Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 63

Chương 63: Điên cuồng tìm kiếm

 

Cô mở túi tiền ra đếm, cô cũng không có bao nhiêu tiền a, mà tiền cô toàn để mua đồ ăn, mà nhà bọn họ cũng không có nhiều tiền.

Nhưng là, nhưng là, cô thật do dự.

Cô chạm vào chiếc nhẫn đang đeo ở tay, đây là bảo bối của cô, là nhẫn cưới của cô và Đường Mặc Vũ a, nhưng trong kia cũng là một mạng người, cô không thể không quản. Lúc này sự do dự và lương tâm của cô đánh nhau đến nỗi sắc mặt của cô trắng bệch.

“Thực xin lỗi,” cô cúi đầu, luyến tiếc vỗ về chiếc nhẫn trên ngón tay mình, sau đó chạy ra ngoài.

Đường Mặc Vũ đẩy cửa nhà ra, trên khuôn mặt tuấn mỹ có nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

“Lạc Tuyết, anh về rồi, chúng ta hôm nay ăn cái gì?” Anh vào nhà, trên tay còn cầm một đôi găng tay, đây là anh mua cho Lạc Tuyết, trời đang lạnh dần, về sau cô ra ngoài mua đồ ăn có thể đeo găng tay này.

“Lạc Tuyết,” chính là khi anh nhìn vào trong nhà thì không khỏi nhíu mày một chút.

Trong nhà một người cũng không có, nếu là bình thường, Lạc Tuyết sớm đã chạy đến nhưng hôm nay nhà cửa toàn bộ lạnh tanh, trống trơn.

“Lạc Tuyết,” đôi găng tay rơi xuống đất, trong lòng anh có một loại cảm giác vô cùng đáng sợ.

“Lạc Tuyết,” anh tìm khắp nhà nhưng vẫn không thấy cô đâu, kỳ thực căn nhà này cũng rất nhỏ, không có khả năng một người trốn không tìm ra được.

Anh chạy ra ngoài, thấy Lưu thẩm ở cửa thì vội vàng chạy qua, “Lưu Thẩm, thẩm có thấy Ngôn Hi đâu không?”

Lưu Thẩm cũng có chút kỳ quái, bà suy nghĩ một chút, “Buổi sáng nay ta còn thấy con bé mang theo cái giỏ đi mua đồ ăn mà, thế nào, bây giờ còn chưa về sao?” bà thìn thoáng qua sắc trời, lý ra giờ này con bé phải sớm về rồi chứ nhỉ.

“Cô ấy ra ngoài lúc nào ạ?” Đường Mặc Vũ mặt trầm xuống, kỳ thực hiện tại anh thật sự sắp nổi điên rồi.

“Buổi sáng a, sáng sớm liền đi ra ngoài, ta còn cùng con bé nói chuyện, nó nói muốn mua thịt cho cậu ăn … Uy… Ta còn chưa nói xong mà,” Lưu Thẩm lắc đầu, “Thật sự là người trẻ tuổi, tính tình thực vội, xem này cả cửa cũng không thèm đóng.”

Bà đi qua, muốn giúp bọn họ đóng cửa, tuy rằng nói không có gì đáng giá để trộm nhưng nếu không có cả giường thì tối nay hai người ngủ chỗ nào. Mà lúc bà muốn đóng cửa thì liền nhìn thấy bên trong. Không thể nào, đây là nhà Lạc Tuyết sao, làm sao lại trở nên xinh đẹp như vậy chứ.

Bà không tin xoa nhẹ mắt mình, bên ngoài vẫn là ngôi nhà cũ nát nhưng bên trong lại có đồ đạc mới, tuy rằng vô cùng đơn giản nhưng mỗi một vật đều tinh xảo, còn có TV mới, cả giường cũng là mới.

Ông trời ơi, cái này là đổi lúc nào. Bà vội đóng cửa lại rồi vuốt ngực.

“Bọn họ rốt cuộc là loại người nào a?” Bà lầm bầm lầu bầu nói xong, nhưng cũng chẳng có ai có thể trả lời bà.

Đường Mặc Vũ không ngừng tìm Lạc Tuyết, từ trong thành phố đến ven đường, những nơi cô có thể đi anh đều tìm. Càng tìm anh càng lo lắng, càng sợ hãi, cho tới bây giờ anh đều chưa từng sợ hãi như vậy, anh sợ cô xảy ra chuyện gì, hoặc gặp người xấu như trước đây … Không, anh lắc đầu không tin, Lạc Tuyết đã khổ nhiều như vậy, ông trời không thể tàn nhẫn với cô nữa.

“Lạc Tuyết, Lạc Tuyết.. ….” Anh không ngừng kêu tên Lạc Tuyết, giọng khản đi, anh không thể tưởng tượng được nếu mất Lạc Tuyết anh sẽ thế nào, anh sẽ chết mất, chắc chắn.

Trên đường cái, một người đàn ông giống đồ điên, gặp ai cũng hỏi có thấy một cô gái mang cái giỏ đồ ăn không. Anh không ngừng tìm kiếm, không ngừng hỏi.

Đường Mặc Vũ nắm tóc mình, cổ họng đều khản đặc, nhưng kể cả không còn giọng thì anh cũng sẽ không từ bỏ việc tìm kiếm.

Di động của anh vang lên, anh vội vã lấy ra, bên trên hiện lên một dãy số xa lạ.

“Vâng.” Anh không ngừng thở phì phò, giọng đều không còn giống bình thường nữa.

“Vũ. . . Là anh sao, Vũ.” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói có chút không xác định, nho nhỏ, yếu ớt.

“Lạc Tuyết, Lạc Tuyết.” Đường Mặc Vũ đột nhiên nắm chặt di động trong tay di động, giọng nói này chính là của Lạc Tuyết, là Lạc Tuyết, không sai.

“Vũ.” Lạc Tuyết tựa vào một bên tường, cầm trong tay ống nghe của điện thoại công cộng. Lúc nghe được giọng nói của anh cô đột nhiên thấy vô cùng ủy khuất, ánh mắt hồng hồng như vừa khóc, sắc mặt cũng không được tốt lắm.

‘ Lạc Tuyết, em ở đâu, em có sao không?” Đường Mặc Vũ thở dồn dập, anh cảm giác như được sống lại, nếu vẫn không có tin tức gì của cô, không nghe thấy giọng nói của cô thì anh điên lên mất.

“Vũ, không cần lo lắng, em không có chuyện gì,” Lạc Tuyết nhợt nhạt cười, cô nhìn người đi qua lại, bất giác lại ôm điện thoại chặt hơn.

“Em hiện tại đang ở đâu, anh đến đón em.” Đường Mặc Vũ nghe được giọng nói của Lạc Tuyết có chút không thích hợp. Cô đang khóc sao? Nghĩ đến đây anh liền hận không thể bay đến bên người cô. May mà cô không quên số di động của anh, bằng không anh không biết phải làm sao bây giờ.

“Em ở bệnh viện,” Lạc Tuyết vừa dứt lời thì bên kia lập tức truyền đến giọng lo lắng.

“Vũ, anh không cần lo lắng, em không có việc gì.”

“Nói với anh, em ở chỗ nào?” Đường Mặc Vũ dùng sức hít một hơi, một khắc kia anh cảm giác trái tim mình đều ngừng lại.

“Ân,” Lạc Tuyết nói ra một cái tên, Đường Mặc Vũ vừa nghe thì phát hiện ra đó là bệnh viện gần nhà bọn họ. Đáng chết, thế mà anh lại bỏ qua.

“Em ở yên đó, không được đi đâu, anh lập tức chạy qua đó.” Đường Mặc Vũ nói xong, vội vàng ngắt di động, hướng về bệnh viện kia chạy tới.

Lạc Tuyết lúc này mới buông điện thoại công cộng ra, cô đưa tay lên mặt, cô đã khóc không còn ra bộ dáng gì nữa. Cô bây giờ không kiên cường như trước đây, bây giờ cô sợ hãi, cô muốn Đường Mặc Vũ ở bên cạnh, muốn anh ôm cô thì cô mới không sợ nữa.

Đường Mặc Vũ nhanh chóng đi đến bệnh viện, anh lại hỏi vài y tá, trong lúc đó sắc mặt anh vẫn vô cùng khó coi.

Lạc Tuyết đang ngồi ở trong phòng bệnh, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa, Vũ nói rất nhanh sẽ đến. Cô lại cẩn thận giúp ông cụ đắp chăn rồi mới đứng lên, lúc này sắc mặt ông cụ đã tốt hơn rất nhiều.

Hiện tại ông cụ đang ngủ, tay cũng đang truyền dịch, nhưng cũng đã qua giai đoạn nguy hiểm.

“Lạc Tuyết,” Đường Mặc Vũ vội vàng mở cửa, quả nhiên thấy nữ nhân mà anh vẫn điên cuồng tìm kiếm nãy giờ đang ở bên trong.

“Vũ.” Lạc Tuyết chạy tới, ôm chặt lấy thắt lưng anh, đem mặt mình chôn ở ngực anh.

“Anh thật sự muốn đánh em,” Đường Mặc Vũ nhanh ôm chặt lấy cô vợ nhỏ trong lòng, thật muốn phạt cô, nhưng rồi lại luyến tiếc. Cô có biết anh đã lo lắng bao nhiêu không? Suýt chút nữa là anh cũng điên rồi.

“Thực xin lỗi, Vũ, anh không cố ý, sự tình phát sinh quá đột ngột, mà em lại vội cho nên mới không kịp thông báo cho anh,” Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt thủy chung đều là hồng hồng khiến Đường Mặc Vũ đau lòng cực kỳ.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 62

Chương 62: Cứu được cụ già

“Đã từng ngồi tù thì sao, chỉ cần con bé biết sửa chữa thì tốt rồi, chúng ta không thể vì loại lý do này mà mất con a.”

Tay Đường Thượng Nguyên nắm chặt lại.

“Trừ phi nó ly hôn đứa con gái kia, bằng không cả đời này cũng đừng nghĩ đến về nhà.” Đường Thượng Nguyên vẫn quyết tâm, Đường gia bọn họ chính là không thể giấu được mặt mũi đi đâu, mà Đường Thượng Nguyên ông cũng không chấp nhận được.

“Mặt mũi của ông quan trọng hay con quan trọng a?” Diệp Nhàn dùng sức trừng mắt nhìn chồng, thật sự không tin được ông ta có thể không niệm tình mà nói vậy. Bọn họ chỉ có mỗi một đứa con, ông ta chẳng lẽ muốn không có ai chăm sóc lúc lâm chung sao?

“Chỉ cần nó ly hôn, không gặp đứa con gái kia nữa thì chuyện trước đây tôi không so đo,” Đường Thượng Nguyên căn bản chính là nói không, vô cùng cố chấp, cha con hai người đúng là giống hệt tính nhau.

“Thực xin lỗi, cha, con không thể đáp ứng, con đã kết hôn rồi.” Đường Mặc Vũ trong mắt cũng có sự kiên trì, cứng đối cứng, cuối cùng chỉ có thể lưỡng bại câu thương.

“Vậy thì mày cứ tiếp tục nhặt rác đi,” Đường Thượng Nguyên tức giận rời đi, căn bản là không muốn nhìn đứa con trai này.

Ông quá thất vọng về đứa con này.

“Tiểu Vũ,” Diệp Nhàn giữ chặt tay con trai, nói thế nào cũng không để anh đi.

“Mẹ yên tâm, con thực sự không có việc gì, con sẽ chiếu cố tốt bản thân,” Đường Thượng Nguyên an ủi mẹ mình, sau đó vỗ nhẹ vai bà, ý nói bản thân không sao hết.

Diệp Nhàn khổ sở dùng tay áo lau mồ hôi trên trán con, “Tiểu Vũ, đừng lo lắng, mẹ sẽ khuyên ba con, tính khí của ông ấy con cũng rõ, để mẹ khuyên ông ấy chấp nhận con và Ngôn Hi. Nếu ông ấy không đồng ý thì mẹ sẽ đến ở với hai đứa, để ông ta giữ cái mặt mũi đó mà sống một mình đi,” Diệp Nhàn tức giận nói.

Đường Mặc Vũ không biết là muốn khóc hay là muốn cười, anh không biết mẫu thân ôn nhu cũng có mọt mặt thế này.

“Mẹ, cám ơn mẹ,” Đường Mặc Vũ được mẹ mình ủng hộ thì trong lòng thật sự cảm động. Anh có cha mẹ thật tốt, tuy rằng cha anh hơi cố chấp nhưng anh có thể thấy tâm của ông ấy cũng đã mềm hơn chút, chỉ là chưa có bậc thang để xuống, mà mẹ thì lại luôn đứng về phía anh.

