Bảo bối đại mãnh nam – Chương 10.1

Mộng đẹp cuối cùng cũng phải tỉnh, nhưng sao lại khiến cô phải tỉnh mộng một cách đau đớn như thế chứ? Huống hồ, cô căn bản là không tỏ tình, vì sao lại ở trước mặt nhiều người như thế mà bị đá chứ? Vì sao vì sao vì sao? Ô ô ô……

Một đêm kia, Khả Phỉ khóc cả một đêm.

Buổi sáng tỉnh lại, cô phát hiện cổ họng mình khản, mặt mũi đỏ, nghẹt mũi, lúc ấy cô vừa đánh răng vừa nghĩ mình đêm qua khóc quá lâu nên mới như thế.

Mà khi trời tối cô vẫn cảm thấy choáng váng như cũ, sau đó cô mới phát hiện — Cô bị cảm, hình như lây của A Chấn.

Đinh Khả Phỉ thật sự không biết bản thân vì sao lại thảm hại đến thế. Rõ ràng cô không tỏ tình đã bị đá, người cả công ty đều nhìn thấy, sau đó cô bị lây bệnh cảm của cái tên vương bát đản đã nhục nhã mình, hơn nữa mọi người trong công ty cũng đều biết cô bị lây bệnh của ai.

Thảm hại hơn là, bởi vì cảm mạo phát sốt, cô phải nghỉ học mấy ngày, vì chẳng có chút sức lực nào mà đi học.

Thi giữa kỳ vừa rồi, thành tích của cô thực thảm hại, lạn đến nỗi lão sư nhìn bài thi thì chỉ có thể lắc đầu thở dài.

Cô còn có thể nói gì nữa? Đây chính là cuộc sống. Cuộc sống sẽ không bởi vì cô thất tình hoặc cảm mạo mà dừng lại, đương nhiên cũng không thể quay ngược lại để cô có thể chém đinh chặt sắt mà tuyên bố với mọi người là cô không thèm thích hắn, sau  đó vãn hồi lại chút mặt mũi.

Ngày vẫn trôi qua.

Vì không để bị lưu ban, ngày sau đó cô đã rút kinh nghiệm xương máu, quyết tâm muốn đạt thành tích cao hơn trong kỳ thi tiếp theo. Buổi tối cô luôn dùng tốc độ nhanh nhất mà làm xong việc công ty, sau 10 giờ rưỡi, cô liền lên phòng, tắm rửa, học bài.

Nhưng cô có quá ít thời gian làm bài, công việc phải làm luôn quá nhiều, nhưng cũng may vì bận rộn nên lực chú ý bị dời đi, tuy mỗi lần gặp A Chấn cô đều có xúc động muốn chạy trốn.

Lớn từng này rồi, cô chưa từng mất mặt như thế này bao giờ. Cô rất muốn quang minh chính đại nói mình cũng không thích hắn, nhưng lại nói không nên lời. Cô rất rõ ràng rằng dù cô chưa từng tỏ tình, thậm chí không dám thừa nhận thì mọi người trong công ty hiển nhiên cũng đều biết cô thích A Chấn.

Lúc mới đầu, cô thật sự nghĩ mình sẽ không ở lại đây nổi. Tuy biểu tình của mọi người thực bình thường, nhưng cô biết bọn họ đều đồng tình với cô, ánh mắt thương hại luôn tràn ngập trong không khí, trầm trọng đến mức khiến cô sắp thở không nổi. Lúc đó cô thật sự chán ghét bản thân giỏi nhìn sắc mặt, nếu cô kém cỏi trong việc đó thì có phải tốt hơn không.

Nhưng dù vậy, mỗi ngày đến giờ cơm là A Chấn đều sẽ xuất hiện. Cô vừa thấy hắn thì cũng rất muốn chạy trốn, nhưng vì không để tình huống trở nên tồi tệ hơn, không muốn khiến không khí càng thêm quỷ dị nên mỗi lần cô đều dùng hết sức lực để bản thân đứng tại chỗ, tiếp tục làm việc cần làm, sau đó yên lặng hy vọng theo thời gian chuyện này sẽ phai nhạt đi.

Mỗi ngày trôi qua, cô thực cố gắng học bài, tận dụng thời gian mà thức đêm học bài, đến lần thứ hai đi thi cô tin tưởng rằng mình sẽ làm tốt.

Nhưng sự thật lại lần nữa hung hăng đánh nát lòng cô. Lúc cô hoàn hồn thì thấy vô cùng tức giận, ngồi ở chỗ của mình ngẩn người. Cô thậm chí không biết mình trở về thế nào.

Không, cô không tin, đây nhất định là mộng đúng không? Rõ ràng là cô đã rất cố gắng học bài, cô rõ ràng đều làm hết bài mà! Nói không chừng đây không phải bài thi của cô mà là của người khác thì sao? Nói không chừng lão sư nhầm, đem bài thi tráo đổi, trả cho cô bài thi của người khác thì sao?

Một tia hy vọng làm cho cô nhịn không được cúi đầu lần thứ một trăm linh tám, vụng trộm mở sách giáo khoa kiểm tra từng bài kiểm tra, nhưng không sai, mỗi bài đều có viết tên cô.

Tim cô đập mạnh và loạn nhịp nhìn bài thi trong tay, chỉ cảm thấy bi thương nảy lên trong lòng.

Khả Phỉ thở dài đem bài thi cất vào trong sách, ôm sách giáo khoa đi lên phòng bếp. Ít nhất cô cũng phải nấu bữa tối, sau đó xem lại mình đến tột cùng làm sai chỗ nào.

Ai biết được vì hoảng hốt nên lúc cô đi đường không chú ý, không phát hiện có người đang đi ra từ phòng bếp, vì thế cô lập tức đụng phải người kia.

Tuy cô cũng không thấp bé, nhưng người trong Hồng Nhãn, tên nào tên nấy đều to như cái cột nhà, cô vừa đụng phải tên kia thì đã bị văng ra, chật vật mà ngã, sách trong tay cũng văng ra ngoài.

Cô mới thở một hơi, còn chưa kịp kêu lên thì người bị cô đụng phải đã lao đến đỡ cô.

“Thực xin lỗi — tôi –” Khả Phỉ hoảng sợ, ngẩng đầu chuẩn bị nói lời xin lỗi nhưng vừa mới nhìn thấy mặt người kia thì tim cô lại thiếu chút nữa ngừng đập.

A Chấn?!

Cô trừng măt thật lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn hết trắng lại xanh, thất kinh mà há miệng, những lời muốn nói đều biến mất.

Hắn cúi đầu nhìn cô, trên mặt không có biểu tình gì, chỉ có mày hơi nhíu. Cô hoàn toàn quên mất mình muốn nói cái gì, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn.

Sau đó, hắn buông lỏng tay ra.

Cô lùi ba bước, biết rõ phải mở miệng giải thích nhưng lại không tìm được giọng nói. Thậm chí cô không biết mình phải nói cái gì, trong đầu cô là một mảnh trống rỗng, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn xoay người nhặt sách giáo khoa lên cho cô, còn có mấy bài thi kia, sau đó nhìn chằm chằm điểm số bên trên, không thể tin được mà nhướng mày —

Đợi chút! Bài thi của cô hả?!

Trong nháy mắt Khả Phỉ thanh tỉnh, mặt đỏ tai hồng xông đến đoạt lại bài thi, nhưng vẫn không kịp, hắn đã xem rõ, hơn nữa còn mở miệng muốn nói gì đó. Cô rất muốn lệnh cho hắn không được nói, nhưng căn bản không có thời gian, huống hồ tên này chắc chắn sẽ không nghe cô nói, quả nhiên trong một giây cô nghe hắn phun ra một câu.

