Reply 1988 – Thanh xuân tươi đẹp!

Reply 1988 kể về cái xóm nhỏ SSangmundong có 5 đứa trẻ cùng tuổi chơi với nhau rất thân. À, mà nếu chuyện chỉ có thế thì Amber kể làm quái gì vì ở đâu mà chả có mấy đứa như vậy. Thế nhưng bố mẹ chúng nó cũng rất thân với nhau nhé. Và tụi nó lớn lên trong tình cảm yêu thương của gia đình, thầy cô và làng xóm. Rồi mấy đứa trẻ vào đại học, thành công, yêu đương, lập gia đình. Có cái gì đặc biệt đâu mà người ta lại phải làm hẳn một bộ phim về bọn nhóc này và gia đình tụi nó và biết bao nhiêu người đã xem phim và mê mệt theo dõi nhỉ. Có đấy!

Reply 1988 – Cảm xúc hoài cổ

Tự dưng những thứ xưa cũ bỗng hiện lên trên từng thước phim để chúng ta hồi tưởng và … nhớ da diết. Từ cái máy nghe nhạc cổ lỗ sĩ đến kiểu tóc, quần áo và nhiều nhiều thứ nữa xuất hiện trong Lời hồi đáp 1988 khiến thế hệ 8x, 9x phải nôn nao, cồn cào mà nhớ. Mấy ông chú làm phim giỏi quá khi còn kiếm được mấy thứ này.

Reply 1988
              Reply 1988 – Dàn diễn viên

Tình bạn đáng ngưỡng mộ

Bạn bè thật sự chắc là như mấy cô cậu Ssangmundong nhỉ. Họ rủ nhau trốn học, xem phim người lớn, nghịch dại hay đánh nhau, cãi nhau, giành ăn, nói xấu đều đủ hết nhé. Thế nhưng trông năm người Duk Seon, Taek, Sun Woo, Jung Hwan và Dong Ryung giống như người nhà ấy. Các bạn ấy thấu hiểu nhau từng chân tơ kẽ tóc, từ tật xấu cho đến những nỗi đau lòng và thiệt thòi, và cả những điều mà họ trân trọng. Chả thế mà Duk Seon đã từng phải thốt lên “Tớ đến phải chuyển đi nơi khác thôi vì ở đây tớ chả có cái bí mật nào hết”.

Giữa họ là thứ tình cảm vô tư nhất, trong sáng nhất mà có lẽ bây giờ hiếm thấy được. Giữa năm con người ấy không có ghen tị, không có nói xấu sau lưng dù đôi khi cũng có giận hơn nhưng họ hoàn toàn bộc lộ những điều đó trước mặt nhau mà không giấu diếm hay nghi ngại.

Tình cảm gia đình chân thật, gần gũi

Chị gái Bo-ra của Duk Seon cực kỳ đanh đá và hay đánh mắng hai đứa em. Anh trai của Jung Hwan thì thi đại học đến 7 năm không đỗ. Còn bố mẹ Dong Ryung thì lúc nào cũng bận việc và hầu như chả bao giờ quan tâm đến cậu ta. Bố Duk Seon thì luôn uống rượu và về nhà muộn. Thế nhưng họ có yêu thương nhau không? Họ có hạnh phúc không? Câu trả lời là có. Nhà ai chả có lúc nọ lúc kia. Con người ai chả có lúc nóng giận cãi vã. Nhưng lúc cần thì người nhà vẫn bên nhau, vẫn an ủi và hy sinh vì nhau.

Bo-ra vì hoàn cảnh gia đình mà gác lại giấc mơ học tư pháp để học ngành sư phạm. Bo-ra ngày thường hay đánh hai đứa em nhưng lúc bà mất đã dũng cảm làm chỗ dựa cho em mình. Bố Duk Seon lén lút mua bánh sinh nhật cho cô bé và xin lỗi vì hoàn cảnh gia đình đã không thể quan tâm nhiều đến con. Bố mẹ Jung Hwan dù rất mong con trai cả đỗ đại học nhưng khi con trượt, cũng không hề đánh mắng hay chì chiết. Người mẹ cả năm không thấy mặt của Dong Ryung cũng vì con nằm bệnh viện mà bỏ công bỏ việc để chăm sóc. Thế mới biết gia đình là tất cả.

Khuôn phép trong gia đình được tôn trọng

Mặc cho bà chị Bo-ra đanh đá hết lần này đến lần khác bắt nạt, mắng thậm chí túm tóc đánh thì Duk Seon cũng chưa một lần thực sự đánh hay cãi  lại chị gái mình. Mặc dù xét về ngoại hình thì Duk Seon thừa sức cho bà chị kia ra bã. Hay quý bà da báo lúc nào cũng hét ra lửa với chồng và hai đứa con trai thế nhưng vẫn tôn trọng chồng. Ngay cả cô bé Jinju bé tí cũng biết nghe lời anh trai Sun Woo.

Tình làng nghĩa xóm miễn chê

Đúng là bán anh em xa, mua láng giềng gần nhỉ. Người dân của cái xóm ấy biết nhau, thân nhau, yêu thương và đùm bọc nhau trong khó khăn. Chi tiết nổi bật nhất là hình ảnh khi các nhà sắp ăn cơm. Nhà nào có món nào ngon cũng nấu nhiều một chút để chia cho hàng xóm. Thế mới có cảnh mấy đứa trẻ chạy hết nhà nọ đến nhà kia để đưa đồ ăn. Chỉ sướng bố con nhà Tek khi tự nhiên được ăn ké bao nhiêu là món. Nhưng tình cảm còn thể hiện ở việc nhà giàu hơn không chê bai, ghét bỏ nhà nghèo trong xóm mà luôn âm thầm giúp đỡ. Chi tiết mẹ Jung Hwan đưa tiền cho mẹ Duk Seon mà giấu trong rổ ngô luộc là biểu hiện tình cảm chân thành nhất.