“Đúng rồi, Tiểu Vũ, nói cho mẹ biết các con có tốt không?” Diệp Nhàn lôi kéo tay con, vội vàng hỏi.

Đường Mặc Vũ cười cười, thật hạnh phúc, “Mẹ, Lạc Tuyết tốt lắm, cô ấy rất thiện lương, con tin chắc mẹ sẽ thích cô ấy. Cô ấy coi con còn quan trọng hơn bản thân mình, điều này nếu không phải người hiểu cô ấy thì không thể biết được.”

“Vậy là tốt rồi,” Diệp Nhàn lúc này mới an tâm, bà thấy được nụ cười của con, cho tới bây giờ bà chưa từng thấy con bà hạnh phúc hơn, mà người làm mẹ như bà nhất định sẽ đứng về phía con.

Mà bà cũng thật sự quyết định rồi, nếu cái đồ cố chấp kia không cần con trai con dâu thì bà liền bỏ nhà đi đến ở với con.

Bà trừng mắt nhìn cái xe phía trước, chờ bà, chờ cái quái gì, bà không thèm ngồi cái xe chết tiệt đó nữa.

“Con không phải sợ, có mẹ ở đây ông ấy đừng hòng đối xử với con như thế,” Diệp Nhàn một bộ dạng muốn đánh người, người ôn nhu mà bị bức cũng nóng nảy, cũng sẽ phát hỏa nha.

Đường Mặc Vũ chính là cười gật đầu, thật tốt, anh không có một mình, anh còn có mẹ. Anh nhìn thoáng qua Đường Thượng Nguyên đang ngồi trong xe, anh tin rằng một thời gian nữa ông cũng sẽ đồng ý, ông không phải là người sắt đá đến vậy.

“Mẹ, con phải đi, đừng lo lắng, con sẽ sống tốt a,” Đường Mặc Vũ lại vỗ về bà một chút rồi với vác cái gói to kia lên lưng, đi đến chỗ thu mua phế phẩm. Diệp Nhàn thấy thế thì ánh mắt lại đỏ.

Đứa con đáng thương của bà, tuy rằng không phải được nuông chiều từ bé, nhưng từ nhỏ cũng là áo đến vươn tay, cơm đến há mồm, cuộc sống như thế này làm sao anh chịu được chứ? Bà càng nghĩ càng đau lòng, càng đau lòng lại càng tức, đều là tại ông ta, bà trừng mắt nhìn chồng đang ngồi trong xe, đến giờ mà ông ta còn ngồi đó được, lão già chết tiệt.

Bà thở phì phì ngăn một chiếc xe taxi rồi nhìn cũng không thèm nhìn, chui vào xe phóng đi.

Mặt Đường Thượng Nguyên đen sì, phản hết rồi.

“Tiên sinh, chúng ta bây giờ đi đâu ạ?” Lái xe có chút xấu hổ hỏi, phu nhân cũng chạy mất rồi, bọn họ còn có thể đi nơi nào, còn có, thiếu gia thật đúng là rất đáng thương, tiên sinh lần này làm rất quá đáng, đến ông cũng không nhìn nổi.

“Về nhà, quay về nhà cho tôi,” Sắc mặt Đường Thượng Nguyên rất kém, nhìn ông làm cái gì, ông có hơn người khác một cái đầu hả?

“Vâng, tiên sinh,” lái xe vội vàng xoay mặt, chuyên tâm lái xe, bằng không để tiên sinh nhìn thấy không biết sẽ bị mắng thế nào nữa.

Xe rất nhanh rời đi, một trước một sau, hướng về Đường gia mà đi. Cũng không thể không nói, trong nhà bây giờ có mỗi hai vợ chồng, thật cô đơn cực kỳ, mỗi ngày đều là hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không biết có bao nhiêu khó chịu.

Lạc Tuyết cầm giỏ đi trên đường, cô nhìn vào đồ ăn trong giở, hôm nay cô mua nhiều đồ lắm nha, còn có chút thịt để nấu chút đồ ăn ngon cho Đường Mặc Vũ bồi bổ thân mình, nghĩ đến đây cô ngẩng đầu nở một nụ cười thật thỏa mãn.

Cô bước nhanh chân về nhà, nhưng đột nhiên nghe thấy một loạt âm thanh kỳ lạ nên cô liền dừng bước.

Cô xem trái, phải, ánh mắt tìm tòi thì thấy cách đó không xa có một cụ già đang nằm trên đất, tiếng lúc nãy là do ông ấy phát ra, thoạt nghe có vẻ rất thống khổ.

Cô vội vã chạy qua, cẩn thận ngồi xổm xuống hỏi, “Ông ơi, ông không sao chứ?” Lạc Tuyết chạm nhẹ vào người cụ già, sắc mặt ông vừa trắng vừa xanh, rất khó coi, thoạt nhìn như là bị bệnh a.

“Ông ơi,” Lạc Tuyết lại lay người cụ già, nhưng ông cụ vẫn nhắm chặt hai mắt, ngay cả sức để nói cũng không có, mở được mắt để nhìn cũng là một vấn đề.

Cô cắn cắn môi, lại nhìn cái giỏ trong tay mình, cô đành đặt cái giỏ trên mặt đất rồi dùng sức nâng cụ già dậy, để ông nằm trên lưng cõng đi. Bây giờ cứu người là quan trọng nhất, còn lo gì đồ ăn nữa.

Phía trước cách đó không xa chính là bệnh viện, cô không thể để cụ già bịn bệnh nằm ở đó không lo, ông ấy lớn tuổi như vậy, nếu thực sự xảy ra việc gì thì cả đời cô sẽ không yên được.

Cô nhìn về phía trước, chỉ cảm thấy rất nặng, lão nhân này lớn tuổi rồi nhưng vẫn rất nặng a.

“Ông ơi, ông đừng sợ, cháu sẽ đi ông đến bệnh viện,” cô lấy tay áo lau mồ hôi rồi lại đi về phía trước. Mà cụ già vẫn đang thống khổ hít thở.

Trong bệnh viện, Lạc Tuyết khẩn trương nắm chặt tay, sắc mặt cũng không phải tốt lắm, cô nhìn về phía cửa phòng cấp cứu, không biết làm thế nào, trong lúc nhất thời cũng không biết phải làm sao.

“Cô là người nhà bệnh nhân à?” Một y tá đi đến hỏi.

“Không. . . .” Lạc Tuyết muốn phủ nhận, nhưng cô nhìn nhìn căn phòng rồi lại gật gật đầu, là cô đưa ông cụ tới, hiện tại ông cụ đến mình là ai còn không biết, cô cũng không thể để người ở đây, như vậy rất không có tình người.

“Là bệnh tim tái phát, hiện tại chúng tôi đã cấp cứu cho bệnh nhân, cô trước tiên đi làm thủ nằm viện, quầy thu ngân ở đằng kia,” y tá chỉ vào một hướng và bước đi.

Lạc Tuyết nhẹ vặn ngón tay, thủ tục nằm viện, cô đương nhiên biết cái này có ý gì. Chính là phải nộp tiền a.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 61

Chương 61: Vợ chồng cãi nhau (H)

 

“Em chỉ yêu một mình anh,” Lạc Tuyết ôm cổ anh, chủ động hôn anh, anh thế mà còn sợ cô chạy mất sao?

“Ta cũng chỉ yêu em, lão bà,” Đường Mặc Vũ biến bị động thành chủ động, hôn sâu đôi môi đỏ của cô, mà tay anh cũng chậm rãi đi lên, cách quần áo xoa nắn ngực cô.

“Đừng, hỏng áo mất.  . .” Lạc Tuyết lui người lại, nhưng cũng không đẩy tay anh ra, bởi vì tay anh giống như mang theo dòng điện, khiến thân thể cô đều nhũn ra. Hiện tại thân thể của cô rất mẫn cảm, chỉ cần anh nhẹ nhàng chạm vào liền có phản ứng.

“Không sao, anh lại mua bộ khác cho em là được,” Đường Mặc Vũ dùng sức kéo quần áo trên người cô, lại đưa tay hướng đến nơi anh thích nhất mà phủ lên.

“Trời ơi, em thật nhiệt tình,” Đường Mặc Vũ thở dài một tiếng, lão bà của anh thật quá nhạy cảm, khiến anh yêu chết mất.

“Vũ, chúng ta còn chưa có ăn cơm. . .” Lạc Tuyết giãy dụa, nhưng càng giãy dụa thì quần áo trên người càng bị cởi nhanh hơn. Rất nhanh, quần áo của cô đã bị cởi ra không còn một mảnh, mà anh thì vẫn hoàn toàn chỉnh tề.

“Hiện tại anh chỉ muốn ăn em thôi.” Đường Mặc Vũ cắn vành tai non mịn của cô, khàn giọng nói, “Thực xin lỗi, anh nhịn không được.” Anh nói xong liền dùng sức đưa bản thân vào trong cơ thể cô.

Uhm.

“A!” Hai người cùng đồng thanh phát ra tiếng thở dài thỏa mãn, vô cùng thích sự kết hợp của cả hai.

“Em thật chặt. . .” Đường Mặc Vũ phát hiện bản thân quả thực sắp điên mất, anh thậm chí còn cảm giác đuwọc bản thân sắp bị nghiền nát, làm sao mà bây giờ cô vẫn nhạy cảm như vậy, chỉ cần anh vừa động thì cô sẽ phản ứng đặc biệt lớn.

Anh va chạm nông sâu, vô cùng yêu thích nhìn cô ở dưới thân anh vặn vẹo, thuận theo rồi nỉ non.

“Vũ. . Em khó chịu. . .” Lạc Tuyết đánh anh, muốn đẩy anh ra nhưng hai chân thon dài của cô lại vô thức dùng sức kẹp chặt thắt lưng của anh.

“Ngoan, một lúc nữa thì tốt rồi, một lát thôi.”

Chính là một hồi của anh cũng thật quá dài, khoái cảm mê người kia khiến Lạc Tuyết không chịu nổi cuộn cả ngón chân lại, thẳng đến khi nghe được anh gầm nhẹ một tiếng, thì cô biết anh đã thỏa mãn, mà cô cũng mệt đến thảm rồi.

“Ngủ đi,” Đường Mặc Vũ kéo chăn qua đắp cho cả hai người, về phần đồ ăn để trên bàn thì để lát nữa lại ăn.

Mà bọn họ vừa ngủ liền đến buổi tối luôn. Sau khi ăn cơm xong, Đường Mặc Vũ ôm Lạc Tuyết cùng xem TV, trên tivi xuất hiện hình ảnh của Đường Thượng Nguyên, lúc này Đường Mặc Vũ cũng phát hiện, cha anh tựa hồ như đã già đi rất nhiều.

Anh cúi đầu nhìn Lạc Tuyết đang nhắm mắt ngủ say, may mà cô không nhìn thấy nếu không lại tự trách, quả thật là một cô gái ngốc nghếch.

Đường Mặc Vũ tắt TV, cẩn thận ôm Lạc Tuyết đặt ở trên giường, ngày mai anh còn phải dậy sớm, cuộc sống thế này kỳ thực cũng không tệ, anh cũng dần thích ứng được rồi.

Anh nhắm mắt lại, buổi tối yên tĩnh như thế này rất thích hợp cho nghỉ ngơi. Anh cũng muốn nghỉ ngơi cho thật tốt, đã hai mươi mấy năm qua, anh cũng mệt mỏi rồi. Bên ngoài bất chợt thổi tới một cơn gió mát, lướt qua người họ, mang theo chút lạnh.

Bọn họ ôm lấy nhau như hai đứa trẻ sinh đôi kết hợp lại, thật sự không có bất kỳ ai có thể tách rời hai người.

Buổi sáng hôm sau lúc Lạc Tuyết tỉnh lại thì Đường Mặc Vũ đã đi rồi.

“Mình gần đây ngủ thật tốt, còn béo ra nữa,” nàng nắm nắm vòng eo đã lớn vài phần của mình, quả thật sắp bị anh dưỡng thành heo rồi. Cũng có lẽ tại anh chiều cô quá, cuộc sống của họ tuy rằng rất vất vả nhưng anh lại sủng cô lên tận trời, luôn bắt cô ăn thật nhiều thế nên cô mới béo thế này.