“Cô là đồ ngốc hả?”

***

Hắn không phải cố ý.

Thật sự, thật sự không phải cố ý.

Nhưng lúc nhìn thấy bài thi bị sửa đỏ chi chít của côthì hắn thực sự quá mức kinh ngạc, điểm thi của cô khoa trương cực kỳ, hắn thật sự quá mức kinh ngạc. Bài thi tốt nhất cũng chỉ có năm mươi mấy, không có một bài nào đạt tiêu chuẩn.

Cô há to miệng, không thể tin nổi mà hít một ngụm, hai tay nắm chặt bài thi, hé ra khuôn mặt nhỏ vì tức giận mà đỏ bừng. Trong một giây ngắn ngủi hốc mắt cô có chút ướt át, phấn môi khẽ run.

Trong nháy mắt kia hắn thật sự rất sợ cô khóc. Khủng hoảng nhét đầy trong lòng hắn.

Nhưng giây tiếp theo cô đã mở miệng phun ra một câu, “Cho dù đúng thế thì cũng chẳng phải việc của anh!”

Cô buồn bực đem sách giáo khoa đoạt về, đem đống bài thi tan nát kia cất vào rồi đi nhanh đến bên bệ bếp, đem chúng nó quẳng lên trên bàn, sau đó dùng sức mà chuẩn bị bữa tối.

Cô làm gì cũng dùng sức, khiến mọi thứ bang bang rung động, đem khó chịu phát tiết nhưng lại không khóc.

Hắn vụng trộm thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nhìn bóng dáng tức giận kia, A Chấn biết rõ mình hẳn là nên tránh đi, nhưng hắn lại cố ý kéo ghế trên bàn ăn ra, ngồi xuống.

Hắn để ý thấy lúc cô nghe được động tĩnh hắn kéo ghế ngồi xuống thì cả người cứng lại một chút. Nhưng cô không quay đầu, chỉ tạm dừng một giây, sau đó tiếp tục việc nấu cơm.

Sau ngày nào đó, cô không nói chuyện với hắn nữa. Cô vẫn tỏ ra bình thường, cũng vẫn mỉm cười với hắn, cái loại cười giả dối ấy. Cô vẫn giúp hắn thêm cơm, hoặc thừa dịp hắn không có ở nhà, hoặc bề bộn nhiều việc mà xuống phòng giúp hắn thu dọn, quét phòng, nhưng cô không hề nhìn mặt hắn nữa, không hề nhìn thẳng mắt hắn, cô thậm chí không chú ý thấy trên mặt hắn có thương tích.

Cô không hỏi một tiếng, trước kia hắn cũng từng luyện võ bị thương, cô luôn để ý hỏi han, nhưng lần này cô không hỏi một lời.

Hắn hoài nghi cô có biết không, vì thậm chí cô còn không thèm nhìn hắn.

Một thoáng vừa rồi chính là lần đầu tiên sau hai tháng cô nhìn thẳng vào hắn, đó là bởi vì cô không biết người kia là hắn!

Bề ngoài cô giống như không hề để ý tới hắn, nhưng hắn biết sâu bên trong cô chính là không muốn để ý đến hắn.

Hai tháng này cô vẫn duy trì biểu tình bên ngoài bình thường, nhưng cô chưa bao giờ cùng hắn ở riêng trong một phòng. Nếu không bắt buộc thì cô luôn cách hắn rất xa.

Nếu có người khác ở đó thì cô sẽ bắt buộc chính mình ở lại, cùng mọi người nói chuyện phiếm, nhưng nếu những người khác rời đi thì cô đột nhiên sẽ nghĩ ra nhiều lý do để rời đi: chưa rút quần áo khô, trên lầu chưa quét tước, có gì đó đã quên mua.

Đây vốn là hy vọng ban đầu của hắn, nhưng khi thật sự được như ý muốn thì hắn lại chỉ cảm thấy…… Thực khó chịu.

Hắn vẫn muốn giải thích với cô, nhưng hắn không biết nên mở miệng thế nào. Hắn vốn không am hiểu việc xin lỗi, từ nhỏ đã thế, mà người luôn giúp đỡ hắn là Mạc Sâm lại không ở đây, không có ai giúp hắn tìm bậc thang để đi xuống. Mà cho dù Mạc Sâm có ở đây thì hắn cũng sẽ không tìm ông hỗ trợ.

Huống hồ, cho dù hắn thật sự có biện pháp mở miệng, thì cô cũng chưa bao giờ cho hắn cơ hội. Mỗi khi thấy hắn đến gần cô sẽ giống như vừa rồi, vội vàng lui binh, giống như hắn là rắn độc mãnh thú vậy.

Động tác thái của cô càng ngày càng nhanh, càng ngày càng gấp.

Hắn mím môi, cơ hồ hoàn toàn xác định nhẫn nại của cô đã lên đến cực điểm, không đến vài giây cô nhất định sẽ nói có việc khác phải làm, nhanh chóng quay đầu chạy mất.

Ý niệm này mới vừa hiện lên thì cô đã dừng thái, xoay người đi ra phòng khách, thậm chí còn không thèm lấy cớ.

Mắt thấy cô sắp đi, hắn hắn không chút suy nghĩ, bật thốt lên một câu: “Cô thi thế này thì có tốt nghiệp được không?”

Một câu này quả nhiên giẫm trúng đuôi của cô khiến cô ngừng lại.

Vốn Khả Phỉ đang muốn đào tẩy, nhưng cô bỗng nhiên dừng lại, thẹn quá thành giận xoay người, tức giận mà nắm chặt tay, rít lên với hắn, “Đúng! Tôi là đồ ngốc, chính là đồ ngốc! Anh vừa lòng chưa? Sao anh lại chán ghét như thế chứ? Đâu phải ai cũng giống anh, đi thi, học bài đều đơn giản như ăn cơm uống nước. Mỗi người đều có sở trường riêng, cho dù tôi ngốc thì cũng không có nghĩa là anh có thể hết lần này tới lần khác nhục nhã tôi! Cho dù tôi có thế nào thì ít nhất cũng làm tốt công việc của mình, hơn nữa nếu không phải anh lây bệnh cảm mạo cho tôi thì tôi đâu có thi kém như thế?”

Chưa từng thấy cô nổi bão tức giận nên hắn sửng sốt một chút, nhưng vẫn không nhịn được chỉ ra, “Tôi tưởng chuyện cô bị cảm là chuyện hai tháng trước.”

“Hai, hai tháng trước thì sao?” Khả Phỉ chột dạ, khuôn mặt nhỏ nhắn càng đỏ hơn, lập tức lắp bắp, nhưng vẫn không nhịn được đổ lỗi lên đầu hắn: “Nói sao thì cái việc đi học này một khi gián đoạn thì rất khó bắt kịp! Đúng thế, dù sao cũng do anh hại!”

Nhìn cái tên quỷ chán ghét kia cô càng lúc càng tức, đem hết mọi oan ức trong lòng mà phun hết ra ngoài: “Tôi nói cho anh biết, loại người tự cho là đúng như anh không thể hiểu nổi, tôi mới — tôi mới –”

Cô tức giận đến đỏ mặt tía tai, lắp bắp hai lần, rốt cục mới có biện pháp đem câu khẩu thị tâm phi kia quang minh chính đại nói ra.

“Tôi mới không thích anh đâu!”

Những lời này hẳn là phải khiến hắn chặt vật, cũng khiến cô thở được một ngụm ác khí.

