Bầu trời xanh thẳm vô tận, mặt trời mới lên, ánh sáng rực rỡ trút xuống núi rừng hùng vĩ và mái ngói lưu ly khiến chúng tỏa sáng lấp lánh. Trong lầu các tứ phía có cửa sổ mở, ánh mặt trời chen nhau chui vào. Tiếng đàn lượn
Continue ReadingChân đất – Chương 7
“…… Sao ngươi còn ở đây?” Thẩm Châu Hi ngơ ngẩn hỏi. “Cái này không liên quan tới ngươi.” Lý Vụ nói: “Ngươi khóc một đêm còn không dừng là vì không được ăn bánh bao hả?” “Không liên quan tới ngươi!” Thẩm Châu Hi dùng lời của hắn mà
Continue ReadingChân đất – Chương 6
Cũng không biết qua bao lâu rốt cuộc Thẩm Châu Hi mới hoàn hồn. Nàng mang theo một đôi mắt không ai biết mới khóc thảm thiết và một đôi giày thêu không ai biết dính cứt trâu mà thất hồn lạc phách đi trên đường. Đang lúc tìm kiếm
Continue ReadingChân đất – Chương 5
Vào giờ Dậu, chỉ còn ánh chiều tà giống như một ngọn lửa chiếu vào viện nhỏ. Lý Điêu Nhi ngồi xếp bằng dưới cây hoa quế, hai bàn tay to kín vết chai cầm một lá quế thổi không ngừng. Lý Tước Nhi dựa vào rào tre, vẻ mặt
Continue ReadingChân đất – Chương 4
Thẩm Châu Hi hỏi một loạt, cuối cùng cũng biết tình huống hiện tại như thế nào. Nàng bị nhốt trong tủ sách một ngày nên đã trôi tới một chỗ gọi là Ngư Đầu huyện. Nơi này cách kinh thành trăm dặm, trong huyện không thông tin tức, chỉ
Continue ReadingChân đất – Chương 3
Thẩm Châu Hi từng cho rằng nước mất nhà tan là trắc trở lớn nhất trời cao đưa ra cho nàng, việc suýt bị nước tiểu nghẹn chết là khảo nghiệm lớn nhất vận mệnh dành cho nàng. Vì thế lúc được người ta cứu ra khỏi tủ nàng đã
Continue ReadingChân đất – Chương 2
Thời gian trôi qua nhưng tủ sách vẫn lắc lư trong sông ngầm. Bên trong vẫn là một mảnh đen tối, Thẩm Châu Hi đã không còn khái niệm thời gian, nhưng thân thể nàng lại trước sau không quên. Xúc động nghẹn trong thân thể nàng vào ngày đại
Continue ReadingChân đất – Chương 1
Thẩm Châu Hi chuẩn bị xuất giá. Khăn voan long phượng tỏa ánh kim quang lấp lánh đặt bên trái nàng, ma ma ở bên phải đang đọc danh sách của hồi môn. Vì bây giờ là ban ngày nên giọng bà ta cũng lạnh hơn ngày thường. Trong điện
Continue ReadingSau khi mất nước ta gả cho kẻ chân đất – Thất Tát Nương Tử
Sau khi mất nước ta gả cho kẻ chân đất Tác giả: Thất Tát Nương Tử Thể loại: Cổ đại, HE Số chương: 301c Convertor: Wikidth.com Editor: Amber Văn án Một sớm trời lật, lá ngọc cành vàng biến thành dư nghiệt của tiền triều. Thẩm Châu Hi chạy ra khỏi
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 319
Chương 319: Kết thúc Trường Đình kinh ngạc vì ba vạn binh lính Thôi thị chuẩn bị lại chết hai vạn, còn một vạn đầu hàng và bị trói ở ngoài thành. . . Điều này có ý nghĩa gì? Điều này ý là ít nhất người tới phải có
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 318
Chương 318: Dư chấn Tướng sĩ từ dưới ùa lên đài cao, đại cục đã định nên trên đó trừ những kẻ ủng hộ Thôi gia thì mọi người khác đều đã trốn hoặc đầu hàng. Trường Đình ôm Thạch Tuyên vào lòng, bên tai không biết là tiếng ai
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 317
Chương 317: Bức thoái vị (hạ) Dưới đài vẫn đang đánh nhau kịch liệt, khuôn mặt Thạch Mãnh cực kỳ căng thẳng. Thạch Mẫn dạo bước đến trước mặt ông ta sau đó chậm rãi ngồi xuống nhẹ nói, “Phụ thân, ngài cũng thấy đó, trước kia ngài giao Cấm
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 316
Chương 316: Bức thoái vị (trung) Lời nói đến tận đây Thôi Thị lập tức cười một tiếng và chậm rãi nói, “Vậy Quân thượng nên nghĩ lại đi thôi. Tiểu thúc Thạch Khoát dũng mãnh kiêu hùng đã tử chiến sa trường 5 ngày trước rồi, mà món nợ
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 315
Chương 315: Bức thoái vị (thượng) Chuông ở Chiêu Hòa Điện vang lên ba tiếng “Đông đông đông”, đám nữ quyến đang xem diễn vội ngẩng đầu, còn Dữu hoàng hậu thì mỉm cười nói, “Giờ Thân đã đến, Quân thượng nói giờ thân sẽ tới góp vui, chả biết
Continue ReadingThiên Kiều – Chương 314
Chương 314: Tiệc xuân (hạ) Tạ Chi Dung bụng to và Lục Trường Ninh tuổi nhỏ đều bị giữ lại dinh thự của Lục gia, bên ngoài hẻm có tuần vệ ti của nội thành trấn giữ, bên trong có 300 sĩ tử của Lục gia canh chừng ba nữ
Continue Reading