You dont have javascript enabled! Please enable it!

Đào gia thôn – Chương 77 + 78

Chương 77: Tìm việc

Từ khi Vương Thuận đi mua heo và quen Đào Tam gia thì hai bên càng qua lại nhiều hơn, tình nghĩa cũng sâu đậm hơn. Người hai nhà giống như thân thích, ngày lễ tết Vương Thuận đều sẽ mang lễ hoặc tự mình tới cửa. Mỗi lần họp chợ Đào Tam gia cũng sẽ mang cho nhà hắn chút rau mới hái. Dù sao trên trấn cũng không có đất, cái gì cũng phải mua, tốn quá nhiều tiền!

Lần này họp chợ Đào Tam gia và Trường Phú đi. Lý thị biết Đào Tam gia muốn tới nhờ Vương Thuận hỗ trợ để ý xem trên trấn có việc gì phù hợp với Đại Bảo và Nhị Bảo không nên lần này bà chuẩn bị đồ cho nhà Vương Thuận cũng phong phú hơn. Ngoài đậu đũa, dưa chuột và các loại rau xanh còn có trứng gà, hai con gà mái, đậu phộng rang và trái cây ngào đường cho con nhà hắn.

Nhà Vương Thuận ở một hẻm nhỏ phía tây thị trấn. Nhà rất nhỏ, một nhà Vương Thuận năm người đều chui trong đó, trong sân có hai cây ăn quả, một cây tùng và một cây nguyệt quế. Dưới tàng cây có một cái bàn đá và mấy cái ghế đá nhỏ, vợ Vương Thuận đang ngồi đó đóng đế giày, ba đứa nhỏ thì chơi trong một góc sân.

Đào Tam gia và Trường Phú gõ cửa thế là vợ Vương Thuận ra mở cửa. Thấy là người quen nàng vội đón bọn họ vào ngồi chơi. Đào Tam gia khách khí hỏi: “Vương Thuận có ở nhà không?” Trong lòng ông nghĩ nếu Vương Thuận không ở nhà thì ông sẽ để đồ lại và đi.

Vợ Vương Thuận lập tức gọi với vào trong phòng: “Thuận Tử, tam thúc tới chơi này, chàng mau ra đây đi!”

Vương Thuận đang ở trong phòng ngủ trưa nghe thấy vợ gọi thì lập tức chạy ra: “Tam thúc, mau mời vào!” Sau đó hắn nói với vợ: “Nàng còn đứng đó làm gì, mau đi pha trà cho tam thúc và Trường Phú ca!”

Vợ Vương Thuận nhanh chóng chạy tới nhà bếp còn bản thân hắn thì kéo Đào Tam gia vào sân. Ba đứa nhỏ cũng đi tới lễ phép chào: “Cháu chào Tam gia gia, chào Trường Phú thúc!”

Đào Tam gia cười rồi lấy đậu phộng với trái cây ngào đường ra cho tụi nhỏ, mỗi đứa một nắm. Bọn nhỏ khom lưng cảm ơn sau đó nhảy nhót đi qua một bên ăn.

“Mới không gặp một thời gian tụi nó lại cao hơn rồi!” Đào Tam gia cười nói sau đó xoay người lấy đồ ăn trong sọt ra đưa cho Vương Thuận, lại bảo Trường Phú cởi dây buộc hai con gà ra.

Vương Thuận mời Đào Tam gia và Trường Phú ngồi xuống và cảm kích nói: “Tam thúc, mỗi lần ngài tới đều khách khí thế này, vừa mang đồ ăn vừa mang lương thực, cháu cũng không biết phải cảm tạ thúc thế nào!”

“Đây cũng có phải thứ gì tốt đâu, chỉ là mấy thứ chúng ta tự trồng, tự nuôi, cháu đừng có so đo!” Đào Tam gia nói, “Chúng ta cũng đã quen nhau 5,6 năm, có chuyện này ta cũng nói thẳng. Hôm nay ta tới là muốn phiền cháu một việc, nhờ cháu để ý giúp xem trấn trên có việc gì có thể làm không!”

