Bảo bối đại mãnh nam – Chương 8

Buổi sáng trong vắt. Đinh Khả Phỉ há hốc miệng ngây ngốc nhìn mọi thứ trước mắt.

Phòng bếp không nhiễm một hạt bụi, chỗ nào cũng sạch sẽ. Llúc trước vì chiếu cố A Chấn nên cô quá mức khẩn trương, tạo ra khung cảnh hỗn loạn, có điều hiện giờ mọi thứ đã được dọn dẹp bóng loáng.

Không những thế, trong không khí còn tràn ngập mùi đồ ăn.

Bên trên bếp có một nồi canh gà, trên bàn là bánh, nước chanh, còn có một mâm chân giò hun khói, lạp xườn và đủ loại hoa quả.

Cô ngây ngốc tiến lên vươn tay chạm vào đĩa bánh nhìn siêu ngon siêu thơm trên bàn, thấy vẫn còn ấm.

Đúng lúc này phía sau phát ra tiếng ào ào khiến cô sợ đến nhảy dựng, quay đầu thì phát hiện đó là nồi nấu điện kêu, mở ra thì thấy cháo ngô gà đã nấu xong.

Lò nướng bên cạnh kêu đinh một tiếng, cô quay đầu thì thấy bên trong có một con gà nướng vàng óng ánh, mỡ còn đang xèo xèo vang lên.

Má ơi, nước miếng của cô chảy ra đầy đất rồi — Không đúng! Công ty làm gì có lò nướng? Lại còn mới thế này chứ? Võ ca còn lâu mới bỏ tiền ra mua lò nướng mới.

Có phải cô đang nằm mơ không? Nghĩ thế, Khả Phỉ nhịn không được vươn tay tự nhéo mặt mình.

Ui, đau quá. Cho nên đây không phải mơ mà. Cô nhìn quanh đánh giá, nơi này đúng là công ty, nhưng vì sao lại có nhiều đồ ăn thế này?

Cô không thể tin được mà đi đến trước bàn, vươn tay bốc chút đồ bỏ vào miệng ăn vụng, vừa ăn vừa lẩm bẩm: “Trời ạ, ngon quá, chẳng lẽ có cô tiên xanh thấy mình đáng thương nên thừa dịp mình ngủ tới hỗ trợ nấu cơm quét tước sao?”

“Cái gì mà cô tiên xanh vậy?”

Giọng nói xa lạ không hề báo trước vang lên khiến cô hoảng sợ, nhanh chóng quay người lại, chỉ thấy một nam nhân tóc vàng siêu cấp đẹp trai đang đứng trước mặt mình.

Cô trợn mắt kinh ngạc nhìn ông ta. Tuy chẳng hiểu gì với gì nhưng người ngoại quốc này vẫn đẹp trai đến nỗi cô thấy choáng váng — không đúng, đây không phải trọng điểm được không? Người kia là ai? Làm sao có thể ở trong này?

Lúc này cô thất kinh, tùy tay nắm lấy cái xẻng nấu ở bên cạnh lam vũ khí, cảnh giới mà chĩa về phía đối phương.

“Ông, ông, ông — ông là ai?”

“Ta?” Nam nhân nhìn cái thứ vũ khí buồn cười trong tay cô thì không nhịn được nhếch miệng, tươi cười mà nhìn cô nói: “Cô tiên xanh đó.”

“Hả?” Khả Phỉ ngây người.

Nhìn bộ dáng đó của cô thì ông nhịn không được cười ra tiếng, vươn tay ra với cô nói: “Xin chào, ta là Mạc Sâm.”

Ai? Cô vẫn nắm chặt cái xẻng, cảnh giác.

Nhìn ra nghi  hoặc của cô, ông cười nói thêm, “Ta là thúc thúc của A Chấn.”

***

Cô không biết thúc thúc của hắn là người ngoại quốc.

Nhưng A Chấn vốn là người ngoại quốc, hắn có một đôi mắt màu xanh, giống hệt thúc thúc của mình. Cô hoài nghi hắn cũng tóc vàng nhưng cố ý nhuộm đen. Sau này cô phát hiện ra thuốc nhuộm tóc trong phòng hắn nên nghi ngờ này đã được chứng thực.

Cô rất ngạc nhiên không biết hắn và thúc thúc của mình có chung huyết thống không, nhưng cô không dám hỏi, hơn nữa điều đó hình như cũng không quá quan trọng. Dù sao Đồ gia huynh đệ cũng đều là con nuôi.

Nói thực ra có thêm một người đến hỗ trợ khiến cô nhẹ nhàng thở ra, bằng không cô cũng bị hù đến suýt chết.

Vài ngày này nhờ có sự hỗ trợ của Mạc Sâm mà tình trạng của A Chấn đã tốt lên, cơ hồ đã hoàn toàn bình phục, cô cũng không còn lo lắng như trước nữa.

Nghĩ đến Mạc Sâm, cô thật sự nhịn không được ngây ngô cười. Ông ấy thực sự là rất đẹp trai, tính tình lại siêu tốt, khiến cô mỗi lần nhìn thấy ông ấy là trái tim trong lồng ngực lại đập như điên, mặt cũng không nhịn được đỏ lựng lên.

Cô vốn nghĩ cô ở công ty một năm, ngày ngày nhìn mãnh nam và soái ca thì đã miễn dịch rồi. Nhưng lão soái ca như Mạc Sâm quả thực quá có mị lực, hơn nữa ông còn giúp cô sửa chữa lại gia cụ, trù nghệ thì quá đỗi tuyệt vời, thực sự khiến cô bớt rất nhiều gánh nặng.

Một tuần này cô giống như đang nghỉ phép vậy. Mỗi sáng rời giường thì đã có sẵn đồ ăn trong bếp, sau đó ông ấy sẽ lái xe đưa cô đi học, tan học cùng cô đi mua đồ, thậm chí bữa tối cũng là ông nấu.

Mạc Sâm đối với cô rất hòa ái dễ gần, tao nhã nhũn nhặn, vô cùng thân sĩ. Ông ấy làm chuyện gì cũng rất thong dong, tự nhiên, tuyệt đối không ghét bỏ cô hậu đậu, thậm chí còn mở miệng khích lệ cô, nói lời cảm ơn, hoặc chủ động giúp cô làm này nọ.

Khi ông đi trên đường với cô, mỗi một sinh vật giống cái họ gặp trên đường đều mang theo ánh mắt hâm mộ ghen tị mà nhìn cô. Cảnh tượng đó thật đúng là tám đời cô cũng chưa được hưởng qua.

“Ngây ngô cười cái gì vậy?” Một giọng nói lạnh băng lập tức đập tan mơ mộng đẹp đẽ của cô.