Cũng không biết vì sao câu này vừa nói ra lại leng keng quanh quẩn ở trong không khí, nghe có chút dọa người.

Lớn từng này rồi cô chưa từng hung hăng mắng người bao giờ, một là vì cô không dám, cô không thích bầu không khí giương cung bạt kiếm, sợ người khác chán ghét mình, cho nên cô chưa từng to tiếng với người khác, cho đến bây giờ.

Cô không biết mở miệng đả thương người khác lại là như vậy…… Thực khủng bố.

Cảm giác giống như cô vừa giơ tay đánh hắn. Tuy rằng hắn thoạt nhìn giống như không có vấn đề gì, vẻ mặt không chút thay đổi, chỉ đờ đẫn nhìn cô nhưng cô xác định chắc chắn là hắn quả thật có bị ảnh hưởng.

Bởi vì hắn không hề động, trong một nháy mắt, hắn giống như nín thở, cả người biến thành pho tượng.

Ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, hắt bóng trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn.

Bầu không khí yên tĩnh đến dọa người khuếch tán rộng ra. Cô có thể thấy những hạt bụi li ti trong ánh nắng đang chậm rãi rơi xuống.

Không hiểu sao cô thấy chột dạ, áy náy cũng dâng lên trong lòng. Khả Phỉ xoay qua một bên, muốn chạy trối chết, ai ngờ còn chưa nâng chân thì chợt nghe thấy phía sau truyền đến một câu.

“Tôi có thể dạy cô.”

Cái gì? Khả Phỉ sửng sốt, quay đầu giương mắt, nghĩ mình nghe nhầm. Hắn vẫn không hề động, vẫn duy trì tư thế ban đầu, nhưng cô thấy rõ hắn mở miệng phun ra hai chữ, “Cuộc thi.”

Cô ngây ngốc trừng mắt nhìn hắn, có chút không phản ứng được.

“Sau khi cô tốt nghiệp mới có thể nhận toàn bộ lương.” Hắn nhìn cô, chậm rãi mở miệng, phân tích: “Nếu cô lưu ban một năm thì sẽ phải vừa học vừa làm một năm nữa, một tháng tiền lương ít hơn một vạn hai, một năm chính là mười bốn vạn bốn ngàn đồng.”

Cái gì? Nhiều như vậy hả? Đáng giận, cô thật sự chưa tính qua. Sắc mặt Khả Phỉ hơi trắng bệch, chỉ cảm thấy tim đau thắt.

“Cô có thể đem sách giáo khoa đến đây, tôi sẽ dạy cô học bài để thi được, giúp cô chỉ ra trọng điểm, sau đó giúp cô thuận lợi thi đỗ tốt nghiệp. Hoặc cô có thể ôm tự tôn của mình, học thêm  một năm nữa, tổn thất hai mươi vạn.”

“Không phải mười bốn vạn bốn ngàn đồng sao?” Cô giật mình bật thốt lên.

“Còn có phí tổn cho một năm học lại, phí đi lại, hai mươi vạn đã là tính rẻ rồi. Đó là một khoản lớn, cho dù trừ tiền thuê nhà và tiền ăn cơm thì những chi tiêu vụn vặt khác đều tốn, nếu cô có thể khống chế tiêu hao ở mức ba mươi vạn đã là cười trộm rồi.”

Khả Phỉ khiếp sợ trừng mắt nhìn hắn, chỉ cảm thấy choáng vàng.

Hắn lại mặt không thay đổi mà nhìn cô nói tiếp: “Nhưng nếu năm nay cô có thể tốt nghiệp thì tiền đó cô sẽ tiết kiệm được, ít nhất một năm cô cũng tiết kiệm được hai mươi vạn.”

Hai mươi vạn!

Năm nay tốt nghiệp thì một năm cô có thể tiết kiệm hai mươi vạn, hoặc là, sang năm tốt nghiệp, một năm cô sẽ tổn thất hai mươi vạn.

Đó là một lựa chọn vô cùng đơn giản.

Tuy cô không muốn đối mặt với hắn nhưng hai mươi vạn đó, bốn mươi vạn chênh lệch, hơn nữa sau khi biến thành nhân viên toàn thời gian thì cô sẽ có thời gian của chính mình, có thể nhẹ nhõm hơn.

Mặt mũi thì đáng mấy đồng chứ? Cô có điên mới chọn học một năm nữa!

Cô thở sâu, xoay người trở lại bên bệ bếp, lấy sách giáo khoa, mặt dày đưa đến trước mặt hắn.

Tay hắn vẫn gác trên bàn, chỉ giương mắt, dùng đôi mắt đeo kính áp tròng mà nhìn cô. Trong một giây kia cô có cảm giác khủng bố, cảm thấy hắn sẽ há mồm cười ha ha, ngay trước mặt cười nhạo cô ngu xuẩn.

Xúc động muốn xoay người đào tẩu cực kỳ mãnh liệt khiến cô kinh hoảng đứng không nổi, nhưng sau đó hắn nâng tay lên đón lấy cuốn sách giáo khoa kia.

“Cô muốn bắt đầu từ đâu?” Hắn hỏi.

Cô cắn môi, nhưng không cách nào ngăn lại cảm giác thẹn thùng, có điều cô vẫn kiên trì phun ra hai chữ: “Bài thi.”

Hắn mở sách giáo khoa ra, lấy ra bài thi, nhìn thấy điểm số thê thảm trên đó, hắn cũng không nói mấy lời độc ác nữa mà chỉ cầm bút, bắt đầu sửa lại những chỗ sai.

“Tốt nhất là cô mau nấu cơm đi, sắp đến thời gian ăn tối rồi.” Hắn sửa xong bài thi thứ nhất thì mở miệng nhắc nhở cô.

Khả Phỉ cả kinh, vội vàng quay đầu đi làm bữa tối.

Nửa giờ sau, cô gọn gàng nấu xong bữa cơm, đem đồ ăn bày ra bàn, hắn cũng đồng thời sửa xong đống bài thi, đem chúng nó trả lại cho cô.

“Anh viết xong rồi sao?”

“Ừ.”

Khả Phỉ hoài nghi đón lấy, chỉ thấy hắn viết toàn bộ đáp án lên những chỗ sai của cô, mà cô cẩn thận giở sách ra đối chiếu thì thấy hắn viết đúng hết, ít nhất là với hai môn cô có đưa sách cho hắn. Cô đoán những môn còn lại cũng đúng hết cả thôi.

Cô học là học nghề, còn hắn học trung học, những vấn đề này với hắn hẳn là không thành vấn đề, từ toán học, tiếng Anh, kinh tế, quản lý, đến kế toán, thậm chí cả tiếng Trung hắn đều trả lời hết, toàn bộ không chần chờ, chỉ tốn đúng nửa giờ.

“Anh…… làm thế nào……” Cô không thể tin được nhìn hắn: “Tôi tưởng trung học không dạy kinh tế.”

“Đúng là không dạy.” Hắn cất bút vào hộp, thản nhiên nói: “Nhưng lần trước cô đem sách đặt ở bệ bếp, tôi đói bụng chờ ăn cơm, nhàn rỗi nên cầm lên đọc.”

Cái này…… Có còn thiên lý không hả giời? Cô học chết học sống, nhưng còn không bằng hắn tùy tiện giở vài tờ?

Trong phút chốc, Đinh Khả Phỉ thật không biết nên hận hắn thông minh hay oán mình ngày thường quá ngốc.