Vương Thuận hỏi: “Tam thúc, không phải cháu nói nhiều nhưng đây có phải việc gì phiền toái đâu mà ngài lại đưa cho cháu nhiều đồ thế làm gì. Rau dưa này cháu xin nhận, còn trứng gà với gà mái thì ngài nhanh mang ra chợ bán đổi ít tiền đi!”

Đào Tam gia cười nói: “Đồ đã tặng sao làm gì có chuyện lấy lại. Đừng nói cái này vội, cứ nghe ta nói hết lời đã. Đại Bảo và Nhị Bảo nhà ta cũng không còn nhỏ, ta muốn tìm việc cho bọn hắn ở trấn trên. Một là như thế tụi nó cũng có thể kiếm chút tiền hỗ trợ trong nhà, thứ hai là để tụi nó mở mang tầm mắt, rèn luyện một chút!”

Lúc này vợ Vương Thuận bưng trà lên mời Đào Tam gia và Trường Phú sau đó lại vào bếp chuẩn bị chút thức ăn. Cha con Đào Tam gia từ Đào gia thôn tới nên lúc này đã sớm qua buổi trưa, nhà Vương Thuận đã ăn cơm trưa vì thế ông cũng nhẹ nhàng cự tuyệt: “Không cần phiền toái đâu, thẩm thẩm của mấy đứa đã chuẩn bị bánh bột ngô nên ta và Trường Phú đã ăn rồi. Ta nói xong chuyện là phải đi luôn, còn phải bán đồ ăn sau đó nhanh chóng về nhà chứ không lại phải đi đêm.”

Vợ Vương Thuận nghe thế thì đành phải thôi và mang theo mấy đứa trẻ về phòng.

Vương Thuận hỏi: “Không biết tam thúc muốn tìm việc như thế nào? Có yêu cầu gì không?”

Đào Tam gia nói: “Đại Bảo và Nhị Bảo nhà ta đã đi học đường trong tộc mấy năm, có thể viết, có thể tính nên ta định tìm cho Đại Bảo một vị sư phụ làm trướng phòng để hắn học quản lý tính toán sổ sách. Nhị Bảo thì thích học y, cháu giúp ta để ý xem trên trấn có y quán hay lang trung nào muốn nhận học đồ không! Còn yêu cầu thì chỉ cần bao ăn ở. Cháu cũng biết đó, Đào gia thôn cách nơi này xa quá, bọn nhỏ đi lại quá không tiện!”

Vương Thuận gật đầu nói: “Tam thúc cứ yên tâm, để cháu lo. Vương Thuận cháu tuy không phải người giỏi giang gì nhưng cũng quen biết mấy người tin tức linh thông, nếu tìm được chỗ thích hợp cháu sẽ mang tin cho ngài!”

Đào Tam gia cười nói: “Được, quá tốt, ta sẽ chờ tin tốt của cháu! Thôi, trời cũng không còn sớm nữa, ta và Trường Phú còn phải mang đồ ăn đi bán đã!”

Vương Thuận còn muốn giữ người lại nhưng Đào Tam gia đã quyết nên hắn cũng không nhiều lời mà tiễn cha con ông tới tận đầu ngõ mới đi về. Tới nhà vợ hắn đi ra hỏi: “Tam thúc về rồi ư, sao không ngồi thêm một chút chứ!”

“Tính tam thúc nàng còn lạ gì, ông ấy nói là sốt ruột đi bán lương thực nhưng thực tế là sợ ngồi lâu thêm phiền cho ta!” Vương Thuận nói.

“Tam thúc là người thành thật, mỗi lần tới đây đều mang thật nhiều đồ ăn và trứng cho chúng ta, lần này còn mang theo hai con gà mái. Chờ tới mùng 5 tháng 5 chúng ta cũng chuẩn bị chút lễ tặng cho nhà họ mới được!” Vợ Vương Thuận nói.

