You dont have javascript enabled! Please enable it!

Đào gia thôn – Chương 149 + 150

Chương 149: Không cho đổi ý

Vào tháng 5 thời tiết càng thêm nóng bức. Tiếng ve sớm đã vang dậy vui mừng trong những lùm cây xanh mướt, cây mận kết đầy những quả xanh, nhiều trái chín đã bị sâu ăn hoặc bị chim mổ và rụng xuống dưới. Trên cây đào là một đống đào lông, thân cây có nhựa đào rỉ ra màu vàng nhạt trong suốt khá xinh đẹp. Cây lê cao cao có đầy quả thấp thoáng trong kẽ lá theo gió nhẹ có những quả con rụng xuống thành đồ chơi của đám nhỏ.

Ân Tu Trúc tới tây giao ở trấn trên xem tình huống cày bừa vụ xuân trên ruộng nhà hắn sau đó thuận đường mua chút gà và cá mời một nhà Đào Tam gia lên nhà hắn làm khách. Lý thị cười nói: “Chúng ta đi hết thì không ổn, trong nhà còn nhiều việc lắm, để mấy đứa nhỏ đi là được.”

Vì thế vợ chồng Tam Bảo, Tứ Bảo, Nữu Nữu, Tiểu Ngọc Nhi và Ngũ Bảo mang theo mấy rổ rau dưa mới mẻ tới Ân gia.

Nơi này dựa núi mà xây nên cây cối tốt tươi, đứng trong sân không hề thấy nóng mà chỉ thấy gió núi mát mẻ thổi tới, thậm chí còn hơi lạnh.

Tam Bảo khen: “Đây đúng là chỗ tốt!”

Ân thị cười nói: “Ta cũng muốn dọn về đây!”

Tam Bảo nhân lúc bốn người kia không chú ý nhanh chóng véo má lúm đồng tiền của vợ và nói: “Nàng mơ đi!”

Ân thị tức giận quay đầu không để ý tới hắn, “Hừ! Ta đến sân sau hỗ trợ.”

Trong nhà bếp ở sân sau Ân Tu Trúc đang vội vàng làm cơm trưa, Tứ Bảo thì giúp đỡ nhóm lửa còn Nữu Nữu và Tiểu Ngọc Nhi thì nhặt rau ở bên ngoài. Ân gia có nước suối nguồn nên việc lấy nước rửa rau và nước ăn rất tiện. Có một cái máng trúc màu xanh ngả vàng được kéo từ vách núi xuống nối nước suối và hồ nước trong viện. Sau khi hồ nước đầy thì nước sẽ chảy theo hai hướng một là vòng qua phía bên trái tới nhà tắm và nhà xí phía sau, một cái vòng qua bên phải tới vườn hoa và chảy xuống chân núi.

Tay nghề của Ân Tu Trúc không tồi, mấy món rau dưa hắn xào ra đều thanh đạm. Hắn lại rán một con cá chép, hầm một nồi canh gà.

Tam Bảo, Tứ Bảo đã cực kỳ thân với Ân Tu Trúc, hơn nữa hôm nay không có người lớn ở đây nên hai tên này càng thêm tùy ý. Ngũ Bảo nhìn hai thằng anh mấy lần sau đó lại ngượng ngùng nhìn nhìn Ân Tu Trúc thấy hắn cho mình một ánh mắt mang theo hiền hòa mới an tâm ăn hai bát cơm!

Ân thị không ngừng gắp đồ ăn cho Nữu Nữu và hỏi: “Anh trai ta làm đồ ăn ngon đúng không?”

Nữu Nữu gật đầu, Tiểu Ngọc Nhi nói: “Còn ngon hơn bà nội làm!”

Ân thị vội làm động tác nhỏ giọng và dặn: “Đừng để tam ca của muội nghe thấy, chàng chính là tay trong của bà nội đó!”

Tiểu Ngọc Nhi hì hì cười: “Thiếu chút nữa muội đã quên tai mắt của bà nội!”

Nữu Nữu bình tĩnh phán: “Yên tâm đi, xem cái tướng ăn của tam ca kìa, trở về không biết huynh ấy sẽ nói gì, sợ là sẽ khiến bà thương tâm ấy chứ!”