Tình yêu trong sáng

Nhân vật Amber thích nhất trong phim là quý bà da báo và Taek. Taek là điển hình của con nhà người ta. Anh chàng đẹp trai, thông minh, kiếm ra tiền và rất nghe lời. Ai cũng nói Taek ngốc, ngây thơ. Nhưng thực ra cậu chỉ như vậy với người thân yêu và người cậu tin tưởng. Đói với Taek thì cô bạn ngố tàu nhí nhố, học dốt nhưng lương thiện, bao dung và vô tư Duk Seon mới là tất cả. Ai cho Amber một Taek nữa đi mà.

Reply 1988
                        Reply 1988 – Taek

Nỗ lực không ngừng vì tương lai

Con đường nào rồi cũng giúp bạn thành công. Dong ryong chỉ học trường nhàng nhàng, Duk Seon cũng vậy nhưng rồi họ vẫn có công việc tốt và vẫn thành công. Đó là vì họ biết họ phải cố gắng. Taek không đi học nhưng từ thời thiếu niên cậu đã kiếm tiền rất giỏi. Thế nhưng đằng sau thành công đó là biết bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu đêm mất ngủ. Bo-ra, Seon Woo và Jung Hwan cũng nhiều đêm thức muộn để học bài. Vậy nên chỉ cần bạn cố gắng thì chẳng có gì có thể ngăn nổi bạn thành công.

Xem Reply 1988 mới thấy tuổi trẻ đáng giá biết mấy!

Quốc gia: Hàn Quốc

Năm: 2015

 

Hướng dẫn xử lý rác thải – bài học cho những kẻ bội bạc

Hướng dẫn xử lý rác thải gồm nhiều câu truyện nhỏ với nữ chính tên là Lâm Gia Mộc và là luật sư. Nam chính tên là Trịnh Đạc. Lâm Gia Mộc là một cô gái có tài và có tham vọng. Khi mới bắt đầu công việc của một luật sư, cô đã gặp Trịnh Đạc và đã ra tay giúp đỡ anh. Cô giúp anh đòi lại công lý cho mẹ và em gái đã chết vì tai nạn xe cộ của anh.

Trịnh Đạc không có cha, vì vậy anh rất yêu thương mẹ và em gái mình. Anh đi lính và ngay lúc sự nghiệp đang có khởi sắc thì cái chết tức tưởi của mẹ và em gái đã khiến thế giới của anh sụp đổ. Từ đó hai người hợp lực mở một văn phòng thám tử chuyên giúp những bà vợ giải quyết những ông chồng rác rưởi và tìm lại cuộc sống tươi đẹp.

Hướng dẫn xử lý rác thải có tổng cộng 16 câu truyện nhỏ với nhiều mảnh đời khác nhau. Mỗi người phụ nữa trong câu chuyện đều có một cuộc hôn nhân tồi tệ mà họ cần phải chấm dứt một cách nhanh nhất. Người thì có chồng ngoại tình, người thì nhà chồng quá quắt, người thì có chồng vũ phu v.v. Vậy nhưng nếu ly hôn, họ sẽ phải chia đôi tài sản, họ sẽ mất trắng những gì đáng thuộc về họ. Vì vậy họ cần Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc.

Lâm Gia Mộc hiểu luật, cô biết làm thế nào để tòa án đứng về phía các bà vợ. Trịnh Đạc giỏi võ và công nghệ, nên anh có thể truy tìm bằng chứng. Họ chính là hai mảnh ghép hoàn hảo của nhau.

Những câu truyện trong Hướng dẫn xử lý rác thải rất thực tế và đem đến cảm giác hả hê cho người đọc, đặc biệt là phụ nữ. Dù rằng không phải câu truyện nào trong đây cũng có kết thúc đẹp nhưng người ta vẫn nhìn thấy hy vọng trong đó.

Điểm duy nhất Amber không thích ở Hướng dẫn xử lý rác thải đó là tất cả các nạn nhân đều là các bà vợ. Mình nghĩ nên cho vài người chồng vào đây, vì trong hôn nhâu, đâu phải lúc nào phụ nữ cũng là người chịu thiệt.

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Số chương: 127c

Thể loại: Hiện đại, tả thực và kết có hậu

Tình trạng: Hoàn

Đọc ở đâu:

Tranquil – Quán cà phê sách giữa lòng Hà Nội

Tranquil là một trong những quán cà phê sách mang chủ đề hoài cổ. Amber đến cơ sở số 5 Nguyễn Quang Bích của quán lần đầu tiên cùng vài người bạn vào một ngày nghỉ lễ. Có lẽ vì là ngày lễ nên quán khá vắng.

Ấn tượng ban đầu về Tranquil

Đó là một ngày mùa đông nắng đẹp, hơi xe lạnh thế nên khi bước vào Tranqil, Amber đã không khỏi ấn tượng vì không gian ấm cúng và trang trí không khác gì ở nhà. Lúc đầu Amber nghĩ là quán khá nhỏ, chỉ có vài bộ bàn ghế bên ngoài và một vài chỗ ngồi bên trong. Thế nhưng Tranquil Cửa Đông còn có tầng 2 với khoảng 8-10 bàn nữa cho khoảng 16 – 20 khách nữa. Nếu bạn muốn đặt chỗ hẹn hò hoặc làm việc nhóm đông người thì Tranquil chắc cũng ghép được 4-5 cái bàn cho nhóm 15-20 người đó.

