Chương 320: Cha “Lão gia, ngài đừng quên đại tiểu thư vẫn mất tích tới giờ chưa tìm được, chỉ dựa vào tuổi tác và sự từng trải của công tử năm ấy thì sao có thể xử lý…… xử lý một cái xác chứ?” Chu Bồi vẫn không cam
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 319
Chương 319: Nghi ngờ Trên mặt Chu Bồi là ý cười, ông ta ở Triệu gia nhiều năm như vậy nhưng chưa từng thấy hai cha con nhà này thổ lộ tình cảm. Tuy hiện tại Triệu Tử Mại ngủ rồi nhưng ít nhất người còn lại vẫn tỉnh táo.
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 318
Chương 318: Chỗ trống Sau ngày Xuân Hồng xảy ra chuyện thì Chương Sinh Nhất khởi hành vào kinh. Kiệu của lão đi nhanh hơn đội ngũ một chút nên dù xuất phát muộn hơn một ngày thì vẫn tới kinh thành sớm hơn đám đồ sứ muôn màu kia.
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 317
Chương 317: Đôi mắt “Lão gia, vẫn để nô tỳ hầu hạ…… hầu hạ ngài rửa chân đi……” Xuân Hồng rũ mắt ngập ngừng nói, giọng run đến độ gần như không nghe thấy được. Chương Sinh Nhất nhìn chằm chằm thân thể mỏng manh của Xuân Hồng trong chốc
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 316
Chương 316: Hầu hạ “Kẹt…… Kẽo kẹt…… Kẽo kẹt……” Cũng không biết lão Ngô lấy sức lực từ đâu ra mà đẩy nắp mấy cái quan tài kia ra sau đó chân cẳng ông ta mềm nhũn giống một quả bóng xì hơi, cả người ngã ra đất thở hổn
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 315
Chương 315: Cái chén Lão Ngô cảm thấy hai cái chân bị hỏng của lão Lưu đã chuyển sang cho mình, bởi vì ông ta bỗng không đứng nổi, cả người chuếnh choáng. Lúc đi vào căn phòng lão Lưu ở lúc sinh thời ông ta phủ phục trên mặt
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 314
Chương 314: Súc sinh Lão Ngô nhìn bầu trời bị khói lửa hun đến xám xịt cùng với mặt trời mờ nhạt treo trên đó thì lắc đầu cười nói, “Lão ca ca, ông cũng là người có phúc, chưa biết chừng ông có thể tận mắt thấy cống phẩm
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 313
Chương 313: Cáo biệt Phổ Tế Đường của Chương gia là một khu nhà dưỡng bệnh, tọa lạc ở bên trong Chương trạch chuyên thu nhận những người đáng thương bơ vơ không nơi nương tựa. “Phàm là người già cả, yếu nhỏ cô đơn không nơi nương tựa chỉ
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 312
Chương 312: Chuyện xưa “Ta kể cho ông nghe một câu chuyện xưa nhé, đứa con trai gọi người cha đang sửa nóc nhà xuống ‘cha, ngài xuống dưới đi, mặt trời chói chang rồi, không còn đồ ăn nữa đâu.’” Một con chim ngói màu xám bay qua đỉnh
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 311
Chương 311: Tiểu Hành “Ta giết Ô Nạp, giết người đặt tên cho ta. Ta đã thấy.” Giọng và nụ cười của nó mang theo đắc ý, nhưng Triệu Tử Mại lại hiểu rõ đây chẳng qua chỉ là bộ dạng nó giả vờ mạnh mẽ. Mất mát, khổ sở
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 310
Chương 310: Ký ức “Sau đó xảy ra chuyện gì?” “Chuyện xảy ra sau đó không ai biết,” thợ săn kia cười khổ một tiếng, “Bởi vì từ đó về sau Phật xá đã biến mất, đến đám tăng ni bị trục xuất lúc trước cũng không tìm được nó.
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 309
Chương 309: Tang Tang giả vờ ngáp một cái, hai tay vỗ vỗ đùi cười ha hả rồi làm bộ vẫn bình thản ung dung nói, “Ta thấy ngươi xào nấu nghiêm túc như thế nên cũng chẳng dám quấy rầy.” Thiên hạ này còn có chuyện nó không dám
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 308
Chương 308: Cảm kích Lúc để Tang lại Triệu phủ bảo vệ Triệu Văn An thì bản thân Triệu Tử Mại cũng nghĩ tới việc hai người sẽ nói cái gì. Nhưng hắn chỉ nghĩ không biết Triệu Văn An sẽ dò hỏi thân thế của Tang ra sao, có
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 307
Chương 307: Anh đào thịt Hầu Vân Hiên vốn là một ngôi nhà hoang không người ở giữa lưng chừng núi. Sau này tiên đế băng hà, Triệu Văn An ở trong cư xử lý tang sự nên mãi không được ra ngoài, cuốn du ký cũng bị hủy thế
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 306
Chương 306: Hầu Vân Hiên Cùng với cơn mưa kéo dài thì mùa xuân cũng tới, tang lễ rốt cuộc cũng kết thúc. Vị hoàng đế suốt đời bị mẹ mình khống chế biến thành một khối bài vị trong Thái Miếu ở sườn đông của Tử Cấm Thành. Ngoài
Continue Reading