Ân thị và Tiểu Ngọc Nhi nhìn nhau, sau khi hiểu ra thì đều che miệng cười như trộm.

Sau khi ăn xong Nữu Nữu cướp việc thu dọn nồi chén nhưng Ân Tu Trúc không đồng ý thế là Ân thị nói: “Ca, huynh giúp Nữu Nữu thu dọn đi, chúng ta ăn no quá, phải ngồi nghỉ cho tiêu cơm đã.”

Ân Tu Trúc dặn: “Vậy muội pha một ấm trà mang sang đi, trong sân có bàn ghế rồi đó. Mọi người cứ nghỉ ngơi đi!”

Ân thị cười nói: “Muội cũng định thế, vừa lúc tường vi bên rào tre đang nở rộ muội cũng nhàn nhã một lần. Vừa uống trà vừa ngắm hoa rồi hóng gió, đúng là tiêu dao tự tại!” Nói xong nàng ta chớp mắt với Ân Tu Trúc và dẫn đám Tam Bảo ra sân.

Tam Bảo và Tứ Bảo đứng ở sườn núi ngắm nhìn toàn bộ Đào gia thôn và tức khắc có vài phần hào hùng. Tam Bảo nhìn về phía nhà mình gào ba tiếng “Hêi! Hêi! Hêi!” Sau đó hắn nghe có tiếng Đào Tam gia mắng chửi truyền đến.

Tứ Bảo nói: “Ông nội mắng huynh!”

“Biết!”

“Trở về ông sẽ tẩn huynh mông nở hoa!” Tứ Bảo cười nói.

“Đệ chắc không?” Tam Bảo cười hỏi: “Ta chính là thịt trên đầu quả tim của ông nội, đệ không ghen ghét đó chứ?”

Tứ Bảo chả vừa: “Phải, đệ hận không thể véo thịt huynh!” Nói xong hắn hung hăng nhéo eo Tam Bảo nhưng tên kia nào chịu lép vế. Hắn lập tức ôm lấy Tứ Bảo đùa giỡn, con chó vàng của nhà Ân Tu Trúc cũng gâu gâu mà tham gia náo nhiệt.

Ngũ Bảo nhìn thoáng qua sau đó nói với Ân thị: “Tam tẩu, tam ca như vậy tẩu không ngại chứ?!”

Ân thị hoàn hồn và cười ha ha nói: “Cái đầu nhỏ của đệ ngày ngày nghĩ cái gì thế?! Tam ca của đệ khá tốt.”

Ngũ Bảo yên lòng còn Tiểu Ngọc Nhi thì kéo vành tai hắn cười nói: “Toàn lo vớ vẩn!”

Nói tới lo lắng thì lúc này Ân thị cũng đang gấp gáp. Nàng ta không biết Ân Tu Trúc nghĩ thế nào mà vẫn chưa có động tĩnh gì. Thời gian này có vài nhà tới làm mai cho Nữu Nữu, tuy Lý thị vẫn chưa đồng ý nhưng vẫn ngầm tìm người hỏi thăm đó! Vạn nhất bà nội tìm được người vừa lòng thì chẳng phải Nữu Nữu sẽ đính thân ư? Ân thị nghe được tin tức từ Lưu thị và Tam Bảo thì vội vàng nói cho anh trai mình nhưng Ân Tu Trúc vẫn chậm chạp không có động tĩnh thế là nàng ta cảm thấy vội muốn chết.

Mặc kệ Ân thị ở sân trước đang nóng lòng thế nào thì Ân Tu Trúc vẫn ung dung rửa chén bát. Nữu Nữu đón lấy bát hắn rửa xong và bỏ vào tủ theo thứ tự sau đó dùng khăn vải sạch đậy lại.

Chút tâm tư nhỏ nảy lên trong buổi giao thừa kia khiến nàng ngượng ngùng nhìn thẳng Ân Tu Trúc. Nàng từng đơn thuần coi hắn là anh trai nhưng hiện tại mọi thứ đều nhuộm một màu hồng nhạt.

Hai người thu dọn xong thì ra khỏi nhà bếp. Nữu Nữu thấy cửa sau không đóng thì hỏi: “Ân ca ca, cửa sau nhà huynh không đóng à?”