Tranquil - số 5 Lê Quang Bích
Tranquil – quán có vài bàn đặt bên ngoài

 

Điểm cộng của Tranqil là thực đơn khá phong phú các món cà phê, bánh các loại… Chỉ vừa bước vào ngõ là đã thấy mùi cà phê thơm nức. Bước vào bên trong, không gian thoải mái vừa giống nhà vừa giống thư viện khiến ai cũng thích. Giá cả cũng không quá cao. Và Tranqil có sách cho khách đến đọc. Ngoại trừ những chỗ ngồi ngoài trời có sử dụng ánh sáng tự nhiên thì quán dùng đèn vàng. Cái này tốt cho mắt nha, cũng khiến không gian thêm thân mật và ấm áp. Địa điểm quán cũng trung tâm nên dễ di chuyển đi lại. 

Đồ uống của Tranquil
Trà hoa quả và món Creamy Cheesy của Tranquil

Lần thứ hai đến với Tranquil

Lần thứ hai Amber tới quán là vào một buổi chiều mùa hè. Quán khá đông nhưng có điều hòa mát lạnh nên không vấn đề gì cả. Chỉ có điều quán có mỗi một cái toilet dùng chung cho cả nam và nữ. Chỗ để xe cũng hơi khó tìm. Đằng trước cửa quán có thể để xe nhưng chỗ có hạn. Quán đã rất tận tâm khi để một cái bảng hướng dẫn để xe nhỏ phía trước ngõ – nhỏ cỡ một cái khay đồ ăn, ặc. Thế nên một đứa cận thị như Amber đã phải loay hoay dựng xe vào hỏi nhân viên mới biết là phải để xe ở vỉa hè chỗ cây đa bên đường Phùng Hưng phía đối diện ngõ.

Nếu ai đó đang muốn tìm một quán cà phê sách đúng kiểu thì Tranquil chính là một lựa chọn tốt.

Website của quán để bạn tham khảo: http://tranquil-books-coffee.business.site/

August Rush – Tình yêu sẽ tự tìm lối

August Rush
                         August Rush

Phim August Rush này Amber xem lâu rồi. Mà nó cũng được sản xuất và ra mắt lâu rồi. Lý do Amber xem phim này lúc đầu là vì hồi đó đang mê mệt nam diễn viên Jonathan Rhys Meyers. Và quả thật anh trong phim này đẹp trai, si tình vô đối. Thế nhưng August Rush còn gợi cho mình nhiều cảm xúc tốt đẹp mà cho đến bây giờ khó có phim nào làm được.

August Rush là chuyến hành trình đi tìm cha mẹ ruột của của một cậu bé. Lyla và Louis là hai con người xa lạ nhưng lại có chung tình yêu với âm nhạc. Họ gặp nhau, yêu nhau chỉ trong một ngày và rồi cách xa nhau tận hơn 10 năm. Và vì nhiều lý do mà họ không biết đến sự tồn tại của August Rush, đứa con chung của hai người. Trong cuộc hành trình đó, Amber đã thấy:

Không gian lãng mạn, buồn man mác

Ở August Rush, Amber mới cảm nhận được cái đẹp của những khung cảnh bình dị được khắc họa trong phim. Từ cánh đồng, những con đường, quảng trường cho tới những bữa tiệc thâu đêm suốt sáng. Buổi tối dưới ánh trăng và người nghệ sĩ lang thang làm nổi bật không gian tĩnh lặng của màn đêm. Buổi bình minh trong vắt khi Lyla nằm trong vòng tay Louis cũng đẹp đến nín thở. Từ cốc cà phê, đến góc đường, những chiếc xe và nhiều điều nhỏ nhặt khác làm nên những điều quen thuộc êm đềm.

August Rush
                             August Rush

Tình yêu thủy chung không rời không bỏ

Khó có bộ phim Âu-Mỹ nào mà tình yêu lại được mô tả một cách nhẹ nhàng mà sâu đậm như vậy. Người phương Tây dễ yêu, dễ quên và điều này được thể hiện khá rõ ràng trong các tác phẩm phim ảnh của họ. Nhưng tình yêu của Lyla và Louis khiến người ta phải thổn thức. Sao lại đẹp thế? Sao lại sâu đậm thế? Sao lại dũng cảm thế? Chẳng ai có thể giải thích được vì sao chỉ gặp nhau một lần, ở cùng nhau một đêm mà hai người họ có thể nhớ nhau lâu đến vậy. Có lẽ khi gặp đúng người rồi thì con người ta sẽ chẳng thể yêu một người khác. Có lẽ đó là sự đồng điệu về tâm hồn chăng?

Lyla đã vì tình yêu ngắn ngủi và niềm tin mãnh liệt vào tình yêu của mình mà dũng cảm giữ lại đứa con của hai người cho dù cha cô cực lực phản đối. Còn Louis cũng chưa từng thực sự từ bỏ người con gái ấy, dù cho có những người khác đã đi qua cuộc đời anh. Rồi cái ngày họ gặp lại nhau và họ lại như mới chia tay ngày hôm qua thôi. Chỉ một ánh mắt, hai bàn tay nắm chặt đã đủ xóa nhòa hơn 10 năm xa cách.

