You dont have javascript enabled! Please enable it!

Đào gia thôn – Chương 75 + 76

Chương 75: Đản Đản ca

Cuộc họp gia đình của nhà Đào Tam gia đã qua nhưng Lý thị và Lưu thị vẫn xúc động. Hai người càng thêm để bụng Đại Bảo và Nhị Bảo, giống như hai đứa nhỏ sẽ lập tức rời đi vậy.

Đại Bảo và Nhị Bảo dù sao cũng là thiếu niên 12, 13 tuổi, nay bị đối xử như đứa nhỏ thì quả thực không quen. Nhưng nghĩ tới rất nhanh bọn họ có thể lên trấn trên làm việc kiếm tiền giúp trong nhà, mỗi ngày không thể thấy ông bà nội, cha mẹ và em trai em gái nên trong lòng cũng khó tránh khỏi thẫn thờ.

Tam Bảo, Tứ Bảo và Nữu Nữu cũng luyến tiếc chia xa các anh, vì thế cũng càng thêm dính người.

Từ năm trước thi huyện xong mấy đứa nhỏ nhà Đào Tam gia không tới học đường đọc sách nữa. Với đứa nhỏ nhà nông thì có thể đọc viết đã là có bản lĩnh, trưởng thành làm mai cũng sẽ có ưu thế. Tiểu cô nương nhà nông như Nữu Nữu cũng được thơm lây, nàng biết được chữ nào đều là công lao của các anh.

Sau khi nghỉ học Đại Bảo và mấy đứa em ngày ngày theo ông nội và cha xuống ruộng làm việc, từ gieo giống, bón phân tới làm cỏ tụi nó đều làm được thật tốt. Mấy thiếu niên lang vốn rực rỡ xinh đẹp nhanh chóng phơi thành da màu lúa mạch khỏe mạnh. Không những cao lên mà trên người tụi nó cũng bắt đầu có cơ bắp nho nhỏ. Mấy đứa hiện tại đã được coi là lao động chính, việc nhà việc trên đồng đều bị tụi nó cướp làm hết, mấy việc cắt cỏ heo gì gì đó thì để Nữu Nữu làm.

Buổi sáng hôm nay sau khi xong việc trên đồng, buổi chiều lại không có việc gì nên đám Đại Bảo cũng giúp đỡ em gái đi cắt rau ngổ.

Đại Bảo cầm cái sọt của Nữu Nữu bỏ vào cái sọt của mình thế là Nữu Nữu cười và cảm thán: “Có anh trai thật tốt!”

Lúc này một giọng nói khác truyền tới: “Thế có em trai không tốt ư? Ta làm em trai cũng giúp chị gái cõng sọt nè!”

Người nói chuyện chính là Đản Đản, hiện tại hắn cũng là thiếu niên 11 tuổi rồi. Hắn vẫn có bộ dạng kháu khỉnh khỏe mạnh như cũ, vóc dáng cũng cao nhưng Tam Bảo, nhưng so với Tam Bảo hắn còn chắc nịch hơn.

Nữu Nữu cười nói: “Nhưng ta chỉ có anh trai chứ đâu có em trai đâu Đản Đản ca!”

Đản Đản phát điên, “A! Nữu Nữu! Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng gọi ta là Đản Đản nữa, gọi ta là Vĩnh Phong ca! Vĩnh Phong ca!”

Đám Đại Bảo cười như điên, đều đồng ý là cái nhũ danh Đản Đản kia quả thực xấu hổ. Khi còn nhỏ bọn họ cũng chẳng để ý nhưng hiện tại đều là thiếu niên trưởng thành, đều mẫn cảm, tư tưởng cũng dần tinh tế hơn. Nhũ danh của Đản Đản trở thành đối tượng bị mọi người trêu ghẹo, vì thế sau khi lớn lên Đản Đản đã tỏ vẻ kháng nghị với ông nội hắn vì lấy cho hắn cái tên này. Hơn nữa gặp ai hắn cũng bắt người đó gọi hắn bằng đại danh là Vĩnh Phong, về sau đều phải gọi như thế.

