Chương 350: Anh em Mục Tiểu Ngọ và Mục què thoát khỏi Ngự lâm quân và chạy ra khỏi Viên Minh Viên như thế nào cả hai đều không nhớ rõ. Bọn họ chỉ biết lúc chui ra khỏi cánh cửa nách kia thì xiêm y trên người đã ướt
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 349
Chương 349: Đường sống Khuyên người khác rộng lượng sẽ bị sét đánh, đạo lý này Mục Tiểu Ngọ hiểu, nhưng trong tình huống khẩn cấp nàng chỉ có thể tạm thời thử một lần xem phép khích tướng có dùng được không. Nói không chừng bọn họ sẽ thắng
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 348
Chương 348: Mẫu đơn Đường này không thông, đành phải tìm đường khác. Mục Tiểu Ngọ lôi kéo Mục què rẽ sang trái, đi tới một nhà kính trồng hoa. Hai người như hai con cú chui đầu vào trong lùm cỏ um tùm. Đây là một mảnh hoa mẫu
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 347
Chương 347: Ăn người Không khí chung quanh giống như bị đông lại, lúc Đại Tát Mãn chạm đất thì cả ba người chỉ nhìn nhau, trong lúc ấy không ai hiểu tình huống trước mặt là gì. “Ăn người…… Muốn ăn thịt người……” Chỉ có hồn phách của Huệ
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 346
Chương 346: Thêu hồn “Chỉ sợ đây là mỹ nhân rắn, một miếng cắn đứt cái đầu của ông.” Mục Tiểu Ngọ ghé vào bên cạnh Mục què và nhỏ giọng nói một câu này khiến ông lão kia sợ giật thót. Nàng vòng qua ông ta đi tới bên
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 345
Chương 345: Nhà kho Bóng đêm như nước, không trung một màu xanh đen. Hai bóng người ẩn nấp trong rừng rậm nhìn chằm chằm những hình khối phập phồng nhấp nhô phía trước và im lặng không nói gì. “Lão thái bà kia thật biết hưởng thụ.” Qua thật
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 344
Chương 344: Chuộc tội “Ta nhìn hai đứa nhỏ bị dọa đến trắng mặt không nói được một câu thì trong lòng lại nghĩ: Chạy đi, hiện tại các ngươi rời khỏi Phù Lương thì ta tuyệt đối không ngăn cản. Nhưng liên tiếp mấy ngày sau ta cố ý
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 343
Chương 343: Trân phẩm Chương Sinh Nhất gục đầu xuống, bả vai run rẩy, lời nói đứt quãng run rẩy không ngừng, “Nghề của chúng ta có tập tục xấu đó là dùng đồng nam đồng nữ tế diêu thần.” “Trước khi đốt lò cần đặt trân phẩm ở chính
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 342
Chương 342: Đạo sĩ Gió trong sơn cốc trống trải thổi tung mái tóc của Mục Tiểu Ngọ và mấy sợi tóc bạc lưa thưa của Mục què. Vạt áo cùng tay áo to rộng bị gió thổi bay bay về phía sau, hoa văn tơ vàng bên trên bị
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 341
Chương 341: Chuyện kỳ dị Trong bình hoa là mảnh vụn của thi thể, máu loãng từ miệng bình chảy ra ngoài lênh láng. Sở dĩ bọn họ có thể khẳng định đây là người vì trong đống máu loãng ấy có hai con ngươi, giống như chúng vẫn còn
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 340
Chương 340: Bình hoa Xuân sắc đã tới, tình hồng ý lục tràn trề. Ở chỗ khác có lẽ mùa xuân còn đang ỡm ờ chưa tới nhưng tại tòa “Vạn viên chi viên” này những màu sắc tươi sáng của mùa xuân đã tới trước một bước. Trong này
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 339
Chương 339: Thổ lộ “Ngươi đoán không sai đâu, ta tự tay giết chị gái mình nên hiện tại báo ứng tới cũng là phải thôi.” Triệu Tử Mại ngồi bên miệng giếng sau đó bất chấp nam nữ khác biệt mà cởi giày tất lộ mu bàn chân. “Vảy
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 338
Chương 338: Quá khứ Qua một lúc lâu, Triệu Tử Mại mới dần thả lỏng khuôn mặt khiếp sợ, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười vui mừng, trong giọng nói cũng lộ ra ôn nhu vui vẻ, “Chúng ta luôn gọi nó là đại thần tiên nhưng có
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 337
Chương 337: Đại thần tiên Triệu Tử Mại không biết bản thân quay lại phủ thế nào, hắn chỉ biết lúc Bảo Điền cùng mình xuống xe ngựa thì cả người hắn đã ướt sũng mồ hôi lạnh. Quần áo dán lên người khi có gió thổi qua quả thực
Continue ReadingHưởng Tang – Chương 336
Chương 336: Tội nghiệt Giết hại anh em ruột…… Triệu Tử Mại cảm thấy trái tim như bị kim đâm một chút, cổ cũng khô khốc. Hồ Tỉnh vẫn lải nhải, “Ca ca, nhiều vàng như thế đệ có thể mua tượng đất Tề Thiên Đại Thánh không? Cha luôn
Continue Reading