Định mệnh và sự gắn bó máu mủ kỳ diệu

Có lẽ chỉ trên phim mới có những sự sắp đặt diệu kỳ như vậy. Nhưng chẳng phải người ta nói cuộc đời là một bộ phim lớn hay sao. Số phận ấy đã nhiều lần đùa bỡn cả Lyla, Louis và cậu bé August Rush. August đã từng gặp bố trên con đường đi tìm cha mẹ ruột. Nhưng tất nhiên Louis không nhận ra con mình. Hay Lyla và Louis đã từng chỉ cách nhau vài mét nhưng lại không thể gặp nhau. Nhưng mối liên hệ máu mủ đã dẫn lối để họ tìm đến nhau. Thế mới biết một khi đã là người nhà thì không gì có thể ngăn trở người ta ở bên nhau. Nhất là khi họ yêu thương nhau sâu sắc. August chắc phải vui lắm nhỉ. Cuối cùng thì cậu bé cũng có một gia đình hoàn chỉnh.

Năm: 2007

Quốc gia: Mỹ

Nguồn xem phim: hdonline với cái tên “Thần đồng âm nhạc”

 

Gian phi khó làm

Gian phi khó làm rất hay. Truyện này hài hước mà lại cảm động. Mạch truyện kể ngắn gọn không lê thê và cũng rất tửng từng tưng. Những chi tiết thê lương đều được lược bớt để cho toàn bộ mạch truyện chỉ là những ngây ngô, những vụng dại và hồn nhiên nhất. Đây là câu truyện của những đứa bé lớn lên và trưởng thành trong cung cấm.

Gian phi khó làm

Gian phi khó làm

Trinh phi nương nương Thẩm Tĩnh Thù, còn được gọi là Thù Thù (nghe như phù phù, giống tiếng thổi lửa bếp lò, he he), từ năm ba tuổi đã nuôi chí lớn làm một … gian phi. Nàng tám tuổi thì vào cung và thú vui lớn nhất của nàng là ăn đồ ăn ngon, được mặc quần áo do Thọ Thọ tự tay thiết kế và cùng Thọ Thọ vui chơi. Nàng rất xinh đẹp và đáng yêu nhưng có nhược điểm là háo sắc.

Hoàng đế Doãn Thọ An, hay còn gọi là Thọ Thọ, luôn nuôi mộng trở thành nhà thiết kế thời trang vang danh kinh thành. Hắn thích nhất là chơi cùng Thù Thù, thiết kế quần áo cho nàng và con mèo của nàng. Nhược điểm của hắn là sợ Hoàng Hậu, sợ Thái Phó và sợ toàn thể quan lại trong triều.

Hoàng Hậu Thượng Quan Yến. Xuất thân từ tướng gia, nên Thượng Quan Yến rất mong muốn trở thành một nữ trung hào kiệt. Nhưng mà nàng lại có một dung mạo quá kiều mị, đẹp đến hại nước hại dân. Thế nên nàng đành phải nhận mệnh vào cung và gánh vác trọng trách làm bảo mẫu cho cả Hoàng Đế và Trinh phi của hắn. Nàng ghét nhất là tên Thái Phó Tô Giang Tả, vì hắn luôn nói nàng giống … hồ ly tinh.

Tô tướng, Tô Giang Tả, mới mười lăm tuổi đã là Thái phó. Giấc mơ của hắn là có một ngày được hộc máu do làm việc quá sức vì nước vì dân giống thần tượng Cố hầu. Vậy nên hắn vô cùng bất đắc dĩ khi phải làm thầy cho Hoàng đế, Hoàng hậu và cả Trinh Phi. Hắn đặc biệt khinh Thượng Quan Yến vì trình độ học vấn ba xu của nàng. Thế nhưng hắn lại bị Hoàng hậu chỉnh cho thừa sống thiếu chết khi học cưỡi ngựa.

Những nhân vật khác của chuyện cũng vô cùng đặc sắc như quốc cữu ăn chơi trác táng Thẩm Tĩnh Chi, Hình bộ thượng thư mặt sắt Sở Trung Thiên, ngôn quan ngây ngô Trần Sơ và Quýnh Vương háo sắc.

Doãn Thọ An làm hoàng đế nhưng hắn không cô đơn. Bên cạnh hắn luôn có trung thần, có bằng hữu và có Thù Thù, gian phi của hắn. Những đứa trẻ cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải qua đau khổ và những lựa chọn khó khăn. Cuối cùng không phải họ đều có thể ở bên nhau nhưng trái tim họ luôn hướng về nhau. Còn Thọ Thọ và Thù Thù vẫn kề vai sát cánh bên nhau.

Tác giả: Già Lăng Công Tử

Số chương: 42c

Thể loại: Cổ đại, hài hước vô cùng

Tình trạng: Hoàn

Nguồn đọc: http://tieunguyennguyen.wordpress.com

Bình An của anh

 

 

 

 

Bình An của anh
           Em không cô đơn nhé!

 

Truyện Bình An của anh kể về cô bé Tiểu Hoa mất mẹ, từ nhỏ đã sống với bà nội. Cuộc sống cơ cực với bà nội không khiến cô bé buồn mà ngược lại dưới sự yêu thương của bà nội nghiêm khắc, Tiểu Hoa vẫn có những năm tháng êm đềm. Cho đến một ngày mưa to, bà nội mất. Người cha hiếm khi mới thấy mặt của Tiểu Hoa quay về đón cô bé đi.

Tội nghiệp Tiểu Hoa ngây thơ lương thiện phải sống với người cha tàn nhẫn và mẹ ghẻ chanh chua. Cô bé phải chịu hết mọi ấm ức, tủi hờn trong suốt quãng đời niên thiếu. Thậm chí người cha ruột còn vì cô bé lỡ làm con trai của cấp trên bị thương mà đánh khiến cô bé bị điếc một bên tai. Thế nhưng Tiểu Hoa có oán không? Câu trả lời là có. Cô bé có ghét bỏ người nhà không? Câu trả lời cũng là có.

