You dont have javascript enabled! Please enable it!

Đào gia thôn – Chương 95 + 96

Chương 95: Tin vui

Lưu thị không ngờ mình lại có tin vui, tính tính ngày thì đúng là trúng thưởng vào mấy hôm ăn tết. Nàng ta cáu tiết lườm Trường Phú nhưng cuối cùng trong lòng vẫn nhiều phần xấu hổ và vui mừng.

Nhà Đào Tam gia lại thêm cháu vì thế vợ chồng ông vui không khép được miệng, đặc biệt là Lý thị, gặp ai cũng khen Tống Tử nương nương ở Thiên Phật Sơn linh nghiệm.

Lưu thị không ngờ con lớn đã 14 mà mình còn mang thai được vì thế dù vui mừng nhưng nàng cũng lo lắng. Trường Phú thì vui tươi hớn hở an ủi vợ lại bị Lưu thị oán trách: “Còn không phải tại chàng sao? Qua mấy năm nữa là được ôm cháu rồi mà giờ còn sinh nữa, nói ra ai cũng cười!”

Trường Phú nghe thế thì chỉ cười ngu si và không nói thêm gì nữa.

Đại Bảo và Nhị Bảo biết Lưu thị mang thai thì đều vui mừng. Đại Bảo nhờ người gửi chút đồ ăn và tiền công về, Nhị Bảo thì nhờ sư phụ kê mấy thang thuốc an thai gửi cho. Lý thị liên tục khen hai đứa nhỏ hiểu chuyện, Tam Bảo nghe thế càng ghen tị vì thế hắn càng thêm cần mẫn, ngày nào cũng cướp việc mà làm. Mỗi ngày hắn vừa giúp đỡ Lý thị nấu nước rửa rau vừa bưng cơm rót nước cho mẹ. Nữu Nữu không chen được chân vào chỗ nào nên vui vẻ ở bên cạnh trò chuyện với Lưu thị.

Lưu thị uống mấy thang thuốc dưỡng thai thì cũng yên lòng, cả ngày mơ màng ngủ không có tinh thần lắm. Trương thị giao Tiểu Ngọc Nhi cho Nữu Nữu trông hộ và giúp đỡ Lý thị xử lý việc nhà.

Lúc Trương thị mang thai Tiểu Ngọc Nhi thì không nghén lắm, ngoại trừ thích ăn ớt ngâm dấm ngoài ra nàng ta không ngán cái gì. Lưu thị lại khác, phản ứng cực lớn, không ngửi được mùi tanh, không ngửi được mùi dầu, càng không ăn nổi thịt khô, chỉ có thể uống cháo trắng, ăn màn thầu.

Lý thị nhắc mãi: “Thai này tám phần lại là con gái rồi, từ trong bụng đã bắt bẻ.”

Trường Phú cười hề hề nói: “Con gái tốt, con gái thật tri kỷ.”

Lưu thị vừa ăn màn thầu vừa lườm chồng nhưng tên kia chỉ cười hề hề đáp lại.

Tiểu Ngọc Nhi bị Trương thị chiều quen nên lúc ôm cần lắc lư nếu không nàng sẽ gân cổ lên khóc. Bảo mẫu Nữu Nữu mỗi ngày chỉ có thể ôm đứa nhỏ lắc lại lắc, lúc thì cho nàng xem Đại Hoa, lát sau lại đổi qua xem Hoàng Hoàng. Nếu Tiểu Ngọc Nhi vui thì sẽ cười vài cái, nếu không vui sẽ khóc rống lên. Trương thị giống như có thuận phong nhĩ, chỉ cần nghe thấy con gái khóc là bất kể đang ở góc nào trong viện nàng ta cũng sẽ hỏa tốc xuất hiện trước mặt Nữu Nữu và ôm Tiểu Ngọc Nhi dỗ dàng lắc lư sau đó vô cùng ôn nhu nói: “Ngoan nào, bé ngoan đói bụng à, để nương cho con ăn nhé!” Sau đó nàng sẽ bế con về tây phòng.

Nữu Nữu chờ bên ngoài chọc chọc Đại Hoa, trêu trêu Hoàng Hoàng chờ tới khi Trương thị đi ra nhẹ giọng nói: “Nữu Nữu, Tiểu Ngọc Nhi ngủ rồi, cháu trông ở bên ngoài, nếu con bé tỉnh thì gọi nhị thẩm nhé.”