“Vì sao? Không phải từ nhỏ huynh đã có tên là Đản Đản rồi ư?” Nữu Nữu là tiểu cô nương cố chấp với tên, từ nhỏ nàng đã nghiêm túc khi gọi tên chó mèo, đối với Đản Đản nàng cũng kiên định, không chút thay đổi.

Đản Đản cực kỳ bất đắc dĩ, Nha Nha đi theo sau thì cười hớn hở và tiến lên kéo Nữu Nữu nói: “Nữu Nữu, đừng động tới Đản Đản, hắn đặc biệt thích nháo nhào, chúng ta nhanh đi cắt rau đi!”

“Tỷ, sao tỷ cũng gọi đệ bằng cái tên xấu xí ấy vậy?” Đản Đản thực thương tâm, Tam Bảo thấy thế thì tiến lên an ủi: “Đừng thương tâm, Đản Đản!”

“Đúng vậy, Đản Đản ca, kỳ thật Đản Đản là cái tên rất dễ nghe!” Tứ Bảo cũng tới an ủi.

“Cút ngay!” Đản Đản nổi giận cõng hai cái sọt tự mình vọt lên trước. Tam Bảo và Tứ Bảo vẫn đuổi theo tiếp tục an ủi, Đại bảo và Nhị Bảo cũng cười và đi theo phía sau.

Lúc mấy đứa tới chân núi thì đã có người tới đây cắt cỏ. Đại Bảo thấy đúng là đám bạn cùng đi cắt cỏ trước đây. Hiện tại tụi nó cũng đều trưởng thành, đều phải giúp trong nhà làm việc ngoài đồng, không còn thời gian gọi nhau í ới cùng đi cắt cỏ như khi còn nhỏ nữa. Mỗi đứa chỉ có thể thừa dịp nhàn rỗi đi cắt một sọt rau ngổ sau đó vội vàng về nhà.

“Ngân Tỏa, Xuyên Tử, các ngươi cũng ở đây à!” Đại Bảo lên tiếng chào hỏi và đi qua.

“Đại Bảo ca!” Ngân Tỏa hô.

Xuyên Tử thì cùng tuổi với Đại Bảo nên cười gọi: “Đại Bảo, mấy ngày không thấy thằng nhóc này lại cao hơn ta một đoạn rồi!”

“Xuyên Tử ca, muội thì sao? Có cao hơn không?” Nữu Nữu ở bên cạnh la hét hỏi.

Xuyên Tử nhìn Nữu Nữu một lượt từ trên xuống dưới sau đó làm động tác sờ sờ râu và nói: “Ờ, Nữu Nữu thì không thấy cao, chỉ thấy nhiều thịt hơn!”

Nữu Nữu ‘a’ một tiếng, Nha Nha tưởng nàng bị đả kích thế là ném nắm cỏ trong tay về phía Xuyên Tử và mắng: “Miệng chó không phun được ngà voi, con mắt nào của ngươi thấy Nữu Nữu mập lên?!”

Tuy Xuyên Tử cao lớn hơn Nha Nha nhưng ở trước mặt nàng hắn hoàn toàn không có ưu thế. Hắn nhanh chóng chắp tay xin khoan dung, “Ui ui, Nha Nha tỷ! Tiểu nhân nói sai rồi, ngài tha cho tiểu nhân đi!”

Nha Nha tức quá lại đánh hắn mấy cái, “Ai là tỷ của ngươi, rõ ràng ngươi còn lớn hơn ta!”

Xuyên Tử nhún vai nói: “Nhưng thoạt nhìn ngươi già hơn ta nhiều!”

Vì thế Nha Nha cầm lấy liềm bắt đầu đuổi giết tên kia.