Cô cúi đầu đêm cái váy đang vứt ở một bên cầm lại, nhìn thấy nó hoàn hảo không bị hỏng chỗ nào cô mới là yên lòng. Thật tốt là cái váy này không bị hỏng, có điều Vũ nói thật không rõ ràng, anh bảo quần áo có vấn đề nhưng cô lại chẳng thấy có vấn đề gì cả.

Cô lại nhìn thoáng qua, khi nhìn thấy trước ngực có một đóa hoa thì cô liền nghĩ rằng có khả năng phải có đủ hai đóa hoa trên ngực nhưng vì chỉ có một nên Vũ mới nói nó có vấn đề. Cô thật không chuyên nghiệp mà nghĩ như thế!

“Đúng rồi, mình phải đi mua đồ ăn,” Lạc Tuyết nghĩ nghĩ, cô phải đi mua đồ ăn tươi mới về, Vũ đã nói anh là đan ông nên kiếm tiền nuôi gia đình là việc thiên kinh địa nghĩa, còn cô là phụ nữ nên đương nhiên muốn chiếu cố lão công của mình thật tốt. Cô lấy từ ngăn kéo ra một ít tiền lẻ, không nhiều lắm, phải tiết kiệm mới được, nhưng cô vẫn muốn mua chút thịt nấu cho Đường Mặc Vũ ăn.

Nắm chặt tiền trong tay, đi ra ngoài, cô vuốt mái tóc đã dài đến bả vai, trên khuôn mặt là nụ cười hạnh phúc.

Trên đường cái, Đường Mặc Vũ đem một cái túi vừa to vừa nặng vác ở trên lưng, anh lau lau mồ hôi, công việc này thực sự mệt, nhưng anh vẫn thấy vui vẻ, anh không còn cách xa cuộc sống trước kia của Lạc Tuyết nữa, hiện giờ anh cũng có thể hiểu cô đã nghĩ gì.

Một chiếc xe vượt qua bên người anh, nhưng anh không để ý, vẫn khiêng cái túi to đi về phía trước. Anh dạo này bị phơi nắng nên đen hơn trước, cánh tay lộ ra cũng cơ bắp hơn. Đây đúng là một phương pháp rèn luyện tốt, so với đến phòng gym thì có khi còn hiệu quả hơn.

Mà người phụ nữ ngồi trong xe đột nhiên quay đầu, lúc nhìn đến mặt của Đường Mặc Vũ thì bật khóc.

Con trai của bà, con trai đáng thương của bà a.

“Thượng Nguyên, Thượng Nguyên, là Mặc Vũ, là Mặc Vũ a, là con chúng ta . . . Mau dừng xe. .” Bà vội vã kéo quần áo Đường Thượng Nguyên, sợ bọn họ đi quá xa sẽ để lỡ mất con.

Đường Thượng Nguyên cũng quay đầu lại nhìn thoáng qua, người đàn ông đang lượm ve chai kia không phải Đường Mặc Vũ thì là ai. Mà thằng chết tiệt đó sao lại biến thành như vậy chứu? Đứa con này trước đây hoàn mỹ như vậy sao bây giờ lại chật vật thế này.

Đường Mặc Vũ buông gói to đang vác xuống, đứng thẳng người nhìn hai vị lão nhân ở trước mặt.

“Mẹ. . Ba. .”

“Tiểu Vũ,” Diệp Nhàn vừa thấy bộ dạng này của Đường Mặc Vũ thì đau lòng cực kỳ, bà ôm lấy con khóc, cũng không quản trên người anh có mùi gì không, người làm mẹ làm sao ghét bỏ con mình được.

“Tiểu Vũ, để mẹ nhìn xem, con làm sao lại biến thành cái dạng này chứ?” Vừa đen, gầy, nhưng vẫn khỏe mạnh. Anh nhất định đã chịu khổ, chỉ cần bà nghĩ đến anh vẫn phải làm công việc này suốt thời gian qua thì bà liền khóc, tâm cũng tan nát.

“Mẹ, con tốt lắm,” Đường Mặc Vũ an ủi mẹ mình.

“Tốt cái gì, cuộc sống như vậy thì có thể tốt sao?” Diệp Nhàn lại là nhịn không được mà khóc.

“Thượng Nguyên, ông tha thứ cho Tiểu Vũ được không? Chúng ta cũng chỉ có một đứa con, để tụi nó về nhà nhé. Mặc kệ nó cưới ai cũng được, chúng ta chấp nhận hết, chúng ta không thể không có con được.” Diệp Nhàn không ngừng lôi kéo quần áo chồng mình.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 60

Chương 60: Sao mua mà không mặc?

 

“Ừ,” Đường Mặc Vũ nắm tay cô nói “Chúng ta về nhà”. Về căn nhà đơn sơ nhưng lại ấm áp nhất của họ.

Lạc Tuyết yên tĩnh ngủ ở trên giường, Đường Mặc Vũ thay cô kéo chăn, ở trên trán cô lại hạ xuống một nụ hôn. Xác định cô sẽ không tỉnh lại thì mới đi ra khỏi cửa.

“Lấy bộ đó xuống cho tôi,” anh chỉ vào bộ quần áo đang mặc trên người ma nơ canh.

“Vâng,” nhân viên cửa hàng bất chợt nhìn về phía cửa, đã mười một giờ đêm, thật ngoài ý muốn vẫn có một người đến đây mua đồ, hơn nữa bộ quần áo này giá không rẻ, cho nên tuy rằng muộn giờ về nhà nhưng cô vẫn nguyện ý ở lại.

“Tiên sinh, bộ này là của nhà thiết kế danh giá của Pháp, là kiểu dáng thịnh hành nhất năm nay, chất liệu tơ tằm mềm nhẹ, giá là tám ngàn chín trăm đồng,” nhân viên giới thiệu, nhưng người đàn ông trước mặt nhìn cũng không thèm nhìn chỉ đưa qua một tấm thẻ.

“Thỉnh tiên sinh chờ một chút,” nữ nhân viên cửa hàng thật cao hứng quét thẻ, sau đó đưa lại cho người kia, cô ta còn nhìn anh chằm chằm một lúc.

“Tiên sinh, xin hỏi ngài có phải họ Đường không?” Nữ nhân viên cửa hàng lại nhìn thoáng qua, thật giống Đường Mặc Vũ, con của ai đó. Nếu là thật thì tốt quá, anh ta tuy không phải minh tinh nhưng lại là người rất có tiếng tăm.

“Không phải,” người đàn ông nhếch khóe môi rồi cầm bộ quần áo kia rời đi.

Đường Mặc Vũ cầm quần áo đặt ở bên người Lạc Tuyết, sau đó mới cởi quần áo và nằm xuống, cẩn thận ôm cô, mà cô cũng không tỉnh chỉ theo thói quen nhích gần vào lòng anh. Anh đã hứa sẽ cho cô tất cả mọi thứ em muốn. Anh hôn hôn khuôn mạt nhỏ nhắn hồng nhuận của vợ, thật cao hứng sắc mặt của cô đã biến chuyển tốt như vậy, trước kia mặt cô rất nhợt nhạt.

“Vũ.” Lạc Tuyết nhẹ lẩm bẩm, cô tựa vào ngực anh, ngọt ngào ngủ. Lúc này đây, giấc mộng của cô đều đẹp, không còn ác mộng trước kia, kể cả có ác mộng thì cô cũng không sợ vì bên cạnh còn có lão công cô yêu nhất.

“Anh ở đây, em ngủ đi,” Đường Mặc Vũ hôn lên tóc vợ mình, hôm nay anh không có làm gì vì cô cũng mệt rồi.

Ngày thứ hai, khi Lạc Tuyết tỉnh lại thì trời đã sáng, cô đưa tay che ánh sáng, lại theo thói quen vuốt bên giường còn lại, phát hiện không có ai. Cô lúc này mới vội vã ngồi dậy, Đường Mặc Vũ đã rời đi, cô liền sờ soạng một chút thấy trên mặt đệm vẫn còn hơi ấm của anh.

Cô không nhịn được dán mặt lên đó, rồi lại thấy mảnh giấy anh để lại.

Cô cầm tờ giấy qua đọc, trong lòng thầm nghĩ anh khi dễ cô, rõ ràng biết cô không biết nhiều chữ. Cô chu môi, nhưng vẫn nghiêm cẩn đọc tờ giấy trong tay.

“Lạc Tuyết, anh đi ra ngoài, thật mau sẽ trở lại,” từng nét bút viết rất đơn giản, ngoài ý muốn của cô là anh đều viết những chữ anh đã dạy cô, điều này khiến cô vui, cười đến ánh ămts cong cong.

“Vũ, chữ anh viết thật khó coi”. Cô đi xuống giường, đem tờ giấy đặt cẩn thận lên bàn.

Nếu Đường Mặc Vũ biết cô nói vậy thì không biết là muốn khóc hay cười nữa. Anh, đường đường là tổng giám đốc một công ty, mỗi ngày đều phê duyệt giấy tờ các loại, nếu chữ viết khó coi thì còn có thể nhìn ai. Chữ của anh giống con người anh, tuy rằng không rồng bay phượng múa, nhưng là cũng là vô cùng tốt.

Anh đem chữ viết thành như vậy không phải để cô có thể nhìn được rõ ràng à?

Cô xoay người thì thấy một cái hộp được đặt ở một bên.

Đây là cái gì, cô đi qua, cầm cái hộp lên mở ra. Vừa thấy thứ ở bên trong, cô liền mở to mắt. Đây không phải bộ quần áo trắng cô thấy ngày hôm qua sao, cô cẩn thận cầm nó lên, ôm ở trong lòng, cảm giác mát mát, vải dệt thật mềm, thì ra chính là cảm giác này.

Vũ, là anh mua cho cô sao? Chính là, cô cúi đầu xem bộ quần áo trong lòng, ánh mắt lại đỏ.

Lúc Đường Mặc Vũ trở về, vừa mở cửa đã ngửi thấy được mùi thức ăn.

“Thơm quá,” anh lại không nhịn được hít hít mũi. Lạc Tuyết làm đồ ăn còn ngon hơn đồ anh ăn ở khách sạn năm sao thế nên bây giờ mỗi ngày anh đều ăn rất nhiều cơm, cũng béo lên không ít.

Lạc Tuyết đi ra nhìn thấy Đường Mặc Vũ thì liền cười với anh.

“Anh về rồi, lão bà,” Đường Mặc Vũ từ phía sau ôm lấy em cô, đem cằm đặt trên vai cô, “Có nhớ anh không?”

“Nhớ,” Lạc Tuyết xoay người, tay nhỏ bé lôi kéo quần áo của anh, “Vì sao không gọi em, chúng ta có thể cùng nhau ra ngoài.”

“Thấy em mệt nên muốn để em nghỉ ngơi chút,” Đường Mặc Vũ ôm khuôn mặt cô hiện tại đã có chút thịt. Gần đâyt thân thể cô đều không tốt, chắc phải mang cô đến bệnh viện kiểm tra, cả ngày cô cứ mơ màng.

“Em không sao,” Lạc Tuyết lắc đầu, bất quá đúng là cô so với trước dễ mệt mỏi hơn, ngay cả vận động buổi tối của hai vợ chồng cô cũng có chút lực bất tòng tâm, thân thể ăn không tiêu.

“Em có thấy đồ anh đưa cho em không?” Đường Mặc Vũ hôn cô một cái rồi đảo mắt nhìn cái hộp để ở một bên bây giờ đã không thấy đâu.

“Có,” Lạc Tuyết gật đầu, chỉ là cô có chút lo lắng.

“Vũ, bộ quần áo đó rất đắt phải không?” Cô vặn ngón tay, nếu thật sự đắt thì cô sẽ không cần.

“Không đắt, em không thấy là bộ quần áo đó không có giá sao? Anh chính là mua được giá rẻ thôi,” Đường Mặc Vũ cười cười, đây cũng không tính là nói dối đi.

“Đúng là không có a,” Lạc Tuyết lắc đầu, cô không thấy có giá trên bộ quần áo đó.

“Em thử mặc vào xem sao.” Anh đẩy nhẹ cô, không muốn cô nghĩ quá nhiều, giá bộ quần áo đó cũng không phải cao bình thường, nếu cô biết được thì sẽ khóc mất.

Lạc Tuyết từ trong ngăn tủ lấy ra cái hộp, cô quay đầu nhìn bốn phía, nhưng nhà bọn họ rất nhỏ, ngay cả chỗ để thay quần áo đều không có.

“Vũ, anh xoay người lại đi, em muốn thay quần áo,” cô cầm bộ đồ ôm trước ngực, có chút ngượng ngùng mở miệng.

