Bảo bối đại mãnh nam – Chương 10.2

Sợ bị nhiều người biết thì càng thê thảm nên Khả Phỉ vừa thấy bọn họ thì lập tức cầm bài thi trong tay để lại trong sách, nhanh chóng thu hồi mọi thứ trên bệ bếp, còn giúp mọi người thêm cơm, vừa làm vừa nói: “Nấu xong rồi, có thể ăn rồi.”

A Chấn nhìn chằm chằm nàng, đôi mắt màu đồng căng thẳng, tối tăm.

“Hả? A Chấn, ăn cơm rồi sao không lấy đũa, còn cầm bút làm gì?”

Khả Phỉ có chút cả kinh, lo lắng A Chấn sẽ vạch trần cô nên nhanh chóng quay đầu lại nhưng chỉ thấy hắn ngừng động tác quay bút, nhìn Phượng Lực Cương một cái, không nói gì mà buông bút, cầm đũa lên.

Cô nhẹ nhàng thở ra, quay đầu tiếp tục làm cơm, nhưng vẫn không khỏi lo sợ.

Mọi người lục tục ngồi xuống, trên bàn cơm nhất thời náo nhiệt lên. Cô ngồi đối diện hắn, thường lén nhìn hắn một cái, nhưng hắn vẫn không nói thêm gì, chỉ ngẫu nhiên giương mắt nhìn cô. Mỗi một lần đối mặt với hắn là cô lại bị dọa đến nhảy dựng, sau đó nhanh chóng dời mắt.

Rất nhanh đồ ăn trên bàn đã bị ăn sạch, mấy nam nhân ăn uống no đủ xong liền chuồn đi nhanh như khi xuất hiện. Chỉ có Khả Phỉ ở lại thu thập bàn ăn, theo lẽ thường A Chấn vẫn là người cuối cùng ăn xong.

Qua hai tháng này cô luôn tìm cớ rời đi trước, chờ hắn ăn xong thì sẽ lên dọn dẹp.

A Chấn vốn tưởng hôm nay cô sẽ thay đổi chủ ý, vì có thể tốt nghiệp mà thay đổi chủ ý. Nhưng kết quả là cô vẫn ôm sách giáo khoa, đi qua hắn để ra ngoài.

Hắn vốn xác định cô muốn để hắn dạy nhưng hiện tại nữ nhân này hiển nhiên đã thay đổi chú ý. Nhìn chằm chằm bóng dáng đi xa của cô, hắn nắm chặt đũa, nhịn xuống xúc động gọi cô lại.

Cô đi rồi thì tầng hai chỉ còn lại một mình hắn. Cho tới bây giờ hắn cũng không biết nơi này lại trống trải đến thế. Hắn vẫn tiếp tục trầm mặc ăn cơm nhưng lại không nếm ra mùi vị gì.

Mười phút sau, hắn trở lại tầng hầm rồi ngồi trước máy tính. Nhìn đống ký hiệu của hệ thống bảo an đang chạy trên màn hình trước mặt thì hắn cũng lười không muốn gõ bàn phím, chỉ bày ra vẻ mặt tối tăm mà ngồi đó, sau một lúc lâu hắn vẫn nhịn không được nâng tay lên gõ nhanh hai nút.

Trên màn hình xuất hiện camera của văn phòng ở lầu một. Cô ngồi ở chỗ của mình, cúi đầu chuyên tâm làm việc, sách giáo khoa thì chất đống trên bàn, mấy bài thi bị kẹp trong sách cũng thò ra, nhưng cô không để ý đến tụi nó, nhìn cũng không thèm nhìn một cái.

Lúc trước bọn họ lắp máy quay trong khu nhà là để đảm bảo an toàn chứ không phải để hắn rình coi người khác. Nhưng gần đây hắn luôn nhịn không được mà rình coi một hai, đều là nhìn lén cô.

Lúc nào cũng thấy cô làm việc, giống con quay, cho đến giờ hắn chưa từng thấy cô nghỉ ngơi. Nữ nhân này đến cả ngày nghỉ cũng đều đang làm việc. Lúc trước khi cô chỉ có một mình thì bỗng nhiên cô sẽ ngây ngô cười giống như nghĩ tới cái gì đó buồn cười lắm nhưng từ sau ngày đó thì cô không còn ngây ngô cười nữa, chỉ lúc gặp người khác cô mới cười có lệ.

Sau khi làm việc một ngày, tan làm xong cô sẽ thức đêm học bài, hắn vốn tưởng rằng thành tích của cô hẳn không tồi, nhưng không nghĩ tới cô lại thi kém như thế.

Hắn biết rõ quầng thâm trên mắt cô càng ngày càng lớn, sắc mặt cũng càng ngày càng tái nhợt, mới qua hai tháng mà cô thậm chí còn gầy mấy kg.

Hắn không thích như vậy.

Tôi mới không thèm thích anh! – Cô căm tức mà tuyên bố, cô mới không quan tâm hắn có thích hay không thích mình.

A Chấn thở sâu, dựa lưng vào ghế, phiền chán nâng hai tay che mặt, nhưng lúc này mới nhận ra mình đã mang theo cái bút kia xuống dưới này.

Hắn trừng mắt nhìn cái bút trong tay, tức giận ném nó ra ngoài. Cái bút văng trúng tường, bắn ngược lại, lăn vào vòng rồi tới bên chân hắn.

Mẹ nó, hắn thật không biết mình đang làm cái gì! Vỗ vỗ mặt mình xong, A Chấn nhíu mày trừng mắt nhìn cái bút kia, nắm chặt tay.

Bỗng dưng, điện thoại kêu vang. Hắn không muốn nhận nhưng điện thoại đến thường là quan trọng vì thế hắn nhắm mắt lại, áp chế cảm xúc của mình, thở sâu, lại hít một ngụm, lúc này mới vươn tay nhấc ống nghe.

“Xin chào tôi là Đồ Chấn.”

“Cái kia…… Ách…… Là tôi……” Trong điện thoại truyền đến một giọng nói lắp bắp, nhát gan.

Hắn ngẩn ra, nắm chặt ống nghe, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn màn hình. Cô gái trên đó đang cầm ống nghe, một tay khẩn trương vẽ loạn trên sổ ghi chép.

Không đợi hắn trả lời, cô đã cắn môi dưới nói: “Tôi là Khả Phỉ…… Tiểu Phì……”

“Ừ.” Hắn không biết nên nói cái gì, chỉ có thể đáp một tiếng.

“Cái kia……” Cô dừng động tác vẽ loạn, cắn môi do dự.

Hắn nhìn cô, bất giác nín thở.

Cô bưng kín điện thoại, lập tức lắc đầu nói thầm, sau đó lại thở dài cằn nhằn, còn cúi đầu đập đập xuống cái bàn. Chỉ ngắn ngủi vài giây mà cô bận rộn vô cùng, sau đó cô mới ngồi thẳng người, hít sâu vài hơi, cố lấy dũng khí kề ống nghe lên, một hơi nói ra lời muốn nói.

“Lát nữa tôi tan tầm, anh có thể dạy tôi học bài không?”

Hắn nhìn chằm chằm vào cô gái ngốc đang từ từ nhắm hai mắt, đỏ mặt, một bộ chờ đợi bị chém đầu trên màn hình, miệng bật thốt ra một chữ, “Được.”

Cô mở mắt ra, rõ ràng đang hoảng sợ.

