Đúng như Thẩm Châu Hi lo lắng, tháng 6 vừa tới thì thời tiết càng ngày càng nóng bức. Ban ngày chỉ ngồi bất động mà sau lưng đã thấm ra một tầng mồ hôi mỏng. Đến đêm mặt trời tuy đã lặn nhưng gió đêm vẫn nóng hừng hực.
Continue ReadingChân đất – Chương 52
Hôm nay là một ngày cổ quái. Thẩm Châu Hi rõ ràng nhớ mình vừa mới rời giường không bao lâu nhưng sao vừa mở mắt nàng đã lại ở trên giường. Nàng ngồi ở trên giường ngốc một lúc lâu mới nhớ ra chuyện trước đó. Hoa tiên của
Continue ReadingChân đất – Chương 51
Một tiếng khóc kinh thiên này dọa cả đám chim đang đậu trên cây hoa quế. “Thẩm Châu Hi, rốt cuộc ngươi muốn ta thế nào?!” “Ta không uống rượu! Ta không uống rượu!” Thẩm Châu Hi đá đá hai chân, ngửa đầu khóc rống, từng giọt nước mắt to
Continue ReadingChân đất – Chương 50
Nửa tuần qua đi, Thẩm Châu Hi mang theo tâm tình chờ mong mà đi tới Hà Liễu Đường theo ước định. Nàng đứng ở ngoài cửa do dự một hồi lâu mới lấy hết can đảm đi vào trong tiệm. “Chưởng quầy, hoa tiên của ta……” Nàng vừa mới
Continue ReadingChân đất – Chương 49
Ngày thường Thẩm Châu Hi ghét nhất là đi bộ. Lúc ở trong cung nàng toàn dùng kiệu nhưng hôm nay nàng muốn tay làm hàm nhai thế nên sau khi rời khỏi nhà Chu tẩu nàng không hề nghỉ ngơi đã đi ngay lên trấn trên. Chưởng quầy của
Continue ReadingChân đất – Chương 48
Phòng bếp cháy đen nhanh chóng bị đẩy ngã, một gian bếp cao lớn và càng chắc chắn hơn được dựng lên ở chỗ cũ. Ngày xây xong phòng bếp mới Lý Thước mua gà nướng tới ăn mừng khánh thành. Không ai nhắc đến vụ cháy lúc trước nữa,
Continue ReadingChân đất – Chương 47
Thất bại nhỏ bé lại như cọng rơm cuối cùng đè sụp tin tưởng trong lòng Thẩm Châu Hi. Nàng không hiểu vì sao chuyện nhỏ như nhóm lửa mà nàng cũng không làm được. Nàng không giỏi nữ hồng, đôi tay bị kim thêu đâm vào vừa đỏ lại
Continue ReadingChân đất – Chương 46
Trong khách điếm duy nhất tại Ngư Đầu trấn, một nam tử cao gầy khuôn mặt lạnh lẽo vừa ăn xong cơm trưa và đang gọi tiểu nhị tới tính tiền. “Khách quan, rượu và thức ăn tổng cộng ba lượng bạc.” Tiểu nhị cười nói. Tên kia không nói
Continue ReadingChân đất – Chương 45
Lý Vụ dành cả buổi chiều thêu xong đống túi thơm Thẩm Châu Hi muốn, trong đó có cả túi thơm thạch lựu nàng thích. Thẩm Châu Hi thu thập đám túi thơm trên giường định lúc nào đó sẽ mang đi tặng cho mọi người. Lý Vụ đứng bên
Continue ReadingChân đất – Chương 44
“Ta không thêu hình nhân…… Ta chiếu theo bộ dạng của ngươi để thêu……” Thẩm Châu Hi nói. “Thế này mà còn không phải thêu hình nhân?” Lý Vụ híp mắt đón ánh sáng nhìn hình người trên cái túi thơm, mày càng nhíu chặt hơn: “Ngươi nói là chiếu
Continue ReadingChân đất – Chương 43
Đoan Ngọ đã qua được ba ngày, Ngư Đầu trấn trước sau vẫn yên bình. Trong sòng bạc duy nhất ở trấn trên, trong đại sảnh ở lầu một là tiếng người ồn ào, ngư long hỗn tạp. Thiếu gia của thương hộ mặc áo gấm cùng đám nông dân
Continue ReadingChân đất – Chương 42
Lý Vụ nhanh chóng trượt xuống sườn núi nhỏ. Hắn hẳn đã nhìn thấy nam thi bên dưới sườn núi nhưng hắn không hề ngừng lại mà lập tức chạy tới chỗ Thẩm Châu Hi. Sắc mặt nàng trắng bệch, ngồi bệt trên mặt đất, ánh mắt sợ hãi bất
Continue ReadingChân đất – Chương 41
Thẩm Châu Hi đặt mông ngồi trên mặt đất, nàng không rảnh lo mặt đất bẩn cùng đám đá vụn nữa. “Ta không đi được, ta không đi nữa, ta muốn chết!” Thẩm Châu Hi khóc lóc nói. Lòng bàn chân truyền đến từng cơn đau, đá trên núi cộm
Continue ReadingChân đất – Chương 40
Chờ đến khi phố lớn ngõ nhỏ bắt đầu bán bùa trường mệnh được bện bằng những sợi chỉ màu cùng với những cây quạt dùng cho mùa hè thì Đoan Ngọ cũng đến gần. Trong lúc bất giác Thẩm Châu Hi đã sống ở ngoài cung hai tháng. Vào
Continue ReadingChân đất – Chương 39
Ngoài cửa sổ có tiếng sóng vang vọng, trên hành lang lặng ngắt như tờ. Ánh nắng như vàng trút xuống toàn bộ hành lang trên lầu 3 của Kim Mang Các. Bên cánh cửa khắc gỗ cuối hành lang có một nam tử dáng người như ngọc, tay áo
Continue Reading