Đường Mặc Vũ không khỏi cười, bọn họ đều kết hôn đã lâu, việc thân mật nhất cũng làm mỗi tối nhưng cô vẫn còn thẹn thùng.

“Được,” Đường Mặc Vũ đáp ứng yêu cầu của cô, thật nghiêm chỉnh quay người.

Lạc Tuyết nhìn thoáng qua Đường Mặc Vũ, rồi mới cởi quần áo trên người rồi đem bộ váy màu trắng đó mặc vào, thật vừa vặn, giống như làm riêng cho cô vậy.

“Thật xinh đẹp,” Đường Mặc Vũ không biết từ lúc nào đã quay người lại, vừa lòng nhìn Lạc Tuyết trước mặt, làn da cô vốn trắng nõn, ngũ quan thanh tú, bộ quần áo này lại mang theo một chút tua nhỏ, trên thắt lưng còn có cái nơ, theo bước chân của cô mà đung đưa. Phần trước ngực cũng được may rất xinh đẹp, bên ngực trái có một đóa hoa sơn trà, vừa thanh khiết vừa phiêu dật.

Anh đi qua, nghiêm cẩn nhìn cô từ đầu đến chân, nhưng mày lại nhíu lại.

“Có phải là rất khó coi hay không?” Lạc Tuyết có chút khó chịu, trong nhà không có gương lớn, cô cũng không biết mình mặc bộ này có đẹp không, nhưng nhìn bộ dáng của Đường Mặc Vũ thì chỉ biết là xấu.

Mà Đường Mặc Vũ càng nhíu mày chặt hơn, “Về sau không cần mặc bộ này nữa.”

“Vì sao?” Lạc Tuyết không rõ, tại sao đã mua lại không mặc, không phải thật lãng phí sao?

“Anh không muốn người khác nhìn thấy em trong bộ dáng này, họ tranh giành với anh thì làm thế nào?” Anh lẩm bẩm nói xong khiến Lạc Tuyết không khỏi nở nụ cười. Anh đây chính là vòng vo nói cô xinh đẹp phải không?

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 59

Chương 59: Ở trong lòng thấy đẹp là được

 

Thiệu Khải chẹp miệng, cái tên kia về căn bản chẳng cần cậu ta phải lo lắng.

“Uy, cậu thực sự vì một người phụ nữ mà trở mặt với ba cậu hả? Nhà cậu chỉ có mỗi cậu là độc đinh đó,” Thiệu Khải đem chân gác lên bàn trà, một bộ dáng lười biếng. Hiện tại anh ta buồn chán muốn chết, bởi vì không có người cùng uống rượu, tán gẫu.

“Cậu tưởng tôi thích à?” Đường Mặc Vũ môi mỏng mím lại, tính khí lão ba của anh, không phải anh không biết, hiện tại ông ấy giận dữ nên anh đành theo ý ông, vừa vặn có thể giải quyết vấn đề thân phận cho Lạc Tuyết.

Đợi cha anh nghĩ thông suốt, anh sẽ mang Lạc Tuyết về nhà, con ông ấy là một người lượm ve chai, lấy một người phụ nữ lượm ve chai là bình thường, trừ khi ông ấy muốn Đường gia phải tuyệt hậu.

“Tâm cơ của thật là sâu.” Thiệu Khải ở bên kia than thở, đến cha mình mà cũng tính kế, người này thật sự lý trí, đúng là một châm thấy máu, đâm vào lòng người khác.

“Thiệu Khải nhớ mùng năm hàng tháng đến thăm Dương Nhạc,” Đường Mặc Vũ nhìn một chút bên trong, Lạc Tuyết đã mang đặt lên bàn rất nhiều đồ, anh cũng thấy đói bụng rồi.

“Vì sao lại là tôi?” Thiệu Khải mất hứng, anh ta đã đi hai lần, mà lần trước cô ta lại đánh anh nên anh ta sẽ không đi, tuyệt đối không.

“Tôi và vợ còn đang tân hôn, chúng tôi đang ở tuần trăng mật đó.” Đường Mặc Vũ một mực không thương lượng, cũng cảm thấy Thiệu Khải càng ngày càng dài dòng.

“Cậu mà tuần trăng mật cái nỗi gì?” Thiệu Khải miệng còn đang nói thì liền tức giận quăng điện thoại: “Đáng chết Đường Mặc Vũ, cậu thế mà dám dập máy.” Anh ta giở lịch xem thì thấy ngày mai đã là mùng năm rồi, lại phải đi gặp cái cô tam bát kia.

Thực thảm.

Mà Đường Mặc Vũ cất điện thoại đi rồi mới tiến vào, dùng sức hít một cái: “Ừ . . . Thơm quá nha. . .”

Anh ngồi xuống, trên chiếc bàn nhỏ để ba món ăn và một món canh, tất cả đều là đồ anh thích ăn, đương nhiên còn có một bát cơm lớn. Anh bưng bát lên liền ăn, Lạc Tuyết ngồi ở đối diện, không ngừng hặp thức ăn cho anh, nhìn anh ăn cái này cái kia, trong lòng thập phần thỏa mãn.

“Đến, ăn một miếng, ” Đường Mặc Vũ gắp một miếng đưa lên miệng cô. Lạc Tuyết nghe lời mở miệng ăn, ánh mắt cười tựa như mặt trăng non.

“Ăn nhiều một chút, “Đường Mặc Vũ thấy mặt cô còn không bằng một bàn tay, gầy như vậy. Về sau anh nhất định phải đem cô nuôi béo lên mới được.

“Vâng,” Lạc Tuyết đáp ứng, vì thế dùng sức ăn cơm trong bát, mà đồ ăn cô làm bọn họ cũng là ăn hết, không hề lãng phí. Tuy rằng đó chỉ là những món ăn gia đình, cũng không có thịt nhưng hai người ăn thập phần thỏa mãn.

 

Trên đường cái, một bàn tay bé nhỏ nhặt lên một cái lon nước rồi kiễng chân để nó vào trong cái túi to mà người đàn ông đi trước đang vác.

“Mệt không?” Đường Mặc Vũ nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, chỉ sợ đùi cô sẽ đau.

Lạc Tuyết lắc đầu, “Em không sao, em muốn cùng anh làm việc.”

Đường Mặc Vũ thật sự đối với sự cố chấp của cô không có cách nào, cô nhất định muốn đi cùng, bằng không liền khóc, . . Anh thực sự rất sợ nước mắt của cô, nó so với vũ khí gì đều lợi hại.

Được rồi, cô muốn đi thì đi, bọn họ cùng nhau đi. Tay hai người luôn nắm chặt, không có tách rời.

Lạc Tuyết vừa mới cúi lưng định nhặt một cái chan lên nhưng một người đàn ông đã trừng mắt nhìn cô. Cô liền rụt tay lại, trơ mắt nhìn người đàn ông đó nhặt cái chai kia lên, đây là vấn đề địa bàn.

Nhưng người đó còn chưa chạm vào cái chai thì đã thấy một đôi chân đứng trước mặt.

Hắn ta ngẩng ngầu cáu kỉnh, “Mày không có mắt sao, đây là địa bàn của tao.” Nhưng lúc hắn nhìn đến khuôn mặt lạnh băng của Đường Mặc Vũ thì lại không nói nên lời.

“Cút,” anh nhẹ phun ra một chữ, nhưng vô cùng lạnh lẽo, mà gã đàn ông kia vừa nghe xong liền run lên, cái gì cũng không nhặt liền chạy luôn.

Lạc Tuyết kéo kéo quần áo anh nói: “Đừng hung dữ như vậy, sẽ dọa đến người khác đó.”

Đường Mặc Vũ nhíu mày, từ trên mặt đất nhặt lên cái chai rồi để vào túi to sau lưng. “Nếu còn gặp phải người như thế, anh không những hung dữ mà còn muốn đánh, lão bà của anh, không ai có thể khi dễ”. Anh lôi kéo Lạc Tuyết rời đi. Lạc Tuyết của anh, một câu nặng lời anh còn không nỡ nói sao có thể để người khác khi dễ chứ.

Lạc Tuyết nhìn tay bọn họ nắm cùng một chỗ thì mỉm cười ngọt ngào.

“Vũ, một hồi chúng ta đi chợ được không?”

“Em muốn mua cái gì?” Đường Mặc Vũ đáp ứng, cô muốn đi đâu cũng được.

“Em muốn mua quần áo cho anh, bởi vì anh không có quần áo để đổi,” Lạc Tuyết đau lòng Đường Mặc Vũ mặc bộ quần áo đã bẩn, anh đều là buổi tối giặt, ban ngày lại mặc, cần phải mua thêm cho anh một bộ quần áo nữa.

“Lạc Tuyết,” Đường Mặc Vũ dừng lại bước chân, nhìn cô nói: “Nhưng nếu mua cho anh thì sẽ không có đủ tiền mua đồ cho em.”

“Không sao,” Lạc Tuyết lắc đầu, “Em có quần áo trước kia, có thể mặc nhưng anh thì không như vậy.”

“Không được,” Đường Mặc Vũ phản đối, bọn họ hiện tại kiếm tiền thật không dễ dàng, nếu mua thì cũng phải mua cho cô.

“Đi,” Lạc Tuyết đi lên phía trước, đưa tay khoác lấy cánh tay của anh, “Đáp ứng em nhé, em muốn mua đồ cho anh, tiền không có chúng ta có thể tiết kiệm, đợi đến khi nào kiếm đủ tiền thì lại mua cho em cũng được mà.” Cô lắc tay anh thương lượng, biết anh thương cô, cái gì cũng muốn tốt cho cô nhất nhưng cô cũng đau lòng anh a.

Đường Mặc Vũ nhẹ nhàng thở dài một hơi “Được.”

Cầm tiền bán đồ nhặt được, hai người đi đến một quầy hàng trong chợ, ở đó cái gì cũng có.

Lạc Tuyết mua cho Đường Mặc Vũ một bộ quần áo, còn có giày, đương nhiên còn có nội y, tóm lại là mua cho anh đầy đủ mọi thứ nhưng lại không mua gì cho mình.

“Chúng ta đi thôi.” Trả tiền xong, Lạc Tuyết lại nắm tay Đường Mặc Vũ đi ra bên ngoài. Mà trong tay Đường Mặc Vũ lại cầm hết cái nọ đến cái kia, những thứ này đã tiêu hết số tiền bọn họ kiếm được mấy ngày nay, nhưng mà Lạc Tuyết lại cười thật vui vẻ.

Lúc đi ra, Lạc Tuyết thấy được trên người ma nơ canh có một bộ quần áo màu trắng thì không khỏi nhìn nhiều hơn.

“Em thích sao?” Đường Mặc Vũ theo ánh mắt cô nhìn lại, ừ, rất xinh đẹp, thật thích hợp với cô.

“Vâng,” Lạc Tuyết đi lên phía trước, đem tay mình đặt trên mặt kính, “Từ nhỏ em liền thích xem này đó, hi vọng có một ngày, bản thân cũng có thể có được, mặc kệ là búp bê, quần áo, còn có túi xách, mỗi ngày đi qua em đều muốn nhìn. Nhưng đó chỉ là thói quen thôi, vì khi nhìn chúng em sẽ cảm giác được mình vẫn còn ước mơ, so với thực sự có được những thứ đó thì hạnh phúc hơn rất nhiều, bởi vì khi đó em vẫn có thứ để mong đợi.”

Một đôi bàn tay to từ phía sau ôm lấy thắt lưng của cô, “Chúng ta kiếm tiền mua cái này cho em được không?” Đường Mặc Vũ xem bộ quần áo trước mặt, trong con ngươi đen lướt qua cảm xúc nào đó.

“Được,” Lạc Tuyết đáp ứng, kỳ thực trong lòng vẫn có chút khổ sở. Đợi đến khi bọn họ góp đủ tiền thì cái này cũng đã bị bán mất, bất quá không sao, bởi vì quan trọng với cô là lão công Đường Mặc Vũ chứ không phải bản thân mình.

“Chúng ta về nhà đi,” cô kéo tay Đường Mặc Vũ, ôm trong lòng quần áo anh mới mua cho mình, thỏa mãn nở nụ cười.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 58

Chương 58: Chúng ta là vợ chồng

 

“Đúng vậy, so với minh tinh còn đẹp trai hơn.”

“Đáng tiếc lại đi lượm ve chai . .”

Đường Mặc Vũ nghe thấy nhưng trên mặt thủy chung đều chỉ có tươi cười nhạt nhẽo, chỉ cần nhớ tới bây giờ vợ anh còn đang đợi anh ở nhà thì trong lòng liền thấy thỏa mãn, mà chỉ cần vui vẻ thì làm công việc gì cũng không khác nhau.