Vương Thuận gật đầu.

Vợ Vương Thuận lại bỏ dây thừng trói chân hai con gà mái ra và nói, “Hai con gà này trông có vẻ vẫn còn đẻ trứng, hẳn là ý của thẩm. Ta giữ lại nuôi lấy cái trứng cho bọn nhỏ bồi bổ!”

Sau đó nàng ta lại nói cái gì đó nhưng Vương Thuận thất thần nên không nghe vào, trong lòng chỉ nghĩ tới việc Đào Tam gia nhờ. Vợ hắn thấy thế thì ghé sát tới tai hắn gào một tiếng thế là dọa hắn nhảy dựng lên: “Gào cái gì? Điếc hết cả tai rồi!”

“Chàng nghĩ cái gì mà ngây ra thế?!”

“Mới vừa rồi tam thúc nhờ ta để ý xem trấn trên có việc gì không. Thúc ấy muốn tìm chỗ cho Đại Bảo và Nhị Bảo học cái tay nghề!” Vương Thuận nói.

“Tam thúc là người nhìn xa, hiện tại có cái tay nghề thì tới chỗ nào cũng không sợ chết đói.” Vợ Vương Thuận nói, “Ta cũng đã gặp Đại Bảo và Nhị Bảo, bộ dạng hai đứa tốt, tính tình ngoan ngoãn, nói chuyện lịch sự nhã nhặn, không biết tụi nó muốn học nghề gì?”

“Đại Bảo muốn tìm một tiên sinh trướng phòng học quản lý sổ sách, Nhị Bảo muốn học y, ta còn từng giúp hắn tìm một quyển sách y đó!” Vương Thuận nói.

“Phải không? Nếu hắn thích thì tốt quá, tương lai làm lang trung trị bệnh cứu người kia cũng là hành thiện tích đức! Còn Đại Bảo muốn học quản lý sổ sách thì ta thấy khó đó. Đây là việc tỉ mẩn, nhiều cửa hàng đều mời lão tiên sinh có kinh nghiệm, tuổi Đại Bảo nhỏ quá, khẳng định còn phải tôi luyện mấy năm nữa mới được!” Vợ Vương Thuận nói.

“Nàng đừng coi khinh Đại Bảo, nghe nói khi hắn mới 2,3 tuổi đã đánh bàn tính lách cách đó! Nàng chưa từng thấy nhưng năm ngoái ta tới thôn bọn họ thu heo, rất nhiều nhà không tin ta mà gọi Đại Bảo tới giúp tính toán. Bàn tính kia hắn đánh tanh tách, tốt hơn ta không biết bao nhiêu!” Vương Thuận cười nói.

“Hầy, đúng là không ngờ được, nếu hai đứa nhỏ này đều tốt như thế thì chàng cũng đi loanh quanh xem có giúp tụi nó tìm được chỗ nào không. Cố gắng tìm chỗ tốt đỡ cho tụi nó phải chịu khổ!” Vợ Vương Thuận dặn dò.

“Ừ, đã biết, nàng cứ yên tâm đi! Ta nhất định phải xứng đáng với bao nhiêu đồ ăn và trứng mà tam thúc cho nhà chúng ta mấy năm nay!” Vương Thuận vào nhà thay quần áo rồi đi ra nói, “Ta đi ra ngoài dạo một chút nhân tiện tìm mấy người quen hỏi thăm xem!”

“Chàng đi thôi, nhớ về sớm chút, đừng uống rượu nhiều quá!” Vợ Vương Thuận không yên tâm dặn.

Vương Thuận ừ một tiếng và ra khỏi nhà đi tìm hiểu tin tức.

Đào Tam gia và Trường Phú vẫn theo thói quen đi hỏi thăm giá đồ ăn một lượt sau đó tới mấy tiệm ăn quen thuộc chào bán rau và trứng. Lúc sau hai cha con tới tiệm tạp hóa mua chút đồ gia dụng, đi ngang qua quán trà ở cửa trấn thì bỏ mấy đồng tiền mua bình trà nóng uống rồi mới về nhà.