Cô còn chưa quyết định được thì Phượng Lực Cương đã xuất hiện ở phòng khách, Đồ Cần đi theo phía sau hắn.

“Tiểu Phì, em nấu xong cơm rồi hả? Anh đói quá!”

Tân An quỷ sự – Chương 557

Chương 557: Ngọn nguồn

 

Một đám mây lớn màu xám đè nặng trên bầu trời, gió thu nổi lên bốn phía, mưa bụi theo gió rơi xuống, dừng trên người Yến Nương đang ngủ bên cạnh bàn, chỉ trong chốc lát đã thấm ướt tóc và váy nàng.

“Cô nương, trời mưa rồi, vào nhà ngủ đi.”

Hữu Nhĩ đi từ trong phòng ra, căng cây dù trong tay che trên đỉnh đầu của Yến Nương, lẩm bẩm nói, “Cho dù không sợ mữa thì cũng không thể ngủ ở đây, lát nữa giày vớ đều ướt đẫm thì ta còn phải đi giặt nữa.”

Thấy Yến Nương vẫn không tỉnh, nó liền cong người, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang nhăn lại của nàng, cẩn thận quan sát một lúc lâu mới lẩm bẩm, “Mơ thấy cái gì mà lại thất hồn lạc phách như thế chứ?”

Yến Nương “Hừ” một tiếng, đem mặt chuyển sang một bên, đôi mắt vẫn nhắm chặt, không có dấu hiệu muốn tỉnh lại.

Hữu Nhĩ gãi gãi đầu, ánh mắt nhìn qua bên cạnh, dừng trên một chén rượu không, nhịn không được bật cười, “Hóa ra là uống rượu, bảo sao gọi mãi không tỉnh, được rồi, để cô nương ngủ ở đây, ta mặc kệ đó.”

Nó nói xong liền đi vào trong phòng, cái dù kia vẫn vững vàng mà che trên đỉnh đầu của Yến Nương, thay nàng che gió mưa đang ào ạt đánh tới, không để gió mưa đánh gãy mộng đẹp của nàng.

Nhưng Hữu Nhĩ mới vừa đi đến cạnh cửa lại lùi về, nhìn Yến Nương đang nhắm mắt ngủ say, trong lòng bỗng sinh ra một ý niệm lớn mật.

Nó nhìn nàng ngủ mà do dự trong chốc lát, cuối cùng hạ quyết tâm nhắm hai mắt lại, cùng lúc đó con mắt giữa trán nó mở ra, nhìn thẳng vào Yến Nương đang say ngủ.

Nó muốn nhìn xem cái gì khiến nàng sầu khổ như thế, cho dù trong mộng cũng không chịu buông tha cho nàng.

***
Sau khi mây mù tiêu tán sau, trước mặt Hữu Nhĩ xuất hiện một tòa nhà vuông vức thật lớn, tường trắng ngói đen, nóc nhà có điêu khắc tinh xảo, ngói hình mũi hài lộ ra tia sáng kỳ lạ, bên trong lộ ra bố trí độc đóa dị thường.

Hữu Nhĩ nghe thấy trong viện óc tiếng người truyền ra thì lập tức đi vào cửa lớn, vòng qua bức tường mà đi vào trước đường.

Nó mơ hồ nhìn thấy trong phòng có hai bóng người, một đang ngồi đàm luận cái gì đó.

“Huynh trưởng hôm nay tâm tình thật tốt, chính là vì con ngựa đá kia sao?”

Giọng nói này Hữu Nhĩ nhận ra, khóe miệng nó hiện lên ý cười, đem lỗ tai dán sát cửa.

“Hồi nhỏ ta thích nhất là múa đao múa kiếm, cho nên coi con ngựa gỗ này là món đồ chơi yêu thích, thường lấy nó ra hò hét một phen, chơi đến vô cùng vui vẻ, còn mộng tưởng có một ngày có thể rong ruổi chiến trường, giục ngựa giơ roi. Chỉ là không nghĩ tới, ta đem ngựa đá này chôn trong viện mấy chục năm, đến khi về vẫn còn tìm được nó.” Một giọng nói hồn hậu đáp lại, tuy Hữu Nhĩ chưa nghe giọng nói này bao giờ nhưng cũng đoán được chủ nhân của nó là ai, vì thế nó càng chăm chú nghe hơn.

“Mộng tưởng của huynh trưởng cũng coi như được thực hiện hết rồi, vừa lúc hôm nay ta có rượu ngon, không bằng ta bồi huynh trưởng uống mấy chén, cũng coi như tận tình tận hứng.”

Người kia do dự một lúc lâu mới chậm rãi nói, “Kính Ẩn, nếu đào ra ngựa đá thì không bằng chúng ta đem nơi này đổi tên thành Kẹp Mã Doanh được không?”

“Kẹp Mã Doanh? Ngụ ý thật ra không tồi, chỉ là trong tương lai phải xây cung điện ở đây, nếu dùng cái tên này thì có vẻ không ổn cho lắm.” Nói đến đây nàng đột nhiên dừng lại, không nói nữa, trong nhà đột nhiên lặng như tờ, không khí giống như đông lại, lạnh đến dọa người.

Hữu Nhĩ đứng ở ngoài cửa có chút khó hiểu, hai người này rõ ràng còn tốt, thậm chí còn chuẩn bị chè chén một phen, sao đột nhiên lại không ai nói gì. Nó nhìn vào trong cánh cửa, thấy hai người vẫn duy trì tư thế vừa rồi, không hề nhúc nhích. Nó không biết bọn họ đang suy nghĩ cái gì, nhưng có thể đoán được trong lòng bọn họ nhất định đang kịch liệt giao tranh. Cái loại đối đầu trầm mặc này khiến trong lòng Hữu Nhĩ cực kỳ không thoải mái, hận không thể vọt vào hỏi hai người kia cho ra nhẽ.

Nhưng hiện tại nó đang ở trong mộng của Yến Nương, có thể nghe, có thể động, nhưng không thể thay đổi điều gì.

Không biết qua bao lâu, âm thanh quen thuộc kia rốt cuộc lại vang lên lần nữa, “Huynh trưởng không muốn dời đô, cho nên mới lấy một cái tên thông tục như thế cho chỗ này phải không?”

Thấy người nọ không đáp lời, nàng lập tức chẳng quan tâm đến cái gì mà lễ nghĩa quân thần, ngay tại chỗ chất vất, “Hắn đi tìm ngài đúng không? Thừa tướng đã nói hết cho ta rồi, ông ta nói Tấn Vương bị bệnh, thân thể khô gầy, được tùy tùng khiêng vào, còn ho khan không ngừng, cơ hồ nói không được một câu hoàn chỉnh.”

Người kia vẫn trầm mặc không nói, vì thế nàng giống như càng thêm tức giận, trong miệng hừ một tiếng, “Làm bộ làm tịch, xảo ngôn, dối trá tới cực điểm, ta đã biết ngay hắn sẽ tìm được nơi này, còn tranh thủ sự đồng tình của ngài.”

“Kính Ẩn……”

“Ta cũng tò mò, rốt cuộc hắn đã nói gì mà có thể khiến huynh trưởng thay đổi tâm ý?” Lâm Kính Ẩn nhìn Triệu Lãng, trong mắt có ngọn lửa tung bay.

“Kính Ẩn, ngươi quá nhạy cảm, ta vẫn chưa thay đổi tâm ý, chỉ là thấy hắn chân thành khẩn cầu thì trong lòng ta có chút không đành lòng mà thôi.” Triệu Lãng bất đắc dĩ mà cười vài tiếng.

“Huynh trưởng thật sự không bị hắn đả động sao?”

