Chương 419: Anh đào thịt “Ngươi muốn nói rằng A Ân cũng như thế ư?” “Có phải như vậy hay không kỳ thật rất dễ nhìn ra.” Mục Tiểu Ngọ nhìn thẳng nấm mồ phía trước, sau một lúc lâu khóe mắt lập tức lan tràn hơi lạnh thấu tim
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 418
Chương 418: Giới (ngăn cản) A Ân kéo một mảnh vải màu đen cuốn thứ gì đó đi từ trong phòng ra, tới bên ngoài hắn nhảy xuống từ nhà sàn rồi cẩn thận vác bao vải kia lên vai sau đó tập tễnh đi tới phía sau nhà. Mục
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 417
Chương 417: Người chết Mọi người bị tiếng động này dọa sợ và sôi nổi lùi về phía sau. Mục què lui lại mấy bước lại thấy cả người mình bị một người chặn lại, vừa quay đầu ông ta đã vui vẻ, ánh mắt tỏa sáng gọi, “Tiểu Ngọ,
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 416
Chương 416: Phật nằm “Đau lắm sao?” “Ừ.” Mồ hôi như hạt đậu rơi xuống từ thái dương của Mục Tiểu Ngọ và vương trên lông mi sau đó thấm vào trong mắt khiến đôi mắt từ hồng biến thành đen của nàng ướt dầm dề, cực kỳ đáng thương
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 415
Chương 415: Sức mạnh của vạn yêu Còn nhớ Diêm gia ở Chương Đài không? Còn nhớ Diêm Thanh Thành và Diêm Gia Ngôn không? Và cả Trai Đường thôn nữa? Triệu Tử Mại bị Mục Tiểu Ngọ nắm tay kéo về phía trước, trong đầu hắn nỗ lực hồi
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 414
Chương 414: Thống khổ “Ánh trăng đêm nay quả nhiên đẹp.” Giọng nói của tiểu cô nương kia lại xuất hiện, ngay phía sau Tào Vân. Châu hoa trên đầu nàng ta lóe sáng xuyên qua cái cổ không đầu của Tào Vân giống một đôi mắt đang nhìn trộm.
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 413
Chương 413: Sơn cốc Nàng ta không giống người, cho dù môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú, mỗi tấc da thịt trên mặt đều sinh động nhưng Lục Kinh Hồng vẫn cảm thấy tiểu cô nương quý tộc tầm 13-14 tuổi mặc một thân cẩm y hoa phục
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 412
Chương 412: Không một bóng người Ngoài cửa có tiếng chim hót truyền đến, không biết chúng nó đang đấu võ mồm hay đang ve vãn nhau, tóm lại cả đám ríu rít cực kỳ náo nhiệt. Lục Kinh Hồng bị tiếng động này đánh thức và chậm rãi đứng
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 411
Chương 411: Lục Kinh Hồng Nửa năm trước ở Tế Châu. Lục Kinh Hồng nhìn thẳng vào bóng người nằm sấp phía trước. Hắn thấy rõ nàng kia nâng cánh tay lên một chút, nhưng hắn không hiểu vì sao bị trọng thương như thế mà nàng kia vẫn có
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 410
Chương 410: Vô đề Nhưng ông ta không thể động đậy được nên dù trong lòng đã chém Chu Dự Phong ngàn đao có điều trên mặt ông ta vẫn là gió êm sóng lặng, so với Lạt Ma còn an tĩnh hơn. “Tào quản gia, việc này đến đây
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 409
Chương 409: Người thực vật “A Trung, ngươi xem con nhện này to như thế, lúc nó xòe chân có giống một bàn tay không.” Cao Hoài Nhân gục đầu nhìn một con nhện khô trong tay, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào trượt theo cái trán và kết
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 408
Chương 408: Kết cục Con gái của Cao Hoài Nhân không chết, tuy nàng ta bị bệnh nặng tới độ thoi thóp nhưng vẫn chống đỡ và sống sót. Nàng ta bị đám họ hàng thân thích ghét bỏ bán cho một người môi giới sau đó đã trải qua
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 407
Chương 407: Hung phạm “Vâng, lão gia, A Trung nhất định sẽ cất tụi nó cẩn thận.” Chu Dự Phong nghe cha mình lẩm bẩm một câu hắn không hiểu sau đó trong ánh mắt hoảng sợ của hắn Chu Vạn Trung đâm thật mạnh cây châm trong tay về
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 406
Chương 406: Nhện độc Nhưng còn chưa đi tới cửa Tào Vân lại chẳng dám động đậy nữa, cả người ông ta run lên, một chân đã bước ra ngoài cũng vội thu về. Ông ta run rẩy còn kinh hơn cành liễu trong ngày thu. Cái tay quỷ kia
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 405
Chương 405: Hiện thân Hắn lẩm bẩm mấy chữ này sau đó quay người đi về sân mình đang ở. Vừa đi hắn vừa cố nắm giữ những hình ảnh không ngừng xuất hiện trong đầu: Nam tử mặc áo bào màu xanh đá đứng thẳng như ngọc, giữa mày
Continue Reading