Nữu Nữu a một tiếng sau đó làm lơ hai kẻ đanh đuổi đánh nhau mà hưng phấn nói với Đại Bảo: “Ca, muội thật sự mập lên sao? Thật tốt quá, cả ngày bà nội cứ lải nhải là tiểu cô nương phải béo một chút mới tốt, còn nói là mông lớn mới dễ sinh con!”

Khóe miệng Đại Bảo run rẩy, tay vội vàng che miệng Nữu Nữu lại và nhìn về phía Ngân Tỏa cười cười. Sau đó hắn lôi em gái qua một bên nhỏ giọng nói: “Nữu Nữu, sao hiện tại cái gì muội cũng dám nói thế?! Mông lớn dễ sinh con là lời muội có thể nói à?”

Nữu Nữu khó hiểu hỏi: “Thì bà nội nói thế, sao muội lại không thể nói?!”

Đại Bảo khuyên: “Nghe ca ca đi, lời bà nội chỉ nói trong nhà thôi, ở bên ngoài không được nói!”

Nữu Nữu gật đầu sau đó lại hỏi: “Ca, muội béo thật sao?”

Đại Bảo đỡ trán sau đó hắn vừa cắt cỏ vừa kiên nhẫn chỉ dạy cho Nữu Nữu: “Nữu Nữu đừng nghe bà nói vớ vẩn, trên sách không phải đã nói rồi ư: Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu! Muội như thế này là vừa đẹp, không béo không gầy, nếu thật sự béo lên thì ca ca không cõng nổi muội đâu. Hơn nữa người béo cũng khó coi, chẳng lẽ Nữu Nữu không muốn làm tiểu tiên nữ nữa sao?”

Nữu Nữu cười khanh khách, tiểu tiên nữ là uy hiếp của nàng vì thế nó lập tức đập tan lý thuyết tà giáo của Lý thị. Nàng gật đầu nói: “Muội nghe ca ca!”

Đại Bảo nhìn em gái cười lộ lúm đồng tiền như hoa thì đau lòng xoa xoa búi tóc của nàng. Nhưng vừa xoa đã ra chuyện, tóc đứa nhỏ quá mượt nên vừa xoa nhẹ đã lỏng. Nữu Nữu cũng không để bụng, cứ mang một bên búi tóc lỏng mà cắt cỏ heo.

Nhị Bảo đi tới cướp liềm trong tay Nữu Nữu và nói, “Để Nhị ca giúp muội cắt, muội tới ngồi dưới tàng cây đi cho mát, chỗ ấy không nóng.”

“Cảm ơn nhị ca!” Nữu Nữu rung đùi đắc ý đi tới dưới tàng cây hóng mát.

Bên kia Nha Nha và Xuyên Tử đã chấm dứt bằng việc tên kia chắp tay xin tha, cũng hứa sẽ cắt cho Nha Nha một sọt cỏ heo.

Nha Nha thương em trai nên cũng để hắn tới ngồi hóng mát dưới tàng cây với Nữu Nữu còn mình cắt giúp hắn. Xuyên Tử thấy thế thì kêu gào mình mệnh khổ sau đó trả thù mà gọi vài tiếng “Đản Đản” rõ to khiến trái tim thiếu niên nhạy cảm của Đản Đản lại thương tâm.

Chờ đến khi cắt xong cỏ heo rồi một đám lại ngồi dưới tàng cây nghỉ ngơi. (Hãy đọc thử truyện Thượng Công Chúa của trang Rừng Hổ Phách) Dưới gốc cây có một tổ kiến, một hàng kiến thợ bò ra theo thân cây leo lên trên chi viện cho một đội khác vừa bắt được con sâu. Đại Bảo nhìn đàn kiến và nhớ tới người bạn thủa nhỏ hay thích dùng nước tiểu tưới ướt tổ kiến. Hắn quay đầu nhìn Ngân Tỏa và phát hiện tên kia cũng đang nhìn chằm chằm mấy con kiến và ngẩn người, hẳn là cũng đang nhớ tới anh trai.