Thế nhưng cái ghét đó của Tiểu Hoa rất rạch ròi. Cô bé chỉ ghét những người đã đối xử tệ bạc với mình, chứ không ghét những người vô can. Ví dụ như cô bé vẫn rất yêu thương, che chở cho em trai cùng cha khác mẹ của mình. Ví dụ như cô bé vẫn yêu quý cậu con trai của ông sếp của bố dù vì cậu mà cô phải chịu không ít đòn roi.

Tuổi thơ của Tiểu Hoa đầy những ly biệt, uất ức và cực khổ. Nhưng cô không đơn độc vì Thẩm Hi Tri là ánh sáng của cô trong những năm tháng tăm tối đó. Tình yêu lớn dần và chính anh đã đặt cho cô cái tên Bình An với ước muốn được bảo vệ, che chở cho cô một đời. Và Tiểu Hoa chính là Bình An của Thẩm Hi Tri. Tình yêu cuối cùng cũng giúp cô chui ra khỏi cái vỏ ốc đã giam cầm cô suốt bao năm để nở rộ trong vòng tay anh.

Ầy, Amber thích truyện Bình An của anh lắm mà mới chỉ dám đọc một lần. Lúc nào đủ lớn, đủ từng trải hơn có thể mình sẽ đọc lại.

Tác giả: Tích Hòa

Số chương: 54c

Thể loại: Hiện đại, cảm động

Tình trạng: Hoàn

Nguồn đọc: https://www.wattpad.com/story/71235810-b%C3%ACnh-an-c%E1%BB%A7a-anh-t%C3%ADch-h%C3%B2a

Ôn nhu bán lượng – Chương 6.1

Đêm hôm đó nàng trằn trọc, khó có thể ngủ.

Nửa đêm nàng lại ngồi dậy, mò bức họa kia từ trong rương ra, thắp nến – cứ thế ngồi dưới nến nhìn hồi lâu.

Cả bầu trời đều là hoa đào, nam nhân trong trẻo lạnh lùng, nữ tử thì diễm lệ, đúng là trời sinh một đôi, đẹp giống như không có thật, lại khiến trái tim nàng càng như siết lại.

Lúc trời sắp sáng, nàng đốt nó đi. Nhưng thân ảnh trong trẻo lạnh lùng kia lại khắc vào đáy lòng nàng.

Sau ngày đó, nàng không đến tiệm cầm đồ nữa, chỉ ở xa xa thấy hắn là nàng đã cố tình đi đường vòng, nếu không tránh được thì nàng cũng sẽ tìm cớ trốn tránh.

Nàng biết hắn nhìn thấy nàng, bởi vì hắn luôn trừng mắt nhìn nàng nhưng lại chưa từng thật sự có hành động gì.

Trong thành này chỉ có người ta tới tìm hắn, làm gì có chuyện hắn đi tìm ai. Mỗi một lần nàng chuồn đi dưới mí mắt hắn thì ánh mắt hắn nhìn nàng càng ngày càng lạnh.

Sau đó hắn cũng không thèm để ý tới nàng nữa, không biết là cố ý hay giả vờ không nhìn thấy. Giống như nàng chỉ là một con sâu ở ven đường.

Hắn giận, nàng biết, nàng có thể cảm giác được lửa giận bên dưới khuôn mặt bình tĩnh của hắn.

Sau khi vào xuân, cho dù hai người có tình cờ gặp nhau thì hắn cũng sẽ không dừng lại, không thèm liếc nàng một cái.

Cũng chẳng sao, chẳng sao cả.

Nàng tự nói với chính mình như thế, cả ngày lại bận rộn việc mua bán của bản thân. Nhưng dần dần nàng lại không thể ngủ được, luôn nằm trên giường trơ mắt thức đến tận hừng đông.

Mỗi ngày trôi qua, nàng kiếm được nhiều tiền hơn, mua bán càng ngày càng làm lớn hơn. Đang lúc nàng lo lắng muốn mua gian nhà xưởng tiếp theo thì người cha vốn chẳng quan tâm gì tới nàng lại phái người gọi nàng tới đại trạch.

Nàng không thể không đi, đó là cha nàng. Vì thế nàng lại mặc nữ trang, dưới sự hầu hạ của Thúy di mà trang điểm, thoa son, thoa hương phấn, cuối cùng trở lại thành đại tiểu thư Ôn gia ở lâu trong khuê phòng.

Nhưng nàng biết rõ, tay nàng đã sớm không phải bàn tay của tiểu thư, lòng của nàng từ lâu đã không phải cái gì mà khuê các.

Ngồi kiệu tới Ôn gia đại trạch, từ đầu tới đuôi nàng đều đan đôi tay thô ráp trước người, để trên váy, giấu chúng trong ống tay áo.

Lúc cha nói chuyện với nàng thì nàng cũng chỉ rũ mắt, nhu thuận, im lặng như dĩ vãng. Lúc nam nhân ngồi trên đường kia bắt đầu nói, nàng còn không hiểu ông ta đang nói cái gì, nhưng sau đó mỗi câu chữ lọt vào tai khiến nàng dần hiểu được.

Nàng ngước mắt lên, nhìn thấy nam nhân trước mặt không biết từ khi nào tóc đã hoa râm. Đây là cha ruột của nàng nhưng nàng lại cảm thấy vô cùng xa lạ.