Nữu Nữu đáp vâng rồi ngoan ngoãn canh bên ngoài. Kỳ thật Tiểu Ngọc Nhi mà tỉnh thì căn bản không cần Nữu Nữu gọi người vì tiếng khóc rung trời kia lập tức có thể gọi Trương thị về.

Sau ba tháng tình hình ăn uống của Lưu thị được cải thiện, nhưng cả người nàng ta gầy một vòng, sắc mặt cũng vàng vọt. Lý thị lo lắng đứa nhỏ bị ảnh hưởng nên thường để Trường Phú đi trấn trên mua chút xương cốt về hầm, gà mới ấp vào mùa xuân bà cũng không do dự mang ra làm thịt bồi bổ cho con dâu.

Đương nhiên Tiểu Ngọc Nhi cũng có phần, canh xương hầm và canh gà nấu ra nàng đều có một bát. Sắc mặt Lưu thị dần hồng hào hơn, mà Tiểu Ngọc Nhi thì càng khoa trương hơn, cả khuôn mặt tròn vo như cục bột. Trương thị ôm con gái mê mẩn, thói quen thích véo mặt, véo mông trước kia hoàn toàn biến mất, Lý thị thấy thế thì trêu ghẹo: “Mặt Tiểu Ngọc Nhi mềm mụp thế kia sao con không véo cho đã đi?”

Trương thị lập tức bày ra bộ dạng đau lòng nói: “Thì con đau lòng, đây là con gái ruột của con mà!”

Lý thị trợn trắng mắt hỏi: “Thế Tứ Bảo là nhặt được từ bãi rác à?”

Trương thị ngượng ngùng nói: “Nương, chuyện trước kia ngài nhắc đến làm gì?”

Nữu Nữu còn nhớ rõ lúc nhỏ bị Trương thị ôm vào lòng véo mông thế là nàng cười tủm tỉm nói: “Nhị thẩm, cháu vẫn còn nhớ rõ chuyện ngày xưa, đợi Tiểu Ngọc Nhi lớn một chút cháu cũng muốn véo mông nàng.”

Biết rõ Nữu Nữu chỉ nói đùa nhưng Trương thị vẫn đau lòng cực kỳ. Nàng ta ôm Tiểu Ngọc Nhi lắc lắc nói: “Về sau chúng ta không ai véo mông hay véo mặt nữa nhé, chứ không nói ra người ta lại cười chê!”

Lưu thị vừa cười vừa kéo Nữu Nữu qua và nói: “Nữu Nữu, nhị thẩm nói cái gì con phải nghe, về sau không được véo mông tiểu muội muội biết không?”

Nữu Nữu chỉ cười nhưng không chịu gật đầu, vì thế Trương thị đành phải dùng đòn sát thủ. Nàng ta cười nói: “Chờ đại tẩu sinh em bé rồi ta cũng để Tiểu Ngọc Nhi đi véo mông hắn!”

Lý thị tức quá cầm mặt giày định đánh Trương thị nhưng nàng kia đã nhanh chóng ôm Tiểu Ngọc Nhi cười hì hì chạy ra ngoài. Lý thị vừa cười vừa mắng: “Cái đồ không đàng hoàng này, không biết trong đầu nàng nghĩ cái gì nữa!”

Nhưng Trương thị vừa nói thế thì Nữu Nữu lập tức khuất phục. Nàng cười và nói với Trương thị: “Nhị thẩm nói lời phải giữ lời đó!”

“Đương nhiên, nhị thẩm chưa bao giờ không giữ lời cả!” Trương thị nói.

“Được, nữ tử một lời tứ mã nan truy!” Nữu Nữu nghiêm túc nói.

Mẹ chồng nàng dâu cười bò ra, Nữu Nữu thì duỗi tay sờ sờ bụng mẹ mình và cũng vui vẻ cười.

Thời tiết dần dần ấm áp hơn, cây mận trong viện nở hoa chi chít, gió vừa thổi qua là cánh hoa lập tức rơi xuống như mưa. Hoa đào và hoa lê đã bung từng chùm trên cành cây, đây đó thấp thoáng vài chiếc lá xanh giấu dưới nụ hoa chờ thời tiết vừa lúc là sẽ bùng lên lấn át tất cả.

