Người bên lầu tựa ngọc – Chương 72

Chương 72: Hào hiệp trượng nghĩa

 

Không đành lòng mà kéo hắn liên lụy đến chuyện này, Lâu Tự Ngọc vừa há mồm định nói chuyện thì bả vai lại bị Hoắc Lương giữ lại ấn về phía sau hắn. Lúc nàng nhìn qua thì thấy hắn đứng thẳng hơn bất kỳ lúc nào, eo lưng thẳng tắp, sườn mặt hiện ra thần thái kiên nghị.

Hoắc Lương giống như đang suy nghĩ gì đó rồi nói: “Đại nhân đã đã ấn triện của Tống đại nhân thì không bằng thay ngài ấy khai đường hội thẩm? Nếu không, Lâu chưởng quầy đến cái tội danh cũng không có thì ti chức chẳng thể nào bắt nàng ấy được.”

“Ngươi không bắt lại còn muốn cản ta bắt người sao?”

“Phải, bảo vệ bá tánh của huyện Phù Ngọc là chức trách của ti chức.”

“Vậy cũng được.” La An Hà ngoài cười nhưng trong không cười đáp, “Bá tánh của huyện Phù Ngọc thương vong vô số, ngươi thất trách vậy cũng vào đại lao ngồi luôn đi.”

Đệ tử Thượng Thanh Tư bốn phía lập tức tiến lên đè hắn lại, đám sai nha bên cạnh có dị nghị nhưng bị La An Hà trừng mắt nhìn thì cũng không dám nói thêm gì.

“Hoắc bộ đầu, ngài làm gì vậy?” Lâu Tự Ngọc nóng nảy, “Sao có thể để nô gia liên lụy ngài chứ?”

Trên mặt Hoắc Lương không có chút hoảng loạn nào, ngược lại hắn còn an ủi nàng: “Ngươi và ta cùng vào ngục cũng có thể quan tâm lẫn nhau.”

Ai muốn hắn quan tâm chứ? Lâu Tự Ngọc thở dài, trơ mắt nhìn bản thân và hắn cùng nhau bị áp vào đại lao. Vài lần nàng muốn ra tay nhưng vẫn nhịn lại.

“Ngươi đừng vội.” Hoắc Lương thấp giọng nói, “Nếu bọn họ thật sự muốn dùng cường quyền áp người thì ta có cách để cứu ngươi.”

“Cảm ơn ngài.” Nhìn nhìn xiềng xích trên người hắn giống mình thì lắc lắc đầu không cười nổi. Nếu hắn không vào đại lao cùng thì nàng còn có thể tự mình chuồn êm ra ngoài, nhưng có hắn theo vào thì nàng thật sự bó tay không có biện pháp.

Cũng trách đám người Thượng Thanh Tư quá tàn nhẫn, diệt yêu không nói còn muốn phụ trách đủ loại chức vị trong triều đình nên dù nàng muốn trải qua cuộc sống của một bá tánh bình thường thì một khi bị bọn họ tóm được cũng có thể chết vì quan quyền.

Nhà lao vừa khóa La An Hà đã đi đến bên ngoài song cửa nhìn chằm chằm vào Lâu Tự Ngọc nói: “Nội đan để ở đâu?”

Lâu Tự Ngọc híp mắt giả cười nói: “Nô gia không biết.”

“Đã vào đến đây rồi còn mạnh miệng hả?” Hắn giơ giơ Đoạn Cốt Tiên lên trước mặt nàng hừ hừ cười nói, “Ngươi muốn nếm thử tư vị cái này không?”

“Không có tội danh mà lạm dụng hình là vì phạm pháp!” Hoắc Lương cả giận nói, “La đại nhân đến vương pháp cũng không màng sao?”

La An Hà ném một roi lên song cửa quát: “Ở chỗ này lão tử chính là vương pháp, ngươi có bản lĩnh thì đi hoang châu tìm Châu Phủ đại nhân mà cáo trạng.”