Khả Phỉ vốn đang đỏ mặt ngây ngô cười lập tức tỉnh táo lại mà nhìn nam nhân đang ngồi đối diện mình nói: “Không, không có gì, tôi chỉ nghĩ chú anh thực là người tốt.”

A Chấn lạnh lùng liếc cô một cái, khó chịu nói: “Làm ơn đi, cô không cần mỗi lần nhìn thấy chú ấy lại trưng ra ánh mắt đắm đuối đó đâu. Người ta có lão bà và hai đứa nhỏ rồi đó.”

“Tôi, tôi mới không đắm đuối!” Cô lớn tiếng kháng nghị, tước vỏ củ khoai lang trong tay, vừa làm vừa nhìn quanh, xác định Mạc Sâm không nghe được thì mới mặt đỏ tai hồng nói: “Anh nói hươu nói vượn cái gì thế? Tôi chỉ cảm thấy chú ấy tốt lắm, nhưng không phải đắm đuối nhìn chú ấy đâu.”

Không phải mới là lạ! Mấy ngày nay, chỉ cần Mạc Sâm vừa xuất hiện thì nữ nhân này sẽ mặt đỏ tai hồng tiến lên nịnh bợ, sau đó ngây ngô cười với Mạc Sâm. Đã thế lúc nào cũng bị hắn nhìn thấy, ….. Không biết vì sao hắn lại thấy cực kỳ cáu tiết!

“Cô không mờ mắt vì ông ấy hả?” Hắn lạnh lùng đổ sữa cho mình: “Vậy cũng đừng như con cún con, cả ngày xoay quanh Mạc Sâm.”

Khả Phỉ căm tức dùng sức bóc vỏ khoai lang, biện giải: “Tôi mói không vòng quanh chú ấy cả ngày, là Mạc Sâm tốt, chủ động tới giúp tôi quét tước, còn đi mua này nọ!”

Hắn lại hừ một tiếng: “Quét tước cùng mua đồ là việc của cô, nếu cô làm tốt thì chú ấy cũng sẽ không đến hỗ trợ. Người ta tốt bụng nhưng cô cũng cần tự hiểu lấy, không cần làm như đời này chưa từng thấy đàn ông vậy.”

Cái gì?! Cô thở dốc vì kinh ngạc, tức giận đến đỏ bừng cả mặt, không suy nghĩ mà chỉ có xúc động muốn đập cả củ khoai lang đang gọt vỏ đến nửa chừng vào mặt hắn.

Bụp —

Cũng không biết là bởi vì khoảng cách quá gần, hoặc bởi vì hắn không nghĩ là cô sẽ lấy củ khoai quăng hắn nên hắn bị cả củ khoai lang đập vào đầu khiến mặt hắn ngửa ra sau.

Hai người đều giật nảy mình. Khả Phỉ há to miệng, trừng mắt thật lớn, trong lúc nhất thời hoàn toàn không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nhìn hắn đang trừng mắt nhìn củ khoai lang sau đó quay ra trừng mắt nhìn cô.

Trong một chớp mắt đó trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng. Hắn còn chưa động thì cô đã theo bản năng sinh tồn mà vứt dao gọt vỏ, chạy vèo ra ngoài.

Cô vốn còn mong đợi hắn mới bệnh khỏi, thể lực suy yếu một chút sẽ cho cô cơ hội tìm một phòng nào đó trốn vào khóa cửa. Ai ngờ hắn nhanh chóng phản ứng lại, cô vừa mới động thì hắn đã thần tốc vọt tới một bên bàn, chặn đường của cô.

Cô khẩn cấp xem xét tình huống, xoay người muốn chạy đầu kia để ra ngoài nhưng hắn chân dài đá cái bàn một cái khiến nó dính tường, chặn luôn đường trốn của cô, buộc Khả Phỉ phải lui lại.

Gặp quỷ rồi, không phải hắn mới bệnh khỏi sao?

Mặt cô trắng bệch, chỉ có thể khẩn trương nhìn hắn tiến từng bước đến chỗ mình, miệng lắp bắp nói: “Cái kia, A Chấn, thực xin lỗi…… Anh nghe tôi nói, anh bĩnh tĩnh chút…… Tôi không phải cố ý, không phải cố ý…… Tay tôi trơn quá, nhất thời mới không cầm chắc……”

Thấy mặt hắn xanh mét bước nhanh tới gần mình, Khả Phỉ chỉ có thể biên soạn một lời nói dối, vừa nói vừa hoảng sợ lùi về sau, ai ngờ lại dẫm phải vỏ khoai lang, nháy mắt mất đi cân bằng.

“Oa a a a –” Khả Phỉ bối rối khua hai tay, mắt thấy sẽ ngã sấp xuống, đập đầu vào chậu rửa. Đồ Chấn kinh hãi, trong lúc chỉ mành treo chuông thì hắn xông lên, tay phải nắm lấy thắt lưng cô, tay trái đỡ gáy cô mà kéo về phía mình nhưng hai người vẫn mất trọng tâm, song song ngồi chồm hỗm trên đất.

Đầu cô vùi trong ngực hắn, sợ tới mức nín thở, tim đập như điên. A Chấn ôm cô quỳ trên mặt đất, trước mắt chính là góc nhọn của cái chậu rửa. Suýt nữa đầu cô sẽ đập lên thành chậu, tay hắn thậm chí đã sượt qua góc nhọn kia, để lại một dấu hồng.

Hắn không dám tưởng tượng nếu hắn chậm một chút thì sẽ có hậu quả gì.

Cả căn phòng đều tĩnh lặng, chỉ có tiếng tim hai người đập gia tốc. Ánh sáng mặt trời sau trưa tà tà rơi xuống.

“Cô, con mẹ nó đang làm cái gì?!” A Chấn buông lỏng cô ra, nổi trận lôi đình mà trừng mắt nhìn cô, cầm lấy hai bên tay cô mà lắc, tiếp tục rít gào: “Cô chẳng lẽ không nhìn ngó xung quanh hả? Cô có biết đầy mình thiếu chút nữa là đập vỡ rồi không? Cô ngại mình sống quá lâu rồi hả!”

“Tôi……” Cho tới bây giờ cô chưa bao giờ thấy hắn cáu giận như thế này. Sự khó chịu vừa rồi và tình huống này quả là một trời một vực. Mặt cô trắng bệch, không biết làm sao mà đè ngực lại, kinh hồn chưa định nhìn hắn nổi trận lôi đình. Cô hoảng sợ nói: “Đúng…… Thực xin lỗi…… Tôi không chú ý…… Anh…… Thật đáng sợ……”

Nước mắt bỗng nhiên dâng lên.

“Anh…… Anh vừa rồi ….. Thoạt nhìn…… Rất tức giận……” Cô cắn răng, ngước đôi mắt vô tội lên nhìn hắn: “Tôi tôi…… chỉ hoảng sợ thôi……”

Hạt nước mắt to như hạt đậu trào ra.