Quanh thôn là đồng ruộng chỉnh tề, từng luống lúa mạch xanh mượt chỉnh tề, vài ruộng rau cải nở hoa vàng xen kẽ hấp dẫn ong bướm tới hút mật. Quanh đường ruộng mấp mô có vài ba cây đào được trồng rải rác, hiện tại chúng cũng đang hé nụ. Những cây nào ở nơi có ánh sáng tốt thì nụ hoa đã nở rộ, cánh hoa hồng phấn điểm xuyết nhị vàng, lá xanh nhìn đẹp không thể tả xiết.

Sau lập xuân lúa mạch lên xanh mượt nhờ được bón phân tưới nước, trông cực kỳ khả quan. Đào Tam gia mang theo con cháu ra đồng làm cỏ, có cây cải dầu mọc hoang, hành mọc hoang, rồi yến mạch hoang và nhiều thứ cỏ dại khác đều phải nhổ sạch, rau ấy có thể mang về cho heo ăn. Rau dưa cũng đang nảy mầm, đợi một thời gian nữa là tới lúc gánh phân bón cho tụi nó.

Người nông dân thuận theo thời tiết mà gieo giống thu hoạch, từng năm từng ngày đều là những công việc tuần hoàn.

Chờ đến mùng năm tháng năm thì Đại Bảo và Nhị Bảo đã học việc được tròn một năm. Hai đứa cao hơn, cũng khỏe mạnh cường tráng hơn, da trắng, cả người điềm đạm. Cả nhà thấy thế thì cực kỳ vui mừng. Lý thị lại nói chuyện với Lưu thị về chuyện đính thân của Đại Bảo nhưng tên kia nhanh chóng lấy cớ nói: “Bà nội, nhà ta còn chưa xây nhà mới, cháu cũng còn nhỏ, lại chờ mấy năm nữa cũng được.”

Lúc này Lý thị mới bừng tỉnh: “Đúng rồi, nhà ta mà xây xong nhà ngói thì càng dễ tìm vợ cho hai đứa. Đến khi ấy chúng ta chậm rãi chọn là được.”

Lưu thị cũng đồng tình vì thế Đại Bảo nói tiếp: “Hơn nữa, tháng 10 này nương sẽ sinh, chăm sóc đứa nhỏ cũng tốn công sức. Chuyện của cháu chờ đệ đệ và muội muội lớn hơn chút lại nói cũng không muộn!”

Lý thị và Lưu thị đều gật đầu, Đại Bảo thấy bà nội và mẹ đều bị thuyết phục thì trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra. Ai biết hắn lại thấy ánh mắt mang ý cười của Nhị Bảo thế là lập tức ném cho tên kia một ánh mắt kiểu ‘đệ cứ chờ đi, sẽ sớm tới lượt đệ thôi’.

Các nữ nhân đều bị thuyết phục, chỉ có mình Đào Tam gia là cảm thấy ưu thương. Ông vừa cảm thán thời gian trôi cực nhanh, lại cảm thán thời gian trôi quá chậm, còn phải đợi bao nhiêu năm nữa mới được ôm chắt trai đây. (Hãy đọc thử truyện Thượng Công chúa của trang Rừng Hổ Phách) Đặc biệt là mỗi lần chơi cờ với Đào lão đại và thấy ông ta cười tủm tỉm ôm chắt trai với bộ dạng tự đắc thản nhiên là ông lại hâm mộ và ghen ghét cực kỳ. Trước kia ông còn có thể thắng 2,3 ván nhưng hiện tại tâm tư rối loạn nên toàn thua. Mà điều càng khiến người ta phẫn hận chính là Đào lão đại còn đưa quân cờ mình ăn được cho chắt trai chơi. Thằng bé kia sẽ ôm lấy quân cờ tướng tròn tròn sau đó gặm cho dính đầy nước miếng. Nếu nó không thích chơi sẽ buông tay để quân cờ lăn xuống bàn cờ làm loạn hết cả lên. Đào Tam gia sẽ nhân cơ hội đó chơi xấu, mà Đào lão đại cũng không so đo chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu “Làm ván khác!”

