Chương 3: Thay đổi tư tưởng Tần Hoài Minh cáo từ thế là Tần Ngộ tiễn ra ngoài cửa khiến đứa nhỏ ngượng ngùng, liên tục thúc giục cậu trở về. Tần Ngộ gật gật đầu và nói thêm hai câu mới chậm rãi đi về. Tần Hoài Minh nhìn
Continue ReadingCon đường thi cử thời cổ đại – Chương 2
Chương 2: Anh họ Tần Hoài Minh Vào giờ Thân, Trương thị còn đang ngủ say vì bà thật sự rất mệt. Tần Ngộ dọn một cái ghế gấp nhỏ ra trước cửa của cái xưởng và ngồi đó. Bên trên cánh cửa gỗ to rộng là một tấm ván
Continue ReadingCon đường thi cử thời cổ đại – Chương 1
Chương 1: Xuyên qua Đầu hạ năm Thiên Chính thứ 6. Hôm nay đúng ngày họp chợ nên từ sáng sớm người dân từ các thôn gần đó đã ùa vào trấn Trường Ninh. Tiếng người, tiếng gia cầm, tiếng chó sủa và tiếng chim hót trộn lẫn bên nhau
Continue ReadingCon đường thi cử thời cổ đại
Tác giả: Mộc Tử Kim Tam
Thể loại: Cổ đại, HE, xuyên không, điền văn
Số chương: 197c
Convert: Wikidth.com
Bìa: Tử Thanh
Editor: Amber
Giới thiệu
Tần Ngộ vừa mới tốt nghiệp và mang đầy chờ mong với tương lai thì vô tình đập đầu rồi xuyên về thời cổ đại. Hắn là đứa trẻ sinh non đi theo người mẹ góa bụa sống dựa vào cửa hàng làm đậu phụ nhỏ để qua ngày.
Dưới điều kiện hạn chế, ông cụ non Tần Ngộ thở dài và nghĩ thôi vẫn cứ phải đọc sách. Đó là con đường ra duy nhất của hắn lúc này.
Truyện này không có nhiều tình cảm nam nữ mà tập trung mô tả con đường học tập và thi cử gian nan của nam chính. Nam chính không phải kẻ vạn năng mà thực sự rất nỗ lực tiến từng bước nhỏ.
*Nếu bạn thích các truyện trong nhà Rừng Hổ Phách, hãy ủng hộ để Amber duy trì trang web nhé:
Nếu bạn không có Paypal thì có thể:
1.Chuyển khoản qua tài khoản: Hoang Mai Nhung – 0021002033624 – Vietcombank
2.Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào Vietel
Mục Lục
Chương 1 Chương 5 Chương 10 Chương 15 Chương 20 Chương 25
Chương 30 Chương 35 Chương 40 Chương 45 Chương 50 Chương 55
Chương 60 Chương 65 Chương 70 Chương 75 Chương 80 Chương 85
Chương 90 Chương 95 Chương 100 Chương 105 Chương 110 Chương 115
Chương 120 Chương 125 Chương 130 Chương 135 Chương 140 Chương 145
Chương 150 Chương 155 Chương 160 Chương 165 Chương 170 Chương 175
Chương 180 Chương 185 Chương 190 Chương 197
HOÀN THÀNH
Bên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 140
Chương 140: Ngày lành Trong nhà ấm áp như mùa xuân, cũng không ngửi được mùi thuốc mà ngược lại còn có một mùi thơm thoang thoảng thấm vào ruột gan. Đông Thanh còn chưa vào phòng đã nghe hai cung nhân nói nhỏ, “Tối hôm qua ta lại nghe
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 139
Chương 139: Mười năm mài kiếm Năm Vĩnh An thứ 11, ngày 17 tháng 4, Quảng Minh điện nhận được tin báo nói Cảnh Vương Lưu Trường Ương đã bị quân của Tân Lê bắt giữ nhưng vì hắn liều chết phản kháng nên đã bị quan binh chém chết.
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 138
Chương 138: Hành động Tống Mê Điệt cười nhạt, “Ta cũng cảm thấy nàng ngốc nên mới quyết định nói việc này cho ông lão nhưng lúc ta vào phòng lại phát hiện ông lão kia không ở đó. Con trâu buộc trong sân cũng không thấy đâu. Cả đêm
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 137
Chương 137: Chuyện xưa Lúc mở mắt, Tống Mê Điệt thấy một thân hình cao lớn như cây ngọc, mắt như sao sáng, mày như núi xa. Người kia mặc áo giáp, bóng hình như ẩn như hiện giống như nơi này là sơn cốc mù sương. Lòng nàng cực
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 136
Chương 136: Không thể hóa giải Đương nhiên Kỳ Tam Lang không biết giờ phút này trong lòng Tống Mê Điệt kinh hoàng thế nào: Cái loại cảm giác đó lại tới nhưng lần này nó cuồn cuộn, như giông bão quét qua khiến mọi giác quan trên người nàng
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 135
Chương 135: Mưa gió vẫn chung một thuyền Miệng Tống Mê Điệt đầy máu tươi nhưng vẫn cười, “Sư phụ, lấy nhiều địch một mà có thắng cũng chẳng vẻ vang gì đâu.” Chúc Hồng hừ lạnh và căm tức nhìn, “Không hổ là đồ đệ của Hư Sơn, chết
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 134
Chương 134: Bẫy Ngộ Chân liên tục xin tha, “Là bần tăng sai, là bần tăng sai, nhưng nói đi nói lại thì thuật Chúc Từ này tuy không có hại với người thường nhưng khi sử dụng sẽ hao tổn sức lực lớn nên nếu thân thể không khỏe
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 133
Chương 133: Cục đá Có một ngày hắn ngồi cạnh ta trước cửa chùa Càn Hóa và xem gió mát trăng thanh, nhìn mây bay sau đó đột nhiên hỏi ta một vấn đề. Hắn nói, “Ngươi nói xem nhiều năm qua có phải dân chúng nơi này đã quên
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 132
Chương 132: Nghĩa quân Hắn thấy Ngộ Chân đại sư đã lâu không gặp nay nằm ngửa dưới chân tượng Thiên Vương, từ đầu tới chân bị dây thừng trói chặt. A Thường sợ tới mức lảo đảo ngã ra nền tuyết phía sau. Sắc mặt hắn còn trắng hơn
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 131
Chương 131: Hoa hồng Hòa thượng lại như không muốn trả lời mà chỉ hé miệng cười nói, “Ta chỉ là hạng vô danh tiểu tốt, không đáng giá nhắc tới,” dứt lời hắn nhìn Lưu Trường Ương và hỏi một câu, “Xem bộ dạng của công tử thì hẳn
Continue ReadingBên mưa bụi, bên rực rỡ – Chương 130
Chương 130: Bảy nhóm người mang tin tức Vốn nàng muốn dụ Lưu Trường Ương nói nhiều hơn bởi vì sau khi ăn cơm chiều hắn đã ngủ liên tiếp hai canh giờ, hiện tại mới tỉnh chưa được bao lâu, bản thân hắn cũng mới uống được bát canh
Continue Reading