“Đợi tới đêm ta sẽ đóng, không sao đâu!” Ân Tu Trúc đáp.

Nữu Nữu vội la lên: “Ta phải đi đóng cửa, đã vào hè rồi, nếu có rắn chuột gì đó ở trên núi chui vào thì làm sao?” Nói xong nàng lập tức chạy qua ai ngờ chỗ cửa thật sự có một con rắn màu vàng lốm đốm đang nằm đó. Vốn loài rắn không hiếu chiến trừ khi tụi nó cảm thấy nguy hiểm nhưng lúc này Nữu Nữu vội vã chạy tới khiến con rắn như gặp đại địch, vèo một cái ngóc đầu dậy.

Lúc Nữu Nữu thấy thì đã chậm, nàng thét một tiếng chói tai. Ân Tu Trúc vội xông tới thì đã thấy con rắn cắn vào cẳng chân nàng thế là hắn kéo đuôi con rắn dùng sức vung mạnh khiến con rắn đập vào tường chết tươi.

Ân Tu Trúc cũng bất chấp kiêng kỵ mà lớn tiếng gọi người ở sân trước sau đó xé ống quần Nữu Nữu bám vào hai lỗ rắn cắn mà hút máu độc ra.

Đám Tam Bảo nghe tiếng vọt tới, Ân thị thấy con rắn nằm thẳng cẳng thì sợ tới mức suýt hôn mê. Tam Bảo nhanh chóng đỡ lấy vợ còn Tứ Bảo thì sợ tới mức chân nhũn ra, run rẩy đi lên.

Ân Tu Trúc phun ra một búng máu và vội la lên: “Mau mang ngựa tới đây, ta đã hút được phần lớn độc, phần còn lại phải để lang trung xử lý!”

Tứ Bảo nhìn nhìn con rắn đã chết thì nhẹ nhàng thở ra.

Ân Tu Trúc bế Nữu Nữu lên và hét: “Thôi, để ta tự đi!”

Tứ Bảo giữ lấy tay hắn nói: “Ân đại ca chờ một lát, rắn này không có độc!”

“Hả?” Ân Tu Trúc nghi hoặc.

“Chỗ này mọi người gọi nó là Thái Hoa xà, màu vàng nhạt như bông cải mang theo hoa văn màu trắng và không có độc!” Tứ Bảo nói.

Ân Tu Trúc nhìn nhìn con rắn đã chết thẳng cẳng rồi lại nhìn đống máu mới phun ra có màu đỏ tươi chứ không phải màu đen của độc thì đã hiểu.

Tam Bảo đỡ Ân thị nói: “Ân đại ca mới tới Đào gia thôn không lâu nên khẳng định không biết!”

Ân Tu Trúc đúng là quan tâm nên loạn. Từ máu phun ra là có thể đoán được manh mối nhưng hắn không để ý, lúc này biết được chân tướng nhưng hắn lại luyến tiếc không muốn buông người trong lòng.

Mãi tới khi Nữu Nữu đỏ mặt nói: “Ân ca ca bỏ ta xuống đi!” thì đám Tam Bảo mới phát hiện Nữu Nữu vẫn được Ân Tu Trúc ôm trong lòng. Đến cả Ngũ Bảo cũng giật mình há miệng thành chữ o.

Ân Tu Trúc siết chặt cánh tay nói: “Cho dù không có độc cũng phải bôi thuốc cầm máu mới được!” Nói xong hắn ôm Nữu Nữu đi vào phòng mình, đặt nàng ngồi trên ghế rồi tìm một lọ thuốc trị ngoại thương bôi cho nàng rồi lấy vải trắng băng lại.

Làm xong hắn mới phát hiện ánh mắt kỳ quái của mọi người thế là hắn bình tĩnh nói: “Mọi chuyện quá đột ngột nên ta mới mạo phạm Nữu Nữu cô nương, ta sẽ tự tới cửa cầu hôn!”

Rốt cuộc Ân thị cũng yên tâm, còn Tam Bảo, Tứ Bảo và Tiểu Ngọc Nhi thì kinh ngạc há to miệng, Ngũ Bảo thì mang ánh mắt phức tạp nhìn Ân Tu Trúc, thấy hơi khó chịu.