Cái phần hào phóng thanh thản này khiến Đào Tam gia hâm mộ ghen ghét đã đành nhưng thậm chí còn cáu. Ông sẽ thở phì phì đẩy bàn cờ ra và nói: “Không chơi!”

Lúc ấy Đào Đại gia sẽ cười tủm tỉm khuyên vài câu thế là hai người lại bắt đầu ván cờ khác.

Đại Bảo nhìn biểu tình của Đào Tam gia thì cũng đoán được 7,8 phần vì thế hắn nhanh chóng chuyển đề tài: “Ông nội, nếu năm nay lại tích cóp tiền thì liệu sang năm có đủ tiền xây nhà chưa?”

Đào Tam gia tính toán một chút và nói: “Hiện tại nguồn thu chính của cả nhà đều dựa vào bán heo, bán gà. Bây giờ thêm tiền công của hai đứa vậy tiền cũng tích nhanh hơn chút. Ngày thường bán rau và trứng thì chỉ đủ mua đồ trong nhà dùng, chúng ta lại không bán lương thực, thi thoảng lễ tết cũng phải bỏ tiền lễ mừng. Ta tính nếu tích cóp thêm năm sau nữa thì mới coi như miễn cưỡng đủ. Chẳng qua xây nhà xong tiền trong nhà sẽ chẳng còn gì, nếu gặp chuyện cần tiền thì sẽ không có cái mà dùng.”

Nhị Bảo nói: “Ông nội, tới tháng 5 năm sau nữa là cháu qua 3 năm đầu rồi, khi ấy cháu sẽ được tăng tiền công, đến lúc đó cháu sẽ học tập chăm chỉ với sư phụ, tình hình nhà ta cũng sẽ chậm rãi tốt hơn.”

Đại Bảo cũng nói: “Ông nội, cháu cũng sẽ nỗ lực làm việc, tranh thủ sớm lên làm tiên sinh quản sổ sách, như thế tiền công sẽ nhiều hơn.”

Tam Bảo nói: “Ông nội quên cháu và Tứ Bảo rồi sao? Năm sau bọn cháu cũng có thể kiếm tiền, có phải không Tứ Bảo?”

Tứ Bảo gật đầu ngay còn Đào Tam gia thì vui mừng cười nói: “Ta làm việc trước giờ đều sẽ để lại đường lui, chờ ba năm nữa nhà ta sẽ xây nhà cũng không muộn. Trong tay có dư dả tiền thì làm gì cũng thoải mái, kiên định.”

Chương 96: Ngũ Bảo

Lý thị cũng nói: “Đúng vậy, ông mấy đứa nói phải, chúng ta tích cóp thêm một chút hẵng nói tới chuyện xây nhà.”

Người nhà đều gật đầu, Nữu Nữu thì mất mát nói: “Ông nội, cháu không biết kiếm tiền!”

Đại Bảo nhanh chóng an ủi nàng: “Ấy, Nữu Nữu cũng kiếm tiền đấy, chẳng qua muội không để ý thôi.”

Nữu Nữu lập tức chớp mắt và vội vàng nhìn ca ca thế là Đại Bảo cười nói: “Nữu Nữu giúp bà nội làm việc nhà, giúp đỡ nhị thẩm trông Tiểu Ngọc Nhi, về sau còn phải giúp đỡ mẹ trông em bé, những việc này nhà giàu trong trấn đều phải bỏ tiền ra thuê người về làm đó!”

“Thật sao?” Nữu Nữu hỏi.

“Đại ca đã gạt muội bao giờ nào?!” Đại Bảo cười và chọc chọc búi tóc của Nữu Nữu.

Nữu Nữu lập tức vui vẻ, đôi mắt cười híp lại. Mấy thằng anh cũng cười híp hết cả mắt, nhìn qua một đám trẻ con trong nhà bộ dạng giống hệt nhau. Trương thị nhìn nhìn Tiểu Ngọc Nhi trong lòng thì thấy hơi mất mát. Kỳ thực nàng ta muốn một đứa con gái mắt hai mí, ai biết Tiểu Ngọc Nhi lại có đôi mắt một mí giống nàng ta như đúc, khóe mắt còn hơi xếch lên. Đúng lúc này Tiểu Ngọc Nhi lại nở nụ cười với Trương thị, đôi mắt như hai con cá nhỏ khiến chút mất mát trong lòng nàng ta lập tức tan biến. Trương thị lắc lư con gái, trong lòng thích đến mê say.

