Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 210
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 209
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 208
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 207
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 206
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 205
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 204
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 203
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 202
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 201
Bảo vệ: Tân An quỷ sự – Chương 200
Tân An quỷ sự – Chương 199
Chương 199: Cơ hội
“Đồ nhi…… Đồ nhi…… “Thành Chương ậm ừ nửa ngày nhưng vẫn không nói ra lời.
Đức Lượng lấy khuỷu tay đâm hắn một chút, “Tiểu tử, ngươi dốc lòng tu hành như vậy chẳng phải vì đắc đạo thành tiên sao?”
“Sư…… Sư phụ, đồ nhi tới Tam Tô Quan vốn là vì để có cơ thể cường kiện hơn, chuyện thành tiên đồ nhi chưa nghĩ tới, trong nhà còn có song thân, nếu đồ nhi bỏ bọn họ lại thì thật không đành lòng. Vì thế thủ canh thân lần này, đồ nhi tạm thời không tham gia.” Thành Chương không dám nhìn Cửu Hiền Nữ, sợ nàng đọc được hoảng loạn trong mắt mình. Hắn gục đầu xuống, lẳng lặng chờ đợi, mồ hôi lạnh lại lần nữa trượt xuống lưng.
“Một mảnh hiếu tâm của ngươi khiến vi sư thật sự cảm động, lúc thủ canh thân cũng cần có người ở bên chiếu cố, vừa lúc ngươi có thể giúp được vi sư. Đêm nay bọn họ cần thay một thân đạo bào sạch sẽ, Thành Chương, phải làm phiền ngươi đem đạo bào chuẩn bị tốt, chút nữa đem đến phòng ta.” Cửu Hiền Nữ không nghi ngờ gì mà nhàn nhạt phân phó một câu sau đó đứng dậy đi vào trong viện.
Thành Chương lúc này mới buông tâm nhưng lại lập tức lo lắng, “Thủ canh thân, đêm nay nhiều người cùng nhau thủ canh thân như vậy, Cửu Hiền Nữ này rốt cuộc là muốn làm cái gì? Sau khi tam thi của Nguyên Khánh ra tới thì cũng không trở về, lại còn giết người. Vậy tối nay sẽ là cảnh tượng gì đây? Nhiều tam thi như vậy cùng nhau hiện thân, chẳng phải là luyện ngục nhân gian sao? Hiện tại hắn có thể làm gì chứ? Chạy? Báo quan? Đều không thể, Cửu Hiền Nữ kia hiện tại nhất định đang tăng cường cảnh giác, nếu tùy tiện trốn đi, chỉ sợ kết cục sẽ không khác gì Nguyên Khánh. Nhưng chẳng lẽ hắn cứ trơ mắt nhìn cục diện dần dần mất khống chế như vậy hay sao?” Hắn đần độn trở lại phòng mình, rối rắm nửa ngày nhưng vẫn không nghĩ ra được biện pháp vẹn toàn nào.
Ước chừng sắp đến giữa trưa thì Thành Chương mới từ trong phòng đi ra ngoài, Đức Lượng thấy hắn đi đến thì vội đem một sọt đạo bào giao cho hắn, “Sư phụ để ngươi đem đống đạo bào này phơi nắng một phen. Đây là đồ mọi người mặc lúc thủ canh thân đêm nay, không được qua loa đâu đấy.” Hắn hướng Thành Chương chớp chớp mắt, sau đó lại vào nhà tiếp tục tu hành. Thành Chương ôm một sọt đạo bào, biểu tình hoảng hốt đi ra ngoài, đem tụi nó phơi từng cái lên trên dây thừng, lại vỗ vỗ mỗi cái, đem tro bụi vỗ rớt.
“Bang.” Một khối đá nhỏ đánh trúng phần eo của Thành Chương. Hắn đứng dậy, nhìn đến một người đang đứng không xa trong núi, lại hướng hắn vẫy tay, ý bảo hắn đi qua.
