Chương 31: Sinh tồn (hạ) Trường Đình bỗng nhiên ngẩng đầu nhíu mày thật sâu sau đó mở miệng cự tuyệt theo bản năng, “… Ta và muội muội hoàn toàn không có đồ tùy thân, sợ sẽ liên lụy tới cô nương. Hồ nương tử vội vàng đi lên
Continue ReadingThiên kiều – Chương 30
Chương 30: Sinh tồn (trung) Nước ấm xuống bụng an ủi ngũ tạng lục phủ. Tiểu Trường Ninh mê mê ngốc ngốc mở hé mắt, lại gian nan vươn tay kéo áo chị gái. Trường Đình mở mắt ra thấy khuôn mặt nhỏ sưng vù của em mình, đôi mắt
Continue ReadingThiên kiều – Chương 29
Chương 29: Sinh tồn (thượng) Là nữ hài! Hơn nữa nghe giọng thì đây là một vị tiểu cô nương trẻ. Trường Đình lập tức thở ra một hơi, sau đó thả lỏng cây gậy gỗ đang nắm trong tay. Ít nhất kẻ địch sẽ không thể nào sai một
Continue ReadingThiên kiều – Chương 28
Chương 28: Chạy trốn (hạ) Cửa chính bị khóa nhưng cửa sổ lại thủng một lỗ to. Nếu bọn họ muốn đi vào tránh gió tuyết thì đạp lên ghế con trên mái hiên sau đó vạch lỗ thủng kia ra mới có thể chui vào. Từ cửa sổ chui vào
Continue ReadingThiên kiều – Chương 27
Chương 27: Chạy trốn (trung) Nước quá sâu, con đường này quả là hiểm trở. Dòng nước từ bên trên chảy qua thấm xuống vách núi, qua trăm năm tạo thành một dòng sông ngầm. Lúc này đã là đầu mùa đông, nước sông lạnh buốt mang theo hơi lạnh
Continue ReadingThiên kiều – Chương 26
Chương 26: Chạy trốn (thượng) Trong thâm cốc u tĩnh, gió lùa từ bắc đến nam tới đây lại bị nén lại, vì thế nó cứ rít lên như khóc như than. Trường Đình vẫn luôn thở dốc, khí từ lồng ngực của nàng dâng lên khiến cả người đau
Continue ReadingThiên kiều – Chương 25
Chương 25: Tuyết đầu mùa (hạ) Màn che khoang trong dày dặn nhưng Trường Đình vẫn có thể xuyên qua đó nhìn thấy rõ ánh lửa hừng hực dần mọc lên khắp triền núi. Trong không khí tức thì vọt đến mùi dầu nồng đậm, ngọn lửa vừa liếm đến
Continue ReadingThiên kiều – Chương 24
Chương 24: Tuyết đầu mùa (trung) Trường Đình lười nhác nằm trên giường, tay cầm bát nhìn khắp nơi sau đó uống từng ngụm sữa dê. Ngoài phòng là gió tuyết ào ạt, trong phòng lại hương thơm ấm nồng. Lục Xước mặc trường bào màu nguyệt bạch, tóc vấn
Continue ReadingThiên kiều – Chương 23
Chương 23: Tuyết đầu mùa (thượng) Tuyết đầu mùa ban đầu chỉ rơi từng hạt nhỏ như hạt muối đậu trên con đường lát đá xanh. Nhưng qua một hai canh giờ tuyết dần lớn hơn, con đường lúc này đọng nước loang lổ khiến nó trở nên trơn trượt
Continue ReadingThiên kiều – Chương 22
Chương 22: Từ biệt Bát tự và thiếp canh của Lục Trường Mậu đến tột cùng có đưa hay không thì kỳ thật Trường Đình cũng không rõ lắm. Việc hôn nhân của mấy người anh trai thì một người làm em gái như nàng cũng không thể hỏi thăm,
Continue ReadingThiên kiều – Chương 21
Chương 21: Hôn ước (hạ) Trường Đình theo bản năng quay đầu tìm thì thấy người nọ không ở đây. Cũng phải, hắn xuất thân người Hồ, lại ăn nhờ ở đậu, thân thế nhấp nhô thì làm sao có thể cùng ngồi ăn với mọi người? Trường Đình nâng
Continue ReadingThiên kiều – Chương 20
Chương 20: Hôn ước (trung) Bách Tước ngừng tay một lát sau đó lại cầm lấy cây lược gỗ trên tay nhẹ nhàng giúp Trường Đình chải đầu. Ánh mắt bà ta xuyên qua gương đồng khắc hoa nhìn gò má đỏ ửng và đôi mắt to của tiểu cô
Continue ReadingThiên kiều – Chương 19
Chương 19: Hôn ước (thượng) Thạch Mãnh muốn Lục Xước nhìn thấy năng lực của mình thì phải làm sao? Chẳng lẽ mang sổ sách ra, hay mang Lục Xước đi xem muôn vàn binh mã trấn thủ Ký Châu? Chẳng nhẽ lại mang vũ khí đao thương ra nói
Continue ReadingThiên kiều – Chương 18
Chương 18: Trà hoa quế (hạ) “Thạch đại nhân thường tới đây ư?” Lục Xước không thèm để ý mà mở miệng, chân vẫn bước vào trong quán. Quán trà này dùng ống tre dựng lên, mặt ngoài mái nhà là cỏ tranh, bên dưới lót gốc rạ, có thể
Continue ReadingThiên kiều – Chương 17
Chương 17: Trà hoa quế (trung) Dữu thị và Phù thị sóng vai đi ở đằng trước, có đám bà tử thân thể cường tráng đi bên ngoài, còn có hộ vệ hai nhà ẩn mình bảo vệ xung quanh. Chợ đêm phồn vinh, ầm ĩ ồn ào, những gánh
Continue Reading