Nữu Nữu đỏ mặt nói: “Ân ca ca đừng để ý, huynh chỉ nóng lòng muốn cứu ta, sao có thể vì thế mà đi cầu hôn chứ?”

Ân thị vội vàng nói: “Nữu Nữu muội muội quá ngây thơ rồi, nam nữ vốn thụ thụ bất thân, tuy tình huống khẩn cấp nhưng ca ca vừa giúp muội hút máu độc, vừa ôm muội. Nếu chuyện này bị truyền ra thì muội không dễ gả đâu! Chính vì thế muội chỉ có thể gả cho ca ca của ta thôi!”

Trong lòng Nữu Nữu vốn có ý với Ân Tu Trúc nay nghe Ân thị nói thế thì cũng cảm thấy hợp ý mình nên nàng không hề ngượng ngùng hay đỏ mặt mà nói với Ân Tu Trúc: “Vậy không cho huynh đổi ý đâu!”

Ân Tu Trúc gật đầu nói: “Hiện tại ta sẽ lên trấn trên chuẩn bị lễ, sáng sớm ngày mai ta sẽ mời bà mối tới cửa cầu hôn!”

Chương 150: Nữu Nữu đính thân

Ân Tu Trúc gấp không chờ nổi mà giục ngựa lên trấn trên. Đám Tam Bảo thì hai mặt nhìn nhau, sự tình xảy ra quá đột ngột khiến bọn họ không biết làm sao. Chẳng phải chỉ tới ăn bữa cơm thôi à? Chẳng phải bọn họ đang ở sân trước đùa giỡn à? Sao bỗng nhiên Nữu Nữu lại đính thân rồi?

Ân thị thầm vui vẻ và thúc giục Tam Bảo: “Chàng còn sửng sốt làm gì? Chuyện lớn như thế sao chàng còn không về nhà thông báo với người lớn trong nhà một tiếng!”

Tam Bảo vỗ đầu bừng tỉnh: “Đúng, đúng, đúng, đây mới là việc quan trọng nhất!” Nói xong hắn chạy ra ngoài viện nhưng lại đột nhiên dừng lại ở cửa nói với Tứ Bảo: “Tứ Bảo, chúng ta cùng đi!”

Tứ Bảo nhanh chóng đuổi theo, hai anh em chạy như bay xuống núi.

Nữu Nữu đạt được tâm nguyện thì cười híp mắt hỏi Ân thị: “Tam tẩu, có phải ta đang nằm mơ không?”

Ân thị cười lắc đầu thế là Nữu Nữu lại hỏi Tiểu Ngọc Nhi: “Ngọc Nhi, đại tỷ tỷ sắp thành thân rồi đó!”

Tiểu Ngọc Nhi vỗ tay cười nói: “Thật tốt! Tỷ gả cho Ân ca ca thì mỗi ngày muội đều có thể thấy tỷ!”

Ngũ Bảo nhìn Nữu Nữu và bất mãn hừ một tiếng: “Đại tỷ tỷ cứ thế gả cho người ta ư? Vậy đệ đệ còn nhỏ tuổi trong nhà thì ai chăm sóc đây?”

Nữu Nữu vươn tay véo má Ngũ Bảo và giả vờ hung tợn: “Ai bảo đệ giả vờ già dặn làm gì! Trên má toàn thịt đây này, giả vờ cái gì!”

Ngũ Bảo vội cứu mặt mình, lại xoa xoa má phính và lẩm bẩm: “Chúng ta cũng về đi! Trong nhà còn không biết tình huống đâu!”

Nữu Nữu gật đầu, không hề có thẹn thùng vì mới vừa định hôn ước. Ngược lại nàng hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi xuống núi. Ân thị nhìn bóng dáng Nữu Nữu và thầm nghĩ: Tính cách Nữu Nữu như vậy thật tốt, ngây thơ nhưng vẫn thông minh, đáng yêu lại thẳng thắn, cũng không biết làm sao mà nàng ấy lại có được tính cách như vậy, khác hẳn đám thiên kim nhà giàu nàng tiếp xúc lúc trước.