“Khóc cái gì mà khóc! Đừng khóc!” Hắn tức giận gào lên.

Cô cũng muốn ngừng khóc nhưng không làm được, chỉ có thể khóc nức nở: “Nhưng, nhưng mà…… Thực…… Thực khủng bố……”

“Đừng khóc!” Hắn nắm chặt tay, căm tức nói: “Tôi bảo cô đừng khóc cơ mà, cô không nghe hiểu à?”

Khả Phỉ kinh hoảng cắn môi nhắm mắt cúi đầu, hai tay túm chặt tạp dề trước người, không dám phát ra tiếng nào nữa.

Nhìn bộ dáng của cô không hiểu sao hắn càng tức. Tuy cô nhắm chặt mắt nhưng nước mắt vẫn trào ra khóe mắt.

Khó chịu nén trong lòng, hắn tức đến muốn lắc cô cho tỉnh lại, muốn nổi bão nhưng cuối cùng lúc hắn vươn tay thì lại không làm thế, mà lại giúp cô lau nước mắt.

Khả Phỉ lắp bắp kinh hãi, cũng không dám phản kháng.

“Đừng khóc.” Hắn nói, khẩu khí vẫn mạnh mẽ cứng rắn, nhưng nghe qua thì hình như không tức giận nữa, trên thực tế những lời này nghe qua đã không giống mệnh lệnh mà như an ủi.

“Đừng khóc.” Câu này càng giống như an ủi hơn. Cô kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy vẻ mặt hắn rất phức tạp.

Hắn lại nâng tay lên, ôn nhu lau nước mắt cho cô nói: “Đừng khóc……”

Hắn nhắc lại một lần nữa, vẫn giúp cô lau nước mắt, dùng ngón cái, dùng lưng bàn tay, dùng lòng bàn tay mà lau. Trong đôi mắt xinh đẹp của hắn có cảm xúc phức tạp, kỳ quái, tác động lên trái tim của cô.

Sau đó, hắn mở miệng, khàn giọng yêu cầu, “Đừng khóc…… Được không?”

Nước mắt của cô không hiểu sao lại ngừng lại dưới yêu cầu của hắn. Nhưng ngón tay hắn vẫn dán lên mặt cô. Không biết từ khi nào, hắn lại dán vào thật gần, gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được hô hấp của hắn, còn nhìn thấy mình trong mắt hắn.

Trong khoảng khắc vừa ngắn lại vừa dài đó, cô như bị lạc trong đôi mắt xanh như biển của hắn. ngực cô không hiểu sao lại co lại, cô cũng không tự giác mà nín thở.

Nước mắt vẫn treo trên mi mắt, khiến người ta rung động. Cô không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết hắn dựa vào thật gần. Cô cũng không nhìn rõ lắm, chỉ cảm thấy một thứ gì ẩm ướt nóng rực dán lên mặt mình.

“Tiểu Phì –” Đột nhiên dưới lầu truyền đến tiếng Võ ca thô lỗ kêu to. Hắn bỗng nhiên cứng đờ, giật mạnh lui về phía sau.

Cô ngây ngốc nhìn hắn, còn không thấy rõ biểu tình tái nhợt của hắn thì hắn đã vội vàng đứng dậy, bỏ lại mình cô, xoay người rời đi.

“Tiểu Phì — phì –” Võ ca gọi ầm ĩ nhưng cô không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể kinh ngạc mà nâng tay, vỗ về nơi nào đó trên mặt mình.

Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì thế? Khả Phỉ ngồi tại chỗ, hoang mang mà nghĩ. Mạt nóng ẩm trên mặt vẫn nóng quá, khiến tim cô đập nhanh hơn, đầu váng mắt hoa.

Hắn giống như…… Hắn không phải…… Cô không thể xác định, vừa rồi hắn đã làm gì, chỉ cảm thấy một chút nóng bỏng ẩm ướt.

Rốt cuộc là…… Đã xảy ra chuyện gì? Chắc cô nhìn nhầm đúng không? Không có khả năng đúng không? Đó là tay đúng không?

Mà nếu quả thực là tay hắn, làm sao có thể…… Nóng như vậy?

Hắn thật sự……

Có sao?

***

Hắn đi thẳng một mạch về phòng mình. Hắn không đáp câu chào của Võ ca, không hỗ trợ chuyển hành lý, thậm chí không ngẩng đầu nhìn những người khác một cái.

Hắn không dám. Hắn không muốn bọn họ thấy được vẻ mặt mình. Hắn không muốn bất kỳ ai thấy mặt mình.

Cho nên hắn đi một mạch về phòng mình, đóng cửa lại, thậm chí khóa trái, tựa vào sau cửa, đứng trong bóng tối thở dốc.

Mẹ nó, hắn không thể tin được chính mình thế nhưng……

Hắn không hiểu được lúc ấy mình nghĩ cái gì, không biết đã xảy ra chuyện gì. Rõ ràng hắn đã quyết định không liên lụy gì đến người khác phái. Hơn nữa cô gái kia ngốc nghếch như vậy, sao hắn có thể đối với cô —

Nhưng trong một giây kia, khi hắn thấy cô nhìn mình, thì hắn không có cách nào tự hỏi, thân thể hắn có ý chí của mình, tự hành động.

Giọt lệ kia có vị mặn.

Hắn che miệng lại, hơi nóng dâng lên, khiến mặt hắn như bị cháy sạch, càng nóng hơn.

Đáng chết! Đều là bởi vì cô đang khóc, đều là bởi vì cô thích khóc —

Thẹn quá thành giận, hắn bước nhanh vào phòng tắm, mở vòi nước bắt đầu rửa mặt.

Tân An quỷ sự – Chương 551

Chương 551: Tìm thầy trị bệnh

 

Lời này nói ra thì không khí trong phòng lập tức trở nên quái dị. Trừ bỏ Trình Đức Hiên vẫn trầm mặc không lên tiếng mà gắp đồ ăn thì những người khác đều buông chén đũa trong tay.

Lưu Tử Thiên nhìn chằm chằm chén canh gà trước mặt, môi mấp máy, rốt cuộc cũng miễn cưỡng nặn ra nụ cười, “Nếu muội muội thích thì chén canh này muội uống đi, nhà chúng ta không thể giống nhà khác, chẳng nhẽ vì một chén canh mà khiến bọn hạ nhân chê cười sao?” Nói xong nàng liền dịch chén canh về phía Trình Thu Trì, tư thái vẫn ung dung, ngồi ngay ngắn, tay để trên đầu gối, không hề chạm vào một thứ gì trên bàn.