Người một nhà cứ thế trải qua ngày tháng bình yên, Đào Tam gia thì quản lý tính toán việc đồng áng còn Lý thị thì sắp xếp việc nhà. Mỗi ngày tình hình lại tốt dần lên, tuy không phải phú quý nhưng so với trước kia thì khá hơn nhiều.

Tới đầu tháng 10 Lưu thị sinh một thằng nhóc béo, mẹ tròn con vuông.

Đào Tam gia cực kỳ vui vẻ, cái tên ‘Ngũ Bảo’ cuối cùng cũng được sử dụng. Lý thị cũng chạy trước chạy sau bận rộn, vừa sắp xếp Trường Phú đưa lễ tạ cho bà mụ vừa để Trường Quý đi giết gà bồi bổ cho bà đẻ lại để Tam Bảo và Tứ Bảo tới lạch nước bắt cá.

Đào gia thôn có một con sông nhỏ, bởi vì thôn dân xưa nay sợ nước nên không có mấy người xuống sông bắt cá. Ngẫu nhiên có vài ba người chống thuyền đi ngang qua thế là bọn nhỏ sẽ gọi nhau tới xem người ta bắt cá. Đa phần bọn họ đều quăng lưới, có người lại đặc biệt nuôi rái cá để nó bắt cá cho mình. Lưới vừa quăng ra là rái cá sẽ thuần thục bơi xuống bắt cá. Bắt được cá rồi nó sẽ bơi lên, chủ nhân gỡ cá ra khen thưởng cho nó mấy miếng cá vụn thế là nó lại đắc ý chui đầu xuống bắt cá tiếp. Đương nhiên cũng có người nuôi chim ưng để bắt cá, mười con chim ưng đậu theo thứ tự ở mép thuyền, cổ buộc dây thừng đề phòng tụi nó nuốt cá.

Đương nhiên người đánh cá như thế không nhiều.

Nông dân chân chính cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi đi câu cá. Chờ tới mùa đông thực sự không có việc gì thì trời lại giá rét, chẳng ai dở hơi chạy ra sông làm gì. Có vài thôn dân sẽ tới lạch nước chỗ tiếp giáp với bờ sông đặt mấy cái nơm. Nhưng như thế cũng chỉ bắt được ít cá con, còn cá trích hay cá chép thì mơ đi, nghĩ cũng đừng nghĩ.

Tam Bảo và Tứ Bảo vừa nghe nói tới bắt cá thì cực kỳ hưng phấn, không đợi Lý thị nói xong bọn họ đã vội vàng vác nơm đi ra cửa. Cho dù gió lạnh thổi vù vù tụi nó cũng vẫn nhiệt tình chạy tới chỗ lạch nước sau đó vội vàng đặt một cái nơm ở đầu lạch nước chờ con cá tự động bơi vào trong đó. Cá con bơi thành đàn trên mặt nước, mỗi con phải to tầm 10 cm, nhưng phản ứng của tụi nó cực nhanh, hơi có chút động tĩnh là lập tức chạy ngay, muốn vớt được thì phải nhanh hơn tụi nó cơ. Tam Bảo và Tứ Bảo phí bao nhiêu công sức cũng chỉ vớt được 5 con. Hai đứa không cam lòng mà thử hết lần này tới lần khác, quần áo trên người đều ướt đẫm.

Qua một canh giờ Nữu Nữu tới gọi hai đứa về ăn cơm nhưng Tam Bảo và Tứ Bảo vẫn kiên trì muốn vớt thêm một lát. Nữu Nữu thấy quần áo hai đứa ướt hết thì kiên quyết không cho sau đó nàng lôi kéo nơm đi về nhà. Tam Bảo và Tứ Bảo bất đắc dĩ đành phải xách theo 5 con cá con đi theo nàng.

Cá này vừa rời nước là chết, cả người toàn xương, căn bản không thích hợp nấu canh, chỉ có thể dùng dầu rán giòn. Tam Bảo và Tứ Bảo rất thất vọng, không nghĩ bắt cá lại khó như thế.

