Chương 167: Sấm sét (trung) Có chuyện muốn nói với Mông Thác à? Cũng phải, hiện giờ Nhạc Phiên đi theo Mông Thác từ sáng sớm ra khỏi Bình thành, vậy ngoài hắn ra thật sự chẳng có ai có thể giúp liên lạc. Thạch Khoát cười cười, tay áo
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 166
Chương 166: Sấm sét (thượng) Thạch Khoát phản ứng cực nhanh. Hắn quay đầu nhìn ra ngoài thấy có lẽ là bình hoa ở góc tường bị đổ. “Bách Tước.” Lục Trường Anh nhẹ đặt chén trà bằng gốm sứ men trắng xuống rồi cao giọng gọi, “Làm sao vậy?”
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 165
Chương 165: Khách tới (hạ) Sao có thể đi vấn an Chân Định Đại trưởng công chúa vào cái lúc này được? Thạch Mãnh là kẻ miệng lưỡi lợi hại vì thế Lục Trường Anh vừa không đáp cũng không cự tuyệt mà chỉ cong môi cười, tay vung lên
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 164
Chương 164: Khách tới “Mẹ ơi, Bình thành còn lạnh hơn Trù Sơn.” Ngọc Nương đứng bên ngoài dậm dậm chân sau đó vén tấm mành vải dày nặng lên. Một mùi tử đinh hương ngọt ngào ấm áp dễ chịu đập vào mặt, nàng ấy vùi đầu đi vào,
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 163
Chương 163: Lối rẽ (hạ) Xe ngựa lộc cộc lộc cộc, Trường Ninh ríu rít một lúc thì mệt mỏi dựa vào người Trường Đình và bắt đầu mơ màng ngủ. Lục Trường Anh ngồi giữa đưa một chén trà cho nàng sau đó mỉm cười nhẹ hỏi, “Hôm nay
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 162
Chương 162: Lối rẽ “Luận điệu vớ vẩn.” Phố lớn rộng nhưng ngõ thì hẹp, trên đường nhỏ dòng người lập tức ít đi nhiều. Thi thoảng sẽ có những đôi tình nhân lưu luyến dựa vào nhau, miệng nói ríu rít, mượn cái này che giấu vụng trộm. Trường
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 161
Chương 161: Giữa mùa thu (hạ) Trời sáng, không khí trong lành, thời tiết khó có lúc đẹp thế này. Phía sau Mông Thác là Nhạc Phiên, sau đó là Tạ Tuân. Cho nên lúc Trường Đình đẩy xe cho Trường Anh, còn Ngọc Nương nắm tay A Ninh ra
Continue ReadingThiên kiều – Chương 160
Chương 160: Giữa mùa thu Đại Tấn từng lưu hành một trò chơi —— người ta đặt một cái đĩa sứ trên mặt nước sau đó cầm hòn đá nhỏ ném về phía đó, ai khiến cái đĩa kia chìm xuống thì kẻ đó thua. Lời Trường Đình nói không
Continue ReadingThiên kiều – Chương 159
Chương 159: Khóc tang (hạ) Mãn Tú cúi người đáp “Vâng” sau đó đi ra ngoài. Cờ trắng bay cao, hai dải lụa trắng xoắn vào với nhau mãi, gió thổi qua khiến chúng càng thêm xoắn chặt. Trường Đình nhón mũi chân, duỗi tay nhẹ nhàng kéo hai dải
Continue ReadingThiên kiều – Chương 158
Chương 158: Khóc tang (thượng) Có lẽ Trường Đình sẽ không bao giờ quên biểu tình của Hồ Ngọc Nương khi ấy. Miệng nàng ấy há hốc mồm, to đến độ có thể đủ nhét mấy quả trứng gà, cằm thì như sắp rớt tới nơi… Trường Đình có ý
Continue ReadingThiên kiều – Chương 157
Chương 157: Sáng sớm (hạ) Trường Đình xoay đầu đi thấy Ngọc Nương vẫn đang ghé vào mép giường ngáy vang, lại thấy Mãn Tú ngủ dưới đất cực trầm. Nàng cho rằng nàng chỉ ngủ một đêm… Chẳng trách các nàng lại mệt như thế… Trường Đình gõ gõ
Continue ReadingThiên kiều – Chương 156
Chương 156: Sáng sớm (thượng) Quang Đức Đường nằm ở phía bắc, cửa hướng về nam, vì thế thiên nam tinh lúc này treo ngay trên Thanh Tước kỳ. Trường Đình khóc đến khó có thể thở, một khắc nhìn thấy Lục Trường Anh chân nàng mềm ra, nàng thực
Continue ReadingThiên kiều – Chương 155
Chương 155: Anh trai Ánh lửa đầy trời, ồn ào huyên náo lại rộn ràng nhốn nháo. Bên trong phòng lại gọn gàng ngăn nắp. Trần thị đã chết ngất, Trường Đình gọi người nâng nàng ta đến chỗ Chân Định Đại trưởng công chúa, Lục Trường Khánh vẫn khóc,
Continue ReadingThiên kiều – Chương 154 – 2
Chương 154 – 2: Thanh Tước kỳ Chân Định Đại trưởng công chúa đột nhiên xuống sân khấu khiến Trần thị hoảng hốt. Cái này nằm ngoài dự đoán của nàng ta. Để lục Trường Đình làm chủ… Lục Trường Đình chỉ là một nha đầu miệng còn hôi sữa
Continue ReadingThiên kiều – Chương 154
Chương 154: Phá quân (hạ) Trong đại đường yên tĩnh không tiếng gió. Bên ngoài lại như có liệt hỏa tế trời, càng ngày càng mãnh liệt. “Tâm nguyện gì?” Chân Định Đại trưởng công chúa nhìn ra ngoài song cửa sổ một cái. Binh lính đã tới gần, không
Continue Reading