Trình Thu Trì xấu hổ mà ho khan hai tiếng, duỗi tay muốn bưng bát canh đến cho Lý Ngọc San nhưng vừa mới chạm vào thì đã đụng phải ánh mắt Trình Đức Hiên thoáng nhìn qua khiến hắn thay đổi chú ý, đem chén canh đó đặt lại trước mặt Lưu Tử Thiên.

“Sao phu nhân lại nói lời này, canh này vốn là nấu cho phu nhân, Ngọc San cũng chỉ nói vậy thôi, phu nhân chớ để trong lòng. Nếu nàng ấy muốn ăn thì ta sẽ sai người làm một chén khác, nhà chúng ta không thiếu mấy thứ này, phu nhân mau uống khi còn nóng.”

Thấy Trình Thu Trì nói chân thành, đến khẩn thiết, Lưu tử thiên cũng không tiện giằng cò, nhưng nàng vừa mới cầm lấy thìa thì cảm giác được sau lưng có người dán lên, quay đầu lại thì thấy Lý Ngọc San đang âm trầm cười nhìn mình, “Tỷ tỷ, vừa rồi ngài nói không giống nhà người khác, có phải là ám chỉ muội muội không?”

Lưu Tử Thiên bị nàng ta dọa cho sợ đến mức tay run lên, canh sái lên đùi, nóng đến mức nàng ta hô lên, đứng bật dậy.

Thấy thế, Trình Đức Hiên nhanh chóng đi tới, nhỏ giọng trách cứ Lý Ngọc San vài câu, lại lệnh cho Trình Thu Trì đỡ Lưu Tử Thiên vào nhà xem thương thế ra sao.

Nhưng Trình Thu Trì vừa nâng Lưu Tử Thiên đi được hai bước thì lại bị Lý Ngọc San chặn lại, trên tay nàng kia cầm bát canh gà, bức đến trước mặt Lưu Tử Thiên, miệng lạnh lùng hỏi, “Tỷ tỷ, ngài còn chưa trả lời ta, có phải ngài ghét bỏ ta xuất thân hèn kém cho nên một chén canh gà cũng không xứng đáng được uống đúng không?”

Lưu Tử Thiên biết hiện tại mọi người đều đứng về phía mình nên càng muốn tỏ ra rộng lượng, nàng ta chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu “Muội muội hiểu lầm,” sau đó theo Trình Thu Trì vòng qua Lý Ngọc San đi vào trong phòng.

Nhưng mọi người không nghĩ tới Lý Ngọc San thế nhưng lại chặn đường hai người lần nữa, không chỉ thế nàng ta còn bắt lấy một tay của Lưu Tử Thiên, còn dúi bát canh gà đến trước mặt nàng kia, miệng hừ lạnh nói, “Ta thấp kém, không so được với hài tử tôn quý trong bụng tỷ tỷ, vậy tỷ nhân lúc canh còn nóng mà mau uống sạch đi, nếu để ủy khuất cháu đích tôn của Trình gia thì phụ thân và quan nhân sẽ đau lòng lắm.”

“Ngọc San,” Trình Thu Trì nghe nàng ta nhắc tới phụ thân thì nhịn không được đề cao giọng quát lên, tiến tới bắt lất tay Lý Ngọc San, “Nàng buông tay trước đi, có chuyện gì chờ ta xem vết thương cho Tử Thiên đã rồi nói sau.”

Lý Ngọc San thấy Trình Thu Trì luôn nghe lời mình lúc này lại banh mặt thì không khỏi tức giận. Nàng ta cắn răng, không màng tất cả đánh tới, miệng thì khóc hô, “Các ngươi đều khi dễ ta, khinh thường ta, một chén canh gà thôi cũng phải nhục nhã không cho ta sống.”

Nàng ta vừa khóc vừa xô đẩy, bát canh trong tay lung lay, sắp hất vào bụng Lưu Tử Thiên. Thấy vậy, Trình Thu Trì hoảng đến mức vội vàng đi đoạt lấy cái chén. Ai biết Lý Ngọc San lại sống chết không chịu buông tay, vì thế trong lúc giằng co, bát canh đó mới văng ra đập lên đầu Trình Đức Hiên.

Thời gian tựa hồ ngưng đọng, đến khi máu bắt đầu nhỏ giọt từ cằm Trình Đức Hiên xuống thì mọi người mới bừng tỉnh, luống cuống tay chân mà vọt đến chỗ ông ta.

Trình Thu Trì thấy phụ thân bị thương thì sợ tới mức biến sắc, rốt cuộc mới phản ứng lại thì lập tức tát vào mặt Lý Ngọc San, “Là ta quá mức dung túng ngươi, ngươi…… Ngươi……”

Hắn lắp bắp “Ngươi” mấy lần, thấy nàng ta rưng rưng nhìn về phía mình thì tâm lại mềm ra, vung tay áo chạy qua chỗ Trình Đức Hiên.

Mà lúc mọi người trên dưới Trình gia đang loạn thành một đoàn thì Lý Ngọc San đã thu hồi nước mắt, lạnh nhạt nhìn chăm chú vào cảnh trước mắt, chậm rãi đứng lên giống như việc này không liên quan đến nàng ta, sau đó tự mình đi về phòng ngủ.

***
Ánh trăng thanh lãnh như nước chảy mà tưới tắm đình viện, đem mặt đất chiếu đến rực rỡ.

Trình Đức Hiên ngủ nửa ngày lại chợt tỉnh, thấy ánh trăng ngoài cửa xinh đẹp thì tùy tiện khoác áo bào đi ra ngoài cửa. Ông ta nhìn lên ánh trăng như họa thì buột miệng ngâm một câu thơ: “Minh nguyệt sáng trong chiếu ta giường, tinh hán tây lưu dạ vị ương.”

Dứt lời, miệng vết thương trên đầu ông ta lại chua xót, khiến ông ta nhịn không được tê một tiếng, ngón tay khẽ vuốt thái dương, sau một lúc sửng sốt thì lắc đầu thở một hơi.

Đúng lúc đang âm thầm thương cảm thì bên ngoài tường chợt truyền đến tiếng khóc sâu kín. Giọng này có chút quen tai khiến ông ta nhịn không được cao giọng hỏi một câu, “Là ai ở đó?”

Tiếng khóc ngừng, sau đó một giọng nam yếu ớt nhỏ bé đứt quãng đáp lại, “Đã quấy nhiễu đại nhân nghỉ ngơi, nhưng ta bị bệnh hiểm nghèo, mỗi ngày đau ngứa khó nhịn, không thể đi vào giấc ngủ, thật sự là sống không bằng chết.”

Tiếng khụt khịt lại vang lên nghe rất thương tâm.

Trình Đức Hiên là y giả, thấy có người bị ốm đau tra tấn đến sống không bằng chết thì không khỏi sinh lòng trắc ẩn. Vì thế ông ta mở cánh cửa hông bên mặt tường ra, thò nửa người ra nói với người đang đứng trong bóng tối kia, “Vào đi, để ta nhìn xem rốt cuộc là bệnh gì mà lại bị tra tấn đến nước này.”