Nữu Nữu còn chưa đi đến cửa nhà Lưu thị đã vội vã ra đón, vừa sờ mặt vừa kiểm tra tay chân, “Cho nương xem nào, bị rắn cắn chỗ nào? Nếu là rắn độc thì mạng nhỏ của con cũng đi đời! Đứa con gái không bớt lo này, sao con trêu chọc con rắn kia làm gì?” Lưu thị vừa nói tới đây đã nghẹn ngào.

“Nương, không sao đâu! Tứ ca nói đó là con rắn không có độc, mà dù có độc thì Ân ca ca cũng giúp con hút độc rồi, mạng nhỏ của con hẳn vẫn còn giữ được!” Nữu Nữu an ủi mẹ.

Lưu thị nhìn khắp nơi xác nhận không có ai mới nhanh chóng kéo con gái vào phòng và la lên: “Đứa con gái ngốc nghếch. Tu Trúc giúp con hút máu độc là việc mà con có thể nói to thế à? Sao con không biết xấu hổ gì thế?!”

Nữu Nữu nghi hoặc: “Sao thế? Sự thật chính là như thế mà!” Nói xong nàng nghi hoặc nhìn mọi người trong phòng cầu giải thích.

Lý thị và mọi người đều nở nụ cười sau đó bà nói: “Cháu gái ngoan của ta đúng là không có chút kiến thức nào về cái này, dạy thế nào cũng không thông!”

Phan thị là người tính tình hoạt bát nên rất thích tính cách của Nữu Nữu. Nàng ta nói: “Bà nội, Nữu Nữu muội muội như thế không phải ngốc đâu. Theo cháu thì đây chính là liếc mắt một cái đã nhìn thấu, là ngay thẳng, cực kỳ đáng yêu.”

Tiểu Lý thị cũng gật đầu đi tới kéo tay Nữu Nữu nói: “Chúc mừng muội muội!”

“Aizzz, lão thái bà ta đúng là mắt mũi vụng về, một đứa nhỏ tốt như Tu Trúc ở ngay trước mặt mà ta còn không nghĩ tới Nữu Nữu.” Lý thị thở dài, “Mọi người nói xem, nếu hôm nay Nữu Nữu gặp phải rắn độc thì sao? Tu Trúc giúp hút máu độc mà vô ý bỏ mạng thì chúng ta phải làm thế nào?!”

Lưu thị nghĩ mà sợ, mắt lại đỏ lên. Ân thị đi theo phía sau vội móc khăn tay lau nước mắt cho mẹ chồng và nói: “Nương, đều là con không tốt, không nên để Nữu Nữu đi rửa bát!”

Lý thị nói: “Cái này không trách cháu được, là họa thì không thể tránh. Ta thấy Nữu Nữu chính là gặp họa được phúc, có được nhân duyên tốt! Nếu Tu Trúc cũng vui vẻ đồng ý thì ta cũng thành toàn cho hai đứa nó!”

Nữu Nữu đi tới trước mặt Lý thị cười hỏi: “Bà nội không hỏi cháu có thích hay không à?”

Lý thị vui vẻ nói: “Cháu là đứa nhìn một cái đã hiểu rõ, cháu có thích hay không ta còn không nhận ra ư?”

Nữu Nữu cười: “Ha ha, cháu thích Ân ca ca, hơn nữa nhà chồng chỉ cách nhà mẹ đẻ một quãng khiến cháu càng thích!”

Lưu thị cười mắng: “Sao con không biết xấu hổ gì thế? Nói gả tới gả đi mà không đỏ mặt!”

Nữu Nữu hừ hừ: “Vì sao phải đỏ mặt chứ? Con mới không đỏ mặt đâu!”

Lý thị trêu: “Xem ra ta phải gả cháu gái sớm thôi, trái tim đứa cháu này này chắc đã sớm bay lên sườn núi rồi! Nhưng bà phải nhắc con một câu, bát tự còn chưa hợp thì chẳng có gì chắc chắn. Nếu bát tự không hợp vậy hôn sự của con và Tu Trúc sẽ không thành đâu!”

