi lúc nào cũng đều tức giận.” Hút một hơi thuốc, Daisy cười cười, chẳng hề để ý nói, “Nhưng ông ta sắp chết rồi, sau khi chết thì những thứ kia chẳng liên quan gì đến ông ta nữa.”

“Vậy trước khi chết ông ta cũng nên làm việc tốt và thành toàn cho cháu gái mình chứ? Tôi có thể khiến tập đoàn phát triển hơn, những kẻ già nua bọn họ đã không thể theo kịp thời đại nữa rồi.”

“Nếu ông ta không chịu thì sao?” Người Mù mặt không biểu tình mà nhỏ một giọt thuốc vào miệng Daisy.

“Thì tôi sẽ chết.” Daisy khanh khách cười không ngừng, “Ông nội của tôi mà hung dữ lên thì đến tôi chẳng còn da nữa đâu. Nhưng mọi việc đều có giá cả, giá của chuyện này đáng để dùng mạng tranh đua.”

“Ông ta sắp chết rồi.” Người phụ nữ tóc vàng nằm ra bàn lẩm bẩm tự nói, “Không phải mọi người đều nói người sắp chết sẽ càng coi trọng cốt nhục tình thân sao?”

Người Mù trốn ở nơi ngược sáng lén lút cười. Anh ta muốn người này phải chết. Anh ta muốn Daisy phải chết trong chính tay người thân của mình, đến da cũng chẳng còn.

“Cho nên anh mới kéo tôi xuống nước?” Hòa An đã không muốn tiếp tục nói nữa. Câu chuyện dị dạng, mỗi một câu chữ đều mang theo điên cuồng này khiến anh cảm thấy buồn nôn.

“Anh là người lành nghề nhất trong việc xử lý việc này.” Người Mù cười nói. Anh ta đã điều tra mọi người quanh mình, đương nhiên bao gồm cả vị đội trưởng đội tình nguyện ít nói ít cười này.

“Đối với loại sự tình này anh sẽ không im lặng. Một khi kéo anh xuống nước thì ông của Daisy chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.” Người Mù cười cực kỳ vui vẻ. Rốt cuộc anh ta cũng dùng những  kiến thức mình am hiểu vào đúng chỗ, làm một việc vui vẻ nhất từ trước đến giờ.

Anh ta tính toán từng bước, để mọi việc đi đúng hướng.

“Cho nên, Daisy sẽ thế nào?” Người Mù muốn biết kết cục của một lần đặt cược cuối cùng này.

“Chuyện nhà máy hóa chất bị tiết lộ ra thì sẽ tính lên đầu Daisy. Cô ta bị trục xuất về nước sẽ bắt đầu phải hầu tòa.”

“Bọn họ sẽ phải bồi thường một khoản kếch xù, Daisy sẽ trở thành kẻ bị hy sinh hoặc ngồi tù hoặc đơn phương tuyên bố phá sản hoặc cả hai.”

“Việc cô ta phóng hỏa, giết người, liên hệ với đám săn trộm cần anh cung cấp chứng cứ, nhưung một khi như vậy thì anh cũng không chạy thoát được.”

Trên tay anh ta có ba mạng người.

“Còn nữa, hiện tại ông của Daisy còn chưa bỏ tiền thưởng ở chợ đen cho nên Daisy có thể nói dã hoàn toàn trở thành một quân cờ chết trong nhà bọn họ, ngồi tù đã là trừng phạt nhẹ nhàng nhất rồi.”

Hòa An nói thật kỹ càng tỉ mỉ, giải thích mỗi một kết cục mà Daisy có thể gặp phải.

Mặc kệ Người Mù đã làm gì thì ước nguyện ban đầu của anh ta khi bước vào vũng bùn này vẫn là để cứu Victor.

Một ngày kia nếu không có Người Mù thì Victor có thể đã chết trong đám cháy, bởi vì một nguyên nhân xấu xí mà mọi người đều không biết.

Anh không ngại khi Người Mù lợi dụng vết thương của mình để chọc giận ông Daisy. Anh ta rất thông minh, mỗi chi tiết trong kế hoạch của anh ta đều không có chút sơ hở nào.

Rốt cuộc Daisy đã bị lòng tham và sự kiêu ngạo của mình đánh bại. Cô ta bị chính vệ sĩ của mình áp tải đi lên pháp trường của chính mình.

Người Mù giữ lại mọi chứng cứ về những việc Daisy đã làm, mà anh ta hẳn cũng sẽ ngồi tù. Cuộc đàm phán vốn dĩ sẽ phải giằng co thật lâu này lại trở thành một trò khôi hài dưới mưu kế sấm rền gió dữ của ông già nơi nước Mỹ xa xôi kia.

Lúc Hòa An ra khỏi căn phòng tràn ngập mùi vị kỳ lạ kia thì híp híp mắt. Câu hỏi lúc Daisy đi đến bây giờ vẫn khiến anh âm thầm lo lắng.