“Thật sự?” Câu này vừa thốt ra thì cô đã sợ hắn đổi ý, vì thế cảnh giác thu hồi, nói: “Không phải, ý tôi là, tôi chờ anh lúc 11 giờ ở phòng bếp.”

Nói xong cô ba một cái cúp điện thoại luôn, sau đó nhanh chóng nâng hai tay bịt kín miệng, hai mắt nhìn chằm chằm điện thoại, giống như lo lắng nó sẽ đột nhiên nhảy dựng lên công kích mình vậy.

Hắn chậm rãi buông ống nghe, tay trái lại bịt miệng mũi, hai mắt nhìn chằm chằm vào cô, sau đó mới ý thức được lúc nãy khi mình đợi cô nói chuyện thì cũng không tự giác mà nín thở.

Một cỗ hơi nóng dâng lên khiến mặt mũi hắn đỏ ửng. Hắn vươn tay gõ bàn phím, cắt ngang hình ảnh, trở lại màn hình với đầy những ký hiệu kia, nhưng thẳng đến lúc này bộ dạng khẩn trương vô cùng của cô vẫn không ngừng hiện lên trong đầu hắn.

Hắn chỉ có thể hy vọng cô muốn hắn dạy mình học là vì cô nguyện ý bắt đầu tha thứ cho hắn.

***

Mười một giờ, A Chấn đúng giờ đến phòng bếp. Khả Phỉ đã ôm sách giáo khoa cùng bài thi, mặc áo phông rộng thùng thình mà chờ ở đó, thấy hắn đến cô nhẹ nhàng thở ra.

Để tiện giảng bài, hắn ngồi xuống bên cạnh cô. Lúc mới bắt đầu Khả Phỉ còn có chút xấu hổ, nhưng khi hắn bắt đầu giải thích những lỗi sai trên bài thi tiếng Anh của cô thì rất nhanh cô đã bị đống ngữ pháp này làm cho hoang mang, chỉ có thể vùi đầu ghi chép những thứ hắn giảng.

Hắn chưa từng nói cô ngốc thêm lần nào nữa, một lần cũng không. Mỗi ngày, đúng 11 giờ tối hắn sẽ đến phòng bếp dạy cô học một tiếng. Hắn bắt đầu giảng từ những vấn đề cốt lõi, giải thích từng cái một, dùng phương pháp đơn giản nhất để giảng bài.

Mà cô cũng chăm chú nghe hắn nói, có vấn đề gì sẽ hỏi ngay, mặc dù có khi nghe vài lần cô mới hiểu nhưng hắn chưa từng mất kiên nhẫn.

Có một ngày, khi hắn đang giúp cô gạch trọng điểm trong sách giáo khoa, cô vốn đang viết bài lại nhịn không được giả vờ há mồm, hỏi một câu đã để trong lòng mấy ngày nay, “Vì sao anh phải giúp tôi?”

“Tôi chỉ muốn xin lỗi.”

Nghe được câu này, Khả Phỉ ngây người một chút, không khỏi ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn cúi đầu, tiếp tục thay cô gạch trọng điểm, thoạt nhìn giống như chưa từng nói gì, chỉ có khóe mắt hắn hơi giật giật, để lộ chút khẩn trương.

Cô nhìn hắn, hoài nghi mình nghe nhầm nên hỏi lại: “Tôi cũng chưa nghe thấy anh xin lỗi.”

Hắn chậm rãi ngước mắt, khó khăn mở miệng, “Tôi thực xin lỗi.”

Không nghĩ tới hắn thật sự sẽ xin lỗi, Khả Phỉ ngây ngốc nhìn hắn, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn không hiểu sao lại đỏ lên. Cô xấu hổ vội vàng cúi đầu, lẩm bẩm: “Quên đi, dù sao cũng trôi qua rồi.”

Đơn giản như vậy sao? A Chấn nhìn cô, vốn nghĩ muốn được cô tha thứ thì sẽ khó khăn chút, nhưng câu đầu tiên cô nói đã là tha thứ cho hắn. Hắn chần chờ một chút mới quay lại cuốn sách giáo khoa, tiếp tục giúp cô gạch trọng điểm.

Khả Phỉ vùi đầu vào viết viết, sau đó nghĩ lại thì có chút không cam lòng liền mở miệng lầm bầm: “Ngày đó chính là Phượng Lực Cương ở bên kia nói mò, anh chỉ cần không để ý tới anh ta là được…… Làm saoa anh lại tức giận như vậy……” Nói xong, cô nhịn không được còn muốn khẩu thị tâm phi cường điệu một chút: “Tôi mới không thích anh……”

A Chấn liếc cô một cái, nhưng cô đã ngậm miệng, giả bộ không có gì, nhưng hiển nhiên cũng không phải thật sự không có gì. Bộ dạng cô ngồi xổm ở thang lầu khóc lóc bỗng nhiên nổi lên trong lòng hắn. Chưa kịp nghĩ ngợi thì hắn đã mở miệng nói, “Tôi cũng không chán ghét cô.”

“Ừ.” Cô dừng động tác viết một chút, sau đó nhanh chóng tiếp tục. Hắn nhận ra câu trả lời của cô có chút khách khí, cô không tin lời hắn.

“Tôi chưa bao giờ tính toán kết giao bạn gái, mặc kệ là trước kia, hiện tại, hoặc về sau, tôi cũng sẽ không kết giao bạn gái.” Hắn có chút xấu hổ, nhưng không dừng lại mà vẫn giải thích: “Một câu này cũng không phải nhằm vào cô.”

Cô nắm bút, lại ngừng lại. Do dự một hồi lâu, Khả Phỉ cuối cùng vẫn hồ nghi ngẩng đầu, nhìn hắn hỏi: “Vì sao?”

“Có một chút nguyên nhân riêng.” Hắn nhìn cô mà nói, hoàn toàn không hề né tránh.

Khả Phỉ nhìn hắn, bỗng nhiên phát hiện người này đang nói thật, hắn thật sự không muốn kết giao bạn gái, trước kia không, hiện tại không, tương lai cũng sẽ không.

“Anh thích đàn ông hả?” Câu này thực không lễ phép nhưng cô không có cách nào nhịn được, chỉ buột miệng hỏi.

“Không phải.” Hắn nói.

Hắn không tức giận, ngay cả một chút cũng không hề cáu, cô cũng không nhìn thấy xấu hổ hoặc che giấu trên mặt hắn. Hắn chỉ tự giễu xả nhếch miệng, nhưng không nói gì nữa. Vậy rốt cuộc vì sao hắn không kết giao bạn gái chứu?

Cô vốn định truy vấn tiếp nhưng câu hỏi đã ra đến miệng rồi lại thấy tối tăm trong đáy mắt hắn, trong nháy mắt đó cô đột nhiên không muốn hỏi nữa.

Có một chút nguyên nhân riêng – Hắn nói như thế, mà nếu hắn đã không muốn nói thì cô cũng không nên miễn cưỡng hắn, nên để vấn đề trôi qua. Huống hồ, cô không muốn lại nghe thấy hắn cự tuyệt, cho dù là vì cái gì cũng không muốn. Vì thế cô ngậm mồm lại, đem mọi vấn đề đều áp xuống đáy lòng, chỉ phun ra một chữ, “À.”

Sau đó, cô cúi đầu bắt chính mình tiếp tục viết bài.

“Cô không cần nuôi hy vọng gì với tôi.”