Cái roi quật vào khiến bụi bặm trên song cửa rơi ào ào xuống, Lâu Tự Ngọc nhanh chóng né tránh. Hắn lấy cái này ra hành hạ người khác cũng không phải quá đáng sợ, cùng lắm là tróc ít da thịt, nhưng đối với yêu thì có thể đánh vào tận hồn phách, quả là dụng cụ hành hình lợi hại.

Đáng tiếc, thứ nàng không sợ nhất chính là dụng hình.

“La đại nhân thật là uy phong, chỉ là nô gia thật sự oan uổng, không biết nên đi đâu tìm thứ đại nhân muốn.” Nàng cười nhạt nói, “Nếu đánh một trận có thể khiến đại nhân lấy được đồ mình muốn thì nô gai cũng không ngại chịu chút thiệt thòi. Nhưng đại nhân, ngài đánh chết nô gia thì ta cũng không biết.”

“Nhìn roi này còn có thể cậy mạnh quả là có bản lĩnh.” La An Hà nhéo roi vỗ tay nhìn nàng, “Cũng không biết thật sự nếm đau khổ rồi ngươi còn có thể lợi hại thế này không?”

“Đau khổ? Là cái này sao?” Lâu Tự Ngọc rất là săn sóc nói, “Hơi bị mảnh quá, nếu không ngài đổi cái nào dày hơn đi? Đánh như thế mới hả giận, nô gia cũng có thể được thống khoái.”

Còn dám giả vờ hả? La An Hà cười lạnh: “Roi này của lão tử chuyên đánh yêu quái. Đánh người thì không đau nhưng đánh yêu quái thì chỉ một tá là vừa chuẩn. Không phải Hoắc bộ đang đau lòng ngươi sao? Vậy dùng cái này thử xem, nếu ngươi không phải yêu quái thì ta cũng chẳng làm gì được ngươi.”

“Thì ra là thế.” Lâu Tự Ngọc nhẹ nhàng thở ra sau đó vội vàng hỏi, “Khi nào chúng ta bắt đầu dụng hình thế?”

Giọng điệu hưng phấn này của nàng sao chẳng giống muốn bị đánh tí nào mà giống muốn đi lĩnh tiền hơn. La An Hà hết sức buồn bực, phất tay lập tức cho người giải nàng tới hình đường. Hoắc Lương khẩn trương mà nhìn bóng dáng nàng, hắn bắt lấy hàng rào gọi ngục tốt đến thì thầm hai câu.

Tống Lập Ngôn đang ở đình viện nhàn nhã nhìn một cây quế lớn. Không cần thăng đường cũng không cần xem công văn, hắn dưỡng thương đã nhiều ngày nay. Lúc này hắn đang thoải mái hưởng thụ thanh tịnh khó có được.

Nhưng hắn còn chưa kịp hít một hơi nào thì đã nghe thấy tiếng Tống Tuân nổ vang bên tai: “Đại nhân, đã xảy ra chuyện!”

Tống Lập Ngôn đau đầu mà nhắm mắt thở dài nói: “Ngươi có thể qua mấy ngày lại nói những lời này với ta không?”

“Nhưng đại nhân, Lâu chưởng quầy và Hoắc bộ đầu đều bị nhốt vào đại lao rồi!” Tống Tuân nôn nóng nói, “Nhà tù bên kia vừa mới truyền đến tin tức La đại nhân hình như muốn dùng hình.”

Tống Lập Ngôn nheo mắt xoay người nói: “Lâu Tự Ngọc vào đại lao thì thôi nhưng sao Hoắc Lương cũng bị nhốt vậy?”

“Nghe nói là hắn che chở cho Lâu chưởng quầy. La đại nhân tức giận nên nhốt hắn luôn.”

