Suối nước vẫn như trước, chỉ là lúc này nó không còn yên lặng đẹp đẽ nữa. Lý Vụ túm lấy búi tóc của Hàn Phùng Nguyệt lôi hắn từ trong nước ra. Tên kia thiếu oxy lâu, thật vất vả mới được ngoi lên nên vội thở hổn hển,
Continue ReadingChân đất – Chương 96
Qua cơn mưa trời lại sáng, không trung lúc này cực kỳ trong xanh, chỉ có vài sợi mây màu trắng vắt qua. Dưới bầu trời ấy là một chiếc xe ngựa đang ngừng lại. Dòng suối trong thấy đáy uốn lượn qua đá cuội trùng điệp, Thẩm Châu Hi
Continue ReadingChân đất – Chương 95
“Cảm tạ huynh đài.” Thị vệ trả ô sau đó chắp tay cảm tạ. Lý Vụ cũng tùy ý chắp tay đáp lễ. “Các ngươi từ chỗ nào tới?” Tên công tử kia cất giọng khiến Thẩm Châu Hi phải ngẩng đầu, tầm mắt vừa lúc đối diện với ánh
Continue ReadingChân đất – Chương 94
Gió đông gào thét hỗn loạn mang theo băng giá lạnh thấu xương không ngừng đập lên cánh cửa gỗ lung lay sắp đổ. Thẩm Châu Hi sợ hãi nhìn ra ngoài cửa sau đó không nhịn được dịch người qua chỗ Lý Vụ. “Có lạnh không?” Lý Vụ cầm
Continue ReadingChân đất – Chương 93
Tục ngữ nói, 25 tháng chạp là ngày xay tương làm đậu đuổi ma. Vào ngày 25 tháng chạp hôm nay Thẩm Châu Hi cho bốn hạ nhân trong viện nghỉ phép, để bọn họ vui vẻ về nhà thăm người thân. Sắc trời trầm xuống, nàng để Lý Côn
Continue ReadingChân đất – Chương 92
Chuyện tới hiện giờ đã không giấu được nữa rồi. Thẩm Châu Hi chậm rãi mở miệng, trong lòng lại vẫn chần chừ. Lúc trốn khỏi cung là hơn nửa năm trước, khi ấy Ngọc Sa đã dặn nàng một câu: “Đừng để bất kỳ ai biết thân phận của
Continue ReadingChân đất – Chương 91
“Thẩm Châu Hi,” Lý Vụ trầm giọng hỏi, “Lúc ngươi cầm nhánh cây chạy tới cứu ta đã nghĩ cái gì?” “Ta, ta không nghĩ gì hết……” Thẩm Châu Hi dựa vào trong ngực hắn ngơ ngác nói. Tư thế này cũng không thoải mái, lại xa lạ, câu nệ,
Continue ReadingChân đất – Chương 90
Đường núi gập ghềnh không bằng phẳng, luôn có những hòn đá hình thù kỳ quái mọc lên từ mặt đất, cộm tới độ Thẩm Châu Hi lảo đảo nghiêng ngả mà đi. Lý Vụ quay đầu lại nhìn nàng một cái sau đó duỗi tay cầm lấy tay nàng
Continue ReadingChân đất – Chương 89
“Nấm…… có ăn được không?” Lý Côn ngồi xổm bên cạnh một cây đại thụ rêu xanh biếc sau đó thật cẩn thận hái một cây nấm dù đầy đặn màu trắng. “Có thể ăn, nhưng ăn xong sẽ thành thần tiên.” Lý Thước nói. Lý Côn chán ngán thất
Continue ReadingChân đất – Chương 88
Mấy ngày tiếp theo Thẩm Châu Hi giảm bớt cơm tối của Lý Quyên thế là con hổ con lập tức nóng nảy. Cả ngày nó đều phát ra tiếng ngao ngao khàn khàn đáng thương. Lý Vụ mắt lạnh nhìn quả dưa ngốc Thẩm Châu Hi ngày ngày “giảng
Continue ReadingChân đất – Chương 87
Việc lạ năm nào cũng có nhưng năm nay đặc biệt nhiều. Hôm nay sau khi ngủ trưa dậy Thẩm Châu Hi nghe hạ nhân bẩm báo có tiểu thư của cửa hàng lương thực nổi danh Tương Dương tới bái phỏng. “Có khách tới cửa sao ngươi không gọi
Continue ReadingChân đất – Chương 86
Lý Thước vào hậu viện tìm Lý Côn để lại không gian riêng cho Thẩm Châu Hi và Lý Vụ. Thẩm Châu Hi nói xong việc phát cháo miễn phí lại tiếp tục: “Hiện giờ còn chưa đến mùa đông mà trong ngoài thành đã có rất nhiều người ăn
Continue ReadingChân đất – Chương 85
“Chưởng quầy, ông thật sự chỉ cần hai bộ thôi sao? Hoa tiên của ta ở Ngư Đầu trấn cũng không lo nguồn tiêu thụ, huống chi Tương Dương lớn như thế này.” Trong một cửa hiệu sách cổ xưa tao nhã của Tương Dương, Thẩm Châu Hi đang cố
Continue ReadingChân đất – Chương 84
Mưa thu một rơi là mấy ngày, ngẫu nhiên mưa sẽ tạnh một canh giờ sau đó lại liên miên không dứt. Cơn mưa này tới thật không đúng lúc, rất nhiều nông dân mong một hai quý không được giọt mưa nào, đúng lúc vào mùa thu hoạch thì
Continue ReadingChân đất – Chương 83
Thẩm Châu Hi trồng bông hoa kỳ lạ mình nhặt về tại hoa viên, cạnh núi giả. Nhưng kỳ quái là lúc nàng dặn gã sai vặt trồng nó thì sắc mặt hắn và những người đi ngang qua đều cổ quái. “Ngươi biết đây là hoa gì không?” Thẩm
Continue Reading