Việc của nhà máy hóa chất một khi anh đã biết thì tuyệt đối không thể tiếp tục che giấu. Ông của Daisy biết điểm này nên sau khi ông ta tự hỏi một lúc lâu đã quyết định dùng cháu gái để đổi lấy thanh danh.

Ông ta hứa hẹn sẽ công khai hết thảy, cũng đảm bảo dù phải trả bao nhiêu tiền tài thì cũng đều giải quyết chuyện này.

Hòa An tin tưởng lời hứa của ông ta. Lão già này một khi đã hứa thì thật đáng giá, huống chi ông ta còn chủ động để tên vệ sĩ kia ghi âm lại.

Ông ta đưa ra thành ý mười phần chính là để Hòa An không cần cành mẹ đẻ cành con. Trọng điểm tiếp theo của việc này chính là làm sao để giải quyết chứ không phải ai tới bồi tội.

Hòa An đồng ý. Thay vì cãi cọ với nhau khiến ô nhiễm tiến thêm một bước thì cách làm của ông Daisy tuy không có nhân tính nhưng quả thật chính là cách nhanh nhất.

Nhưng anh cũng biết ông ta là người có thù tất báo. Ông ta chịu thiệt lớn như thế nên không thể không tính sổ.

Trong chuyện này tuy anh chỉ bị liên lụy nhưng quả thật anh là một mắt xích quan trọng nhất trong toàn bộ kế hoạch của Người Mù. Nếu đổi thành một người trung gian khác thì Daisy và ông cô ta có thể dùng một số tiền lớn bịt miệng. Chỉ có anh là khiến việc đó trở nên bất khả thi.

Anh nhìn Victor rồi cười khổ.

Một ván này bọn họ đánh cuộc thắng, Người Mù cuối cùng cũng không vứt bỏ nhân tính của mình. Nhưng anh cảm thấy rất mệt. Anh mệt đến nỗi muốn mua vé máy bay đến Trung Quốc ngay lập tức, chạy đến căn phòng thuê có con gián của cô bạn gái mình rồi ở đó mấy ngày mấy đêm, ngủ đến bất tỉnh nhân sự.

Hòn đảo nhỏ kế tiếp – Chương 61

Đám Hòa An đến chậm hơn thời gian đàm phán một giờ do đám tuần cảnh cãi cọ với lực lượng trị an địa phương về việc bố trí lực lượng nên mất nhiều thời gian. Lúc sắp đến giờ đàm phán, ông Daisy đột nhiên thông qua lính đánh thuê để gọi điện cho Hòa An.

Ông ta không cho phép có bất kỳ ai đứng bên cạnh nghe cho nên một mình Hòa An đứng ở một nơi tối tăm nghe điện thoại gần 40 phút.

Sau khi kết thúc cuộc gọi đó sắc mặt Hòa An cực kỳ quái dị, Victor cảm thấy anh giống như đang thương xót.

Anh ta đột nhiên nhìn thoáng qua phòng đàm phán đang bị tuần cảnh vây đến kín mít và không biết mình phải đồng tình với ai: Là nhà tư bản tuổi già đang ở nước mỹ xa xôi, phải đeo máy kiểm tra hô hấp mà nửa đêm vẫn không được an tâm hay cô gái trẻ tuổi đang ngồi trong căn phòng đơn sơ với ảo tưởng về tiền tài và quyền lực, hoặc bọn họ, những người đi ngược đường để bảo vệ môi trường. Vì bảo vệ vùng biển này mà bọn họ bị kéo vào một tình cảnh vô cùng vớ vẩn trong cuộc đấu tranh quyền thừa kế của đám tư bản.

Hòa An đã nói bọn họ kém những kẻ kia về mọi mặt: tiền, quyền, kinh nghiệm và mưu kế tàn nhẫn.

Đó là những người đến từ thế giới khác hẳn bọn họ nhưng khả năng lại là những kẻ có ảnh hưởng lớn nhất lên địa cầu này.

Bọn họ dùng tiền, quyền hưởng thụ đặc quyền mà cao cao tại thượng cho rằng những kẻ khác không thuộc thế giới của bọn họ chỉ là con kiến.

Cuối cùng Hòa An cũng không để anh ta cùng đi vào phòng đàm phán. Sau khi nhận cuộc điện thoại của ông Daisy, anh ta và Hòa An đều biết kết cục của cô gái trẻ bên trong này đã định rồi.

Cô ta chính là điển hình của việc tự làm bậy thì phải chịu hậu quả. Mà ông nội cô ta cuối cùng cũng lựa chọn tiền tài và quyền lực và từ bỏ tình thân, tự mình tuyên bố kết cục của cô ta.

Một ông già gần 70 tuổi suy xét một buổi tối về thân tình và tiền tài cuối cùng đã cho một đáp án. Nhà thực vật học Victor nhìn biển rộng bên ngoài mà đồng tình với bọn họ.

Tuy rằng bọn anh đang đi ngược đường vô cùng gian khổ, tuy sau khi vườn ươm bị cháy, vết thương trên người anh vẫn chưa khỏi hẳn, tuy tâm huyết bao năm của anh vì tai bay vạ gió mà bị hủy đi nhưng anh vẫn đồng tình với bọn họ.