Đó là một lời cảnh cáo không mang ác ý. Hắn vẫn nhìn cô, cô biết cũng cảm giác được tầm mắt hắn trên mặt mình. Khả Phỉ nắm chặt bút, cũng không ngẩng đầu lên trả lời, “Tôi sẽ không.” Cô nói một cách chắc chắn.

Dưới cái nhìn chăm chú của hắn, cô cẩn thận vùi đầu viết chữ, để bản thân chuyên tâm. Thật lâu sau cô mới thấy hắn tiếp tục động bút, viết lên giấy vang lên tiếng tất tốt.

Vài phút trôi qua, hắn lại cất giọng khàn khàn nói, “Chúng ta vẫn có thể làm bằng hữu.”

“Ừ.”

“Bằng hữu bình thường.”

“Được.”

Tiếng bút cọ lên giấy chưa từng ngừng lại, cứ thế hai người ngồi sóng vai bên nhau, đều tự cầm lấy bút của mình, làm việc của mình.

Nhưng chưa đến hai phút hắn lại mở miệng cường điệu, “Tôi không có ác ý.”

Cô thiếu chút nữa muốn ném cho hắn một cái xem thường, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu đáp, “Tôi biết.”

Nói thật, cô thật sự hiểu, may mà tối hôm đó bị đả kích rồi cô cũng xóa sạch mọi mơ mộng hão huyền của mình, cho nên hôm nay khi nghe hắn nói những lời này thì cô đã có thể tâm bình khí hòa mà đối đáp, cũng không bị tổn thương quá nhiều.

Trên thực tế, những lời này của hắn ngược lại khiến cô cảm thấy tốt hơn nhiều, ít nhất hắn đã xin lỗi. Hai tháng này lòng cô vẫn luôn căng thẳng, lúc này đã buông lỏng không ít, cũng không còn khó chịu nữa. Cô sẽ coi hắn là bằng hữu, chỉ là bằng hữu bình thường, như thế cũng rất tốt, cô cũng có thể tiếp nhận.

Cô sẽ không hiểu nhầm hắn thích mình, không bao giờ hiểu nhầm nữa. Thật sự, cô tuyệt đối không thích bị coi là đồ háo sắc, hoặc đứa ngốc.

Cô vừa viết bài vừa trộm ngắm hắn. Mà hắn thì đang giúp cô gạch trọng điểm, nhưng không biết từ lúc nào hắn đã chuyển sang một quyển sách giáo khoa khác, sườn mặt anh tuấn vẫn đẹp đến không tả siết. Hắn đã không còn mím môi, lông mi thật dài rũ xuống, vẻ mặt thả lỏng.

Nhìn hắn trái tim cô lại siết lại một chút, vội vàng chuyển tầm mắt sang chỗ khác, nhìn chằm chằm sách bài tập của mình, viết một chút lại nhìn không được mở miệng nói nhỏ, “Ngày đó tôi không phải cố ý nói khiến anh khó coi đâu.” Một năm này hắn thực sự đã giúp cô rất nhiều, cô nói những lời đó cũng không quá công bằng với hắn.

“Ừ.”

“Anh không phải không thông cảm cho người khác, đa phần là không.”

“Ừ.”

“Tôi chỉ là quá giận mới nói thế.”

“Tôi biết.”

“Thực xin lỗi.”

“Không sao.”

“Cám ơn anh đã giúp tôi học bổ túc.”

“Không cần khách khí.”

Giọng nói của hắn vẫn luôn bình tĩnh. Cô hy vọng giọng của mình cũng được bình tĩnh như thế.

Khả Phỉ lại vụng trộm ngắm hắn một cái, thấy hắn vẫn duy trì tư thế cũ, chỉ có khóe miệng là nhếch lên một chút. Nhưng chỉ chút thay đổi này lại khiến cả người hắn lập tức trở nên…… Thật đáng yêu.

Trái tim cô không hiểu sao lại đập nhanh hơn nhiều. Má ơi, người này thật sự siêu nguy hiểm. Cô nhanh chóng kéo tầm mắt lại, chỉ cảm thấy cả mặt nóng lên.

Không được thích hắn, không thể thích hắn, tuyệt đối cấm tiệt! Sắc tức là không, không tức là sắc, vạn vật đều là ảo giác, đều là ảnh ảnh mà thôi.

Vì để ngừa vạn nhất, tối nay phải chép một trăm lần, như thế cô mới không thể quên. Cô sống chết cắn môi, cuối cùng vẫn không ngăn được nỗi vui mừng vì làm lành với hắn dâng lên trên khóe miệng.

Tân An quỷ sự – Chương 559

Chương 559: Áo bông

 

Lúc cửa phòng đóng lại, tiếng cười của Tiểu Nguyệt cũng trở nên xa xôi mù mịt. Lúc này Lý Đức Hành mới thu hồi tươi cười trên mặt, nhìn thủ vệ kia, nhẹ giọng hỏi, “Bên kia truyền đến tin tức gì?”

Người nọ hành lễ, “Đại nhân, mấy ngày nay thuộc hạ vẫn ở Liêu Dương điều tra nguyên nhân âm binh thất bại, cuối cùng cũng không phụ lòng, mấy ngày trước rốt cuộc thuộc hạ tìm được người nhìn thấy cả quá trình.”

Lý Đức Hành nhăn lông mày, “Hắn nói như thế nào?”

“Người nọ là thương nhân, lúc âm bình tập kích thành thì vừa lúc hắn ở ngoài thành, cho nên mới nhìn thấy toàn bộ sự việc. Hắn, hắn lúc ấy trốn trên một triền núi không xa, thấy binh lính thủ thành của Đại Tống bị âm binh đánh đến không còn sức chống cự, toàn quân cơ hồ bị diệt. Nhưng đúng lúc thành phá thì có một đạo nhân cầm roi sắt từ xa đi tới, trong bàn tay hán có ba đốm lửa, vừa nâng tay thì đã cuốn 3000 âm binh kia vào trong biển lửa, toàn bộ thiêu sạch sẽ.”

Lý Đức Hành đột nhiên bật dậy từ trên ghế, mắt lộ ra tinh quang, gắt gao nhìn chăm chú vào người kia, “Bộ dáng của đạo sĩ kia như thế nào?”

“Quần áo hắn bình thường, nhưng trên cổ hắn có một vết sẹo thô to như một con rắn……”

Nghe vậy, Lý Đức Hành im lặng không nói gì, qua nửa nén hương, ông ta mới nhếch miệng khẽ hừ một tiếng, phun ra ba chữ, “Lại là hắn.”

“Đại nhân, thuộc hạ ngu dốt, không biết đạo sĩ kia là người phương nào? Chẳng lẽ là người quen cũ của ngài?”

“Người quen cũ ư? Xác thật đúng là người quen cũ,” Lý Đức Hành cười hai tiếng, giọng nói rét lạnh như cắt da cắt thịt, khiến người nghe không rét mà run, “Năm đó nếu không phải hắn bỗng nhiên làm phản, đem kế hoạch phục kích quân Tống của chúng ta lộ ra thì 3000 Liêu binh của ta đâu có chết thê thảm ở Âm Binh Tào như thế.”

Người nọ kinh hãi, “Thuộc hạ chỉ biết lúc ấy trong quân có phản đồ, không nghĩ tới lại là đạo sĩ này. Nhưng đạo sĩ này rõ ràng là người Tống, vì sao lại biết quân cơ của Đại Liêu chúng ta?”