Cơm chiều xong Lý thị để lại đồ ăn cho cha con Đào Tam gia rồi gọi những người còn lại ăn cơm trước không cần chờ.

Đào Tam gia và Trường Phú gấp gáp trở về, tới nơi trời đã tối. Nữu Nữu giúp đỡ Lưu thị mang nước ấm tới để ông nội và cha rửa mặt rửa tay. Lý thị thì bưng thức ăn nóng lên đặt trên bàn.

Đào Tam gia và Trường Phú rửa mặt mũi xong lập tức há miệng to ăn cơm. Hai người ăn rất nhanh, đồ ăn cũng không nhiều, vừa đủ bọn họ ăn.

Cơm nước xong Đào Tam gia giao tiền bán đồ ăn và trứng cho Lý thị giữ, đồ gia dụng mua về ông cũng mang ra giao cho vợ. Còn việc gặp Vương Thuận nhờ tìm việc thì Lý thị cũng không hỏi, rốt cuộc trong lòng bọn họ vẫn không yên nên muốn chờ kết quả rồi lại nói sau.

Phòng phía đông lúc này được chia làm hai gian ngăn bằng ván gỗ. Nữu Nữu ở một gian, Đại Bảo và Tam Bảo ở một gian ngoài, Trường Phú và Lưu thị ở cách vách.

Lúc này Trường Phú kể chuyện đi tìm Vương Thuận nói cho vợ. Lưu thị thở dài nói: “Ngày đó cha nói để Đại Bảo và Nhị Bảo lên trấn trên kiếm tiền khiến lòng ta nghẹn muốn chết. Nhưng trong khoảng thời gian này ta cũng nghĩ rồi, cũng cảm thấy cách làm của cha là đúng. Học được cái tay nghề cũng tốt, chỉ dựa vào cuốc đất mà sống cũng không phải cách hay. Nhà chúng ta lúc trước thì không sao nhưng hiện tại bọn nhỏ đều lớn, Đại Bảo và Tam Bảo còn phải chen chúc trên một cái giường, Nữu Nữu thì ngủ trong cái phòng bé kia. Người làm mẹ như ta nhìn thấy thế cũng khó chịu!”

Trường Phú ôm vợ vào lòng nhẹ giọng an ủi, trong lòng cũng không chịu nổi.

Chương 78: Nước dưa chuột

Mạ ở ruộng ươm đã dài hơn ngón tay, màu xanh lẫn vàng rải rác khắp nơi.

Đào Tam gia mang theo con trai tưới phân cho ruộng mạ còn đám Đại Bảo và Nhị Bảo không được xuống ruộng làm mấy việc gánh phân nặng nhọc này. Đào Tam gia nói rõ là thân thể tụi nó còn chưa bền chắc, những việc nhẹ như làm cỏ, bón phân thu hoạch tụi nó có thể giúp, còn gánh nước, cõng khoai lang đỏ hay gánh phân thì tạm thời chưa thể làm, tránh cho bị còng lưng.

Ông lấy ví dụ rõ ràng là nhà nào đó trong thôn có đứa nhỏ mười mấy tuổi đã giúp đỡ gánh nước gánh phân. Người nhà kia luôn khoe khoang con nhà mình có khả năng, nhưng hiện tại tới tuổi làm mai đứa nhỏ kia lại không cao lên được, lưng cũng còng rõ ràng. Lúc này người nhà kia mới khóc lóc khắp nơi kể lể mệnh đứa nhỏ khổ, không tìm được vợ.

Đại Bảo và mấy “lao động chính” đành phải ở nhà giúp Lý thị sửa sang lại vườn rau. Nhưng vườn rau bé tí bị mấy thằng nhóc lớn nhồng chen chúc thì nguy cơ quá cao nên Lý thị nhanh chóng gào thét đuổi mấy cái bảo ra ngoài.