Bọn họ như những kẻ mộng du, nhất định không biết hơi ấm của mặt trời. Người như thế nhất định không thể dùng cưới phí gọi đường dài quốc tế quý giá chỉ để đổi lấy cuộc trò truyện thiếu dinh dưỡng nhưng đầy hạnh phúc.

Người như vậy dùng linh hồn và hạnh phúc để đổi lấy cả đời làm bạn với ma quỷ.

 

***
Daisy trang điểm rất đậm.

Căn phòng cô ta và Người Mù lựa chọn làm phòng đàm phán chỉ là một căn nhà của dân bình thường, trong đó còn có cá khô người ta phơi, mùi rất gay mũi.

Hòa An vào cửa rồi lập tức hít hít mũi rồi nhíu mày nói: “Cô hút cần sa sao?”

“Chỉ là chút thuốc tạo hưng phấn phấn thôi.” Daisy lộ ra biểu tình không sao mà quơ quơ cái chai màu đen trong tay. Cái chai thủy tinh màu đỏ cực nhỏ, thiết kế kiểu ống nhỏ giọt.

Loại thuốc tạo hưng phấn này quý hơn cả vàng nhưng kỳ thật cũng chỉ là một loại dược phẩm làm tê mỏi thần kinh.

Hòa An liếc nhìn Daisy một cái rồi ngồi xuống đối diện không nói gì. Người bạn khi còn bé của anh đã đi quá xa khiến anh không kéo cũng không khuyên nổi nữa.

“Anh càng ngày càng ghê gớm, lại còn tìm nhiều tuần cảnh đến như vậy.” Khóe miệng Daisy vẫn kiêu ngạo nhếch lên, dung nhan tinh xảo như được vẽ cũng không che được đôi mắt đầy tơ máu của cô ta.

Hòa An không nói chuyện còn Daisy lại dần dần trở nên hưng phấn.

“Kỳ thật anh hẳn là biết tuần cảnh chẳng có tác dụng gì với tôi cả.” Cô ta cười, hé đôi môi đỏ chót tinh xảo để lộ hàm răng trắng tinh.

Trên người cô ta mỗi chỗ đều đẹp thời thượng, giống như dùng thước đo tạo thành, mang theo hương vị tiền tài.

“Đừng nói hiện tại không có chứng cứ gì, dù có đi chăng nữa thì sau khi được dẫn độ về nước tôi vẫn có thể toàn thân mà lui.” Nụ cười của cô ta càng lúc càng lớn, mang theo càn rỡ không ai bì nổi.

Cô ta ở thế giới thứ ba giết người phóng hỏa nhưng chỉ coi nó như một phần của việc xây dựng khu săn thú của mình. Cô ta đã quen với việc dùng tiền giải quyết mọi chuyện. Trong cuộc đời cô ta đến lúc này chưa từng có việc gì mà tiền không giải quyết được.

“Tôi tìm tuần cảnh đến là để bảo vệ cô.” Hòa An cười, lúc nói chuyện thì liếc nhìn Người Mù một cái. Anh ta vẫn luôn trầm mặc ngồi ở trong một góc, lúc Hòa An nói chuyện anh ta ngẩng đầu nhìn anh một cái.

Trong tròng mắt màu xám rất nhạt kia không biết đang muốn nói điều gì nhưng anh ta chỉ liếc một cái này rồi nhanh chóng cúi đầu.

Daisy cười.

Vốn dĩ cô ta không nên dùng thuốc trong cuộc đàm phán quan trọng này nhưng vì Hòa An đến muộn một giờ mà bên người cô ta có một kẻ đến giờ vẫn không biết là địch hay bạn nên cô ta căng thẳng. Daisy hại chết mẹ Người Mù, nhưng anh ta chẳng những không trách mà còn dùng tin tình báo cự kỳ quan trọng để đổi lấy một mức phí cao cực kỳ.

Tin tình báo mà Người Mù cho cô chính là cái hộp Pandora. Cô ta biết mình nhất định sẽ mở nó, cũng biết kết cục sau khi mở hộp nhưng dưới ánh mắt chăm chú từ đôi mắt màu xám của Người Mù lúc đó cô ta vẫn nhịn không được mua.

Đây là tin tình báo có thể khiến nhà bọn họ phá sản. Ông cô ta bỏ tiền lớn để sửa chữa số liệu ô nhiễm của nhà máy hóa chất. Lần đó không chỉ có nguồn nước mà cả đất cũng bị ô nhiễm.

Cả hai làng gần đó đều bị bệnh khó trị, phụ nữ thì sinh ra quái thai, còn đàn ông thì nhanh chóng già đi và chết.

Dioxin vẫn tồn đọng ở nơi đó, ông cô ta dùng cái cớ mở rộng nhà xưởng để mua lại mảnh đất đó. Nhưng ô nhiễm đất có thể bảo mật không chế được nhưng động vật bị ô nhiễm lại vẫn chạy ra ngoài.

