You dont have javascript enabled! Please enable it!

Đào gia thôn – Chương 189 + 190

Chương 189: Nạn hạn hán – phần 2

Thay vì để bầy gà chết đói thì không bằng ăn vào bụng cho rồi.

Vì thế vào năm thiên tai nhà Đào Tam gia ăn uống sang xưa nay chưa từng có, mỗi ngày một con gà, hầm nồi to được nước canh  màu vàng óng. Mỗi người đều được một bát, còn con gà gầy gầy thì để bọn nhỏ gặm chơi. Người lớn ăn lương thực phụ trộn với bột mỳ, cũng không thể ăn thoải mái như bình thường mà căn bản đủ lấp bụng thôi. Dù sao cũng không có việc gì để làm, ăn ít một chút cũng không sao.

Ân gia ở trên núi có suối nguồn nên cuộc sống còn đỡ, dù nước suối năm nay cũng ít hơn mọi năm rất nhiều nhưng vẫn đủ nước ăn uống cho cả nhà. Còn mấy con ngỗng phải có nước mới vui thì cũng sớm vào bụng cả nhà họ. Từ nay Ân Tu Trúc chỉ có thể mở tranh của mình ra mới nhìn thấy mấy con vật ấy.

Ân Tu Trúc và Đào thị đã sớm dọn đến chính phòng còn đông phòng thì để cho ba đứa nhỏ. Tây phòng càng khoa trương hơn, toàn bộ dùng để chứa lương thực. Qua mấy năm tích cóp lương thực thu được từ ruộng cho thuê cũng có không ít. Hơn nữa Ân Tu Trúc nhàn nhã chăm sóc hai mẫu ruộng ở Đào gia thôn cũng có trồng tiểu mạch nên món chính trong nhà dần chuyển sang mỳ phở. Ba đứa nhỏ hiện tại cũng chỉ thích mỳ, không thích ăn cơm, một ngày không ăn mỳ là sẽ ồn ào nhốn nháo!

Nạn hạn hán ảnh hưởng không lớn tới Ân gia, với Phan gia ở cửa thôn cũng chỉ có khoản nước uống là khó khăn. Hạn hán nghiêm trọng nên dù Phan chưởng quầy có nhiều bạc cũng không mua được một ngụm nước mát, hơn nữa nước giếng của Đào gia thôn bị hạn chế, mỗi người chỉ được một gáo một ngày. Phan chưởng quầy thực sự không chịu nổi mới mang theo vợ quay về trấn trên.

Cửa hàng ở trấn trên bị ảnh hưởng nặng nề bởi nạn hạn hán nên việc làm ăn tiêu điều, từng nhà đều đóng cửa. Đặc biệt là tiệm cơm, quán trà và các quán bán đồ ăn khác, đã thật lâu không làm ăn được gì. Phan chưởng quầy vừa tới đã triệu tập cuộc họp, kết toán tiền công để mọi người về nhà, chờ tình hình đỡ hơn lại tới tiệm làm việc.

Đại Bảo tính toán về Đào gia thôn nhưng Phan chưởng quầy lại nói: “Vĩnh Kỳ à, con về đón Phượng Vân và mọi người tới đây đi! Giếng của Đào gia thôn sắp cạn rồi còn gì!”

Đại Bảo từ chối: “Cha, chuyện ở Đào gia thôn con có nghe nói, con thấy tộc trưởng làm vậy là rất đúng. Nếu không quản nước giếng mà tùy ý để mọi người dùng bao nhiêu thì dùng vậy chờ nước giếng khô cạn thôn dân sẽ khát chết thôi.”

Phan chưởng quầy vẫn cố nói: “Một người chỉ được một gáo nước mỗi ngày thì chỉ đủ uống chứ tắm rửa và giặt giũ làm sao đủ!”

“Cha, vào thời điểm này thì mạng sống là quý nhất, lần trước trong thôn thi nhau bán heo và gà chẳng phải cũng chỉ để tiết kiệm nước uống cho người hay sao?!” Đại Bảo giải thích.