Lý Đức Hành nhìn ánh nắng xuyên qua cửa sổ, híp mắt nhẹ giọng trả lời, “Pháp lực của hắn cao cường, được Cảnh Tông tín nhiệm, hơn nữa hắn cùng Cảnh Tông có một ước định nào đó.”

“Ước định?”

Lý Đức Hành trầm ,mặc gật đầu, sau đó chợt ngẩng đầu nhìn người nọ, trong giọng nói lộ ra kiên quyết không cho phản bác, “Ngươi phái người đi hỏi thăm hành tung của hắn, một khi xác định được thì chúng ta sẽ khởi hành.”

Người nọ sửng sốt, “Đại nhân, ngài muốn đích thân đi Đại Tống sao?”

Lý Đức Hành nở một nụ cười hung ác nham hiểm, “Nhiều năm như vậy, ta cũng nên đi gặp bạn cũ.”

***
Trời còn chưa sáng, nhóm nô bộc của Trình gia đã mua ở chợ về giấy ngũ sắc và bông tiến vào trong viện, chất một đống lớn.

Nghe động tĩnh, Lý Ngọc San ngáp dài đi ra từ trong phòng, thấy những người khác đều vây quanh trong viện thấp giọng thương lượng cái gì đó thì liền chen lên trước, không chút để ý hỏi một câu: “Mua nhiều giấy màu như vậy để làm gì? Còn có bông này còn chưa kéo hết, vừa nhìn đã biết không phải loại tốt.”

Nàng ta nói xong mới phát hiện mọi người đều đang tập trung ánh mắt trên người mình, có khinh thường, có khó hiểu. Lúc này nàng ta mới cảm thấy có chút chột dạ, lầm bầm nói, “Nhìn ta làm cái gì? Các ngươi mua bông không tốt, còn không cho người ta nói sao?”

Dứt lời nàng ta đã thấy Trình Thu Trì hướng mình nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo nàng ta không cần tiếp tục nói nữa, nhưng hắn vẫn chậm một bước, Lưu Tử Thiên đã hắng giọng cười nói với Lý Ngọc San, “Muội muội chẳng lẽ không biết hôm nay là tiết áo bông sao? Giấy ngũ sắc và bông này là hàng mã đốt cho tổ tiên. Những nhà cẩn thận còn đến trên đường đưa áo bông cho đám ‘du hồn lộ quỷ’ để ‘quỷ có điều về, nãi không vì lệ’, hối lộ những quỷ hồn lưu lạc kia, để chúng nó có thể sống hòa thuận với tổ tiên nhà mình.”

Lý Ngọc San nghe Lưu Tử Thiên nói đến rõ ràng thì biết nàng ta cố ý chế nhạo mình văn hóa thấp trước mặt mọi người, vì thế oán hận liếc nàng kia một cái, xoay người đi ra, đi tới trước đường, lúc vào cửa nàng ta hướng Lưu Tử Thiên nhìn lại, ‘xuy’ một tiếng, “Có gì đặc biệt hơn người chứ, còn không phải là tiết áo bông sao? Ngày này sang năm có khi phải làm thêm vài món hàng mã đó?”

Thấy Lý Ngọc San thở phì phì rời đi, Trình Thu Trì có chút không đứng yên, vừa định đi qua thì lại bị Trình Đức Hiên gọi lại, “Thu Trì, hiện tại cửa hàng ở thành nam đều có bán sẵn hàng mã, ủng giầy, không cần tự mình làm, Tử Thiên đang có thai, tự mình làm những thứ này không tiện.”

Trình Thu Trì cười nói, “Ta vốn cũng không muốn để nàng làm, nhưng mẫu thân và đệ muội khi còn sống cũng hòa thuận với Tử Thiên, cho nên nàng cũng muốn nhân dịp này thể hiện tâm ý.”

Trình Đức Hiên khen ngợi gật gật đầu, “Một khi đã như vậy thì ngươi tìm thêm mấy nha hoàn đến giúp đỡ nàng, chớ để mệt mỏi.” Nói đến đây, ông ta chuyển đề tài, “Mục Du cùng Tấn Nhi khi nào đến?”

Trình Thu Trì vội nói, “Tối qua Mục Du khởi hành, hẳn là giữa trưa có thể về tới, sẽ không làm chậm việc, phụ thân yên tâm.”

Trình Đức Hiên gật đầu, “Thanh minh hắn đã không về, lần này cần phải đến tế bái tổ tiên, thể hiện hiếu tâm.”

***
Quả đúng như Trình Thu Trì dự đoán, chưa tới buổi trưa thì xe ngựa của Trình Mục Du đã đến. Người thân gặp mặt thì không tránh khỏi một phen hàn huyên, sau đó mới ra cửa đi tế bái người thân, đem đám hàng mã đã chuẩn bị tốt mà đốt trước mộ người nhà.

Lúc lại quay về Trình gia thì cũng đã là hoàng hôn, Tấn Nhi nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn thì vuốt vuốt cái bụng lép kẹp của mình, nói với Tưởng Tích Tích, “Chúng ta bận một hồi cuối cùng cũng có thể ăn cơm.”

Tưởng Tích Tích bĩu môi cười, ghé vào bên tai hắn nói nhỏ, “Đây là để cúng tổ tiên, chốc nữa còn phải tế bái, còn phải ra ngoài đường đốt áo giấy, sau đó về mới được ăn cơm. Ngươi nhẫn nại một chút, bằng không cha ngươi lại quở trách.”

Tấn Nhi bất đắc dĩ nhưng cũng chỉ có thể vâng theo, cũng may đã đi cũng mộ, cho nên những việc sau đó chỉ làm qua loa, nghi thức đơn giản, cho nên trời vừa tối thì người một nhà liền đi ra ngoài đường đốt hàng mã.

Bọn hạ nhân dùng đất rải một vòng, dâng hương, đồ cúng, khói hương lượn lờ, mọi người bật lửa châm đám hàng mã rồi ném vào trong vòng tròn kia, sau đó nói lên lời nhớ thương người đã khuất, hoặc thút thít khóc.

Một trận gió lạnh thổi qua, cuốn đám tro tàn lên, Lưu Tử Thiên nhịn không được liên tục hắt xì, Trình Thu Trì sợ nàng bị cảm lạnh liền nói với Trình Đức Hiên, “Phụ thân, không bằng để Tử Thiên đi về trước, nàng cũng bận cả ngày nay, sợ thân mình không chịu nổi.”

Trình Đức Hiên lo lắng đến hài tử trong bụng nàng ta nên tất nhiên đáp ứng, còn lệnh cho nha hoàn đưa nàng ta về.

Thấy nàng ta đi xa rồi Trình Đức Hiên lại ngồi xuống ghế, ngóng nhìn đám tro tàn đang bay bay, đáy mắt có thứ gì đó lóe lên rồi tắt. Ông ta nhìn Trình Mục Du hỏi, “Ngươi có tin tưởng có quỷ trên đời này không?”

Tân An quỷ sự – Chương 558

Chương 558: Sâu

Hữu Nhĩ cảm thấy sương mù trước mắt tiên tan, linh nhãn trên ấn đường dần tan đi, hai mắt lại mở ra.
Nó vội theo lời Yến Nương phân phó mà bưng tới một chén nước, đưa đến trước mặt nàng, trong miệng hỏi, “Mới vừa rồi thấy cô nương buồn bực không vui, chẳng nhẽ ngươi mơ thấy cái gì không vui, có thể kể ta nghe không?”