Sao có thể không xa lạ chứ? Suốt từ nhỏ đến giờ số lần nàng gặp ông ta chắc chỉ tầm 20 lần, mỗi năm chỉ gặp nhau vào ngày tết. Có lẽ trước khi mẫu thân qua đời nàng có gặp ông ta nhiều hơn nhưng nàng đã sớm không nhớ rõ.

Thế mà hiện tại ông ta nói cái gì? Đang nói cái gì chứ?

Hai bàn tay giao nhau trong ống tay áo thật lạnh, lạnh vô cùng.

Nữ nhân được chiều chuộng sủng ái kia đang ngồi bên cạnh phụ thân, vẻ mặt giấu không được sự đắc ý.

“Cha ngươi đều là vì nghĩ tốt cho ngươi.” Bà ta nói, sau đó mỉm cười ngọt ngào.

“Thân gia chính là thủ phủ của Dương Châu thành, người khác cũng chẳng thể nói chúng ta không nghĩ tới ngươi.”

Nàng nhìn nữ nhân kia, sau đó nở nụ cười, nhẹ nhàng nhợt nhạt nói, “Cám ơn Nhị nương.”

Khóe mắt nữ nhân kia giật giật, bàn tay nắm chặt cái chén cố kiềm chế lắm mới không ném nó ra, ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Đừng nói như vậy, ngươi trở về dọn dẹp một chút, mấy ngày nay ngươi dọn về đại trạch, khuê nữ của lão gia xuất giá, sẽ gả từ nơi này, chúng ta còn phải mua cho ngươi chút đồ cưới nữa.”

Nàng lại cười, nhẹ nhàng đáp một câu, “Cám ơn Nhị nương.”

Khóe mắt bà ta lại giật, mắt lạnh hơn, nụ cười thế nhưng càng ngọt, móng tay lại đâm sâu vào da thịt. Mọi người coi bà ta là đương gia chủ mẫu, nhưng một câu Nhị nương này của nàng lại khiến bà ta bị đánh về nguyên hình. Dĩ vãng là như thế, mà bây giờ cũng thế không thay đổi.

Nàng đứng dậy hướng phụ thân cùng nữ nhân kia hành lễ sau đó im lặng nhu thuận lui xuống.

Ngồi trên  kiệu, về tới biệt viện ở ngoài thành, Thúy di tiến lên hỏi lão gia tìm nàng có chuyện gì, ngay cả Khâu thúc cũng tò mò tiến đến.

“Không có gì, ông ấy nói Nhị nương giúp ta định một mối hôn sự.” Nàng thản nhiên mở miệng.

“Nữ nhân kia giúp ngươi làm mai ư?” Thúy di kinh ngạc nhìn nàng, vội hỏi lại: “Là nhà ai?”

“Dương Châu thủ phủ.” Nàng nhẹ nhàng nói ra, sau đó để lại Thúy di còn đang khiếp sợ mà trửo về phòng thay nam trang, sau đó lại ra cửa.

“Tiểu thư. . . . . .” Thúy di đứng ở ngoài cửa, sắc mặt tái nhợt nhìn nàng, há mồm muốn nói gì đó lại không nói được.

“Không có việc gì.” Nàng nhìn nữ nhân nuôi nấng nàng từ nhỏ như mẹ ruột, mỉm cười lặp lại: “Không có việc gì.”

Môi Thúy di trắng bệch, trong mắt ngấn lệ.

“Ta đi ra ngoài bàn bạc công việc, tối nay sẽ về.” Nàng trấn định tự nhiênnói.

Thúy di không biết nên nói cái gì, chỉ có thể gật đầu.

Nàng đi ra từ cửa sau, thấy Vân Hương đang ngồi ở hậu viện, nắm một đống bùn, Khâu thúc thì ngồi bên cạnh tiểu cô nương, cùng nhau chơi. Thấy nàng đi ra, trên mặt lão nhân gia là vẻ có lỗi, trong mắt cũng giống như có ánh nước.

Nàng không đi qua, vì nàng không xác định mình có thể lặp lại câu “không có việc gì” một lần nữa.

Sáng sớm hôm nay Lục nghĩa đã thay nàng đi thu hàng hóa, đem xe lừa đi rồi, mà nói thật lúc này nàng cũng không muốn ngồi xe. Nếu có thể, nàng chẳng muốn gặp ai, chỉ muốn quỳ trên mặt đất mà thét chói tai.

Nàng đi trên phố thật lâu.

Cho dù nàng thật sự nhốt trong nhà không ra cửa lớn, không ra đường phố thì nàng cũng biết Dương Châu thủ phủ là chỗ nào. Cả Giang Nam này có ai không biết lý do đứa con của Dương Châu thủ phủ đến nay chưa đón dâu. Thế nhưng cha nàng vẫn nhận lời việc hôn nhân kia, mà một nữ nhân như nàng, chỉ có thể nghe theo lời cha mẹ, lệnh của người mai mối.

Nàng không nghĩ tới chuyện gả chồng, đã sớm không nghĩ tới. Nhưng nữ nhân này rốt cuộc vẫn tìm được biện pháp để giải quyết nàng.

Nàng bước từng bước về phía trước, đi lang thang trong phố lớn ngõ nhỏ, nghĩ vì sao? Dựa vào cái gì?    Vì sao vận mệnh của nàng lại thế này? Dựa vào cái gì mà nàng phải gả cho một kẻ như thế? Người nọ có còn là cha đẻ của nàng không? Thật sự là cha đẻ của nàng sao? Nếu thực sự còn chút tình cảm thì sao có thể nhận lời việc hôn nhân này chứ?