“…… Đáng đời hắn.” Tống Lập Ngôn híp mắt, khóe miệng giật giật nói, “La An Hà hiển nhiên là sẽ không bỏ qua Lâu Tự Ngọc, hắn nhúng tay vào làm gì chứ?”

Tống Tuân đánh giá hai mắt hắn sau đó nhỏ giọng nói: “Ngài không đi xem à? Hoắc bộ đầu cùng Lâu chưởng quầy chỉ coi như có chút giao tình mà người ta còn che chở như thế. Đại nhân và Lâu chưởng quầy không phải càng thêm thân thiết sao? Nếu không làm gì thì cũng khó tránh khỏi nàng sẽ cảm thấy ngài bạc tình.”

“Nàng dám ở trước mặt nhiều người như vậy lộ ra đuôi cáo thì nên nghĩ đến sẽ có hôm nay. Chẳng những nàng không chạy mà còn dám trở về thì hẳn là đã chuẩn bị tốt rồi.” Tống Lập Ngôn hừ lạnh, “Hơn nữa ta vốn bạc tính, cũng không phải nàng không biết?”

Cái bộ dạng tức giận này sao giống đứa nhỏ không nói đạo lý thế nhỉ? Tống Tuân dở khóc dở cười nói: “Tiểu nhân thấy ngài cũng rất để ý chưởng quầy kia, sao phải gây thêm hiểu lầm chứ?”

“Ai để ý nàng? Chuyện nội đam ta không tính sổ đã là nhượng bộ lắm rồi.” Tống Lập Ngôn phẩy tay áo một cái, tức giận mà trở về phòng.

Tống Tuân thổn thức mà nhìn bóng dáng hắn sau đó đứng ở trong viện nghĩ hắn có nên giúp đại nhân nhà mình đi xem chút không? Nhưng tự tiện đi vạn nhất đại nhân trách mắng thì hắn phải tìm ai nói lý đây?

Hắn còn đang do dự thì cánh cửa vừa đóng lại trước mặt lại mở ra, Tống Lập Ngôn đã đổi một thân xiêm y màu xanh lá, xụ mặt đi ra cửa, bước nhanh ra ngoài.

“Đại…… Đại nhân? Chúng ta đi chỗ nào vậy?”

“Còn có thể đi chỗ nào?” Tống Lập Ngôn ra cửa lên ngựa, tức giận mà vung roi.

Hắn cũng chẳng phải lo lắng cho Lâu Tự Ngọc, lấy bản lĩnh của nàng thì La An Hà không có khả năng làm gì nàng. Hắn chỉ nhọc lòng Hoắc Lương, không nên bảo hộ lại đi che chở loạn lên. Không chừng hồ ly kia có mưu mô gì bây giờ thêm Hoắc Lương có khi lại ngáng chân nàng.

Tóc đen bị gió thổi bay, Tống Lập Ngôn lạnh nhạt nghĩ, nam nhân không phải cứ anh hùng cứu mỹ nhân là có thể có được tâm của người khác mà còn phải có đầu óc không phải sao? Hoắc Lương như vậy liệu Lâu Tự Ngọc có thể thấy hắn tốt chỗ nào chứ?

Câu trả lời là có.

Lâu Tự Ngọc ở bên này sao có thể không thấy Hoắc Lương tốt chứ? Lúc này nàng thậm chí còn cảm thấy hắn hào hiệp trượng nghĩa, là Bồ Tát trên đời. Đám ngục tốt hắn quen biết không những không làm khó nàng mà lúc đánh nàng còn quất thật nhẹ, sau đó nhỏ giọng trấn an nàng “Chưởng quầy đừng sợ, chúng ta đều là người của bộ đầu.”