Yến Nương sửa sửa mái tóc bị mưa xối, không chút để ý mà giương mắt nhìn nó, “Ta mơ thấy ngươi đánh rơi một cái bình hoa nên mới giận, ở trong mộng đánh ngươi kêu cha gọi mẹ, chạy trốn lên cây không dám xuống.”

Hữu Nhĩ biết nàng không muốn kể thật nên cũng không truy vấn tiếp, chỉ đi vào trong bếp lấy một bình quả vải ngâm mật tốt nhất, lấy ra hai muỗng bỏ vào trong ly quấy đều lên rồi lại bưng cái ly ra, “Uống đi, trong lòng khổ, uống chút đồ ngọt thì sẽ thoải mái hơn.”

Yến Nương nghe hắn nói lời đầy ẩn ý thì buông cái ly, duỗi tay nhéo hai cái tai lông xù của nó kéo tới trước mặt, cẩn thận đánh giá trong chốc lát rồi nhướng mày hỏi, “Ngươi làm gì mà thần thần bí bí, còn không có việc gì mà ân cần, có phải ngươi gạt ta làm chuyện gì không thể tha thứ, cho nên mới chu đáo như vậy không?”

Hữu Nhĩ cười đến nhe răng trợn mắt, khoa trương vô cùng nhưng trái tim trong lòng ngực lại “Thịch thịch thịch” nhảy không ngừng, sợ chuyện mình lẻn vào ngó trộm giấc mộng của nàng bị nàng phát hiện. Cũng may lúc này cứu tinh của nó đã tới, một con sâu to bằng ngón cái từ giữa không trung hạ xuống, nghiêng ngả lảo đảo dừng trên bàn đá, trên người nó có sọc đen vàng, bị nước mưa cọ rửa đến tươi sáng, thoạt nhìn có chút dọa người.

Yến Nương buông tay, ánh mắt ngừng ở trên bụng con sâu kia bất động, ở đó có mắc một sợi dây.

“Đây là…… Quả lỏa?”

Hữu Nhĩ duỗi tay muốn bắt lấy con sâu kia, lại bị Yến Nương giành trước một bước, nàng đem nó niết ở trong tay, lộn cả người nó lại, quả nhiên thấy một mảnh tua kiếm treo trên người nó. Mảnh tua kiếm kia lầy lội bẩn thỉu, long văn cũng bị xước đến nhìn không thấy.

“Cô nương, là kiếm tuệ, sao kiếm tuệ lại ở chỗ này, còn bị cắt một nửa?” Hữu Nhĩ kinh hô.

Yến Nương đem kiếm tuệ cởi xuống, nhìn kỹ vết cắt trên mình nó, đáy mắt bỗng nhiên hiện ra một mảnh tối tăm, “Nó bị roi sắt cắt thành hai đoạn.”

“Roi sắt ư?” Giọng Trình Mục Du từ cạnh cửa truyền tới, hắn bước nhanh vào sân, đến bên cạnh Yến Nương, “Lão đạo kia từng dùng roi sắt cắt Tôn Hoài Cẩn thành vài đoạn, chẳng lẽ tua kiếm này cũng bị lão đạo sĩ kia cắt đứt sao?”

Từ khi biết Trình Mục Du là người tham gia tế bái mười năm, Yến Nương cũng buông cảnh giác với hắn, vì thế nàng nói thẳng không cố kỵ, “Đại nhân nói không sai, lúc Hỗ Chuẩn rời đi ta để kiếm tuệ này đi theo hắn, cùng hắn tìm yêu đạo kia. Hiện tại Hỗ Chuẩn không trở về, kiếm tuệ cũng bị cắt thành hai đoạn, ta đoán bọn họ sợ là đã tìm được yêu đạo kia, nhưng…… Một chết một bị thương……”

Nghe nàng nói như vậy, trong lòng Trình Mục Du lập tức dâng lên một cơn sóng lớn. Nhiều ngày nay hắn vì chuyện gan rồng mà trằn trọc khó ngủ, hiện tại biết được yêu đạo kia đã xuất hiện lại thì càng sợ hắn gây chuyện bất lợi cho Yến Nương.

Hắn miễn cưỡng định thần, phân tích tình hình, “Cô nương, Hứa Đại Niên có phải lấy gan rồng từ chỗ hắn không?”

Yến Nương đang thương tiếc mà vuốt khẽ tua kiếm kia, nghe hắn nói vậy thì hừ nhẹ một tiếng, trong mắt hiện ra một đạo hàn quang, “Sự tình cuối cùng đã rõ ràng, hắn nhất định éo hỏi Hỗ Chuẩn chỗ ta ẩn náu, cho nên mới đem gan rồng đưa cho Hứa Đại Niên, để thả khuất tử điểu, mượn cái này tới thử năng lực của ta.”

“Thử.” Trình Mục Du bắt lấy một chữ mấu chốt nhất, hỏi “Vì sao hắn phải thử cô nương? Cô nương cùng với hắn có huyết hải thâm thù, sao hắn lại không biết về cô nương mà phải thử chứ?”

Nói tới đây, hắn thấy Yến Nương cùng Hữu Nhĩ đều bất động thanh sắc mà nhìn chằm chằm mình, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ: Cũng phải, một người như nàng, sao có thể chỉ là một tú nương bình thường được? Tên tuổi, thân phận thậm chí cả bộ da mỹ lệ này của nàng hẳn đều là giả. Nàng vây chính mình tầng tầng lớp lớp, giấu trong thành Tân An là vì tránh tai mắt, gã yêu đạo kia đương nhiên cũng là kẻ nàng muốn tránh.

Cho nên, đạo nhân kia mới dùng gan rồng dẫn ra Khuất Tử Điểu, mượn việc này bắt nàng lộ ra chân thân giấu diếm đã lâu.

Nghĩ đến đây, Trình Mục Du lại càng thêm lo lắng, hắn nhìn Yến Nương, nhẹ giọng nói, “Cô nương, nói thế thì thân phận của ngươi sợ là đã bại lộ, vậy sao này phải làm sao cho phải?”

Yến Nương không trả lời, sắc mặt nàng yên lặng, chỉ rũ mắt, nhìn nước mưa rơi trên mặt đất tạo thành một đám bọt nước. Chúng nó xuất hiện không ngừng, cứ hiện ra lại nổ tung, biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi gì.

Hữu Nhĩ nắm chặt nắm tay, lạnh lùng nói, “Còn có thể như thế nào, cùng lắm thì cùng hắn đấu đến ngươi chết ta sống, bất quá cho dù ta chết cũng phải kéo hắn cùng bồi theo, tuyệt không uổng phí tính mạng này.”

Lời này nó nói đến dõng dạc hùng hồn, đến Trình Mục Du cũng có vài phần chấn động, nhưng Yến Nương vẫn không nói gì, chỉ chuyển ánh mắt qua con quả lỏa đang thở thoi thóp trên bàn, trên mặt dần nổi lên thần sắc người khác nhìn không hiểu.

Qua hồi lâu, nàng ngẩng đầu lại đụng phải ánh mắt lo âu của Trình Mục Du, “Đại nhân, tuy kiếm này muốn quay về Tân An thì có trăm ngàn cách, vì sao nó phải buộc mình trên người con sâu này chứ?”