“Aizzzz! Ta cũng không khuyên được con, ta cũng chỉ có một câu ấy, nếu không ở Đào gia thôn được thì mau mang theo mọi người lên trấn trên này đi!” Phan chưởng quầy bất đắc dĩ nói.

Đại Bảo cũng khuyên ông: “Cha, giếng ở trấn trên cũng sắp cạn rồi, mọi người đều phải bỏ tiền ra mua nước, tình hình này sợ là cũng không kéo dài được lâu. Không bằng ngài theo con về Đào gia thôn đi! Người một nhà có nhau cũng có thể tiện chăm sóc!”

Phan chưởng quầy xua tay, ông ấy mới từ Đào gia thôn trở về nên đương nhiên sẽ không muốn quay lại ngay: “Qua đoạn thời gian này đã rồi nói sau!”

Đại Bảo đành phải thôi, sau đó hắn thu dọn quần áo đồ đạc rồi cáo từ cha mẹ vợ về Đào gia thôn.

Tháng bảy có mấy đụn mây đen thổi qua, mọi người đuổi theo chúng, hận không thể lấy dây thừng buộc chúng lại. Nhưng cuối cùng mây đen kia vẫn bay đi, tới đâu thì chẳng ai biết nhưng mưa thì hoàn toàn không thấy bóng dáng. Mọi người trong thôn đều bất lực nằm trong nhà mình, mấy tháng không tắm rửa giặt giũ nên cả người bốc mùi dẫn dụ đám ruồi bu quanh.

Tới tận tháng 10 trời mới có một trận mưa nhỏ, hạt mưa bé tí, thời gian lại ngắn, còn chưa kịp ướt mặt đất đã xong việc.

Phan chưởng quầy mang theo Tôn thị quay về Đào gia thôn vì giếng ở trấn trên đã hoàn toàn khô cạn, dân cư đều tản đi các nơi cậy nhờ thân thích.

Hai cái giếng mới của Đào gia thôn vẫn như cũ, dù không có nhiều nước nhưng vẫn có chút chút đủ cho mọi người uống. Việc quan trọng nhất của thôn dân hiện tại chính là tới bên cạnh giếng nhận nước. Món cháo trước kia là món thường ngày nhưng hiện tại đúng là xa xỉ, làm gì có nhiều nước như thế để mà nấu cháo. Mỗi nhà đều chưng đồ ăn cho chín, có chút nước ấy để uống cầm chừng giữ mệnh thôi.

Lý thị đau lòng mấy đứa chắt trai nên để lại mấy con gà đẻ trứng, lại tiết kiệm nước, và đồ ăn cho tụi nó để đảm bảo có trứng cho tụi nhỏ ăn.

Cứ cách một hai ngày Ân Tu Trúc sẽ xách một thùng nước cho nhà họ, dù sao suối nước ở sân sau nhà hắn cũng đủ dùng. Lý thị không tin, tự mình chạy một chuyến tới Ân gia thì thấy nước suối tràn đầy trước kia hiện tại chỉ chảy tí tách, thiếu đến đáng thương. Đào thị đặt một cái xô ở đầu nguồn, theo tốc độ này thì một ngày một đêm cũng chỉ có thể tích cóp được một xô nước.

Lý thị nói: “Ta thấy suối nguồn này cũng sắp khô rồi!”

Ân Tu Trúc gật đầu: “Suối nguồn này là do nước thấm xuống núi tạo thành, hiện tại trời nắng nóng, suối nguồn sớm hay muộn cũng khô kiệt!”

Lý thị thở dài: “Cũng chẳng thấy cháu đi nhận nước giếng, chỗ nước này chỉ đủ nhà cháu dùng, về sau đừng đưa nước tới nữa. Tuy nhà chúng ta nhiều người nhưng nước nhận về vẫn đủ ăn!”

“Cháu biết rồi!” Ân Tu Trúc chắp tay nói.

“Aizzzz! Đã sắp hạn một năm rồi, ông trời có để người ta sống nữa hay không đây!” Lý thị thở dài và xuống núi.