Đại Bảo hỏi: “Ngân Tỏa, ngươi ổn không?”

Ngân Tỏa hoàn hồn rồi cười cười với Đại Bảo, “Đại Bảo ca, nhìn con kiến ta nhớ ca ca của ta, nếu lúc trước không xảy ra chuyện thì hiện tại có lẽ huynh ấy còn cao hơn huynh đó!”

Đại Bảo gật đầu: “Ừ, Kim Tỏa luôn cao hơn ta một cái đầu.”

Xuyên Tử cũng gật đầu, “Kim Tỏa ăn cơm cũng nhiều hơn chúng ta, nếu hắn còn sống tới bây giờ hẳn sẽ vừa cao vừa cường tráng!”

Nữu Nữu an ủi: “Ngân Tỏa ca, huynh cũng đừng khổ sở, nhà huynh còn có Đào Diệp muội muội và tiểu đệ đệ nữa mà!”

Ngân Tỏa nhìn ánh mắt quan tâm của mọi người thì cảm kích cười đáp: “Đúng vậy, từ khi mẹ ta sinh tiểu đệ đệ thì tinh thần cũng khá hơn nhiều, cha ta cũng thế.”

Nha Nha nói: “Ngân Tỏa, ngươi có phát hiện ra không? Tiểu đệ đệ nhà ngươi lớn lên rất giống Kim Tỏa, ngoại trừ đôi mắt hắn hơi to hơn một chút, còn khuôn mặt quả thực giống như đúc.”

Ngân Tỏa cười nói: “Ha ha, chúng ta đều là cùng một cha mẹ sinh ra thì giống là phải thôi. Hơn nữa may mà hắn giống đại ca nếu không bệnh tình của mẹ ta cũng không tốt lên nhanh như thế!”

Nhị Bảo cũng nói: “Ngân Tỏa, ngươi cần phải làm một người anh tốt, phải bảo vệ cho hai đứa em!”

Ngân Tỏa gật đầu ừ một tiếng.

Đại Bảo vỗ vỗ vai Ngân Tỏa nói: “Ngươi sẽ là một người anh tốt, ngươi xem Tam Bảo đi, hắn bằng tuổi ngươi mà còn không hiểu chuyện bằng ngươi đâu!”

Tam Bảo không phục nhưng Nhị Bảo và Tứ Bảo đều công nhận đại ca nói đúng!

Đại Bảo đứng dậy vỗ vỗ mông nói: “Thôi về đi!”

Sau đó mọi người đều cõng sọt về nhà.

Chương 76: Mắt hai mí

Năm nay nhà Đào Tam gia nuôi bốn con heo con, định cuối năm bán lấy tiền tích cóp thêm chút bạc.

Bọn nhỏ ngày một lớn, mỗi ngày đi cắt cỏ heo về đủ nuôi bốn con heo. Lý thị tính toán lại ấp thêm hai ổ gà nữa đổi với đám gà nuôi trong rừng trúc.

Đại Hoa lại mang theo một ổ mèo con chơi đùa vòng quanh sân trước. Chẳng qua lúc này tuổi nó đã không còn nhỏ nên chỉ sinh được 4 con mèo, trong đó một con vừa mới sinh đã qua đời. Đại Hoa cực kỳ cưng chiều 3 con mèo con của mình, nó nằm trên mặt đất tùy ý để con nó bò qua bò lại trên người. Thi thoảng nó sẽ đè một con mèo con lại liếm láp khắp người, cuối cùng con mèo kia sẽ giãy giụa chạy thoát và dựng đuôi chạy theo một con bướm.

Hiện tại Hoàng Hoàng cũng đã 6 tuổi nhưng tinh thần cực kỳ tốt, tuy không hoạt bát được như lúc còn nhỏ nhưng nó vẫn giữ thói quen thích gặm giày. Đa phần Hoàng Hoàng đều nằm ở sân trước, chung quanh có gió thổi cỏ lay gì nó đều sẽ ngẩng đầu lên nhìn quanh một chuyến. Nếu là tiếng động quen thuộc thì nó cũng chẳng thèm ngẩng đầu luôn mà chỉ vẫy vẫy lỗ tai.