Thành Chương do dự một chút, lại nhìn vào trong quan, phát hiện Cửu Hiền Nữ đang cùng các đồ đệ nhắm mắt tu hành, căn bản không chú ý tới nơi này, vì thế hắn buông quần áo trong tay, rón ra rón rén chạy đến bên người kia. Hắn đi theo người nọ, chạy đến một khe nước khuất khỏi đạo quan thì mới ngừng lại.
Thành Chương thấy người kia mặc một thân quan phục màu đen thì trong lòng kiên định không ít, vừa định nói chuyện thì người nọ lại giành trước một bước, “Tình huống khẩn cấp, ta liền nói ngắn gọn, ta là người của Tân An phủ, sáng nay thấy ngươi ở trong rừng khóc thút thít liền biết khả năng ngươi đã phát hiện cái gì nên ta muốn gọi ngươi nhưng ngươi lại cùng sư huynh mình trở về. Hiện tại ngươi nguyện ý đi theo ta tới đây chứng tỏ trong lòng ngươi có việc, hơn nữa nhất định là bí mật không thể nói với những người trong quan. Ngươi có thể đem bí mật đó nói cho ta không?”
Thành Chương giống gặp được cứu tinh, liều mạng gật đầu, “Tối nay tam thi đi ra ngoài, sẽ có đại nạn.”
***
Chân trời là một mảnh hoàng hôn, mặt trời chậm rãi rơi xuống, nhưng vẫn đỏ bừng, giống như còn chút lửa tàn. Tôn Cầm cầm một cái rổ đựng mấy khúc mía từ cửa thôn đi tới, một đường chào hỏi mọi người, rồi đi đến nhà mình.
“Tiểu Cầm, lại trở về xem cha ngươi a, thật đúng là đứa nhỏ hiếu thuận, hài tử kia của ta mà hiểu chuyện bằng nửa ngươi thì tốt rồi, ta viết mấy phong thư mà hắn đều luyến tiếc về nhìn ta một cái a.”
“Dương thẩm, hắn là vào kinh đi thi a, tương lai muốn làm nghiệp lớn, làm sao cháu so được. Đây, ngài cũng cầm một cây mía, cái này vừa mới chặt, nhiều nước lắm.”
“Đứa nhỏ này thật là, mỗi lần gặp mặt đều cho ta này kia. Đúng rồi Tiểu Cầm, ngươi cũng thúc giục cha ngươi đi, để ông ấy nhanh chóng tục huyền, như vậy có người chiếu cố, lại đỡ cho ngươi cứ phải chạy về nhà mẹ đẻ khiến nhà chồng oán giận.”
“Không có việc gì, tên kia nhà cháu chính là tốt nhất một điểm này. Hắn chưa bao giờ để ý chuyện cháu về nhà mẹ đẻ, hắn còn nói a, nếu ca ca cháu ba ngày hai đầu không về nhà thì đem cha cháu đón về, để hắn làm con trai ông.”
“Thật là người tốt có hảo báo, tính ngươi thế này đúng là xứng đáng có được quan nhân tốt, thật hâm mộ ngươi a.”
Tôn Cầm cười quẹo vào sân nhà mình, Tôn lão hán đang nhóm lửa, thấy nàng trở về thì vội lôi kéo hỏi, “Dượng ngươi thế nào rồi? Có hỏi thăm được gì không?”
Tôn Cầm lôi kéo ông ngồi xuống, “Cha, ngài cũng đừng nhọc lòng, hôm nay con đã nhờ người đi hỏi thăm, dượng tuy thương thế nặng nhưng may có Trình huyện lệnh trị liệu nên người cũng cứu về, cũng đã tỉnh lại, còn có thể ăn chút cơm. Ngày mai con lại đi đến Tân An thành một chuyến, đem sự tình hỏi rõ ràng nên ngài đừng nhọc lòng. Nói không chừng bởi vì kiếp nạn này mà cô và dượng có thể từ đây tâm ý tương thông. Cũng không chừng chuyện xấu biến thành tốt đâu.”