“Không hề.”

“Vậy thỉnh huynh trưởng lập lời thề.”

“Ai, ta là Hoàng Thượng, tự nhiên là nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy.”

Trong phòng lại trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc có âm thanh truyền ra, “Được, nếu huynh trưởng không muốn thề, ta sẽ không bắt buộc, nhưng hiện tại ngài có thể nói với ta hắn đã nói cái gì không?”

“Hắn nói nếu không phải cấp bách, hà tất phải hao phí nhân lực dời đô chứ?”

“Vậy huynh trưởng trả lời hắn thế nào?”

“Ta nói Tấn Vương có ý tốt, nhưng vì cơ nghiệp trăm năm, không thể suy nghĩ nông cạn.”

“Huynh trưởng trả lời rất tốt, ta đã biết Tấn Vương muốn lấy hành động lần này mà đả kích ngài. Nhưng hắn chưa từng mang binh đánh giặc, sao biết địa thế hiểm trở quan trọng thế nào. Hiện tại hắn cố chấp như thế, toàn là vì tư lợi cho bản thân, huynh trưởng, ngài chớ có bị hắt gạt.”

Triệu Lãng lại cười, “Không đâu, ngươi và Thừa tướng hao hết tâm lực mới có thể thuyết phục được đám triều thần, sao ta có thể uổng phí một mảnh khổ tâm của các ngươi chứ? Nhưng Kính Ẩn, ba chữ Kẹp Mã Doanh này tuy thông tục nhưng ta lại cảm thấy rất hợp với ta. Triệu Lãng ta vốn không phải người phong nhã gì, nếu cố tỏ vẻ văn hoa chỉ khiến người ta chê cười.”

“Kẹp Mã Doanh?” Lâm Kính Ẩn nhẹ giọng nói ra ba chữ này, bỗng nhiên vỗ tay nói, “Kẹp mã doanh trung mây tía cao, trướng người trong đã hoàng bào, rất tốt rất tốt, cứ gọi là Kẹp Mã Doanh đi.”

Hữu Nhĩ nghe thấy tiếng cười thoải mái của nàng thì trong lòng đầy khả nghi: Nếu lúc này vui vẻ như thế, sao vẻ mặt nàng lại đầy ưu sầu, giống như hãm sâu trong đau khổ chứ? Chẳng lẽ sau này xảy ra biến cố, cho nên kế hoạch rời đô vẫn không thể thực hiện được sao?

Đang nghĩ ngợi thì trước mắt lại bốc lên một màn sương trắng, bên tai cũng truyền đến tiếng Yến Nương nửa ngủ nửa tỉnh nói mớ, “Hữu Nhĩ, ta khát, cho ta nước uống.”

Tân An quỷ sự – Chương 556

Chương 556: Đền mạng

 

Nghe thấy Lưu Tử Thiên kêu đau, Trình Thu Trì vội kéo cánh tay nàng ta ra cẩn thận xem xét, trong miệng lẩm bẩm nói, “Sao đang tốt bỗng nhiên nổi lên bệnh sởi, chẳng lẽ ăn đồ hỏng ư?”

Lời mới nói được một nửa thì cả người hắn bỗng nhiên bị đẩy đến một bên, Trình Đức Hiên nhìn chằm chằm vết mụn đỏ trên cánh tay Lưu Tử Thiên, thanh âm trở nên khô sáp mà dồn dập, “Trên người còn chỗ nào nổi nốt thế này không?”

Lưu Tử Thiên “Ngô” một tiếng, “Trước ngực và phía sau lưng đều có, tụi nó nổi từng đám một, đặc biệt là một chuỗi ở eo, giống như dây lưng màu hồng, vây quanh bụng một vòng, thực là dọa người.”

Nghe vậy, Trình Đức Hiên hít một ngụm, thân mình hơi lùi về phía sau, ngón tay bám lấy mép bàn, đem lớp sơn hồng bên trên cạo ra.

Trình Thu Trì thấy thần sắc ông ta hoảng loạn thì vội hỏi, “Phụ thân, làm sao vậy? Tử Thiên bị bệnh nghiêm trọng lắm sao?”

Trình Đức Hiên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt lại sớm trôi đến nơi nào. Ông ta đột nhiên bắt lấy cánh tay Trình Thu Trì nói, “Hiện tại còn chưa muộn, ta viết một đơn thuốc cho ngươi, mau chóng đến dược phòng mang thuốc về, sau đó chúng ta lại thương nghị.”

Trình Thu Trì bị ông ta dọa ngốc, nhưng cũng không dám nói nhiều, vội cầm phương thuốc rồi ra cửa, nửa canh giờ sau đã mang mấy vị dược liệu kia trở về.

Trình Đức Hiên cầm lấy dược liệu rồi thì không nói một lời liền đi ra khỏi nhà bếp, đem mọi người nhốt bên ngoài cửa.

Trình Thu Trì tất nhiên là không dám rời đi, hắn phân phó bọn hạ nhân chiếu cố Lưu Tử Thiên, chính mình canh giữ bên ngoài cửa bếp, gióng một con dã thú nôn nóng đi tới đi lui, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cửa bếp, một khắc cũng không dám rời đi.

Rốt cuộc cửa gỗ bị mở ra, sương khói lượn lờ, Trình Đức Hiên mệt mỏi đi ra từ bên trong, ông ta ho khan vài tiếng, đem bát thuốc trong tay giao cho Trình Thu Trì, “Đi, mau để Tử Thiên uống.”

Trình Thu Trì nhìn nước thuốc màu nâu bên trong chén, mờ mịt hỏi, “Phụ…… Phụ thân, Tử Thiên rốt cuộc bị bệnh gì? Vì sao ngài lại sốt ruột như thế?”

Trình Đức Hiên vừa thúc giục hắn mau mang thuốc đi vừa nói, “Bị nhiệt phát ban, nàng chính là bị nhiệt phát ban.”

Nghe được ba chữ này, Trình Thu Trì kinh hãi, “Nghiêm trọng như thế sao? Nhưng nàng là người có thai, dược này uống vào có bất lợi cho thai nhi không?”

“Ta có bỏ thêm vài vị thuốc bổ, lại điều chỉnh tỉ lệ tỉ mỉ, hiện tại ăn vào thì hài tử hẳn là có thể giữ được.”

Nghe vậy, Trình Thu Trì mới thoáng nhẹ nhàng thở ra, vội vàng đi theo Trình Đức Hiên tới phòng ngủ của Lưu Tử Thiên.

Lưu Tử Thiên đang dựa nghiêng trên đầu giường, thấy Trình Thu Trì bưng chén thuốc tiến vào thì nhíu mày, tay vẫy vẫy trước mũi, “Vị thuốc nồng quá, quan nhân, chỉ là mấy cái bọt nước thôi, cũng đâu đáng phải mất công, còn phải uống thuốc đắng như thế nữa?”

Trình Thu Trì sợ nàng nghĩ nhiều, không dám nói ra tình hình thực tế, chỉ khuyên giải an ủi nói, “Nàng hiện tại đang có thai, vạn sự đều phải cẩn thận, đây là thuốc phụ thân tự mình nấu, y thuật của phụ thân thì nàng hẳn là nên tin tưởng.”

Lưu Tử Thiên thấy Trình Đức Hiên cũng tự mình tới thì không tiện phản bác, nhưng nàng vừa mới cầm thìa thì mặt đã nhăn lại, trong miệng lẩm bẩm nói, “Chỉ nổi vài bọt nước, có phải mọi người quá chuyện bé xé ra to rồi không?”