Vừa đến nhà Nữu Nữu đã đẩy hai đứa vào phòng thay quần áo tránh cảm lạnh sẽ nguy hiểm. Lý thị thì mang 5 con cá kia ra rán vàng, lại thêm nước vào nấu thành canh. Vì cá đã rán qua nên canh nấu ra cũng không quá tanh. Dù thế Lưu thị vẫn thấy khó ngửi, có điều để thúc sữa nàng cũng không nói hai lời đã một hơi uống hết bát canh cá.

Đứa nhỏ rất ngoan, rất ít khi khóc nháo, ăn no là lăn ra ngủ, đói bụng mới rì rầm một chút. Lý thị cũng không nhịn được khen: “Tiểu Ngũ Bảo thật đúng là ngoan, lúc Tiểu Ngọc Nhi ở cữ đêm nào cũng quấy, ta còn phải nhờ Tam Bảo viết một cái sớ an ủi dán bên đường nhờ người ta đi qua đọc!”

Lưu thị cười nói: “Nương, sao con không biết việc này nhỉ, thế sớ ấy viết sao?”

Lý thị nói: “Tiểu nhi khóc đêm, nhờ người đọc giúp, đứa nhỏ quên khóc, tạ người vạn phúc.”

Lưu thị nói: “Thế cái ấy có tác dụng không?”

“Ta quên mất lại viết tiểu nhi ở trong sớ thay vì tiểu nữ cho nên chắc là không có hiệu quả!” Lý thị giải thích.

Lưu thị cười nói: “Đứa nhỏ khóc đêm là chuyện bình thường, ngài xem Tiểu Ngọc Nhi bây giờ đi, không phải tốt hơn nhiều rồi ư?”

Lý thị gật đầu, nói: “Tiểu Ngọc Nhi chỉ hay khóc nhè tí thôi còn lại đều ngoan. Hiện tại tiểu Ngũ Bảo cũng sinh ra rồi, nhìn bộ dáng hắn bụ bẫm thế này đúng là đáng yêu!” Lý thị vừa nói vừa dùng ngón tay chọc cái mặt nhỏ của Ngũ Bảo.

Lúc này, Trương thị ôm Tiểu Ngọc Nhi vào phòng và cười nói: “Tiểu Ngọc Nhi tới thăm đệ đệ đây, xem tiểu đệ đệ ngủ ngon chưa kìa!”

Tiểu Ngọc Nhi đã sắp 1 tuổi, Trương thị mặc cho nàng thật sự dày chắc, không khác gì cái bánh bao bằng bông, tay nhỏ đeo bao tay, đầu đội mũ bông chỉ để lộ mắt, mũi, miệng. Tuy đứa nhỏ mắt một mí nhưng tròng mắt đen tròn xoe như quả nho, miệng ê ê a a chẳng ai hiểu cái gì. Trương thị vừa lắc lư nàng vừa nói: “Tiểu Ngọc Nhi của chúng ta đang nói chuyện với tiểu đệ đệ đấy à! Nói tiểu đệ đệ chỉ biết ngủ, không đứng dậy cùng con chơi à!”

Lý thị nói: “Con hiểu Tiểu Ngọc Nhi nói cái gì à?”

Trương thị cười nói: “Nương, không phải con đang trêu đứa nhỏ ư?”

Lưu thị cũng hé miệng cười với Tiểu Ngọc Nhi: “Tiểu đệ đệ đang ngủ đó, ngủ nhiều mới lớn được, chờ đệ đệ lớn lên sẽ chơi với Tiểu Ngọc Nhi nhé?”

Tiểu Ngọc Nhi cười ha ha ha còn ba mẹ con Lý thị thì tiếp tục hàn huyên. Tiểu Ngọc Nhi thấy không ai để ý tới mình thì lại gào giọng khóc rống lên.

Trương thị vừa lắc lư vừa dỗ dành, Lý thị thấy thế thì nói: “Thôi con ôm đứa nhỏ ra ngoài mà dỗ, đừng đánh thức Ngũ Bảo!”

Trương thị cũng không để ý lời này mà bế Tiểu Ngọc Nhi đi ra ngoài.