Tôn lão hán thở ra một hơi, “Vậy ta đây liền an tâm rồi, không hiểu sao hôm nay mí mắt ta cứ máy liên tục, luôn cảm thấy có chuyện gì đó sắp phát sinh. Ngươi đã nó thế thì ta đêm nay có thể ngủ yên rồi.”
Tôn Cầm lôi kéo bàn tay tràn đầy vết chai của cha nàng, “Cha, ngài xem mỗi ngày cuộc sống gắn liền với khói bếp cùng thật tốt. Lúc trước con vì những chuyện vặt vãnh của ca ca mà tức giận, hiện tại suy nghĩ thấu đáo rồi mới thấy thật ra chỉ cần người một nhà bình bình an an sống cùng nhau thì đó đã là phúc phận lớn nhất rồi.”
Tôn lão hán nhìn tòa núi nhỏ vô danh, và Tam Tô Quan ở trên đỉnh núi đang chìm dần vào ráng chiều nói, “Thân mình Thành Chương cũng tốt lên, chỉ mong mọi chuyện bỉ cực thái lai, không cần lại phát sinh chuyện gì nữa.”
“Ngài cứ yên tâm đi, con đã tìm người tính qua, sang năm nhà ta vận số sẽ tốt hơn, những chuyện không vui đều sẽ tan hết,” nàng nói xong liền đi vào trong buồng đem áo bông của Tôn lão hán lấy ra, “Cha, bông bên trong áo khoác này của ngài mỏng quá rồi, để con thêm một ít nữa, như thế mặc mới không lạnh.”
Nàng cẩn thận dùng kéo đem đường may cắt mở, tay tiến vào giữa hai khối vải, “Cũng tại con nghĩ không chu đáo, bông này đã dồn thành đống rồi, sớm nên đổi cái mới…… “ Nàng bỗng ngừng nói, “Đây là cái gì? Cha, sao trong áo ngài lại có một con phù chú?”
Trong lòng bàn tay Tôn Cầm vững vàng đặt một con phù chú có vẽ mực đỏ, nhìn giống một cái đầu hổ, mắt trợn lên, râu dựng lên, rất là uy phong.
Tôn lão hán đem lá bùa cầm lấy, “Ta…… Ta cũng không biết đây là gì. Ai lại để lá bùa này trong áo ta chứ? Mà lá bùa này là để làm gì?”
Trong lòng Tôn Cầm lộp bộp, không hiểu sao có một trận hoảng hốt quét qua. Nàng cầm lấy lá bùa kia, nhẹ xé nát trong tay.
Tân An quỷ sự – Chương 198
Chương 198: Hiện hình
Nghĩ đến đây, hắn nhìn chăm chú vào một mảnh đất trống trải phía trước, đem chú ngữ nói ra một cách đầy nhịp điệu. Hắn vốn không ôm hy vọng, chỉ cảm thấy chơi thật thú vị mới thử một lần. Nhưng không ngờ, trên đất trống nhế nhưng chậm rãi hiện ra một căn phòng ở nhỏ bằng gạch xanh. Lúc mới đầu chỉ là bóng dáng, dần dần, kết cầu phòng ở dần rõ ràng hơn, từng viên gạch hiện ra rõ ràng trước mặt Thành Chương.
Thành Chương sững sờ tại chỗ, qua một hồi lâu hắn mới đứng lên đi đến gần căn phòng kia, ngón tay chậm rãi chạm lên mặt tường. Mặt tường thực lạnh, ướt át trơn trượt, cùng phòng ở bình thường không khác mấy. Chính giữa tường có một cánh cửa gỗ, không khóa, lộ ra một khe hở hẹp. Thành Chương híp mắt nhìn về phía khe cửa thì thấy bên trong rất tối, phảng phất bóng tối của cả ngọn núi đều tụ tập ở đây khiến hắn không nhìn ra cái gì nhưng mũi lại ngửi được mùi tanh. Tự nhiên hắn cảm thấy hốt hoảng muốn xoay người rời đi.