“Ra ngoài ngay, giúp thì không giúp được còn thêm phiền!” Lý thị cáu tiết mắng.

Mấy đứa Đại Bảo đành phải đi ra, Tam Bảo vẫn muốn ở lại trong chốc lát, mãi tới khi Lý thị nhéo tai hắn kéo ra thì hắn mới chịu ra. Tứ Bảo và Nữu Nữu ở một khu khác hái ớt cay lại làm đến ra dáng ra hình.

Nữu Nữu hái một đống ớt cay đỏ tươi và giơ lên trước mặt Tứ Bảo nói: “Tứ ca, chỉ hái loại đỏ này, mấy cái đỏ tím trong tay huynh thì đừng hái, để tụi nó chín thêm lại hái cũng không muộn!”

“Còn nữa, cành ớt dễ gãy, huynh cố gắng nhẹ nhàng đừng làm gãy cành.” Nữu Nữu nghiêm túc dặn dò.

Tứ Bảo nghiêm túc gật đầu và bắt đầu cẩn thận hái ớt cay màu đỏ.

Đại Bảo và Nhị Bảo không có việc gì làm nên chỉ có thể chọc Hoàng Hoàng ở sân trước. Ai biết nó lại chỉ lắc lắc đuôi và tiếp tục nằm ì ở đó.

Nhị Bảo xoa đầu Hoàng Hoàng và thương cảm nói: “Hoàng Hoàng không còn hiếu động như trước kia nữa rồi. Nó già rồi! Có lẽ lại quá mấy năm nó sẽ không còn nữa!”

Đại Bảo cũng thương cảm duỗi tay vuốt ve đầu Hoàng Hoàng, nó nhẹ nhàng cắn tay hắn và hừ hừ vẫy đuôi một cách vui vẻ.

Tam Bảo đi tới bế thân thể tròn vo của Hoàng Hoàng lên và lớn tiếng nói: “Già cái gì mà già? Hoàng Hoàng bây giờ là đúng lúc tráng niên đó, chẳng qua nó béo quá nên lười vận động thôi. Các huynh xem này, một đống thịt!” Tam Bảo nhéo nhéo thịt trên người Hoàng Hoàng sau đó lại vỗ vỗ khiến cả người thịt mỡ của nó lập tức run lên.

Mặt Đại Bảo và Nhị Bảo lập tức đen sì.

“Bốn Mắt nhà Ngân Tỏa, Tiểu Hoa nhà Xuyên Tử và Tiểu Hắc nhà Cẩu Đản bằng tuổi Hoàng Hoàng nhà mình nhưng chó nhà người ta gầy hơn chó nhà mình bao nhiêu. (Truyện này của trang runghophach.com) Ngày hôm qua Bốn Mắt còn đuổi theo cắn đệ đó, Tiểu Hoa với Tiểu Hắc cũng tung tăng nhảy nhót suốt ngày, bị đệ tẩn cho không biết bao nhiêu lần!” Tam Bảo kéo Hoàng Hoàng đi quanh viện mấy vòng thế là nó đành phải đi theo.

“Để đệ mang Hoàng Hoàng chạy quanh thôn mấy vòng cho nó gầy bớt. Sao một con chó từng bắt được thỏ lại biến thành cái dạng này!” Tam Bảo nắm đoạn thịt mỡ trên cổ Hoàng Hoàng và kéo nó ra ngoài viện.

Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn Hoàng Hoàng dần dần bị kéo xa thì đám thương cảm mới nảy sinh trong lòng đã sớm không còn tung tích. Hai đứa nhìn nhau nghĩ: haizzz, không có chó thì chọc mèo vậy, dù sao cũng phải tìm chuyện để làm đúng không? Vì thế hai đứa ngắt cọng cỏ đuôi chó trêu chọc ba con mèo con kêu meo meo!

Nữu Nữu và Tứ Bảo hái xong ớt cay cũng thò người qua xem anh trai chọc mèo con.

