Chương 200: Mất tích Bảo Điền nhanh chóng tìm được ngọc bội của mình, nó “nằm” bên thềm đá ở giếng trời sườn phía bắc của Vô Cùng Các, hiển nhiên đã bị rơi ra khi chủ nhân say rượu. Tìm được ngọc bội nên Bảo Điền nhẹ nhàng thở
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 199
Chương 199: Dã quỷ “Cho nên…… Công tử được nó cõng về ư?” Bảo Điền ghé vào trên giường. Hắn mới vừa tỉnh, trên mặt còn mang theo sưng phồng vì say rượu nhưng vẫn không giấu được kinh ngạc. Triệu Tử Mại đang xỏ giày nghe thấy hắn hỏi
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 198
Chương 198: Giận dỗi Triệu Tử Mại nhìn hốc mắt khô cạn như đồng ruộng của nó, tròng mắt màu xám trắng và mấy con giòi bọ theo đó rơi xuống. Hắn cảm thấy ngực lập tức siết lại, giống như bị xích sắt thít chặt, rất khó thở một
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 197
Chương 197: Quỷ “Nhìn cái gì thế?” Triệu Tử Mại vốn đang buồn bực vì nó nói mình “yếu” nhưng hiện tại đụng phải ánh mắt sáng quắc của nó thì trong lòng đột nhiên nổi lên hàn ý. Theo ánh mắt nó hắn quay đầu lại. Tang không trả
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 196
Chương 196: Say rượu Nam tử trẻ tuổi nhún nhún vai, mặt lộ ra nụ cười tươi xán lạn, “Đoán đúng rồi, nhưng hiện tại ta còn chưa biết tên người bạn này đâu.” Nói xong, dưới ánh mắt tức giận đến mức tròng mắt lồi ra của đầu bếp
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 195
Chương 195: Học nghề Tang nhìn chằm chằm một khối anh đào thịt sau đó gắp nó lên do dự nhìn một hồi lâu mới thử thò người qua. Nó ngửi ngửi một chút, lại nhìn chằm chằm trong chốc lát mới thật cẩn thận bỏ miếng thịt kia vào
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 194
Chương 194: Phong thủy Đế Vương Lục là cực phẩm trong đám ngọc phỉ thúy, tương truyền vào triều Minh hoàng đế Vạn Lịch đã coi nó như thần vật trân quý vì có màu mắt mèo và gọi nó là “Miêu tình lục”. Đai ngọc chôn cùng Vạn Lịch
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 193
Chương 193: Phỉ thúy Mục què đang vội vã muốn ra cửa nghe thấy Triệu Tử Mại ở trong phòng gọi thì vội ngừng bước quay đầu hỏi, “Công tử, ngài có nghe nói tới Vô Cùng Các chưa?” Triệu Tử Mại vừa mặc quần áo vừa đi giày và
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 192
Chương 192: Ăn Vô Cùng Các là tiệm ăn quy mô lớn nhất khắp thiên hạ, cũng là tiệm ăn nổi tiếng ngon nhất thiên hạ. Hai chữ “Ngon nhất” nghe có vẻ hơi ngoa nhưng phàm là người đã tới Vô Cùng Các thì lúc đi ra sẽ phải
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 191
Chương 191: Vô Cùng Các Khi ta còn nhỏ đã gặp chúng nó. Khi đó ta theo chú mình bán thịt và đồ ăn ở chợ, thường sẽ bận tới nửa đêm mới có thể về nhà. Cửa thôn có một chiếc cầu gỗ, hàng năm không được tu sửa
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 190
Chương 190: Ảm đạm không ánh sáng “Phanh” một tiếng, bảo kiếm đâm trúng một thứ gì đó lạnh băng, mũi kiếm đâm được một nửa thì không thể tiến thêm. Chuôi kiếm cũng vì lực cản mà bật ra khỏi tay Từ Xung, bảo kiếm rung động phát ra
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 189
Chương 189: Tiền trảm hậu tấu “Không được ra tay, để lại mạng cho nàng ta.” Lúc đang chờ đợi một đao bổ xuống thì Tử Dự nghe được một giọng nói xa lạ của nam nhân trẻ tuổi. Đao quang kiếm ảnh vì giọng nói này mà dừng lại,
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 188
Chương 188: Gánh tội thay Lúc ngẩng đầu Tử Dự cảm thấy mình đã mơ một giấc thật dài, trong mộng bầu trời cũng xanh như khi còn nhỏ, nàng và Từ Xung nắm tay nhau đi dưới bầu trời xanh như biển khơi, trong lòng là vui sướng khôn
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 187
Chương 187: Dụ hoặc Từ Xung đón ánh mắt của Tử Dự sau đó hé miệng nhẹ nhàng cười, “Tiểu Uyển, ta đối với ngươi vĩnh viễn sẽ không thay đổi, ngươi chỉ cần nhớ rõ điều này là được.” “Từ Xung……” Từ Xung bỗng nhiên giữ chặt tay nàng
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 186
Chương 186: Thân thế Nam Hải huyễn điệp có lẽ là những bậc cha mẹ vô trách nhiệm nhất trên đời này, chúng nó không nuôi con mình nhưng lại có một phương thức độc đáo để duy trì đời sau. Lúc đẻ trứng tụi nó sẽ tìm một hộ
Continue Reading