 

************************************************************

Không liên quan gì tới Ngôn tình nhưng Amber xin thông báo là mình nhận sửa bài viết IELTS cho các bạn có nhu cầu. Đối với các bạn đang tự luyện/ đang học IELTS thì việc có người hỗ trợ sửa + đánh giá bài viết sẽ giúp các bạn định hương tốt hơn cho việc học. Ngoài ra mình cũng có thể sửa đơn xin việc/ đơn xin học/ bài luận bằng tiếng Anh nếu các bạn có nhu cầu. Giá cả rất sinh viên, nếu có nhu cầu xin gửi email tới: runghophach187@gmail.com hoặc inbox fanpage Rừng Hổ Phách. Cảm ơn và cáo lỗi nếu làm phiền! xxx

***********************************************************

Người bên lầu tựa ngọc – Chương 71

Chương 71: Bộ đầu ra mặt

 

Lâu Tự Ngọc thường xuyên nghĩ rốt cuộc điều gì giúp nàng chống đỡ đi qua hơn một ngàn năm này? Lâm Lê Hoa từng nói đó là chấp niệm của nàng nhưng nàng cảm thấy không quá đủ. Mỗi một đời người kia trở lại đều quá ngắn ngủi, mỗi lần đều không có kết quả tốt gì. Nếu chỉ dựa vào chấp nhiệm thì nhiều lần sinh tử như thế sợ là đã tra tấn nàng đến hỏng mất.

Trước mắt nàng đi châm đèn tang ngoài cửa hiệu cầm đồ, ngẩng đầu nhìn ánh nến nhảy lên Lâu Tự Ngọc đột nhiên mới phản ứng lại. Nàng cảm nhận được ấm áp ở nhân gian này không phải chỉ vì có người nàng tưởng nhớ mà còn vì bên cạnh luôn có người cùng nàng vượt qua. Củi gạo mắm muối, cãi nhau cười vui, trong những ngày nàng cô đơn nhất thì những người bên cạnh này đã giúp nàng chống đỡ.

Những thứ đó chẳng liên quan gì đến tình yêu nam nữa nhưng cũng vẫn có thể chiếu sáng con đường phía trước.

Đèn tang lay động, giấy đèn bị gió thổi sàn sạt dán lên gọng tre cực kỳ giống tiếng ho khan của Mộc Hi. Lâu Tự Ngọc mờ mịt mà nhìn chung quanh, thở dài một hơi thật nhẹ.

“Mới có mấy ngày không thấy sao tiểu nương tử lại thành như vậy?” Có người cười đi đến trước cửa mang theo một mùi hoa quế.

Lâu Tự Ngọc ngước mắt, không chút che giấu chán ghét của bản thân: “Sao ngươi vẫn chưa chết thế?”

Bùi Hiến Phú rất là tổn thương, một tay che ngực, một tay đưa hoa quế cho nàng nói: “Uổng công ta tốt bụng với ngươi, sao ngươi lại ngóng trông ta chết chứ?”

Lâu Tự Ngọc không duỗi tay đón lấy mà ôm cánh tay cười lạnh, dựa vào cửa nói: “Hai chữ tốt bụng này không phải chỉ mở miệng nói là người ta tin đâu. Ở chỗ ta có đao, đại nhân không ngại thì đào tim móc phổi ra cho ta xem nào?”

“Sao một nữ nhi gia lại tàn nhẫn thế chứ?” Cắm hoa quế lên một cái khe cạnh cửa, Bùi Hiến Phú say mê mà hít vào một hơi, “Ta tới lần này là muốn mật báo với tiểu nương tử, nếu ngươi không cảm kích thì cũng thôi đằng này lại hung dữ như thế. Ngươi khiến ta đau lòng quá, sau này sợ là không ai giúp ngươi đâu.”

Lâu Tự Ngọc híp mắt, căn bản lười nghe hắn vô nghĩa mà xoay người về cửa hàng.

“Người của nha môn đang trên đường tới đây đó.” Bùi Hiến Phú cười khẽ, “Chỉ chốc lát nữa khách điếm Chưởng Đăng bên kia sẽ bị hủy, tiểu nương tử thật sự sẽ không để bụng sao?”