Vùng ô nhiễm bị mở rộng ra, ngoài hai thôn làng kia trong vòng một năm gần như biến thành đất chết thì số người nhiễm bệnh của các làng xung quanh cũng càng ngày càng nhiều, thậm chí dần dần lan đến các làng du lịch quanh đó.

Từ cuối năm trước phát hiện ô nhiễm đến năm nay tình hình đã dần mất khống chế, ông nội cô ta cũng càng ngày càng đập nhiều tiền vào đó.

Mà những chuyện này trước khi Người Mù bán tin cho cô ta thì cô ta không hề biết, toàn bộ hội đồng quản trị cũng không biết.

Cô ta biết ông mình có chút phê bình chuyện cô ta hành sự ác động không màng tình thân. Ông cô ta muốn thoái vị mà cô ta lại không phải người thừa kế duy nhất của ông nội mình.

Kế hoạch xây dựng khu vực săn bắn lần này cô ta đưa ra đã tạo dấu ấn lớn trước hội đồng quản trị. Cô ta vốn muốn dựa vào việc làm ăn một vốn bốn lời này để chiếm một vị trí nhỏ trong hội đồng. Đó là cách giáo dục của nhà bọn họ, nếu không bằng người khác thì có thể từ từ mưu tính.

Nhưng Người Mù đã cho cô ta một tin tức khiến cô ta phát hiện mình kỳ thật có một lối tắt có thể một bước lên trời. Nhưng Người Mù không cho cô ta chứng cứ, cái hộp Pandora đó anh ta chỉ hướng dẫn mở một nửa.

Giá cả anh ta muốn quá cao nên trong lúc đó cần có một người trung gian. Người anh ta đề cử chính là Hòa An.

Daisy nhìn Hòa An cười nói, “Ngày đó bạn gái anh nói với tôi anh vẫn còn coi tôi là bạn.” Cô gái người Trung Quốc kia nghiến răng nghiến lợi nói như thế. Lúc đó cô ta chính là bị cô gái mềm như bông đó chấn áp, “Cô ta nói anh không phế, còn nói tôi không xứng làm bạn của anh.”

“Kỳ thật tôi vẫn luôn không rõ cảm giác của tôi với anh là gì. Anh nói với tôi đó là do tôi chấp nhất với thứ cầu mà không được. Bạn gái anh khinh bỉ sự chiếm hữu của tôi với anh, nhưng tôi muốn nói sau 5 năm gặp lại tôi vẫn cảm thấy anh tốt hơn mọi người đàn ông mà tôi từng lui tới.”

Sự kiên nhẫn của Hòa An hôm nay cực tốt. Anh an tĩnh nghe, không đánh gãy lời cô ta, để mặc cô ta phát tiết hưng phấn do tác dụng của thuốc.

“Nhưng hiện tại anh đã túng đến nỗi chỉ dám gọi cảnh sát và lính đánh thuê để tới gặp tôi.” Daisy đột nhiên cười to, tóc vàng theo động tác của cô ta mà lay động.

“Cô ta hút bao nhiêu rồi?” Rốt cuộc Hòa An cũng nhíu mày quay về phía Người Mù hỏi khi Daisy định lướt qua cái bàn động tay động chân với anh.

“Tôi cho cô ta bao nhiêu thì cô ta hút bấy nhiêu.” Người Mù ngẩng đầu nhìn Hòa An, vẻ mặt anh ta bình tĩnh, nụ cười nhàn nhạt.

“Ông cô ta đã treo giải cái đầu của cô ta ở chợ đen.” Giọng Hòa An không cao, cố nén tiếng thở dài.

Người Mù lẳng lặng nghe.

“Anh thành công rồi đó, cô ta đã là kẻ chết rồi.” Hòa An cạn hết kiên nhẫn khi ngồi trong căn phòng đầy mùi cá khô này.

Phản ứng của Daisy có chút trì độn nhưng vẫn không đến mức không hiểu anh đang nói gì. Cô ta ngẩng đầu, bàn tay vươn ra muốn túm lấy tay anh ngừng lại rồi móng tay tinh xảo vẽ một đường cong hoa lệ trong không trung.

“Tôi không tới làm người trung gian đàm phán.” Hòa An nhìn Daisy, “Cô đã bị yêu cầu xuất cảnh, tuần cảnh bên ngoài sẽ bảo vệ cô an toàn rời đi. Tôi tới đây là muốn tâm sự với Người Mù thôi.”

Daisy thong thả chuyển động cái cổ. Cô ta cũng không vụng về, có thể ở một thế hệ trong nhà bọn họ trổ hết tài năng và được ông mình coi trọng thì chắc chắn không phải vì quan hệ của cô ta với ông mình rất tốt.

Cô ta am hiểu quy tắc vì thế trong một khắc này cô ta lập tức biết mình sắp phải đối mặt với cái gì.