Trời hạn hán nghiêm trọng, nước ăn còn không có vì thế ngày tết năm nay cũng chẳng có gì mà chuẩn bị. Tết Đoan Ngọ và Trung Thu cũng chẳng ai đề cập tới, cuối năm cũng không có thịt khô và lạp xưởng. Một năm này quả thực quá khổ, ngày ngày chỉ ăn bánh bột bắp và uống nước sôi để nguội.

Một năm này cứ thế trôi qua.

Đầu xuân năm thứ hai mọi người đều trông ngóng mùa màng năm nay có thể tốt hơn một chút, mong mưa xuân rơi xuống giảm bớt tình trạng hạn hán này.

Nhưng đó chỉ là hy vọng, và nó dần dần biến thành tuyệt vọng. Mặc kệ bọn họ đốt bao nhiêu nến thơm và tiền giấy ở miếu Long Vương thì mọi chuyện vẫn thế.

Thời tiết vẫn khô hạn.

Vì khô hạn nên dẫn tới nhiều chứng bệnh, cứ thế tra tấn nông dân. Nhị Bảo cũng bận rộn vô cùng.

Năm hạn dược liệu quý giá, cha vợ Nhị Bảo hỗ trợ thu mua nhưng giá cả vẫn ngày một tăng. Vốn hắn xem bệnh cũng không thu tiền, tiền thuốc cũng lấy rẻ nhưng dần dần cũng không đủ sức mua dược liệu bổ sung vì quá đắt. Hắn chỉ đành chọn mua vài loại vừa rẻ lại có nhiều tác dụng, cộng thêm với dược liệu hái được trong núi để chữa một vài chứng bệnh thường gặp. Còn những người cần uống thuốc quý hoặc gặp bệnh nan y thì Nhị Bảo chỉ có thể kê đơn thuốc để người nhà tự lên trấn trên bốc thuốc.

Cả nhà Đào Tam gia hơn 20 người, hàng chắt có tới mười đứa đều đang lúc tuổi nhỏ nên ăn cũng không nhiều lắm. Ấy vậy mà lương thực tồn vẫn ngày một ít đi, khuôn mặt tụi nhỏ ngày xưa mập mạp nay đều gầy một vòng, da vàng như nến vì thiếu dinh dưỡng.

Trong thôn có hai người già bị bệnh rời khỏi nhân thế. Cả Đào gia thôn như phủ trong mây đen u ám.

Nghe nói có vài thôn đã có người phải ra ngoài đi ăn xin, lương thực tồn trong nhà chẳng còn nên bọn họ chỉ đành dìu già dắt trẻ đi khất thực. Nạn hạn hán 50 năm mới có một lần khiến toàn bộ Thục Châu không thể thoát được, người đi ăn xin ngày một nhiều.

Mỗi ngày đều có người tới Đào gia thôn ăn xin, lúc mới đầu Đào Tam gia và Lý thị còn có thể cho bọn họ chút đồ ăn, nhưng về sau người xin nhiều hơn nên bọn họ cũng chỉ có thể đóng cửa không có việc thì không ra khỏi nhà.

Lý thị là người mềm lòng, không nhịn được thương người ta dìu già dắt trẻ tới xin ăn nhưng lương thực nhà bà cũng chẳng còn nhiều lắm, nếu năm nay lại khô hạn nữa thì dù năm sau tình hình có khá hơn nhà họ cũng sẽ phải chờ tới năm sau nữa mới có lương thực thu vào. Lương thực trong kho lúa nhà họ còn phải để tới năm sau ăn, hai mươi người trong nhà đều dựa vào đó. Vì thế bà cắn răng đóng cửa nhắm mắt làm ngơ!

Tộc trưởng gọi mọi người tới thương lượng dựng một hàng rào gỗ ở cửa thôn, người ăn xin không vào thôn được thì đành đi chỗ khác. Bọn họ tới trấn trên, tới huyện thành, tới Thục Châu, thậm chí đi Tần Xuyên, ra khỏi Thục Châu đến nơi xa ở phương bắc hoặc phía nam xin ăn.

