Chương 39: Vẽ tranh Tống Mê Điệt ẩn thân sau một bụi cỏ tươi tốt, chỉ cần gạt cành hoa trước mặt ra là nhìn thấy rõ vài bóng người dưới căn nhà trúc và mấy người khác ở trước căn nhà đó. Lúc này có gió ấm thổi tới
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 38
Chương 38: Cây quạt Sơn động mà A Vinh chuẩn bị mang A Y tới cũng là nơi hắn gặp đám Tống Mê Điệt lần đầu tiên. Nó thấp thoáng dưới bụi cỏ nên căn bản khó mà phát hiện ra. Lúc này chân trời đã nổi trắng như bụng
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 37
Chương 37: Tìm người Ánh trăng như sợi tơ bạc rũ xuống mặt đất, cơn mưa to kia cuối cùng cũng không tới. A Y ngồi ở trong sân, trên người như khoác một tầng vải bạc che chở thân thể cứng còng của nàng ấy. Nhìn có vẻ như
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 36
Chương 36: Tiễn người Ngày hôm sau Tống Mê Điệt luôn thấp thỏm bất an, năm lần bảy lượt muốn kể chuyện hôm qua cho A Y nghe. Nhưng mỗi lần lời đã tới bên miệng nàng sẽ đột nhiên nhớ tới câu nói của Lưu Trường Ương và chỉ
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 35
Chương 35: Bắt nạt “Nói xong nàng kia đi chợ chọn đồ còn Hắc Bạch Vô Thường cũng không rửa than đá nữa. Bọn họ lập tức trở về âm phủ báo cáo với Diêm Vương. Điện hạ đoán thế nào? Hóa ra sở dĩ kẻ kia có thể sống
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 34
Chương 34: Chuyện xưa Tống Mê Điệt thấy thế thì vội vàng đuổi theo, miệng gọi điện hạ, chân giẫm lên cái bóng của hắn bị ánh trăng kéo dài. “Ngày thường ngươi thấy ta là như thấy quỷ, sao bây giờ lại chạy theo vậy hả?” Kẻ đi phía
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 33
Chương 33: Nghe lén Nhìn thấy quẻ xấu khiến lòng nàng run lên. Đây là quẻ nàng bói cho A Y và A Vinh, là hỏi tiền đồ của họ. Ai biết được lại ra một câu “Túc điểu phần sào, vũ tuyết mãn đồ.” Tống Mê Điệt cất mảnh
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 32
Chương 32: Túc điểu phần sào (việc làm không thành) Nàng ngồi yên ở trên giường nhìn bầu trời bên ngoài như hồ nước, nhìn mây trắng bay qua nhưng lòng lại không có nơi để về. Nàng có thể ly hôn hắn. Nơi này là Tây Chiếu, mọi người
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 31
Chương 31: Bí mật Tống Mê Điệt chạy như trốn khỏi căn phòng kia sau đó nhớ ra mình quên lấy rổ kim chỉ. Đang lưỡng lự không biết có nên bước vào ma quật kia lần nữa hay không thì phía sau bỗng vang lên một tiếng thở dài
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 30
Chương 30: Chuyện cũ “Công tử nói gái giang hồ ư?” Người trẻ tuổi kia lặp lại một lần. Lúc này Tống Mê Điệt đã hiểu bọn họ đang thảo luận cái gì nên đỏ mặt cúi đầu nhìn giày, răng nghiến chặt, thở mạnh cũng không dám. “Có không?”
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 29
Chương 29: Ham mê Hắn không có tìm được thi thể kia, bà ta đã thực sự sống lại. Hắn run rẩy đứng lên, một tay vịn giàn nho, cả người dựa vào đó thở hổn hển nhưng ngay khi thân thể mệt mỏi cực độ thì đầu óc lại
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 28
Chương 28: Sống lại “Cái gì?” Thái bà bà rùng mình, một tay vói qua túm lấy tay áo chị gái, “Tỷ, chẳng lẽ chỗ chúng ta có dã thú ăn thịt người sao?” Hồng bà bà vỗ vỗ mu bàn tay em gái rồi kiên nhẫn dịu dàng nói,
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 27
Chương 27: Đất đỏ Hắn nói không sai, dọc đường đi đều thấy mọi người vui vẻ, ai cũng vác rổ, đuổi dê bò. Ở lão quân câu này đa số đều là phụ nữ vì thế bọn họ vừa đi vừa múa hát, làn váy đong đưa giống những
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 26
Chương 26: Sinh nhật Tống Mê Điệt là bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức. Nàng vừa ngáp vừa xuống giường, mặc áo ngoài, đi giày rồi chậm rãi nhớ ra vì sao tối qua mình ngủ không yên. Ban đêm nàng như nghe thấy tiếng khóc truyền đến
Continue ReadingBên mưa bụi bên rực rỡ – Chương 25
Chương 25: Khi xuống đỉnh Hắn không nhìn thấy mặt nàng kia. Từ đầu tới cuối nàng ta đều đưa lưng về phía hắn, thân thể che giấu giữa đám cỏ cây, làn da lộ ra bên ngoài thô ráp như đất đỏ dưới thân bọn họ. Nhưng hắn không
Continue Reading