“Ông già đó để tôi về nhận tội sao?” Đây là viễn cảnh tệ nhất mà cô ta đoán ra khi mở chiếc hộp Pandora. Cô ta không nghĩ mình còn chưa đưa ra điều kiện đàm phán thì người thân của mình đã thay mình lựa chọn xong rồi.

Hòa An không nói chuyện. Daisy thì cười, khó trách hôm nay anh lại đặt biệt kiên nhẫn với cô ta.

Anh quả thật đã từng coi cô ta như bạn bè, giống lời bạn gái anh nói. Anh vẫn luôn là người tốt, cô ta nhớ rõ ông mình từng tiếc hận nói đứa con trai nhà Wilson tuy năng lực xuất chúng nhưng tâm địa quá mềm, không thích hợp làm buôn bán.

“Nếu ông ta trẻ hơn năm tuổi thì tôi khẳng định không dám đánh cuộc một ván này.” Cô ta nhìn thoáng qua tuần cảnh bên ngoài. Đại cục đã định, cô ta lại thấy mình rất bình tĩnh, “Tôi chỉ không đoán được một lão già chỉ còn sống được hơn một năm mà vẫn không bỏ được danh lợi này.”

Cô ta là cháu gái ruột, là người nhà của ông ta. Ông ta lại tra ra bệnh nan y, dùng thuốc kéo dài mạng cũng chỉ được hơn một năm nữa là cùng. Thế nên cô ta mới đánh cuộc một lần. Đánh cuộc ông ta sẽ coi trọng cốt nhục tình thân hơn thứ danh lợi mà chết cũng không mang theo được kia.

Ông nội của cô ta chỉ cần nhường một bước thì cô ta sẽ có được vị trí người thừa kế. Kết quả cô ta vẫn thua.

Hòa An nhếch khóe miệng, không muốn nhắc nhở khi cô ta dùng tình thân để thử đối phương thì cô ta cũng đã chẳng coi người kia là ông mình nữa rồi.

Người nhà bọn họ thật sự giống nhau, không cần xét nghiệm DNA cũng biết được có phải cùng một loại hay không.

“Điều kiện ông ta đưa cho anh là gì thế?” Daisy ghé sát vào anh rồi thấp giọng hỏi.

Con mắt màu xanh xám của Hòa An nhìn cô ta sau đó kéo cửa phòng.

“Đi thong thả.” Anh nghiêng người tránh một lối đi rồi nói.

Daisy chỉnh lại tóc mình, lúc rời đi cô ta cũng không quay lại một lần.

Hòn đảo nhỏ kế tiếp – Chương 60

Sau khi ngắt điện thoại, xuống thuyền thì việc đầu tiên Hòa An làm chính là đi tới ôm lấy Victor.
Sức lực anh mạnh hơn Victor nên mặc anh ta giãy dụa cũng không thoát được, chỉ đành lườm một cái rồi ngửa mặt lên nhìn trời.

“Tôi sẽ tẩn cậu đó.” Hòa An nói chuyện với bạn gái xong lại đi tới ôm anh ta là sao? Tật xấu gì đây?

May mắn trong căn cứ ngoài Bối Chỉ Ý thì những người khác đều khờ chết đi được. Đội trưởng Hòa An lần đầu tiên cảm tạ những người khác trong căn cứ không có thần kinh thô to như mình mà đều bình phàm nên không ai nghĩ đến bọn họ từng ở gần Tử Thần như thế.

“Trước khi vườn ươm cháy lớn anh có gặp sự tình gì kỳ quái ở trong khu nuôi cấy không?” Hòa An buông Victor ra rồi nghiêm túc hỏi.

Hòn đảo bọn họ đang đứng cực kỳ bài xích người ngoài. Sau khi tuần cảnh lên bờ đã liên hệ cán bộ trị an của địa phương. Trước khi cán bộ kia gật đầu đồng ý thì Hòa An và đám lính đánh thuê tạm thời không thể vào trong.

Đám Hòa An cũng không vội, bọn họ dứt khoát ngồi ở bến tàu gọi mấy ly cà phê ngắm phong cảnh.

Victor vẫn luôn suy nghĩ về câu hỏi của Hòa An. Hạng mục nghiên cứu của vườn ươm là của anh ta, từ việc xin kinh phí đến kết quả nghiên cứu đều không có liên hệ lớn đến căn cứ. Ngày thường Hòa An chỉ yêu cầu ghi chép lại thông tin về những giống cây quý hiếm còn lại thì rất ít khi hỏi tới.

Người có thể ở trong căn cứ lâu như vậy thì thông thường phải có hạng mục nghiên cứu của chính mình ở gần đó. Người trong căn cứ đều là như thế, bọn họ cũng đã quen với việc ngoài công tác của tình nguyện viên thì bọn họ cũng có công việc của riêng mình cần giải quyết.

Cho nên khi Hòa An hỏi anh có gặp được sự việc kỳ quái gì không thì trong đầy anh ta nhất thời không biết nên nghĩ từ đâu.