Nữu Nữu lại bày ra bộ dạng khẳng định bát tự sẽ hợp khiến mọi người lại trêu ghẹo nàng một phen.

Các nữ nhân xác định hôn sự thì các nam nhân càng không có ý kiến gì. Ân Tu Trúc tạo được ấn tượng rất tốt với bọn họ, nếu Nữu Nữu có thể gả cho hắn thì mọi người đều vừa lòng!

Nói tới Ân Tu Trúc, lúc này hắn cưỡi ngựa vào trấn và tìm Phan chưởng quầy nhờ giới thiệu một bà mối tốt sau đó chuẩn bị hậu lễ mời bà mối dựa theo tập tục trấn trên mà mua đồ lễ cầu hôn. Kế tiếp hắn sẽ chậm rãi chuẩn bị cho lễ thành thân sau khi hôn sự này được xác định. (Hãy đọc truyện này tại trang runghophach.com) Ân Tu Trúc thấy lòng mình bồn chồn, không biết người nhà họ Đào có đồng ý gả Nữu Nữu cho hắn không. Dù sao hắn cũng không có gia tộc, không trưởng bối và bạn bè. Hắn lại lớn hơn Nữu Nữu những 8 tuổi. Chỉ nghĩ tới đây lòng Ân Tu Trúc đã buồn bã, cả buổi tối không chợp mắt được.

Sáng sớm hôm sau Ân Tu Trúc mang theo bà mối tới cửa. Một nhà Đào Tam gia đều đang ngồi trong phòng chờ sẵn rồi! Ân Tu Trúc đứng bên cạnh bà mối nghe bà ta nói như bắn súng liên thanh, toàn lời hay ý đẹp, hận không thể lên làm việc thay Nguyệt Lão luôn.

Ân Tu Trúc không nghĩ hôn sự cứ thế được định ra nhưng còn chuyện quan trọng nhất là hợp bát tự lại làm hắn lo lắng. Nếu bát tự của hắn và Nữu Nữu không hợp thì hôn sự này sẽ thất bại. Hắn tiếp xúc với người nhà họ Đào hơn một năm và biết người nhà họ cực kỳ tin Trương tiên nhân, thậm chí lúc lên trấn trên làm việc Phan chưởng quầy còn lén chỉ điểm cho hắn hai câu nhưng Ân Tu Trúc khinh thường làm chuyện như thế. Trực giác nói hắn và Nữu Nữu xứng đôi, nhưng lúc phải trao đổi thiếp canh thì tự tin trong lòng hắn lại biến thành lo lắng.

Sau khi hai nhà trao đổi thiếp canh Đào Tam gia lại cưỡi con lừa tới chùa Linh Thủy một chuyến. Kết quả là ông vui rạo rực móc bạc trả tiền, Trương tiên nhân nhìn Đào Tam gia cưỡi lừa đi xa thì lẩm bẩm: “Nhà lão nhân này đúng là có phúc!”

Đào Tam gia lại tới Duyệt Lai Phạn Quán vì đã gần 2 tháng Đại Bảo chưa về nhà. Hắn đưa tin nói việc làm ăn trong tiệm bận rộn, Vương trướng phòng lại về nhà dưỡng lão nên Phan chưởng quầy và hắn lo liệu không hết quá nhiều việc. Chờ hắn bận xong thì sẽ rảnh rang hơn. Đào Tam gia vừa vào sảnh của tiệm cơm đã đi tới bên quầy chỗ Đại Bảo tính sổ và cảm khái: “Việc làm ăn quả nhiên tốt!”

Đại Bảo nghe tiếng thì ngẩng đầu mới phát hiện ông nội đang đứng cạnh quầy thế là hắn nhanh chóng đón ông tới ngồi xuống.

Đào Tam gia nói: “Lâu thế con không về nên bà nội con không yên lòng, một hai bắt ông phải tới xem thế nào!”

Đại Bảo bất đắc dĩ: “Ông nội, năm nay việc làm ăn của tiệm tốt hơn nhiều. Vương tiên sinh bị thấp khớp nặng nên đã về nhà dưỡng lão, cha vợ cháu lại bị bệnh mà vẫn phải bận việc nên người làm con rể như cháu càng phải cố gắng!”