Nghe vậy, người nọ vừa mừng vừa sợ, vội ngẩng đầu nhìn về phía Trình Đức Hiên, “Đại nhân…… Thật sự nguyện ý chẩn trị sao?”

Trình Đức Hiên nhìn khuôn mặt mang theo vài phần thanh tú kia, không hiểu vì sao cảm thấy rất quen. Ông ta trầm ngâm khẽ gật đầu với người kia, sau đó đưa hắn vào trong viện.

Sau khi tiến vào dược phòng, Trình Đức Hiên châm nến rồi nói với hắn, “Huynh đệ, rốt cuộc người cảm thấy không khỏe chỗ nào?”

Người nọ do dự một chút, sau đó mới phun ra môt hơi, cởi cúc áo, đem tấm ngực gầy yếu như hài đồng bày ra trước mặt Trình Đức Hiên.

Trình Đức Hiên cầm đèn tiến về phía trước xem kỹ, miệng không nhịn được hít hà, bởi vì trên làn da người kia mọc đầy mụn nước, thành từng mảng, giống như từng xuyến hạt châu đỏ tươi. Có mụn đã thối rữa, chảy nước vàng đặc, mùi hôi thối.

Trình Đức Hiên buông đèn dầu, suy nghĩ trong chốc lát đã có kết luận: “Ngươi là bị bốc hỏa quá mạnh nên mới nổi mụn.”

Tân An quỷ sự – Chương 550

Chương 550: Nháo

 

Lúc Triệu Trạch Bình từ Kẹp Mã Doanh đi ra thì Thẩm Thanh đã ở nơi đó chờ từ lâu. Thấy ân sư hơi cong lưng, bước đi khó nhọc thì hắn vội chạy tới, nâng cánh tay ông ta, đưa ông ta tới xe ngựa bên đường, còn mình thì tự trèo lên xe, ngồi bên người ông ta.

“Đại nhân, không phải ngài nói chỉ xem một chút là đi ngay sao lại lâu như thế? Gần đây bệnh cũ của ngài tái phát, nơi đó lại ẩm thấp, ngài không nên ở lâu.” Trong giọng nói của Thẩm Thanh mang theo chút trách cứ.

Triệu Trạch Bình vừa đấm chân vừa ha hả cười, “Ta đã từng tuổi này rồi, có thể sống một ngày thì biết một ngày, sao còn không biết đủ chứ? Chỉ là gần đây ta thường xuyên nhớ tới một ít chuyện cũ, nhớ tới khi tuổi trẻ cũng từng sau rượu, rong ruổi ngựa nhìn nhân gian, trong lòng không nhịn được thổn thức, luôn muốn quay trở lại. Thẩm Thanh, người nói có phải ta hồ đồ rồi không? Vừa rồi ở trong viện kia, ta luôn cảm thấy mình không phải một mình mà bọn họ cũng đều ở đó. Ta vẫn bồi tiên đế chơi cờ, Kính Ẩn thì vẫn luôn giúp đỡ tiên đế, nhân lúc ta không chú ý sẽ động tay chân lên bàn cờ……”

Nói đến đây, ông ta nhếch miệng cười, “Đúng vậy, hắn luôn giúp đỡ tiên đế, vạn sự đều lấy tiên đế làm đầu, cho nên tới cuối cùng mới đau đớn muốn chết, không giống ta vẫn kéo dài hơi tàn đến giờ, được chăng hay chớ mà sống……”

Thẩm Thanh thấy ông ta càng lúc càng bi thương thì vội đem túi nước qua, lại lấy áo dài ra đắp lên cho ông ta, nhẹ giọng an ủi nói, “Đại nhân, đường xá mệt nhọc, ngài nghỉ một lát đi, quá khứ đều đã qua rồi, ngài cũng chớ vì thế mà thương tâm.”

Triệu Trạch Bình ho khan vài tiếng, tròng mắt vẩn đục xuyên qua cửa sổ xe nhìn về phía đường phố xa hoa của Lạc Dương, “Ta luôn nghĩ không biết có phải ta và Kính Ẩn đã sai rồi không? Việc đó chúng ta không nên nóng vội, cũng vì thế mà khiến kẻ muốn soán quyền tiến nhanh hơn, cuối cùng bọn họ bí quá hóa liều, tàn nhẫn ra tay cướp đoạt.”

Thẩm Thanh ngẩn ra, vội vàng uốn gối quỳ xuống, đem hai tay để trên mu bàn tay khô gầy của Triệu Trạch Bình, “Đại nhân, có một số việc đã sớm chú định, ngài không nhúng tay thì cũng thế, thỉnh ngài không cần tự trách mình.

Triệu Trạch Bình cười sầu thảm, nâng Thẩm Thanh lên, “Thôi thôi, dù sao cũng không còn mấy năm nữa ta cũng sẽ xuống dưới gặp tiên đến lúc đó nếu ngài ấy vẫn trách tội thì ta cũng chịu, mặc ngài ấy đánh chửi.”

***
Lúc xe ngựa của Triệu Trạch Bình đi qua cửa Trình phủ thì bên trong đang loạn thành một đoàn.

Trình Đức Hiên bị một cái đĩa đập trúng thái dương, máu chảy đầy mặt. Trình Thu trì cùng một đám tôi tớ sợ tới mức luống cuống tay chân vội đưa ông ta tới trước đường, bôi thuốc, cầm máu, có người thậm chí chuẩn bị xe để đưa ông ta tới y quán.

Nhưng nhiều người thì hỗn loạn, một khi không cẩn thận khiến hòm thuốc đổ ra đất, Trình Thu trì cũng bởi vì nóng vội mà té ngã, cổ chân bị vặn, ngồi nửa ngày không đứng dậy nổi.

Trình Đức Hiên lại bình tĩnh hơn nhiều, ông ta phân phó người đưa Trình Thu trì đến y quán, còn mình thì chậm rãi đến nôi thất, đuổi đám hạ nhân ra ngoài, khóa cửa lại.

Ông ta đi tới bên bàn, châm một ngọn nến, sau đó lấy từ trong quầy hò thuốc mà mình đã lâu không dùng, nhìn gương đồng mà thành thạo xử lý miệng vết thương trên trán.

Băng bó xong, ông ta nhìn chằm chằm vào gương, lẳng lặng mà nhìn khuôn mặt đầy phong sương thật lâu.

Sau đó ông ta nhếch miệng cười.

Ông ta không nghĩ mình ở trên triều làm quan hơn nửa đời, mưa gió gì cũng đã trải qua, hiện tại sắp tới tuổi xế chiều lại bị một cô nương đập vỡ đầu, mà người kia lại là con dâu mình.