Chuyện dân đi ăn xin trong năm thiên tai mất mùa đã quá quen thuộc, còn quan viên triều đình có để ý hay không, có cung cấp lương thực cứu tế hay không thì người dân Đào gia thôn ở một góc xó xỉnh chẳng thể nào biết được. Ngoại trừ lúc nộp thuế nhìn thấy mấy sai dịch thì bọn họ chưa từng gặp mặt quan lại. Trong năm thiên tai những kẻ kia cũng biến mất không tung tích, càng đừng nói tới cứu tế.

Người của Đào gia thôn tin tưởng rằng trong năm thiên tai chỉ có thể dựa vào mình mới giữ được mệnh. Trong thôn cũng có rất nhiều nhà không còn lương thực tồn, lúc này tộc lương lập tức thể hiện ưu thế. Đào Trường Diệu phân phối cho mọi người theo quy tắc định trước nên tất cả thôn dân đều tán thành.

Lúc trước Đào Đại gia phân đất đai tổ tiên cho mọi người và quy định mỗi năm bọn họ phải nộp một phần đóng góp vào tộc lương theo số đất trong nhà. Hiện tại bọn họ cũng ấn theo số đất mà phát lương thực. Đương nhiên việc tu sửa từ đường cùng kho lúa của tộc, cũng như tiền ăn cho nhân công đều phải trừ đi. Những chi tiêu kia Đào Trường Diệu đều thông báo rõ cho toàn bộ thôn từ già tới trẻ, người tính sổ là Đại Bảo.

Đào Trường Diệu làm việc phóng khoáng, đặc biệt là việc liên quan tới sống chết thế nên các thôn dân cực kỳ tin tưởng. Ngày xưa có vài kẻ không vui chuyện phải nộp tộc lương nhưng hiện tại cũng đã đổi cách nghĩ, khen không dứt miệng.

Cuối cùng mọi người đều vui mừng, có lương thực lòng người cũng an ổn hơn, chỉ đợi hạn hán qua đi lại làm việc tiếp tục sinh hoạt.

Chương 190: Lũ lụt – phần 1

Liên tục hai năm đều đại hạn và không có thu hoạch. Lúc này giữ được mệnh đã là tốt. Những sinh mệnh nhỏ sinh ra trong năm hạn này dù có sống được cũng như củ cải còi cọc khiến người ta nhìn mà chua xót.

Đào gia thôn ít người, ở trong khe núi cách biệt, hai đầu đều là đường sông, đường ra thôn được lát gạch dọc theo con sông. Vì bốn phía có núi cao nên có không ít nước ngầm tích lại, cái này giúp hai cái giếng của thôn vẫn còn nước. Bọn họ lại bảo vệ thích đáng nên giếng không bị khô cạn, từ đó cứu mạng cả thôn.

Ân gia cũng vẫn dựa vào suối nguồn, nơi đó vẫn luôn có nước tí tách chảy chứ không hề khô cạn. Ngày đêm hứng cũng được một thùng gỗ cho người một nhà miễn cưỡng duy trì. (Hãy đọc truyện này tại trang Rừng Hổ Phách) Trong lúc ấy Ân Tu Trúc mang theo Bánh Trôi đi tìm nguồn nước ở hai ngọn núi đông và tây. Cuối cùng hắn tìm được một chỗ suối nguồn còn không bị khô cạn và cố ý báo cho tộc trưởng.

Có nguồn nước mới nên thôn dân đương nhiên là vui mừng, cõng theo thùng nước vào núi lấy nước về. Lúc đầu không ai để ý nhưng qua thời gian bọn họ phát hiện nước ở cái giếng dưới chân núi phía đông cạn đi rất nhanh. Người già kinh nghiệm nhiều vừa nhìn đã hiểu hóa ra suối nguồn kia nối với cái giếng dưới chân núi, nếu suối nguồn không còn thì giếng bên dưới cũng cạn.

Vì thế các thôn dân vội dừng lại, qua một thời gian mực nước ở giếng cũng trở lại như thường.

Ân Tu Trúc vì việc này mà rất ngượng ngùng nhưng người trong thôn vẫn cảm kích hắn đã nghĩ cho cả thôn.