***
“Gia gia, ăn cái này,” Tiểu Nguyệt đem một khối mứt đến bên miệng Lý Đức Hành, “Cái này ngọt nhất, ăn ngon cực kỳ.”

Nha hoàn đi theo nàng vội đi lên trước nói, “Quận chúa, đại nhân không thích đồ ngọt, chúng ta đổi thứu khác được không? Ngài xem bánh nướng áp chảo này không tồi, đại nhân chắc sẽ thích.”

Nàng ta còn chưa dứt lời thì Lý Đức Hành dã nhận lấy miếng mứt từ cái tay trắng nõn béo mập của Tiểu Nguyệt mà cho vào trong miệng, nhai vài cái, lại cười với tiểu oa nhi bên cạnh, “Ăn rất ngon, Tháp Mộc Yên thích thì gia gia cũng thích.”

Nghe hắn gọi mình là Tháp Mộc Yên, Tiểu Nguyệt không nhịn được chu môi, lắc lắc đầu giả bộ dạng người lớn nói, “Gia gia, chúng ta đã đồng ý rồi, Tiểu Nguyệt không gọi ngài là cha, ngài cũng không gọi ta là Tháp Mộc Yên, sao gia gia lại quên?”

Lý Đức Hành lúc này mới bừng tỉnh, ha hả cười ôm nàng lên đầu gối, “Gia gia tuổi lớn rồi, đầu cũng có chút hồ đồ, lần sau nếu nói sai thì sẽ để Tiểu Nguyệt cưỡi chơi được không?”

Nghe tới hai chữ cưỡi ngựa, mắt Tiểu Nguyệt sáng lên, nàng ôm chặt lấy cổ Lý Đức Hành, “Gia gia, hiện tại Tiểu Nguyệt muốn cưỡi ngựa có được không? Chỉ một vòng thôi, có được không?”

Lý Đức Hành không lay chuyển được nàng thì vươn bàn tay to nâng nàng ngồi cổ, chạy băng qua đình viện, khiến nàng hưng phấn la to, trong miệng còn hô, “Giá giá, con ngựa chạy mau, con ngựa chạy mau.”

Hai người đang chơi đến hứng khởi thì cửa viện bỗng nhiên mở ra, một thị vệ đi vào, hành lễ với Lý Đức Hành, “Đại nhân, bên kia…… Có tin tức.”

Lấy thân nuôi rồng – Chương 222

Chương 222: Thảo luận chính sự

 

Thời tiết càng ngày càng lạnh, Lễ Bộ đã trình sổ con lên muốn gặp Đức phi vài lần để thương nghị chi tiết của đại lễ phong hậu. Các triều thần không phải ai cũng tán thành nhưng trước mặt thiên tử trẻ tuổi nhưng cường thế thì đều ngậm miệng hết.

Sắp đến đại lễ phong hậu nhưng Triệu Phác Chân cũng không có cảm giác vui sướng gì nhiều. Thân thể Lý Tri Mân giống như thật sự có vấn đề, đôi mắt hắn cứ đến tối là lại không thấy rõ, lúc nào cũng nói buồn ngủ không muốn phê sổ con, lúc phê sổ con thì thường không kiên trì được bao lâu đã dựa vào người nàng, sau đó nhắm mắt dưỡng thần chờ nàng xem sổ con. Nàng đi hỏi Công Tôn quốc sư thì đều thấy hắn nghiêm túc nói hoàng đế cần nghỉ ngơi nhiều, cũng bất mãn với hành vi không màng thân thể của Lý Tri Mân.

Giang sơn đã thu phục, quốc thái dân an, hắn rõ ràng là minh quân có thể ngăn cơn sóng dữ, vì sao trời cao lại không thể bảo vệ hắn, để hắn phải chịu đau đớn chứ?

Triệu Phác Chân lại không biết phải làm thế nào, chỉ có thể cố hết sức săn sóc, hy vọng có thể chia sẻ chút gánh nặng cho Lý Tri Mân, để hắn không quá mệt nhọc.

Lý Tri Mân lại giống như rơi vào hũ mật, nhưng một khi thả lỏng thì vết thương khắp cả người đều hành hạ, cả người cũng yếu ớt nhiều. Lúc trước hắn có thể trợn mắt nhìn người ta khâu vết đao cắt, hiện giờ hơi đau đầu cũng cần an ủi, mà thuốc tốt nhất lại ngay bên cạnh.

Hắn dựa vào trên người Triệu Phác Chân, vừa mềm vừa ấm, híp mắt nghe Triệu Phác Chân đọc sổ con về việc Liên Sơn thỉnh cải tạo đất.

“Cải tạo đất là chuyện sớm hay muộn cũng phải làm. Hậu thế của Mạc thị đơn bạc, lúc thu phục hai kinh,lang binh của Liên Sơn có công lớn, thổ ty lão phu nhân thừa dịp hiện giờ có cơ hội đưa ra đề xuất cải tạo đất kỳ thực cũng là tỏ thái độ, để mong sau này có được hậu đãi. Trung Thư Tỉnh bên kia quả nhiên bỏ ra điều kiện cực kỳ tốt, để bọn họ thừa kế tước vị bá tước, nhưng cần phải đem quân quyền cùng quyền thống trị địa phương giao lại cho triều đình. Nhưng Trung Nguyên đã ổn định, Liên Sơn còn cần Mạc thị trấn áp, quân quyền không có khả năng giao cho trung ương, triều đình có phái đô đốc tới cũng không thể trấn áp nổi. Mà triều đình cũng không thể ngay lập tức chọn được đô đốc phái đi Liên Sơn, bởi vì người này phải giỏi giang, còn phải chịu khổ được. Liên Sơn bên kia cuối cùng chính là có được tước vị, lại có lợi ích thực tế, có quân quyền trong tay. Tuệ Mẫn lão phu nhân đây là đã nhìn chuẩn cơ hội uy hiếp triều đình, huống hồ có nàng ở bên cạnh trẫm, bà ta nghĩ nàng hẳn ít nhiều niệm tình cũ, đúng là người không đơn giản.” Nghe xong nội dung sổ con, Lý Tri Mân nhắm mắt lại nói.

Triệu Phác Chân nhớ tới thổ ty lão phu nhân, thở dài nói: “Ta ở Liên Sơn một thời gian ngắn, cũng có nói vài câu với bà ta mà đã suýt bị vạ lây.” Nàng vươn ngón tay, nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho Lý Tri Mân.

Lý Tri Mân mỉm cười: “Làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ, huống chi bà ta vốn chính là người cực kỳ hiếu thắng. Lúc nhi tử còn nhỏ, nghe nói bà ta tự tay cắt cổ vị thúc bá tới đoạt ấn thổ ty, còn buộc  động chủ của mười trại uống máu ăn thề, nguyện trung thành với còn mình. Với một nữ tử thì điều này quá không dễ dàng, đương nhiên lúc ấy bà ta được Thánh Hậu duy trì, nhưng mọi thứ vẫn phải dựa vào chính mình mới làm được. Nơi đó trời cao hoàng đế xa, mọi người nhìn chính là thực lực trong tay ngươi. Hơn nữa bà ta thống trị Liên Sơn nhiều năm, lúc bắt đầu đến tiếng Hán còn không thông thuộc, chữ to không biết vài cái, thế mà chỉ chấp chính vài năm, cư nhiên còn quản lý Liên Sơn đến không tồi.”

Triệu Phác Chân kinh ngạc nói: “Thực vậy sao? Nhưng lúc ta tới Liên Sơn thì quan viên thổ ty đều nói tiếng Hán mà…… ở Triệu gia mọi người cũng nói tiếng Hán.”