Nghĩ vậy, khóe miệng ông ta càng nhếch cao hơn, tay chậm rãi thăm dò vào trong hòm thuốc, lôi ra một cái bình sứ bằng men xanh, dùng ngón tay vuốt ve nó thẳng đến khi nhiệt độ cơ thể làm ấm cái bình mới bỏ nó lại trong hòm thuốc. Ông ta lại lặng yên nhìn mình trong chốc lát, rồi mới thả cái hòm vào trong tủ.

***
Sở dĩ Trình gia náo loạn như vậy là vì một chén canh gà, một nồi canh gà phải nấu hai canh giờ mới được đưa đến trước mặt Lưu Tử Thiên.

Đây không phải vì thế thiếp có sự phân biệt mà là vì Lưu Tử Thiên có hỉ.

Không sai, nàng ta làm vợ Trình Thu Trì đã gần hai mươi năm, vốn tưởng đời này sẽ không có hài tử, nhưng sau lập thu năm nay nàng ta thường xuyên nôn khan vào sáng sớm. Vốn dĩ Trình Thu Trì còn tưởng thân thể nàng ta không khỏe, nhưng Trình Đức Hiên bắt mạch lại phát hiện nàng ta đã có thai.

Cả nhà tự nhiên bởi vì đứa nhỏ này mà mừng rỡ như điên, đương nhiên ngoại trừ thiếp thị mới qua cửa của Trình Thu Trì là Lý Ngọc San.

Từ khi nàng ta biết Lưu Tử Thiên có thai thì ba ngày hai bữa đều nháo một phen, chửi gà mắng chó, không phải ghét bỏ đồ ăn không hợp thì chính là ghét bỏ quần áo không vừa, tóm lại phàm là thứ gì có liên quan nàng ta đều không vừa lòng.

Bọn người hầu đều lén nghị luận, nói Lý Ngọc San này xuất thân phố phường, là một đứa nhỏ mồ côi, lúc này có người hầu hạ lại còn kén cá chọn canh?

Chỉ có Trình Đức Hiên cùng Trình Thu Trì là hiểu rõ: Nàng ta không phải khó chịu bọn nha hoàn không làm việc tốt, mà khó chịu đứa nhỏ trong bụng Lưu Tử Thiên, đứa con mà từng này tuổi Trình Thu Trì mới có.

Vốn dĩ nàng ta đã cảm thấy tự ti với thân phận thiếp thất của mình nhưng một khi tự ti thì tâm tính càng cao lên, về chuyện gì cũng không muốn xếp sau người khác, đặc biệt là lúc đối mặt với Lưu Tử Thiên thì nàng ta càng phải ganh đua hơn. Từ ăn mặc đến những thứ khác nàng ta đều không chịu thua vị phu nhân được cưới hỏi đàng hoàng này. Cũng may Lưu Tử Thiên yếu đuối, Trình Thu Trì lại chiều nàng ta đủ thứ nên thỉnh thoảng nháo một chút thì cũng không ai nói gì.

Nhưng hiện tại Lưu Tử Thiên đã có đứa nhỏ, địa vị của hai người lập tức có sự khác biệt rõ rệt. Lưu Tử Thiên là chính thê, hiện tại lại mang thai cháu đích tôn của Trình gia, mặc kệ là nam hay nữ thì đứa nhỏ kia cũng rất được Trình Đức Hiên cùng Trình Thu Trì yêu thích. Như vậy từ nay về sau, Lý Ngọc San nàng phải đứng chỗ nào chứ?

Cảm xúc khủng hoảng nảy lên trong lòng, chồng chất làn tràn khiến tính tình nàng ta càng ngày càng táo bạo, cảm xúc càng ngày càng khó khắc chế, thẳng đến hôm nay chúng nó như núi lửa phun trào mà nổ ra.

Chỉ là không ai nghĩ tới người đầu tiên phải ăn mệt lại là Trình Đức Hiên.

Một canh giờ trước, lúc nha hoàn bên người Lưu Tử Thiên là Hoàn Thúy đem canh gà đặt lên bàn thì Lý Ngọc San bắt đầu gây chuyện.

Đầu tiên nàng ta lôi kéo Trình Thu Trì nói mình đau đầu một đêm không ngủ được, sau khi hắn ân cần mà xoa bóp giúp nàng ta ngay tại đó thì nàng ta lại chê đồ ăn quá mức thanh đạm, căn bản ăn không vào, chỉ có chén canh gà trước mặt Lưu Tử Thiên mới khiến nàng ta có chút muốn ăn.

Lấy thân nuôi rồng – Chương 218

Chương 218: Thanh toán

 

Ngày thứ hai Thượng Quan lão phu nhân quả nhiên tiến cung, lúc biết Quý phi chỉ là gặp ác mộng, trong lòng hoảng loạn muốn tìm bà ta trò chuyện thì đoán rằng trong lòng nàng ta không phục, cũng chỉ trấn an vài câu nói trong lòng bà ta cũng đã có tính toán. Có điều Quý Phi đại khái vô cùng lưu luyến tổ mẫu, cố ý giữ tổ mẫu ở trong cung dùng bữa, sau đó mới để người đưa lão phu nhân về nhà.

Đợi về đến nhà không lâu thì bà ta lại bị đau bụng, một đêm đi mấy lần, nhưng tuổi đã cao nên đến sáng bà ta đã không được. Người nhà thỉnh thái y tới giữa đêm để thăm khám nhưng cũng không cứu được, chỉ mấy ngày sau là đi.

Tin Thượng Quan lão phu nhân chết bệnh truyền vào trong cung thì Thượng Quan Quân lúc này mới cảm thấy thở ra được một ngụm ác khí, có điều bên ngoài nàng ta vẫn tỏ ra bi thương, đến trước linh cữu khóc lóc, còn trọng thưởng cho Thượng Quan gia.

Thượng Quan phủ cũng đang rối ren, sổ con xin cáo bệnh của Thượng Quan Khiêm chưa được phê chuẩn thì sổ con xin để tang đã trình lên. Ông ta cũng sớm tự biết rằng Hoàng Thượng tất nhiên sẽ không phục chức cho mình, vì thế chỉ đành vội thay tang phục, báo tang khắp nơi, chuyên tâm lo việc tang lễ. Thượng Quan Khiêm để tang, Thượng Quan Lân là hàng cháu thì theo luật pháp không cần để tang có điều hắn cũng đệ sổ xin chịu tang.

Quả nhiên, sổ con của Thượng Quan Khiêm được trả về rất nhanh, Hoàng Thượng chuẩn tấu để ông ta lui về chịu tang còn sổ của Thượng Quan Lân thì bị trả lại, hắn vẫn giữ chức, cho nghỉ ba tháng, lại thưởng cho Thượng Quan phủ.