Phan gia ở cửa thôn cũng may mắn mình đã mua đất xây nhà ở đây. Nếu còn ở trấn trên mà gặp năm thiên tai thế này thì bọn họ hẳn chẳng sống nổi, chắc cũng phải chạy tới nơi khác. Còn đi huyện thành hay tới Thục Châu thì cũng chẳng biết được, rồi vận mệnh sau đó ra sao cũng chẳng ai đoán ra.

Phan chưởng quầy cảm thấy cực kỳ may mắn vì năm ấy đã đưa ra quyết định này. Ở Đào gia thôn có con rể và người nhà chăm sóc, mỗi ngày đều có nước uống. Lương thực thì ông ấy đã sớm chuẩn bị, kho lúa đầy ắp từ lâu. Chỉ có ông ấy và vợ ăn thì căn bản chẳng hết bao nhiêu, lại trộm làm chút cơm trẻ hoặc mỳ cũng được. Thường ông sẽ gọi ba đứa cháu ngoại tới ăn. Ba đứa nhỏ cũng không ăn mảnh, luôn mang ít màn thầu, bánh bột ngô về cho anh chị em trong nhà ăn cùng! Sau đó mỗi lần Phan chưởng quầy gọi là Bân Bân biết ông có đồ ăn ngon thế là hắn sẽ kéo một đám anh chị em tới ăn cùng. Tuy Phan chưởng quầy có lòng riêng nhưng thấy Bân Bân hiểu chuyện như thế ông cũng vui mừng.

Hai năm qua đại hạn, người của Đào gia thôn luôn hy vọng trời sẽ mưa xuống.

Cuối cùng mưa cũng tới, nhưng hạn lâu sẽ ngập úng, đây là kinh nghiệm xương máu của mọi người qua nhiều đời.

Mưa lúc này vừa mạnh vừa hung hãn, cứ tầm tã rơi suốt. Đồng ruộng vết thương chồng chất bị nước mưa cọ rửa, mùi bùn đất tanh nồng tràn ngập khắp nơi. Nước sông đục ngầu dồn lại chảy tràn qua ruộng nương. Sân nhỏ với nhà tranh tường đất bị mưa to vùi dập, sân trước tích nước không kịp chảy nên nước đã tới qua mắt cá chân.

Đào Tam gia đội nón mặc áo tơi đi tới thôn đông gặp Đào Trường Diệu. Trường Phú không yên tâm thế là cũng vội đi theo.

Lúc trở về Đào Tam gia nhanh chóng quyết định để Lý thị thu dọn đồ ăn vào lu sành rồi để con cháu hợp lực vác lên Ân gia.

Mưa to thế này ắt sẽ có lũ lụt.

Ân Tu Trúc cũng chưa từng thấy mưa to như thế này, hắn đứng ở sườn núi phóng mắt nhìn ra xa chỉ thấy mưa dày đặc, tầm nhìn cực ngắn. Mùi bùn đất tanh đến gay mũi, mương nước quanh sân đã thành dòng suối nhỏ không ngừng chảy xuống chân núi. Đột nhiên hắn thấy vài bóng người xuất hiện trong màn mưa, nhìn kỹ mới nhận ra người nhà họ Đào.

Ân Tu Trúc lập tức đội nón khoác áo tơi đi xuống đón, Bánh Trôi cũng muốn đi theo nhưng hắn không cho. Bánh Trôi không biết vì sao cha lại nhảy vào màn mưa đi xuống núi thế là vội gọi mẹ hắn.

Đào thị đang ở trên nhà gỗ tìm chỗ dột, thấy có mấy chỗ mái ngói bị lỏng nên nước mưa thấm vào nhà. Nàng đang dùng thùng gỗ hứng nước thì nghe thấy Bánh Trôi gọi thế là vội chạy xuống. Còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì thấy cha, nhị thúc và các ca ca cõng vại sành đi tới.

Ân Tu Trúc chạy quanh giúp đỡ mọi người đặt đồ dưới mái hiên. Trên vại sành đậy áo tơi, nước mưa theo đó chảy xuống thấm ướt mái hiên nhà hắn.