“Công việc trong vườn ươm đều cố định, người phụ trách chỉ có tôi nên mọi tài liệu ra vào đều do tôi ký tên.” Victor cau mày nghĩ, “Mặc kệ là trước khi bị cháy hay sau khi bị cháy tôi đều không gặp phải sự tình kỳ quái gì.”

Anh ta uống một ngụm cà phê rồi nói tiếp, “Lửa lớn thiêu hủy một ít hàng hóa phía sau phòng nuôi cấy. Mấy thứ đó đều do tôi nhờ Người Mù hỗ trợ nhập hàng trước đó. Lần này Người Mù gặp phải chuyện nên tôi tìm người khác nhập hàng.”

“Bởi vì đây là lần đầu tiên hợp tác nên hàng hóa mua về có bị hỏng trong lúc vận chuyển. Lúc phát hiện ra tôi đã trả lại nhưng vì giao thông không tiện nên đến giờ đống hàng kia vẫn còn ở đó.”

“Hàng gì thế?” Hòa An nhíu mày hỏi.

“Nước.” Victor lấy một tờ giấy ăn trên bàn rồi nhanh chóng viết sáu địa điểm.

“Để nâng cao tỉ lệ sống sót của hạt giống cây đước mèo nên mỗi tháng tôi sẽ mua về một ít nước phù hợp với giống cây đó để tiến hành nuôi cấy.”

“Đây là 6 nơi tôi lấy nước để đưa đến vườn ươm trước khi lửa cháy. Lúc lửa cháy thì chúng đều bị thiêu hết nên tôi lại phải nhập thêm một đám mới. Nhưng người mới này giao tiếp không thông thuận nên số nước đưa đến có chút vấn đề.”

Victor vẽ vòng tròn lên bốn trong số 6 địa phương kia nói: “Nước từ bốn chỗ này đưa tới không đúng.”

“Bị ô nhiễm sao?” Hòa An nhìn mấy địa điểm này rồi ngẫm nghĩ hỏi.

“Không phải bị ô nhiễm, chất nước thì không có vấn đề nhưng nước đưa tới tuyệt đối không phải lấy từ bốn chỗ này.” Victor cực kỳ chắc chắn. Anh ta đã ở chỗ này gần bốn năm để nghiên cứu thực vật. Đối với mỗi loại nước được đưa tới từ những nơi thích hợp cho đám cây trong vườn ươm anh ta đều rõ ràng. Lần này nước đưa tới tuyệt đối không phải từ bốn nơi kia mang đến.

“Nhưng vấn đề này cũng không phải mới xuất hiện, chính hàng tiếp viện trong căn cứ của chúng ta thi thoảng cũng nhầm.” Victor lại nghĩ nghĩ rồi nói, “Nhưng ngoài chuyện này ra thì gần đây trong vườn ươm quả thật không có việc gì khác.”

Hòa An nhìn chằm chằm sáu địa điểm kia. Anh không nhạy bén với các chi tiết như Bối Chỉ Ý nhưng trí nhớ của anh lại rất tốt.

“Những lần trước anh mua hàng đều là do Người Mù làm đúng không?” Trong đầu anh có một ý tưởng dần dần hình thành khiến sắc mặt anh lạnh đi.

“Anh ta có nhiều mánh khóe, thứ khó có được anh ta cũng hỗ trợ tìm mua về. Bình thường nếu muốn mua mấy thứ khó mau được đó tôi hay nhờ anh ta.” Nhân viên nghiên cứu thường không có nhiều tiền, đây cũng không phải việc đáng xấu hổ gì. Bọn họ làm nghiên cứu ở những nước thế giới thứ ba này đa phần vì tiết kiệm chi phí nghiên cứu khoa học, thế nên hoặc nhiều hoặc ít bọn họ đều có những còn đường ngầm để trao đổi hàng hóa.

“Mấy năm nay anh có làm báo cáo về chất nước ở chỗ này không?” Hòa An chỉ một địa điểm trên giấy.

“Chỉ mới từ năm trước thôi.” Victor quen thuộc mọi nguồn nước mang tính mấu chốt ở khu vực Đông Nam Á này thế nên khi Hòa An chỉ một điểm là anh ta có thể lập tức báo ra những thông tin liên quan, “Cuối năm trước nguồn nước ở chỗ đó bị tra ra có chứa Dioxin và Furan. Có một công xưởng gia công của một nhà đầu tư nước ngoài đã không tuân theo Công Ước Stockholm nên bị cưỡng chế đình công để chỉnh đốn và sửa lại. Việc chỉnh đốn này cũng không tồi, tháng sáu năm nay mẫu nước ở đó được phân tích thì thấy không còn vật chất gây ô nhiễm nữa.”

Hòa An nhìn Victor nói, “Nhà xưởng gia công này là sản nghiệp của ông Daisy.” Cho nên khi anh nhìn thấy sáu điểm mà Victor liệt kê ra thì cảm thấy trong đó có một địa điểm rất quen thuộc.