Đào Tam gia gật đầu nói: “Ừ, ông thông gia không khỏe thì người làm con rể như con phải gánh trách nhiệm. Chờ ông ấy khỏe lại con bớt thời gian về nhà một chuyến đi. Đại Bảo, nghe ông nói, dù việc làm ăn tốt nhưng con vẫn phải giữ sức khỏe, đừng vì ham kiếm mấy đồng mà hao phí sức khỏe!”

“Cháu đã biết!” Đại Bảo đáp.

“Tiệm cũng nên thuê thêm người, không thể chỉ dựa vào hai người được!” Đào Tam gia khuyên.

“Cha vợ cháu cũng có ý đó nhưng người cần lao lại chịu khó không phải lúc nào cũng tìm được! Cũng vì thế mà cha vợ và cháu chỉ có thể tiếp tục vất vả một chút!” Đại Bảo than.

“Ông nội, trong nhà vẫn ổn chứ?” Đại Bảo hỏi.

“Đều tốt, nhưng mỗi ngày bà nội đều nhắc con, ông bảo bà ấy lên đây thăm thì bà ấy lại sợ thêm phiền hà!”

“Ông nội, chờ cha vợ cháu khỏe hơn thì cháu nhất định sẽ bớt thời gian về nhà!”

“Ừ, con tự cân nhắc tình hình đi! Đây là trái cây bà nội làm, còn có giày mẹ con làm và quần áo vợ con làm cho con đó!” Đào Tam gia giao tay nải trong tay cho Đại Bảo và thở dài nói: “Aizzz! Ông sẽ về nghĩ lại, thế này mãi thì không được, hay để vợ con lên trấn trên ở cùng đi! Nhị Bảo sớm hay muộn cũng sẽ về Đào gia thôn, con phải giúp ông thông gia trông coi việc làm ăn, không phải nói đi là đi được. Nhưng hai vợ chồng con cũng không thể cứ mỗi người một nơi, chung đụng thì ít xa cách thì nhiều! Hơn nữa, bên cạnh con không có người chăm sóc ông cũng đau lòng! Nhìn con gầy bao nhiêu đây này!”

Đại Bảo nói: “Ông nội, cháu sẽ tìm cơ hội nói với cha vợ cháu tìm người có khả năng giúp ông ấy xử lý tiệm cơm, còn cháu sẽ về Đào gia thôn trồng trọt!”

“Aizzz! Chuyện này vẫn bên bàn bạc kỹ thì hơn! Ông về trước đây!” Đào Tam gia đứng dậy muốn đi thế là Đại Bảo nhanh chóng lấy một gói đồ từ quầy đưa cho ông ấy và nói: “Ông nội, đây là táo tơ vàng cha vợ cháu nhờ người mua, cực bổ khí huyết. Ông mang về đi, để bà nội ăn nhiều một chút, bà lớn tuổi rồi cũng đừng làm việc nhiều nữa, để cháu dâu làm đi thôi!”

Đào Tam gia đón lấy cái gói và gật đầu nói: “Được, con cứ làm việc đi, ông về đây! Con có rảnh thì về nhà một chuyến, mọi người đã lâu không thấy con đều nhớ đến hoảng. Chuyện của Nữu Nữu và Tu Trúc hẳn con cũng biết rồi, hôm nay ông tới hợp bát tự cho hai đứa, cũng đã xong xuôi. Hôn sự này coi như đã định, người làm anh như con cũng nên chuẩn bị!”

“Cháu đã biết!” Đại Bảo đáp.

Đào Tam gia đi ra ngoài, Đại Bảo thì đi dắt lừa. Phan chưởng quầy vội chạy tới bồi tội nói là bận quá không tiếp đón chu đáo!

Đào Tam gia nói: “Cũng không có việc gì, ta chỉ tới thăm Đại Bảo, ông thông gia cũng phải giữ sức khỏe, ta không quấy rầy nữa!” Nói xong ông chắp tay cáo từ.

Phan chưởng quầy và Đại Bảo tiễn ông đi rồi lại quay vào tiệm bận rộn.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Năm 2020
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
DMCA.com Protection Status
error: Alert: Content is protected !!