Đúng lúc này một tiếng khóc trầm thấp từ khe cửa truyền dến, tiến vào trong tai hắn. Thành Chương do dự thật lâu, rốt cuộc vẫn dừng bước, quay đầu đi đến căn phòng kia, mở cánh cửa gỗ ra.
Cửa phòng mới vừa mở thì cỗ mùi tanh hôi kia liền không kiêng nể gì mà vọt ra, hun đầy mặt Thành Chương. Hắn che bụng nôn khan, nôn đến nước mắt đều mơ hồ, đồ vật trong bụng cũng phun đầy đất. Nôn xong hắn ngẩng đầu dùng tay áo che miệng mũi đi vào phòng.
Phía trước có đồ vật, không phải một mà là hai cái, chúng nó ở góc tận cùng bên trong, cuộn tròn trên mặt đất, không nhúc nhích. Mùi thối chính là phát ra từ chỗ đó, lại liên hệ với tiếng khóc quen thuộc vừa rồi thì tâm Thành Chương tức khắc súc thành một đoàn, thậm chí đập chậm lại.
Hắn cắn môi, cố lấy dũng khí đi tới bên cạnh hai bóng đen kia. Đi càng gần thì mùi hôi thối bốc càng cao, trong miệng hắn nói câu “Đắc tội,” sau đó liền dùng chân đá một trong hai thân thể kia để nó lật qua, cũng để hắn nhìn rõ nó.
Lúc nhìn đến khuôn mặt quen thuộc kia, Thành Chương thiếu chút nữa khóc ra: Đôi mắt Nguyên Khánh trừng lớn, miệng hơi hơi mở ra, tuy rằng bề ngoài không nhìn được nguyên nhân chết nhưng hắn xác thật đã chết, mỗi tấc da thịt trên người hắn đều cứng đờ, hiển nhiên đã chết nhiều ngày. Nhưng nhiều ngày là bao nhiều ngày, hai ngày? hay ba ngày? Thành Chương bỗng nhiên che miệng lại, cố đè nén tiếp kinh hô: Chẳng lẽ, là ngày mà hắn đắc đạo phi thăng kia sao? Hóa ra hắn đâu phải phi thăng thành tiên, mà là bị người hại chết, thi thể bị giấu ở trong căn phòng này a.
Vậy người giết hắn là ai? Trong lòng Thành Chương nghiễm nhiên đã có đáp án, chỉ là hiện tại hắn không dám nghĩ nhiều, bởi vì một cỗ thi thể khác hắn còn chưa xem.
Hắn hiện giờ cũng bất chấp xú khí tận trời nằm nắm chặt tay đi đến khối thi thể còn lại. Lúc thấy rõ ràng bộ dáng của hắn thì lòng hắn thoáng nhẹ nhàng thở ra: Người nam nhân này trần truồng lộ thể, cả người trải rộng vết thương xanh tím, nhưng còn may đây không phải người quen của hắn, ít nhất không phải sư huynh sư tỷ trong quan.