Anh giấy vụn để vào trong gói to, trước kia khi còn là Tiểu Vũ anh đã cùng Lạc Tuyết đi đến nhiều nơi, cho nên đường đi về cơ bản anh vẫn đều nhớ.

Người khác khó mà tin được anh chính là Đường Mặc Vũ trước đây luôn xuất hiện trên TV, lái xe ô tô xịn, ở nhà cao cửa rộng. Anh bây giờ chỉ là một người đàn ông bình thường, một người chồng, anh muốn dùng sức của hai bàn tay nuôi sống vợ mình và đứa con trong tương lai của họ.

Anh nắm chặt trong tay tiền lẻ, số tiền này trước đây nếu có rơi trên mặt đất anh cũng sẽ chẳng thèm liếc mắt nhưng hiện tại anh vẫn đem nhét vào túi, trên mặt càng thêm ôn hòa, so với trước kia thì như thế này vẫn tốt hơn.

Anh vừa mở cửa ra thì bên trong lập tức truyền đến mùi đồ ăn thơm phức.

“Ừ,” anh không khỏi hít hít mũi ngửi, “Thơm như vậy . .”

Trong phòng có một người nho nhỏ chạy ra, lúc nhìn thấy anh thì vội vàng chạy tới. Đường Mặc Vũ tiếp được cô, có chút không vui nhéo mặt cô, “Chân mới vừa khỏi, chạy loạn cái gì.”

Lạc Tuyết ôm cổ anh, đã mấy giờ cô không thấy anh, thật sự rất nhớ.

“Em nhớ anh. . .” Đối với trách cứ của anh, cô có chút nho nhỏ chột dạ, nhưng lại càng nhớ anh hơn, chỉ là rất nhớ thôi.

“Anh biết, anh cũng nhớ em.” Đường Mặc Vũ cúi đầu, hôn lên đôi môi nộn nộn của cô.

Lạc Tuyết lại từ trên người anh ngửi thấy mùi gì đó, cơ thể cô chợt cứng đờ, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang cười thập phần ôn nhu, lại kéo tay anh, quả nhiên ở móng tay có rất nhiều bùn đất. Cái mùi này trên người anh, cô rất quen thuộc, bởi vì nó đã theo cô hai mươi mấy năm.

Nước mắt cô cứ thế chảy xuống, không rõ lý do.

“Lạc Tuyết, sao thế, sao lại khóc?” Đường Mặc Vũ bị cô dọa nhảy dựng, anh nâng mặt cô lên thì thấy cô đang lặng lẽ khóc, thân thể không ngừng run rẩy.

“Không khóc, nói với anh làm sao?” Cô vừa khóc thì anh có chút lúng túng, anh là người có thể bình tĩnh trước bất kỳ chuyện khó khăn nào nhưng đối với nước mắt của cô thì anh không biết làm như thế nào.

“Vũ, nói với em, anh là đi làm công việc gì?” Lạc Tuyết kéo tay anh, dùng sức nắm, ánh mắt đều đã khóc đỏ.

“Đồ ngốc, anh đương nhiên là đi công ty a, bằng không em cho rằng anh đi đâu?” Đường Mặc Vũ cười, dùng ngón tay mình lau khô nước mắt trên mặt cô. Anh muốn hôn môi cô nhưng Lạc Tuyết lại lắc đầu, “Không, anh gạt em. Có phải anh đi lượm ve chai giống em trước đây không?”

Nàng không ngừng lắc đầu, thân thể cũng bắt đầu run rẩy dữ dội.

“Lạc Tuyết.” Đường Mặc Vũ vội vàng đem cô gắt gao ôm vào trong ngực, thật không ngờ cô lại mẫn cảm như vậy. Anh vội ngửi ngửi mùi trên người mình thì liền biết sự từ lộ ra ở chỗ nào. Anh nhẹ nhàng thở dài một hơi, cũng không phủ nhận nữa.

Anh ôm Lạc Tuyết bế lên, đặt ở cái giường lớn của bọn họ.

“Lượm ve chai thì thế nào, chuyện này rất dọa người ư?” Đường Mặc Vũ đưa tay vỗ về khuôn mặt của Lạc Tuyết sau lại hôn lên nước mắt của cô.

Lạc Tuyết lắc đầu, không dọa người, cô dùng hai bàn tay nuôi sống bản thân mình hai mươi năm, vì thế công việc này không hề dọa người.

“Như vậy là em chê anh bẩn sao?” Đường Mặc Vũ lại hỏi, nghiêm cẩn nhìn chằm chằm đôi mắt phiếm sương mù của cô.

“Không, không bẩn, anh cũng không chê em bẩn, em làm sao có thể chê anh chứ?.” Lạc Tuyết ôm thắt lưng của anh, ở trong lòng anh đau lòng thất thanh khóc lên. Đã lâu rồi cô chưa có khóc thương tâm như vậy. Anh sao lại như thế, làm cô rất đau lòng, anh vốn không cần làm thế, anh luôn là người sống ở trên cao, nhưng vì cô mà anh lại rơi xuống nông nỗi phải làm một người lượm ve chai.

“Đều là vì em, đều tại em. . .” Lạc Tuyết thật sự tự trách, cô hận không thể đánh bản thân một cái tát, nhưng lại bị Đường Mặc Vũ kéo lại.

Đôi môi ấm áp của anh dùng sức hôn cô, cô vẫn đang khóc, mà trong lòng anh cũng đau, bọn họ liều lĩnh mà hôn cho đến khi không thở nổi.

“Lạc Tuyết, nghe anh nói.” Đường Mặc Vũ rốt cục nâng mặt cô lên, áp trán mình vào trán cô.

“Anh không thấy làm việc này có gì là ủy khuất, ngược lại, anh cảm thấy thật đáng giá. Như vậy anh có thể đến gần em hơn, cũng dung nhập được với cuộc sống của em. Em luôn để ý thân phận của mình, sợ không xứng với anh, nhưng anh cũng sợ mình không xứng với em.”

“Em xem như vậy không phải là tốt lắm sao? Về sau ta đều giống nhau, chúng ta là vợ chồng, một đôi vợ chồng rất xứng đôi.” Đường Mặc Vũ sợ cô thương tâm, cho nên không ngừng nói. Anh thật sự không có cảm giác làm việc đó có gì dọa người, bởi vì Lạc Tuyết trước kia cũng là như thế này a.

“Về sau chúng ta cùng nhau nhặt, liền tính là vất vả, nghèo khó, chỉ cần chúng ta ở cùng nhau, như vậy còn có cái gì là không thể thừa nhận.” Đường Mặc Vũ đem tay cô nắm trong tay mình.

Dùng sức nắm.

Lạc Tuyết hấp hấp cái mũi, ở trong lòng anh gật đầu.

“Lạc Tuyết cùng anh đi nhặt, chúng ta là một đôi vợ chồng nghèo vui vẻ, được không?”

“Đương nhiên tốt.” Đường Mặc Vũ dùng ngón tay mình cẩn thận lau nước mắt trên mặt cô, sau đó vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Được rồi, đừng khóc, khóc nữa liền xấu, lão công đói bụng rồi.”

Lạc Tuyết vội vàng đứng lên, “Em đã nấu xong rồi, bây giờ sẽ đi dọn cơm ngay,” cô thấy nụ cười của Đường Mặc Vũ thì vẫn không nhịn được rơi lệ.

Đường Mặc Vũ nhẹ nhàng nắm chặt tay mình, thấy cô vừa vào phòng bếp thì anh liền đứng lên, đi tới cửa, từ trong túi lấy ra điện thoại di động.

“Uy, Mặc Vũ, cậu hiện đang ở đâu vậy? Lão gia tử nhà cậu đem thẻ tín dụng, chi phiếu, di động và những thứ khác của cậu đều ngừng, cậu có thể sống sót sao?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Thiệu Khải, lo lắng thì không thấy mà chỉ thấy toàn giễu cợt.

“Cậu nói xem?” Đường Mặc Vũ dựa người vào cửa, kể cả anh vừa mới đi nhặt rác người ta không cần, còn bị rất nhiều người chỉ trỏ thì anh vẫn không mất đi vẻ cao quý vốn có. Ai có thể tin được anh bây giờ là một người chỉ dựa vào lượm ve chai mà sống, chỉ có hai bàn tay trắng chứ.

“Hừ cậu đừng có mà gạt tôi, cha cậu có tính cắt hết viện trợ thì cậu vẫn sống ngon. Cậu đừng tưởng tôi không biết cậu có mấy công ty còn có cổ phần của mấy chỗ, tùy tiện vung tay cũng có mấy trăm vạn.”

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 57

Chương 57: Nam nhân lượm ve chai

*Chương này 18+, bà con cân nhắc trước khi vào xem*

“Bảo bối, anh muốn đi vào,” Đường Mặc Vũ lại một lần nữa hôn đôi môi đỏ mọng của cô, rồi lại dùng sức thâm nhập vào u cốc. Anh cảm giác được một tầng lá mỏng rách ra rồi tiếp theo đó là khoái cảm kích thích vô cùng. Cô vừa chặt lại vừa mê hoặc đến khiến người ta không lý trí nổi.

Thân thể anh có chút cứng lại. Trong lòng có một loại thỏa mãn nói không nên lời, đây là lần đầu tiên của Lạc Tuyết, đây mới là lần đầu tiên chân chính của cô.

Lần đầu tiên đều sẽ như vậy, về sau liền sẽ không đau nữa. Anh đau lòng ôm chặt thân thể cô bởi vì đau đớn mà không ngừng run run, mà lúc này, bọn họ hoàn toàn kết hợp cùng nhau, cứng rắn của anh và mềm mại của cô. Anh lấp đầy cô, mọi thứ đều tuyệt vời như vậy.

Lúc này, bọn họ hoàn toàn có được lẫn nhau.

“Đã đỡ hơn chút nào chưa?” Đường Mặc Vũ cẩn thận cảm nhận thân thể của Lạc Tuyết đã không còn cứng ngắc, nơi tư mật của cô đang vây lấy anh cũng mềm mại hơn, chứng tỏ cô không còn quá đau đớn.

“Đỡ hơn rồi,” Lạc Tuyết đem mặt mình chôn ở trong ngực anh, thân thể không xương dính sát vào cơ thể cứng rắn như thép của anh.

Đường Mặc Vũ cười, trong mắt lướt qua chút tà khí của nam nhân, anh muốn cô vì sự yêu thương của anh mà điên cuồng giống anh.

Anh đột nhiên dùng sức đâm vào, chạm vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô.

Lạc Tuyết không khỏi kinh hô một tiếng, khuôn mặt trắng sữa đã đỏ lại càng thêm đỏ, mà da thịt trên người cô cũng nhiễm một tầng phấn hồng, non mềm vô cùng.

Mà đôi bàn tay ở trên người cô thân mật phủ lên hai khối mềm mại trước ngực cô, dùng sức vuốt ve, cô cảm giác bản thân mình thật nóng thật nóng, thanh âm cũng càng ngày càng mềm mại, thậm chí dần dần biến thành rên rỉ nức nở.

Bọn họ thân thể gắt gao kết hợp ở một chỗ, nơi đó truyền đến khoái cảm mà cô chưa từng trải qua cho đến bây giờ.

Thật thoải mái khiến cô như muốn tan ra, thẳng cho đến khi cơ thể cô xẹt qua một trận run rẩy thì cô không tự giác nâng người để anh có thể đi vào càng sâu hơn, càng mạnh hơn. Trong căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng bọn họ thở dốc, còn có tiếng rên rỉ, mặt chăn phập phồng theo động tác của hai người, họ đang thực hiện nghi thức tiếp xúc thân thể thân mật mà cổ xưa nhất.

Đường Mặc Vũ không ngừng đem bản thân đưa vào trong thân thể cô, dùng phương thức của mình yêu thương cô, rốt cuộc ở khoảnh khắc cô không thừa nhận nổi liền đem mầm móng nóng bỏng của mình phun ra tại nơi sâu nhất trong cơ thể cô. Trước đây anh cùng phụ nữ lên giường đều vô cùng cẩn thận, cho tới bây giờ đều dùng biện pháp an toàn không lưu lại cái gì. Nhưng Lạc Tuyết không giống họ, anh muốn cho cô toàn bộ mọi thứ anh có, muốn cô hoài đứa nhỏ của anh.

