Chương 58: Tạm biệt khu chăn thả mùa xuân Lúc băng tan, những tảng băng sẽ phát ra tiếng răng rắc. Lâm Tuyết Quân thích ngồi xổm trên thảm cỏ và dán tai sát mặt đất để lắng nghe những tiếng răng rắc ấy. Đó là những tiếng nhạc nho
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 57
Chương 57: Xã trưởng của công xã cũng muốn tới Ở bãi đỗ xe của trường bộ có một đám già trẻ đang bận rộn hỗ trợ chất đồ lên xe kéo. Bọn họ là những người ăn cơm ở nhà ăn nhỏ và nghe Mạnh Thiên Hà đọc xong
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 56
Chương 56: Chuyện xưa về những người dân du mục trên báo Bởi vì số lượng giấy có hạn nên số lượng báo được phát hành sẽ tỉ lệ thuận với số lượng giấy được cung cấp. Khi được đưa ra thị trường, số lượng báo này hoàn toàn không
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 55
Chương 55: Nghi vấn của bác sĩ Khương Sau khi đồng ý mua đồ Lâm Tuyết Quân cần, đại đội trưởng vỗ vỗ bàn tay và nói: “Đi thôi, chúng ta tới nhà Hồ Kỳ Đồ xem một chút. Đồng chí Mục Tuấn Khanh cũng tới và mang theo mấy
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 54
Chương 54: Bàn tay nhỏ thô ráp lại có thể vẽ tranh Gió thổi qua khu chăn thả mùa xuân từ sớm đến tối muộn, từ lúc Lâm Tuyết Quân tới đây tới tận tháng 5. Ở phương nam, tháng 5 người ta đã mặc áo ngắn tay còn ở
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 53
Chương 53: Chương trình văn chương trên đài Khi mùa đông ở thảo nguyên phát huy chút uy lực cuối cùng của nó và ngưng tụ rét lạnh để chuẩn bị thổi qua mảnh đất này và tạo thành một trận tuyết lớn thì trạm quảng bá của công xã
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 52
Chương 52: Đồng chí Lâm rất rất tốt Trong hơn 10 phút mọi người đều nín thở tập trung và không dám quấy rầy Lâm Tuyết Quân. Chỉ có con bò mẹ như đang ở ngoài tình cảnh đó và thi thoảng kêu toáng lên, hoặc vặn vẹo muốn chạy
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 51
Chương 51: Bao che cho con Trên đường mang Lâm Tuyết Quân trở về, Tháp Mễ Nhĩ gấp đến độ cứ giục ngựa mãi. Ngựa trên thảo nguyên không dễ tăng mỡ nên mỗi đêm họ đều phải cho nó ăn cỏ và đó là công việc vất vả khó
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 50
Chương 50: Cứu tinh của khu chăn nuôi “Có thể.” Lâm Tuyết Quân quay đầu hỏi A Mộc Cổ Lăng: “Chúng ta thêm một môn nữa vào chương trình học nhé, có tiếng Hán, toán học, và tiếng Nga.” Ba đứa nhóc mười mấy tuổi chụm lại một chỗ, đôi
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 49
Chương 49: Đèn pin Liên Xô Con bê con mới ra đời được bế vào trong lều và đặt bên bếp lò sưởi ấm. Lâm Tuyết Quân cũng đặt con sói con Ốc Lặc bên cạnh bếp rồi nhanh chóng đi qua kiểm tra tình hình cho con bò mẹ.
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 48
Chương 48: Bê con béo ú sinh ra trong gió Lâm Tuyết Quân quyết đoán ném cái chăn trên người mình lên Tô Mộc đang đứng bên cạnh sau đó cắn răng đi tới bên cạnh đống lửa vén ống tay áo lên và đeo găng tay cao su. Sau
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 47
Chương 47: Bê con bị nghẹn tím Mấy người đàn ông thức trắng trong đêm gió tuyết ấy, ngay cả thiếu niên như A Mộc Cổ Lăng cũng không ngủ. Ban đêm gió thổi to đến độ mấy con bò mẹ kêu liên tục, có con thậm chí còn theo
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 46 (2)
Chương 46 (2) Cô cảm thấy cô Nhạc Mã thích mình. Cảm giác được thích thật sự hạnh phúc, phối hợp với cơn say mơ màng sau khi cơm no quả thực khiến người ta thấy như đang nằm mơ. Trong giây phút này Lâm Tuyết Quân giống một con
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 46
Chương 46: Sân khấu nhỏ trên thảo nguyên băng giá Chỉ chớp mắt mà chuyến đi đã qua được một nửa đường. Người và gia súc đều mỏi mệt vì không được ăn ngủ tử tế lại còn phải chịu cái lạnh thấu xương. Tối hôm nay lão Trang Chu
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 45
Chương 45: Lửa đốt chiến thuyền Đàn gia súc dừng lại. Đám gia súc thấy thế thì vui mừng và bắt đầu cào tuyết tìm cỏ ăn đồng thời vui vẻ nghỉ ngơi. Ông lão Trang Chu Trát Bố đang ngửa đầu nhìn mây và hướng gió thấy đứa con
Continue Reading