Nhưng hắn chưa kịp buông tâm thì một lo lắng khác ập tới, trong đầu hắn đột nhiên nhớ lại lời Nguyên Khánh từng nói với mình: Thành Chương, Từ hôm đó ta luôn nằm mơ, trong mộng có một nam nhân, cả người hắn trần trụi, ta đem hắn…… Đem hắn……
Thành Chương rốt cuộc nhịn không nổi nữa, hắn xoay người chạy ra khỏi đó, nhào vào gò đất hắn mới ngồi vừa nãy mà thở hổn hển từng ngụm, nước mắt lã chã rơi xuống. Qua một hồi lâu, hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Tam Tô Quan, trong miệng lẩm bẩm nói: “Nguyên Khánh, đó không phải mộng, nam nhân kia là bị ngươi, không, là bị tam thi của ngươi giết hại, nhưng người phải chịu trách nhiệm cũng không phải ngươi……”
Một đạo khói bếp từ Tam Tô Quan chậm rãi bay lên, trong lòng Thành Chương đột nhiên căng thẳng, quên cả bi thương. Hắn bò dậy, quay đầu nhìn căn phòng nhỏ kia: Làm sao bây giờ? Nếu không nhanh đem nó giấu đi, Cửu Hiền Nữ sẽ biết mình phát hiện ra bí mật của nàng. Lấy đạo pháp cùng uy vọng của nàng với đồ đệ thì đến lúc đó tuyệt sẽ không có người tin tưởng tên tiểu đạo sĩ là hắn, nói không chừng còn khiến hắn gặp họa sát thân.
Nghĩ đến đây, hắn vội vàng ngồi xuống trước căn phòng kia, vung phất trần lên, đem thủ thuật che mắt lại niệm lần nữa. Nhưng căn phòng vẫn ở đó, không hề động đậy. Lòng Thành Chương nóng như lửa đốt, nhanh chóng niệm chú mấy lần nhưng căn phòng kia vẫn lẳng lặng đứng đó, không có nửa điểm muốn biến mất, thật giống như đang cười nhạo hắn.
Sau lưng hắn vang lên tiếng chuông sớm, Thành Chương biết Cửu Hiền Nữ đã đứng dậy, hắn thậm chí có thể nghe được tiếng nấu cơm rửa mặt truyền ra từ Tam Tô Quan. Không lâu nữa bọn hắn sẽ phải bắt đầu tụng kinh hàng ngày, lúc đó mọi người sẽ phát hiện hắn không có mặt, nhất định sẽ phái người đi tìm.
Quả nhiên, không bao lâu sau trong đạo quan liền truyền đến tiếng Đức Lượng, giọng hắn là lớn nhất, thường xuyên bởi vì thế mà bị những người khác mắng, nhưng hôm nay lúc Thành Chương nghe thấy thì lại giống như tiếng chuông tang của hắn.
Đức Lượng nói:” Thành Chương đâu, sao không thấy hắn? Sư phụ, trong phòng cũng không có ai, nếu không để đồ nhi ra ngoài tìm xem.”
Một dòng mồ hôi lạnh từ gáy của Thành Chương rơi xuống, tích trên phất trần đang nhẹ run rẩy của hắn. Hắn nhắm mắt lại: Thử lần cuối này, thành thì sống, không thành thì chết, không còn đường lui nữa.
Hắn vừa mở miệng niệm phù chú thì nghe được tiếng Đức Lượng gọi tên mình. Thành Chương không dám trợn mắt, sợ tòa phòng kia còn đó mà Đức Lượng thì sẽ dùng giọng nói khoa trương của mình gọi mọi người tới.
“Ngươi ngồi một mình ở chỗ này làm gì? Mau cùng ta đi về,” Đức Lượng đi lên nắm lấy tay hắn, “Di, sao cả người ngươi đều ướt đẫm vậy, nhanh về đổi bộ quần áo khác, đừng để bị cảm lạnh.”
Thành Chương mở to mắt, trước mặt hắn chỉ có một mảnh đất trống, căn phòng kia đã biến mất, phù chú của hắn đã thành công. Trong lòng hắn mừng như điên, dường như cả đời này hắn chưa từng thấy nhẹ nhàng như vậy. Hắn vội lau mồ hôi, đi theo Đức Lượng về Tam Tô Quan.
“Thành Chương, sáng sớm nay ngươi đi đâu?” Mới vừa tiến cửa viện thì giọng của Cửu Hiền Nữ đã truyền ra.