Các quốc qua phát triển mở nhà máy hóa chất tại thế giới thứ ba để giảm bớt phí tổn là truyện bình thường. Năm trước nước ở chỗ này phát hiện có vấn đề thì anh cũng đã xem qua tin tức, bởi vì đó là người quen cũ nên anh cũng từng theo dõi tin tức một thời gian.

Trong ấn tượng của anh thì vụ này được xử lý cực kỳ kịp thời, nhà xưởng được đóng cửa, đền tiền và xin lỗi được thực hiện nhanh chóng và đúng chổ. Nhân viên nghiên cứu gây ô nhiễm cũng được xử lý khiến cho mọt vụ ô nhiễm tương đối nghiêm trọng không bị truyền thông vùi dập. Từ khi phát hiện vấn đề tới khi giải quyết xong chỉ mất vài tháng.

Giống như Victor nói, chỉ mấy tháng sau kết quả kiểm tra nước ở nơi đó đã không còn vấn đề gì lớn. Nhà máy hóa chất một lần nữa sửa sang lại quy trình xả thải, ông của Daisy còn bồi thường tiền lương cho công nhân nhà máy trong mấy tháng phải nghỉ nhà do nhà máy đóng cửa.

Đây là một điển hình xử lý nguy cơ cộng đồng cực kỳ thành công. Cũng vì sự kiện này mà Hòa An có sự đánh giá khác về ông của Daisy và chọn ông ta làm người đầu tiên để kêu gọi đầu tư cho dự án khách sạn sinh thái.

Bí mật mà ông của Daisy giấu ở vườn ươm có phải chính là đống nước đã bị lửa thiêu hủy kia không? Có phải vấn đề ô nhiễm của nhà máy hóa chất kia không phải chỉ cần vài tháng sau đã giải quyết xong không?

Vì sao Người Mù lại phát hiện ra bí mật về nguồn nước đó, mà Daisy muốn có được cái gì từ chuyện này?

Sắc mặt Hòa An càng ngày càng kém.

“Cậu hoài nghi đám nước bị thiêu hủy đó có vấn đề sao?” Victor nhìn chung quanh liếc mắt một cái rồi mới thấp giọng hỏi, “Cho nên bọn họ mới có thể tìm cậu làm người trung gian sao?”

Hòa An không trả lời.

“Nếu thế thì……” Victor suy nghĩ nửa ngày mà vẫn không thể tìm được từ thích hợp để hình dung, “Vậy thì cũng quá vô nhân tính rồi.”

Hòa An cười lạnh một chút, sau cuộc điện thoại buổi chiều anh cũng chẳng trông cậy vào việc ông của Daisy còn nhân tính.

“Anh cảm thấy Người Mù có nhân tính hay không?” Hòa An hỏi Victor.

Anh đem suy đoán của Bối Chỉ Ý kể lại một lần, bao gồm cả chuyện lúc ấy Người Mù có khả năng muốn giết Victor để diệt khẩu.

“Tôi không cảm thấy anh ta muốn giết tôi.” Victor chưa từng bởi vì Người Mù đốt vườn ươm nên trách anh ta. Cho dù sau này Người Mù ăn cắp hợp đồng rời khỏi căn cứ thì anh ta cũng chưa bao giờ ác miệng khi nói về người này, “Trước khi việc này xảy ra tôi vẫn luôn cảm thấy anh ta là người tốt.”

“Tuy anh ta tham tiền nhưng quả thật tin tình báo của anh ta đã cứu mạng cậu.” Victor thực sự cầu thị, năm đó đám săn trộm muốn giết Hòa An, nếu không có tin tình báo của Người Mù thì Hòa An sớm đã chết nhiều lần, “Hạng mục này của tôi có thể kéo dài hơi tàn nhiều năm như thế cũng nhờ anh ta giúp đầu cơ mua cho hàng hóa giá rẻ.”

“Kỳ thật trước khi có chuyện này tôi vẫn luôn cảm thấy anh ta có hứng thú với việc bảo vệ môi trường.” Victor có chút đáng tiếc.

Sự thật chứng minh có lẽ anh ta có hứng thú thật sự với việc bảo vệ môi trường nhưng hứng thú đó vẫn không thể địch được tiền tài.

“Nếu lần này Daisy phản chiến thật sự là vì vấn đề ô nhiễm của nhà máy hóa chất thì tôi muốn đánh cuộc một lần cho nhân tính của Người Mù.” Hòa An thưởng thức cái muỗng cà phê trên tay, cái muỗng kim loại đập vào đồ sứ tráng phát ra tiếng vang leng keng rung động.

Victor nhướng mày.

Anh không am hiểu loại chuyện ngươi lừa ta gạt này, mỗi lần nhìn thấy Hòa An và Bối Chỉ Ý cau mày tính toán mỗi bước đi của địch nhân thì anh ta đều cảm thấy may mắn mình đã lựa chọn làm nghiên cứu khoa học. Bằng không anh ta sẽ thật sự bị nhân loại ăn đến xương cốt chẳng còn.