Đào Tam gia tính toán ngày mai đi họp chợ vì thế Lý thị và Lưu thị đều vội vàng ra ruộng rau hái đồ ăn. Nữu Nữu cũng đi theo hỗ trợ. Ruộng rau ở bờ sông lúc này xanh um những loại rau khác nhau. Lý thị hái đậu đũa, Lưu thị cắt rau xanh còn Nữu Nữu thì đành đi hái dưa chuột vì nàng sợ sâu.

Lý thị cười nói: “Tiểu cô nương nhà nông mà lại sợ đám sâu này ư? Thế sau này gả chồng thì phải làm sao!”

Nữu Nữu hái một quả dưa chuột vẫn còn dính hoa ở đầu sau đó lau lên áo một cái rồi bỏ vào miệng nhai. Nàng vừa ăn vừa đáp: “Bà nội, về sau cháu không trồng rau là được rồi!”

Lưu thị cười mắng: “Đồ lười! Vì một con sâu mà không trồng rau luôn, thế thì cứ cái gì có sâu con đều không trồng à?!”

Nữu Nữu cười nói: “Sâu có cánh cháu không sợ, cháu chỉ sợ mấy còn nhũn nhũn thôi!”

Lý thị vừa lúc nhìn thấy một con sâu thịt trên lá đậu đũa thế là bà nhéo lấy nó và nói với Nữu Nữu: “Mau nhìn đi, bà cầm nó nhéo một cái là nó bẹp đúng không? Có gì đáng sợ đâu!”

Nữu Nữu thình lình nhìn thấy Lý thị bóp chết con sâu thì sợ cực kỳ, tay cũng buông lỏng khiến quả dưa chuột bị rơi xuống. Nàng hét thảm và duỗi tay vớt dưa chuột, cuối cùng dứt khoát ngồi xổm người xuống dùng cánh tay đón quả dưa. Chỗ đang cắn dở cọ qua má nàng dính một vệt nước dưa chuột.

Lưu thị nhìn thấy Nữu Nữu làm ra động tác vớt dưa chuột ngốc nghếch thì cười nói “Đứa con gái này đúng là ngốc!”

Lý thị trợn mắt, “Nào có nhà ai mà mẹ lại đi nói con gái ngốc không? Nữu Nữu của ta không ngốc tí nào nhé!”

Nữu Nữu cười hì hì với Lý thị và Lưu thị sau đó dùng lá cây bao nửa quả dưa chuột lại để hái nốt dưa chuột sau đó trên đường về sẽ ăn tiếp.

Lý thị hái được nửa sọt đậu đũa, nửa sọt dưa chuột là một sọt đầy tràn, cực kỳ nặng. Lưu thị đòi cõng và nhường sọt rau xanh cho Lý thị vì nó nhẹ hơn. Nữu Nữu đau lòng mẹ nên một hai phải chia một phần dưa chuột qua cái rổ nhỏ của mình, cố gắng giúp mẹ giảm bớt trọng lượng.

Lưu thị vừa cười vừa nhặt mấy cây dưa chuột bỏ vào trong rổ cho Nữu Nữu và nói: “Ngàn cân nương còn cõng được huống chi 4 lạng, mấy quả dưa chuột này là đủ cho con vác mỏi tay rồi!”

Nữu Nữu thấy đống dưa chuột còn chẳng che hết cái đáy rổ thì lại đoạt thêm mấy quả từ trong sọt. Cuối cùng có thể che khuất đáy rổ rồi nàng mới vừa lòng cầm rổ, vừa đi vừa gặm dưa chuột và về nhà.