Thành Chương bị dọa đến run lên, vội cung kính hành lễ, “Đồ nhi trước sau học không được thủ thuật che mắt kia nên trong lòng nôn nóng, buổi tối cũng ngủ không tốt, liền đến trong núi luyện tập, đã khiến sư phụ phải lo lắng.”
“Sư phụ, hắn cùng đồ nhi đánh cuộc bị thua nên trong lòng vẫn luôn hụt hẫng, thậm chí không ngủ được, nửa đêm đều muốn luyện công. Đừng nhìn tiểu tử này thân thể yếu đuối, trong lòng thật đúng là kẻ ngoan cố.” Đức Lượng ở một bên thay Thành Chương giải thích.
Cửu Hiền Nữ gật gật đầu, “Vừa rồi sư huynh sư tỷ các ngươi nói với ta, đêm nay chính là đêm canh thân, và vì Nguyên Khánh đã bởi vì thủ canh thân mà đắc đạo phi thăng nên bọn họ đêm nay cũng muốn thử xem, ý hai người như thế nào?”
Nghe xong lời này, Đức Lượng thiếu chút nữa nhảy lên, “Sư phụ, đồ nhi đương nhiên vui, đồ nhi chờ chính là một ngày này, còn sợ sư phụ ghét bỏ đồ nhi đạo pháp không đủ, không cho đồ nhi tham dự, nếu ngài đã mở miệng thì đồ nhi đương nhiên cao hứng còn không kịp.”
Cửu Hiền Nữ cười cười, “Thành Chương, còn ngươi?”
Tân An quỷ sự – Chương 197
Chương 197: Đồng sinh cộng tử
Chu Anh Lạc đi chân trần, chạy vội trên đường đá, cục đá xuyên qua bàn chân nàng, máu tươi trào ra, khiến con đường phía sau biến thành một dải lụa đỏ thẫm. Mặc dù đau đớn xuyên tim nhưng nàng vẫn không dám dừng bước, trong tai luôn có những tiếng chó kêu “Chít chít”, thanh âm vừa nộn vừa giòn, như đang làm nũng, nhưng nghe vào tai nàng lại như ngũ lôi oanh đỉnh, khiến da đầu tê dại.
Khe đá phía trước giật giật, đột nhiên có một con chó nhỏ màu trắng, lỗ tai dựng tẳng ló ra, đôi mắt như hai hạt đậu đen nhìn chằm chằm Chu Anh Lạc, miệng xả ra lộ ra nụ cười chỉ có trên mặt một người, nói: “Lại gặp mặt, lần này ngươi trốn không thoát rồi.”
Anh Lạc phát ra tiếng hét không có thanh âm, quay đầu chạy về phía sau, nhưng nàng chạy đến đâu thì con chó sứ kia cũng đuổi tới. Từng con chạy theo những phương hướng khác nhau từ khe đá, dùng tiếng nói của con người mà gọi nàng, “Anh Lạc, ngươi trốn không thoát đâu, nhìn xem, trên đời này ta không phải chỉ có một mình, ngươi bị ta theo dõi thì cho dù mọc cánh cũng không bay được.”
Anh Lạc khóc, nàng hiện tại đã không còn đường chạy trốn, mỗi một khe đá đề có một con chó sứ chạy ra, ánh mắt chúng đều đảo quanh người nàng, trên mặt có ý cười xấu xa.
“A.” Chu Anh Lạc kêu một tiếng, từ trên giường thẳng tắp ngồi dậy, đôi mắt giống người mù nhìn quanh thật lâu mới thích ứng được với hoàn cảnh xung quanh. Nàng phát hiện mình đang nằm ở trên giường, trong nhà mình, ánh trăng từ mép giường đổ xuống dưới, chiếu sáng thân ảnh nằm bên mép giường.