Lý Tri Mân thở dài: “Không tồi, lúc trước bà ta có thể đả động để Thánh Hậu ủng hộ mình không phải vì cùng là nữ nhân mà vì bà ta hứa hẹn trong vòng hai mươi năm sẽ khiến Liên Sơn tiếp nhận văn hóa của triều đình, thông thạo tiếng Hán, học bằng tiếng hán, hơn nữa nộp thuế đúng hạn. Tất cả bà ta đều đã làm được, trong lúc chấp chính bà ta đã lập học đường, mạnh mẽ mở rộng tiếng Hán, Hán học, phàm là có quan viên triều đình bị biếm hoặc lưu đày tới, tất cả đều được bà ta tôn làm tiên sinh, để bọn họ truyền thụ kiến thức cho quan viên thổ ty, để bọn họ nói được tiếng Hán…… Bà ta cũng tiến cử giao thương với người Hán, xúc tiến thông hôn, dùng thủ đoạn máu lạnh để thi hành mấy năm mới có được thành quả ngày hôm nay. Chúng ta cần nhìn xa một chút, cũng không cần thiết một lần mà làm được hết, quan trọng là cần tìm một người giỏi giang làm đô đốc phái đi đến đó.”

Triệu Phác Chân cúi đầu nhìn bộ dáng cau mày thập phần mệt mỏi của hắn, hy vọng có thể sớm giải quyết xong đống chính sự này, vì thế nàng buông sổ con nói: “Trung Thư Tỉnh không nói đến người được chọn làm đô đốc, ý Hoàng Thượng là đồng ý cải tạo đất, nhưng vẫn chọn trong số quan lại một người đến đó làm đô đốc để trấn áp sao? Vậy ta sẽ trả lại cho Trung Thư Tỉnh, để bọn họ đưa ra người được lựa chọn, sao đó để Hoàng Thượng quyết định sau nhé?”

Lý Tri Mân nhắm mắt lại: “Lưu quan thì để Thiệu Khang đảm nhiệm. Hắn là người của Thái Thượng Hoàng, nhàn rỗi đã lâu, vẫn luôn nơm nớp lo sợ, đang muốn làm ra một phen sự nghiệp, để hắn đến Liên Sơn cọ xát mấy năm đi, hắn cũng coi như nhân tài. Đô đốc thì Binh Bộ bên kia kỳ thật có đệ danh sách lên cho ta, nhưng ta vẫn chưa có chủ ý. Mấy võ tướng trẻ tuổi đều đắc dụng, đi ra ngoài rèn luyện mấy năm cũng thích hợp. Huyên Hải Đường sớm hay muộn cũng phải thả ra ngoài, hắn thiện về thủy quân, cũng không làm quan ở quê nhà, cho nên Binh Bộ kiến nghị để hắn đến Liên Sơn, nhưng ta muốn điều hắn đi Liêu Đông bên kia giúp ta huấn luyện thủy quân, tương lai có chỗ dùng. Cao Linh Quân vẫn nên chưởng quản cấm cung, huống hồ hắn cũng luyến tiếc kiều thê. Vương Mộ Tùng cùng Thượng Quan Lân ở phía bắc đã quen, các tướng lĩnh đều nghe bọn họ, điều đến phía nam không hợp…… Huống hồ tính tình hai người này đều bạo liệt, phía bắc còn đỡ, chứ đến phía nam sợ là sẽ nháo sinh biến. Hiện giờ Hà Tây mới được thu phục, cũng cần mấy tướng lãnh trấn thủ……”

Hắn đếm kỹ từng người, còn có tính tình bọn họ, tuy nhắm mắt nhưng thiên hạ giống như đang trải ra trước mắt hắn, mỗi chỗ đều nằm dưới khống chế của hắn. Triệu Phác Chân thấy hắn điểm một loạt danh tướng trẻ tuổi nhưng lại không nhắc tới một người thì có chút kinh ngạc nói: “Vương Mộ Nham tướng quân tính tình đúng là vững vàng ổn trọng, sao ngài không suy xét hắn?”

Lý Tri Mân dừng một chút, mỉm cười nói: “Hắn là nhi tử của Đông Dương công chúa, hiện giờ hồi triều đều khiến những kẻ từng hại hắn hoảng sợ không chịu nổi. Bọn họ đều nghĩ biện pháp áp hắn xuống. Những kẻ từng phản bội Đông Dương công chúa, làm hại Đông Dương công chúa, thậm chí là đã từng nghe lệnh Đông Dương công chúa đều không hy vọng hắn phất lên. Hắn trình sổ con muốn được ra ngoài nhưng đều bị đám lão thần lão luyện thành thục của Trung Thư Tỉnh bác bỏ. Bọn họ nghĩ rằng người này tâm cơ thâm trầm, lại có năng lực trác tuyệt, cũng không dám thả hắn ra ngoài phát triển an toàn, tốt nhất là vây hắn trong kinh. Vương Mộ Tùng biết hắn trình sổ con thì cũng tới tìm ta náo loạn một phen. Hắn nói huynh trưởng như cha, Vương Mộ Nham đã đến tuổi thành hôn, cần ở trong kinh chọn ra một mối lương duyên, không đồng ý thả hắn ra ngoài. Vương Mộ Tùng cũng theo ta mấy năm, hắn nói như thế thì trẫm cũng không tiện vuốt mặt hắn, hơn nữa Trung Thư Tỉnh cũng có ý đó vì thế trẫm vẫn đè nặng, không chuẩn. Nghe nói hắn nhờ người đánh tiếng với nàng hả?”

Triệu Phác Chân trầm mặc, hồi lâu mới nói: “Trước đó vài ngày Vương tướng quân có nhờ người đưa tin cho ta, nói là không quen ở trong kinh, muốn xin ra ngoài, chỗ nào cũng được, hy vọng ta niệm tình cũ có thể nói một câu với Hoàng Thượng. Ta nghĩ hậu cung sao có thể bàn chính sự, đó là không hợp quy củ vì thế đã uyển chuyển cự tuyệt. Hôm nay nhắc tới là cảm thấy Vương tướng quân có tài cán, đối với Tuệ Mẫn lão phu nhân hẳn là có thể đối phó, không bị áp chế. Hoàng Thượng cùng Trung Thư Tỉnh đã đã có quyết định thì coi như thần thiếp đi quá giới hạn.”

Một câu thần thiếp này của nàng phảng phất như con dao sắc chọc vào trong lòng Lý Tri Mân, hắn cầm tay nàng nói: “Trẫm không nghi ngờ nàng, chỉ là nói chuyện phiếm thôi. Trẫm tin nàng xuất phát từ công tâm, nàng chớ nghĩ nhiều. Năng lực của hắn tự nhiên là không cần nói nữa, Trung Thư Tỉnh nghị sự vẫn luôn bảo thủ, võ tướng cử đi Liên Sơn cùng lắm cũng chỉ để ủng hộ vương tước địa phương thôi, việc cải tạo đất không phải một sớm một chiều mà làm được, nhưng nếu thả Vương Mộ Nham ra ta sợ là thả hổ về rừng.”

Triệu Phác Chân nói: “Lúc trước giang sơn lộn xộn, nếu hắn muốn phản thì đã sớm làm rồi.”