Chân đột nhiên ngừng lại, Lâu Tự Ngọc đen mặt quay đầu lại: “Ngươi lại làm trò khỉ gì thế?”

“Chuyện này liên quan tới việc của ta, kẻ lấy nội đan của Câu Thủy chính là tiểu nương tử.” Bùi Hiến Phú rất vô tội, “Nội đan không có, người của Thượng Thanh Tư còn chết mất mấy chục người, cộng thêm với mạng người lúc trước, chẳng nhẽ không đủ hủy một cái khách điếm sao?”

Cái kia sao lại tính lên đầu nàng? Lâu Tự Ngọc không tin, đẩy hắn ra nhìn ra bên ngoài. Nha môn cách nơi này không xa, đảo mắt là có thể thấy một đội sai nha mang theo cuốc xẻng đang đi tới. Người cầm đầu chính là Hoắc Lương, thần sắc hắn tương đối nghiêm túc, gần như là căng da đầu đứng trước cửa khách điếm Chưởng Đăng. Hắn đi qua lại hai bước, gãi gãi đầu rồi mới nói với người phía sau: “Động thủ đi.”

Hắn vẫn luôn rất thích khách điếm Chưởng Đăng, cũng cảm thấy Lâu chưởng quầy là người tốt, nếu không có bất đắc dĩ thì hắn cũng không muốn làm chuyện này. Nhưng trước mắt có lẽ để hắn làm thì còn tốt, chỉ cần Lâu chưởng quầy không xuất hiện……

“Hoắc bộ đầu?”

Hắn còn chưa nghĩ xong thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Hoắc Lương cứng đờ, tay gác ở chuôi đao bên hông không dám quay đầu, chỉ cao giọng nói: “Thất thần làm gì, động thủ đi!”

Đám sai nha phía sau lập tức muốn xông lên phá nhà nhưng một bóng dáng đột nhiên hiện ra, nhanh chóng ngăn cản bọn họ.

“Làm gì vậy?” Lâu Tự Ngọc giang hai tay, oán trách mà dậm chân nói với Hoắc Lương, “Đây là khách điếm tổ truyền của Lâu gai, sao nói phá là phá được chứ?”

Hoắc Lương không dám nhìn nàng, ngược lại ngẩng đầu nhìn trời, môi mở ra một khe nhỏ sau đó nhẹ giọng nói: “Chưởng quầy đi mau.”

“Hả?” Lâu Tự Ngọc không nghe hiểu hỏi lại: “Ngài nói cái gì?”

Hoắc Lương đau đầu mà xoa xoa ấn đường. Hắn còn định nói thêm cái gì thì lập tức có một đạo bạch quang bay tới quấn lên người nàng.

“Hóa ra sẽ xuất hiện thật, vậy ta cũng không khách khí nữa.” La An Hà cười lớn đi ra từ bên cạnh, trên mặt hắn còn có vết bầm tím chưa tan, giọng nói cũng không được sang sảng như trước nhưng hắn mang theo không ít người. Bọn họ đông đảo, khí thế áp nàng.

Thì ra là thế, đập khách điếm của nàng là vì muốn bức nàng hiện thân sao? Lâu Tự Ngọc hơi hơi nhướng mày, sau đó mặt xụ xuống bày ra bộ dáng vô tội khóc không thành lời, xoắn người kêu to: “Làm gì vậy, ban ngày ban mặt dám cường đoạt dân nữ này?”

“Hừ, trợn mắt nói dối thật nhanh nhỉ? Lúc giúp đỡ Xà Yêu cướp nội đan không phải ngươi rất uy phong sao? Để lão tử nhìn xem cái đuôi của ngươi đâu?” La An Hà tiến đến đẩy nàng một phen.