“Cha.” Nàng hướng phụ thân duỗi tay qua, duỗi đến một nửa, lại rụt trở về. Chu Càn thoạt nhìn như là già đi mấy tuổi, tóc bạc cũng bò đến thái dương rồi. Hiện tại hắn đang nhíu mày, giống như đang đấu với ai ở trong mộng. Nhưng dù vậy, nàng cũng không muốn quấy nhiễu đến hắn, muốn cho hắn ngủ nhiều thêm một chút.
Anh Lạc cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, trong cổ họng như có một ngọn lửa. Nàng sờ sờ đỉnh đầu, phát hiện bên trên quấn băng dày, lúc này mới nhớ ra mấy ngày trước mình đã gặp phải chuyện gì.
“Trách không được vừa rồi mình lại nằm mộng như thế, hóa ra mình thật sự gặp phải một con chó sứ sẽ biến thành quái vật.” Nàng lầm bầm lầu bầu nói, đứng dậy xuống giường, nằm mấy ngày liền khiến nàng thấy bụng mình trống trơn, lại mót tiểu, vô cùng muốn đi nhà xí.
Nhìn bóng đêm dày đặc ngoài cửa, Anh Lạc do dự một chút, muốn gọi cha nàng dậy đi với mình, nhưng tiếng ngáy của Chu Càn vang lên, hiển nhiên hắn đã ngủ say, vì thế nàng không đành lòng, do dự trong chốc lát liền không nhịn được cơn buồn tiểu mà rón rén đi ra ngoài. Đi được vài bước, trong lòng Anh Lạc có chút buồn cười, rõ ràng là nàng đang ở trong nhà mình, vì sao lại giống trộm mà nhón chân đi đường chứ. Nghĩ thế nên nàng liền đứng thẳng, sải bước chạy tới nhà xí.
Vài miếng lá khô bị gió lạnh thổi bay, xoay tròn bên chân nàng, khiến nàng hoảng sợ. Nàng hướng đám lá khô dẫm hai cái, tiếng lá cây vỡ vụn cho nàng thêm dũng khí, “đừng làm ta sợ, ta chính là Chu Anh Lạc, hài tử trong ngõ nhỏ này không ai có thể đánh được ta.”
“Nha đầu thật ngoan cố, trách không được bị nó coi trọng.” Chỗ tường viện thình lình truyền đến một thanh âm bén nhọn, giống hệt giọng nói trong cơn ác mộng của nàng, nhưng lại dường như có chút khác.
Anh Lạc ngẩng đầu, đầu tiên nàng thấy một đôi chân, sau đó lại nhìn lên thì thấy một kiện áo choàng thêu hoa chậm rãi hiện ra trong bóng tối, khiến mắt nàng đau đớn.
Hắn…… đã trở lại sao?
“Nhìn xem, trên đời này không phải chỉ có mình ta, ngươi bị ta theo dõi thì cho dù mọc cánh cũng không bay được.”
Nhưng lời trong mộng đột nhiên nảy lên, va vào dây thần kinh của Anh Lạc khiến nàng choáng váng, dưới chân mềm nhũn, cả người ngã trên mặt đất.
Thân thể nàng bị một đôi cánh tay ôm lấy, hương vị quen thuộc tiến vào trong mũi khiến nàng thấy một trận ghê tởm, “Tiểu muội muội, không được, ngươi ngã hỏng rồi thì ta sẽ đau lòng, còn có, ngàn vạn không cần gọi bậy, cha ngươi tỉnh lại thì cũng chỉ mất mạng uổng thôi, không giúp được ngươi đâu.”
Anh Lạc nhịn khóc, nước mắt ủy khuất cùng bất lực chảy theo khóe mắt xuống. Nàng sợ tiếng khóc của mình sẽ đánh thức Chu Càn, sợ hắn sẽ bị giết hại như lời nam nhân này nói.