Lúc này không có việc gì nên Nữu Nữu ở trong phòng Tứ Bảo thêu hoa, Tam Bảo và Tứ Bảo cũng rúc trong phòng chơi cờ. Từ lúc học chơi cờ tướng tụi nó cực kỳ nghiện, vừa rảnh là sẽ ngồi xuống chém giết chứ không chạy lông nhông suốt ngày như trước. Đến Đào Tam gia còn phải khen tụi nó hiểu chuyện.

Nữu Nữu nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Ngọc Nhi ở bên ngoài thì nói với Tứ Bảo: “Tứ ca, Tiểu Ngọc Nhi sẽ là kẻ mít ướt thứ hai à?”

“Thế ai là đứa thứ nhất?” Tứ Bảo hỏi.

“Tiểu Nguyệt Nguyệt đó! Vừa chạm là khóc!” Nữu Nữu nói.

“Thế thì không được, đồ mít ướt phiền lắm, khóc lóc suốt, không vui tí nào!” Tứ Bảo phàn nàn.

Tam Bảo cầm quân cờ nhìn chằm chằm bàn cờ giả vờ tự hỏi nhưng nửa ngày mới đánh một quân, miệng thì nói: “Vậy để hai cái đồ mít ướt chơi với nhau không phải được rồi à!”

Nữu Nữu cười nói: “Rồi cả hai đứa đều khóc thì chịu sao nổi?”

“Khóc thì cho khóc, cho tụi nó quen đi!” Tam Bảo nói.

Nữu Nữu nghiêm túc hỏi anh trai: “Mọi người đều nói ‘hoàng đế thích con trưởng, bá tánh thích con út’, hiện tại Ngũ Bảo là đứa bé nhỏ nhất trong nhà, liệu hắn có bị chiều thành đồ mít ướt không? Muội không hy vọng Ngũ Bảo thành mít ướt đâu, muội còn muốn véo mặt và véo mông hắn cơ!”

Tứ Bảo kinh ngạc: “Ơ! Ơ! Nữu Nữu, sao muội lại có thể như thế chứ? Muội không cho người khác véo Ngũ Bảo nhưng bản thân muội lại làm ra chuyện ấy! Cái này gọi là cái gì?”

Tam Bảo nói: “Chỉ cho phép quan gia phóng hỏa, không cho phép bá tánh đốt đèn!”

“Đúng! Chỉ cho phép quan gia véo mông, không cho phép bá tánh véo mông!”

Tứ Bảo nói xong thế là bị Tam Bảo ném quân cờ vào mặt mắng: “Đệ nói bậy bạ cái gì thế!”

Tứ Bảo cười hì hì, còn Nữu Nữu thì nghiêm túc nói: “Thì lúc trước nhị thẩm véo mông muội, hiện tại muội muốn véo mông Tiểu Ngọc Nhi lại bị nhị thẩm lấy Ngũ Bảo ra hăm dọa. Vì bảo vệ Ngũ Bảo muội đành từ bỏ việc véo mông Tiểu Ngọc Nhi, vì thế thù này muội chỉ có thể tìm Ngũ Bảo để trả lại.”

Tứ Bảo trợn hết cả mắt, “Đây là thuyết giáo tà ác thối tha gì thế, ta đau đầu quá.”

Tam Bảo đập cho hắn một cái, “Đệ có đi không? Ta chờ nãy giờ!”

Tứ Bảo giơ quân cờ nhìn nhìn một lát rồi hét lên: “Tam Bảo, huynh lại nhân lúc ta không chú ý dịch cờ của ta à? Ta chạy tới chỗ này khi nào? Quân mã cũng bị dịch, huynh chơi bẩn thế!”

Tam Bảo mặt không đổi sắc nói: “Tự đệ đi thì chịu chứ sao!”

Tứ Bảo tức quá xoa loạn bàn cờ thế là Tam Bảo cáu tiết xông tới, hai đứa lại vặn thành một cục.

Nữu Nữu bình thản thêu tất, cái này làm cho anh trai nên phải cẩn thận. Hoa lan này phối với chỉ màu gì nhỉ, hay lấy màu tím nhạt đi, “Tam ca nâng mông, tứ ca mau nâng chân, đè lên chỉ của muội rồi.”

Tam Bảo và Tứ Bảo lập tức nâng mông và nâng chân sau đó tiếp tục đánh nhau.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Năm 2020
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
DMCA.com Protection Status
error: Alert: Content is protected !!