Dưới ánh đèn màu vàng nhu hòa ấm áp, Đường Mặc Vũ cẩn thận vỗ về cô gái trong lòng, giúp cô vén sợi tóc dính mồ hôi, lại không ngừng hôn lên trán cô, bên môi tràn ra một chút ý cười nhàn nhạt ấm áp.

“Vũ,” lông mi thật dài của Lạc Tuyết run lên một chút, nàng mở to mắt, nhìn đến thấy ngực hắn. Bàn tay nhỏ bé của cô không ngừng vỗ về, ấm áp, nóng nóng . . .

Cô đột nhiên mở to hai mắt, lúc này mới phát hiện bản thân đang làm chuyện gì, bên tai lại nghe được tiếng cười sang sảng của nam nhân.

“Thế nào, ngực anh sờ rất tốt sao?” Đường Mặc Vũ giễu cợt xem ánh mắt có chút mơ hồ của cô, chỉ vài động tác nho nhỏ đó của cô lại khiến thân thể anh có phản ứng. Lạc Tuyết cảm giác được trên đùi mình có một thứ cứng rắn không ngừng chọc chỗ này chỗ kia, cô cũng không dám động nữa, chỉ yên tĩnh ghé vào trong ngực anh, cô cũng biết đó phản ứng sinh lý bình thường của nam nhân.

Đường Mặc Vũ đem đầu cô áp vào ngực mình nói,: Ngủ đi, em mệt rồi”. Anh nghĩ cho cô, biết rằng cô không thể tiếp nhận lần thứ hai, vì phúc lợi về sau anh phải nhẫn nại mới được.

Lạc Tuyết nghe tiếng tim anh đập, đột nhiên trong lòng hiểu ra, anh hóa ra lại là người tỉ mỉ như vậy, rõ ràng anh đang phải cố chịu đựng đến mức cơ bắp toàn thân cứng rắn, trên người cũng đổ mồ hôi nhưng anh vẫn nghĩ cho cô.

“Vũ. . . Nếu anh muốn thì em có thể…,” giọng cô nhỏ như muỗi kêu, cũng không dám nhìn đôi mắt thâm thúy của anh, chỉ có lông mi thật dài quét qua ngực anh.

“Em xác định?” Đường Mặc Vũ cất giọng khàn khàn, cô gái nhỏ này có biết mình đang nói gì không? Tự chủ của anh ở trước mặt cô là vô cùng có hạn, nếu cô khiêu chiến với anh thì liệu cô có chắc mình có thể thừa nhận thêm một lần nữa không?

“Vâng,” Lạc Tuyết gật đầu, “Em không muốn anh khó chịu. . . Em. . .” Cô còn muốn nói gì nữa nhưng anh đã nhiệt tình hôn xuống, thân thể cô rất nhanh lại một lần nữa bị áp chế bởi một thân hình cường tráng nam tính.

Bởi vì là anh nên cô không sợ hãi, tuyệt không sợ hãi.

Đường Mặc Vũ vươn tay vuốt cái trán có chút mồ hôi của cô, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, “Nói với anh, cùng anh làm việc này, em có thích không?” Đường Mặc Vũ buộc chặt thân thể của chính mình, dù hiện tại rất muốn cô, lại khó chịu, cũng vẫn muốn biết cảm giác thực của cô.

Chỉ thấy lông mi dài của Lạc Tuyết không ngừng chớp động, ở khóe mắt còn đọng một giọt nước mắt trong suốt, giọng nói của cô khe khẽ, nếu không nghe cẩn thận thì căn bản là nghe không rõ, “Tuy có chút đau, nhưng em …. thích.”

“Bảo bối tin tưởng anh, sẽ chỉ đau một lần thôi, lần này sẽ không . . .” Đường Mặc Vũ dùng chăn chặt chẽ che kín  cơ thể hai người, tách chân cô ra rồi vô cùng cẩn thận đâm vào. Anh cam đoan anh sẽ làm cho cô yêu thích chuyện này, đây là chuyện vợ chồng thân mật nhất, cũng sẽ là chuyện bọn họ thích làm nhất.

Rất nhanh, toàn bộ trong phòng là tiếng hít thở dồn dập, cùng với tiếng rên rỉ khiến người ta mặt đỏ tim đập, mà bên ngoài trời cũng sáng dần.

Sáng sớm, từ ngoài cửa truyền vào vài tiếng chim hót mà từ lâu anh không nghe thấy. Đường Mặc Vũ cẩn thận ngồi dậy, sau đó lại không khỏi cúi người hôn cô gái đang vùi trong chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Anh mặc quần áo, cố gắng lặng lẽ để không quấy rầy cô.

“Vũ, anh muốn đi đâu vậy?” Lạc Tuyết dùng sức nâng mí mắt nặng trịch lên. Cả đêm hôm qua cô hầu như không ngủ, hôm nay rất mệt rất mệt, hóa ra làm loại chuyện này sẽ mệt như vậy.

“Anh phải đi làm a,” Đường Mặc Vũ đem chăn kéo lên, rồi lại hôn môi cô, “Em ngủ đi, rất nhanh anh sẽ trở lại. . .”

“Vâng,” Lạc Tuyết nhẹ dụi mắt, lại đem bản thân lui ở trong chăn ngủ tiếp.

Đường Mặc Vũ đứng lên, lại nhìn thoáng qua cô vợ bé nhỏ mà anh yêu nhất rồi mới đi ra ngoài.

Mà khi cửa nhẹ đóng lại thì Lạc Tuyết vô lực mở hai mắt, Vũ nói là phải đi làm đúng không, nhưng không phải anh nói giờ mình chỉ có hai bàn tay trắng hay sao? Cô rất tò mò nhưng thực sự quá mệt mỏi . . .

Trên đường cái, Đường Mặc Vũ giống Lạc Tuyết trước đây, trên tay anh cầm một cái túi rất to, cúi lưng nhặt những chai lọ người ta ném trên mặt đất ẩm ướt, sau đó tiếp tục đi về phía trước, anh đứng ở trước thùng rác, thò tay vào bên trong, một mùi khó chịu bay ra khiến anh không khỏi nhướng mày. Nhưng anh nhớ tới Lạc Tuyết trước kia đều sống như thế này thì lại nở nụ cười. Anh lấy từ trong thùng rác ra một ít giấy vụn, mà cái túi phía sau càng lúc càng nặng.

Cho dù là đi lượm ve chai thì anh cũng muốn ở cùng một chỗ với Lạc Tuyết.

Đứng ở một bên có mấy vị phu nhân không ngừng chỉ trỏ Đường Mặc Vũ.

“Bà xem, người đàn ông kia thật đẹp trai a.”

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 56

Chương 56: Không bẩn

Rất nhanh, hai người anh một miếng em một miếng ăn hết hai bát mì. Ánh sáng bên ngoài dần dần tối lại, Đường Mặc Vũ nằm xuống giường nhè nhẹ vỗ về mái tóc vô cùng mềm mại của cô gái trong lòng, ngón tay anh lại chạm vào vết sẹo trên đầu cô, trong mắt lộ ra một loại lãnh khốc đến cực đoan, những kẻ đã làm hại cô anh sẽ không tha cho ai hết.

Hai kẻ đã làm nhục cô vào cái đêm đó hiện tại đã ở trong tù, còn bị biến thành thái giám, còn những kẻ đã đánh nàng khi còn ở trong tù thì anh sẽ khiến chúng phải cả đời ngồi tù, còn cho người ở trong đó hảo hảo chiếu cố.

“Vũ,” Lạc Tuyết mở miệng gọi anh, lại gọi thẳng tê anh. Cô giống con mèo nhỏ dùng mặt mình cọ cọ trong lòng anh, thế mà anh lại có phản ứng. Anh không khỏi cười khổ một tiếng, hiện tại tự chủ của anh thật sự quá kém rồi.

Nước nóng ấm áp dội xuống, Lạc Tuyết đứng dưới làn nước ấm mà vẫn không tin được Đường Mặc Vũ đem ngôi nhà của nàng nâng cấp cải tạo thành một ngôi nhà nhỏ cái gì cũng có, thậm chí còn có một cái phòng tắm nhỏ. Cô từ này sẽ không phải cùng người khác dùng chung nhà tắm, cũng sẽ không bị người khác chê bẩn, chê thân phận thấp kém. Cô nhìn nhìn người mình, cũng gầy y hệt trước kia, không biết cô có thể khiến anh thích hay không.

Còn có, sự việc ngày đó. Tim cô co lại một chút, nhớ tới cái đêm kia, mấy bàn tay ghê tởm, còn có cảm giác đau đớn xé rách dưới thân, sắc mặt của cô đột nhiên tái nhợt, toàn thân nhịn không được run rẩy.

Tuy rằng không phải cùng một thân thể nhưng trí nhớ đáng sợ đó vĩnh viễn ở trong lòng cô, làm thế nào cũng không xóa được.

Cô bụm chặt miệng, đè nén tiếng khóc …. Cô rất sợ. . Thật sự rất sợ.

Lạc Tuyết.

Đường Mặc Vũ sốt ruột đứng ở ngoài phòng tắm, cô đã ở trong đó hơn một giờ rồi, còn ở trong đó nữa thì sẽ tróc da hết mất . . . Anh không khỏi thở dài một hơi, rồi lấy khăn tắm đang để ở một bên, đưa tay mở cửa.

Lạc Tuyết ngồi bó gối trên mặt đất, nước ở vòi hoa sen vẫn không ngừng rơi trên người cô, nhưng cô lại đang khóc.

Dòng nước đột nhiên dừng lại, cô ngẩng đầu liền nhìn thấy Đường Mặc Vũ đã đứng ở phía trước.

Đường Mặc Vũ ngồi xổm xuống, đem khăn tắm quàng lên vai cô, lại lấy khăn lông lau tóc cho cô.

“Sao vậy?” Anh đau lòng nhìn đôi mắt khóc đến hồng hồng, sưng đỏ của cô.

Lạc Tuyết nhẹ nhàng nghẹn ngào một tiếng, vươn tay ôm cổ anh, lại đem mặt mình chôn ở trước ngực anh, “Vũ, có phải em thật bẩn không?”

Đường Mặc Vũ nhói lòng, anh biết cô đang nghĩ cái gì.

“Không bẩn,” Đường Mặc Vũ nhẹ nhàng giúp cô lau khô tóc ẩm, giọng nói trầm thấp mang theo đau lòng cùng an ủi, “Em không phải là Lạc Tuyết trước đây, kể cả có là trước đây thì anh cũng sẽ không thể ghét bỏ em mà chỉ càng thêm đau lòng, em không quên được, anh cũng không quên được.”

Đường Mặc Vũ buông khăn lông trong tay ra, ôm lấy hai vai cô, “anh vĩnh viễn nhớ kỹ khi đó nếu không phải vì anh, em cũng không bị bọn chúng ….. Anh nói tới đây, mắt cũng hồng lên, nếu không phải vì cứu hắn thì cô đã có thể chạy.

“Lạc Tuyết,” Đường Mặc Vũ nâng khuôn mặt cô lên, ôn nhụ hôn lên mắt cô, “Chúng ta quên đi nhé, anh không phải Tiểu Vũ ngày trước, em không phải Lạc Tuyết trước đây, ông trời cho chúng ta thân thể mới, chính là để chúng ta một lần nữa bắt đầu cuộc sống, coi như cuộc sống trước kia là một giấc mộng được không?”

“Anh sẽ không để ý em có phải là xử nữ hay không, em cũng không cần để có được không, bởi vì anh cũng từng có người phụ nữ khác, nếu muốn nói không xứng thì anh mới không xứng với em.” Đường Mặc Vũ nhẹ giọng thở dài, nếu khi đó hắn biết sẽ gặp được cô thì anh nhất định sẽ không chạm vào người phụ nữ khác.

Nhưng bọn họ đều không đoán được tương lai, nghĩ đến quá khứ chỉ có đau khổ, mà tương lai mới là hạnh phúc của bọn họ.

“Được không?” Đường Mặc Vũ ôm chặt cô ở trong lòng, hỏi lại.

“Được.” Lạc Tuyết không ngừng gật đầu, cô không thèm để ý, thật sự không thèm để ý . . Anh đã nói thế mà.

“Đi thôi, về sau đừng tắm lâu như vậy, sẽ sinh bệnh đó,” Đường Mặc Vũ dùng khăn tắm quấn lấy nữ nhân trong lòng, đem cô bế lên, đặt ở trên giường lớn.