“Lúc này mới ngoan, ta thích tính tình ngoan cố của ngươi, nhưng lại không thích người khác dây dưa, ngươi phối họp chút thì hai chúng ta đều được thống khoái.”
Trong mắt hắn lộ ra dâm quang, ngón tay nhanh chóng cởi lưng váy của Anh Lạc.
Đúng lúc này chỗ cửa viện có một đạo ánh sáng nhạt hiện ra, Bành Kiểu đột nhiên dừng tay, cổ cứng ngắc quay qua, nhìn hắc ảnh đang đứng cạnh cửa.
“Nam nữ, lão thiếu, ngươi thế nhưng cũng không kén chọn, không hổ là dâm thần chủ quản nửa người dưới. Bành Kiểu, thân thể ký chủ của ngươi đã bị diệt nên ngươi càng thêm không kiêng nể gì phải không?”
Bành Kiểu buông Anh Lạc, đôi mắt cảnh giác nhìn phía trước, “Ngươi là ai?”
“Tới địa phủ mà hỏi hai người huynh đệ của ngươi đi,” ngân quang hơi lóe, hướng tới trong viện đánh úp lại, thân mình của Bành Kiểu động vài cái rồi bỗng nhiên giống bị tan ra, biến thành một bãi dầu đen. Yến Nương đi lên trước chán ghét nhìn hắn một cái, “Nhưng sợ là đến chết chúng cũng chưa đền hết tội.”
“Tỷ tỷ, ngươi là…… Thần tiên sao?” Chu Anh Lạc run run rẩy rẩy đứng lên, có chút sùng bái nhìn thân ảnh ẩn trong bóng đêm.
“Làm thần tiên có cái gì tốt, ta mới không hiếm lạ.”
Những lời này Yến Nương nói thực nhẹ, Chu Anh Lạc cũng chỉ là miễn cưỡng đem nó nghe cẩn thận, nhưng ở Tam Tô Quan cách Tân An thành mười mấy dặm lại có một người cũng nghe được lời này. Năm ngón tay nàng ta siết lại, răng nanh trong tay run lên, hàm răng nàng ta cắn chặt, từ khóe miệng tràn ra một tia cười lạnh.
***
Thành Chương thấy mọi nơi yên tĩnh không tiếng động, mọi người trong quan đều đã ngủ say thì mới mở cửa phòng, tay chân nhẹ nhàng đi ra ngoài viện. Hắn hướng khối đá đã đánh đố với Đức Lượng mà vung phất trần, trong miệng mặc niệm ra một chuỗi chú phù. Tảng đá lớn hơi hơi động hai cái xong lại ổn định vững chắc như cũ, bộ dáng không có gì thay đổi, một chút cũng không biến mất.
Thành Chương có chút ủ rũ, “Ta tập luyện nhiều ngày như vậy, sao vẫn không luyện thành thuật che mắt này nhỉ? Rõ ràng lần đầu tiên niệm chú ta đã có thể đem cái bút kia giấu đi hơn phân nửa mà, sao hiện tại làm sao cũng không được. Nếu còn thế này thì không phải ta sẽ bị Đức Lượng cười nhạo cả đời ư?”
Trong lòng hắn có điều suy nghĩ nên không ngủ yên, liền dứt khoát đi vào trong rừng, dọc theo đường đi phàm là gặp được hoa cỏ điểu thú gì thì hắn cũng luyện tập phù chú. Nhưng cả một đường ày cũng không có thứ gì bị hắn ếm bùa làm biến mất. Bọn thú vẫn còn ở trên cây tùy ý khoe ra sinh mệnh tràn đầy lực lượng của mình.
Trong lòng Thành Chương có không cam lòng nên hắn liền ngồi lên một khối đất, niệm chú lặp lại vài lần. Trong lúc này, hắn đột nhiên nghĩ tới một ý niệm, “Thuật che mắt, nếu niệm ngược lại có phải là thuật hiện hình không?”