Nói xong thấy Trình Thu Trì oán trách mà nhìn mình thì nàng ta không dám nhiều lời, chỉ đành đưa thìa thuốc kia vào trong miệng.

Thuốc đắng dã tật, những lời này quả nhiên không phải lừa người, hơn nữa vị thuốc này là để thanh nhiệt giải độc nên đặc biệt đắng. Lưu Tử Thiên uống xong một ngụm, thân mình đột nhiên run run một chút, sau đó quyết định đau dài không bằng đau ngắn, đem thìa đưa cho Trình Thu Trì, chuẩn bị đem cả chén thuốc kia uống hết.

Nàng hít sâu một hơi, mới vừa đem miệng chén kề đến bên miệng thì lại thấy bên người có thêm một cái bóng, chén thuốc bị hất ra, bay ra ngoài, rơi xuống đất vỡ nát, nước thuốc bắn đầy đất, vẽ ra một hình vẽ kỳ quái trên sàn nhà.

Lưu Tử Thiên cùng Trình Thu Trì bị hành động đột ngột này làm cho sợ đến mức đều giật mình, không hẹn mà cùng nhìn về phía người vừa hất chén thuốc kia, run run rẩy rẩy hỏi, “Phụ thân…… Ngài làm gì vậy?”

Trình Đức Hiên chuyển ánh mắt từ cái chén vỡ đến trên mặt Lưu Tử Thiên, trong khoảnh khắc ông ta thở ra một hơi, phun ra từ kẽ răng mấy từ, “Mới vừa rồi ngươi nói là chỉ nổi mấy cái bọt nước sao?”

Lưu Tử Thiên bị những lời này làm cho mờ mịt, miệng hơi hơi há, không khép lại được. Rốt cuộc, nàng ta hoàn hồn, kéo ống tay áo lên: Bọt nước trên cánh tay đã tan một vòng, chỉ còn lưu lại một chút mụn hồng nhạt, không nhìn kỹ thì căn bản không nhìn ra.

“Cũng chỉ có một cái bọt nước này, vừa rồi còn đau, hiện tại thậm chí còn không thấy gì, cho nên con mới……”

“Vừa rồi ngươi không phải nói như thế, ngươi nói trước ngực, sau lưng đều có nốt hồng, từng đám một giống như dây lưng, vì sao hiện tại lại chỉ có một cái bọt nước?”

Trình Đức Hiên đột nhiên phóng đại giọng nói khiến Lưu Tử Thiên sợ tới mức cuống quít đứng dậy, rũ đầu tránh phía sau Trình Thu Trì, không dám động đậy gì. Nàng ta gả đến Trình gia hai mươi năm, chưa bao giờ thấy Trình Đức Hiên tức giận. Mặc dù mấy ngày trước bị Lý Ngọc San đập lên trán bị thương nhưng ông cũng chỉ nhốt mình trong phòng giận dỗi, chứ chưa từng nổi giận.

Nhưng thái độ của ông hôm nay lại đặc biệt khác thường, tuy ngôn ngữ không quá kịch liệt nhưng đối với Trình Đức Hiên mà nói thì thế này đã là rất khác thường.

Vì thế Lưu Tử Thiên bị ông ta dọa sợ đến hoang mang, một câu cũng không dám nói, chỉ đứng phía sau Trình Thu Trì, chờ hắn có thể biện bạch cho mình vài câu.

Trình Thu Trì cũng bị dọa rồi, nhưng thấy tình thế khác thường, hắn vẫn hắng giọng, khom người với Trình Đức Hiên nói, “Phụ thân, Tử Thiên xác thật chưa từng nói câu kia, mới vừa rồi ngài hỏi nàng có bệnh trạng nào khác thì nàng cũng chỉ nói không có, mà đau trên tay cũng lập tức đi qua, không có gì phải lo lắng……”

Nghe vậy, sắc mặt Trình Đức Hiên bỗng nhiên có chút xanh mét, bả vai từ căng chặt chợt thả lỏng, hai mắt vô thần nhìn bụng Lưu Tử Thiên, thật lâu không nói lời nào.

Trình Thu Trì cung kính mà đưa phương thuốc vẫn nắm trong tay đưa qua. Hắn không dám nói Trình Đức Hiên chẩn bệnh sai lầm, chỉ nói bóng nói gió, “Phụ thân, đây là phương thuốc ngài vừa mới viết cho nhi tử, ngài xem dược này có phải quá mạnh rồi không? Chỉ là một cái bọt nước, không cần phải dùng nhiều dược liệu thanh nhiệt trừ hỏa như thế.”

Trình Đức Hiên tiếp nhận tờ giấy kia, bả vai rung động vài cái, trong miệng nhẹ phun ra một câu Trình Thu Trì nghe không rõ.

“Là ngươi, thật sự là ngươi phải không? Nhiều năm như vậy mà ngươi vẫn tìm tới.”

Trình Thu Trì khó hiểu, “Phụ thân, ngài nói lời này là có ý gì?”

Trình Đức Hiên vừa định trả lời lại thấy trên phương thuốc kia có nét mực nhợt nhạt hiện lên. Trong lòng ông ta rùng mình, nhanh chóng lật phương thuốc qua, chỉ thấy mặt trái viết hai chữ kinh tâm: Đền mạng.

Lấy thân nuôi rồng – Chương 221

Chương 221: Nhận nhau

 

Ứng phủ vẫn giống trước đây, phần lớn đều là lão binh đang quét dọn, làm việc vặt, chỉ có rất ít thị nữ hầu hạ Ứng phu nhân, còn lại đại đa số người hầu hạ đều là lão binh. Cả phủ đệ lớn như thế nhưng nếu muốn tìm người thì cũng khó, có muốn dò hỏi tin tức cũng chịu.

Thượng Quan Lân vẫn luôn rất thích bầu không khí của Ứng phủ, không có câu nệ, cũng không sợ đi nhầm chỗ nào. Ứng phu nhân là người vô cùng thoải mái, trí tuệ và cách nói năng cũng không tầm thường, so với nam tử có khi còn mạnh hơn, còn Ứng Vô Cữu và hắn thì như huynh đệ, đều là người hào phóng. Thường bọn họ sẽ cùng ngồi uống rượu ăn thịt, bắn tên, ném thẻ vào bình rượu, câu cá, đánh mã cầu, thậm chí đến giáo trường phía sau viện đá cầu vui sướng. Bọn họ đều là những người từng đánh giặc, không cần khiêm nhường, cố kỵ gì, tất cả đều dốc sức, đến khi mồ hôi như mưa, vô cùng thích ý mới thôi. Trước kia hắn nhiều lần đến chỗ này ở mà không chịu về nhà. Hiện giờ hắn bước vào cũng có cảm giác như về nhà, thả lỏng khoan khoái. Hắn đạp giày, dựa vào trên giường nệm, gác chân, cảm nhận mệt mỏi vì cả đêm rong ruổi. Hắn xoa ấn đường, ngáp dài hỏi: “Huynh có chuyện gì? Gần đây thật nhiều chuyện phiền, có chuyện gì huynh mau nói đi.”

Ứng Vô Cữu rót cho hắn một ly rượu rồi đưa cho hắn: “Uống chút cho sảng khoái, chuyện tổ mẫu ngươi đột ngột như vậy, nhưng người cũng đã lớn tuổi, ngươi cũng nén bi thương.”