Lý Tri Mân thở dài: “Sợ chính là lúc trẫm còn ở thì hắn không dám làm phản, cũng không thể phản. Nhưng tẫm không còn nữa thì hắn sẽ có tâm tư, lại ở nơi địa phương có sẵn binh lực, lúc đó vua mềm yếu, thần tử lớn mạnh, không cẩn thận sẽ sinh biến.”

Trong lòng Triệu Phác Chân lộp bộp, cảm thấy lời này là điềm xấu, vì thế nàng sớm quên luôn những khó chịu vừa rồi mà vội nói: “Hoàng Thượng vạn thọ vô cương, đừng nói lời như vậy. Lại nói thổ ty và đô đốc chính là kiềm chế lẫn nhau, Vương Mộ Nham muốn làm Vương của Liên Sơn, nắm giữ lang binh thì mười năm nữa cũng chưa chắc làm được. Địa phương có nhiều tiết độ sứ như thế, làm gì tới phiên hắn xưng vương, đến lúc đó Hoàng Thượng muốn bỏ đô đốc cũ, thay người mới thì chỉ cần nói một câu.”

Lý Tri Mân cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay nàng trấn an: “Không sai, nàng nghĩ rất đúng, vua cần phải khống chế được cục diện, triều đình trung tâm cũng tốt, địa phương trung tâm cũng tốt, có điều mọi thứ không thể tự làm, phải đưa ra quy định kiềm chế lẫn nhau. Đây cũng là nguyên nhân lúc đầu trẫm vẫn phải dùng Thượng Quan Khiêm. Người bên cạnh trẫm đã theo trẫm lâu, khó tránh khỏi có chút kiêu căng, cần có người ở bên kiềm chế bọn họ. Hiện giờ Thượng Quan Khiêm để tang, trẫm còn phải tìm một người tới chế trụ Tống Triêm. Tống Triêm là sư phụ của nàng, nhưng hiện giờ nàng là chủ, ông ta là thần, triều đình không thể chỉ có một người độc diễn, nếu không môn sinh, bạn cũ, dần dần sẽ đến nhờ vả Tống Triêm, thời gian trôi qua ông ta có liên lụy lợi ích với nhiều người thì không thể không thành kẻ phát ngôn cho những người kia, vua cuối cùng sẽ không khống chế được ông ta. Nàng đoán xem trẫm sẽ dùng ai?”

Rất nhiều năm trước, Triệu Phác Chân còn ở thư phòng hầu hạ hắn thì Lý Tri Mân cũng thường xuyên cùng nàng đàm luận cục diện chính trị, dạy nàng một ít đạo lý, khảo sát con mắt của nàng. Hiện giờ tình huống lại giống như khi đó, thật sự không bình thường. Triệu Phác Chân rà soát lại những người trong lục bộ, sau khi suy nghĩ kỹ, lại chọn một người trong đám thần tử cũ, người này còn phải có uy vọng, có chút thế lực, còn phải có tài cán, rột cuộc đối thủ của hắn chính là Tống Triêm. Nàng chần chờ nói: “Tôn Ất Quân?”

Lý Tri Mân tán thưởng nói: “Không tồi, chính là Tôn Ất Quân, quân sư mà Thái Thượng Hoàng nể trọng nhất. Người này luôn khiêm tốn, lúc trước đám người Thái Thượng Hoàng bị bắt, sau khi trở về ông ta vẫn khiêm tốn, nhưng không xin từ chức mà ở Lễ Bộ làm một chức quan nhàn tản. Đây là người thông minh, trẫm rất coi trọng ông ta.”

Triệu Phác Chân nói: “Tống thừa tướng có thể cảm thấy khó chịu chuyện Hoàng Thượng đề phòng ông ta như vậy…… hơn nữa Tôn Ất Quân lại là người của Thái Thượng Hoàng.”

Lý Tri Mân nói: “Tống Triêm là người thông minh, mấy ngày nay ông ta rất cẩn thận, nhiều chuyện cũng là thân bất do kỷ. Chỉ cần ngươi ở vị trí kia thì rất khó chỉ lo cho mình, hắn và ta đều hiểu điều này. Triều đình muốn lâu dài thì cần có đối đầu, nếu một người độc chiếm thì ngày diệt vong sẽ không còn xa nữa. Tôn Ất Quân được chuộc về thì ông ta vẫn luôn đề nghị giữ người này lại. Tôn Ất Quân cũng là người thông minh, sao lại có thể đi cống hiến sức cho một kẻ điên. Nàng yên tâm, ông ta so với Tống Triêm sẽ còn tận lực hơn, đối với Duật ca nhi cũng càng trung thành.”

Trong lòng Triệu Phác Chân lạnh lẽo, nghe hắn nói chuyện hôm nay luôn mang theo điềm xấu thì ngoài miệng chỉ có thể miễn cưỡng nói: “Duật ca nhi còn nhỏ, Hoàng Thượng sao không tìm một người trẻ tuổi phụ tá hắn mà lại tìm một lão nhân là sao?”

Lý Tri Mân nhàn nhạt nói: “Loạn cục mới bình định, cần một người ổn trọng mới tốt, một người không có hùng tâm tráng chí, chỉ muốn chút phúc lợi cho hậu thế, có vậy mới không chia bè phái tranh giành khiến thiên hạ lần nữa rơi vào chiến loạn. Chờ Duật ca nhi trưởng thành thì ông ta cũng nên cáo lão. Trẫm cũng sẽ chọn trong đám vọng tộc vài người đi theo Duật ca nhi làm bạn đọc, tương lai đều cần dùng.”

“Còn có Vương Mộ Nham là nhi tử của Đông Dương công chúa, gây thù chuốc oán quá nhiều, có thể cấu kết không ít người, để hắn đi Liên Sơn xác thật cũng là lựa chọn tốt, vậy đô đốc của Liên Sơn để hắn làm đi.”

Triệu Phác Chân không nói gì, Lý Tri Mân quay người lại ôm lấy nàng cười nói: “Không cần như vậy, là trẫm không tốt, chỉ là vì quân vương cần mưu tính sâu xa, đề phòng vạn nhất, Rốt cuộc thiên hạ này giành được cũng không dễ, trẫm hiện tại sẽ dưỡng thân mình, nhiều ngày nay trẫm thấy thân mình nhẹ rất nhiều, buổi tối cũng có thể nhìn thấy một chút, chắc việc châm cứu xoa bóp của nàng có hiệu quả rồi.”

Lúc này Triệu Phác Chân mới miễn cưỡng lộ ra tươi cừoi: “Hôm qua ta mới vừa học được một liều thuốc tắm từ Công Tôn tiên sinh, đêm nay Hoàng Thượng thử xem.”

Lý Tri Mân nắm bàn tay tinh tế của nàng: “Vì khanh, trẫm muốn sống lâu trăm tuổi.” Triệu Phác Chân giương mắt nhìn đôi mắt ngăm đen của Lý Tri Mân, nhẹ nhàng nói: “Quân vô hí ngôn, Hoàng Thượng nhất định phải làm được.”

Lý Tri Mân cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, không dám nhìn đôi mắt ướt át của nàng nữa, nữ nhân này thật lòng mà lo lắng cho hắn, khiến hắn cảm thấy hơi hổ thẹn.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Nếu bạn yêu thích web và những câu truyện Amber chia sẻ thì góp một phần nho nhỏ để ủng hộ mình tiếp tục duy trì web nhé!

Lịch

Tháng Mười Một 2019
H B T N S B C
« Th10   Th12 »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
error: Content is protected !!