Lưu thị đi ra từ hậu viện thấy mấy đứa nhỏ thì cười mắng: “Bao lớn rồi còn trêu mèo, không có việc gì thì ra ruộng rau ở bờ sông hái ít dưa chuột về đây.”

Rốt cuộc cũng có việc để làm thế là Đại Bảo và Nhị Bảo kích động cõng sọt muốn đi, Nữu Nữu và Tứ Bảo cũng phủi tay đi theo.

Vừa ra khỏi sân bọn họ đã thấy Đản Đản chạy tới lấy lòng đưa cho Nữu Nữu một con châu chấu bằng trúc, “Nữu Nữu, cho muội chơi nè!”

Nữu Nữu vui vẻ đón lấy và nói: “Cảm ơn Đản Đản ca!”

Đản Đản thật sự là đau lòng quá mà, hắn ghét nhất là nghe Nữu Nữu gọi cái tên này, “Nữu Nữu, gọi Vĩnh Phong ca!”

“Đã biết, Đản Đản ca!”

Đại Bảo cười vỗ vai Đản Đản, “Vĩnh Phong, chúng ta ra ruộng rau ở bờ sông, ngươi thì làm gì?”

“Ta cũng không có việc gì nên muốn cùng mọi người đi!” Đản Đản nói.

“Vậy đi thôi!”

Khoảng cách giữa các luống rau ở bờ sông rất lớn, các giá rưa chuột cũng cách nhau đều, từng quả dưa chuột màu xanh non treo trên giá. Nữu Nữu chỉ vào một quả dưa chuột đã ngả màu vàng ở góc giàn dưa và nói: “Ca, quả này là dưa chuột giống, không được hái! Dưa chuột non quá cũng không được hái!”

Đám Đại Bảo lập tức gật đầu, Nữu Nữu đưa con châu chấu trúc cho Đản Đản và nói: “Đản Đản ca cầm giúp muội cái này để muội hái dưa chuột!”

Đản Đản nói: “Ta sẽ giúp muội hái, muội cầm chơi đi!”

Nữu Nữu vẫn đặt con châu chấu trúc vào tay Đản Đản, “Huynh không biết hái đâu, tốt nhất là huynh đứng ngoài thôi!”

Đản Đản nghe lời và cầm châu chấu trúc đứng ở bờ ruộng chờ Nữu Nữu, nhìn nàng nghiêm túc hái dưa chuột, khuôn mặt nhỏ được lá xanh tôn thêm càng trắng nõn. Đản Đản cảm thấy Nữu Nữu thật là đẹp, so với chị hắn còn đẹp hơn!

Tứ Bảo hái được một rổ dưa chuột thì bưng tới bờ ruộng và phát hiện Đản Đản ngây người nhìn con châu chấu trúc. Hắn ngắt một cái lá dưa chuột chụp lên đầu Đản Đản và hỏi, “Hế, nghĩ gì mà thần người ra thế!”

Đản Đản cười hề hề nói, “Ta không nói cho ngươi!”

Tuy Tứ Bảo rất sợ Nha Nha nhưng hắn không coi Đản Đản ra cái đinh gỉ gì mà lập tức khom lưng cầm một quả dưa chuột từ trong rổ ra chỉ vào Đản Đản nói: “Tên nhóc kia ngươi có phục không?”

Đản Đản trợn trắng mắt, “Ta lớn hơn ngươi một tuổi đó, cái thứ không lớn không nhỏ!”

“Tới đây, chúng ta đánh một trận đi! Người thắng là đại ca!” Tứ Bảo ném quả dưa chuột trong tay cho Đản Đản còn mình thì cầm lấy một quả dưa chuột khác.

Tứ Bảo hét lớn: “Nhìn bảo kiếm dưa chuột của ta đây!”

Dưa chuột trong tay hắn đâm tới, Đản Đản thì vừa bảo vệ châu chấu trúc vừa múa may dưa chuột cùng Tứ Bảo quyết đấu.

