Chương 16: Trà hoa quế (thượng) Xe ngựa đi chậm, càng gần chợ thì tiếng ồn ào càng to hơn. Dù tiếng ồn xung quanh cực kỳ ầm ĩ nhưng chính nó lại tạo ra khung cảnh đối lập với thế đạo hiện tại. Trường Ninh kinh hô hết lần
Continue ReadingThiên kiều – Chương 15
Chương 15: Chợ đêm (hạ) “Nói cho nhị thúc về hành trình của chúng ta hay hỏi han tình hình của nãi nãi, hay hỏi tình hình của nhà cũ?” Trường Đình một hơi đoán ba lý do khác nhau nhưng vẫn thấy Lục Trường Anh thưởng thức cửu liên
Continue ReadingThiên kiều – Chương 14
Chương 14: Chợ đêm (trung) Trường Đình than dài: buổi sáng hôm qua Dữu thị và Phù thị mới bằng mặt không bằng lòng một trận, trong lời nói đều mang theo sắc bén thế mà buổi tối bà ta mới tới một hồi hai người đã thân thiết tới
Continue ReadingThiên kiều – Chương 13
Chương 13: Chợ đêm (thượng) Dịch thành thuộc trung tâm Ký Châu, nằm phía bắc sông Hoài, về cơ bản có thể nói là bắc địa. Vào mùa đông mặt trời mọc muộn, mới vừa tờ mờ sáng tiếng mõ thanh của trạm dịch đã vang lên. Trường Đình nghe
Continue ReadingThiên kiều – Chương 12
Chương 12: Đánh cờ (hạ) Lúc người của Thạch gia tới đưa thiếp mời thì mặt trời đã xuống núi. Trường Đình đang mơ màng nằm trên giường ngủ bù, trong sương phòng có thắp một cây nến cực nhỏ. Trần Ẩu lấy chụp đèn lưu li bao lại, ánh
Continue ReadingThiên kiều – Chương 11
Chương 11: Đánh cờ (trung) “Ngu xuẩn!” Thạch Mãnh hận sắt không thành thép, lại luyến tiếc không thật sự xuống tay đánh con trai được. Roi ngựa ông ta giơ lên “Bang” một cái quất lên cái bàn gỗ đỏ để lại vài vết xước, cả cái bàn cũng
Continue ReadingThiên kiều – Chương 10
Chương 10: Đánh cờ (thượng) Giọng nói của Lục Xước cực kỳ bình tĩnh, giống như mặt hồ không hề gợn sóng. Hiện giờ thiên hạ đã chia năm xẻ bảy, tám phương đều có kẻ cát cứ, giặc cỏ và lưu dân tán loạn khắp nơi. Đây cũng là
Continue ReadingThiên kiều – Chương 9
Chương 9: Thạch Mãnh (hạ) Lục Xước không tỏ ý kiến gì với câu trả lời của Trường Đình, ánh mắt của tiểu cô nương còn nông cạn nên thấy vậy thì nghiêng đầu tránh bàn tay của cha, miệng chu ra ngửa đầu nhìn ông. Lục Xước hiện giờ
Continue ReadingThiên kiều – Chương 8
Chương 8: Thạch Mãnh (trung) Trường Đình ngừng bước, rèm mũ theo động tác của nàng nhẹ lay động trong gió. Nàng còn đang lo lắng lấy thái độ nào đối mặt với Dữu thị nhưng hiện tại đã hoàn toàn không cần lo lắng nữa rồi. Bởi vì dù gì
Continue ReadingThiên kiều – Chương 7
Chương 7: Thạch Mãnh (thượng) Nắng sớm hơi rạng, cửa Dịch thành rộng mở đợi đội nhân mã nối đuôi nhau đi vào lại lập tức đóng. Phố lớn ngõ nhỏ đều im ắng, gạch xanh mái ngói sạch sẽ gọn gàng, ngẫu nhiên có thứ dân gánh hàng rong
Continue ReadingThiên kiều – Chương 6
Chương 6: Nửa đêm Đêm đã qua một nửa Lục Xước vẫn ngồi trên lưng ngựa. Gió thổi qua vạt áo nhưng ông vẫn bận dặn dò hộ vệ rồi lại cùng con cả nhẹ nhàng nói chuyện. Tử sĩ của Lục gia liên tiếp giục ngựa lui xuống, cực
Continue ReadingThiên kiều – Chương 5
Chương 5: Đêm tối Người nọ vừa dứt lời tứ phía xung quanh đoàn xe lập tức sáng lên, cây đuốc được nhúng dầu cứ vậy bùng sáng, bỗng chốc sáng rực lên cao. Ánh lửa nồng đậm, chớp mắt chiếu sáng sườn núi như ban ngày. Trường Đình theo
Continue ReadingThiên kiều – Chương 4
Chương 4: Dịch thành ( hạ ) Trường Ninh thấy chị gái cười thì cũng hinh hích che miệng cười, đôi mắt linh động quay tròn trong suốt như nước suối nguồn. Trường Đình vội dời mắt, có chút không được tự nhiên. Nàng thật sự không quen thân cận
Continue ReadingThiên kiều – Chương 3
Chương 3: Dịch thành ( trung ) Trường Anh gật đầu, con ngựa có lẽ đã chờ đến không kiên nhẫn nên thở ra một hơi khói trắng, chân dẫm lộp bộp lắc lư hai bước. Nó xán đến ghé cái mũi ướt dầm dề về phía mành xe đang
Continue ReadingThiên kiều – Chương 2
Chương 2: Dịch thành (thượng) Trường Đình nói rất tùy ý, Bách Tước chỉ rũ mắt gật đầu thấp giọng đáp “Đúng vậy”, cũng cực kỳ tùy ý. Phù thị là Tề Quốc Công phu nhân, là người mẹ danh chính ngôn thuận của Trường Đình. Sau khi bà ta
Continue Reading