“Dựa theo cách nói của ông Daisy thì Người Mù nói chuyện này cho Daisy sau khi cô ta ném mẹ anh ta cho đám săn trộm.” Trong khoảng thời gian này Hòa An đã có thói quen xấu muốn cùng người khác thảo luận phương án. Cho dù hiện tại Victor lại bắt đầu ngây ra vì không hiểu gì nhưng anh vẫn hứng thú bừng bừng.

“Vì sao anh ta lại nói cho Daisy tin tình báo quan trọng như thế sau khi cô ta đã hại chết mẹ mình chứ?” Victor thật sự không hiểu.

“Dựa theo lẽ thường thì chỉ có hai cái khả năng.” Hòa An kiên nhẫn giải thích nghi hoặc cho anh ta, “Khả năng thứ nhất chính là Người Mù muốn dúng tin tức này báo thù cho mẹ mình.”

Biểu tình của Victor càng thêm trống rỗng.

“Khả năng thứ hai chính là Daisy đã hứa cho anh ta đủ tiền tài để mua nhân tính của anh ta, khiến Người Mỳ cảm thấy mạng của mẹ mình có thể dùng tiền đổi được.”

Victor theo bản năng lắc đầu phủ nhận: “Tôi thật sự không cảm thấy Người Mù là loại người này.”

“Có người muốn giết tôi thì khẳng định tôi sẽ có cảm giác.” Victor không sao tưởng tượng được Người Mù sẽ vì tiền mà không màng cả mẹ mình, “Đến nay tôi vẫn luôn cảm thấy lúc ấy ở trong rừng Người Mù chỉ muốn đuổi tôi đi chứ không phải đánh tôi hôn mê rồi kéo vào chỗ sâu trong rừng.”

“Cho nên tôi mới muốn đánh cuộc.” Hòa An nhìn tuần cảnh đã liên hệ được với nhóm trị an và đang mở cuộc họp nhỏ để bố trí lực lượng an ninh.

“Tôi đánh cuộc chúng ta không nhìn lầm Người Mù.” Cho dù lợi ích lớn đến đâu cũng không mua nổi cốt nhục tình thân.

Mấy năm nay Người Mù không màng nguy hiểm tính mạng đầu cơ trục lợi từ tin tình báo, ngoài tiền ra thì chính là vì mẹ mình.

Một đứa trẻ ra đời do tình một đêm, không biết cha minh là ai lại lớn lên trên hòn đảo ngăn cách với thế giới này thì từ nhỏ đã bị dân đảo bài xích. Cho nên anh ta càng thích ở bên du khách hoặc tình nguyện viên hơn.

Mẹ anh ta dựa vào việc mát xa cho du khách vào mỗi mùa du lịch để kiếm tiền nuôi lớn Người Mù vì thế mối quan hệ với dân đảo cũng không tốt.

Anh ta là một đứa bé từ nhỏ đã bị cô lập mà lớn lên, trộm học tiếng Anh rồi đi thu hoạch tin tức của du khách nhằm kiếm lợi, lúc nào cũng sống trong nguy hiểm. Khi bắt đầu anh chỉ giúp đỡ du khách mua rượu đến sau này mới mua bán tin tình báo.

Nhưng anh ta không gia nhập thuyền săn trộm, mỗi năm đám hippie lên đảo mua bán chất cấm anh ta cũng chưa bao giờ tham dự. Cho nên Hòa An muốn đánh cược Người Mù nói tin tình báo này cho Daisy là vì muốn cô ta trở mặt với ông mình.

Anh đánh cuộc người chỉ định anh làm người trung gian chính là Người Mù chứ không phải Daisy.
Nếu anh đánh cuộc thắng một ván này thì có thể kéo mọi kẻ có tội sa lưới.

Nếu anh thua cuộc……

Hòa An nhìn thoáng qua biển rộng. Có lẽ bọn họ sẽ mất đi chốn đào nguyên này.

Một khi bị cuốn vào truyện này, mà mọi thứ giống như anh suy đoán thì anh sẽ không thể trầm mặc. Một khách sạn sinh thái cũng không thể khiến một nhà tư bản như ông của Daisy đuổi tận giết tuyệt anh nhưng nếu việc làm trái Công Ước Stockholm và giấu diếm tình trạng ô nhiễm, giả tạo số liệu ô nhiễm thì cũng đủ để một kẻ sắp bước chân vào quan tài như ông ta cắn chết anh kéo theo xuống mồ.

Anh quá hiểu phương thức vận hành của thế giới tư bản kia. Nếu sự tình bị công khai thì những gì ông ta phải chịu sẽ lớn gấp mười lần khoản đầu tư cho dự án khách sạn sinh thái.

Cũng khó trách kẻ được ông ta nuôi như sói từ nhỏ như Daisy khi biết được chuyện này thì lập tức phản chiến. Người mộ nhà họ đúng là tự làm tự chịu.

Mà bọn họ vô tội bị liên lụy vào mớ phân tranh này chỉ hy vọng có thể tin tưởng và nhân tính.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng 5 2026
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
DMCA.com Protection Status