Anh lấy từ trong ngăn tủ ra một bộ quần áo ngủ bằng tơ tằm, quả là một người đàn ông cẩn thận, ngay cả quần áo cũng đã chuẩn bị tốt. Chắc anh cũng đã đoán được Đường Thượng Nguyên sẽ không dễ dàng thỏa hiệp nên mới chuẩn bị tốt mọi thứ.

“Đến, em mau mặc quần áo vào đi,” Đường Mặc Vũ cầm quần áo đặt ở trước mặt Lạc Tuyết, cô nhanh chóng ôm lấy quần áo này nhưng lại vẫn mở to mắt nhìn anh có chút vô thố.

“Anh. . Có thể xoay người lại không?” cô kéo chăn chặt hơn một chút, ánh mắt vẫn hồng, mặt cũng hồng, đến cả lỗ tai nho nhỏ cũng hồng.

“Được rồi,” Đường Mặc Vũ quay người, bất đắc dĩ cười, một chút nữa cái gì cũng sẽ thấy hết, còn muốn anh xoay người sao?

Lạc Tuyết vừa thấy anh xoay người thì vội vàng mặc bộ quần áo kia vào, tóc đã được lau khô, toàn thân cao thấp nhẹ nhàng khoan khoái, làn da cô vừa tắm rửa xong giống như sữa tắm thượng đẳng, vừa trọn mịn vừa phấn nộn, đến chính nàng cũng thích.

Tốt lắm, đắp chăn lên người rồi nằm lui lại nhường chỗ cho anh.

Đường Mặc Vũ cũng nằm xuống, nắm chặt tay Lạc Tuyết, hai người nằm thẳng nhìn lên trần nhà, bên ngoài trời đã tối, nơi này buổi tối thật yên tĩnh, thật yên tĩnh, không có bất luận kẻ nào có thể đã quấy rầy đến bọn họ.

Đường Mặc Vũ nắm chặt tay cô, sau đó lại tách từng ngón từng ngón rồi lại nắm chặt.

Anh ngồi dậy, kéo chăn trên người ra, xoay người áp lên thân thể bé nhỏ của Lạc Tuyết. Thân thể nam tính mang theo cam xúc nóng bỏng, khiến cô không dám mở to mắt.

Đường Mặc Vũ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn đôi môi đỏ mọng run run của cô, giống như trước đây, theo sự xâm nhập nhẹ nhàng, lại dùng kỹ thuật tốt nhất của bản thân mà khơi dậy nhiệt tình bị che giấu của cô.

Thẳng đến khi tay anh đặt ở trên ngực cô, cách lớp áo ngủ bằng tơ tằm nhẹ nhàng xoa nắn mềm mại của cô.

“Uhm.” Lạc Tuyết nhẹ nhàng nhíu lông mày, lông mi cũng run rẩy.

“Sợ hãi sao?” Đường Mặc Vũ ngón tay giảm lực, nhưng vẫn không rời đi, thậm chí còn lướt xuống theo vạt áo ngủ vói vào, không có quần áo cách trở, tay anh chân chính chạm vào thân thể cô, cảm giác kỳ diệu đến mức anh luyến tiếc rời đi.

“Không.” Lạc Tuyết dũng cảm lắc đầu, bám lấy vai anh, đem thân thể của chính mình càng thêm gần sát anh một chút, mà động tác của cô khiến Đường Mặc Vũ không khỏi gầm nhẹ một tiếng, dùng sức cắn đôi môi đỏ của cô. Bọn họ từ trước đến giờ chưa từng nhiệt tình như vậy, ngay cả hôn cũng chỉ là nhẹ nhàng lướt qua. Anh xâm nhập mỗi nơi trong miệng cô, thậm chí anh còn dụ dỗ kéo lưỡi cô ra ngoài để cùng anh dây dưa không ngừng.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 55

Chương 55: Nhà của bọn họ

“Lưu Thẩm, chúng cháu mới kết hôn không lâu,” cô cười thật ôn nhu.

“Thật vậy sao, vậy thì tốt quá,” Lưu Thẩm thiệt tình vì bọn họ mà cao hứng, “Chỉ là hai đứa muốn ở nơi này sao?” Lưu Thẩm nhìn thoáng qua người ở bên trong, người đàn ông kia thấy thế nào cũng không giống như một người dân bình thường, cậu ta ở đây thì có vẻ không hợp cho lắm.

“Đúng vậy, chúng ta về sau sẽ là hàng xóm, Lưu Thẩm,” Lạc Tuyết còn chưa nói gì thì Đường Mặc Vũ đã đi ra, tây trang trên người anh đã sớm cởi ra, tay áo cũng xắn cao lên, ngay cả cúc áo cũng cởi bớt mấy khuy. Trông anh chẳng khác gì người mẫu nam, nữ nhân nào nhìn thấy cũng phải chảy nước miếng.

“Được,” Lưu Thẩm cười tủm tỉm thật cao hứng, “hai đứa yên tâm, tuy rằng người chỗ này đều rất nghèo, nhưng tính tình đều tốt lắm, không có ai xem thường ai hết, nhà ai có việc thì mọi người đều cùng nhau hỗ trợ.” Lưu Thẩm không ngừng gật đầu, có thêm người ở đây bà cũng vui, như vậy sẽ có người cùng bà nói chuyện nha.

Đường Mặc Vũ đi ra, cúi người xuống.

“Chúng ta đi vào thôi.” Anh nói với Lạc Tuyết.

“Vâng,” Lạc Tuyết một tay ôm cổ anh, một tay ôm con búp bê vải trong lòng. Đường Mặc Vũ thực nhẹ nhàng ôm lấy cô, đem cô vào trong nhà.

Khi Lạc Tuyết nhìn đến bên trong nhà thì có chút ngạc nhiên. Vẫn là căn phòng trước đây nhưng đã được quét dọn sạch sẽ vô cùng, ngay cả đồ dùng cũng là đồ mới, còn có một cái giường đôi mới toanh, chiếm một góc lớn trong nhà, trên đó có chăn đệm mới, còn có tivi, thoạt nhìn đây giống như một gia đình vậy.

“Chúng ta tạm thời ở đây vài ngày, rất nhanh chúng ta sẽ có ngôi nhà chân chính của mình,” Đường Mặc Vũ đem Lạc Tuyết đặt ở trên giường lớn, lại cúi đầu hôn một chút lên trán cô, rồi đắp chăn cho cô cẩn thận.

Lạc Tuyết lắc đầu, “Em chỉ cần anh là đủ rồi.”

“Đồ ngốc, ” Đường Mặc Vũ đau lòng đem cô ôm vào trong lòng, anh ngửi được mùi tươi mát trên người cô, không biết có phải vì cô ở trong phòng bệnh có hoa bách hợp trong thời gian dài hay không mà trên người cô cũng như lây dính chút mùi hoa, thậm chí còn thấm vào người cô.

“Em thật thơm.” Đường Mặc Vũ không khỏi lại ngửi một chút, cô giống như quả tươi mọng nước, ngọt ngào khiến ăn muốn ăn một ngụm. Hơi thở nam tính của anh xông vào mũi cô khiến Lạc Tuyết đỏ mặt ngồi ở một chỗ không dám động.

Đường Mặc Vũ nhìn thấy ngượng ngùng trong đôi mắt cô thì nhất thời trong lòng dâng lên xúc động thật sâu.

“Anh yêu em, lão bà,” anh kìm lòng không đậu cúi đầu, giọng nói khàn khàn nghe vô cùng gợi cảm, môi anh gặm lấy môi Lạc Tuyết, rồi nhanh chóng thuận thế công thành chiếm đất, tiếp nhận toàn bộ ngọt ngào của cô. Lưỡi anh không ngừng khẽ chạm vào đầu lưỡi mềm mại của cô, động tác càng lúc càng nhiệt tình như lửa nóng, thậm chí anh không thể ngừng lại được.

Anh cố hết sức mới dứt ra được nhưng vẫn khẽ cắn lên đôi môi của cô vì hôn mà sưng lên, đỏ mọng, rồi lại đem mặt chôn ở cổ cô.

“Chắc em đói bụng rồi, để anh đi làm cái gì đó cho em ăn,” Đường Mặc Vũ hơi thở vẫn dồn dập, nếu không phải bây giờ anh còn có một ít tự chủ, thì anh đã ngay lúc này mà đem cô ăn một ngụm sạch sẽ, đây cũng là chuyện sớm hay muộn thôi, nhưng anh muốn để dành việc tốt đẹp đó cho buổi tối.

“Anh. . Biết nấu ăn sao?” Lạc Tuyết vì hơi thở của anh mà mặt càng thêm đỏ, ánh mắt cũng là mê loạn, cái bộ dáng này khiến thân dưới của anh lại trướng hơn một chút, thật sự sắp nhịn không được rồi. Từ trước đến giờ chưa từng có người phụ nữ nào có thể khơi lên cảm giác đó ở anh, giống như lửa đốt, khiến anh như sắp bị thiêu đến cháy hết.

“Thế nào, khinh thường lão công của em hả, lúc anh ở nước ngoài học đại học mỗi ngày đều tự nấu cơm đó, tuy rằng không nấu tốt như em nhưng vẫn có thể ăn được. Hôm nay sẽ để em nếm thử tay nghề của lão công nhé?” .

Lạc Tuyết gật đầu, vươn tay ôm cổ anh, sau đó chủ động tiến đến hôn cái chóc lên mặt anh một cái.

“Thêm một cái nữa đi, bên này cũng muốn,” Đường Mặc Vũ kề sát nửa mặt bên kia để cô hôn, tốt lắm, cô vợ bé nhỏ ngượng ngùng của anh rốt cuộc cũng học được chủ động.

Lạc Tuyết nghe lời anh cũng hôn lên má phải một cái, nhưng Đường Mặc Vũ thế này vẫn chưa thấy thỏa mãn.

“Còn có chỗ này nữa, lão bà.” Anh chỉ chỉ môi mình, đây mới là chỗ nên hôn nha, bọn họ đã hôn nhiều lần như vậy cô chắc hẳn là đã quen, anh thật thích khi cô chủ động, và cũng vô cùng hưởng thụ nha.

Lạc Tuyết ngượng ngùng, cả khuôn mặt đều đỏ. Cô còn chưa lớn mật đến mức ấy nhưng mà …. Cô nhìn thoáng qua ánh mắt chờ đợi của Đường Mặc Vũ, thật sự không muốn làm anh thất vọng thế nên cô chậm rãi dán môi mình lên môi anh sao đó trúc trắc mà hôn anh.

Đường Mặc Vũ không miễn cưỡng cô vì biết đây là cực hạn của cô rồi.

Anh hóa bị động thành chủ động, lại hôn cô một hồi thật nồng nhiệt khiến cô mềm nhũn người không đứng dậy nổi mới dừng lại.

“Chờ anh chút, anh đi nấu đồ ăn cho em,” Đường Mặc Vũ đứng lên, vỗ nhẹ một chút khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, rồi mới hướng phòng bếp đi đến.

Lạc Tuyết nhè nhẹ vỗ về môi mình, trên đó còn lưu lại cảm giác tê dại nói không nên lời. Cô lấy chăn che kín mặt, sợ người khác nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của mình lúc này.

Rất nhanh, Đường Mặc Vũ đã đi ra, lại thấy một con đà điểu nhỏ ở trên giường thì không khỏi buồn cười. Anh đem đồ ăn đã nấu xong đặt ở trên bàn, thật tốt vì trước đó anh đã đem chỗ này sửa lại, chuẩn bị tốt, thậm chí anh còn làm một phòng tắm nhỏ, bằng không bọn họ về sau muốn tắm rửa sẽ rất phiền toái.

“Lạc Tuyết, đứng lên ăn cơm thôi,” Đường Mặc Vũ nhẹ nhàng vỗ con đà điểu vùi trong chăn.

Lạc Tuyết lúc này mới từ trong chăn chui ra, cô còn chưa kịp thấy gì thì một khuôn mặt nam tính đã sáp đến gần, nhịn không được lại dùng sức hôn đôi môi đỏ mọng của cô. Hai người lại dính vào nhau như keo, từ giờ đến tối còn lâu thế nên anh phải đòi trước một ít lợi tức mới được. Anh đã chờ ngày này thật lâu a. Lạc Tuyết ngẩng mặt đón nhận nụ hôn nóng bỏng của anh, cô há miệng cùng anh dây dưa quấn quít.

Cuối cùng khi hai người đều hôn đến hít thở không nổi thì Đường Mặc Vũ mới luyến tiếc rời đi, nếu không ngừng lại bây giờ thì không thể dừng được.

