Chương 24 Giản Lê vừa phỉ nhổ gia đình chú tư của mình vừa về nhà. Bên kia lớp toán Olympic cũng đã tan học nhưng vẫn có vài học sinh vây lấy thầy giáo và hỏi bài. “Vẽ một dường phụ giữa hai điểm này, sau đó coi toàn
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 23
Chương 23 Trên tay Hoàng Quế Hoa là một túi vải nặng trĩu. Mới vừa tới sân bà ta đã buông đồ trong tay và giả vờ muốn giúp Vương Mộng Mai gấp quần áo: “Ấy, sao lại giặt nhiều quần áo thế?” Vương Mộng Mai không còn lời nào
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 22
Chương 22 Tối hôm nay Giản Lê đang ăn bữa tối theo chế độ giảm cân gồm một bát canh rau xanh trứng gà, một đĩa dưa góp. Mùa hè này cô bận rộn trong ngoài, mỗi ngày đều đổ một đống mồ hôi nên quả thực đã gầy được
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 21
Chương 21 Lại học thêm một năm ư? Tiền Kim Lai cự tuyệt theo bản năng: “Đã thi hai lần rồi. Anh nghĩ nhà anh không có cái mệnh này đâu.” Phần mộ tổ tiên không bốc khói thì có nỗ lực cũng vô ích. “Năm thứ nhất nó báo
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 20
Chương 20 Giản Lê quả thực đã quên vì sao mình lại cắt xít với Hạ Liễu. Trẻ con luôn như vậy, một ngày trước còn thân hơn chị em nhưng hôm sau đã giận dỗi. Đặc biệt là khi bước vào tuổi dậy thì, chỉ cần chút hiểu lầm
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 19
Chương 19 Vương Mộng Mai không bình tĩnh được. Cơn giận xông thẳng lên đỉnh đầu bà. Hiện tại bà rất muốn đánh Giản Lê mông nở hoa. Cái gì mà không đánh con, rồi tôn trọng con, phải nói chuyện tử tế đều là cái rắm! Bà không nhớ
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 18
Chương 18 Giản Phong vừa nghe nói có chuyện như thế là biết ngay có con gái nhà mình dính dáng. Bảo sao con nhóc này trở về là chủ động gọi cho cậu cả báo bình an. Sau đó nó còn năm lần bảy lượt ngăn cản mẹ nó
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 17
Chương 17 Sáng sớm hôm sau Giản Lê ngồi xe chuyến về Đào Thành sau đó hội hợp với Tiền Bình ở huyện. Tiền Bình không mang quá nhiều đồ, chỉ có một cái cặp, một cái túi xách. Còn Giản Lê mới trông giống kẻ trốn nhà đi. Cô
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 16
Chương 16 Giản Lê huých một cái và khuyến khích chị họ bỏ trốn với mình: “Chị tới nhà người khác mà để bác cả biết được thì có khi sẽ mắng người ta. Nhưng chị tới nhà em thì để cha mẹ em đi cãi nhau với bác ấy.” Đời
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 15
Chương 15: Xuất ngoại “Nói là chỉ cần đi sẽ có việc để làm, một tháng 2000 đôla Mỹ đó!” Bác cả của Giản Lê là Vương Mộng Lan lúc này đang hớn hở nói về cái tốt của nước Mỹ. Dây chuyền vàng trên cổ bà đong đưa theo
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 14
Chương 14: Buôn đi bán lại Chỉ thấy trong cái chai nhựa cáu bẩn kia là một đống bò cạp đang bò ngoe nguẩy! Không biết thằng nhóc này làm thế nào mà bắt được đầy một lọ bò cạp thế này. Giản Lê thấy da đầu tê dại, cả
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 13
Chương 13: Giò heo kho Nó không như thế còn đỡ, nhưng nó vừa nói vậy là Giản Lê lại sợ thằng nhãi này không thầy dạy cũng biết học thói hư tật xấu. Tiền này nó không tiêu là để làm gì? Giản Lê nhớ rõ đời trước Vương
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 12
Chương 12: Bồ công anh Vương Vân Vân nghe xong thì đờ đẫn cả người. Giản Lê xuống xe gọi Vương Soái mở đèn pin chiếu con đường phía trước. Sau đó cô mới lại đạp xe và hổn hển giải thích: “Người ta mở cửa hàng buôn bán về
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 11
Chương 11: Cua rán Giản Lê ngửi được mùi cay còn hơn đời trước thì cũng thấp thỏm. Hay cô mua nhầm ớt cay nhỉ? Sao lại cay thế? Còn chưa vào miệng mà đặt trên bàn đã thấy mùi cay xông thẳng vào mũi, thậm chí đến đôi mắt
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 10
Chương 10: Tôm hùm đất Sự tình kết thúc với cảnh Vương Soái thút tha thút thít ăn cơm. Mợ cả Tôn Thúy Phương nổi giận đùng đùng và ném rèm cửa: “Vương Dược Đông, anh chỉ biết đánh con thôi! Ngoài đánh con ra anh làm được cái gì
Continue Reading