Chương 84: Tiên hầu đèn Viêm Khánh đế im lặng một lúc cũng không lên tiếng. Trong lúc Đỗ Hâm vẫn đang hoảng hốt, tim đập thình thịch thật nhanh như bị bệnh nan y thì kẻ ngồi sau màn che rốt cuộc cũng lên tiếng, “Đình Bác Công coi
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 83
Chương 83: Cá “Hồ Kim Quang rời xa Trung Nguyên, cư dân nơi này đa số sống bằng nghề đánh cá và săn bắt. Tính cách bọn họ lỗ mãng, chưa được khai hóa nhiều nên hẳn có thể vẫn làm ra mấy chuyện thờ phụng tà thần và giết
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 82
Chương 82: Sáu ngón Con ngựa chạy chừng nửa canh giờ thì tòa nhà của nhà họ Tôn hiện ra trước mặt. Nó đứng lẻ loi nơi đó, so với lần đầu nhìn thấy thì bây giờ nó còn hoang vắng hơn. Lưu Trường Ương ghìm ngựa dừng lại và
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 81
Chương 81: Đốt xương làm thuốc Nói đến đây bỗng có một hộ vệ đang ngồi sưởi ấm bên cạnh đứng lên đi tới và hành lễ với Lưu Trường Ương, “Điện hạ, mới vừa rồi bọn thuộc hạ dựa theo lời dặn của ngài và vào thư phòng điều
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 80
Chương 80: Diệt khẩu Tống Mê Điệt tuyệt vọng thầm than một tiếng, ngay sau đó ngón tay lạnh cứng của nàng bị một bàn tay khác túm lấy. Móng tay người kia cắm vào thịt mang tới cảm giác đau đớn. Thân thể nàng vọt về phía trước vài
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 79
Chương 79: Con đường chết Ngọn nến bị bẻ gãy nhưng vẫn kéo dài hơi tàn và nỗ lực duy trì ánh lửa leo lét. Tống Mê Điệt vội nhặt nó lên và cẩn thận bảo vệ sau đó chiếu sáng chung quanh. Sáu mặt đều là vách đá trụi
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 78
Chương 78: Hôn phu Bên trong kia có cái gì đó tuy giấu trong bóng tối nhưng lại lộ ra bộ dáng gập ghềnh. Tống Mê Điệt chờ đến khi bụi tan đi mới xác định bên trong không có vật sống. Nàng đứng dậy vì muốn nhìn rõ ràng
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 77
Chương 77: Từ đường Tống Mê Điệt rùng mình một cái. Hai người liếc nhìn nhau sau đó bước nhanh về phía trước. Bọn họ theo tiếng khóc kia mà xuyên qua ba cánh cửa, tới một cái sân ở trong cùng. Trong sân chỉ có một căn phòng to
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 76
Chương 76: Viếng thăm ban đêm Lúc Tống Mê Điệt đi tới trước cổng nhà họ Tôn mới nghĩ ra vì sao Lưu Trường Ương lại không tiếp tục đuổi theo tìm người mà muốn tới nơi này. Tĩnh Ân và kẻ bắt Chử Ngọc rõ ràng có một tầng
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 75
Chương 75: Đại thiếu phu nhân Lưu Trường Ương chuyển ánh mắt. Đương nhiên hắn đã sớm thấy Tôn Dần nhưng không ngăn cản Tống Mê Điệt tiếp tục nói là muốn nhìn phản ứng của Tôn Dần. Quả nhiên vị gia chủ nhà họ Tôn nghe thấy mấy lời
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 74
Chương 74: Chuyện xưa Tên khốn này còn có mặt mũi gọi nàng là quỷ kiến sầu hả? Tống Mê Điệt thấy cổ nghẹn ứ lại nhưng hèn không dám ra mặt chống đối mà chỉ có thể căm giận rời đi. Nàng rời khỏi vườn rau, đi tới bên
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 73
Chương 73: Người câm Tống Mê Điệt cũng không biết có phải vì bản thân giải thích không rõ ràng hay không nhưng dù sao lúc nàng nói xong mọi chuyện, hai kẻ kia vẫn run lẩy bẩy. Mãi tới khi Lưu Trường Ương để hai tên hộ vệ đưa
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 72
Chương 72: Quan Âm “Bé gái hả?” Lúc nói ra mấy chữ này sắc mặt Diệu Chân thoáng ngây ra rồi bỗng nàng ta đứng lên và lắc lư đạp lên vũng máu đi ra ngoài. Lúc đi qua thi thể Tĩnh Ân cả người nàng ta bỗng cứng đờ,
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 71
Chương 71: Tan rã Tống Mê Điệt nhẹ nhàng nhấc cục đá lấp nửa miệng giếng ra và bay xuống lấy cái túi tiền lên giao cho Lưu Trường Ương. Lưu Trường Ương lật cái túi tiền dính bùn kia vài lần. Từ đường may, vải và các chi tiết
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 70
Chương 70: Đan dược Một cơn gió xẹt qua bả vai đánh thức Tĩnh Ân từ giấc ngủ mơ màng. Bà ta mở mắt, khuỷu tay chống giường ngồi dậy, mí mắt nửa mở nhìn xung quanh và thấy Diệu Chân đang đứng giữa hai cánh cửa mở rộng. Vạt
Continue Reading