Trường Phú nói: “Xem thời tiết này chắc sắp có lũ rồi, nhà hai đứa địa thế cao nên chúng ta dời lương thực tới đây ngừa trường hợp xấu nhất.”

Đào thị vừa nghe nói thế thì mặt trắng bệch, cả người run lên. Lũ lụt ư, quá đáng sợ, nháy mắt là sẽ mất mạng ngay.

Ân Tu Trúc vội vàng an ủi vợ: “Không sao, nhà chúng ta ở chỗ cao, dù có lũ cũng không việc gì. Mọi người cứ để lương thực ở đây, cha và mọi người cũng mau về thu dọn đồ rồi tới đây ở với tụi con đi thôi!”

Trường Phú nói: “Trước tiên mang đống lương thực này tới đây đã, trong nhà vẫn còn đồ chưa dọn xong!”

Ân Tu Trúc nhanh chóng mở cửa mấy gian phòng phía tây ra rồi giúp cha vợ cùng anh vợ dọn lương thực vào. Sau đó Trường Phú và Trường Quý mang theo mấy đứa con trai lại dầm mưa xuống núi. Cứ thế vài lần mới dọn hết lương thực, đệm chăn và đồ đạc tới sườn núi.

Nhà họ Ân lớn, phòng trống nhiều mà mấy thứ này cũng không chiếm quá nhiều chỗ nên vẫn thoải mái. Đào thị cũng thu dọn nhà cửa để người nhà mẹ đẻ lên ở chung. Đào Tam gia thì vẫn muốn chờ thêm, nếu lũ không lớn vậy chẳng cần dọn làm gì.

Nhưng trời không chiều lòng người, mưa này cứ rơi mãi, giống như dồn nước mưa của hai năm vào một trận này. Nước sông nhanh chóng dâng lên, đục ngầu như thiên quân vạn mã, cực kỳ kiêu ngạo. Con đường ra khỏi thôn nay đã sớm bị ngập, Đào gia thôn như một con thuyền giữa biển khơi, lúc nào cũng có thể chìm.

Người của Đào gia thôn bị khô hạn tra tấn hai năm nhưng chưa kịp vui mừng vì có mưa thì đã bị lũ lụt dọa cho choáng váng. Đào Trường Diệu nhanh chóng sắp xếp người di dời lương thực, dù sao các hộ cũng chẳng còn nhiều lương, hai cái ấm sành là đủ đựng toàn bộ. Kho lúa trong tộc còn hơn một nửa, đây cũng là lương thực cứu mạng nên toàn thôn đều ra sức bỏ hết vào lu sành rồi vác lên núi trốn.

Trên núi đông có hang đá, ngay ở lưng chừng vách đá. Nơi ấy âm trầm khủng bố, ngày thường chẳng ai dám vào nhưng lúc này lũ lụt tới đít thế nên mọi người buộc phải tự cứu mình. Đào Trường Diệu mang theo một đám trai tráng cầm đuốc vào động kiểm tra một phen cũng không thấy có chỗ nào khả nghi. Cái khiến mọi người càng hưng phấn chính là hang đá này rất lớn, lại phân trong ngoài. Bên trong nhỏ, bên ngoài lớn, vừa lúc có thể giấu lương thực bên trong, còn các thôn dân thì chen chúc ở bên ngoài. Chẳng qua nơi này vừa dốc lại cao, phải buộc mấy cái thang ở cửa động mới tiện lên xuống.

Có nơi tránh lũ nên mọi người cũng an tâm, vội vàng về nhà thu dọn đồ rồi dùng chăn đệm bao lại khiêng lên núi.

Cả nhà Đào Tam gia may mắn hơn vì không phải ở hang đá, bọn họ chỉ thu dọn đồ chạy lên Ân gia. Một nhà Đào Ngũ gia cũng được mời đi cùng. Hai vợ chồng nhà họ Phan cũng đi theo luôn. Một nhà Đào Ngũ gia không còn bao nhiêu lương thực nên mang lên hết, còn Phan gia nhiều lương nhưng bọn họ cũng phải cố mà dọn lên cho hết. Đây là lúc đói kém, nếu để nước ngâm là thối ngay. Đại Bảo và mấy đứa em cùng nhau dọn hết lên Ân gia.

