Chương 9: Thịt kho tàu Giản Lê choáng váng. Không phải vì cô không muốn về nông thôn nghỉ hè mà vì cô còn có việc chưa làm xong. Cô phải thuyết phục mẹ đổi quầy hàng mà! “Mẹ, đợi hai ngày nữa con tới nhà cậu được không?” Vương
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 8
Chương 8: Bánh nướng có nhân Vương Mộng Mai nhét cho Giản Lê một cái bánh nướng, bên trong có một quả trứng gà rán và một ít khoai tây sợi. Vỏ bánh giòn giòn, bên trong là trứng rán vàng ruộm, khoai tây sợi xào vừa vặn. Đây là
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 7
Chương 7: Đòi tiền Giản Lê chặn ngang một chân mà bản thân Giản Phong cũng không ngốc nên đương nhiên biết con gái cố ý. Lưu Hướng Đông còn muốn nói thêm một chút để có được một lời hứa của Giản Phong: “Anh Phong, vậy cứ chốt như
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 6
Chương 6: Lễ tang Tuy hai vợ chồng Lưu Hướng Đông không hiếu thảo nhưng mọi thứ lễ nghĩa cũng coi như chu đáo, không mất mặt mũi. Tiếng pháo vang lên, sau làn khói trắng là cái lều bằng bạt nhựa kẻ caro màu đỏ được dựng tạm. Các
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 5
Chương 5: Đậu que hầm khoai tây “Giản Lê, con muốn ăn đánh phải không?” Cả buổi sáng Vương Mộng Mai chưa bán được mấy cái bánh nướng nên lúc này bà đang khó chịu lắm. Vừa thấy con gái dám mang trứng vịt mình muối ra đây là bà
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 4
Chương 4: Trứng vịt muối Tâm tình của Giản Phong không tốt nên Giản Lê cũng không dám hỏi nhiều. Vương Mộng Mai thúc giục con gái đi ngủ: “Trước khi ngủ nhớ uống thuốc!” Giản Lê à một tiếng. Nhà họ chỉ rộng 30 m2 nên miễn cưỡng ngăn
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 3
Chương 3: Tương dưa hấu Tin tức này khiến Giản Phong trở tay không kịp. Ông không thể tưởng tượng nổi người mình mới vừa nhắc tới lại đã không còn trên đời nữa. Trong lúc hoảng loạn, ông vội quyết định: “Cậu đi trước đi, nếu Đông Tử nhiều
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 2
Chương 2: Chuyện cũ Giản Lê bị bệnh. Thật ra cũng không phải bệnh nặng lắm. Vốn đó chỉ là một loại u nang thường thấy và ở đời trước, mãi tới khi cô qua đời cái u ấy cũng chưa từng gây rắc rối gì. Nhưng một năm kia……
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 1
Chương 1: Sống lại “Mới vừa phát tiền lương, tổng cộng cũng chỉ có mỗi 228 đồng thế mà anh đưa về cho em có 180 đồng, vậy phần còn lại đi đâu rồi? Có phải anh lại cho ai mượn rồi không?” “Bà xã, nhà Đông Tử thật sự
Continue ReadingTrở về năm 1995 làm giàu
Tác giả: Tô Nhục Oa
Thể loại: Hiện đại, sống lại, niên đại, HE
Số chương: ???
Bản convertor: Wikidth.com
Editor: Amber
Giới thiệu
Giản Lê qua đời vì đau tim do tăng ca muộn và thêm tụt huyết áp vì giảm béo. Sau khi qua đời cô nghĩ cẩn thận và thề rằng kiếp sau mình không muốn giảm cân nữa.
Đời người chỉ có ăn và uống vì thế cô kiên quyết không giảm cân, sống ngày nào là ăn ngon ngày đó.
Lúc mở mắt ra cô thấy mình trở về năm 1995, khi đó cô mới học lớp 8.
Mẹ cô có một quầy hàng bán bánh nướng ở chợ.
Sang năm ba cô sẽ nghỉ việc.
Giản lê cúi đầu nhìn thân thể nặng 180 cân (90kg) của mình và bài thi được 18 điểm thì thống khổ che mặt……
*Truyện có PASS, các bạn like fanpage Rừng Hổ Phách và inbox để lấy PASS
*Nếu bạn thích các truyện trong nhà Rừng Hổ Phách, hãy ủng hộ để Amber duy trì trang web nhé:
Nếu bạn không có Paypal thì có thể:
1.Chuyển khoản qua tài khoản: Hoang Mai Nhung – 0021002033624 – Vietcombank
2.Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào Vietel
Mục Lục
Chương 1 Chương 5 Chương 10 Chương 15 Chương 20 Chương 25
Chương 30 Chương 35 Chương 40 Chương 45 Chương 50 Chương 55
Chương 60 Chương 65 Chương 70 Chương 75 Chương 80 Chương 85
Chương 90 Chương 95 Chương 100 Chương 105 Chương 110 Chương 115
Chương 120 Chương 125 Chương 130 Chương 135 Chương 140 Chương 145
Chương 150 Chương 155 Chương 160 Chương 165 Chương 170 Chương 175
HOÀN
Bác sĩ thú y – Chương 140
Chương 140: Mổ bụng mèo làm phẫu thuật Lâm Tuyết Quân đặt con mèo nằm ngay ngắn rồi nâng đầu nó lên để nó thở dễ hơn. Dưới ánh đèn, ngón tay cô nhẹ nhàng cọ qua bộ lông thật dài của nó rồi cô quay đầu nói với Y
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 139
Chương 139: Lựa chọn khó xác định Tấm chăn cũ chuyên được dùng khi kiểm tra cho động vật được trải ra trên cái bàn trong căn phòng của thanh niên trí thức. Ánh đèn chiếu sáng cả cái bàn. Con mèo lông dài Siberia dài hơn cả cánh tay
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 138
Chương 138: Người quan trọng của đội sản xuất Khi những tia sáng đầu tiên chiếu vào phòng thợ mộc, vào kho hàng lớn gần thảo nguyên thì lũ chuột thỏ cũng đón một ngày mới và bắt đầu tìm kiếm thức ăn để dự trữ. Ở trên sườn núi,
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 137
Chương 137: Nai sừng tấm gặm quả táo Họ bỏ những bắp ngô lớn lên ở vùng đất đen phì nhiêu nhất của khu vực Đông Bắc, nơi có khí hậu khô ráo và thừa thãi ánh mặt trời rồi được tưới tắm bởi nước suối trong vào chảo sắt
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 136
Chương 136: Được mùa Bởi vì bê con ở lại nhà làm phẫu thuật nên Ba Nhã Nhĩ thất thần mang theo đội ngũ lên núi. Tới chiều nó về sớm hơn ngày thường và ngay khi lảo đảo lắc lư vào nhà nó đã đi thẳng tới chuồng bò
Continue Reading