Chương 290: Lỗ bắn tên Từ Thiên Kính rùng mình, miệng không tự giác phát ra một tiếng hừ lạnh mang theo vài phần hoài nghi: Người chết thì sao còn nói được? Nếu người chết còn có thể nói vậy bọn họ còn việc gì để làm nữa? Đều
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 289
Chương 289: Bù nhìn Nghe hắn nói như vậy Tang cũng chun mũi ngửi ngửi, “Mũi ngươi hiện tại còn thính hơn mũi ta rồi hay sao mà ta chả ngửi được gì thế?” “Ta đã từng ngửi được mùi này trên người Trịnh Hề Minh,” Triệu Tử Mại nói
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 288
Chương 288: Tâm ý Sau tuyết lớn thường là lúc trời lạnh thấu xương. Không có tầng mây giúp che chắn nên gió không hề kiêng nể thổi ào xuống từ bầu trời giống từng con dao nhỏ cắt lên những khuôn mặt mệt mỏi chật vật trên tường thành
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 287
Chương 287: Thăm bệnh “Nghe lời đồn trong cung thì Hoàng Hậu nương nương cũng ngã bệnh rồi. Không biết vì nàng ấy chăm sóc Hoàng Thượng nên mệt nhọc hay bị lây bệnh từ bệ hạ.” Từ Thiên Kính ngồi trong xe ngựa và dán gần Đàm Chấn Anh
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 286
Chương 286: Quý Mai “Nguyện đời sau này, khi ta đắc đạo Vô Thượng Bồ Đề, nếu có vô lượng, vô biên hữu tình tu hành Phạm Hạnh trong Pháp của ta, thì hết thảy đều được giới chẳng thiếu, đủ giới tam tụ, nếu có ai mà trót đã
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 285
Chương 285: Mẹ con “Con của ta.” Bà ta chạy tới phía trước nhưng chân lại bị vấp tí thì ngã, may có cung nữ ở bên cạnh đỡ kịp. Giờ khắc này bà ta không phải Thái Hậu, hắn cũng không phải hoàng đế. Hai người họ chỉ là
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 284
Chương 284: Dị tâm Lúc trở lại phủ Triệu Tử Mại vẫn đang nghĩ tới câu nói kia của Tang: Nhân sinh trên đời luôn phải học cách buông tha bản thân mình. Hắn cũng đâu muốn đối đầu với bản thân mình, nhưng không phải mọi tâm ma trên
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 283
Chương 283 “Thế vì sao hung thủ lại phải đến Triệu phủ sau khi giết người?” Tang tùy ý vân vê đầu ngón tay vài cái, ba đốm lửa theo đó bốc lên. Nó đưa tay về phía trước đốt hồn phách còn đang vặn vẹo giãy giụa của Tiếu
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 282
Chương 282: Theo dõi Triệu Tử Mại cảm thấy máu lạnh toát, hơi lạnh theo kinh mạch luân chuyển qua mỗi lỗ chân lông trên người. Thân thể hắn không nhịn được run rẩy, miệng mũi thở ra khói trắng vì lạnh. “Công tử?” Bảo Điền hét lên một tiếng
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 281
Chương 281: Bằm thây Thuận Thiên Phủ không phát hiện bất kỳ manh mối có ích nào ở ngõ Thanh Tháp. Dù hung thủ giết chết Tiếu Vân Sinh có phải Trịnh Hề Minh hay không thì hắn cũng có được bản lĩnh tới vô ảnh đi vô tung. Trước
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 280
Chương 280: Hung án “Lão gia, chúng ta vẫn nên đi thôi, nô tài cảm thấy sự tình có chút cổ quái.” Chu Bồi khuyên Triệu Văn An nhanh chóng đi. Trong triều không ít kẻ như hổ rình mồi với lão gia, mà chỗ này chỉ có hai người
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 279
Chương 279: Mộng Nguyện vọng của Triệu Văn An là gì chỉ sợ mọi người đều biết. Nhưng nguyện vọng ấy chẳng ai dám nói ra trước mặt Thái Hậu và Hoàng Thượng trong một dịp lễ hội như vậy được. Cũng may Đại Tát Mãn giống như hiểu rõ
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 278
Chương 278: Bông lúa “Hoàng hậu nương nương nói đại nhân ngài bác học nhiều tri thức, khi còn trẻ từng đi du lịch tứ phương nên…… nên chưa biết chừng ngài có thể có biện pháp giải quyết vấn đề này.” Quý Mai bỗng nhiên nhìn thoáng qua phía
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 277
Chương 277: Tranh chấp “Các vị đại nhân, cửa thành mở rồi.” Thủ vệ cửa Đông Hoa vừa gọi thì Triệu Văn An và các vị đại thần cùng đi về phía ấy, ai biết có một ánh mắt lạnh lùng đang nhìn bọn họ. “Triệu đại nhân đúng là
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 276
“Ngươi…… cũng không biết là ai sao?” Tang mơ hồ thấy được khủng hoảng từ khuôn mặt thon gầy kia vì thế nó nhíu mày hỏi, “Ngươi không thấy hung thủ sao?” Cung Ngọc Thành không nói gì mà vẫn nhìn chằm chằm Tang, sợ hãi trên mặt dần biến
Continue Reading