Lao động chính trong nhà lúc này còn đang bận việc ở ngoài đồng. Lại tới mùa ươm mạ rồi, ruộng mạ còn chưa sửa sang lại đâu!

Trương thị đun một ấm nước sôi chuẩn bị mang ra ngoài ruộng. Nữu Nữu thấy thế thì nhanh chóng tiến lên đón lấy ấm nước nói: “Nhị thẩm, để cháu đi đưa nước cho, mấy ngày nay mọi người trong thôn đều đang sửa sang ruộng mạ, đường trơn trượt lắm, thẩm phải cẩn thận!”

Trương thị vui tươi hớn hở khen: “Nữu Nữu thật là càng ngày càng hiểu chuyện!”

Nữu Nữu cười híp cả mắt, tay cầm ấm nước đi ra khỏi cửa.

Trương thị ngồi xuống cạnh Lý thị giúp đỡ xử lý rau dưa.

Lưu thị cũng nói: “Mẹ Nhị Bảo, muội đang có thai nên không tiện khom lưng, chỉ cần ngồi trò chuyện với chúng ta là được!”

Trương thị ngồi thẳng người nói: “Không sao đâu đại tẩu, nếu không tẩu và nương xử lý xong thì giao cho muội bó đi! Muội ngồi bó thì không cần khom lưng!”

Lưu thị gật đầu đưa một bó rơm đặt bên ghế của Trương thị. Trương thị đón lấy một nắm đậu đũa Lý thị đưa qua và nhanh chóng bó vào. Vừa làm nàng ta vừa nói: “Nữu Nữu của chúng ta thật là càng lớn càng đẹp, lông mi đen mượt giống lông công, nhìn qua thực là đáng yêu! Bốn tên nhóc nhà mình cũng đều mắt to hai mí, không biết là giống ai?”

Lý thị cười nhận luôn: “Giống ta!”

Lưu thị và Trương thị giương mắt nhìn nhìn Lý thị, cố gắng nhìn chằm chằm mắt bà. Thôi được, nếu nếp nhăn cũng được tính là hai mí vậy cũng có vẻ hơi giống.

Lưu thị nói: “Đúng là giống nương!”

Trương thị cười sờ sờ cái bụng đã hơi hơi phồng lên và nói: “Đứa nhỏ trong bụng con chắc chắn cũng là mắt to hai mí!”

Lý thị bình tĩnh nhắc nhở: “Nhưng con mắt một mí đó!”

Mấy ngày nay Trương thị bắt đầu lo lắng tới diện mạo đứa nhỏ. Tuy đã được chồng an ủi nhiều lần, nói mắt một mí của nàng ta cũng rất đẹp, khóe mắt hơi cong lên đặc biệt quyến rũ nhưng trong lòng nàng ấy vẫn không thoải mái. Nàng muốn một đứa con gái như Nữu Nữu vì thế muốn tìm chút an ủi từ mẹ chồng và chị dâu. Ai biết mẹ chồng lại không hề cố kỵ thai phụ này mà nói một câu trúng tim khiến lòng nàng tan nát.

“Nương, Nhị Bảo và Tứ Bảo đều là mắt hai mí, đứa nhỏ này của bọn con khẳng định cũng mắt hai mí! Không sai được!” Trương thị tự mình an ủi mình.

Lưu thị nhanh chóng cười nói: “Đúng vậy, thai này khẳng định sẽ đẹp hơn Nhị Bảo và Tứ Bảo!”

Lý thị nhìn nhìn Trương thị, cái đứa con dâu này từ ngày mang thai là cứ như ngớ ngẩn. Bà thở dài nói: “Chỉ cần là cháu của ta thì bộ dạng gì cũng đẹp!”

Trương thị thầm trợn trắng mắt và tiếp tục bó đậu đũa.

Nữu Nữu cầm ấm nước đi ra ruộng mạ, lúc đi ngang qua rào tre của nhà Đào ngũ gia nàng thấy Bụ Bẫm, Tiểu Nguyệt Nguyệt và Béo Ú đang chơi trong sân!