Nàng hờ hững đi ở trên đường, từ ban ngày đến đêm tối, trong lòng rối loạn, đau đớn vạn phần. Chờ nàng hoàn hồn thì đã đứng trên con phố dài treo đèn lồng rạng rỡ.

Trên con phố dài này lầu các nối tiếp nhau, đèn lồng đỏ treo dưới mái hiên, ngói hồng, tường trắng, bên trong truyền đến từng tiếng sao nhạc réo rắt. Khách khứa lui tới trên còn đường này nối liền không dứt.

Nàng đứng giữa con phố, nhìn thấy biển hiệu của đống lầu các nối tiếp kia – Hoa Nghênh Xuân Các. Nàng hẳn là nên xoay người rời đo, nhưng lúc nhìn thấy mấy chữ đó thì nàng xác định được từ lúc ra khỏi cửa đến giờ nàng đều luôn nghĩ phải làm một việc.

Nàng muốn gặp hắn.

Chu khánh.

Trải qua mấy ngày này hắn nhất định sẽ không muốn gặp nàng, nhưng nàng lại rất muốn gặp hắn.

Rất muốn.

Không có lúc nào nàng muốn gặp hắn như lúc này. Mà hắn ở trong này, vào ban đêm hắn luôn đến nơi này. Đây là điều mọi người trong thành đều biết, chỉ có nàng cố ý xem nhẹ chuyện này, nhưng nàng vẫn biết.

Nàng đi vào cửa lớn màu đỏ kia, nói với người đầu tiên đi ra đón tiếp, “Lý lão bản của tiệm cầm đồ Nguyên Sinh để ta tới tìm Mặc ly đại gia.”

Người nọ ngẩn ra, đưa nàng tới hậu viện, vào một gian phòng rồi nói, “Mời ngài đợi một chút.”

Mặc Ly tới rất nhanh, lúc thấy nàng thì hắn ngẩn ra.

Nàng không nói hai lời, chỉ mở miệng nói một câu,   “Ta muốn gặp Chu Khánh.”

Mặc Ly nhìn thấy nàng thì không nói một tiếng nào. Sau đó, nàng không biết là do sắc mặt của nàng tái nhợt quá hay bộ dáng quá chật vật mà hắn cũng không hỏi nhiều mà chỉ hướng nàng ra hiệu, “Đi bên này.”

Hắn xoay người ra khỏi cửa, nàng đi theo sau.

Hoa Nghênh Xuân Các rất lớn, hành lang gấp khúc vòng vo, cua vòng nhiều lần. Nàng có thể thấy cầu nhỏ, đình đài lầu các, thấy núi giả tạo cảnh, thấy sân khấu kịch cao ngất, thấy từng vị cô nương xinh đẹp, rồi từng vị khách làng chơi.

Mặc Ly mang theo nàng rời xa khu vực náo nhiệt, đi theo một hành lang yên tĩnh, tới một tòa lầu các, rồi nói “Ngươi chờ ở đây.”

Hắn nói xong liền đi ra ngoài. Nàng thì đi vào, thấy bên trong bố trí giống với lầu hai của hiệu cầm đồ, cũng có một cái giường La Hán dựa vào cửa sổ.

Nàng đi ra phía trước, phát hiện nơi này rất cao, nhìn từ cửa sổ ra ngoài có thể thấy rõ nhà cửa san sát, tầng tầng mái ngói cong cong, nhưng chỗ này là cao nhất, ngồi ở đây cơ hồ có thể nhìn thấy toàn thành.

Nàng chậm rãi ngồi xuống. Giường La Hán này có mùi vị của hắn, cô có thể ngửi được, giống hệt mùi trên người hắn.

Nàng ngồi tại chỗ, sống một ngày bằng một năm mà chờ, trái tim đập thình thịch. Mặt trăng lặng lẽ lên cao, chậm rãi bò qua bầu trời.

Mây đến rồi đi. Tuy Mặc Ly chưa nói nhưng nàng biết có thể hắn sẽ không tới, vì không muốn gặp nàng.

Thái độ lạnh lùng của hắn là do nàng sai, là nàng xứng đáng bị như thế. Nhưng nàng tới chỗ này, chính là vì muốn gặp hắn.

Ngồi ở đây càng lâu thì lòng nàng càng xác định mình chỉ có một ý niệm này. Có lẽ nàng điên rồi, lúc trước nàng né tránh hắn cả mùa đông, chính là vì sợ mình sẽ làm ra chuyện ngốc nào đó. Nhưng cái gì mới là ngốc chứ? Trước kia nàng nghĩ nàng sẽ buột miệng nói gì đó nhưng giờ thì chẳng có gì quan trọng nữa.

Nàng muốn gặp hắn, nàng cần thấy hắn, nàng muốn xem hắn một cái thôi, xem xem khóa bạc kia hắn còn đeo hay không ——

“Ngươi tới nơi này làm gì?” Một câu lạnh lùng vang lên phía sau nàng. Nàng nhanh chóng quay đầu thì thấy hắn đang đứng chỗ cửa ra vào. Cánh cửa đã được khép lại, kín không một kẽ hở, nhìn không ra kỳ hoặc, không có chút dấu vết nào.

Nhìn thấy hắn tiến đến, nàng liếc mắt một cái liền thấy lá bùa và khóa bạc đang rủ xuống từ thắt lưng của hắn. Hắn vẫn mang theo như cũ.