Đại Bảo và Nhị Bảo bưng rổ của mình chui ra từ ruộng dưa đúng lúc thấy Tứ Bảo và Đản Đản đang cầm bảo kiếm dưa chuột chém giết lẫn nhau. Đáng thương cho hai quả dưa chuột tươi non ngon miệng đã bị hai thằng ranh con này chém nát.

Nữu Nữu lo lắng Tứ Bảo dẫm nát rổ dưa chuột nên vội thét to chạy tới, “A! Cẩn thận dưa chuột!”

Hai vị kiếm khách vội dừng tay, trong tay vẫn cầm nửa thanh kiếm dưa chuột. Tứ Bảo cười và bỏ nửa quả dưa vào miệng cắn, “Bảo kiếm dưa chuột đúng là tốt, gãy rồi vẫn ăn được!”

Đản Đản thì cầm nửa quả dưa chuột ngượng ngùng nói: “Nữu Nữu, lát nữa ta đền muội 2 quả dưa chuột!”

Nữu Nữu cầm nửa quả dưa chuột trong tay hắn và cười nói: “Không cần đâu Đản Đản ca, đưa muội quả dưa này để muội có việc!” Nói xong nàng bẻ nửa quả dưa kia ra và bắt đầu bôi nước dưa chuột lên mặt.

Nhìn biểu tình giật mình của mọi người thế là nàng cười khanh khách và giải thích: “Lần trước cùng mẹ xuống ruộng hái dưa chuột, vừa lúc có một đoạn dưa chuột cọ lên má muội. Ban đầu muội không để ý, sau đó rửa mặt lại thấy chỗ dính nước dưa trơn mềm hơn hẳn! Nhị ca, huynh nói xem có phải dưa chuột có tác dụng tốt với làn da không?!”

Nhị Bảo nói: “Trong sách y chỉ nói dưa chuột có thể thanh nhiệt giải khát, dây, rễ và lá dưa chuột đều có thể làm thuốc, còn nước dưa chuột có tốt cho da hay không thì ta cũng không thấy nói. Theo ý ta thì dưa chuột có thể ăn chứng tỏ không độc, nếu vậy hẳn có thể bôi lên da, còn có hiệu quả hay không thì muội cứ thử một lần xem sao!”

Đại Bảo đồng tình và cười nói: “Nhị Bảo nói có lý, ta thấy để đảm bảo muội nên thử trên tay trước, vạn nhất bôi lên mặt rồi có vấn đề gì thì hối cũng không kịp đâu!”

Mấy thiếu niên đều gật đầu thế là Nữu Nữu cũng nghe theo, vui vẻ bôi nước dưa chuột lên mu bàn tay, cả đường đi còn thường sờ sờ. Đản Đản ở bên cạnh thì đưa con châu chấu trúc cho nàng cầm để hắn bưng rổ dưa. Đại Bảo thấy thế thì không đồng ý nhưng tên kia lại khăng khăng muốn làm thế là Đại Bảo cũng đành kệ hắn.

Lưu thị thấy Nữu Nữu như con bướm nhỏ vui sướng chạy vào sân thì cười mắng: “Còn ra dáng tiểu cô nương không? Nhảy nhót như thế thì còn đâu nhã nhặn với lịch sự nữa!”

Lý thị lại không đồng tình: “Muốn nhã nhặn với lịch sự để làm gì, dạy ra một đứa ngốc thì ai dám lấy!”

Đại Bảo và Nhị Bảo bất đắc dĩ nhìn nhau cười, Đản Đản thì không biết nghĩ đến cái gì mà mặt đỏ lên và ném xuống một câu: “A! Tỷ tỷ gọi, ta về nhà đây!”

Nữu Nữu cẩn thận nghe một lát sau đó lẩm bẩm: “Có tiếng gọi ư? Sao ta không nghe thấy tiếng Nha Nha tỷ nhỉ?”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Năm 2020
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
DMCA.com Protection Status
error: Alert: Content is protected !!