Mắt Béo Ú sắc nên lập tức nhìn thấy nàng và vui vẻ gọi: “Nữu Nữu tỷ tỷ, Nữu Nữu tỷ tỷ!”

Bụ Bẫm và Tiểu Nguyệt Nguyệt cũng thấy thế là cùng reo lên. Cách rào tre Nữu Nữu vẫy tay với mấy đứa thế là thấy Bụ Bẫm cùng Béo Ú nhanh chóng lăn tới cổng, còn Tiểu Nguyệt Nguyệt thì chạy theo phía sau.

Bụ Bẫm lớn nhất nên hắn hỏi: “Nữu Nữu tỷ tỷ đang làm gì thế? Mau mang bọn đệ cùng đi chơi đi!”

Nữu Nữu duỗi tay nhẹ nhàng nhéo nhéo má hai tên mập và nói: “Tỷ tỷ đi ra ruộng mạ đưa nước, mấy đứa đừng đi theo, đợi tỷ về sẽ chơi với mấy đứa nhé!”

Hai tên nhóc mập lập tức lắc đầu, Nữu Nữu lại không muốn mang tụi nó theo sợ tụi nó ngã xuống ruộng. Nhưng hai đứa túm lấy nàng không bỏ vì thế Nữu Nữu chẳng có cách nào, đành cười cười và véo véo Tiểu Nguyệt Nguyệt rồi hỏi: “Tiểu Nguyệt Nguyệt cũng muốn đi sao?”

Hỏi xong nàng nhẹ nhàng véo véo mặt Tiểu Nguyệt Nguyệt. Đứa nhỏ này là thần khóc, vừa chạm vào là nó sẽ khóc ngay. Tiểu Tần thị nghe tiếng vội chạy từ hậu viện tới, Tiểu Nguyệt Nguyệt thấy mẹ là lập tức mách: “Nương, Nữu Nữu tỷ tỷ véo con! Ô ô!”

Nữu Nữu ngượng ngùng nói với tiểu Tần thị: “Trường Phương thẩm, cháu không cố ý!”

Tiểu Tần thị cười nói: “Thím biết, Nữu Nữu là cô nương ngoan, Tiểu Nguyệt Nguyệt nhà ta là thần khóc, ai cũng không chạm được vào người nó!” Nói xong nàng vừa lau nước mắt cho con gái vừa nhẹ giọng dỗ dành: “Ngoan nhé, tỷ tỷ thích con mới thế, con mà còn khóc nhè thì sau này không ai chơi cùng đâu!”

Nữu Nữu cười nói: “Trường Phương thẩm, cháu còn phải mang nước ra ngoài đồng, cháu đi trước nhé!”

Bụ Bẫm và Béo Ú muốn đi theo nhưng bị tiểu Tần thị ngăn lại thế là hai thằng nhóc béo đành u oán nhìn Tiểu Nguyệt Nguyệt. Chỉ tại tên thần khóc này, hừ!

Nữu Nữu đưa nước tới đặt ở bờ ruộng và nhìn anh trai đang sửa luống mạ một cách thuần thục thì gọi lớn: “Ca, uống nước!”

Đào Tam gia cười nói: “Trong mắt Nữu Nữu bây giờ chỉ có anh trai thôi, ông nội, cha và nhị thúc đều lên chín tầng mây rồi.”

Nữu Nữu cười ha ha rồi lại gọi: “Ông nội, cha, nhị thúc lên uống nước.”

Tam Bảo thích nhất là cùng Đào Tam gia tranh cãi vì thế hắn nói: “Ông nội thật giống trẻ con, cái gì cũng phải tranh trước!”

Đào Tam gia tức giận thổi râu trừng mắt, Tam Bảo thì cười hì hì chạy tới bên bờ ruộng.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Năm 2020
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
DMCA.com Protection Status
error: Alert: Content is protected !!