Thượng Quan Lân nghĩ tới việc có khả năng lớn là Thượng Quan Quân nhúng tay gây ra thì phiền não lại dâng lên. Hắn uống một hơi cạn sạch chén rượu, cũng không nói lời nào, chỉ có Ứng Vô Cữu nói tiếp: “Lệnh tôn lần này để tang, chỉ còn một mình ngươi trong triều, sau này sợ là sẽ vất vả.”

Thượng Quan Lân thấy hắn hỏi đến chuyện khiến mình phiền lòng thì không nói lời nào, chỉ uống rượu một mình để giải sầu. Ứng Vô Cữu thấy hắn uống gấp gáp thì không nhịn được lo lắng, khuyên nhủ: “Lân huynh đệ, rượu không thể uống nóng vội, sẽ không tốt cho cơ thể.”

Thượng Quan Lân đặt chén rượu xuống, trong ngực áp lực đến muốn nổ tung: “Lão huynh, ta thật hâm mộ ngươi! Cái gì mà trăm năm thế tộc, thật là tanh tưởi mà!” Bỗng nhiên hắn lại thấy Ứng phu nhân vội vàng đi tới. Thượng Quan Lân nhất thời vội vàng chỉnh đốn y phục, muốn hành lễ nhưng Ứng phu nhân đã vội nói: “Đừng đa lễ! Ngồi! Ngồi là được rồi!” Bà tiến lên, vành mắt đã hơi đỏ lên: “Thượng Quan Quân bắt con làm gì chứ?”

Thượng Quan Lân quay đầu nhìn Ứng Vô Cữu, ánh mắt sắc bén: “Phu nhân, các ngươi giám sát ta sao?”

Ứng phu nhân rưng rưng: “Ta là mẫu thân ruột của con mà!”

Cả người Thượng Quan Lân ngây dại, Ứng phu nhân vội bày tỏ áp lực nén đã lâu: “Đức phi là muội muội ruột của con, còn ta là mẫu thân con! Con không nhớ rõ ta sao?” Bà cầm lấy tay áo, che khuất nửa bên mặt vẽ phượng hoàng của mình: “Lân nhi!”

Thượng Quan Lân ngơ ngẩn nhìn Ứng phu nhân, những ngày qua Ứng phu nhân đối đãi với hắn hết sức thân thiết, từng chi tiết đều hiện lên. Dung mạo của mẫu thân khi hắn còn nhỏ không nhớ rõ, nhưng Ứng phu nhân trải qua gió sương nhiều năm, lại trải qua việc hủy dung nên dung mạo đã khác trước nhiều. Bà lại đường đường là phu nhân của Phạm Dương tiết độ sứ, hắn xuất phát từ sự tôn kính nên không tiện nhìn thẳng, mà hắn cũng không nghĩ tới mẹ đẻ mình vẫn còn sống. Không nghĩ tới vị tiết độ sứ phu nhân luôn đối đãi thân thiết với mình lại là mẹ đẻ mình.

Ứng phu nhân nước mắt giàn giụa nói: “Ta nhảy vực nhưng không chết, vì bảo vệ trong sạch mà hủy dung mạo, lưu lạc mãi mới về được nhưng lại không được người nhà đón nhận, vì thế ta đành bỏ lại huynh muội con để trốn khỏi kinh thành, rồi trời đất xui khiến mới tái giá với Ứng Khâm…… Mấy năm nay ta không có một ngày không nghĩ tới huynh muội các con. Chỉ hận ta lúc ấy yếu đuối vô tri, rời bỏ hia con khiến hai đứa không có người chiếu cố, thậm chí nữ nhi ruột còn bị đánh tráo cũng không biết, hại nàng trở thành cung nô mấy năm. Còn nhi tử của ta thì không có ai chăm sóc, phải tòng quân trải qua cửu tử nhất sinh! Ta xin lỗi các con, trong lòng ta chưa có một ngay an ổn……”

Thượng Quan Lân bỗng nhiên tiến lên quỳ xuống gọi: “A nương.” Vành mắt hắn cũng đỏ lên, nói tiếp: “Khó trách Ứng gia bỗng nhiên duy trì Đức phi cùng Hoàng Thượng, thì ra là thế! Hài nhi nghĩ đến mẫu thân lúc trước cửu tử nhất sinh trở về, không biết đã phải chịu bao nhiêu đau khổ, lại bị Thượng Quan gia ngăn ngoài cửa thì hận không thể làm gì, sao hài nhi dám hận mẫu thân chứ? Là hài nhi bất hiếu! Hài nhi cũng không bảo vệ được muội muội……” Hắn bỗng nhiên nghẹn ngào, rốt cuộc nói không ra lời.

Mẫu tử hai người ôm nhau mà khóc, Ứng Vô Cữu ở một bên khuyên nhủ nhưng không được, chỉ đành sai người bưng trà rượu xuống, đợi hai người bình tĩnh lại mới ngồi xuống, nói tỉ mỉ chuyện từ trước tới giờ.

Mắt Ứng phu nhân đỏ hoe: “Ta đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt với Thượng Quan gia, vốn cũng không muốn mặt dày nhận lại con, chỉ mong được nhìn con từ xa, hỗ trợ từ xa là được. Không nghĩ tới Thượng Quan Quân lại tự cho là thông minh, lấy ta ra để áp chế con. Nhưng âm mưu của nàng sớm nằm trong dự đoán của Hoàng Thượng, chính bệ hạ phái người tới truyền tin cho ta. Ta nghĩ tới nghĩ lui, trừ bỏ nhận con thì khó có cách nào để con tin tưởng, mà ta sao có thể đứng nhìn con bị Thượng Quan Quân lừa gạt chứ? Có điều nàng ta không nghĩ tới ta thật sự vẫn còn sống, lại còn đang ở kinh thành!”

Thượng Quan Lân trầm mặc: “Nàng cũng là người đáng thương, Thượng Quan gia thực xin lỗi nàng.”

Ứng phu nhân lạnh nhạt nói: “Con quá trung hậu rồi, Thượng Quan gia có cái gì phải xin lỗi nàng ta chứ? Là nàng ta tự mình lựa chọn con đường này, cùng bắt tay với Thượng Quan gia, chẳng lẽ là do các ngươi bức nàng ta sao? Nàng ta đoạt hết thảy của Chân Nhi, chuyện đó ta còn chưa tính sổ đâu, hiện giờ nàng ta lại còn dám đem con, đem Đức phi cũng kéo xuống nước, thật sự đáng giận!”

Thượng Quan Lân nói: “Hoàng Thượng đã biết sao?”

Ứng phu nhân cười lạnh: “Hoàng Thượng là người lòng dạ thâm sâu, nếu có người quấy phá trước mặt hắn, vậy hơn phân nửa là hắn cố ý thả lỏng, chờ người kia phạm phải sai lầm. Thượng Quan Quân cũng tốt mà Thôi thị cũng tốt, theo cá tính của bọn họ thì sẽ không phải loại an phận đâu…… nếu ta là hoàng đế thì cũng sẽ sớm diệt trừ đám họa lớn này, mà trước đó thì phải thả ra. Có điều con và Chân Nhi là huynh muội ruột nên bệ hạ mới có ý bảo vệ con……”

Thượng Quan Lân hơi hơi một giật mình: “Hoàng Thượng cũng biết thân phận thật sự của Chân Nhi ư?” Khó trách hắn vẫn luôn được lãnh chức đô đốc cấm vệ quân bắc nha quan trọng như thế. Lúc trước hắn còn nghĩ Hoàng Thượng nể mặt Thượng Quan gia, hiện giờ xem ra lại là vì Đức phi chăng? Trong khoảng thời gian ngắn trong lòng hắn là ngũ vị tạp trần, hắn cư nhiên sinh ra một tia khiếp sợ đối với hoàng đế.