Hiện giờ Ân gia náo nhiệt chưa từng có. Đám nhỏ không hiểu lũ lụt đáng sợ thế nào mà chỉ cảm thấy được ở chung với nhau quá vui. Người lớn thì bị nước mưa vây trong nhà, mỗi ngày đều thở dài. Lý thị và Đại Tần thị lớn tuổi, ngày nào cũng chắp tay khấn cầu Bồ Tát cho mưa tạnh.

Đào thị và mấy cô chị dâu phụ trách thức ăn cho mọi người. Khi hạn thì thiếu nước, bữa nào cũng phải ăn lương khô uống nước sôi, hiện tại nước ê hề thì bữa nào cũng ăn cháo, chỉ cần no bụng.

Năm thiên tai thì lương thực là quan trọng nhất, dù ngươi có đưa ra vạn lượng hoàng kim thì cũng không bằng lương thực.

Tuy trong phòng gỗ chất đầy lương thực nhưng đó là đồ ăn của bốn nhà, lúc này lũ lụt quét qua, hẳn sẽ còn mang theo ôn dịch và những tai kiếp đáng sợ khác, vì thế cần phải tiết kiệm lương thực.

Mưa rơi 10 ngày rốt cuộc cũng ngừng, mọi người đều hoan hô, cảm thấy lũ không quá lớn, hẳn còn kịp gieo trồng một quý.

Ai ngờ ngày hôm sau mưa lại bắt đầu rơi tí tách không ngừng.

Vui quá hóa buồn, Đào Tam gia trực tiếp ngã bệnh. Tuổi ông ấy đã lớn, hai năm nay lại lo lắng quá độ, ăn uống kém nên sức khỏe đã không bằng những năm trước. Lúc này bệnh của ông không hề nhẹ, may có Nhị Bảo tự mình nấu thuốc và chăm sóc mới không nguy hiểm tính mệnh.

Mưa vẫn rơi không ngừng.

Đứng trên sườn núi tây có thể thấy khói bếp tỏa ra từ sườn núi phía đông. Tam Bảo muốn tới đó xem thế nào nhưng Lý thị ngăn cản lại, bà khóc ròng nói: “Lũ đã tới chân núi rồi, con khỉ nhà con lại không chịu yên là muốn mất mạng à?”

Tam Bảo vội vàng giải thích: “Bà nội, cháu đi đường núi, xuyên qua Tây Sơn là tới Đông Sơn mà.”

Lý thị vẫn không cho, cứ kéo hắn không bỏ, lại còn khóc nói: “Đường núi càng không thể đi, nơi nào cũng có rêu xanh, nếu ngã xuống thì làm sao? Dù sao cũng không cho con ra ngoài.”

Tam Bảo không có cách nào đành phải cười trừ rồi dỗ bà nội nửa ngày bà mới nín khóc.

Có ví dụ của Tam Bảo thế là những người khác định thăm dò tình huống cũng đều phải ngừng ngay. Đứng ở Ân gia nhìn xuống thôn chỉ thấy nước lũ đục ngầu đã tràn qua nửa Phan gia, thềm đá dưới chân núi đá bị ngập mấy bậc. Nếu nước còn dâng tiếp thì nhà Đào Tam gia, Đào Ngũ gia sẽ đứng mũi chịu sào. Đào Ngũ gia mới xây nhà ngói 5 năm trước, mắt thấy lũ quét qua thế là ông đau lòng khóc lóc. Mọi người lại phải an ủi một phen, nói là giữ được rừng xanh lo gì không có củi đốt. Chỉ cần nhà không bị cuốn trôi thì đợi nước rút bọn họ dọn dẹp một phen là có thể ở được.

Còn việc nhà có bị cuốn trôi hay không thì chẳng ai biết!

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Năm 2020
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
DMCA.com Protection Status
error: Alert: Content is protected !!