Chương 305: Nói thật Đàm Chấn Anh rất ít khi đề cập tới lập trường và chủ trương của mình trước mặt người khác nhưng quyết tâm của lão khi phản đối tây học lại kiên định hơn đám người hở tí là nói kia. Đồng thời lão lại cũng
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 304
Chương 304: Ngôn ngữ Không thể cưỡng cầu…… Nếu càng muốn cầu thì sẽ thế nào? Chẳng lẽ giống như lời sư phụ nói —— mọi mong muốn đều sẽ mất ư? Đàm Chấn Anh nhớ rõ mình đã từng hỏi Triệu Văn An những lời này. Khi đó bọn
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 303
Chương 303: Cưỡng cầu Đàm Chấn Anh trợn mắt lên, lúc Triệu Tử Mại cho rằng lão sắp bị Cung Minh Châu bóp cổ ngất xỉu thì lão lại bỗng cười lạnh vài tiếng. Đôi mắt đen nhánh nhanh chóng trầm xuống, bên trong chính là vực sâu chẳng ai
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 302
Chương 302: Chứng cứ Ẩn nhẫn, chấp nhất, lạnh nhạt, đây là đặc thù rõ ràng nhất của một Đàm Chấn Anh vốn không lộ vui buồn. Vì thế lão có thể núp sau nhìn Cung Minh Châu cầm đầu đám người đấu đá túi bụi với Triệu Văn An
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 301
Chương 301: Chuyện cũ Đàm Chấn Anh dáng người nhỏ gầy nhưng khí thế áp đảo toàn bộ, đến cả người ngồi sau màn che cũng bị cảm giác này đè nén mà phải trầm mặc. Cán cân trong lòng bà ta bất giác cũng hơi chếch về phía kẻ
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 300
Chương 300: Song sinh hoa “Nếu lão không giết đối thủ một mất một còn với Triệu Văn An thì sao có thể dẫn nghi ngờ lên người Triệu Văn An? Nếu lão không giết người có quan hệ thân cận với mình thì sao có thể bảo toàn bản
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 299
Chương 299: Hung thủ Đó là một tiểu thái giám của Đông Noãn Các. Hắn bị người ngồi sau rèm liếc ánh mắt sắc bén nhìn một cái thế là sợ tới mức nằm rạp trên mặt đất không dám hé răng. “Đây là nơi nào mà ngươi cũng dám
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 298
Chương 298: Buộc tội Theo lời Tang thì đường mòn trong ruộng lúa quá nhỏ, hai người đều không muốn ngã xuống nên chỉ có thể ôm lấy nhau. Tang ôm lấy eo Triệu Tử Mại, ngón tay cắm vào đai lưng bên hông hắn, hai người dán sát. Một
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 297
Tang cũng dừng lại trước ruộng lúa nhưng không phải do nó muốn mà vì con ngựa màu đỏ đậm nó cưỡi nhìn thấy rơm khô vàng thế là rụt chân về giống như bị bỏng vậy. “Là nơi này,” nó nhìn về phía vòng lửa đang dập dềnh trong
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 296
Chương 296: Thuyền con “Hoàng Thượng……” Giọng Triệu Tử Mại run lên, khuôn mặt trắng bệch vì kinh hoàng. Nhưng chưa kịp làm ra phản ứng tiếp theo hắn đã nhìn thấy thân thể vốn đã yên lặng trên mặt đất lúc này hơi động đậy, giống như có thứ
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 295
Chương 295: Cái chết Vì thế mục đích của kẻ chủ mưu chính là ngăn cản việc cải cách và giao thiệp với nước ngoài. Nhưng điều hắn thấy khó chịu nhất chính là việc Thái Hậu và Triệu Văn An thực hiện trao đổi lợi ích. Bà ta giao
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 294
Chương 294: Căn nguyên Theo con đường thẳng tới Hàm Hòa Môn, Triệu Tử Mại bắt đầu thấy chân đau, hơi thở cũng hổn hển. Hắn và Tang tiến vào từ Thần Võ Môn, trong đó đương nhiên không thiếu sắp xếp của Triệu Văn An. Bọn họ giả làm
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 293
Chương 293: Chí hướng Thiếu chút nữa Triệu Tử Mại đã không nhịn được nói Trịnh Hề Minh vừa giết bốn người kia căn bản không phải con người mà là một bó rơm rạ, một bó rơm chuyên tới để hãm hại Triệu Văn An. Nhưng hắn nhớ tới
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 292
Chương 292: Cáo bệnh “Ruộng lúa cổ”, nghe tên cũng đoán được là cổ thuật sinh ra ở ruộng lúa. Lý Nguyệt Sơn từng nói trong 《 tùng đàm vân》 rằng: “Từ Quân Vũ ở Diên An từng đọc được một tài liệu ghi rằng xưa có người tìm thấy
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 291
Chương 291: Cổ trùng Triệu Tử Mại trơ mắt nhìn Từ Thiên Kính vỡ thành mấy mảnh ngay trước mặt mình. Đầu hắn văng vào giữa đám người và biến thành một bãi đen đỏ trên mặt đất. Mấy nha dịch nhát gan lập tức sự mềm chân ngã ngồi
Continue Reading