Thượng Quan Quân tìm Liễu mụ mụ, hung tợn nói: “Trước tiên tiễn lão chủ chứa đó đi, đáng tiếc là không thể tra tấn bà ta thêm được vì sợ lộ. Bà ta vẫn luôn không dùng sữa bò, chỉ dùng một chút đã đi tả, ta để bà ta ăn canh cá trộn với sữa bò, ha hả, bà ta thế nhưng không hề nếm ra mùi sữa bò, chỉ nói bát canh cá này thơm. Bà ta đúng là hưởng thụ đến lên tiên rồi.”

Liễu mụ mụ lắc đầu khóc, bây giờ bà ta hối hạn không thể trở lại lúc trước không nghe không nói được, cái gì cũng không biết, an tĩnh cùng nữ nhi sống qua ngày. Hiện giờ nữ nhi đã biết Đức phi chính là đích nữ của Thượng Quan tộc thì cả người giống như rơi vào địa ngục Tu La. Nhưng trả thù thì sẽ bị trả thù lại, làm sao mới tốt bây giờ?

Thượng Quan Quân không để ý tới tiếng khóc của mẫu thân: “Mụ mụ nghỉ cho khỏe đi, lão bà tử này lúc trước đối đãi với ngài như vậy là ỷ vào việc bà ta ở trên không phải sao? Hiện giờ bà ta không còn nữa, ta muốn làm gì bọn họ chỉ bọn họ cũng phải chịu, trên tay bà ta không biết đã dính máu bao nhiêu người đâu, ta cũng chỉ là trừ ác, thay trời hành đạo thôi.”

Trong lòng nàng ta có chuyện khác nên không kiên nhẫn tiếp tục nhìn Liễu mụ mụ đang khóc sướt mướt, tự mình đứng dậy, lại truyền kiệu đi tới nữ học giảng bài.

Liễu mụ mụ ngồi một mình trong căn phòng tĩnh lặng, nghĩ tới nữ nhi không biết còn làm ra chuyện điên cuồng gì nữa mà mình thì bất lực. Mẫu thân của Đức phi, Thượng Quan tộc khổng lồ, và cả hoàng đế đều chống lại nàng, một mình nàng sao có thể chống lại bánh xe lớn như thế? Chỉ có rời bỏ lúc này thì may ra mới có thể an ổn nửa đời còn lại.

Nhưng một phế nhân như mình lại liên lụy nàng, mang theo mình thì nàng có thể chạy đi đâu được?

Ban đầu là do mình làm sai, mới khiến nữ nhi đi con đường sai trái này, hiện giờ nữ nhi không thể quay đầu, mình lại liên lụy đến nàng, chẳng thế giúp gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng đi vào nơi vực sâu.

Thượng Quan Quân không biết Liễu mụ mụ lúc trước bị nhốt, rồi bị Thôi gia mang đi, sau đó tuy được giải cứu nhưng vẫn phải mai danh ẩn tích. Lúc đó bà ta còn có thân sinh nữ nhi làm trông cậy vào để kiên cường sống tiếp. Hiện giờ thấy thân sinh nữ nhi như thế mà mình lại không thể giúp gì, ngược lại trở thành liên lụy thì bà ta sắp hỏng mất. Tuổi già tàn tật, nhiều năm sống trong u uất làm sao bà ta có thể lạc quan thanh tỉnh được? Bà ta chỉ có thể lựa chọn tự mình kết thúc, để giảm bớt gánh nặng cho nữ nhi, hơn nữa chờ mong nữ nhi có thể vì cái chết của mình mà cảnh tỉnh, lập tức bỏ việc trả thù, rời khỏi cung đình.

Lúc Thượng Quan Quân từ nữ học trở về nhìn thấy Liễu mụ mụ treo cổ tự sát trong phòng mình thì cả người hỏng mất. Liễu mụ mụ chỉ viết một chữ bằng máu: “Đi!”

Mấy ngày nay liên tiếp bị đả kích, Thượng Quan Quân cuối cùng cũng chỉ là một nữ tử trẻ tuổi, làm sao chịu được đả kích trầm trọng này. Nàng ta chết lặng mà cất chiếc khăn viết bằng máu, sai người an táng, nói là tuổi già nên chết bệnh. Người trong cung không muốn nhiều chuyện, mà người chết chỉ là một lão mụ mụ, Quý Phi lại hào phóng thưởng tang phí phong phú vì thế bọn họ cũng an trí đâu ra đấy.

Dù trên mặt không có việc gì nhưng lúc màn đêm buông xuống, một mình nàng ta ở trong đại điện khóc rống thất thanh, suốt đêm.

Lúc hừng đông, một cung nữ vi phạm mất lệnh của nàng ta, đi vào trong tẩm điện đen nhánh: “Nương nương có khỏe không?”

Mặt Thượng Quan Quân giàn dụa nước mắt, lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài! Ai mà dám to gan như vậy?”

Cung nữ kia đi tới phía trước vài bước: “Nương nương, Sở Vương điện hạ lệnh cho ta truyền lời cho nương nương: Nguyện vì nương nương mà quên mình phục vụ.”

Thượng Quan Quân đột nhiên ngẩng đầu, quay đầu nhìn về phía cung nữ kia. Đó là một cung nữ lớn tuổi, có chút quen mắt, hẳn là người cũ của Tần Vương phủ. Nàng ta cẩn thận phân biệt rồi hỏi: “Đinh Hương? Hóa ra ngươi là người của Thôi thị sao?”

Vị Đinh Hương này nàng ta cũng có ấn tượng, tuổi đã lớn, khuôn mặt tầm thường, rõ ràng có thể được thả ra ngoài, hoặc xin một ân điển để gả chồng, đó đều là việc dễ dàng nhưng nàng ta vẫn ở lại trong vương phủ. Bởi vì tay nghề kim chỉ không tồi, lại nhanh nhẹn, ít nói, lại không muốn ra ngoài nên vương phủ cũng lưu lại làm việc. Sau này vào cung, nàng ta cũng theo vào, không nghĩ tới ẩn núp nhiều năm như thế lại là người của Thôi thị.

Đinh Hương phủ phục quỳ xuống: “Nương nương. Nô tỳ vẫn luôn trung thành và tận tâm, chỉ là hiện giờ thấy nương nương phải chịu nhục nhã vô cùng thì không nhịn nổi. Sở Vương điện hạ nói, ngài là nguyên phi của Hoàng Thượng, lại có công lớn với xã tắc, hiện giờ bị đối xử thế này thì ngài ấy không cam lòng, nguyện vì nương nương xuất lực, Hoàng Thượng biếm thê làm thiếp, thật đúng là không nên làm.”