Ứng phu nhân nói: “Thật sự thì không thể giả được, trời cao đều có an bài rồi…… Hiện giờ, con cứ làm theo lời Thượng Quan Quân đã, Hoàng Thượng bên kia có truyền khẩu dụ hỏi Thượng Quan Quân đến tột cùng muốn con làm gì?”

Thượng Quan Lân nói: “Nàng ta muốn con đề bạt Hoắc Kha làm phó đô đốc. Mấy ngày nay con túc trực bên linh cữu ở nhà, nếu thật sự tiến cử Hoắc Kha vậy hắn chính là nắm được cấm vệ rồi. Chẳng lẽ trong lòng Hoàng Thượng có tính toán rồi ư? Ta cũng không biết nàng ta liên hệ với Hoắc Kha từ khi nào. Có lẽ Hoắc gia tưởng là do Thượng Quan gia an bài.”

Trong mắt Ứng phu nhân có ánh sáng chợt lóe: “Vậy cứ làm theo lời nàng ta! Hoắc Kha xui xẻo rồi, chắc Hoắc gia muốn chia một chén canh đây mà.”

Qua mấy ngày sau, Thượng Quan Lân quả nhiên thượng tấu trình bày nhân lúc bản thân nghỉ phép ở nhà muốn tiến cử Hoắc Kha là phó đô đốc chưởng quản bắc nha, tạm thời thay vị trí của mình. Hoàng Thượng cũng chuẩn tấu, bởi vì Hoắc gia cũng là gia đình huân quý, Hoắc Kha cũng lập được ít nhiều công lao khi thu phục hai kinh. Chỉ là Thượng Quan gia cùng Hoắc gia phía trước kết thù vì Thượng Quan Lân đánh Hoắc Kha thế mà hiện giờ lại thân thiết thì cũng khó hiểu.

Thượng Quan Quân ở trong cung thu được tin tức thì hơi hơi mỉm cười. Cảm tình của nàng ta với vị ca ca này từ nhỏ đã cực tốt, hắn đối với mẫu thân đã mất có tình cảm thế nào nàng ta là người rõ nhất. Lúc này nói với hắn là mẫu thân hắn còn sống, khả năng đang bị giam cầm nơi nào thì hắn nhất định sẽ vì cứu mẫu thân mà không màng tất cả. Đương nhiên, điểm mấu chốt khẳng định chính là không được thương tổn Đức phi —— vừa lúc mình cũng còn cần Đức phi, cùng với Thái Tử, bọn họ không phải là không thể cùng tồn tại. Địch thủ chân chính của nàng ta trước nay đều là hoàng đế, Đức phi chẳng qua là một kẻ phụ thuộc thông minh. Nếu mình chỉ là đổi vị trí người nắm quyền lực tối cao, lại vẫn nguyện ý che chở nàng ta, thậm chí sẵn sàng chia sẻ quyền lực thì hẳn nàng ta sẽ biết phải chọn thế nào cho đúng.

Người thắng làm vua.

Thượng Quan Quân vốn dĩ cho rằng mình sẽ có đủ thời gian để bày mưu lập kế, cùng Thôi thị trao đổi một phen, nhưng tin tức lại truyền tới rằng Hoàng Thượng đã có khẩu dụ tới Lễ Bộ cùng với Tông miếu là trước đông chí sẽ tổ chức đại lễ phong hậu, bảo bọn họ chuẩn bị. Mà người được chọn lên ngôi Hoàng Hậu đương nhiên là mẹ đẻ Thái Tử.

“Không cần cho bọn họ nhiều thời gian, trẫm đã chán ghét lắm rồi, vẫn nên bức bọn họ nhanh chóng hành động, thời gian gấp gáp thì bọn họ sẽ không thể suy xét kỹ càng, trẫm cũng đỡ phải đêm dài lắm mộng, không có thời gian cùng bọn họ bày trò.” Lý Tri Mân để bút vào trong ống bút một cách chuẩn xác, mà Văn Đồng thì quả thực không có cách nào nhìn thẳng vị Hoàng Thượng suốt ngày giả vờ mắt mờ trước mặt Đức phi này.

Mấy ngày nay Hoàng Thượng đều lấy cớ thị lực kém để kêu Đức phi tới đọc tấu chương, phê sổ con, sau đó tự nhiên giữ lại thị tẩm. Đáng thương Đức phi cứ tin là thật, cả ngày tinh tế mà chăm sóc cho Hoàng Thượng từ ăn đến mặc, lại còn học châm cứu với Công Tôn tiên sinh, học bấm huyệt, đi kho sách tìm sách, nghiên cứu vì sao Hoàng Thượng lại bị như thế, đúng là muôn vàn thương tiếc, tất cả ôn nhu đều cho Hoàng Thượng hết, đến Thái Tử cùng công chúa đều đặt ở phía sau.

Hiển nhiên Lý Tri Mân vô cùng say mê cuộc sống này, hơn nữa cũng vô cùng ghét bỏ đám bọ chó quấy rầy cuộc sống bình thường êm đẹp của hắn. hắn phất phất tay gọi Cao Linh Quân đến: “Thả lỏng tình hình trong cung một chút, để Thượng Quan Quân mau hành động đi.”

Cao Linh Quân chẳng biết nói sao đành đáp: “Hoàng Thượng! Cũng không thể để cho người khác đục nước béo cò! Long thể là quan trọng!”

Lý Tri Mân thở dài thật sâu: “Thái Thượng Hoàng bên kia thì sao?”

Cao Linh Quân nói: “Ngày hôm qua Sở Vương vừa đi thăm Thái Thượng Hoàng, quả thực có cầm một cái tráp được thuốc đau đầu đến, đã để ngự ý xem qua, đúng là thuốc trị đau đầu tốt nhất. Thái Thượng Hoàng lại thưởng mấy thứ trân bảo cho Sở Vương điện hạ.”

Lý Tri Mân cười: “Diễn lâu quá nên ông ta còn tưởng là thật, cảm thấy Sở Vương đúng là nhi tử của mình, cứ thế lừa mình dối người, tội gì chứ.”

Cao Linh Quân thật sự cũng không thể lý giải nổi, rốt cuộc đánh bạo mở miệng: “Hoàng Thượng anh minh thần võ, Thái Thượng Hoàng sao lại không nhìn ra được chứ? Hoàng Thượng vẫn nên nói chuyện ra nhẽ với Thái Thượng Hoàng xem, có người nào lại coi trọng người ngoài hơn con ruột của mình chứ.”

Lý Tri Mân quay đầu nhìn hắn: “Giả sử người ngồi đây hôm nay là Lý Tri Bích thì ông ta cũng sẽ nghi kỵ chán ghét thôi.” Khóe miệng hắn nhếch lên thành một nụ cười mỏng lạnh: “Ông ta vẫn tham luyến ngôi vị này, còn chưa ngồi chán, sao có thể để cho kẻ khác chứ? Huống chi ông ta là bị người ta đuổi xuống, chẳng liên quan gì tới con đẻ hay không.”

“Buồn cười nhất là rõ ràng ông ta chỉ một lòng muốn quyền lực và dục vọng, nhưng lại lừa gạt cả chính mình, cho rằng đó là chân tình.”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Nếu bạn yêu thích web và những câu truyện Amber chia sẻ thì góp một phần nho nhỏ để ủng hộ mình tiếp tục duy trì web nhé!

Lịch

Tháng Mười Một 2019
H B T N S B C
« Th10   Th12 »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
error: Content is protected !!