Lâu Tự Ngọc nhũn chân mà ngã ra đất, Hoắc Lương khó khăn lắm mới đón được nàng. Lúc này nước mắt nàng lập tức rơi xuống: “Ngài đang nói cái gì thế, nô gia nghe chẳng hiểu gì hết?”

Hoắc Lương cũng không biết sao lại thế này. Hắn chỉ nhận được lệnh truy nã anngf. Vốn tưởng liên quan tới án mạng của Tào phủ lần trước nhưng nghe lời La đại nhân thì hình như không phải. Giúp yêu quái đoạt nội đan sao? Lâu chưởng quầy chỉ là một nữ tử nhu nhược, sao có thể làm ra loại sự tình này chứ?

Hắn có chút không vui, không dấu vết nâng nàng dậy mà bảo vệ.

La An Hà khó hiểu mà gãi gãi cằm: “Sao thế? Ngươi không phải hồ yêu mấy ngày trước sao?”

“Oan uổng quá đại nhân, nô gia là một người làm ăn thành thật, từ nhỏ ta đã ở chỗ này kinh doanh khách điếm sao lại có thể là yêu quái được chứ?” Lâu Tự Ngọc run rẩy đáp lại, “Mấy người đang nói cái gì, nô gia căn bản không hiểu.”

Trong một khắc La An Hà cũng hoài nghi liệu mình có nhận sai người không. Biểu tình trên mặt người này quá mức vô tội, trong mắt cũng trong vắt không giống kẻ nói dối. Nhưng vừa định thần lại La An Hà lại cảm thấy mình quá không có tiền đồ. Người có mặt mũi thế này tìm cả huyện Phù Ngọc làm gì có người thứ hai nào?

Lại là quỷ kế của yêu quái! La An Hà tức giận mà vén tay áo tiến lên muốn bắt nàng nhưng Hoắc Lương lại che chở trước mặt nàng.

“Ngươi đang làm gì?” La An Hà không kiên nhẫn quát, “Còn dám chắn thì cẩn thận bản quan cách luôn chức bộ đầu của ngươi đó.”

Trong lòng vốn đã không quá thoải mái, lại nghe những lời này nên Hoắc Lương thật sự nhịn không nổi trầm giọng mở miệng hỏi: “Tống đại nhân có gì sai? Lâu chưởng quầy lại có gì sai?”

La An Hà không thể tưởng tượng mà đánh giá hắn sau đó cười nói: “Ngươi thì tính là cái gì mà dám chất vấn bản quan chứ?”

“Làm quan giả vì dân vì vua, trên không thẹn với trời đất, dưới không hổ với chúng sinh—— đây là lời thề của kẻ làm quan. Nếu hôm nay đại nhân là vì việc công muốn bắt Lâu chưởng quầy thì thuộc hạ nhất định nghe theo. Nhưng trước mắt xem ra đại nhân đang lấy việc công mưu việc riêng, phạm vào tối kị của kẻ làm quan.” Hoắc Lương không kiêu ngạo không siểm nịnh, dũng cảm nhìn thẳng vào hắn.

Ánh mắt La An Hà trở nên cổ quái. Hắn duỗi tay vỗ vỗ đống bụi vô hình trên vai Hoắc Lương rồi nói: “Hoắc bộ đầu chức quan không cao nhưng lời nói lại không ít nhỉ? Ngươi hiểu được rất nhiều hả?”

Lâu Tự Ngọc âm thầm lo lắng. Nếu nàng hóa ra yêu lực trực tiếp đánh với đám người này thì Tống Lập Ngôn sẽ khó xử. Nàng vốn muốn giả làm một nữ tử nhu nhược, lấy thân phận nhân loại để nghĩ biện pháp thoát thân nhưng không nghĩ tới Hoắc Lương lại đứng ra bảo vệ nàng.

Một bộ đầu nho nhỏ như hắn sao đối phó được với đại quan thế này chứ?

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng 6 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
DMCA.com Protection Status