Trái tim trong ngực mạnh mẽ nhảy lên, khiến ngực nàng đau đớn. Nhưng nàng đồng thời cũng thấy thoải mái, thế này là đủ rồi. Đối với nàng thì thế này là đủ rồi.

Ôn Nhu ngước mắt lên nhìn thấy sườn mặt của hắn, thở sâu một hơi rồi trấn định nói, “Nơi này là Hoa Nghênh Xuân Các.”

Hắn nhíu mày với nàng.

Nàng hỏi lại: “Là nơi tầm hoa vấn liễu phải không?”

Hắn không chớp mắt, đi đến trước chiếc bàn tròn, cầm lấy ấm trà mà tự rót cho mình một ly, sau đó lạnh lùng phun ra một chữ, “Phải.”

“Chỉ cần trả tiền là có thể mua một đêm xuân sao?” Nàng lại hỏi.

“Đúng.”

Trong lòng bàn tay nàng có chút mồ hôi đổ ra, hai chân như nhũn mềm, nhưng vẫn đứng dậy đi đến trước mặt hắn, lấy ra túi tiền nặng trịch, để lên bàn tròn nói, “Ta muốn mua một người.”

Hắn nhướng mày, tà tứ mà liếc nhìn nàng. Nàng cũng ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, trái tim đập kinh hoàng, há mồm nói: “Ta muốn mua một nam nhân trong một tối.”

Câu này khiến cả người hắn cứng lại, yên lặng. Trong phút chốc, ngay cả không khí cũng cứng lại. Sau đó, hắn chậm rãi đích, chậm rãi buông ấm trà, đi đến trước mặt nàng.

“Ngươi muốn mua một nam nhân trong một buổi tối sao?”

Nàng liếm liếm đôi môi khô khốc, gật đầu nói, “Đúng.”

“Làm gì?”

Nàng lại hít một hơi, mắt cũng không chớp nói: “Làm chuyện những người tới đây đều làm.”

Khóe mắt hắn giật giật, một đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng nàng. Sau một lúc lâu hắn mới phun ra một chữ, “Ai?”

“Ngươi.”

Mặt hắn không đổi sắc, chỉ nhìn nàng. Ôn Nhu có thể rõ ràng nghe được tiếng tim mình đập.

“Vì sao?”

“Ta đã hai mươi ba,” nàng nuốt nước miếng, mở đôi môi run run, thản nhiên nói: “Ta chỉ muốn biết đó là cảm giác gì.”

“Vì sao?” Hắn híp mắt lại, hỏi lại một lần nữa.

Nàng há mồm, môi khẽ run nhưng lại không nói được câu nào.

“Vì sao ngươi lại làm thế này?” Hắn cúi người.

Nàng vội vàng mở miệng: “Ra ngoài cửa làm việc luôn có việc ngoài ý muốn, ta không biết lúc nào, ở đâu sẽ bị người ta phát hiện, sẽ bị người ta bắt nạt, nếu thế thì ta tình nguyện ——”

Hắn cúi người càng gần, khiến nàng không sao nói hết được.

“Vì sao?” Hắn há mồm hỏi lại, đôi môi mỏng cơ hồ dán lên môi nàng.

Nàng nhìn hắn, môi khẽ run, lại chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể hắn, còn ngửi được mùi hương trên người hắn, khiến tim nàng đập nhanh. Nàng biết hắn muốn biết lời nói thật. Ôn Nhu nhẹ thở một hơi, rốt cuộc cũng phun ra một hơi mỏng manh nói,          “Bởi vì. . . . . .” Nàng đỏ hết mặt, cả người run rẩy nói: “Bởi vì đây là điều ta muốn. . . . . .”

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, há mồm phun ra một câu, “Ta muốn ngươi.”

Một câu này rất nhỏ, nhưng vô cùng rõ ràng, lại kiên định không hề chần chờ.

Mấy chữ nho nhỏ quanh quẩn trong phòng, đôi mắt hắn nhìn nàng lại càng trở nên sâu thẳm hơn.

Giờ khắc này, nàng sợ hắn sẽ cự tuyệt nàng, sẽ nhục nhã, đuổi nàng cút đi. Nàng khinh hắn là ai chứ? Có thể để nàng bỏ tiền ra mua sao? Cho dù nàng có núi vàng núi bạc thì cũng không mua nổi một sợi tóc của hắn. Càng miễn bàn đến chuyện thời gian này nàng còn dám trốn tránh hắn ——

Nàng khiến hắn bị tổn thương, nàng biết. Mặc dù hắn làm bộ như lơ đểnh, nhưng nàng vẫn có thể cảm giác được điều đó. Những việc vô hình còn tổn thương người ta nhiều hơn đao thương thật.

Chẳng có ai hiểu đạo lý này hơn nàng. Nhưng việc đã đến nước này, hắn muốn đối xử với nàng thế nào thì cũng là nàng đáng đời thôi.

Nàng nín thở chờ, chờ hắn quyết định.

Bỗng dung nam nhân trước mặt nâng tay lên.

Nàng hé môi, cả người run run, thiếu chút nữa là sợ tới mức nhắm mắt lại.

Nhưng giây tiếp theo tay hắn rơi xuống đai lưng của mình, bắt đầu cởi quần áo. Trong lúc nhất thời nàng có chút trở tay không kịp, mặt lại hồng rực, thiếu chút nữa đã lùi về phía sau.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Nếu bạn yêu thích web và những câu truyện Amber chia sẻ thì góp một phần nho nhỏ để ủng hộ mình tiếp tục duy trì web nhé!

Lịch

Tháng Một 2020
H B T N S B C
« Th7    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
error: Content is protected !!