“Được rồi, lão bà, thử tay nghề của chồng em xem,” Đường Mặc Vũ đưa đến trước mặt cô một bát mỳ bên trên có mấy khối rau xanh đẹp mắt còn có hành thái và thơm cực kỳ.

Lạc Tuyết cầm lấy đũa gắp một miếng nhưng lại đưa đến bên miệng Đường Mặc Vũ, anh xoa nhẹ mái tóc của cô rồi mới há miệng ăn. Anh đã rất lâu không có nấu ăn nhưng vẫn tốt, hương vị vẫn giống trước kia. Tuy rằng không có làm ngon như Lạc Tuyết nhưng vẫn có thể tạm chấp nhận.

“Ăn ngon sao?” Lạc Tuyết hỏi anh, bát mỳ này rất thơm, đương nhiên không phải vì nó cầu kỳ, đẹp mắt mà vì đây là do anh nấu.

“Đương nhiên là ăn ngon, em thử một miếng sẽ biết ngay,” Đường Mặc Vũ nhéo mặt cô cười nói.

Lạc Tuyết ăn một ngụm, rồi sau lại ăn một ngụm, thật sự ăn rất ngon.

Vợ cóc của hoàng tử ếch – Quyển 3 – Chương 54

Chương 54: Anh chỉ có hai bàn tay trắng

“Thượng Nguyên, ông thật sự muốn đuổi con đi sao?” Diệp Nhàn đi tới, ngồi ở bên người Đường Thượng Nguyên, ánh mắt sớm đã khóc đỏ lên, “Chúng ta cũng chỉ có mỗi một đứa con a, tôi mặc kệ nó muốn kết hôn với ai, tôi chỉ cần nó hạnh phúc là tốt rồi.”

“Nó có thể cưới ai cũng được nhưng Lí Ngôn Hi thì không thể.” Đường Thượng Nguyên dùng sức đập mạnh lên cái bàn khiến tay cũng tê dại. Nó không đồng ý yêu cầu của ông khiến ông vô cùng thất vọng.

Lí Nhiên chạy vội ra ngoài, cô ta dừng lại, không ngừng thở phì phò, đúng lúc đó thì có một bóng người bước đến. Cô ta cảm vừa nhìn thấy người kia thì lại có chút hít thở không thông.

Mặc Vũ, Đường Mặc Vũ.

Đôi môi cô ta, thân thể không khỏi lui một bước về phía sau.

“Thế nào, cô sợ ư, cô sợ cái gì chứ?” Đường Mặc Vũ từng bước một tới gần.

“Tôi chỉ là, chỉ là không muốn tiền đồ của anh bị hủy hoại, tôi chỉ muốn tốt cho anh, thật sự đó, Lí Ngôn Hi không thích hợp với anh, cô ta đã từng ngồi tù, cô ta chẳng thể cho anh cái gì được.” Lí Nhiên không ngừng giải thích, nhưng cô ta càng nói thì nụ cười trên mặt Đường Mặc Vũ lại càng lạnh.

“Cô là vì chính cô đi, cô nói cô ấy không thích hợp với tôi vậy thì người thích hợp là cô sao?” Anh thấy được mắt Lí Nhiên đột nhiên sáng lên một chút thì khinh thường cười, “Cô đừng có nắm mơ, kể cả phụ nữ trên đời này chết sạch thì tôi cũng sẽ không coi trọng cô.” Đường Mặc Vũ không chút tình cảm mà nói thẳng.

Lí Nhiên sắc mặt trở nên thập phần khó coi, mà lời nói của anh cũng khiến cô ta xấu hổ vô cùng.

“Mặc Vũ, anh nói xem em có điểm gì không bằng nó chứ, vì sao anh lại thích nó mà không thích em. Em có cái gì không tốt chứ, về sao Lí gia đều là của em, Lí Ngôn Hi cái gì cũng đừng có mơ có được.” Lí Nhiên kéo Đường Mặc Vũ lại. Cô ta thích anh a, hai năm rồi đều không đổi, vì sao anh không nhìn cô ta một lần, cô ta thật sự kém cỏi như vậy sao?

Đường Mặc Vũ hất tay cô ta ra, lại vỗ vỗ lên quần áo của mình nói, “Ở trong lòng tôi, cô còn không bằng một sợi tóc của Lạc Tuyết.” Anh bước qua cô ta, nước mắt của cô ta cũng vô dụng, kẻ không có người yêu, bị người khác ghét thì đến cả nước mắt cũng khiến người ta khó chịu.

“Mặc Vũ,” Lí Nhiên lại tiến lên, “Em làm mọi việc cũng vì anh thôi.”

Đường Mặc Vũ nhếch môi cười lạnh, “Không cần nói lời tốt đẹp cho mình. Cô không phải vì tôi mà vì chính cô. Còn có,” anh nhìn chằm chằm Lí Nhiên đang khóc đến tội nghiệp, ngữ khí đột nhiên thâm trầm lại, “Lí Nhiên, cô nghĩ đem đổ hết việc cô làm lên đầu Lạc Tuyết là thoát được thì cô đừng mơ. Vụ tai nạn kia là do ai tạo thành, hiện tại không có người nào biết nhưng về sau thì sẽ rõ ràng hết cả thôi.”

Đường Mặc Vũ lời nói vừa dứt thì hai chân Lí Nhiên trở nên mềm nhũn, cô ta bị dọa đến ngã ngồi xuống dưới đất.

“Em không biết, em thật sự không biết, gây tai nạn là Lí Ngôn Hi mà đâm chết người cũng là cô ta, chính là cô ta đâm.”

“Là ai đâm, chính cô rõ nhất không phải sao?” Đường Mặc Vũ lạnh lùng nhìn Lí Nhiên bị dọa ở ngã ở trên mặt đất, rõ ràng là chột dạ. Anh sẽ lấy lại sự trong sạch cho Lạc Tuyết và bắt kẻ hại cô phải chịu báo ứng.

Ở trong bệnh viện, Lạc Tuyết đang ngồi trên xe lăn gần cửa sổ xem bầu trời bên ngoài, ánh sáng trong mắt cô cũng giống như bầu trời, tinh thuần mà xinh đẹp. Cô vịn vào cửa sổ mà đứng lên, động tác thật chậm, sau đó cô cẩn thận đi từng bước, tuy rằng còn có chút đau, nhưng cô thật sự có thể đi lại rồi. Hai bàn tay cô nắm lấy cửa sổ từng bước đi tới, giống một đứa nhỏ học đi, cẩn thận lại hưng phấn.

Một đôi bàn tay to đặt ở trên lưng cô, đem cô ôm lên giường, “Còn chưa hồi phục tốt nên em đừng đi loạn.” Giọng nói của Đường Mặc Vũ đầy bất đắc dĩ và đau lòng, vừa như trách cứ nhưng lại đầy quan tâm.

“Em không sao mà, em có thể đi rồi, rất nhanh là lại tốt lắm,” Lạc Tuyết ngẩng mặt lên, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của mình áp lên khuôn mặt ấm áp của Đường Mặc Vũ.

“Lạc Tuyết, ngày mai chúng ta về nhà được không?” Đường Mặc Vũ đem Lạc Tuyết ôm đến trên đùi mình, gác cằm lên đỉnh đầu cô nói.

“Được.” Lạc Tuyết gật đầu, cô cũng muốn về nhà.

“Sao em không hỏi anh là chúng ta về nhà nào?” Đường Mặc Vũ nhẹ nhàng xoa mái tóc ngắn ngủn của cô, thật là một cô gái dễ bị lừa, có lẽ bây giờ anh nói anh sẽ báo cô đi thì cô cũng nói được.

“Nhà nào cũng được, anh ở đâu thì đó là nhà của Lạc Tuyết,” Lạc Tuyết đem mặt chôn ở trong ngực anh, mắt cười đến cong cong.

“Lão bà, anh hiện nay chỉ có hai bàn tay trắng, anh bị đuổi ra khỏi nhà rồi, em có chịu thu lưu anh không?” Đường Mặc Vũ hôn lên tóc cô nhẹ nhàng nói.

Lông mi của Lạc Tuyết khẽ nhướng lên, càng ôm chặt cổ anh hơn. Cô biết mình chính là nguyên nhân khiến anh ……

“Lão bà, anh không còn là Đường Mặc Vũ trước đây nữa, anh không còn là con trai thị trưởng, cũng không phải tổng giám đốc công ty, anh hiện nay một xu cũng không có, hai bàn tay trắng, em vẫn muốn anh sao?” Đường Mặc Vũ nghiêm cẩn nhìn về phía nàng, chờ cô trả lời.

“Muốn, em muốn, em có thể nuôi anh, em biết kiếm tiền nha, mặc kệ vất vả thế nào, em đều muốn.” Lạc Tuyết trả lời dứt khoát, cô cái gì cũng không hỏi vì cô hiểu, hai bàn tay trắng thì hai bàn tay trắng, cô sẽ làm việc thật tốt để nuôi sống hai người bọn họ.

“Về sau chúng ta sẽ sống nương tựa lẫn nhau, kể cả là cùng nhau lượm ve chai cũng tốt.”

Đường Mặc Vũ ôm chặt cô, ánh sáng bên ngoài truyền đến trên người họ, dị thường ôn nhu.

“Vậy chúng ta về nhà đi,” Đường Mặc Vũ đem Lạc Tuyết đặt ở trên xe lăn, giúp  cô đẩy xe đi ra ngoài, anh cúi đầu hôn lên tóc cô. Ánh mặt trời dừng lại trên sợi tóc mềm mại của cô, giống như vải sa tanh tốt nhất, khiến anh thích đến không nhịn được, chỉ cần một thời gian nữa tóc cô sẽ dài ra như trước đây.

Lưu Thẩm xoa nhẹ hai mắt của mình, không thể nào tin được bọn họ đã trở lại, còn có Ngôn Hi thế nào lại phải ngồi xe lăn vậy, đùi con bé bị sao thế. bà vội buông quần áo trong tay ra đi nhanh tới.

Lạc Tuyết đem con búp bê vải đặt lên đùi mình, xem Đường Mặc Vũ quen thuộc lấy chìa khóa từ trên cửa sổ ra sau đó mở cửa. Nơi này có cảm giác của gia đình, tuy rằng đơn sơ vô cùng, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy thoải mái. Về sau đây sẽ nhà của bọn chứ không phải nhà của mình cô nữa.

“Ngôn Hi đã trở lại sao?”

Lưu Thẩm lau lau tay vào quần áo mình, rồi đánh giá đôi nam nữ này.

“Đúng vậy, Lưu Thẩm, chúng ta đã trở lại,” Lạc Tuyết nở nụ cười với bà, tay vẫn ôm chặt con búp bê, đây là quà lão công cô tặng, cô cũng thật thích cho nên cô muốn mang nó về cùng.

“Chân của cháu có sao không vậy?” Lưu Thẩm có chút lo lắng nhìn chằm chằm đùi cô, đứa bé này lớn lên thật xinh đẹp nếu chân cũng có tật như Lạc Tuyết thì không phải rất đáng thương sao?

“Cháu không có việc gì ạ,” Lạc Tuyết lắc đầu, trên mặt là nụ cười ôn nhu nhàn nhạt như là gió mát thổi qua, phá lệ xinh đẹp, “Bác sĩ nói rất nhanh là cháu có thể đi rồi,” kỳ thực cô hiện tại đã có thể đi vài bước nhưng Đường Mặc Vũ không cho phép, muốn cô mỗi ngày ngồi xe lăn, anh nói là xương cốt cô chưa có liền hẳn, tuyệt đối không thể lộn xộn.

Vậy là tốt rồi, Lưu Thẩm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Đúng rồi, hai đứa sao lại cùng nhau trở lại?” Lưu Thẩm chỉ vào một người khác, đương nhiên là nói Đường Mặc Vũ .

“Anh ấy…….” Lạc Tuyết ngượng ngùng cười, ôm chặt con búp bê trong tay, trên mặt rất nhanh hiện lên hai đóa mây hồng, kỳ thật chỉ cần người có mắt nhìn thì có thể thấy bọn họ là một đôi.

“Các ngươi?” Lưu Thẩm hiểu ý nở nụ cười, bất quá hai người thật xứng đôi a, nam tuấn tú, nữ xinh đẹp, đứng chung một chỗ thật thích hợp, nhưng hai người ở đây chính là chịu ủy khuất rồi.

Lạc Tuyết nhẹ nhàng gật đầu một cái, nhẹ vỗ về nhẫn cưới trên tay mình.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Lịch

Tháng Hai 2020
H B T N S B C
« Th8    
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
242526272829  
error: Content is protected !!