Thượng Quan Quân cười lạnh: “Quả thật là cái thứ đầu trâu mặt ngựa nào cũng có thể nhảy ra, ngươi không sợ ngày mai ta lập tức để người đem ngươi đi xử lý à?”

Đinh Hương thấp giọng nói: “Nương nương hà tất phải lôi người tới. Hiện giờ ngài không có người giúp đỡ, vì sao không nhân tiện mượn lực một chút? Nô tỳ nghe nói trong cung đã chuẩn bị may lễ phục Hoàng Hậu, dùng kích cỡ của ai không biết, nhưng nô tỳ nhìn một cái là nhận ra. Đó không phải cỡ của ngài, còn là của ai thì có lẽ trong lòng ngài đã rõ. Phía trước mặt ngài bây giờ chính là vực sâu, lúc này sao phải giữ chính trực?”

Lúc này Thượng Quan Quân cảm thấy cô độc xưa nay chưa từng có, mà sài lang đã vồ đến, khát vọng chia nhau một chén canh từ chỗ nàng ta. Mà nàng ta lại bi ai phát hiện, trừ bỏ đám sài lang này nàng ta chẳng còn ai để mượn lực.

Nàng ta lạnh lùng nói: “Sở Vương muốn ta hỗ trợ hắn lên hoàng vị sao?”

Đinh Hương nói: “Cũng không dám, Sở Vương điện hạ hoàn toàn không có yêu cầu gì, chỉ hy vọng nương nương có được hết thảy mọi điều.”

Thượng Quan Quân cười lạnh: “Nhưng Thôi nương nương sau lưng Sở Vương cũng không đơn thuần như thế đi? Ngươi cũng không phải nghe lệnh Sở Vương, mà là nghe lệnh Thôi nương nương.” Mỗi lời nàng ta nói đều vô cùng chính xác.

Đinh Hương vững vàng nói: “Thôi nương nương có nói, hiện giờ đại thế đã mất, bà ta sẽ không miễn cưỡng. Sở Vương tính tình yếu đuối, khó có thể được việc, bà ta nguyện ý phụ trợ nương nương làm nhiếp chính Thái Hậu, chỉ cầu mong sau khi mọi việc bình định thì nương nương có thể phế tiểu hoàng đế, lập con vợ cả của Sở Vương làm tiểu hoàng đế, đem dòng chính truyền xuống, trừ điều đó thì không còn yêu cầu gì.”

Thượng Quan Quân trầm mặc trong chốc lát, biết Thôi thị hiện giờ không thể chiếm được gì trên tay Lý Tri Mân, đế vị đã mất, hiện giờ bà ta đúng là chỉ có thể trông mong vào thế hệ tiếp theo, nâng đỡ một ấu đế…… Nàng ta lạnh lùng nói: “Bà ta muốn mưu hại Hoàng Thượng sao? Phải biết rằng Hoàng Thượng hiện giờ nắm thực quyền, một khi Hoàng Thượng có chuyện thì họa ngoại xâm tất phát sinh, ta sẽ không làm chuyện hại nước hại dân, dẫn sói vào nhà.”

Đinh Hương nói: “Thôi nương nương chỉ nói một câu, năm đó Thánh Hậu nhiếp chính, chính là do Cao Tông đau đầu, kim thượng cũng từng trúng độc bị mù, lại mù lần nữa cũng không kỳ quái, chỉ có Đức phi là phải diệt trừ, để tránh làm việc không công.”

Thượng Quan Quân hừ lạnh một tiếng: “Trở về nói cho chủ tử của ngươi rằng Thượng Quan Quân ta không phải dễ thao túng như thế, muốn dùng ta thì như vậy là không đủ —— huống chi, Hoàng Thượng không phải đứa ngốc, quân quyền nằm trong tay hắn, không ai có thể lay động.”

Đinh Hương hành lễ nói: “Nương nương có gì cần sai bảo cứ nói với nô tỳ, Thôi nương nương nói, Thượng Quan tướng quân chính là huynh đệ của nương nương, nếu thực sự có việc gì thì chẳng lẽ hắn lại giúp người ngoài sao? Muốn hoàng đế ngốc và mù cũng thực dễ dàng, một liều thuốc là xong. Đến lúc đó Hoàng Thượng chẳng thể làm gì, phong hậu cũng tốt, buông rèm nhiếp chính cũng tốt, đều do nương nương làm chủ.”

Nàng ta nói xong lập tức không tiếng động lui ra ngoài, để lại một mình Thượng Quan Quân. Trong nội điện đen nhánh, nàng ta bỗng nhiên nở nụ cười. Thôi thị còn tưởng rằng Thượng Quan gia sẽ giúp đỡ mình vô điều kiện, còn Thượng Quan Lân sẽ nghe mình sao?

Chỉ có nàng ta biết, Thượng Quan gia sớm đã đem nàng ta lên đàn tế rồi. Nhưng dù là tế phẩm thì nàng ta cũng muốn giãy dụa lần cuối.

Trời dần sáng, nàng ta kêu nữ quan tới công đạo: “Đi hỏi một chút xem Thượng Quan tướng quân có thể tới gặp ta không? Nếu gặp trong cung không tiện thì gặp ở nữ học.”

Trong Trinh Quán điện cũng có thám báo tiến vào báo: “Hoàng Thượng, Đinh Hương đã động.”

Lý Tri Mân nheo mắt lại, môi mỏng cười lạnh: “Rốt cuộc bọn họ đã bắt đầu dùng đến con cờ lâu năm này rồi ư?” Bức Thôi thị cùng Thượng Quan Quân đến tuyệt lộ, cuối cùng bọn họ cũng cắn câu. Hắn cố tình thả ra, dẫn dắt bọn họ đến con đường diệt vong. Bụi gai này nhổ bỏ thì Thất Cân mới có được một ngôi vị sạch sẽ, không cần phải giống như hắn, phải đánh cược, âm mưu, dùng máu tươi để chơi trò lừa gạt với đám người ghê tởm này.

Nhưng trong một khắc này, trong lòng hắn bỗng dâng lên mệt mỏi sâu sắc, đây có phải thứ hắn muốn không? Rốt cuộc hắn muốn cái gì?

Rốt cuộc hắn cũng bước lên đế vị này, thấy kẻ địch như châu chấu mùa thu nhảy dưới mí mắt mình, lại rơi vào lưới mình giăng mà phạm tội để mình có thể danh chính ngôn thuận mà diệt trừ. Hắn nên cảm thấy cao hứng, nhưng vì sao trong lòng hắn lại chỉ có hư không, không sao lấp đầy được chứ?

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Nếu bạn yêu thích web và những câu truyện Amber chia sẻ thì góp một phần nho nhỏ để ủng hộ mình tiếp tục duy trì web nhé!

Lịch

Tháng Mười Một 2019
H B T N S B C
« Th10   Th12 »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  
error: Content is protected !!